Thông tin liên quan: Kinh tế tri thức ở Việt Nam?01/01/1900 12:00' AM Trong một khuôn khổ hạn chế, bài viết thiên về dùng thí dụ minh họa và giản lược tối đa các lý luận về một số điều của kinh tế tri thức, cụ thể về hai câu hỏi: Kinh tế tri thức là gì? Việt Nam có cần kinh tế tri thức không và nếu có sẽ gặp những thách thức nào? Hữu tài, dụng tài01/01/1900 12:00' AM Dạo đó chỉ có Trung tâm hội thảo chữ nghĩa là rất nhộn nhịp. Ngày nào cũng kín hội thảo. Rất nhiều chủ đề phong phú mang tính dã ngoại mở. Đại khái “Xung quanh vấn đề X”, tha hồ mơ màng. Chưa cải cách được tiền lương, thì hội thảo có ăn trưa cũng là một giải pháp. Như vậy phải tổ chức hội thảo vắt qua buổi trưa, kể cũng hơi tốn thời gian. Vài ý nhỏ nhân đọc bài Thử tìm hiểu tầng lớp trí thức Việt Nam06/07/2010 11:16' AM Khái niệm Chân - Thiện - Mỹ ra đời chính là để xác định một cách tổng quát nhất phẩm cách của trí thức. Trí thức chỉ tôn thờ (và dám hy sinh để bảo vệ) sự thật, cái thiện và cái đẹp. Đã là trí thức, không thể nín nhịn khi sự thật bị che dấu, cái giả dối lộng hành; cái thiện bị cái ác lấn lướt, cái đẹp chìm lấp trong cái xấu. Thử tìm hiểu tầng lớp trí thức Việt Nam21/06/2010 08:41' AM Ở nước ta hiện nay có một số khá đông người được xã hội, hoặc tự mình, coi là trí thức. Nhưng “thế nào là một trí thức?” thì hình như chưa bao giờ được cắt nghĩa một cách rõ ràng. Có thể đã có nhiều cá nhân trí thức, nhưng những con người đơn lẻ ấy đã quy tụ lại (chủ yếu là thông qua diễn đàn, dư luận) thành một giai tầng của xã hội như là tầng lớp trí thức chưa? Đặc điểm, tính cách của trí thức Việt Nam là gì? Vai trò và trách nhiệm của trí thức trước vận mệnh của dân tộc ta trong thời đại mới - thời đại kinh tế tri thức, thời đại hội nhập toàn cầu, là như thế nào? Suy nghĩ từ “Chiếu Lập học” của Hoàng đế Quang Trung07/06/2010 09:57' AM Sau khi lên ngôi Hoàng đế, đánh tan quân Mãn Thanh, Quang Trung liền nghĩ ngay đến việc nhờ La Sơn phu tử Nguyễn Thiếp cùng các sĩ phu Bắc Hà như Ngô Thì Nhậm, Trần Văn Kỷ... thảo ngay “Chiếu Lập nhà học...” còn gọi là “Chiếu Lập học”. Trí thức Việt và hàng nghìn năm lề thói làng xã02/06/2010 04:39' PM Nhà phê bình mĩ thuật Phan Cẩm Thượng là người ít nói. Ông ưa ngồi lặng lẽ trầm tư, ưa “lánh mình” về những nơi chốn thâm nghiêm, yên tĩnh như những cổ tự, đình miếu...nơi ông đã có nhiều năm gắn bó, nghiên cứu, khảo sát các di sản văn hoá cổ. Tư chất của người làm nghiên cứu văn hoá khiến nhiều tác phẩm của ông đi ra ngoài phạm vi nghiên cứu chuyên biệt về mĩ thuật cổ. Thuật dùng người và sức cảm hóa kỳ diệu18/05/2010 11:47' AM Bác Hồ là một con người khoan dung, độ lượng, không định kiến với quá khứ, Bác nhìn nhận từng con người cụ thể, dám sử dụng cả các quan lại cũ, khai thác những tiềm năng nhỏ nhất ở họ. Mục đích của Bác là nhằm mở rộng khối đại đoàn kết dân tộc, làm sao có lợi cho sự nghiệp chung... Vài nhận xét mới về vấn đề chảy máu chất xám11/12/2009 09:10' AM Ngày nay, hầu như ai lưu tâm đến phát triển kinh tế đều nói đến vấn đề chảy máu chất xám. Sự thật là, cho đến gần đây, phần lớn hiểu biết về vấn đề này đều có tính khẩu truyền, căn cứ trên lượng số liệu tương đối hiếm hoi, và nhất là chưa có một khung phân tích tổng thể một khoa học và chính