“Những công dân đồng chí hướng của tôi, Tôi đứng đây ngày hôm nay, cảm thấy mình nhỏ bé trước trọng trách mà chúng ta phải đối diện, biết ơn với niềm tin các bạn trao gửi, tràn ngập ý thức về những hy sinh mà tổ tiên chúng ta đã gánh vác.”
Bằng những lời giản dị ấy, khoảng 12h00 (giờ Washington) ngày 20/1/2009, Barack Obama đã chính thức tuyên thệ nhậm chức Tổng thống thứ 44 của Hợp chủng quốc Hòa Kỳ.
Trong bối cảnh nước Mỹ với nền kinh tế suy thoái, ám ảnh triền miên bởi khủng bố và bạo lực, bất đồng sâu sắc từ những niềm tin phai nhạt, một người da màu đã bước lên vũ đài chính trị và nhanh chóng trở thành điểm sáng chói giữa bức tranh đầy những màu sắc u ám. Sức mạnh nào đã giúp người đàn ông nhập cư ấy vượt lên những định kiến về tuổi tác, sắc tộc, địa vị xã hội và khủng hoảng để hội tụ niềm tin của chính khách cũng như của người dân Mỹ? Lý tưởng là sự giải thích rõ ràng nhất và sâu sắc nhất. Người ta thấy ở Obama không chỉ là hiện thân của một nhà lãnh đạo mà là một lý tưởng lãnh đạo “Changes can happen”. Và sức mạnh của nó, như một điều kỳ diệu, đã đoàn kết cả nước Mỹ trong một ý hướng chung. John Mccain, đại diện cho đảng đối lập, đối thủ chính của Obama đã phát biểu chúc mừng thắng lợi của ông: “Người Mỹ đã lên tiếng”.
Giống như cách con người vươn lên cao hơn khi hướng về một vì sao, ngay cả khi vì sao ấy còn ở rất xa, thì sự vươn tới cũng có thể khiến người đó nhìn xa hơn, nghĩ về những điều đẹp đẽ hơn để sống với những giá trị cao đẹp. Một nhà lãnh đạo, tùy theo tầm mức và trọng trách của mình, có thể dùng lý tưởng thay đổi suy nghĩ và niềm tin của một cộng đồng, một dân tộc, một đất nước. Với tất cả ý nghĩa tích cực, lý tưởng có thể tạo nên sức mạnh tinh thần dẫn đến những bước ngoặt trong lịch sử của tiến bộ. Đồng thời, lý tưởng là Kinh thánh để người lãnh đạo đặt lợi ích cộng đồng lên trên tham vọng cá nhân và là ngọn hải đăng chỉ đường trước những thử thách của thời cuộc. Bốn mươi tư người Mỹ đã nói lời tuyên thệ nhậm chức tổng thống. Những lời thề này đã từng được nói lên trong những thời thịnh vượng dâng cao và hòa bình ngự trị. Nhưng lời thề này cũng thường được nói giữa những lúc mây đen bão cả. Vào những lúc đó, nước Mỹ có thể vững bước đi tiếp không đơn giản chỉ vì kỹ năng hay viễn kiến của những người lãnh đạo cao nhất của đất nước, mà bởi vì Chúng ta như một Dân tộc đã luôn trung thành với những lý tưởng của tiền nhân, và luôn làm đúng theo tôn chỉ lập quốc… (trích Lời Tuyên thệ nhậm chức của B.Obama).
Giờ đây hơn bất kỳ thời điểm nào trong lịch sử, dân tộc Việt Nam đang cảm nhận sự chuyển mình đầy khoảng cách của hai thế hệ: một thế hệ của chiến tranh với thế giới phân cực và một thế hệ của hòa bình với thế giới phẳng. Trong khi đó, đất nước lại đứng trước những thách thức mà nếu xét về lâu dài, sự phát triển của dân tộc phụ thuộc rất nhiều vào cách mà chúng ta đối diện với những thách thức đó. Sự lãng phí đến cạn kiệt tài nguyên sự ô nhiễm hủy hoại môi trường, trí thức hoang mang và những thước đo lệch lạc trong nền giáo dục, sự hỗn mang pha tạp của văn hóa số đông... là những dấu hiệu của sự khủng hoảng. Đối diện với nguy cơ đó, thế hệ lãnh đạo tương lai không những cần tố chất trí tuệ và năng lực, mà trí tuệ và năng lực ấy nhất thiết phải song hành cùng lý tưởng. Khi đó, sự đảm bảo cho việc phấn đấu vì tiến bộ xã hội thay vì lợi ích cá nhân và kết nối sức mạnh của toàn thể dân tộc dưới một ngọn cờ chung mới được thực thi. Không hội tụ hai điều kiện trên khả năng giải quyết những thách thức mang tính thời đại là bất khả thi. Nhưng chúng ta đã làm gì để hun đúc và nuôi dưỡng những hạt mầm lãnh đạo với lý tưởng vì con người thay vì cá nhân mình?

