Sắp sửa đến Ngày Doanh nhân! Ngày này tự nó xác nhận vị trí trong xã hội của doanh nhân! Doanh nhân đã được nhìn nhận như thế nào? Giáo sư Michael Porter của Đại học Harvard đã nói với nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải đại ý: “ Doanh nhân tạo ra tài sản, chính quyền không tạo ra đâu”. Vâng thực vậy. Vì thế nhân ngày này tôi xin được tặng, được biếu quý vị một đóa hoa. Tôi không gửi một lẵng hoa, vì vào ngày ấy quý vị sẽ nhận được nhiều hoa. Một lẵng hoa nằm trong số vô vàn lẵng hoa khác sẽ không làm quý vị chú ý, mục đích của tôi làm sao để được quý vị chú ý và một đóa hoa làm được việc này. Ở đây quý vị cũng không nhìn thấy nó, nên nó là đóa hoa thiêng liêng; vì thiêng liêng nên tôi xin phác hoạ nó ở đây, một vài nét.
Mối quan tâm của quý vị
Hiện nay, nhiều người trong quý vị đang quan tâm đến hai vấn đề của doanh nghiệp mình. Ấy là thương hiệu và nhân sự. Quý vị không tiếc tiền tìm cách giải quyết chúng. Quý vị cho đó là cách nâng cao năng lực cạnh tranh. Và có nhiều nhà tư vấn, nhiều trường đào tạo chuyên môn sẵn sàng giúp quí vị trong việc này. Tuy nhiên giữa kết quả từ cái mình nhận được đến cái quý vị mong muốn có một khoảng cách.
Thí dụ tìm cách quang bá thương hiệu, khai thác nó là đúng; nhưng dùng trong trường hợp nào? Vấn đề thương hiệu chỉ đến với chúng ta cách nay khoảng hơn 10 năm. Khi ấy chúng ta thấy thương hiệu là tiền bạc (Unilever mua nhăn hiệu P/S chẳng hạn) và chúng ta thấy các công ty đa quốc gia chú trọng đến thương hiệu. Thương hiệu là vấn đề đương đại của họ. Họ quảng bá thương hiệu vì hai lẽ chính (i) sản phẩm của họ đã được tin là có chất lượng tốt; (ii) để cho giá thành rẻ, họ để cho các nước đang phát triển chế tạo các sản phẩm của mình, nhưng vẫn giữ tiếng tăm. Thí dụ GE sản xuất máy điện thoại tại Trung Quổc. Chiếc điện thoại ấy có dòng chữ "Made in China". Nếu thấy sản phẩm chỉ đề như vậy, thế nào quý vị cũng ngần ngại mua. Nhưng khi thấy chữ GE cạnh đó, quý vị sẽ bảo: "Hàng này cũng thuộc loại xịn đấy!". Chính nhãn hiệu GE làm thay đổi tâm lý của quý vị. Quý vị đã biết rằng hàng của GE là tốt, không cần biết nó được chế tạo ở đâu. Cùng chất lượng mà cái nào rẻ hơn là ta mua. Đây là tác động tâm lý của thương hiệu. Chính niềm tin của quý vị đặt vào thương hiệu GE làm quý vị quên mất nơi sản xuất. Các công ty đa quốc gia đẩy mạnh thương hiệu là vì vậy. Giá thành giảm mà vẫn bán cao gần bằng giá cũ.
Quay trở về ta, chúng ta biết về tầm quan trọng của thương hiệu qua báo chí, qua các lớp học; tuy nhiên, chúng ta ít biết lý do các công ty đa quốc gia đẩy mạnh thương hiệu. Chúng ta thay họ làm thì làm theo để cạnh tranh, tuy nhiên ít chú ý đến chất lượng sản phẩm. Thương hiệu là con dao hai lưỡi, nó tiêu biểu cho một món hàng có chất lượng tốt nhưng nó cũng báo cho mọi người biết đây là món hàng dở. Tất cả tùy quý vị đã chăm chút chất lượng hàng của mình như thế nào. Gốc rễ của thương hiệu không phải là nét vẽ hay màu sắc của nó mà là chất lượng món hàng mang thương hiệu đó. Khi trau chuốt cho thương hiệu của mình, quý vị có nghĩ đến cách nâng cao và duy trì chất lượng sản phẩm của mình chưa? Khi chưa thì quảng bá thương hiệu có khẩn thiết không?
Cách giải quyết
Khi quý vị nghĩ đến chất lượng sản phẩm thì lại thấy ngay vấn đề nhân sự quý vị không ngừng "săn đầu người" và cử người đi học các khóa chuyên môn, nhưng mãi vẫn chưa hết âu lo!