xác. Hiện đại hóa, toàn cầu hóa và vấn đề chảy máu chất xám01/12/2009 02:48' PM Ở hầu hết mọi nơi trên thế giới, hiện tượng “chảy máu chất xám” (từ nước này sang nước khác) là một hiện tượng được nhiều người, trong chính quyền cũng như ngoài xã hội, đặc biệt quan tâm. Tuy nhiên, cho đến nay, sự chảy máu chất xám trầm trọng nhất vẫn là từ các quốc gia nghèo, kém phát triển Á, Phi, Mỹ La Tinh (và mới đây là Đông Âu) sang các quốc gia giàu, đã phát triển, ở Tây Âu và Bắc Mỹ. Những biến đổi quan trọng giai đoạn 2011 - 2020 và vấn đề xây dựng đội ngũ trí thức Việt Nam05/11/2009 03:03' PM Sự hình thành và phát triển đội ngũ trí thức luôn gắn liền với những điều kiện lịch sử của dân tộc và thời đại. Đội ngũ đó phải là sản phẩm của giai đoạn phát triển của dân tộc và thời đại. Vì vậy, nghiên cứu vấn đề xây dựng đội ngũ trí thức nước ta giai đoạn 2011 - 2020 cần chú ý đến giai đoạn ấy có thể có những biến đổi gì trong sự phát triển khoa học và công nghệ, giáo dục và đào tạo, phát triển kinh tế và xã hội. Đó là những biến đổi hình thành môi trường hoạt động và phát triển của trí thức. Xã hội cần những trí thức suy nghĩ độc lập22/09/2009 10:00' AM Tiến sĩ Vũ Thành Tự Anh, Phó Giám đốc Chương trình Giảng dạy Kinh tế Fulbright, là một trong những chuyên gia trẻ được nhiều người biết. Anh là thành viên nhóm nghiên cứu của Trường Kennedy thuộc Đại học Harvard (Hoa Kỳ), tham gia thực hiện bốn bài thảo luận chính sách theo đề nghị của Chính phủ Việt Nam, là “cánh chim báo bão” nhẫn nại với nhiều bài báo đề cập những giải pháp tháo gỡ khó khăn từ một số chính sách của Nhà nước. Nho sĩ và trí thức hiện đại12/09/2009 09:15' AM Giống như quan lại thời xưa, mấy nghìn trí thức được đào tạo dưới thời thuộc địa ở các trường đại học bên Pháp hay ở Hà Nội đều sống xa nhân dân. Chúng tôi là những người thành thị thuần túy trong một nước mà 95% dân sống ở nông thôn. Khi các nho sĩ ra lời kêu gọi, cả nước từ Nam ra Bắc đều hưởng ứng, vì sống trong làng, hàng ngày, nhà nho có quan hệ mật thiết với nông dân. Chúng tôi thì bị chìm giữa đất nước, không có kim chỉ nam, không có gậy chỉ đường. Thiên tài và đa tài29/08/2009 09:37' AM Đã là thiên tài, dẫu chỉ ở một lĩnh vực nghệ thuật, tác phẩm của họ cũng đủ để thắp sáng chân trời của bao thế kỷ trôi qua. Song, ở một số nghệ sĩ hiếm hoi, trời lại phú cho họ không chỉ một tài năng đặc biệt... Trí thức: bộ phận độc lập về trí tuệ của xã hội15/08/2009 06:47' AM Từ “trí thức” trong các thứ tiếng khác được coi là vay mượn từ tiếng Nga. Tôi muốn gọi trí thức là bộ phận độc lập về trí tuệ của xã hội. Đây không đơn giản là học vấn và những người có học làm việc trong lĩnh vực lao động trí óc. Sự độc lập trí tuệ là đặc điểm tối quan trọng của trí thức. Độc lập với các quyền lợi đảng phái, tầng lớp, giai cấp, nghề nghiệp, thương mại và thậm chí đơn giản là công danh. Tài năng hay cơ hội?09/08/2009 07:57' AM Tiếp nối thành công của hai cuốn sách thuộc dạng tư duy đột phá là Điểm bùng phát (Tipping Point) và Trong chớp mắt (Blink) được xếp trong số các cuốn sách bán chạy nhất tại Mỹ trong vài năm qua, Malcolm Gladwell vừa cho ra mắt cuốn sách mới nhất mang tên Outliers (mà chúng tôi đặt tên tiếng Việt là: Những kẻ xuất chúng). Cuốn sách là một cách nhìn, khám phá mới mẻ về thành công của những con người phi thường trên thế giới. Và theo lối tư duy của tác giả trong cuốn sách, tôi cũng muốn luận bàn về “những kẻ xuất chúng”, hay là những bước ngoặt, những sự kiện có thể tiên đoán được... ở Việt Nam. |