Lý tưởng không chỉ là những mỹ từ kêu vang trong những khẩu hiệu hay lấp lánh trên những bích chương cổ động. Thậm chí đôi khi bản thân những mỹ từ ẩn chứa một nguy cơ: ảo tưởng là có lý tưởng. Trong khi đó, lý tưởng thật sự, trước hết đến từ trái tim và nhận thức của mỗi cá nhân. Tập thể không thể làm thay cá nhân trong việc tạo nên lý tưởng. Vì sao ngay từ lứa tuổi 20, Bác Hồ đã ra đi tìm đường cứu nước với lý tưởng tìm kiếm độc lập tự do cho dân tộc? Trước hết, đó là vì trái tim Người đã rớm máu bởi nỗi đau nhìn thân phận con người nô lệ trong chế độ thực dân. Đôi mắt Người đã nhìn thấy những bất công hằn in trên xương máu của hàng vạn thợ thuyền, những khổ cực dày vò cuộc sống của hàng triệu đồng bào. Thức tỉnh của lý tưởng độc lập, tự do trước hết đến bởi khao khát xóa đi những nỗi đau cho những con người cùng chung Tổ quốc.
Lý tưởng không nằm trong những mỹ từ, những giá trị mông lung được rao giảng trong sách giáo khoa. Nhà trường chỉ có thể cung cấp kiến thức. Còn lý tưởng đích thực chỉ có thể là niềm tin được dựng từ trải nghiệm. Còn lý từ trải nghiệm. Mà những trải nghiệm, con người phải học bằng chính cuộc đời mình. Nếu không, những thế hệ lãnh đạo tương lai có bao giờ hiểu hết được nỗi đau mà dân tộc đã từng chịu đựng, đang phải chịu đựng? Tự ngàn xưa, những hòn vọng phu hóa đá trông chồng chinh chiến phương xa đã lấp đầy những trang sử dài dằng dặc. Cả cuộc chiến chống Pháp và chống Mỹ, để có được một anh hùng, biết bao máu xương đã đổ, để giữ được một mảnh đất biết bao nhiêu người vợ mất chồng, người mẹ mất con, biết bao nhiêu đứa trẻ lớn lên bơ vơ thiếu đi sự giáo dục của gia đình đầy đủ? Nỗi đau ấy còn chưa kịp nguôi ngoai thì giờ đây, những cơn sóng ngầm lại tiếp tục giằng xé con người. Biết bao người phạm tội vì thiếu giáo dục, biết bao cô gái phải bán mình vì cuộc sống mưu sinh, biết bao kẻ tham nhũng sống trong xa hoa khi người công dân phải chắt chiu từng cọng rau, còm cõi nuôi con với giấc mộng học hành. Rồi những cô gái bị bày bán nơi đất khách quê người, những “chợ người” cho khách ngoại quốc xem mặt… Lý tưởng của người lãnh đạo, trước hết tạo nên khác biệt cơ bản của anh và những cá nhân khác. Đó là tầm vóc lớn lao vượt lên những mưu sinh cá nhân mà phụng sự con người, phụng sự xã hội. Mà phụng sự không thể thiếu sự thấu hiểu và chia sẻ để tìm cách xóa đi những nỗi đau và xây dựng những điều tốt đẹp hơn.
Không thật sự sống giữa lòng dân tộc, lý tưởng chỉ có thể là những ảo tưởng giáo điều. Nguy cơ ấy thật sự là một đe dọa bao trùm lên lớp thế hệ lãnh đạo tương lai. Giờ đây, họ bước vào một thế giới rộng lớn hơn. Họ có thể đến học ở những nước tiên tiến nhất, tiếp thu những quy trình lãnh đạo chuẩn mực nhất. Họ không bao giờ thiếu thông tin về cuộc sống nhờ những phương thức thông tin hiện đại. Nhưng động lực của lý tưởng chỉ có thể thật sự đến từ chính đất nước mình, dân tộc mình với những hạnh phúc và khổ đau chân thực nhất. Những người lãnh đạo tương lai ấy, họ sẽ biết tìm đâu động lực đổi đời cho người nông dân, khi chưa một lần hiểu những giọt mồ hôi thấm ướt cả mùa đông khi thồ rau lên Hà Nội rồi lại nhổ gốc rau bằm nát bón ruộng trước sự đỏng đảnh của người thành đô, hay trước sự phập phù của mưa nắng?
