Đang tải dữ liệu...
ChúngTa.com.NET CommunityHanoi Software JSCDoanh nhân 360
Home
 
Suy ngẫm
 
Giáo dục
 
Trải nghiệm Trưởng thành
 
Kinh doanh
 
CNTT
 
Góc Giải trí
 
Tác giả
   Bản chất thế giới    Nhận thức    Hệ giá trị    Thực tiễn-Hành động    Ngẫm nghĩ Việt Nam    Điểm sách hay
Tìm bài viết
Tìm kiếm nâng cao
Thống kê
Số lượt truy cập: 42.584.688
Số người trực tuyến: 425
Bạn đọc đến từ đâu?

Bạn đọc của ChúngTa.com đến từ đâu?

Việt Nam với chiến lược xây dựng hai nền kinh tế

Nguyễn Trần BạtChủ tịch / Tổng giám đốc, InvestConsult Group
TuanVietNam
   
10:22' AM - Chủ nhật, 01/03/2009

Trong tình hình khó khăn hiện nay, khi khủng hoảng kinh tế thế giới đang đi đến giai đoạn khốc liệt nhất, hàng loạt vấn đề đang đặt ra cho các nhà điều hành vĩ mô. Tuỳ thuộc vào đặc điểm của mỗi quốc gia mà các vấn đề được đặt ra có ý nghĩa quan trọng khác nhau. Đối với Việt Nam, việc xác định lại mục tiêu phát triển là vấn đề quan trọng nhất, có ý nghĩa quyết định sự thành bại của dân tộc chúng ta.

Cùng một tác giả:

» Sân golf và bài toán yên dân
» Khủng hoảng kinh tế thế giới và những nhiệm vụ của năm 2009

Con người là mục tiêu của mọi chương trình phát triển

Hiện nay, trong xã hội đang có những thảo luận về việc xác định mục tiêu trong giai đoạn hiện tại để từ đó có những giải pháp thích hợp nhằm thoát ra khỏi khủng hoảng. Có một luồng ý kiến cho rằng, Việt Nam cần gạt bỏ mục tiêu tăng trưởng như một yếu tố tiên quyết và bắt buộc, chỉ nên dùng nó như một chỉ số để tham chiếu. Thay vào đó, quan trọng hơn, cao hơn là mục tiêu về việc làm, đây cũng là xu thế chung thể hiện trong gói giải pháp chống khủng hoảng của các nước.

Trong quá trình nghiên cứu về các vấn đề phát triển, từ lâu tôi đã thấy rằng việc đặt tốc độ tăng trưởng thành mục tiêu chủ đạo quyết định toàn bộ thái độ của xã hội đối với phát triển là sai. Cái sai này không phải là sai về kinh tế học mà là sai về xã hội học, về chính trị học. Tăng trưởng chỉ là một tham số để xét một khía cạnh chứ không phải là toàn bộ đời sống phát triển.

Vấn đề trung tâm của mọi chương trình phát triển là con người, một chỉ tiêu phiến diện như tốc độ tăng trưởng không đủ năng lực để phản ánh con người được gì trong quá trình ấy. Hơn nữa, trong chỉ tiêu tăng trưởng tổng hợp của bất kỳ quốc gia nào đều có sự chen vào của một khái niệm hết sức ghê gớm là khoảng cách giàu nghèo.
Nếu lấy tăng trưởng là mục tiêu chính thì khoảng cách giàu nghèo vốn phản ánh sự phân bố tự nhiên về mặt năng lực sẽ được nới rộng thêm bằng sự phân bố phi tự nhiên về mặt tiền vốn và đào tạo.

Về vấn đề việc làm, nếu nói như một số chuyên gia coi việc làm như là một mục tiêu thì rất dễ phạm phải một sai lầm là không quan tâm đến việc làm với chất lượng như thế nào. Nếu xem việc làm là chủ yếu và đi theo lối phát triển việc làm thì chúng ta sẽ đẩy xã hội vào một trạng thái gọi là trạng thái tồn tại vất vả. Việc làm mang lại ổn định tối thiểu nhưng không hẳn đã mang lại hạnh phúc. Phát triển việc làm và chất lượng của nó để tác động một cách tích cực vào sự tiến bộ của đời sống con người mới là mục tiêu lâu dài.