Một số vấn đề nhận thức
Gần đây, Báo Tuổi trẻ đã mở diễn đàn nhân tài đang ở đâu? Thu hút sự quan tâm của rất nhiều người, trong đó có nhiều học giả khá nổi tiếng với những bài viết tương đối cởi mở và thẳng thắn. Thực ra, vấn đề hoàn toàn không mới. Người ta đã mổ xẻ vấn đề này ở các cơ quan nhà nước - nơi thu hút phần lớn "nhân tài" theo quan niệm thông thường. Người ta cũng đem vấn đề này vào trong những cuộc họp ở các công ty tư nhân - nơi quan niệm về nhân tài đói khi hoặc thực tế hoặc thực dụng hơn. Người ta nói câu chuyện này ở cả những quán nước - nơi con người cảm thấy tự do hơn và do đó, sẽ nói về những vấn đề kiểu như thế một cách hồn nhiên hơn, thẳng thắn hơn và đôi khi với một thái độ bất mãn hơn. Dường như, vấn đề này đã nóng tới mức Đài Truyền hình VTV1 đã dự định sẽ chọn nó là một trong những chuyên mục đối thoại trực tiếp và chúng tôi tin rằng đó sẽ là một trong những chuyên mục được công chúng mong chờ nhất.
Chúng tôi cho rằng, trước khi bàn về việc làm thế nào để phát hiện, bồi dưỡng, đào tạo và sử dụng nhân tài, cần xem xét lại quan niệm về nhân tài. Nhân tài là người như thế nào? Quan niệm truyền thống của chúng ta về nhân tài là những người học giỏi hoặc những người có nhiều bằng cấp hay giải thưởng. Một số người quan điểm thực tế và thực dụng hơn cho rằng, nhân tài là những người nhạy cảm với đồng tiền và kiếm được nhiều tiền. Chúng tôi không đồng ý với cả hai quan điểm trên và cho rằng, chính những nhận thức lệch lạc như vậy đã kìm hãm khả năng phát triển nguồn lực con người của chúng ta trong một khoảng thời gian rất dài, thậm chí, đã gần như tiêu diệt những yếu tố mang tính tài năng. Không chỉ dừng lại ở những sai lầm trong việc nhận thức thế nào là nhân tài, xã hội gần như chỉ coi trọng những người có khả năng trong lĩnh vực khoa học tự nhiên mà quên mất những khả năng hoặc tài năng trong lĩnh vực khoa học nhân văn khoa học quản lý và khoa học lãnh đạo. Đáng ngại hơn là tình trạng "chính trị hóa hay "quan chức hóa" các nhà khoa học khiến cho các nhà công nghệ, các nhà khoa học buộc phải lấy những kiến thức vật lý hay toán học của mình để lãnh đạo những công việc đòi hỏi những hiểu biết chính xác về khoa học quản lý và khoa học lãnh đạo. Kết quả là chúng ta có những nhà lãnh đạo rất không chuyên nghiệp và một tầng lớp trí thức vừa ngạo mạn vì sự thành đạt hơn nhân dân, vừa xa rời cuộc sống và, thậm chí, còn coi thường nhân dân.
Trong quan điểm của chúng tôi, chữ "tài" trong "nhân tài" phải được chia làm hai loại, đó là khả năng và tài năng. Khả năng thuộc về sôi đông và để xã hội phát triển một cách thông thường, cần phải phát hiện, đào tạo và sử dụng khả năng một cách hợp lý. Trong khi đó, tài năng là một khái niệm trừu tượng hơn, nó luôn có tính cá biệt và là yếu tố không thể thiếu để tạo ra nhứng sự phát triển mang tính đột phá. Các phân tích về khả năng và tài năng đưa chúng ta tới một kết luận, nhân tài là những người tự giao nhiệm vụ cho mình và tự sáng tạo ra mình.