Lịch sử cho thấy ở Chủ tịch Hồ Chí Minh, Chủ tịch Tôn Đức Thắng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp... lý tưởng trong mỗi nhà lãnh đạo đã được hun đúc bằng cả kiến thức và cả những trải nghiệm, những xúc cảm trong lòng dân tộc. Ở mỗi con người vĩ đại ấy cuộc sống không chỉ là sách vở, lý luận mà đã trở thành cuộc đấu tranh với sự chấp nhận hy sinh xương máu, hy sinh những lợi ích cá nhân vì niềm tin và khao khát tiến bộ. Sự đàn áp, nhà tù, sự mua chuộc... không những không thay đổi được lý tưởng của họ mà còn khiến họ trở nên mạnh mẽ và cháy bỏng hơn. Lý tưởng và nhân cách đã thật sự hòa quyện thành một con đường thống nhất để cống hiến vì tiến bộ, vì dân tộc. Tương xứng với những nhà lãnh đạo như thế, dân tộc Việt Nam, đất nước Việt Nam mới có thể ghi dấu sự tồn tại của mình trên bản đồ thế giới.
Ngày hôm nay, dường như những động lực để hình thành lý tưởng lãnh đạo đã bị tàn phá nghiêm trọng bởi sự xâm lấn của văn hóa đám đông và những vấn đề nội tại của đất nước. Khi sự giàu có trở thành giá trị đeo đuổi của cả một lớp người, tất yếu những mục đích cá nhân sẽ che mờ lý tưởng. Những giá trị tinh thần trở nên xa xỉ biết bao nhiêu, trong khi, lẽ ra chính bản thân nó sẽ phải là niềm tin để hàn gắn những nỗi đau, đoàn kết những sức mạnh và định hướng cho trí tuệ. Thêm vào đó, nền giáo dục cứng nhắc dường như đang tạo ra những cái máy thay vì những con người độc lập, tự do biết để tri thức của mình sống trong thực tại. Như thế, lý tưởng chỉ còn là món ăn giáo điều được phân phối cho mỗi cá nhân thay vì niềm tin đến từ trái tim kiêu hãnh và trí tuệ độc lập. Nó chỉ còn là vật trang trí cho mỗi cá nhân thay vì động lực hướng đến tiến bộ.
Hãy tự hỏi, một nhà lãnh đạo có trí tuệ mà thiếu đi lý tưởng thì điều gì sẽ xảy ra? Chắc chắn, lợi ích cá nhân và họ tộc sẽ trở thành mục đích cụ thể nhất và hợp lý nhất. Cái triết lý “Một người làm quan cả họ được nhờ” từ hàng ngàn năm sẽ đặt một con người, một dòng họ, một nhóm quyền lợi lên trên thay vì những việc cần làm để mỗi người dân trong một cộng đồng, một đất nước được đảm bảo quyền sống, quyền mưu cầu hạnh phúc.
Trở lại với Obama, vì sao lý tưởng của ông tạo nên được một sức sống mãnh liệt? Có lẽ, vì khác những nhà lãnh đạo cung đình, cả cuộc sống của mình, ông đã sống, đã trải nghiệm và đã mơ ước về tiến bộ bằng chính hạnh phúc và nỗi đau trong cuộc sống. Vươn lên từ nỗi đau có thực, khao khát sự thay đổi cho mảnh đất nuôi dưỡng mình, cho nền văn hiến làm nên tâm hồn mình và tin vào những giá trị cao đẹp- đó chính là lý tưởng dẫn dắt một dân tộc vượt qua khủng hoảng. Nên chăng, trước khi vươn lên dẫn đầu đoàn người băng qua giông bão, người lãnh đạo đã phải xé toang lồng ngực để giơ cao trái tim nóng đỏ và kiêu hãnh soi đường? Để cả đoàn người có thể đi về phía trước, thì người dẫn đầu phải là người hy sinh. Ít ra thì chàng Đan-kô của M.Gorki đã tin vào điều đó. Nguồn:
Tạp chí Tinh Hoa Số lượt đọc:
1112
-
Cập nhật lần cuối:
20/05/2009 08:36:41 PM
Trao đổi/Nhận xét | Tổng số:
4 |
Hãy biết yêu thương hơn nữa! Hãy yêu thương con người hơn nữa! Trong thế giới có quá nhiều lợi ích về kinh tế này nếu bạn không có tấm lòng yêu thương con người các bạn sẽ không thể mong chờ xã hội này tốt đẹp được.
Hãy ví dụ như một người sinh viên bước vào trường đại học thì những giảng viên, giáo sư tiến sĩ ngoài vấn đề truyền thụ cho sinh viên họ còn phải gắn mình với tình yêu con người. Vì sao lại vậy? Vì nó khiến họ hiểu đúng hơn về ảnh hưởng của những tiết học khô cứng này với người học, họ hiểu rõ được tương lai của những người học kia được gắn liền với thời khắc này. Nếu yêu thương hơn nữa họ sẽ tìm nhiều cách để có thể khiến cho nó trở nên thiết thực hơn. Cho dù về kinh tế có khó khăn, thì khi họ chấp nhận ở lại đây vì nghĩa vụ cao cả thì họ vẫn phải nên luôn trăn trở với suy nghĩ làm tốt hơn nữa. Dù họ có làm thêm ở bên ngoài vì khó khăn nền kinh tế chung thì họ vẫn luôn luôn ưu tiên cho việc phát triển của con người...
