|
Muốn sự nghiệp này là của toàn dân, đất nước này phải là của toàn dân
Chân lý vô cùng đơn giản này, không đơn giản chút nào.
“Nhà nước của dân, do dân, vì dân” được nhắc đến hàng ngày.
Song trong cuộc sống hàng ngày còn cho thấy có biết bao nhiêu chuyện: Tham nhũng, tiêu cực, bất cập, quan liêu.., nền hành chính hiện hành đang được dân gian tặng cho cái tên “hành là chính”, công việc làm ăn của người dân còn bị biết bao nhiêu bất cập của luật pháp và thực thi luật pháp kìm hãm, những bất cập của nhiều chính sách cản trở, đời sống kinh tế còn quá nhiều vấn đề khó tiên liệu trước cho làm ăn lâu dài – trước hết là những vấn đề xuất phát từ luật pháp còn nhiều chồng chéo và không rành mạch; chất lượng cuả những phúc lợi từ dịch vụ công cũng như từ những dịch vụ xã hội khác mà người dân phải được hưởng nhìn chung thấp so với nhiều nước cùng trình độ phát triển như nước ta – đặc biệt là những vấn đề lớn trong giáo dục và y tế…
Trong nông nghiệp đang cộm lên vấn đề hạn điền, tình trạng khiếu kiện đất đai hiện nay…Vấn đề thời gian quyền sử dụng đất hết hạn vào năm 2013 mặc nhiên được kéo dài thêm 20 năm (theo cách giải thích mới của điều 34 của NĐ 181/2004 ngày 29-10-2004) lại đặt ra vấn đề quyền sở hữu đất đai chưa được luật pháp xác định rõ ràng, đẻ ra nhiều hậu quả rối ren. Gần đây lại rộ lên câu chuyện kết quả điều tra cho thấy hàng loạt doanh nghiệp mỗi năm phải chi dùng tới 1900 giờ làm việc riêng cho một việc nộp thuế. Nền kinh tế đang tăng trưởng năng động, nhưng cũng đang đặt ra biết bao nhiêu vấn đề mới – từ chất lượng của tăng trưởng, chất lượng lực lượng lao động, đến những đòi hỏi bức bách về kết cấu hạ tầng, về quy hoạch phát triển, về năng lực quản lý..; đất đai, năng lượng, nguồn nước… ngày càng khan hiếm, cạnh tranh kinh tế với thế giới bên ngoài ngày càng quyết liệt… - thế nhưng phương hướng xử lý những vấn đề trọng đại này như thế nào? Huy động nguồn lực nào, phát huy trí tuệ và sự sáng tạo nào để giải quyết?
Còn nhiều vấn đề quan trọng liên quan mật thiết đến người dân, đến đời sống của đất nước không phải do dân quyết định, mà là do làm hộ, làm thay, - từ việc chọn người đại diện cho mình, đến những quyết sách lớn… - thể hiện rõ nhất qua vai trò, năng lực và quyền lực còn nhiều mặt hạn chế của Quốc hội, Hiến pháp chưa trở thành Luật tối thượng, vẫn chưa có toà án Hiến pháp. Trong những điều kiện như vậy đất nước đang có trong tay môi trường pháp lý, kinh tế, chính trị, xã hội nào để rất khó cho mọi nguồn lực của đất nước – trước hết là nguồn lực con người – có thể nảy nở, phát huy? phát huy, nảy nở!
Tỷ lệ người trẻ và đang tuổi lao động chiếm quá nửa dân số nước ta, người người trong cả nước đang khao khát tìm cho mình con đường đi tới một cuộc sống thịnh vượng, văn minh, hạnh phúc. Mỗi năm có gần hai triệu người đến tuổi lao động cần việc làm, tiến lên nước công nghiệp hoá vào năm 2020 mà vẫn còn tới 70% lao động trong nông nghiệp. Mỗi năm có khoảng 6 - 7 trăm nghìn học sinh không tốt nghiệp đại học và đang cần tìm cho mình hướng đi khác trên con đường lập nghiệp. Thị trường vốn của ta – một trong những yếu tố quyết định sự phát triển năng động của đất nước – đang mở rộng, nguồn FDI đang tăng nhanh, đất nước đang đứng trước nhiều cơ hội lớn. Điều kiện bên trong bên ngoài đang cho phép đất nước chuyển sang một giai đoạn phát triển mới… Chiến lược nào, quyết sách gì để dấy lên được hào khí phấn đấu và nghị lực sáng tạo của từng người dân, để chiến thắng mọi thách thức, để cho cơ hội vàng này của đất nước phải trở thành hiện thực?
Vân… vân…
Những yếu kém đang tồn tại nêu trên trong hệ thống chính trị nói lên hệ thống công quyền nhà nước này ở ta còn những khía cạnh chưa phải là “của dân, do dân, vì dân”. Những đòi hỏi cho yêu cầu phát triển mới của đất nước đang đặt ra cho nhà nước của dân do dân vì dân nhiều nhiệm vụ rất mới.
Tất cả những điều vừa trình bày có thể cho phép kết luận:
Khắc phục những khía cạnh yếu kém đang tồn tại trong lòng hệ thống bộ máy nhà nước hiện tại, làm cho nhà nước này có đủ khả năng và phẩm chất hậu thuẫn mạnh mẽ sự vươn lên giai đoạn phát triển mới của đất nước, đó chính là con đường làm cho sự nghiệp chuyển đổi sang xây dựng và phát huy lợi thế so sánh mới trở thành sự nghiệp của toàn dân, làm cho người dân cảm nhận sâu sắc sự nghiệp này của đất nước cũng là của chính mình, đất nước này là của mình, không có gì là trừu tượng cả.
Cần nói với nhau dứt khoát: Không làm được như vậy, người dân coi đất nước này là của ai khác, chứ không phải là của mình - nói chính xác hơn: chế độ chính trị này là của ai khác chứ không phải là của mình!