Những hạn chế
Gần đây, Chính phủ Việt Nam có kế hoạch chi một khoản ngân sách là 325 tỷ đồng cộng với hoặc 1 1 triệu đô la hoặc 45 triệu đô la cho Dự án "700 nhân tài trong 7 năm" . Phải khẳng định rằng đó thực sự là thành ý, là nguyện vọng chính đáng của chính phủ nhằm phát huy nguồn lực con người - một trong những yếu tố quan trọng nhất của tiến trình phát triển. Tuy nhiên, tính khả thi của Dự án cần phải xem xét kỹ. Liệu rằng, với một nền giáo dục như hiện nay, với một nền văn hóa như hiện nay và với một thể chế như hiện nay, chúng ta có thể thành công hay không? Hay 325 tỷ đồng cộng với 11 triệu đô la hoặc 45 triệu đô la sẽ tiếp tục cho ra đời những nhân tài không có thực tài hoặc nếu có tài cũng không có khả năng cống hiến tài năng của mình vào tiến trình phát triển của đất nước? Đó mới chính là điều chúng ta cần làm rõ.
Thứ nhất, buộc phải công nhận một thực tế rằng, Việt Nam hiện đang có một nền giáo dục khuôn mẫu và kém hợp lý tới mức luôn cung cấp cho thị trường lao động những sản phẩm khó bán hoặc thậm chí không thể bán. Những sản phẩm kiểu đó thường là những người lao động mang trong mình rất nhiều kiến thức nhưng lại thiếu tư duy làm việc nên không thể biến những kiến thức được học trở thành công cụ lao động của mình. Kết quả là chúng ta có một thế hệ thanh niên (so với khu vực và thế giới) đang ngày càng tụt hậu với chỉ số trí tuệ đạt 2,3/10, ngoại ngữ đạt 2,5/10 và khả năng thích ứng với điều kiện tiếp cận khoa học kỹ thuật chỉ đạt 2/10 (*). Điều đó đồng nghĩa với việc chất lượng phát triển của Việt Nam đang bắt đầu có biểu hiện suy thoái, hay nói cách khác, Việt Nam đang phát triển với một chất lượng xuống cấp.
Thứ hai, nền văn hóa Việt Nam với những hạn chế của nó đang ngày càng trở thành một thứ trở ngại đối với việc tìm kiếm và sử dụng nhân tài. Tại sao lại nói như vậy? Chúng tôi cho rằng, một điều kiện bắt buộc để phát huy nguồn lực con người là chúng ta phải tôn trọng các giá trị cá nhân. Tuy nhiên, nền văn hóa Việt Nam dường như rất khó chấp nhận những thứ khác biệt, những thứ nổi cộm - tóm lại là những giá trị mang đậm chất cá nhân.
Cuối cùng, là vấn đề thể chế cũng chính là vấn đề quan trọng nhất. Ngạn ngữ cổ Anh có một câu "There is no other way but taking the bull hy its horn", nghĩa là "Chẳng có cách nào để giải quyết khó khăn ngoài việc đối diện với nó". Không thể không thừa nhận rằng, hết thảy mọi khó khăn và bế tắc của chúng ta đều nằm ở vấn đề thể chế. Từ rất lâu, cơ chế tuyển dụng của Việt Nam có một đặc điểm là dựa vào các mối quan hệ theo kiểu những lao động được tuyển dụng vào các cơ quan nhà nước đều khả năng hay tài năng. Kiểu tuyển dụng như thế kéo dài hàng không còn nhiều 1ắm cơ hội được đóng góp vào sự nghiệp phát cứ lần lượt tiếp nhận công việc của các thế hệ trước và gia giảm rất nhiều người đã trở thành lãnh đạo, nắm giữ những cương vị của mình, một số người trong số họ lựa chọn cách tuyển dụng những lao động có hàm lượng tài năng còn hạn chế hơn cả dạo, chất lượng trí tuệ còn đáng ngại hơn. Đôi khi yếu tố công nhiên,'tài năng của họ lại trở thành một thứ vũ khí tố cáo sự hạn chế của những người nắm giữ cương vị quản lý. Kết quả là, từ bỏ công việc của mình. Một số người có khả năng hoặc triển vọng tất yếu của mình nếu ở lại và cố gắng "kề vai sát cánh" vào các cơ quan nhà nước. Nhiều người trong số họ ra nước ngoài học (hoặc bằng học bổng của Nhà nước hoặc tự túc) và không quay về nước, tạo ra hiện tượng "chảy máu chất xám".