Suy rộng ra thì ai cũng phải thế cả. Những người làm giáo dục mà không gắn với phẩm chất này thì họ không phát triển được, không hoàn thành được nghĩa vụ được giao. Còn trong công việc hay trong các quan hệ thì chúng ta cũng vẫn phải có nó. Chúng phải được bám vào mạch máu của chúng ta hơn cả lợi ích. Chỉ có nó thì trong công việc mới có thể khích lệ được người lao động. Chỉ có nó thì chúng ta mới thấu hiểu được nỗi bất công trong quá trình phân hoá lợi ích ngày càng lớn này. Chúng ta yêu thương thì mới có thể thấu hiểu được các hành động của chúng ta sẽ dẫn chúng ta đi đến đâu thực sự. Chỉ có nó mới khiến nội lực của chúng ta trở lên mạnh mẽ hơn. Trong các công ty, nếu anh có tài năng nhưng anh không có tâm bao quát, yêu thương người lao động thì anh có lẽ chỉ lên làm một chuyên viên hoặc một người phụ tá bên cạnh mà thôi. Bởi anh không thể khích lệ người khác được. Muốn khích lệ anh phải biết yêu thương họ, lợi ích về tiền có thể làm người ta đi theo nhưng về cơ bản chúng sẽ không lâu dài, bền vững chỉ có tình yêu và lợi ích song hành sẽ đem lại bền vững.
Hãy nhìn vào các công ty của nhật bản bạn có thể sẽ thấy tiêu chí sau: Cải tiến, Cải tiến và cải tiến. Thật sự nó khá ngắn gọn nhưng để hiểu được nó, để đem vào ứng dụng trong cuộc sống thiết thực thì họ không nói suông. Vấn đề là chỉ một từ cải tiến mà nó có thể diễn tả được nhiều thứ trong việc phát huy nội lực. Cải tiến = Sáng tạo. Muốn có được điều này thông suốt từ nhân viên đến các nhà lãnh đạo họ phải suy nghĩ để thiết lập môi trường có thể giải phóng sức sáng tạo của cá thể. Môi trường ấy ắt phải có được tiêu chí tạo niềm vui cho người lao động, phải bảo vệ người lao động. Môi trường ấy không cho phép những người nào lãnh đạo mà không hiểu và làm khô khan bộ máy hoạt động đấy. Môi trường ấy không cho phép những xung khắc nhau bởi thù hằn nhưng lại cho phép các xung khắc nhau về tư tưởng tiến bộ, cho phép tham gia các ý kiến đóng góp trái chiều khác nhau nhưng lại diễn ra một cách hài hoà đằng sau sự xung đột về tư tưởng đó....
Muốn có điều họ muốn: Cải tiến thì họ phải thiết lập lên rất nhiều và liên tục thay đổi để hoàn thiện hơn. Đơn giản ư? chỉ đúng về từ ngữ mà thôi. Còn thực tế để có được cái đó lại chẳng đơn giản chút nào chừng nào mà lợi ích cá nhân còn lớn hơn tất cả, không có một chút nào gắn với lợi ích của những người khác thì mọi thứ hô hào chỉ là hão huyền, chỉ là mơ tưởng... Lý tưởng lãnh đạo Lý tưởng lãnh đạo là đặt lợi ích của cộng đồng lên trên hết. Hy sinh lợi ích bản thân vì lợi ích cộng động. Lấy ý nghĩa của cuộc đời là cống hiến. Được cống hiến cho cộng đồng là thành công.
Thử nhận xét các vị lãnh đạo của chúng ta xem có ai được như vậy không? Thời thế và Anh hùng Thời thế tạo Anh hùng và Anh hùng chính là sự lựa chọn của lịch sử. Mỗi quốc gia, mỗi dân tộc được ví như một sinh thể, có lúc thịnh, lúc suy, lúc mạnh lúc yếu. Có những quốc gia yên ổn hàng trăm, hàng nghìn năm, lại có những dân tộc, những miền đất bị “nguyền rủa” phải tội, phải hoạ không những hàng nghìn năm mà là hàng nghìn đời (người Do thái vẫn than thở như vậy). Nhưng nhìn chung, những dân tộc vĩ đại là những dân tộc phải chịu nhiều thử thách, gian khó hy sinh nhất, âu cũng là cái giá phải trả cho sự vinh quang, Ông Trời thật công bằng.