Khi nói đến nhân sự vì phải nói đến môi trường họ làm việc và kiến thức mà họ thu thập để cải thiện môi trường kia. Vậy môi trường và kiến thức là hai vấn đề gốc rễ của quý vị.
Về môi trường, tôi xin dùng hình ảnh một chiếc xe hơi để diễn tả cơ sở kinh doanh của quý vị. Doanh nghiệp của quý vị giống như chiếc xe hơi. Nó có hai phần: máy móc nói chung (động cơ, hệ thống quyền lực, bánh xe…) và người điều khiển (tài xế, phụ xe, ông chủ. . .). Phần thứ nhất liên quan đến cơ cấu của cái xe và cơ chế hoạt động của máy móc. Nó tiêu biểu cho môi trường của quý vị. Và nó là việc quản trị cơ sở, còn gọi là quản trị kinh doanh (business management) . Phần thứ hai của cái xe tiêu biểu cho nhân sự của quý vị. Mối lo của quý vị chính là phần hai, nhưng nó lại bị tùy thuộc vào phần một. Không nhiều người trong quý vị khi "đi săn", hay cử người đi học, mà có nghĩ đến môi trường, cái mà chính mình tạo ra cho nhân viên. Quý vị mong họ học giỏi, sau này giúp cơ sở phát triển và đạt được mục tiêu của mình; nhưng ít để ý đến môi trường cho họ làm việc. Có một sự thật là: quý vị có tài xế giỏi mà cái xe của quý vị dở thì chiếc xe chạy vẫn ì ạch; với kiến thức họ có, người tài xế có thể làm hỏng chiếc xe, hay chiếc xe sẽ làm hỏng họ? Vậy môi trường rất quan trọng cho vấn đề nhân sự và đó chính là cách thức quản trị cơ sở.
Về quản trị cơ sở, theo sự tìm hiểu của tôi nó có bốn cách, hay cấp: thuận tiện – khoa học - tiên tiến - và hiện đại. Bốn cách này xen lẫn nhau, không có cách nào dở, nhưng nó phải phù hợp với quy mô và mục tiêu của từng cơ sở. Trong bốn cách đó thì quản trị thuận tiện và khoa học đối nghịch nhau.
Cách khoa học sẽ dẫn đến những cách sau, chúng cùng tính chất chỉ khác kỹ thuật. Cách thuận tiện không làm được như thế vì khác tính chất.
Vậỵ quản trị theo sự thuận tiện khác quản trị theo khoa học thế nào? Thưa ở năm điểm. Một, trong cách thuận tiện, lệnh của ông chủ đưa ra mà không được ghi vào giấy tờ một cách có hệ thống. Do đó ông chủ không phải tuân theo lệnh của chính mình, mà muốn thay đổi lúc nào cũng được; rất thuận tiện, "chẳng chết thằng tây nào"! Hai, cơ cấu tổ chức của cơ sở không hợp lý, có nhiều trùng lắp, do đó không có một cơ chế điều hành thống nhất được ghi vào văn bản có hệ thống. Ba, sự điều hành dựa trên niềm tin với từng người. Bốn, trong cơ sở không có một hệ thống kiểm soát nội bộ tự động dựa trên các quy trình. Năm, cơ sở này không có một khuôn mẫu về cơ cấu và cơ chế tiêu chuẩn để áp chúng vào một cơ sở mới lập khác. Quản trị theo khoa học khác hẳn. Lệnh của ông chủ, cơ cấu tổ chức và cơ chế điều hành được khi vào những văn bản có hệ thống gọi là cẩm nang; qua đó mọi nhân viên được biết cơ sở của mình làm cái gì, tại sao làm và làm thế nào. Mọi người biết và làm đúng y. Từ đó công việc trong cơ sở được điều hành theo qui trình, quy chế chứ không còn trên sự tin tưởng người này, người nọ. Khi đã có quy trình ông chủ kiểm soát được có ai đi lệch không, bằng cách lập ra một tổ gọi là kiểm tra nội bộ (internal audit) theo dõi định kỳ. Hơn nữa, cơ sở lập ra kế hoạch kinh doanh nhưng tính thành tiền, tạo nên ngân sách hàng năm của mình. Khi phòng kế toán theo dõi tiền bạc ra vào cơ sở, họ biết mức độ thực hiện kế hoạch đến đâu, tính theo tiền, và đệ trình ông chủ. Ông chủ biết hết mà không phải ra lệnh cho các nơi báo cáo, mà sẽ không chính xác vì con số các phòng ban đưa ra khác nhau. Cuối cùng để bảo đảm con số của phòng kế toán báo cáo là chính xác, ông chủ thuê công ty ở ngoài vào kiểm toán. Đó là những hệ thống kiểm tra nội bộ và tự động, chúng giống như các đồng hồ trong xe hơi. Việc điều hành của công ty phải như thế thì nó mới buộc các nhân viên làm theo, họ sẽ được thăng thưởng theo ý thích của ông chủ, nhờ đó họ mới giỏi, họ biết tự kết hợp với nhau và làm việc theo nhóm (team work). Làm theo sẽ giữ được người, tạo ra nhân tài từ bên trong, và giữ được người mới săn về. Nhân sự cần có môi trường thưa quý vị. Cho một cơ sở muốn mở rộng, cách quản trị thuận tiện là một môi trường không tốt, nó không tạo ra nhân sự giỏi việc, mà chỉ tạo ra các nhà tâm lý bén nhạy, biết ý ông chủ, để bảo vệ lợi ích của họ! "Teamwork hả?". “Về trường anh mà làm!" . "Bọn lý thuyết suông!”.