Cho nên, tôi cho rằng lấy tăng trưởng GDP hay lấy tăng trưởng việc làm làm mục tiêu đều phiến diện cả. Việc xây dựng các chính sách vĩ mô phải dựa trên mục tiêu dài hạn và ổn định chứ không phải là dựa vào những điều kiện của năm nay hoặc sang năm. Mục tiêu phát triển có thể có thêm các tham số phản ánh tình thế của từng thời điểm, của từng giai đoạn, nhưng hạt nhân của nó phải là con người. Chừng nào không đạt được đến những tác động có lợi cho sự phát triển đời sống của con người thì có nghĩa là hoạt động điều chỉnh vĩ mô không thành công

Từ chỗ xác định được mục tiêu lâu dài là con người và sự phát triển đời sống của con người, chúng ta sẽ có những thái độ xã hội, thái độ chính trị thoả đáng và những chiến lược kinh tế phù hợp để đạt được mục tiêu ấy.

Xây dựng đồng thời hai nền kinh tế - Một nhiệm vụ chiến lược

Để đạt được mục tiêu lâu dài như đã phân tích ở trên, về mặt kinh tế, chúng ta phải có chiến lược thích hợp. Vậy chiến lược nào là phù hợp trong bối cảnh hiện nay? Quan sát những tác động của cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu chúng ta có thể thấy rằng, nếu một nền kinh tế cụ thể trở thành yếu tố vãng lai thuần tuý đối với nền kinh tế thế giới thì toàn bộ lý thuyết phát triển nền kinh tế ấy là sai. Các nền kinh tế vẫn phải giữ được địa vị độc lập của nó khi tham gia vào quá trình toàn cầu hoá. Những người ra trận bao giờ cũng phải có hậu phương.

Ảnh: argo.gov.vn

Trong kinh tế cũng vậy, để tồn tại được trong tất cả các điều kiện, kể cả những điều kiện khó khăn nhất của thế giới, mỗi một quốc gia đều phải xây dựng nền kinh tế có cấu trúc cân đối chia ra làm hai mảng rất rõ ràng mà tôi tạm gọi là kinh tế bản thể và kinh tế phát triển. Kinh tế phát triển là bộ phận tiên phong, nó gắn liền với việc tạo lập các tổ chức kinh doanh và các cấu trúc hàng hoá có thể tham gia vào quá trình cạnh tranh toàn cầu.

Còn kinh tế bản thể là bộ phận có chất lượng bảo hiểm đời sống xã hội, nó giải quyết các vấn đề cốt yếu của đời sống hàng ngày, do đó, nó gắn liền với thị trường nội địa và lực lượng chủ yếu của nó là khu vực kinh tế tư nhân, khu vực vừa và nhỏ. Đây là nền kinh tế cơ bản mà mỗi một không gian kinh tế cần phải có.

Củng cố nền kinh tế bản thể như một yếu tố độc lập với tất cả các biến động, các khủng hoảng của thế giới là việc mà bất kỳ quốc gia nào cũng phải làm. Và càng toàn cầu hoá bao nhiêu thì yêu cầu củng cố nền kinh tế bản thể càng lớn bấy nhiêu, bởi nếu tỷ trọng của nền kinh tế bản thể không đủ nặng thì quá trình toàn cầu hoá sẽ hút tuột nền kinh tế của chúng ta, làm chúng ta biến mất trong vòng xoáy của nền kinh tế toàn cầu. Hiện tượng khủng hoảng kinh tế vừa rồi của thế giới chính là hiện tượng mà các nền kinh tế bản thể bị hút, bị nhổ rễ ra khỏi lợi ích của những con người cư trú trong các vùng lãnh thổ.

Với thực trạng của Việt Nam, tôi cho rằng việc xây dựng nền kinh tế Việt Nam phải là kết quả của việc xây dựng đồng thời cả nền kinh tế bản thể và nền kinh tế phát triển, và vai trò của nhà nước là phải cân đối tỷ lệ hợp lý của hai nền kinh tế này. Từ việc xác lập tỉ lệ hợp lý của hai nền kinh tế, chúng ta sẽ thấy rất nhiều vấn đề đặt ra, chẳng hạn như: phải cân đối tài nguyên như thế nào, phân bố tín dụng như thế nào, phân bố giáo dục đào tạo như thế nào. Tuy nhiên, bên trên tất cả những chuyện ấy, chúng ta cần phải thấy được vai trò chính trị của hai nền kinh tế này.