Nói tóm lại, hạn chế lớn nhất của thể chê hiện nay nằm ở chỗ nó có khuynh hướng làm cho mọi người giông nhau và giống với một cái khuôn được đúc sẵn. Liệu nhân tài có thể phát triển trong một thể chế như thế khi mà mọi yếu tố mang tính mới, mang tính đột phá luôn bị triệt tiêu? Có thể nói, những điều tương tự như thế cứ kéo dài triền miên khiến cho lực lượng quản lý ngày càng trở nên không tương thích với tiến trình phát triển của đất nước. Phải chăng, chính vì điều đó mà vấn đề tìm kiếm, bồi dưỡng, đào tạo và sử dụng nhân tài ngày càng trở nên bức xúc?
Một số giải pháp
Có một câu nói rất nổi tiếng đại ý Rafael là một tài năng, nhưng vấn đề của chúng ta không phải là tìm ra Rafael vì là tìm ra các yếu tố Rafael trong mỗi một con người và đảm bảo rằng các yếu tố Rafael đó có thể phát triển. Chúng tôi cho rằng vấn đề phát hiện, bồi dưỡng, đào tạo và sử dụng nhân tài của chúng ta cần phải bắt đầu và được tiến hành với một nhận thức như vậy. Một xã hội không thể phát triển ổn định thuần túy nhờ vào việc phát hiện, bồi dưỡng, đào tạo và sử dụng nhân tài; mặt khác, trạng thái tối ưu của bất kỳ loại yếu tố nào cũng là đủ kể cả khi yếu tố đó là tài năng. Do đó, cần có những nghiên cứu chính xác về trạng thái đủ cụ thể của Việt Nam và xây dựng những công nghệ đào tạo thích hợp thay vì "sản xuất một cách ồ ạt hoặc nuôi "gà chọi" như trước đây và hiện nay.
Trong quan điểm của chúng tôi, vấn đề phát hiện, bồi dưỡng, đào tạo và sử dụng nhân tài sẽ không bao giờ được thực thi một cách hiệu quả nếu chúng ta không đủ dũng cảm để tạo ra những thay đổi triệt để đối với hệ thống giáo dục Việt Nam, nền văn hóa Việt Nam và thể chế Việt Nam. Đây là ba nhiệm vụ mang ý nghĩa sống còn và nếu không thực hiện chúng đưa trên một tư duy và phương pháp luận hợp lý, thì không chỉ Dự án "700 nhân tài trong 7 năm" sẽ thất bại mà cả rất nhiều những dự án tương tự như thế, thậm chí lớn hơn thế trong tương lai cũng sẽ thất bại.
Thật khó để có thể đưa ra lộ trình cho ba cuộc cải cách trên trong phạm vi một bài viết. Tuy nhiên, thông điệp quan trọng nhất mà bài viết này muốn truyền tải tới những độc giả của nó là hãy để tự do trở thành điểm khởi đầu của cả ba cuộc cải cách. Chính tự do sẽ tạo ra sự đa dạng tinh thần của đời sống giáo dục, chính tự do sẽ đem lại cho nền văn hóa Việt Nam một sức sống mới và chính tự do sẽ đánh thức và nuôi dưỡng tài năng. ở đây, xin được lưu ý rằng, quá trình phát hiện, bồi dưỡng, đào tạo và sử dụng nhân tài đối với những người có tài năng sẽ rất khác với những người có khả năng. Với những người có khả năng, chúng ta có thể tiến hành theo cách thức hiện giờ với việc thiết lập và triển khai những dự án tương tự như Dự án "700 nhân tài trong 7 năm", thành lập các trường chuyên lớp chọn hay những chương trình đào tạo cử nhân tài năng (đã được thí điểm ở một số trường đại học lớn và bước đầu cũng đã tỏ ra là thành công). Tuy nhiên, điều quan trọng nhất là phải tạo ra một thể chế lành mạnh bởi chỉ một thể chế lành mạnh mới có thể phát huy tốt nhất những khả năng của họ và cũng chỉ một thể chế lành mạnh mới hấp dẫn những người có khả năng và tài năng. Mặt khác, một thể chế lành mạnh sẽ kích thích cảm hứng phát triển trong từng cá nhân. Sự cộng hưởng cảm hứng của từng cá nhân, đến lượt mình, sẽ tạo ra cảm hứng phát triển của những cộng đồng và điều này chắc chắn sẽ xúc tiến tiến trình phát triển của cả đất nước. Đối với những người tài năng, việc duy nhất chúng ta cần làm sau khi tìm thấy họ là hãy trao tự do cho họ, nói cách khác, hãy để tài năng của họ phát triển một cách tự do mà không có bất kỳ sự lăng-xê nào bởi tài năng là một thứ tài sản mà người sở hữu nó là người ít biết về nó nhặt. Cần nhận thức rằng, đôi khi, việc quảng cáo rầm rộ về một tài năng có thể hạn chế, hoặc thậm chí, tiêu diệt sự phát triển của một tài năng và những can thiệp mang tính chất định hướng có thể giới hạn không gian phát triển cũng như không gian sáng tạo của họ.
