| Xét trên phương diện nào đó có thể nói rằng “đạo văn” đang là một “vấn nạn” trong đời sống văn chương và nền học thuật nước nhà. Trên báo chí, nhiều vụ “đạo văn” đã được phanh phui và Nguyễn Hòa là một trong những người dám chỉ ra những việc làm đáng phê phán ấy. Cuộc trò chuyện dưới đây sẽ ít nhiều giúp chúng ta tiếp cận với quan niệm của anh về hiện tượng “đạo văn”
- Nghe nói trên vi tính của anh, vào lúc chế độ màn hình “chờ”, anh có cài hàng chữ trang trọng: “Công ty vệ sinh môi trường văn chương”, sao lại có hàng chữ ấy hả anh?
Tôi hay thích bày trò để cười, thấy cái vi tinh đã giúp tôi sản xuất ra hàng trăm bài phê bình có liên quan đến tình trạng “đạo văn”, đến các hiện tượng “bất bình thường” trong đời sống văn chương và học thuật nên tôi cài hàng chữ đó để mỗi khi tôi không hăng hái làm việc thì nó sẽ hiện ra để khuyến khích tôi… làm tiếp!
- Cái “môi trường văn chương” mà anh nói tới ấy, hiện mức độ “ô nhiễm” đã nghiêm trọng đến đâu mà phải cần tới một “công ty vệ sinh môi trường” để dọn dẹp vậy, thưa anh?
Theo tôi, văn chương của chúng ta hiện nay đã phát ra một số tín hiệu về sự chuyển mình, song muốn có một bước tiến, nó phải chiến thắng được những thứ “giả văn chương”, thói háo danh, các động cơ ngoài văn chương khác, đặc biệt là dám và biết chiến thắng sức ì cùng tâm lý tự thoả mãn đang tồn tại trong một số người. Theo tôi, đây chính là các nguyên do chủ yếu làm cho môi trường văn chương bị ô nhiễm.
- Để hiểu về “đạo văn”, có người đi tra từ điển, lại có người phân tích thế này thế kia. Vậy còn với anh, hỏi thẳng đáp thật nhé, anh quan niệm thế nào là “đạo văn”?
Lấy một thứ không phải của mình làm tài sản riêng, đó là “ăn cắp”. Vậy thôi!
- Có nhiều nghi án “đạo văn” trong đời sống văn học. Nhưng sự thật thì ai viết văn cũng thường chịu ảnh hưởng của một ai đó, và người ta phân vân giữa việc “ảnh hưởng” lẫn nhau và việc “cầm nhầm” trong sáng tác. Là nhà phê bình, anh có thể giúp độc giả phân biệt thế nào là “ảnh hưởng” và thế nào là “đạo văn”?
Về vấn đề này, có thể có ý kiến khác nhau, nên ý kiến của tôi chỉ có ý nghĩa tham khảo. Tôi nghĩ hiện tượng kế thừa, chịu ảnh hưởng, vay mượn ý tưởng là bình thường trong đời sống văn chương và học thuật, không có trí tuệ nào lại sinh ra từ hư vô. Vấn đề là từ sự kế thừa, ảnh hưởng hay vay mượn đó người viết văn hay nhà khoa học sẽ đi tiếp, sẽ phát triển như thế nào, đặc biệt là cần phải sòng phẳng. Chép của người ta đến vài trang sách mà không đưa vào ngoặc kép, không ghi rõ nguồn gốc… lại coi đó “kế thừa” thì làm sao mà “ngửi” cho đặng. Phải gọi đó là ăn cắp chứ. Phàm đã là ăn cắp thì đều xấu, ăn cắp trí tuệ thì còn xấu hơn nhiều.
- Anh làm cách nào để phát hiện ra “đạo văn”?
Tôi không tự giao cho mình nhiệm vụ phát hiện các “ông bà đạo chích”, phát hiện của tôi chỉ là ngẫu nhiên thôi. Tôi ham đọc, đọc cũng nhiều, lại có trí nhờ kha khá, nên trong quá trình đọc thi thoảng lại “túm” được một vị. Tôi biết cũng có người đọc nhiều, đọc rộng, nhớ tốt và cũng phát hiện ra “đạo văn” nhưng vì lý do nào đó mà không lên tiếng. Còn tôi, vì rất dị ứng với sự khuất tất nên tôi nói huỵch toẹt ra để mọi người nhận diện.
- Hơi tế nhị một chút, có trường hợp nào anh phát hiện ra đạo văn mà lại không lên tiếng không? Vì sao?
Có chứ. Đó là trường hợp có vị giao cho người dưới quyền viết một bài, anh này không viết cho tử tế mà lại đi “đạo văn”. Thủ trưởng không biết nên vẫn đọc dõng dạc trước cử tọa hay đăng báo đàng hoàng. Phát hiện ra, tôi cho qua, chủ yếu vì uy tín của thủ trưởng. Đánh giá cho thật đầy đủ thì cái anh dưới quyền kia đã phạm hai lỗi: vừa “đạo văn” và vừa “lừa dối” cấp trên, nói trắng phớ ra thì số phận anh ta sẽ gay go, nên tôi đành... “tha” vậy!
- Với trường hợp bị anh phát hiện ra là “đạo văn” và phanh phui trên mặt báo, các nhân vật thường xử lý “vụ việc” của mình như thế nào?