Thiết nghĩ, khắc phục những khía cạnh còn tồn tại như thế, tạo ra những khả năng và phẩm chất mới như thế của hệ thống chính trị như trình bày bên trên là nội dung đích thực và cụ thể của nhiệm vụ đổi mới hệ thống chính trị, làm cho hệ thống chính trị theo kịp sự phát triển của đất nước. Đấy một trong những nhiệm vụ trọng đại nhất đã được ghi vào Nghị quyết Đại hội X của Đảng Cộng Sản Việt Nam.
Có rất nhiều việc cụ thể phải làm và phải được tiến hành đồng bộ ở mọi ngành, mọi cấp, trong toàn hệ thống và trong toàn xã hội. Thực tế này cho thấy công cuộc đổi mới đang bước vào một giai đoạn cao hơn. Đổi mới như thế, hiển nhiên là cực kỳ khó khăn và quyết liệt. Vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam đang đảm nhiệm trước dân tộc là bảo đảm cho công cuộc đổi mới ở giai đoạn này hoàn thành nội dung nói trên của nó. Tựu trung lại, những công việc phải làm trong đổi mới hệ thống chính trị là nhằm đem lại cho người dân những điều sau đây:
1. Bảo hộ quyền sở hữu và sự làm giàu hợp pháp, 2. Bảo đảm quyền tự do của con người, 3. Luật pháp là tối thượng và vận dụng bình đẳng đối với mọi người, 4. Tự do kinh doanh trong cơ chế thị trường, 5. Thực hiện công khai minh bạch, 6. Nhà nước đóng vai trò bà đỡ mọi bước phát triển của đất nước, 7. Bảo đảm hoà bình cho đất nước và ổn định cho xã hội.
Đặt ra mục tiêu như thế, sẽ vượt lên được những khẩu hiệu chung chung, sẽ thấy rõ hướng đi, những việc phải làm trong mọi lĩnh vực của cuộc sống đất nước. Có cách hiểu nào khác đúng hơn, tốt hơn về nhiệm vụ đổi mới hệ thống chính trị ghi trong Nghị quyết Đại hội X không? Hay là tôi hiểu sai?
Thay lời kết:
“Chấn dân khí, khai dân trí, hậu dân sinh”
Đấy là chương trình hành động của phong trào Đông Kinh Nghĩa Thục cách đây 100 năm, do Phan Châu Trinh và các bậc cùng chí hướng đã đề xướng ra để vực đất nước đứng dạy. Ngày nay, vào thời điểm đất nước đã giành được độc lập thống nhất, Việt Nam là một thành viên đầy đủ trong mọi tổ chức quốc tế và khu vực của cộng đồng các quốc gia trên thế giới, ước vọng của những bực thày ngày ấy lại càng thôi thúc mỗi người dân Việt chúng ta hôm nay phải thức tỉnh nhiệm vụ của mình và hành động.
Muốn thoát cái nhục nghèo hèn ngày nay của một nước độc lập, hiển nhiên phải dấy lên hào khí dân tộc, mọi người phải được bồi bổ trí tuệ để phát huy chính mình, từ đó mới có thể cùng nhau mưu cầu quốc kế dân sinh thịnh vượng.
Suy cho cùng, hào khí dân tộc và dân trí với nghĩa như vậy là những yếu tố hàng đầu không thể thiếu để phát huy nguồn lực quý báu nhất của đất nước là con người – nhân tố quyết định nhất để chuyển sang phát huy lợi thế so sánh mới. Nói rộng hơn nữa, lợi thế so sánh mới chỉ có thể hình thành và phát huy trên một nền tảng văn hoá được bồi bổ thêm những giá trị mới.
Ngẫm nghĩ kỹ hơn nữa, nâng cao dân trí với nghĩa rộng - để trí tuệ mở mang không ngừng, để phát huy những giá trị truyền thống và vun đắp những giá trị mới - cần phải trở thành quốc sách lâu dài, đời này qua đời khác. Chỉ có thể nhờ vào bồi đắp dân trí để kiến tạo nên nền tảng duy dưỡng mọi giá trị, làm nên tâm hồn Việt Nam thời hiện đại, hun đúc ý chí chấn hưng đất nước, mỗi người dân được trau giồi bản lĩnh và khả năng làm chủ bản thân mình. Đấy chính là con đường giải phóng và phát huy con người. Đấy chính là con đường để người dân tự giác về vai trò làm chủ đất nước của mình, thực hiện được tự do dân chủ. Bởi lẽ tự do dân chủ không thể có được nhờ ban phát, mà phải nhờ giác ngộ mà giành lấy, gìn giữ và phát huy. Dân trí với nội dung như thế là cái gốc của nhà nước do dân, vì dân và của dân.
Không phải ngẫu nhiên thực dân Pháp hồi đó đã thi hành chính sách ngu dân để duy trì ách thuộc địa, càng không phải ngẫu nhiên Đông Kinh Nghĩa Thục đã chủ trương nâng cao dân trí để tạo ra sức mạnh giải phóng dân tộc. Ngay sau khi nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà được thiết lập, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đề xướng nhiệm vụ trọng đại hàng đầu là diệt giặc dốt, mở đầu là xoá nạn mù chữ! Ở nấc thang văn minh nhân loại ngày nay, dân trí càng trở nên yếu tố quyết định của phát triển. Một quốc gia muốn có một thể chế nhà nước và xã hội văn minh hiện đại, nhất thiết phải có nền tảng dân trí văn minh hiện đại. Có như vậy phát triển kinh tế mới thân thiện với con người, thân thiện với môi trường tự nhiên và không đi vào con đường phát triển hoang dã.