Về vấn đề sử dụng tài năng, chúng tôi cho rằng, đầu tiên cần phải có một cơ chế tuyển chọn dân chủ, công khai minh bạch để đảm bảo các yếu tố khả năng và tài năng có thể xuất hiện. Điều thứ hai nhưng không kém phần quan trọng là chúng ta phải xây dựng một cơ chế pháp quyền để đảm bảo các yếu tố khả năng và tài năng có thể phát triển mà không bị vùi dập. Chỉ khi nào làm được hai điều trên thì chúng ta mới có thể sử dụng nhân tài và đó cũng chính là tiền đề để phát huy một trong những nguồn nội lực quan trọng nhất - nguồn lực con người.
Thực ra, vấn đề của chúng ta không dừng lại ở việc làm thế nào để phát hiện, bồi dưỡng, đào tạo và sử dụng nhân tài mà quan trọng hơn cả là làm thế nào để xây dựng một đội ngũ trí thức Việt Nam. Chúng tôi cho rằng, nói đến tri thức là nói đến một phạm trù nhân cách và khi nói về nhân cách, cái đầu tiên phải bàn đến là tình yêu trong mỗi một con người, trong đó yêu nước là tình yêu quan trọng nhất. Cổ nhân dạy rằng " Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách" nghĩa là ngay cả những kẻ tầm thường còn phải chịu trách nhiệm trước sự hưng thịnh của nước nhà, vậy thì trí thức lại càng không thể làm ngơ trước những vấn đề của đất nước. Hơn nữa, tri thức là những kẻ uống sữa" của nhân dân nên trí thức buộc phải biến mình trở thành tội đồ của nhân dân, phải nói hộ nhân dân giống như ngày xưa Nguyễn Trãi từng đau nỗi đau của một cô gái câm - ở đây, cô gái câm là biểu tượng của nhân dân, những người bất lực trong việc diễn tả cả nỗi đau cũng như nguyện vọng của mình. Trí thức là những người dũng cảm và dám nói lên sự thật, thay vì chỉ đóng vai trò phụ họa như phần đông những người tự xưng là trí thức hiện nay. Nói tóm lại, trí thức phải tìm thấy vai trò thực sự của mình trong sự nghiệp phát triển đất nước.
Nguồn:
Sách Suy tưởng Số lượt đọc:
2664
-
Cập nhật lần cuối:
18/04/2008 10:40:56 AM
Trao đổi/Nhận xét | Tổng số:
3 |
Bài phân tích Bài này nói hay thì là hay, nói không hay cũng là hay. Cho hỏi" làm sao để bọn trí thức nó hiểu ra vấn đề của Nó vậy?"
Chân thành cảm ơn tác giả của bài viết trên.
Xin làm cách nào đó để hướng dẫn cho bọn được nhân danh là trí thức hiểu được Vấn đề của đất nước trước Người Khổng Lồ Trung Cuốc. Ý nghĩa đoạn kết của bài viết Hầu hết bài viết có chất lượng và sâu sắc nhưng đoạn kết của tác giả Nguyễn Trần Bạt về hình ảnh ẩn dụ này có vẻ đi xa hơn ý nghĩa của bài viết.
Rất mong ý kiến của tác giả về trích đoạn này: "Hơn nữa, tri thức là những kẻ uống sữa của nhân dân nên trí thức buộc phải biến mình trở thành tội đồ của nhân dân, phải nói hộ nhân dân giống như ngày xưa Nguyễn Trãi từng đau nỗi đau của một cô gái câm - ở đây, cô gái câm là biểu tượng của nhân dân, những người bất lực trong việc diễn tả cả nỗi đau cũng như nguyện vọng của mình" Bài phân tích thật là hay Bài phân tích thật là hay. Cháu đọc trong cảm giác lẫn lộn. Vừa khâm phục người có tầm nhìn xa, đã cảnh báo trước những nguy cơ cũng như đưa ra những giải pháp sáng suốt cho đất nước, vừa nóng ruột trước tình hình đáng lo ngại của quê hương.