Bài viết nói đến lý tưởng lãnh đạo, đúng ra phải nói rằng lý tưởng lãnh tụ. Lãnh đạo thì có nhiều người, nhiều cấp, nhiều mức nhưng Lãnh tụ chỉ có MỘT, nhà lãnh đạo cao nhất, quy tụ được sức mạnh của cả dân tộc đó là lãnh tụ, đại diện xứng đáng, duy nhất cho cả dân tộc đó là lãnh tụ. Lý tưởng của lãnh tụ cao cả và cũng là lý tưởng của cả dân tộc, tạo nên sức mạnh của dân tộc, người không có lý tưởng không thể là lãnh tụ, lý tưởng không mang lại phồn vinh cho đất nước, cho dân tộc không phải là lý tưởng. Như vậy, Obama chỉ là một nhà Lãnh đạo tài ba, một nhân tài, ông chưa là một vĩ nhân hay một Lãnh tụ, thể chế nước Mỹ không dễ/ không thể xuất hiện Lãnh tụ.
Ý chí của dân tộc, hồn thiêng của núi sông, vận mệnh của quốc gia chính là nguồn thần lực ngày đêm hun đúc, tạo nên một lý tưởng để đến ngày nào đó, ở một nơi nào đó, trong một hoàn cảnh hợp lý nào đó sẽ quy tụ vào một cá nhân cụ thể nào đó –người được lựa chọn và một chu trình thời thế - anh hùng lại bắt đầu. Anh hùng và lý tưởng chính là sự kết tinh tinh hoa của một dân tộc, là đứa con yêu dấu của Cha Trời & Mẹ Đất./. Bài viết rất hay Đây là một bài viết rất bổ ích đối với các nhà lãnh đạo tương lai. Cảm ơn tác giả rất nhiều.
Ý kiến của bạn về bài viết: |  |
Thông tin liên quan: Hỡi những trái tim giá lạnh28/02/2010 09:45' AM Hỡi các vị! Đã gọi là trái tim thì bao giờ và ở đâu cũng nóng, rất nóng và nhất là trái tim tình yêu, trái tim nhân hậu , trái tim cần lao; vậy thì tại sao có những trái tim lạnh để cho tôi có dịp được thưa gửi đôi điều đầu năm? Cường quốc và vai trò lãnh đạo thế giới22/12/2009 08:56' AM Lãnh đạo, là việc xúc tiến sự đồng thuận nhằm đạt được các mục tiêu chính trị - xã hội, nói cách khác, đó là việc tìm kiếm sự chấp nhận đối với hệ thống giá trị của mình như những quy tắc lẽ phải của đời sống, nhằm giải quyết những xung đột và điều hoà lợi ích giữa các quốc gia. Khác với nô dịch về mục đích và phương thức tiến hành, lãnh đạo là một hoạt động nghệ thuật và khoa học... Những tiêu chuẩn khắt khe của trí thông minh xã hội09/09/2009 01:58' PM Công trình nghiên cứu trong suốt thập niên qua của chúng tôi đã khẳng định giữa những lãnh đạo thông minh xã hội và những lãnh đạo không thông minh xã hội có một khoảng trống rất lớn về hiệu quả công việc. Bàn về sự trưởng thành08/09/2009 01:49' PM Con người nếu không trưởng thành thì thật kinh khủng, nó không khác nào cây không ra trái. Trong Kinh Thánh, có nói "nếu cây không ra trái, người ta sẽ chặt nó đi, và ném nó vào lửa? Tại sao? Vì nó vô ích và vô sinh, vô nghĩa, không tạo ra gì hết, nó lớn lên mà không trưởng thành, nó to xác mà không khác gì hạt giống, nên phải bị chặt để lấy chỗ trồng một mầm cây mới.... Nhưng đó là cái cây. Còn con người thì không thể bị chặt. Đó là đặc ân lớn nhất dành cho con người. Vì con người là cứu cánh tự thân, con người là cứu cánh của con người, không giống các loại động thực vật, phải làm thức ăn cho nhau và lẫn nhau, con người không phải là thức ăn cho loài nào cả. Về hưu đâu phải đã an toàn29/07/2009 09:26' AM Luật nước, luật trời và cả lòng dân không bao giờ có thể tha thứ cho một nhà lãnh đạo biến chất, coi thường pháp luật, chà đạp lên nhân phẩm và quyền lợi của quốc gia để làm giàu cho bản thân mình. Làm quan cần phải tu thân08/07/2009 04:38' PM Nhà lãnh đạo muốn làm sống dậy những thành tựu vốn có của dân tộc mình thì trước hết họ phải làm tròn trách nhiệm được giao phó trước dân, toàn tâm toàn ý phục vụ đất nước chứ không phải chỉ vì nhắm mắt làm liều theo cái lợi trước mắt. Không gương mẫu thì không một nhà lãnh đạo nào