Ngày nay, giải phóng trí tuệ con người để làm chủ kinh tế tri thức trong quá trình toàn cầu hoá trở thành mục tiêu phấn đấu của hầu hết mọi quốc gia. Thành hay bại của một quốc gia trong vũ bão của thế giới toàn cầu hoá ngày nay trước hết tuỳ thuộc vào sự nghiệp giải phóng này. Mỗi chúng ta – không ngoại trừ một ai - chẳng những phải vươn ra khỏi cái “đất lề quê thói” của mình để trở thành công dân của một quốc gia như vậy, mà còn phải trở thành công dân của thế giới với ý thức trái đất này là ngôi nhà chung.
Một quốc gia có công dân như thế, quốc gia ấy bên trong thanh bình, pháp luật được tôn trọng, phát huy được dân chủ, nhân tài mới nảy nở và được trọng dụng, nhờ thế mới tạo ra được đội ngũ tinh hoa lãnh đạo đất nước và không dung thứ tham nhũng. Một quốc gia có những công dân như thế, quốc gia ấy bên ngoài không thể là “công dân thế giới hạng hai”.
Người Việt ta ai không ước mơ xây dựng Tổ quốc mình như thế?
Xin đừng quên: Nếu như trên thế giới 30 – 40 năm là thời gian để môt nước đang phát triển trở thành con hổ, con rồng, để Trung Quốc trở thành công xưởng của thế giới, nước ta đi như thế là chậm. Phải chăng vì chúng ta giác ngộ nỗi nhục của nghèo hèn chậm hơn, khó khăn hơn giác ngộ nỗi nhục mất nước? Vì lý do này mỗi chúng ta chưa đủ bức xúc về cái thận phận công dân thế giới hạng hai đất nước đang mang nặng trên vai?
Cuộc sống cũng cho thấy: Tuy không có gươm đao bom đạn, nhưng cuộc đấu tranh đẩy lùi nghèo hèn của đất nước hình như gian khổ phức tạp hơn nhiều lần, bởi vì về nhiều mặt trước hết đấy là cuộc đấu tranh chiến thắng những yếu kém, tha hoá trong mỗi con người chúng ta, trong hệ thống chính trị của đất nước.
Vấn đề đặt ra không phải là tranh giành địa vị quốc gia hoặc danh vọng hão huyền. Vấn đề đặt ra là muốn thoát khỏi mọi đối xử bất công uy hiếp, muốn phát triển được để tồn tại trong thế giới này, muốn đất nước độc lập mà không phải sống lệ thuộc, muốn làm một quốc gia xứng đáng với lịch sử hào hùng của mình, nhất thiết dân tộc ta cần phần đấu làm cho đất nước thoát khỏi thân phận công dân thế giới hạng hai, dấn thân vì người và vì mình để thoát khỏi công dân thế giới hạng hai. Muốn tới cái đích này, trước hết phải thay đổi chính mình./.
Võng Thị mùa thu 2007
* Tham khảo bài “Cambodia, long an Asian mouse, may be ready to roar” của Erika Kinetz, International Herald Tribune, Friday, July 27, 2007 và nhiều bài khác về đề tài này. * Tham khảo: The Returrn of Autorian Great Powers, của Gat Azar, đăng trong Foreign Affairs July/August 2007. * Tham khảo: The Chinese Economy: Transitions and Growth của Barry Naughton, The MIT Press, New York, 2007. Số lượt đọc:
2333
-
Cập nhật lần cuối:
01/03/2010 10:52:32 PM
Trao đổi/Nhận xét | Tổng số:
18 |
Cảm xúc của công dân hạng hai Bài viết quá hay ở tầm cỡ của một chính trị gia có tâm huyết. Tôi cũng từng sống ở nước ngoài đi làm thuê để mưu sinh nên cũng phần nào hiểu được cảm xúc hay cảm giác khi mình là công dân hạng hai trên thế giới. Thật là hổ thẹn và mang lại cảm giác tự ti và có thể cả xấu hổ nữa. Vấn đề là không phải chỉ vì do nghèo mà chúng ta bị xếp hạng vào công dân hạng hai đâu mà còn vì những cái khác, đó là trình độ học vấn, trình độ văn hóa và vì cả những cái xấu, những hành động thấp hèn và hạ lưu nữa. Người Bắc Triều Tiên cũng rất nghèo, người Mông cổ cũng rất nghèo nhưng họ luôn tự hào khi nói tôi là công dân Bắc Triều Tiên hay Mông Cổ. Còn tôi nhiều lúc thấy xấu hổ khi nói rằng tôi là người Việt Nam trong khi bản thân tôi không làm điều gì xấu cả. Không xấu hổ sao được khi ở nước ngoài, người Việt Nam vào siêu thị trộm cắp, phi công và tiếp viên Việt Nam tham gia việc này việc nọ, diễn viên truyền hình đi công tác cũng ăn trộm, người Việt giết người Việt, người Việt xả rác bậy ra đường, bắt trộm chó về ăn thịt, câu cá trộm, buôn lậu sừng tê giác, gian lận, lươn lẹo và....
Tôi hoàn toàn đồng ý và ủng hộ quan điểm của tác giả khi cho rằng" muốn sự nghiệp của toàn dân, đất nước này phải của toàn dân" chứ không phải của riêng ai, của một nhóm hay một tổ chức nào đó. " Dân thì gian mà" và chả có ai lại dại gì đi làm không công, hy sinh cả cuộc đời, phấn đấu hết mình để cho kẻ không làm gì hưởng hết mọi thành quả tốt đẹp nhất. Người ta chỉ làm tốt nhất khi làm cho chính mình, thấy được quyền lợi và lợi ích của mình trong đó ( cả về vật chất và tinh thần). Cái này tôi nghĩ nhiều công dân Việt Nam hiện nay đã rút ra được kinh nghiệm khi nhìn vào thực tế. Nói và làm là hai cái có khoảng cách khá xa ở Việt Nam và chữ tín và sự tin tưởng thì hầu như không có. Ai, tổ chức nào có đủ uy tín, sự tin tưởng để đứng ra kêu gọi và thực thi sự đoàn kết toàn dân, một lòng vì tương lai và sự phát triển của Việt Nam?