Chúng ta đang cắt xén kinh tế bản thể để bù đắp cho kinh tế phát triển

Trong những nghiên cứu gần đây, tôi phát hiện ra một khía cạnh là sự phát triển của các tập đoàn kinh tế lớn, đặc biệt là các tập đoàn nhà nước (lực lượng chủ yếu của nền kinh tế phát triển) không phải là yếu tố cơ bản tạo ra sự ổn định chính trị. Chính nền kinh tế bản thể với hạt nhân của nó là khu vực tư nhân, khu vực các doanh nghiệp vừa và nhỏ mới là nơi cấu tạo ra toàn bộ sự yên tĩnh xã hội mà tôi cho rằng, nếu diễn tả bằng thuật ngữ thì đấy chính là sự ổn định chính trị.

Nếu không xây dựng được kinh tế bản thể thì chúng ta sẽ phải đối mặt với một rủi ro là chúng ta không có nền kinh tế của mình. Đôi khi những con chim di cư bay trên bầu trời kinh tế có thể được tính như là một yếu tố thuộc về nền kinh tế Việt Nam, nhưng nó chỉ là yếu tố vãng lai chợt đến rồi đi. Không thể thay thế việc nuôi đàn vịt nhà bằng cách đếm vịt trời. Chúng ta phải tự gây dựng nền kinh tế của mình bằng cách chăm sóc, củng cố khu vực kinh tế tư nhân, khu vực vừa và nhỏ. Chăm sóc khu vực kinh tế này chính là chăm sóc đời sống của nhân dân lao động. Đây là một trong những cách thức quan trọng nhất tạo ra ổn định chính trị và nó hoàn toàn phù hợp với đặc điểm chính trị của một quốc gia được dẫn dắt bởi một đảng chính trị đại diện cho công nhân, nông dân và các tầng lớp nhân dân lao động.

Đáng tiếc là hiện nay chúng ta chưa có một thái độ đúng đắn đối với kinh tế bản thể. Chúng ta vẫn đang cắt xén những nguồn lực cần thiết cho việc xây dựng kinh tế bản thể để bù đắp cho kinh tế phát triển. Toàn bộ sự chú ý xã hội và chú ý chính trị của chúng ta là tập trung vào xây dựng địa vị của Việt Nam trên trường quốc tế mà quên mất rằng địa vị của Việt Nam với chính người dân của nó là quan trọng hơn nhiều.

Các tập đoàn kinh tế của chúng ta hiện nay đang chiếm khoảng 80% lượng tín dụng phát triển. Rót vào một khu vực kinh tế một lượng tín dụng lớn như vậy với hiệu quả đầu tư rất thấp được phản ánh bằng chỉ số ICOR tới 6-7 thì đấy không phải là phát triển. Chính sự mất cân đối như vậy sẽ dẫn tới nguy cơ tạo ra trạng thái bất ổn xã hội.

Nhìn vào thực tế chúng ta có thể thấy rất rõ rằng, các lực lượng của nền kinh tế bản thể là khu vực vừa và nhỏ, khu vực tư nhân không đủ tiềm năng cũng như quan hệ để có thể vận động chính trị cho các quyền ưu tiên của mình.

Trong khi đó, lực lượng chủ yếu của nền kinh tế phát triển là các tập đoàn lại có đầy đủ cả tiềm năng, cả quan hệ lẫn sự ưu tiên chính trị để có thể hiện thực hoá các quyền ưu tiên của mình. Điều đó tạo ra một cuộc cạnh tranh rất không lành mạnh.

Nó không phải là cuộc cạnh tranh giữa các công ty theo luật cạnh tranh thông thường, mà là sự cạnh tranh chính trị giữa các khu vực kinh tế khác nhau của một nền kinh tế, và trong khi cạnh tranh, các khu vực kinh tế đã tự triệt tiêu sức mạnh tổng hợp của nền kinh tế Việt Nam.