Để cải tiến môi trường của mình, tùy mục tiêu và quy mô mong muốn, quý vị cần nhận ra sự khác biệt, rồi chuyển đổi cách quản trị. Cái mà ta đang gọi là tái cơ cấu đấy; nhưng đa phần đi không đúng vì không xác định trình độ quản trị của mình hiện ở cấp nào, và phải thay đổi ra sao mà cứ du nhập những cái mà quản trị hiện đại cần ( tức là nhân sự). Ta đi sau người, nếu giải quyết được môi trường thì giải quyết được nhân sự và rồi thương hiệu. Đi từ gốc lên, không phải từ ngọn xuống.
Bây giờ tôi xin nói đến kiến thức mà nhân viên của quý vị tiếp thu. Nếu cơ sớ của quý vị đã được quản trị ở cấp khoa học và cao hơn thì việc họ đi học rất có lợi, nhưng nếu quý vị còn ở cấp thuận tiện thì học không có lợi nhiều. Lý do là các giảng văn của các trường đều lấy từ sách vở hiện thời đang được dùng tại các nước phát triển, ở đó cách quản trị của họ đang ở cấp tiên tiến và hiện đại, sách vở của họ soạn cho sinh viên, cùng các nhà quản lý là ở cấp này. Hơn nữa môi trường của họ giống như xe Lexus. Họ không quan tâm về cái xe nữa mà đào tạo sự chuyên nghiệp cho từng cá nhân trong chức vụ của họ (CEO, giám đốc tài chính, nhân sự ). Xin nhấn mạnh cá nhân chứ không phải môi trường. Họ dạy để sinh viên ra trường biết cách cho xe Lexus lạng lách hầu vượt lên trước. Đa số công ty của chúng ta còn đang ở cấp thuận tiện, môi trường ở cỡ xe Traction 15 của những năm 1930. Nhân viên học lái xe Lexus thì giỏi, nhưng chưa đủ hiểu biết về chiếc xe Traction 15 của quý vị để mà "tái cơ cấu”. Cái này quý vị đang cần. Các trung tâm đào tạo mang tài liệu về dùng thì hãnh diện là "tài liệu mới nhất", nhưng khi mà cách quản lý của quý vị còn là thuận tiện thì trình độ dâỵ trong các sách kia cao hơn hai bậc (thuận tiện và khoa học). Học viên học xong về không áp dụng được thí dụ như "team work". Lúc ấy quý vị bực mình với họ, và lại . . . đuổi, rồi lại . . . "đi săn", và âu lo tiếp!
Về kiến thức, xin đề nghị quý vị xác định cách quản trị của mình là ở cấp nào, từ đó biết chỗ nào phải thay đổi để yêu cầu các cơ sở đào tạo đáp ứng, chứ không phải nghe theo họ, để họ dẫn mình đi đến chỗ không bao giờ tới được và đốt giai đoạn mà không hề biết.