Xem lại các bài báo thì thấy quá buồn luôn khi nhìn thấy cuộc sống hiện tại của những cựu chiến binh bị thương tật, các thanh niên xung phong, các bà mẹ Việt Nam anh hùng. Đúng là " anh còn nhớ hay đã quên".
Đúng cái cốt lõi của vấn đề là "Những yếu kém đang tồn tại nêu trên trong hệ thống chính trị nói lên hệ thống công quyền nhà nước này ở ta còn những khía cạnh chưa phải là “của dân, do dân, vì dân”. Vậy nếu như không phải là của tôi, không vì tôi thì những vấn đề của anh, anh tự giải quyết, đó không là trách nhiệm của tôi, lý luận của dân mà- xin thông cảm. Và cứ thế, cứ thế nó kéo tuột chúng ta xuống công dân hạng hai và có khi hạng ba ấy chứ.
Xin thử hỏi một câu, có ai dám đứng ra công khai trước bàn dân thiên hạ mình có bao nhiêu tiền/tài sản, mình đóng bao nhiêu tiền thuế thu nhập cá nhân trong năm vừa qua.
Vừa rồi có một cán bộ lãnh đạo của Bộ giao thông vận tải phát biểu: không trả lại người dân số tiền thu sai quy định phát sinh từ các trạm thu phí trái phép. Chấp hành pháp luật như vậy thì xin miễn bàn Chuyện người Nhật và thân phận thế giới hạng hai Tôi sẽ thử mô tả một bức tranh về hiện tại và tương lai của chúng ta và giải thích cho lí do vì sao người nhật lại có thể phát triển như ngày nay và cả câu chuyện về thân phận công dân thế giới hạng hai mà có thể chúng ta sẽ rơi vào. Tuy nhiên trước hết tôi thành thật xin lỗi mọi người vì có thể bức tranh của tôi vẽ ra không được hoàn thiện hoặc giả không đúng lắm hoặc phiến diện. Dù vậy tôi sẽ vẫn vẽ lên đây và mong mọi người phản hồi để có thể thấy được cái đúng và sai. Và đây bức tranh của tôi đây:
Các bạn hãy thử hình dung với tôi xem: giả sử chúng ta đang sống trong một gia đình nghèo, không có gì ngoài một chút vàng do cha mẹ, ông bà, tổ tiên để lại, nhưng ta không có gì khác ngoài số vàng đó. Thế này, có những nhà hàng xóm họ rất giàu, họ giàu không phải vì có nhiều vàng như chúng ta nhưng họ lại làm ra được nhiều thứ khác như con dao, bàn, ghế, cái bát ăn, ti vi, máy móc sản xuất...rất nhiều vật dụng khác mà phục vụ cho con người. Chúng ta muốn có nó. Đúng vậy. Chúng ta không đi cướp được. Vậy thì làm sao để có được những đồ vật ấy để có thể đem vào phục vụ cho chúng ta. Chúng ta có thể đem số vàng bạc và lương thực đem ra đổi lấy đồ của họ về dùng. Cách này không ổn vì bao nhiêu tiền cũng hết. Chúng ta lựa chọn bằng cách đổi lấy thiết bị máy móc để sản xuất ra đồ vật đấy. Chúng ta đem về và sản xuất ra ngày càng nhiều đồ cho chúng ta dùng. Muốn nhanh hơn chúng ta vay tiền của hàng xóm để nhanh chóng mua được nhiều máy móc các loại hơn đem về sản xuất ra nhiều của cải hơn nữa. Vay là phải trả, và có thể chúng ta sẽ trả bằng số vàng chúng ta có. Khi chúng ta sản xuất, họ cũng sản xuất và hàng hoá của họ, thiết bị máy móc của họ ngày càng được cải tiến cho ra năng suất cao hơn, cho ra sản phẩm phục vụ tốt hơn. Thế thì điều này đồng nghĩa với giá trị hàng hoá của ta so với của họ ngày bị thấp kém đi.
Cụ thể là nếu ta đem hàng của ta sang nhà anh hàng xóm để bán là điều không thể, họ không chấp nhận sản phẩm của ta. Vậy là chúng ta sẽ chỉ sản xuất để phục vụ cho chúng ta mà thôi. Các vật dụng mà chúng ta sản xuất ra sẽ ngày càng nhiều hơn, đáp ứng dần dần cho nhu cầu của chúng ta. Rồi thì thiết bị máy móc sản xuất ra chúng cũng phải đến lúc hỏng. Nhưng ngặt một điều chúng ta lại không thể nào, không biết cách chế tạo ra cái máy biết sản xuất ra đồ vật đó, ấy là chưa kể đến các vật dụng mới của anh hàng xóm đua nhau ra đời ngày một hiện đại, ngày một hữu dụng hơn. Thế là chúng ta lại phải tiếp tục với con bài đem vàng của chúng ta đi mua về các thiết bị máy móc mới và tiếp tục để đáp ứng yêu cầu của chúng ta. Và nếu hầu như hàng chúng ta không đem ra ngoài đổi lại lấy vàng hoặc bản thân chúng ta không làm ra được các máy móc thì chúng ta sẽ phải tiếp tục chuỗi liên tục đem vàng đi đổi và trả nợ cho những khoản vay để thúc đẩy nhanh được quá trình này.
Chúng ta cố gắng đem một số sản phẩm của chúng ta nhằm cải thiện tình hình hao hụt này như: lương thực, nông sản nhưng giá quá thấp nên vẫn không đủ. Chúng ta cũng tranh thủ mời các bạn hàng xóm vào để một mặt có thể kiếm thêm chút vàng lại, một mặt có thể giải quyết việc cho những người trong gia đình còn dỗi dãi thời gian. Nhưng nếu số vàng kiếm lại được của chúng ta luôn bé hơn số vàng ta phải bỏ ra thì thật tệ, thử hỏi mọi người xem vàng của chúng ra có còn mãi mãi được thế không? Thực tế là chúng ta đang phải bán vàng nên điều đó vẫn đang xảy ra đúng như thế.