Phải nói rằng, nếu nhà nước không nhận ra ảnh hưởng của sự mất cân đối ấy đến toàn bộ cấu trúc chính trị - xã hội thì không có ai có thể khắc phục được. Xác lập sự cân đối giữa hai nền kinh tế không phải là công việc của các nhà hoạt động kinh doanh hay các nhà kinh tế mà là hoạt động của các nhà chính trị, là trí tuệ của hệ thống chính trị.

Chính việc xác lập tỉ lệ hợp lý của hai nền kinh tế tạo ra bản chất nhân văn của khái niệm điều hành vĩ mô. Nếu không làm được điều này thì cho dù là nền kinh tế khổng lồ như Trung Quốc hay nền kinh tế trung bình như chúng ta đều có vấn đề.

Để ý đến tăng trưởng quá nhiều, để ý đến địa vị quốc tế của nền kinh tế Việt Nam quá nhiều thì chúng ta không thể yên ổn được. Nhìn sang Nhật Bản, có thể thấy nền kinh tế Nhật Bản bắt đầu khủng hoảng từ những năm 1991 trở đi, khi cuộc chiến tranh Vùng Vịnh lần thứ nhất xảy ra. Cuộc khủng hoảng ấy kéo dài tới gần 20 năm nhưng xã hội Nhật Bản vẫn yên ổn, bởi vì thái độ của họ đối với thị trường nội địa, đối với nền kinh tế bản thể là khá chính xác. Họ đã tạo ra được những tích luỹ trong nhân dân đủ dầy để không đẩy người dân đến tình trạng đói kém, thiếu thốn, cùng quẫn, và do đó người dân có thể chịu đựng được tất cả các cơn khủng hoảng, kể cả khủng hoảng kinh tế quốc tế.

Xây thị trường nội địa từ hàng hoá "Made in Vietnam"

Xây thị trường nội địa từ hàng hoá "Made in VietNam". Ảnh: kinhte24h.

Thị trường nội địa là thị trường ít bị biến động, nó là nhu cầu hàng ngày của đời sống con người. Nếu chúng ta không xây dựng được thị trường nội địa thì chúng ta không thường xuyên có việc làm. Trong những nỗ lực kích cầu nhằm khắc phục khủng hoảng, chúng ta đang đưa ra nhiều chính sách trong đó có chính sách bù lãi suất. Chúng ta hoàn toàn có thể hướng chính sách ấy vào khu vực sản xuất hàng hoá tiêu dùng trên thị trường nội địa, nhưng chúng ta không để ý đến những việc như vậy.

Chúng ta có tám mươi triệu dân Việt Nam là một trong những điểm thu hút đầu tư nước ngoài mà ai cũng thấy, ai cũng ca ngợi nhưng chính chúng ta lại không tự thấy điều ấy, tức là chúng ta có một bản thể để thu hút tất cả các thứ ở bên ngoài nhưng nó lại không thu hút chính mình. Trong một thời kỳ dài chúng ta chỉ để ý đến xuất khẩu mà bỏ rơi thị trường trong nước. Tại sao lại có tình trạng đó? Bởi vì lâu nay chúng ta chỉ xem nhân dân là một lực lượng kinh tế mà quên mất rằng nhân dân còn là một lực lượng thị trường. Chúng ta có một nhân dân sẵn sàng mua hàng hoá của Trung Quốc mà chúng ta không xem là thượng đế, đấy là một điều vô lý. Khi nào chúng ta không nhận ra điều đấy thì không thể nói đến chuyện phát triển hai khu vực kinh tế.

Chúng ta có thể có rất nhiều cách để xây dựng thị trường nội địa. Ví dụ, thay vì duy trì những chính sách buộc người Việt phải nhập ô tô lắp ráp từ nước ngoài như hiện nay, chúng ta cần đề ra những chính sách như giảm thuế để làm giảm giá ô tô trong nước, hoặc đề ra những chính sách để buộc ô tô lắp ráp tại Việt Nam phải đạt chất lượng chuẩn. Về vấn đề này chúng ta nên học tập Nhật Bản. Chất lượng của sản phẩm nội địa Nhật Bản bao giờ cũng cao hơn sản phẩm xuất khẩu. Người làm ra sản phẩm mà không quen sử dụng cái tốt nhất thì không thể sản xuất ra cái tốt nhất được.