có thể giải quyết được những vấn đề lớn lao của đất nước mà chỉ trở thành trò cười cho thiên hạ và là chủ đề đàm tiếu của dư luận. Xin hãy làm tròn trách nhiệm khi còn đang đương chức và không để phải hối hận vì những phút lỡ làng sau này. Chính trị lương thiện08/07/2009 01:13' AM Tôi viết tiếp, ngắn gọn những hiểu biết và quan điểm của mình dưới đây, không diễn giải một cách lý thuyết hay ‘học thuật’ mà tôi đã tổng kết trong quá trình đọc, nghiên cứu, giảng dạy... Dĩ hòa mà bất mãn05/07/2009 09:02' PM Nhiều người trong cơ quan kia, mỗi khi bầu bán, biết mình chẳng thể giành nổi được vai vế gì nên quan niệm dĩ hòa vi quí rằng: tớ đếch cần, ai làm thủ trưởng chẳng được. Và họ dễ dàng ghi vào phiếu bầu cái tên người mà cấp trên gợi ý. Nhưng rút cuộc không phải như họ quan niệm... Thân phận công dân thế giới hạng hai!16/05/2009 08:44' AM Công dân thế giới hạng hai, đấy là cái cùm đang xích vào chân dân tộc Việt Nam ta sau khi giành được độc lập thống nhất đất nước năm 1975. Tên gọi của thân phận này dấy lên trong tôi hình ảnh cái triện sắt nung đỏ thời trung cổ xa xưa thường được đóng vào trán kẻ nô lệ - để phân biệt với những người không phải là nô lệ. Khác chăng, là thời nay cái triện sắt nung đỏ ấy vô hình! "Sĩ phu, trí thức thì không được hèn"23/03/2009 01:41' PM Nhân đầu xuân mới, bàn tròn xuân Kỷ Sửu của Đất Việt ghi lại những ý kiến của các nhà trí thức nổi tiếng Việt Nam bàn về sĩ phu, trí thức thời nay. Tổng thống Obama và vị trí của Mỹ trên chính trường thế giới21/11/2008 03:27' PM Ngày 4/11/2008, một người Mỹ da màu với cái tên lạ thường là Brack Hussein Obama - lớn lên không có cha, sống với ông bà ngoại, gia đình không giàu, không có thế lực - đã được bầu làm tổng thống thứ 44 của Hoa Kỳ. Hy vọng táo bạo12/11/2008 08:45' AM Trong khi tại Mỹ, tổng thống mới đắc cử Barack Obama vừa đánh dấu tên tuổi mình vào lịch sử nước Mỹ thì tại Việt Nam, cuốn sách Hy vọng táo bạo của ông cũng vừa được ấn hành. Tác phẩm thể hiện sự táo bạo của Barack Obama trong cách nhìn nhận những vấn đề của nước Mỹ... Sự kỳ diệu của một bài báo14/07/2008 10:56' PM Bài báo được viết cách đây hơn 100 năm. Đầu tiên nó chỉ là một bài báo đơn giản, những bài báo này đã trở thành chất xúc tác lan tràn rất nhanh trong nhiều giới. Khi bài báo được in ra lần đầu tiên tại Mỹ, nó đã thu hút hàng trăm ngàn độc giả, nhiều độc giả đã mua hàng trăm tờ báo chỉ vì tờ báo có bài “A message to Garcia”. Làm lãnh đạo phải có năng lực lắng nghe18/05/2008 05:36' PM Muốn đối thoại, người lãnh đạo phải tinh thông công việc của mình, biết gần dân, hiểu dân và lắng nghe dân. Phải thật sự có dân chủ, mới có đối thoại. Muốn thường xuyên vận dụng phương thức đối thoại trong mối quan hệ giữa lãnh đạo và dân thì phải thật sự mở rộng dân chủ, tạo cơ chế cho dân thực hiện trách nhiệm công dân của mình. Văn hóa đối thoại là sản phẩm của một xã hội dân chủ, biết tôn trọng vai trò làm chủ của người dân... Vườn ươm lãnh đạo21/03/2008 08:47' AM Các Công ty hàng đầu thế giới nhận ra rằng, dù hoạt động trong lĩnh vực nào thì công việc chính của họ vẫn là phát triển các nhà lãnh đạo. Như các CEO thường nói, “Con người là tài sản quý giá nhất”, vậy các nhà vô địch này thực hiện việc này như thế nào? “Cái nóc” và việc tránh cho “nhà dột từ nóc”05/10/2006 11:47' AM Người đứng đầu ngành quan trọng như cái nóc, chân lý này đã được khẳng định từ hàng ngàn năm nay. Ở các nước, việc chọn người đứng đầu được chuẩn bị một cách chu đáo, tổ chức bài bản và công khai. Từ việc phát hiện các nhân tố mới, tổ chức sàng lọc, bố trí vào các vị trí quan