Hết vàng thì sao? bạn đã bao giờ nghĩ đến nếu hết vàng thì thế nào nhỉ? Chúng ta không phát triển được nội lực, không sản xuất ra được các thiết bị máy móc thay thế cãi đã cũ đã hỏng thì tình hình thế nào? chúng ta sẽ chỉ còn làm thuê cho anh hàng xóm mà thôi. Lượng tiền vay ắt cũng ít đi, số vàng trời ban cho chúng ta ngày càng eo hẹp lại cộng với số tiền làm thuê dành dụm được ít ỏi đấy hoặc ta đi mua hàng của họ, hoặc lại mua thiết bị về để chế tạo ra cái chúng ta cần. Và như thế nghĩa là Chúng ta sẽ đứng yên hay tệ hơn nữa là trở về thời kỳ ban đầu của vạch xuất phát. Chúng ta sẽ chỉ còn là làm thuê cho người khác. Vậy thử hỏi chúng ta sẽ là công dân thế giới hạng mấy trên thế giới này???
Hãy nhìn xem anh hàng xóm Nhật? Anh ta không có vàng nhiều như chúng ta và anh ta hiểu điều đó. Anh ta chỉ còn mỗi một con đường là cố gắng tập hợp mọi người lại nói với mọi người rằng chúng ta chỉ có rất ít vàng và chỉ có nỗ lực phát huy trí tuệ tối đa con người mới có thể tồn tại được mà không phải là công dân thế giới hạng hai. Đó là bắt buộc phải học ra cách sản xuất ra máy móc thiết bị, học cách tự chế tạo các sản phẩm để đáp ứng được yêu cầu của mình đồng thời bán đi để có thể thu lại được số vàng, đem lại sự thịnh vượng. Không có lựa chọn đòi hỏi nỗ lực tối đa, tự nhiên cũng đòi hỏi mọi người phải đoàn kết vì sự tồn vong .Và anh ta đã làm được điều kì diệu đó, đã đem đến sự thịnh vượng cho ngôi nhà của mình. Tạo hoá không đem đến cho họ sự giàu có về vật chất nhưng chính nó đã làm cho họ trở nên giàu có vì tinh thần, đã đoàn kết được lại để làm nên điều kì diệu mà bao kẻ thèm muốn.
Có lẽ những gì tôi ví von ở trên cũng đủ để chúng ta ngẫm nghĩ xem chúng ta đang ở đâu? Khi mà chúng ta đang phải bán dần tài nguyên đi hoặc bị xâm chiếm mất. Khi mà chúng ta không thể đoàn kết để nỗ lực thoát nghèo. Khi mà hàng hoá của chúng ta bán ra bên ngoài quá ít không đủ thu về số vàng tương xứng. Khi mà những con người được gọi là tài năng của chúng ta chỉ vì lợi ích cá nhân không theo đuổi mục đích thoát nghèo của đất nước, không chấp nhận nghĩa vụ cao cả, không chuyển biến tri thức của nhân loại biến thành nội lực của quốc gia, có kiến thức nhưng không ứng dụng mà bỏ bê, không chuyên tâm rồi chăm chăm vun vén các lợi ích vào cho mình... và có thể sẽ đẩy đất nước này giống với bức tranh ở trên nếu như không có một phép màu.
Một cách vô hình chung chúng ta đang ở trong cảnh bị " Rút củi đáy nồi", ngày một cạn kiệt... Quá trình tìm cách giải phóng và phát huy sức mạnh HÌnh như chúng ta đã quá quen với những cụm từ "đổi mới", "cải tổ", "cải cách",... Bài viết của tác giả rất đáng trân trọng.
Sẽ có nhiều người cảm thấy bị xúc phạm khi tác giả dùng cụm từ "công dân hạng hai", may mà tác giả đã dùng cụm từ "giải phóng" chứ nếu dùng cụm từ "cởi trói" thì lại làm họ chạm nọc? Phải đoàn kết thống nhất Suy nghĩ của bạn làm tôi phải quan tâm, chúng ta nói lên được những thiếu sót khuyết điểm mà đất nước đang gặp phải, vậy lý do gì chúng ta không cùng chung tay góp sức, ý thức tự tôn dân tộc để cùng nhau chung sức chung lòng xây dựng và phát triển Việt Nam thoát ra khỏi khó khăn đó.
Ai cũng có thể nhìn ra cái sai nhưng làm sao sửa sai mới là điều quan trọng, điều đó cần một phần đóng góp từ nơi bạn đó. Không thể hay hơn được nữa Có lẽ bài viết này là một trong những bài viết hay nhất mà tôi tưìng được đọc. Tác giả đã viết, theo tôi là " không thể hay hơn được nữa". Một bài viêt tuyệt vời nó thể hiện cái Tâm và cái Tài của tác giả đối với dân tộc.
Có lẽ nội dung bài này đã nói lên tất cả tấm lòng của những người Việt Nam chân chính.
Xin chân thành cảm ơn tác giả và chúc ông sức khoẻ và sẽ có nhiều bài viết hay như vậy nữa. Cảm ơn tác giả bài viết Tôi ít khi ngồi đọc những bài viết dài! Nhưng hôm nay tôi đọc...vì đáng đọc!
Tôi hiểu cảm giác khi ra nước ngoài và giới thiệu là người Việt nam
Cảm ơn tác giả. Nên phổ biến cho toàn dân Bài viết hay, nên phổ biến cho toàn dân được đọc, lo toan trên con đường thoát khỏi nghèo hèn, đại đa số không còn thời gian để ngồi suy nghĩ, tổng kết, so sánh, thậm chí còn không biết mình là công dân hạng hai của thế giới.
Nhìn lại thì quả thật giật mình, hỡi ôi !!! lực bất tòng tâm...