Cảm ơn bác, chúc sức khỏe, minh triết và sự dũng cảm như bác để có bài viết này.
Ý kiến của bạn về bài viết:Nhà nước và thông điệp Vedan31/07/2010 08:10' AM Chủ tịch Invest Consult Group Nguyễn Trần Bạt trao đổi với Sài Gòn Tiếp Thị góc nhìn của ông về vụ Vedan trong bối cảnh đơn kiện công ty này đang chuẩn bị được nông dân nộp lên toà án. Khi vay nợ nước ngoài không được quản lý28/07/2010 08:44' AM Tại sao chính phủ Indonesia lại có thể để cho tình trạng tư nhân vay nợ trở nên tệ hại đến như vậy? Nói chung tất cả đều bắt nguồn từ những năm đầu của thập niên 1980 khi chính phủ Indonesia thay đổi chính sách và khuyến khích thành phần kinh tế tư nhân nắm vai trò chủ động trong guồng máy kinh tế quốc gia... Ra ngõ gặp công trình27/07/2010 09:36' AM Nếu tham nhũng là trộm cắp tiền dân, thì đầu tư sai mang lại hậu họa lớn gấp bội; chúng đẩy nền kinh tế quốc gia lún sâu vào lạc hậu và tước đoạt cơ hội phát triển của con cháu. Ngàn vạn tỷ đồng đã bay theo gió cát trong hơn 12.000 dự án đầu tư lớn nhỏ trên khắp đất nước này; từ đánh bắt xa bờ, mía đường, xi măng lò đứng, cho tới đại công trường vỡ nợ ở Hà Giang. Vậy có cách nào quy trách nhiệm cho người làm quan khi họ hoặc do thiếu năng lực, hoặc vô trách nhiệm, hoặc vì lợi tư mà làm thất thoát tiền dân? Nói gì về Vinashin lúc này?24/07/2010 08:39' AM Trước tình hình Vinashin hiện nay, các nhà quản lý đất nước cần có những quyết định dứt khoát: đóng cửa các cơ sở, dự án chỉ cốt chơi trội; tập trung mọi nguồn lực cho các cơ sở, dự án gắn liền với yêu cầu vận tải, đánh bắt, bảo vệ chủ quyền trên biển; cố cứu giữ các thành quả công nghệ vừa thu lượm được dù với giá rất đắt do đầu tư dàn trải, thiếu bài bản, đặc biệt là các lớp kỹ sư và công nhân vừa được chạm tay tới nhiều công nghệ mới; duy trì và phát huy các thiết bị công nghệ mới rất đắt tiền, kể cả cần bố trí, phân phối lại, bổ sung cho phù hợp. Quan hệ Việt Nam - ASEAN20/07/2010 09:10' AM Các bạn biết rằng để trở thành thành viên của ASEAN, Việt Nam phải đi qua một con đường rất dài. Chiều dài thời gian để Việt Nam trở thành thành viên của ASEAN là chiều dài của cuộc Chiến tranh Lạnh. Và bây giờ, Việt Nam đã là một thành viên chính thức, một thành viên chủ động, một thành viên tích cực, một thành viên rất thực lòng đối với ASEAN... Vì sao ít trí thức Việt kiều về nước làm việc?17/07/2010 02:08' PM Việt Nam có một lợi thế hơn hẳn so với các nước láng giềng là có khoảng gần 4 triệu người đang sinh sống khắp năm châu mà trong đó khoảng 300,000 người đã tốt nghiệp đại học và sau đại học. Trong số những trí thức Việt Nam này, có nhiều người là những nhà khoa học tên tuổi, chuyên gia đầu ngành hiện đang làm việc tại các đại học, viện nghiên cứu và công ty nổi tiếng ở Mỹ, Úc, Canada, Anh, Hà Lan, Nhật như các đại học Harvard, Standford, Yale, Tokyo, Sydney… các công ty Microsoft, Monsanto, Mitsubishi... Tập quyền hay phân quyền?14/07/2010 12:21' PM Cần có một tổ chức để làm công việc biên soạn và tổ chức thảo luận và xin phúc quyết của dân. Thảo luận phải là thảo luận rộng rãi, công khai, người dân phải được tham gia vào các cuộc thảo luận đó và cần một khoảng thời gian đủ cho thảo luận. Đấy thường là công việc của Quốc hội lập hiến. Cuối cùng người dân