trọng để họ thể hiện mình đến việc chức tranh cử, bầu cử một cách bài bản dưới sự giám sát công khai của dân chúng và các phương tiện truyền thông... Ba cấp độ của sự lãnh đạo19/09/2005 11:37' AM Bản chất của hoạt động chính trị là lãnh đạo, nói cách khác, cốt lõi của hoạt động chính trị là lãnh đạo. Tuy nhiên, khái niệm lãnh đạo được hiểu khác nhau trong các hệ thống chính trị khác nhau và tuỳ theo sự phát triển của hệ thống chính trị. Chúng ta không được phép đồng nhất chính trị và lãnh đạo, nhưng cần phải hiểu rằng bản chất của lãnh đạo là tạo ra hiệu quả của hoạt động chính trị... Lãnh đạo phi cách mạng 19/09/2005 10:45' AM Lịch sử phát triển của nhân loại đã trải qua những bước chuyển mình đầy ý nghĩa như là hệ quả của rất nhiều cuộc cách mạng vĩ đại và tất yếu. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, người ta đã buộc phải nhìn lại vai trò của những cuộc cách mạng bằng một đầu óc tỉnh táo và một con mắt khách quan hơn, toàn diện hơn. Điều này phản ánh những thay đổi về chất không chỉ của thế giới mà cả của tư duy lãnh đạo... Sức cuốn hút của những nhà lãnh đạo22/07/2005 06:14' PM "Công việc là sự tìm kiếm ý nghĩa cho mỗi ngày cũng như kế sinh nhai hàng ngày, để được công nhận mình cũng như là vì đồng tiền, vì sự ngạc nhiên nhiều hơn là sự uể oải; tóm lại, vì ý nghĩa cuộc sống hơn là vì những ngày Thứ 2 đến Thứ 6 buồn tẻ" - Studs Berkel ... Tuổi trẻ là không ngủ yên17/03/2010 10:30' AM Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng, ví tuổi trẻ như một kho báu quốc gia cần được khai thác đúng cách. SVVN đã có cuộc trò chuyện với ông Không khách quan, không khoa học, không có giá trị pháp lý15/03/2010 10:14' AM Sự kiện tổ chức National Geographic Maps thuộc Hội địa lý Quốc gia Mỹ (National Geographic Society – NGS) thể hiện quần đảo Hoàng Sa (có tên quốc tế là Paracel) là Tây Sa thuộc Trung Quốc trên dịch vụ bản đồ trực tuyến của tổ chức này tiếp tục gây nhiều phản ứng trong giới học giả Việt Nam. Vấn đề đặt ra là trước sự kiện xâm phạm nghiêm trọng đến chủ quyền của Việt Nam, chúng ta phải đối phó ra sao? Xã hội khôn ngoan biết khai thác tốt tài nguyên tinh thần10/03/2010 10:12' AM Xã hội khôn ngoan, sáng suốt, nhân văn thì biết bảo tồn, nâng niu, khai thác triệt để nguồn tài nguyên vô giá của dân tộc mình và của cả nhân loại để làm giàu cho tâm hồn và cuộc sống của mình. Nếu không, thì mỗi con người, thậm chí là cả dân tộc chỉ tồn tại vơ váo đứt đoạn trên thế gian này. Một thế kỷ nhìn lại06/03/2010 01:45' PM Vào những năm 80, 90 của thế kỷ 19, trung tâm công nghiệp Chicago (Mỹ) tập trung hàng vạn lao động phụ nữ và trê em. Họ luôn phải làm việc trong điều kiện thiếu thốn, bị coi rẻ, đồng lương thấp kém. Ngày 8/3/1899, nữ công nhân ngành dệt và ngành may. Ở Chicago đã tiến hành bãi công, đòi tăng lương, giảm giờ làm. Họ buộc chủ lao động phải chấp nhận yêu sách nhằm cải thiện đều kiện lao động và sinh hoạt. Từ Chicago, phong trào đấu tranh đòi quyền bình đẳng của phụ nữ đã lan rộng khắp nơi, ngày càng mở rộng trên nhiều lĩnh vực. Đó chính là tiền đề cho sự ra đời của Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3. “Chúng tôi đã để lại cho chính mình một gánh nặng!”05/03/2010 07:43' AM Từ năm 2005, GS.TS. Chu Hảo và Nhà xuất bản (NXB) Tri Thức đã bắt tay xây dựng một kế hoạch tham vọng: xây dựng tủ sách Tinh hoa Tri thức thế giới với mục tiêu dịch và xuất bản 500-1.000 đầu sách trong 10 năm. Ý tưởng táo bạo này được hoan nghênh, nhưng ngay GS.TS. Chu Hảo, Giám đốc NXB Tri Thức, cũng phải thừa nhận dịch và in sách “tinh hoa” ở Việt Nam là con đường