Ý kiến của bạn về bài viết: |  |
Thông tin liên quan: Nền văn hóa bong bóng05/01/2010 03:19' PM Những bong bóng trong nền kinh tế Việt Nam có vẻ sặc sỡ hơn và cũng mỏng manh hơn, như bong bóng xà phòng vậy! Nó dường như được thăng hoa từ một nền văn hóa bong bóng có mầm móng từ ngàn xưa. Thể diện quốc gia27/11/2009 07:43' AM Có khá nhiều câu chuyện cho thấy chúng ta khi ra nước ngoài hay tiếp xúc với những cơ quan, cá nhân hay đoàn thể nước ngoài, trong các dịp nghiêm túc hẳn hoi lại bộc lộ những yếu kém và sơ suất trong ứng xử ngoại giao, tạo ra nhiều tình huống dở khóc dở cười, và xấu hổ cho những ai còn có thể diện dân tộc. Da trắng, da vàng và… da cam17/08/2009 08:25' AM Người da trắng Mỹ, người da vàng Hàn Quốc đã thắng kiện chất độc da cam, còn người Việt Nam thì chưa bao giờ... Tài năng hay cơ hội?09/08/2009 07:57' AM Tiếp nối thành công của hai cuốn sách thuộc dạng tư duy đột phá là Điểm bùng phát (Tipping Point) và Trong chớp mắt (Blink) được xếp trong số các cuốn sách bán chạy nhất tại Mỹ trong vài năm qua, Malcolm Gladwell vừa cho ra mắt cuốn sách mới nhất mang tên Outliers (mà chúng tôi đặt tên tiếng Việt là: Những kẻ xuất chúng). Cuốn sách là một cách nhìn, khám phá mới mẻ về thành công của những con người phi thường trên thế giới. Và theo lối tư duy của tác giả trong cuốn sách, tôi cũng muốn luận bàn về “những kẻ xuất chúng”, hay là những bước ngoặt, những sự kiện có thể tiên đoán được... ở Việt Nam. Sự ích kỷ đang lớn dần trong xã hội09/07/2009 09:08' AM Thiện ác có thể xoay chuyển trong gang tấc, nhưng sự vô cảm, từ chối các trách nhiệm tương quan mới khiến chúng ta trở thành người đứng ngoài thơ ơ trước tất cả những vận động của cuộc sống. Niềm tự hào13/06/2009 08:58' PM Tôi cứ suy nghĩ mãi về lời một người bạn nước ngoài khi anh ta nói với tôi rằng : Ai cũng biết sau Thế chiến thứ hai, Nước Đức ở Phương Tây và nước Nhật ở Phương Đông chỉ còn có hai thứ: đó là những đống đổ nát tro tàn, và còn lại những con người với nền văn hóa vĩ đại của họ... Dũng khí công dân08/06/2009 03:31' PM Nguyễn An Ninh, nhà yêu nước vĩ đại, đồng thời là một cây bút chính luận lớn. Với một bút pháp độc đáo trầm thống, sâu sắc, châm biếm, Nguyễn An Ninh đã viết nên những kiệt tác nhỏ bằng tiếng Pháp. Dưới đây, chúng tôi xin giới thiệu một vài bài trong Nguyễn An Ninh - Tác phẩm sắp xuất bản. Không còn là chuyện “trà dư tửu hậu”08/06/2009 09:21' AM Những ai từng học tiểu học trước Cách mạng Tháng Tám hẳn còn nhớ bài văn “Quốc văn giáo khoa thư” đọng lại trong ký ức ấu thơ với lời răn dạy đơn giản: hãy giữ danh dự như giữ đôi giày mới, chỉ cần dây bẩn một lần thì sẽ khó gột sạch mãi mãi. Muốn chiến thắng, phải tư duy như một người chiến thắng03/06/2009 01:38' PM Hãy ngừng suy nghĩ: “Chúng ta là một nước nghèo, nên thế này là tốt rồi!". Sẽ là không đủ cho tới khi ta có thể đánh bại những người xuất sắc nhất trên thế giới. Chủ nghĩa bá quyền và cách ứng xử của nước nhỏ29/05/2009 03:56' PM Người ta thường nói về “tham vọng bá quyền” của các nước lớn như một lời cảnh báo đối với thế giới, nhất là các nước nhược tiểu. Ít người nói với chúng ta rằng tham vọng đó không phải là nguy cơ mà là một thực tế; và các nước nhỏ nên hết sức lưu ý để chuẩn bị và có thái độ ứng xử thích hợp. Phát triển đất nước ta khỏi nghèo nàn lạc hậu20/05/2009 05:25' PM Nếu có một trường nghề dạy cho sinh viên hiểu về ba cụm từ "phát triển", "kĩ thuật" và "công nghệ" thì cơ hồ chỉ bằng những máy móc trung bình chúng ta có thể biến đổi tạo tác ra những sản phẩm có chất lượng rất cao, mà lại đạt qui mô rất lớn, số lượng rất nhiều nữa. Đó chính là phát triển nhanh và bền vững. Chứ nhất quyết không thể dùng phép đi tắt đón đầu để phát triển. Và chúng ta sẽ không những đuổi kịp mà còn sánh vai, rồi vượt lên hàng đầu nữa. Lý tưởng lãnh đạo và trái tim Đan-Kô09/05/2009 10:49' AM “Những công dân đồng chí hướng của tôi, Tôi đứng đây ngày hôm nay, cảm thấy mình nhỏ bé trước trọng trách mà chúng ta phải đối diện, biết ơn với niềm tin các bạn trao gửi, tràn ngập ý thức về những hy sinh mà tổ tiên chúng ta đã gánh vác.” Cảnh giác với hiểm hoạ văn hoá dưới văn hoá06/05/2009 10:36' AM “Phải thú thực, đôi khi báo chí chúng ta chuyển tải những điều tiêu cực, những điều tồi tệ quá nhiều, trong khi đó những vẻ đẹp kì diệu, những tấm