phải quyết định bằng cách trực tiếp thông qua Hiến pháp trong một cuộc trưng cầu dân ý. Khi Hiến pháp được nhân dân thông qua thì quốc hội lập hiến hết nhiệm vụ. Dân trí và quan trí14/07/2010 12:18' PM Lâu nay, chúng ta vẫn hô hào phải nâng cao dân trí, thậm chí đã có nhiều chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước được đưa ra nhằm mục đích nâng cao dân trí. Tuy nhiên, ít ai bàn đến việc phải nâng cao quan trí. Nhân chuyện Quốc hội sôi nổi bàn luận trách nhiệm của bộ trưởng này, đề cập việc bỏ phiếu tín nhiệm, có người đặt vấn đề đã đến lúc phải nâng cao cả quan trí... Bài khác: Tìm kiếm mô hình phát triển 17/04/2007 06:15' PM Trong một thời gian dài, vấn đề lựa chọn các mô hình kinh tế được đặt ra một cách sôi nổi, không chỉ ở Việt Nam mà ở hầu hết các nước đang phát triển và các quốc gia chuyển đổi. Không những thế, việc lựa chọn các mô hình kinh tế sao cho phù hợp với những đặc điểm riêng của từng quốc gia... Xây dựng các tập đoàn kinh tế 17/04/2007 03:50' PM Chúng ta đang có chủ trương chuyển một số tổng công ty nhà nước (TCT) gồm các TCT 90 và TCT 91 thành một số tập đoàn kinh tế hiện đại với vốn kinh doanh được tích tụ, tập trung cao, đủ sức cạnh tranh trên thị trường thế giới, biến các tập đoàn này trở thành "xương sống của nền kinh tế quốc dân... Phát triển kinh tế tư nhân17/04/2007 09:22' AM Kinh tế tư nhân là một bộ phận quan trọng cấu thành toàn bộ nền kinh tế. Nhiều quốc gia mặc nhiên thừa nhận sự tồn tại của hình thức kinh tế này và tích cực phát triển nó như một công cụ hiệu quả để phát triển kinh tế... Hai chính sách đối ngoại16/04/2007 08:37' PM Trong lịch sử phát triển của mình các quốc gia luôn nhận thức ngoại giao là một hoạt động vô cùng quan trọng để các quốc gia đối thoại với nhau, bảo vệ hoặc chia sẻ các quyền lợi của mỗi nước hoặc nhóm nước tuỳ theo tình hình cụ thể của lịch sử... Sự thay đổi về bản chất ngoại giao nhà nước và vấn đề hai chính sách đối ngoại 15/04/2007 01:41' PM Những thay đổi cơ bản nói trên ảnh hưởng rất lớn đến nhiệm vụ ngoại giao của các quốc gia và phá vỡ hình thức quan hệ quốc tế truyền thống. Kể từ khi xuất hiện nhà nước, giao lưu kinh tế, văn hoá, tư tưởng, giữa các quốc gia ngày càng mở rộng, đồng thời với mặt tích cực của quá trình phát triển trên, những mâu thuẫn, xung đột giữa các quốc gia cũng ngày càng trở nên căng thẳng và gay gắt hơn... Sự lớn mạnh của các lực lượng đa quốc gia 15/04/2007 01:35' PM Trong những trào lưu và xu thế mới, một trong những xu thế nổi bật nhất có lẽ là sự lên ngôi của các lực lượng đa quốc gia trên vũ đài quốc tế... Toàn cầu hóa và xã hội tri thức 15/04/2007 01:28' PM Ở đây chúng ta sẽ nghiên cứu kỹ lưỡng hơn, không chỉ để có được một cái nhìn toàn diện mang tính lịch sử mà còn nhằm đưa ra những kiến giải về nguyên nhân xuất hiện, cơ chế biến đổi và những hậu quả nhiều mặt của nó... Trò chuyện với giáo sư John Gillespie (Phần II)13/04/2007 03:08' PM John Gillespie là giáo sư Trường Đại học Luật Deakin - một trường đại học luật danh tiếng của Úc và trong khu vực châu Á - Thái Bình Dương. Ông đã nghiên cứu về Việt Nam từ hàng chục năm qua và có nhiều công trình nghiên cứu về Việt Nam. Bài nói chuyện này của ông Nguyễn Trần Bạt vào tháng 4/2006... |