gian nan… Để phát huy sức mạnh mềm Việt Nam03/03/2010 08:09' AM Sức mạnh mềm giúp một quốc gia nhận được nhiều cảm tình và sự hợp tác từ bên ngoài. Khi cần sự hỗ trợ, họ cũng dễ dàng hơn trong việc tiếp cận với những quốc gia khác. Tướng Đồng Sỹ Nguyên cảnh báo việc cho nước ngoài thuê rừng02/03/2010 09:25' AM Tướng Đồng Sĩ Nguyên lên tiếng về việc một số địa phương cho người nước ngoài thuê dài hạn đất rừng đầu nguồn. Doanh nghiệp nhà nước tăng, doanh nghiệp dân doanh giảm01/03/2010 04:13' PM Đây không phải là hiện tượng mới lạ, lần đầu mọi người tiêu dùng mới nhận thấy…mà đã là thứ hiện tượng quen thuộc nhiều năm nay …. Thay vì mừng với sự giảm giá SP / DV của nhiều DN Dân doanh, thì đại bộ phân dân chúng lại cảm thấy ức chế mà buộc phải đi đến chấp nhận không sớm thì chiều sự tăng giá của một số Doanh nghiệp Nhà nước hàng đầu nhưng hoạt động độc quyền trong lĩnh vực đặc biệt thiết yếu của đời sống và của nền Kinh tế Quốc dân như (Điện Nước, Xăng Dầu, Vận tải hàng không, đường biển )… Bài khác: Đối mặt với một thực tế xáo trộn liên tục08/05/2009 01:31' PM Những người theo chủ nghĩa hoài nghi có thể giải thích những sự kiện diễn ra nhanh chóng ngày nay đơn thuần chỉ là hồi kết trong mô hình “trạng thái cân bằng bị gián đoạn” mà các nhà kinh tế sử dụng để miêu tả khúc quanh rộng của lịch sử kinh doanh và kinh tế. Cảnh giác với hiểm hoạ văn hoá dưới văn hoá06/05/2009 10:36' AM “Phải thú thực, đôi khi báo chí chúng ta chuyển tải những điều tiêu cực, những điều tồi tệ quá nhiều, trong khi đó những vẻ đẹp kì diệu, những tấm lòng cao cả chúng ta lại nói quá ít, hoặc nói như một việc phải nói mà không phải bằng sự rung động của trái tim mình” - Nhà báo Quang Thiều. Anh đào trần trụi05/05/2009 02:46' PM Hoa anh đào là một trong những biểu tượng của nước Nhật hiện đại và văn minh. Mang vẻ đẹp thanh tao, quý phái, lại gắn liền với cái tên Nhật Bản đầy kiêu hãnh, loài hoa này càng thêm phần cuốn hút. "Nhất châu Á"02/05/2009 08:44' PM Cuối cùng, chúng ta cũng có một cái gì đó được thiên hạ (cụ thể là Tổ chức tư vấn về rủi ro chính trị và kinh tế - PERC) đánh giá là nhất châu Á! Và đó là... cái sự "khó tính và gây trở ngại" của đội ngũ công chức. Đây là một sự nổi tiếng ngang ngửa với tai tiếng, một "giải thưởng Mâm xôi vàng" cho các công chức Việt Nam. Tầm nhìn30/04/2009 09:54' AM Theo sự hướng dẫn của Bác Hồ, chúng ta đã giải quyết tốt vấn đề PAO và MIA, đã trải thảm đỏ đón tổng thống B.Clinton và tổng thống G.Bush đến thăm Việt Nam, đã và đang thực hiện nhiều đề án hợp tác trên nhiều lĩnh vực. Hữu ích biết bao việc chúng ta làm theo những lời dạy mang tầm nhìn xa của Bác. Yêu nước30/04/2009 08:25' AM Khi “sơn hà nguy biến” trước giặc ngoại xâm thì phải bằng súng gươm để hóa giải, nhưng khi đất nước đối diện với nghèo nàn và lạc hậu, với tham nhũng và thoái hóa của một bộ phận không nhỏ cán bộ có chức quyền, thì phải bằng bản lĩnh và trí tuệ của tuổi trẻ để giúp nước. Cuộc chiến đấu này không có gươm súng, không dàn thành trận tuyến nhưng... Những hồi ức sống động...27/04/2009 12:55' PM Sau 34 năm, chiến tranh VN đã thành quá khứ, nhiều vết thương được hàn gắn, nhưng những ký ức về chiến tranh không thể nhạt phai đối với những người đã từng có mặt trong cuộc chiến tranh... Chiến tranh – bản tính và hoán cải25/04/2009 09:12' AM Thế giới là một lò bát quái đầy súng đạn, thuốc nổ, chất độc hoá học, bom nguyên tử thì làm sao con người có thể sống nổi? May mắn thay cho chúng ta, con người vẫn sống bởi lẽ con người vẫn là con người nhân bản, con người công lý hơn là con người của sức mạnh... |