lòng cao cả chúng ta lại nói quá ít, hoặc nói như một việc phải nói mà không phải bằng sự rung động của trái tim mình” - Nhà báo Quang Thiều. Tầm nhìn30/04/2009 09:54' AM Theo sự hướng dẫn của Bác Hồ, chúng ta đã giải quyết tốt vấn đề PAO và MIA, đã trải thảm đỏ đón tổng thống B.Clinton và tổng thống G.Bush đến thăm Việt Nam, đã và đang thực hiện nhiều đề án hợp tác trên nhiều lĩnh vực. Hữu ích biết bao việc chúng ta làm theo những lời dạy mang tầm nhìn xa của Bác. Chiến tranh - Hệ quả & hệ lụy18/04/2009 06:29' PM Xã hội loài người liên miên trong thế kỉ nào cũng có ít nhất vài cuộc chiến tranh với bên trong hay bên ngoài, qui mô lớn hay nhỏ… như là một định mệnh của xã hội Loài người vậy! Nguy cơ tụt hậu vĩnh viễn?09/04/2009 10:42' AM Gần đây một số chuyên gia và tổ chức nước ngoài có đưa ra vài nhận xét so sánh về mức độ, trình độ phát triển của Việt Nam với các quốc gia có tăng trưởng nhưng có nguy cơ tụt hậu vĩnh viễn... Đất nước đặt hàng người trẻ26/03/2009 11:27' AM Ngày 26/3 là dịp người trẻ tự soi mình, soi vào tổ chức của mình, và người không trẻ nhìn lại, để tin yêu, kì vọng và trao trọng trách. Xây nhà trên cát21/03/2009 10:28' AM Tỉnh Z. mấy năm nay khởi sắc trông thấy. Khắp nơi trong tỉnh chỗ nào cũng sôi lên như một công trường lớn... Một hôm, ông Ph. - hiện đang là Phó chủ tịch thường trực tỉnh mời tôi đến nhà và nói: Ông là dân chuyên nghiên cứu, viết lách nên nhờ ông đi khảo sát tình hình thực tế của tỉnh... Nước Việt cần nhiều những Damo Weaver10/03/2009 04:16' PM Damo Weaver là tên cậu bé 10 tuổi học lớp 5 ở trường tiểu học Cana Point của nước Mỹ, cái tên đã trở thành hiện tượng khi được nhắc đến nhiều trên báo chí Mỹ và trên thế giới trong thời gian qua. Vì cậu bé này đề nghị được phỏng vấn vị Tổng thống mới đắc cử Obama. Bản thân cậu bé 10 tuổi này đã từng có cơ hội phỏng vấn phó Tổng thống đắc cử Mỹ Joe Biden, Caroline Kennedy và Giám đốc điều hành Google Eric Schmidt tại trường quay ở chính ngôi trường cậu đang theo học KEC TV. Sự giàu có và nghèo đói của các quốc gia04/03/2009 10:28' AM Chúng ta có thể lạc quan về sự phát triển của các quốc gia trên thế giới, vì xét trên lý thuyết, các nước nghèo có thể thu hẹp khoảng cách với các quốc gia giàu khi vay mượn các tiến bộ của họ. Khi một công nghệ được phát minh, nó có thể được san sẻ với các nước nghèo với chi phí gần như bằng không. Do đó, người dân Ghana không cần phát minh ra máy tính cá nhân mới được hưởng lợi từ sự ra đời của nó, họ chỉ cần biết cách sử dụng nó mà thôi. Tuổi trẻ là không ngủ yên17/03/2010 10:30' AM Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng, ví tuổi trẻ như một kho báu quốc gia cần được khai thác đúng cách. SVVN đã có cuộc trò chuyện với ông Không khách quan, không khoa học, không có giá trị pháp lý15/03/2010 10:14' AM Sự kiện tổ chức National Geographic Maps thuộc Hội địa lý Quốc gia Mỹ (National Geographic Society – NGS) thể hiện quần đảo Hoàng Sa (có tên quốc tế là Paracel) là Tây Sa thuộc Trung Quốc trên dịch vụ bản đồ trực tuyến của tổ chức này tiếp tục gây nhiều phản ứng trong giới học giả Việt Nam. Vấn đề đặt ra là trước sự kiện xâm phạm nghiêm trọng đến chủ quyền của Việt Nam, chúng ta phải đối phó ra sao? Xã hội khôn ngoan biết khai thác tốt tài nguyên tinh thần10/03/2010 10:12' AM Xã hội khôn ngoan, sáng suốt, nhân văn thì biết bảo tồn, nâng niu, khai thác triệt để nguồn tài nguyên vô giá của dân tộc mình và của cả nhân loại để làm giàu cho tâm hồn và cuộc sống của mình. Nếu không, thì mỗi con người, thậm chí là cả dân tộc chỉ tồn tại vơ váo đứt đoạn trên thế gian này. Một thế kỷ nhìn lại06/03/2010 01:45' PM Vào những năm 80, 90 của thế kỷ 19, trung tâm công nghiệp Chicago (Mỹ) tập trung hàng vạn lao động phụ nữ và trê em. Họ luôn phải làm việc trong điều kiện thiếu thốn, bị coi rẻ, đồng lương thấp kém. Ngày 8/3/1899, nữ công nhân ngành dệt và ngành may. Ở Chicago đã tiến hành bãi công, đòi tăng lương, giảm giờ làm. Họ buộc chủ lao động phải chấp nhận yêu sách nhằm cải thiện đều kiện lao động và sinh hoạt. Từ Chicago, phong trào đấu tranh đòi quyền bình đẳng của phụ nữ đã lan rộng khắp nơi, ngày càng mở rộng trên nhiều lĩnh vực. Đó chính là tiền đề cho sự ra đời của Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3. “Chúng tôi đã để lại cho chính mình một