Quan sát thị trường hiện nay có thể thấy một trong những chuỗi các cửa hàng đắt khách nhất trên thị trường Hà Nội là các cửa hàng "Made in Vietnam". Người ta đi tìm mua hàng Made in Vietnam bởi vì đấy chính là những hàng hoá thừa ra hoặc đánh tháo ra từ các hợp đồng gia công giữa các hãng quốc tế đối với các công xưởng Việt Nam. Như vậy có nghĩa là nếu hàng hoá được sản xuất bởi người Việt Nam nhưng theo đòi hỏi chất lượng quốc tế thì có ưu thế hơn hẳn những hàng hoá sản xuất từ những nền công nghiệp hương trấn của Trung Quốc.

Chúng ta hoàn toàn có thể nâng cao chất lượng hàng hoá, tạo cho xã hội có kinh nghiệm tiêu dùng những hàng hoá chất lượng cao với một chế độ nội địa khác thì tự nhiên chúng ta khuyến khích được nền kinh tế bản thể phát triển. Và nếu chúng ta tạo được thói quen tiêu dùng những hàng hoá như vậy ở cả những khu vực xa đô thị thì sẽ ngăn chặn được một trong những cơn dịch khổng lồ nhất đối với các nước có thu nhập thấp như chúng ta đó là dùng hàng hoá rẻ tiền từ Trung Quốc.

Nói tóm lại, theo quan điểm của tôi, nền kinh tế bản thể là thành tố quan trọng nhất để tạo ra ổn định chính trị. Nhiệm vụ hiện nay của chúng ta là phải xây dựng bằng được nền kinh tế bản thể để cho bếp lửa kinh tế của chúng ta luôn luôn ấm, luôn luôn nóng, bất chấp bão to, gió lớn, và đấy được xem như bước tiến quan trọng nhất trong quá trình phát triển của Việt Nam. Tuy nhiên, chúng ta cũng không thể chờ đợi xây dựng xong kinh tế bản thể rồi mới chú ý tới kinh tế phát triển mà phải đồng thời xây dựng hai nền kinh tế này để đến một lúc nào đó chúng gặp nhau, hoà hợp với nhau và tạo ra địa vị thực sự của nền kinh tế Việt Nam ở trong nước cũng như trên trường quốc tế.

Số lượt đọc:  1905  -  Cập nhật lần cuối:  06/03/2009 08:49:34 AM
  Trao đổi/Nhận xétTổng số:  9
Có nền kinh tế thứ 3 ?
Đạo Trường  - Email:  hoahongblackrose@yahoo.com   (23/03/2009 05:30:59 AM)
Tôi thấy đúng ra còn một nền kinh tế thứ ba nữa. Đó là kinh tế Hướng Nội. Kinh tế hướng nội là kinh tế có được do Việt kiều khắp nơi đưa về nước. Nền kinh tế này không phải là không quan trọng. Không đầu tư vốn, không tiếp thị...

Tạo điều kiện cho kinh tế này phát triển cần có chính sách về con người, văn hoá, Truyền thống...
Kinh tế VN
Nguyễn Văn Quang   (10/03/2009 09:47:10 AM)
Tôi đồng ý với quan điểm của tác giả NTB. Và có đôi lời xin tham luận cùng bạn Đạo Trường và Bùi Quốc Lộc.

Việc giá rau rẻ như bèo trong thời gian vừa qua, chính điều đó cho thấy chúng ta bỏ bê thị trường nội địa. Chúng ta là chủ thể của nền kinh tế nội địa, có đầy đủ thuận lợi và chủ quyền để xây dựng nền kinh tế ấy, phục vụ cho chính chúng ta. Cho nên hãy xây dựng và ổn định thị trường này trước hết.

Tôi cũng hoàn toàn đồng ý với tác giả rằng. Nếu chúng ta ko làm tốt thị trường này, mà lại để cho các nền kinh tế nước ngoài. Và tập trung vào nền kinh tế phát triển thì ko chính xác. Cũng có thể bạn BQL có lý khi cho rằng các văn kiện của Đảng ko thế, nhưng thực tế vừa qua thì ko thể phủ nhận được điều này.
Tôi rất tâm đắc với bài viết này
Nguyen Huu Toan  - Email:  huutoan.bak@gmail.com   (06/03/2009 01:32:51 AM)
Bài viết đã phần nào xoáy sâu vào những yếu tố còn rất hạn chế của nền kinh tế Việt Nam.