Hẳn có vị bảo: "Gớm hoa này khó ngửi quá!”. Vâng “lời thật mất lòng". Nhưng nó xuất phát từ một tấm lòng, xin gửi đến quý vị, vì tài năng của quý vị mà xã hội tôn vinh trong Ngày Doanh nhân. Nguồn:
Doanh nhân Sài Gòn cuối tuần Số lượt đọc:
876
-
Cập nhật lần cuối:
12/10/2007 07:33:48 PM |  |
Thông tin liên quan: Mê phong thủy như… Doanh nhân30/05/2008 11:58' AM Nói đến phong thủy, người ta nghĩ ngay đến sự huyền bí đậm chất Đông phương, liên quan nhiều đến tâm linh và những yếu tố có vẻ “siêu nhiên” trong đời sống con người. Những tưởng những con người hiện đại như doanh nhân sẽ “miễn nhiễm” với những yếu tố thần bí này, hóa ra không. Thậm chí, không ai tin và áp dụng phong thủy triệt để như doanh nhân... 13-10: Tôn vinh ai? Vì cái gì?13/10/2007 08:47' AM Một bà tạp hóa hay chị tiểu thương có phải là doanh nhân? Một ông giám đốc làm thuê có phải là doanh nhân? Một người làm “sếp” ở công ty nhà nước có phải là doanh nhân? Nên “tôn vinh” ông chủ tịch HĐQT quanh năm đi nghỉ mát và hầu như không biết gì đến chiến lược công ty, hay phải trao hoa cho vị trợ lý đang ngày đêm lèo lái công ty và vật lộn với đủ mọi khắc nghiệt của thương trường?... Doanh nhân – một góc nhìn13/10/2007 08:20' AM Doanh nhân nước ta đã được công nhận là “lính xung kích thời bình” và từ năm 2004, ngày 13 tháng 10 hàng năm được lấy làm “Ngày Doanh Nhân”. Ngày 13/10 năm nay, xin góp thêm một góc nhìn về doanh nhân với kinh tế thị trường... Đi tìm bản sắc cho doanh nhân Việt23/09/2007 09:26' AM Nói đến doanh nghiệp Mỹ, người ta nghĩ ngay đến phương thức gắn bó người lao động với doanh nghiệp bằng cách cho họ nắm giữ cổ phần, cổ phiếu. Đối với Tây Âu, đó là cổ phiếu cộng với đóng góp vào bảo hiểm thất nghiệp, bảo hiểm an sinh xã hội cho người lao động. Đối với doanh nghiệp Nhật Bản là chế độ đảm bảo việc làm suốt đời cho người lao động. Đối với doanh nghiệp Việt Nam đó sẽ là gì? Nhìn doanh nhân dưới góc độ văn hoá30/08/2007 06:30' PM Nhà nghiên cứu Vương Trí Nhàn chia sẻ những cảm nghĩ của mình, sau gần một tháng nghiền ngẫm bài báo của SGTT: “Đâu là những việc cần làm nếu muốn nhìn giới kinh doanh dưới góc độ văn hoá”... Kinh tế học siêu vĩ mô28/08/2008 08:38' AM Trong thời đại của mình, Lênin đã chỉ ra sự câu kết giữa tư bản công nghiệp và tư bản tài chính với sự tập trung cao độ, thành các đầu sỏ tài chính. Lênin đã nhận xét rằng chỉ có ba, năm nhóm tư bản tài chính khống chế, thống trị toàn bộ nền kinh tế của một nước. Vậy trong thời đại ngày nay sự câu kết của tư bản đó có hình thái mới như thế nào? Các nhà tư bản đã có những mối liên kết chặt chẽ hơn hay lỏng lẻo đi? Sự thuận lý của hệ thống27/08/2008 09:09' AM Hội nhập không đồng nghĩa với việc nâng cấp tính cạnh tranh của mình. Hội nhập sẽ không bảo đảm được sự đổi đời. Để Việt Nam tiếp tục là một thị trường cung ứng nhân lực với giá rẻ mãi mãi là một nền kinh tế tiềm năng hay sẽ tăng tốc năng lực cạnh tranh của người dân Việt đầy năng khiếu kinh doanh? Đó sẽ là quyết định của người Việt và chỉ người Việt mà thôi... Thực hiện công bằng xã hội ở Việt Nam hiện nay, mâu thuẫn và phương pháp giải quyết14/08/2008 04:05' PM Thực hiện công bằng xã hội đòi hỏi phải nhận thức và giải quyết đúng đắn, hài hoà các mối quan hệ lợi ích. Song, ở đây lại thường nảy sinh những mâu thuẫn đòi hỏi phải được nghiên cứa và giải quyết. Đó là các vấn đề: 1) Mâu thuẫn giữa cá nhân và xã hội, 2) Mâu thuẫn giữa chính sách kinh tế và chính sách xã hội