gánh nặng!”05/03/2010 07:43' AM Từ năm 2005, GS.TS. Chu Hảo và Nhà xuất bản (NXB) Tri Thức đã bắt tay xây dựng một kế hoạch tham vọng: xây dựng tủ sách Tinh hoa Tri thức thế giới với mục tiêu dịch và xuất bản 500-1.000 đầu sách trong 10 năm. Ý tưởng táo bạo này được hoan nghênh, nhưng ngay GS.TS. Chu Hảo, Giám đốc NXB Tri Thức, cũng phải thừa nhận dịch và in sách “tinh hoa” ở Việt Nam là con đường gian nan… Để phát huy sức mạnh mềm Việt Nam03/03/2010 08:09' AM Sức mạnh mềm giúp một quốc gia nhận được nhiều cảm tình và sự hợp tác từ bên ngoài. Khi cần sự hỗ trợ, họ cũng dễ dàng hơn trong việc tiếp cận với những quốc gia khác. Tướng Đồng Sỹ Nguyên cảnh báo việc cho nước ngoài thuê rừng02/03/2010 09:25' AM Tướng Đồng Sĩ Nguyên lên tiếng về việc một số địa phương cho người nước ngoài thuê dài hạn đất rừng đầu nguồn. Doanh nghiệp nhà nước tăng, doanh nghiệp dân doanh giảm01/03/2010 04:13' PM Đây không phải là hiện tượng mới lạ, lần đầu mọi người tiêu dùng mới nhận thấy…mà đã là thứ hiện tượng quen thuộc nhiều năm nay …. Thay vì mừng với sự giảm giá SP / DV của nhiều DN Dân doanh, thì đại bộ phân dân chúng lại cảm thấy ức chế mà buộc phải đi đến chấp nhận không sớm thì chiều sự tăng giá của một số Doanh nghiệp Nhà nước hàng đầu nhưng hoạt động độc quyền trong lĩnh vực đặc biệt thiết yếu của đời sống và của nền Kinh tế Quốc dân như (Điện Nước, Xăng Dầu, Vận tải hàng không, đường biển )… Bài khác: Có nên đổ lỗi cho tư duy nhiệm kì?15/05/2009 10:06' AM Không nên đổ lỗi cho tư duy nhiệm kỳ mà cần nhìn nhận đúng vai trò của yếu tố con người cũng như hiệu quả cơ chế giám sát, đánh giá và điều chỉnh của xã hội đối với những gì mà một cá nhân hay tập thể thực hiện trong nhiệm kỳ được giao phó trọng trách - Ts. Phạm Gia Minh. Thế giới đang chuyển động theo hướng trở về quá khứ?14/05/2009 03:32' PM Cuộc khủng hoảng hiện nay được so sánh với cuộc Đại suy thoái 1929-1933. Có nhiều điểm tương đồng và cũng có một vài sự khác biệt. Xin giới thiệu bài so sánh giữa hai cuộc khủng hoảng này của Robert Samuelson, biên tập viên nổi tiếng của hai tờ Newsweek và Washington Post. Học tập quan điểm nhân dân, quan điểm quần chúng của Hồ Chủ Tịch13/05/2009 02:51' PM Nhân ngày vui mừng hôm nay của quốc dân đồng bào, những điều chúng ta cần nhắc nhở, học tập của hồ Chủ tịch rất nhiều, nhưng theo ý tôi trong giai đoạn chuẩn bị tổng phản công này, chúng ta cần hơn hết nhắc nhở và học tập quan điểm nhân dân, quan điểm quần chúng của Hồ Chủ tịch, vì đó là bài học trọng yếu hơn hết, quý báu hơn hết trong sự nghiệp cách mạng của Người. Gõ cửa nền kinh tế duy tâm11/05/2009 04:19' PM Năm 1997, khi cơn bão tài chính làm rung chuyển hàng loạt những nền kinh tế Đông Á từng được coi là hình mẫu "thần kỳ" của sự phát triển, người ta đua nhau lên án liên minh mờ ám giữa quyền lực chính trị và quyền lực tài chính. Thế rồi, trong khi các nhà lãnh đạo của các quốc gia lâm nạn giảm bớt volume về cái gọi là "giá trị châu Á" để kết tội các nhà đầu cơ tài chính và toàn cầu hoá, thì ở phương Tây người ta lại tăng âm lượng về các giá trị dân chủ. Lý tưởng lãnh đạo và trái tim Đan-Kô09/05/2009 10:49' AM “Những công dân đồng chí hướng của tôi, Tôi đứng đây ngày hôm nay, cảm thấy mình nhỏ bé trước trọng trách mà chúng ta phải đối diện, biết ơn với niềm tin các bạn trao gửi, tràn ngập ý thức về những hy sinh mà tổ tiên chúng ta đã gánh vác.” Đối mặt với một thực tế xáo trộn liên tục08/05/2009 01:31' PM Những người theo chủ nghĩa hoài nghi có thể giải thích những sự kiện diễn ra nhanh chóng ngày nay đơn thuần chỉ là hồi kết trong mô hình “trạng thái cân bằng bị gián đoạn” mà các nhà kinh tế sử dụng để miêu tả khúc quanh rộng của lịch sử kinh doanh và kinh tế. Cảnh giác với hiểm hoạ văn hoá dưới văn hoá06/05/2009 10:36' AM “Phải thú thực, đôi khi báo chí chúng ta chuyển tải những điều tiêu cực, những điều tồi tệ quá nhiều, trong khi đó những vẻ đẹp kì diệu, những tấm lòng cao cả chúng ta lại nói quá ít, hoặc nói như một việc phải nói mà không phải bằng sự rung động của trái tim mình” - Nhà báo Quang Thiều. Anh đào trần trụi05/05/2009 02:46' PM Hoa anh đào là một trong những biểu tượng của nước Nhật hiện đại và văn minh. Mang vẻ đẹp thanh tao, quý phái, lại gắn liền với cái tên Nhật Bản đầy kiêu hãnh, loài hoa này càng thêm phần cuốn hút. |