"Con người là kim chỉ nam cho mọi hành động" đây là câu có trong hầu như tất cả các văn kiện của Đảng đã vài chục năm nay rồi. Đúng là Chúng ta không quên con người (ít ra thì sách nói như vậy), nhưng trong thực hiện chúng ta đã tạo ra khá nhiều điểm yếu. Và yếu tố con người lại trở thành thứ yếu.

Ở Việt Nam còn tồn tại một khoảng cách rất lớn giữa nói và làm. Hiện nay, Chính phủ đang rất cố gắng để cải thiện tình hình bằng gói kích cầu đã thực hiện. Chưa biết kết quả ra sao, nhưng dường như yếu tố giải quyết vấn đề việc làm với hàng chục triệu người dân VN lại không thấy quan tâm nhiều, và nó đang có chiều hướng gia tăng. Cái quan trọng nhất với người dân hiện nay là công ăn việc làm, điều này chưa ổn định thì đừng mơ đến địa vị trên nền kinh tế thế giới.

Ông Bùi Quốc Lộc có ý đúng đó là các nền kinh tế luôn biến động.

Kinh tế - Chính trị - Xã hội là 3 vấn đề luôn đồng hành cùng nhau, phải giải quyết hài hòa cả 3 yếu tố này.

Xin cảm ơn ông Nguyễn Trần Bạt về bài viết hay này.
Ông Nguyễn Trần Bạt đúng
Đạo Trường  - Email:  hoahongblackrose@yahoo.com   (04/03/2009 02:52:38 PM)
1/ Lý thuyết hai nền kinh tế của ông Nguyễn Trần Bạt đã nêu theo tôi là hoàn toàn hợp lý. Tôi tâm đắc:

- "Kinh tế bản thể" hiện nay ( xét trong thời điểm lịch sử cụ thể ) là quan trọng nhất. Nó là nền móng của căn nhà kinh tế đồng thời là nền móng của căn nhà ổn định đời sống xã hội của nước ta. Móng không vững nhà sẽ sụp. Hãy nhớ " kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình " cái cốt lõi nội tại là cái quan trọng nhất.

- "Kinh tế phát triển" chỉ có được sự vững vàng khi có "kinh tế bản thể" vững vàng. nếu không có nền "kinh tế bản thể" vững thì nền kinh tế VN và xã hội VN sẽ là con rối cho những nước cường quốc về kinh tế. Họ muốn sao chúng ta sẽ phải chịu vậy.

- Sự ra đời của các tập đoàn kinh tế lớn để Đáp ứng nhu cầu nền "kinh tế phát triển" có mặt lợi của nó . Nhưng không xét đến mặt hại thì sẽ là quá ấu trĩ. Sự ra đời của các tập đoàn kinh tế lớn sẽ xuất hiện những tập đoàn lãnh đạo lớn có sức mạnh về kinh tế nên đương nhiên có sức mạnh về chính trị.

Đó là nền móng cho sự mất ổn định về chính trị, xã hội. Nếu chúng ta không có đủ bản lãnh và không có "kinh tế bản thể "vững để giải quyết mặt hại này thì dẫ đến hai thái cực : hoặc là kinh tế phát triển một chút và xã hội bất ổn định rồi đi vào suy thoái kinh tế, hoặc đất nước không phát triển luôn nếu không cho ra đời những tập đoàn kinh tế mạnh.

2/ Luận giả Bùi Quốc Lộc viết : "Trước hết, tác giả cho rằng hiện nay chúng ta đang đặt sai mục tiêu, rằng dường như chúng ta...". Tôi đọc kỹ và thấy ông Nguyễn Trần Bạt chỉ nêu lên kiến thức cơ bản " con người là mục tiêu cơ bản của mọi chương trình " mà thôi. Nếu Tôi tự suy diễn xa hơn thì cũng chỉ ở mức độ hiểu :Vấn đề phát triển đất nước là vấn đề luôn được cập nhật và thảo luận mỗi ngày. Trong đó có có thể có một số ý kiến của các chuyên gia sai lầm cần nhắc nhở và cảnh báo chứ không phải " Chúng ta" (= trung ương ) như Luận giả BQLộc suy diễn.