của Nhà nước, 3) Mâu thuẫn giữa lợi ích nhà đầu tư và lợi ích người lao động, 4) Mâu thuẫn trong lĩnh vực giáo dục - đào tạo. Tầm nhìn văn hóa13/08/2008 08:33' AM Đặc trưng chung của đô thị ngày nay không chỉ là văn minh, hiện đại mà phải nhân văn đậm đà bản sắc và phát triển bên vững. Tầm nhìn văn hóa trong phát triển đô thị cần cả tầm nhìn tổng hợp xã hội kỹ thuật, xã hội kinh tế và xã hội chính trị mang tầm thế kỷ. Võ Văn Kiệt - Người mang khát vọng lắng nghe04/08/2008 03:42' PM "Có rất nhiều điều để nói về ông - cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, nhưng điều ấn tượng nhất của tôi là ông có khát vọng lắng nghe như một người khát thông tin, khát ý kiến của người khác đối với các vấn đề mà mình quan tâm. Và ông đem nhốt vào đời sống tinh thần của mình những vấn đề sống còn của đất nước để mà suy nghĩ, trăn trở". Tản mạn chuyện đích và đến đích31/07/2008 08:12' PM Nhiều người xuất phát thì có đích, trong quá trình đi thì quên mất đích. Đơn giản là bởi người đó không ngẩng nhìn đích, chỉ chăm chăm vào đầu mũi chân mình. Bàn chân dẫn chúng ta đi nhưng hướng tới đâu thì phải là con mắt... Nông dân cần được đối xử công bằng26/07/2008 12:54' PM “Tam nông” là thuật ngữ du nhập từ Trung Quốc, còn “Chính sách về tam nông” là ta đang học tập kinh nghiệm từ nước bạn, song như lời ông Lê Huy Ngọ- Nguyên Bộ trưởng Bộ NN&PTNT đã nói: “Không phải kinh nghiệm nào của nước ngoài áp dụng vào nông nghiệp Việt Nam đều tốt, nếu như ta không vận dụng nó phù hợp với thực tiễn của nước mình”... Bài khác: Dòng máu doanh thương vẫn chảy, mặc thời thế12/10/2007 05:14' PM Những quan niệm xã hội về giới doanh thương có thể trọng - khinh tùy thời. Nhưng về bản chất, họ vẫn là thành không thể thiếu trong mạch vận động của xã hội... Làm nhà kinh doanh12/10/2007 05:44' PM Lực lượng doanh nhân Việt Nam đã thực sự trở thành một phần cấu thành quan trọng của nền kinh tế đang hội nhập. Họ góp phần làm nên sự chuyển đổi và tăng trưởng của nền kinh tế nói trên. Vai trò quan trọng này được lý giải bởi những thiên chất mà những nhà kinh doanh mới có... Nỗi đau của chúng ta28/09/2007 09:14' AM Những gì chúng ta đang phải cùng nhau chứng kiến thảm họa sập cầu Cần Thơ là một nỗi đau không đáng có... Một nỗi đau mà có lẽ sẽ còn rất lâu nữa chúng ta mới có thể nguôi ngoai. 100 năm Đông Kinh Nghĩa Thục: Trong cái nhìn hôm nay23/09/2007 09:18' AM Cái nhìn của một số trí thức thời nay về phong trào Đông Kinh Nghĩa Thục. Ngẫm chuyện xưa để nói chuyện nay - con đường phát triển dân tộc... Nguyên nhân nhà đổ17/09/2007 06:54' PM Một ngôi nhà bị đổ có thể do lỗi của thi công, mà cũng có thể do lỗi của thiết kế. Trong cái sự đổ nhà, vì vậy, điều quan trọng là cần làm rõ lỗi nằm ở đâu - ở khâu thi công hay ở khâu thiết kế. Chống thói ba hoa 31/08/2007 09:58' AM Chúng ta chống bệnh chủ quan, chống bệnh hẹp hòi, đồng thời cũng phải chống thói ba hoa. Vì thói nay cũng hại như hai bệnh kia. Vì ba thứ đó thường đi với nhau. Vì thói ba hoa còn, tức là bệnh chủ quan và bệnh hẹp hòi cũng chưa khỏi hẳn.
Toàn cầu hóa và khả năng cạnh tranh của nền kinh tế Việt Nam15/08/2007 08:03' AM Giữa các nước và các bộ phận xã hội ở mỗi nước vẫn đang tồn tại sự khác biệt đáng kể về nhận thức cũng như trong hành động trước toàn cầu hóa. Những nước và các nhóm xã hội yếu thế thường bị thua thiệt do tác động từ những mặt trái của toàn cầu hóa và luôn phản đối nó hoặc trong tâm thế thích ứng bị động... |