"Mời tác giả đọc lại các văn kiện Đại hội Đảng, các Nghị quyết của Quốc hội, Chính phủ, để xem trong đó viết gì. Xem có đúng là chúng ta đã quá chú trọng đến tăng trưởng kinh tế, như tác giả viết, hay không? Hay là ngược lại, tăng trưởng kinh tế chỉ là một nhiệm vụ, bên cạnh hàng loạt các nhiệm vụ xã hội, văn hóa, quốc phòng v.v.. khác, nhằm mục đích tối hậu là sự phát triển toàn diện của xã hội, của con người Việt Nam". Đọc bài của Ông Bạt tôi nghĩ Ông cũng biết rõ chuyện này cho nên cách viết của Ông ấy rất thận trọng. Tác giả Bùi Quốc Lộc hơi nâng quan điểm của ông Bạt lên rồi đấy. Nghiên cứu về VN tôi thấy đường lối đúng nhưng thực thi thì nhiều khi.....lại khác!. Hoạch định chính sách tốt mà không thực thi nghiêm chỉnh cũng như không. Do đó nếu tác giả NTBạt có cho rằng "hiện nay chúng ta đang đặt sai mục tiêu, rằng dường như chúng ta coi tăng trưởng kinh tế là mục tiêu quan trọng nhất, cần đạt được bằng mọi giá, mà quên mất rằng con người mới là mục tiêu của mọi chiến lược" thì vẫn là ý cảnh báo cần thiết, có cơ sở.

3/ "Thực ra, thị trường trong hay ngoài nước thì đều rất biến động cả. Không tin, cứ hỏi bà con nông dân đang khốn khổ vì giá rau rẻ như bèo là biết!". Xin Luận giả Bùi Quốc Lộc nghe bà con nông dân kêu gọi: các nhà làm kinh tế VN ơi, các ông không bao giờ có khả năng tác động điều phối thị trường quốc tế được đâu! xin các ông quay về ổn định thị trường trong nước gíup chúng tôi ! các ông bỏ bê kinh tế bản thể làm chúng tôi te tua đây nè!

4/ Có nhận định như thế này: "Bài viết này không có gì mới mẻ đã đành, lại còn khiến người đọc ngạc nhiên về cách nhìn nhận phiến diện của tác giả." Chúng tôi thì thấy ngược lại, Bài viết rất sâu sắc và phản ánh đúng thực tại khách quan.

Chúng tôi muốn gửi lời chúc sức khoẻ và cảm mến đến ông Nguyễn Trần Bạt.
Đây là một bài viết có giá trị quan trọng, không hẳn chỉ là sự bổ xung
Đỗ Việt Dũng  - Email:  dovietdung1986@googlemail.com   (04/03/2009 07:32:21 AM)
Đây là một bài viết có giá trị, và tác giả không phải là người kém học thức mà không biết cách tra cứu.

Nói chung, những nước nào sử dụng lý thuyết mà họ cho rằng đã tận học của Marx-Lenin thì đều kém, nghèo nàn, lạc hậu và thậm chí đến có lúc suýt chết đói.

Bài viết của tác giả rất đáng nghiền ngẫm và không hẳn đã hiểu được suy nghĩ sâu xa của tác giả.
Ai bảo rằng chúng ta quên "con người"?
Bùi Quốc Lộc  - Email:  kbgvn1@gmail.com   (03/03/2009 02:01:27 PM)
Bài viết này không có gì mới mẻ đã đành, lại còn khiến người đọc ngạc nhiên về cách nhìn nhận phiến diện của tác giả.

Trước hết, tác giả cho rằng hiện nay chúng ta đang đặt sai mục tiêu, rằng dường như chúng ta coi tăng trưởng kinh tế là mục tiêu quan trọng nhất, cần đạt được bằng mọi giá, mà quên mất rằng con người mới là mục tiêu của mọi chiến lược.

Xin thưa, những nhà hoạch định chính sách của chúng ta, dù trình độ có hạn chế đi chăng nữa, thì cũng không đến nỗi tệ đến thế. Mời tác giả đọc lại các văn kiện Đại hội Đảng, các Nghị quyết của Quốc hội, Chính phủ, để xem trong đó viết gì. Xem có đúng là chúng ta đã quá chú trọng đến tăng trưởng kinh tế, như tác giả viết, hay không? Hay là ngược lại, tăng trưởng kinh tế chỉ là một nhiệm vụ, bên cạnh hàng loạt các nhiệm vụ xã hội, văn hóa, quốc phòng v.v.. khác, nhằm mục đích tối hậu là sự phát triển toàn diện của xã hội, của con người Việt Nam.

Nếu đã đọc cẩn thận những văn kiện đó, chắc hẳn tác giả đã không mất công viết bài này.

Nhiều đoạn trong bài này rất thiếu chặt chẽ. Ví dụ, tác giả viết: "Thị trường nội địa là thị trường ít bị biến động, nó là nhu cầu hàng ngày của đời sống con người."

Thực tình, không hiểu tác giả quan niệm thế nào về thị trường nội địa và thị trường ngoài nước. Phải chăng thị trường các nước khác, nơi chúng ta xuất khẩu gạo, thủy sản, hàng tiêu dùng v.v..., không
phải là "nhu cầu hàng ngày của đời sống con người".

Ngược lại, thị trường Việt Nam chỉ là nội địa đối với chúng ta, nhưng lại là thị trường ngoài nước đối với các nước khác. Nếu nó "ít biến động" như tác giả viết, thì có nghĩa là đối với các nước khác, thị trường Việt Nam là thị trường ngoài nước "ít biến động". Đồng thời, thị trường các nước đó cũng phải là thị trường ngoài nước "ít biến động" đối với Việt Nam. Vậy tại sao lại cứ phải chăm chú vào thị trường trong nước hơn thị trường ngoài nước - một điều hoàn toàn trái với nguyên tắc "lợi thế cạnh tranh tuyệt đối và tương đối" trong kinh tế học mà chắc hẳn tác giả cũng có biết?

Thực ra, thị trường trong hay ngoài nước thì đều rất biến động cả. Không tin, cứ hỏi bà con nông dân đang khốn khổ vì giá rau rẻ như bèo là biết!

Có vẻ như cách nhìn của tác giả, mà tác giả tưởng là mới, té ra chỉ phản ánh quan niệm "tự cung tự
cấp" trong phạm vi làng xã xưa kia mà thôi!

Nói tóm lại, cái khái niệm "hai khu vực kinh tế" của tác giả xem ra còn phải được tác giả nghiền ngẫm thêm nhiều nữa.
Rất chính xác!
Bui Minh Huy  - Email:  huybuiminh@ymail.com   (01/03/2009 11:35:07 PM)
Bài viết này thấy rất chính xác và thích hợp để mô ta những gì Chính phủ đang thực hiện!

Có hay chăng chúng ta chỉ quan tâm đến các con số tăng trưởng mà bỏ rơi một thực tế: cuộc sống con người vẫn chưa được cải thiện đáng kể!
Trang:  1/2Trang sau 
  Ý kiến của bạn về bài viết:
Tăng trưởng chỉ là một tham số để xét một khía cạnh chứ không phải là toàn bộ đời sống phát triển.
Bài mới:  
Nâng cao dân khí
25/01/2010 04:24' PM
Bài khác:
Thế hệ @
19/02/2009
Liên kết web
Ranh ngôn dí dỏm

Sức mạnh của kẻ ngốc là ở chỗ, người thông minh cũng bất lực trước họ.

 Nhẹ dạ, đó là một công việc rất nặng nề.

 Cuộc sống đàn ông giống như đĩa CD-ROM, cứ xoay quanh cái lỗ thủng.

 Kẻ ích kỷ, đó là người yêu bản thân mình hơn yêu những kẻ ích kỷ khác.

 Khi bạn muốn đọc gì đó, bạn tìm bằng Google, đó là dấu hiệu bạn đã bị căn bệnh thế kỷ Y2K.

 Ai cũng biết giá của mình nhưng thường là cầu cao hơn cung.

 Nghệ thuật hiện đại là khi bạn mua một bức tranh để che đi cái lỗ ở trên tường và rồi bạn cho rằng cái lỗ trông còn ổn hơn!

 Thà một lần với nàng Bạch Tuyết còn hơn 7 lần với các chú lùn.

Trang chủGiới thiệuLiên hệ