Bằng chứng đưa ra rõ mười mươi như thế nên người ta thường im lặng, trong khi lẽ ra nếu tự trọng và có liêm sỉ, thì cần phải xin lỗi công khai. Tuy nhiên có người lại nhanh chóng tái bản tác phẩm, ở phần “đạo văn” thì ghi chú rất mù mờ, tỷ như: “phần này chúng tôi dựa theo X”, “phần này chúng tôi sử dụng của Y”, chắc là họ tưởng chua thêm mấy chữ ấy là phi tang được chuyện “đạo văn”, song thử hỏi nếu không bị phát hiện là ăn cắp thì họ có chua thêm không? Chưa nói chép nguyên xi không sai một dấu phảy mà gọi là “dựa theo” thì đúng là quá coi thường người đọc. Lại có người rất hồn nhiên, bị tôi phát hiện “đạo văn” là vội vàng đôn đáo đến chỗ này chỗ khác để thanh minh thanh nga rằng do sơ suất nên báo đã in thiếu tên một tác giả khác, trong khi tôi biết chắc chắn là tác giả kia kịch liệt phản đối vai trò “đồng tác giả” mà ông “đạo văn” đã gán cho. Có người sau khi bị tôi phát giác thì không kiểm tra lại bản thân mình, mà lại tiến hành điều tra xem Nguyễn Hoà có cùng phe cánh với những người “chống đối” ông ta hay không, thậm chí còn cho ra cả văn bản có dấu má đàng hoàng để “bịp” những nơi liên quan. May mà trái đất cũng hẹp, loanh quanh thế nào các văn bản này lại đến tay tôi. Cuộc đời kể cũng oái oăm!
- Có thể nói, trong những năm qua, anh là người có nhiều thành tích trong việc lật tẩy trò “đạo văn” trong đời sống văn chương và học thuật. Có khi nào anh bị các “đương sự” gây phiền nhiễu, khó dễ sau khi viết những bài báo đó không?
Nhìn chung thì không có ai gây khó dễ, chỉ khi gặp nhau thì có người nhìn tôi như... kẻ thù! Có vị tình cờ thấy tôi thì nói: “Ông đánh tôi ác quá!”, tôi trả lời ngay: “Tôi bắt quả tang ông là “đạo chích” chứ đâu có đánh đấm!”. Té ra mình làm việc lương thiện, có trách nhiệm mà vẫn bị trách cứ!
- Phát hiện hiện tượng “đạo văn” trong cái gọi là “môi trường văn chương” cũng đồng nghĩa với việc dễ bị người ta... ghét. Có giây phút nào anh đã tự bảo lòng: thôi, có lẽ ta đi làm việc khác, đỡ mất lòng thiên hạ?
Không chỉ với việc phát hiện “đạo văn”, mà làm phê bình một cách nghiêm khắc, dám chỉ rõ và luận chứng nghiêm túc về các vấn đề học thuật, các tác phẩm văn chương với hay - dở rõ ràng, rành mạch là cũng dễ bị ghét rồi. Đã theo nghề thì theo đến cùng, tôi luôn nghĩ vậy, tuy cũng có lúc chán nản. Tôi chán nản không phải vì bị ghét, mà chủ yếu vì thấy việc làm của tôi nhiều khi như là công cốc. Người “ăn cắp” vẫn nhởn nhơ như không, vẫn đứng trên bục giảng bài, vẫn thăng quan tiến chức, có khi còn lớn tiếng phê phán… “đạo văn”!.
- Cuối cùng, để chữa căn bệnh “đạo văn”, theo anh, cần phải có những biện pháp gì?
Căn bệnh này phát tích từ lương tri của từng người nên phải “chữa” từ lương tri của từng người. Tinh thần lương thiện trí thức phải được xây dựng trở thành phẩm chất bên trong của người cầm bút, nói cách khác là mỗi người cần phải tự tạo lập một “dây thần kinh xấu hổ” cho riêng mình. Còn về phương diện xã hội, có lẽ cũng phải có một sự chế tài nào đó thông qua việc thích ứng với lối sống dựa trên luật pháp. Kẻ “đạo văn” không bị nghiêm trị về mặt luật pháp thì chưa biết sợ đâu, chẳng có gì bảo đảm là người đã “đạo văn” lại không tiếp tục “đạo” nữa. Và do đó chắc là tôi còn nhiều việc để làm!
- Vâng, xin cảm ơn anh về cuộc trao đổi thú vị này! Số lượt đọc:
1171
-
Cập nhật lần cuối:
03/01/2007 10:00:35 AM |  |
Thông tin liên quan: Năm 2030, não bộ con người trở thành mặt trận mới19/08/2008 08:25' AM Các chuyên gia tình báo Mỹ cảnh báo, sau 20 năm nữa, những tiến bộ trong nghiên cứu thần kinh học sẽ đẩy con người vào một cuộc chiến mới: đấu tranh giành quyền kiểm soát hệ thần kinh trung ương của đối phương. Ta là ai?22/03/2008 03:34' PM Hãy để cho tầm nhìn vươn cao, vươn cao nữa. Trái đất to lớn của chúng ta lúc đó sẽ là gì trong hệ mặt trời, và hệ mặt trời sẽ là gì trong cái vũ trụ mênh mông, vô thủy vô chung? Có buồn cười không chuyện con người cứ cho mình là chúa tể của muôn loài, nhưng mới chỉ nhìn xuống từ một Toà nhà hai chục tầng đã thấy mỗi người chỉ giống như hạt vừng, hay như con kiến gió bé tí ti... Copy và đạo chích05/12/2006 09:31' AM Copy trước hết chỉ là một dạng sao chép đơn thuần. Tuy nhiên, vấn đề là sao chép của ai và thái độ sử đụng việc sao chép đó ra sao. Nếu ta sao chép dữ liệu của ta, hoặc dữ liệu của người khác nhưng được sử dụng trong phạm vi cho phép thì rõ ràng là một việc rất bình thường. Kẻ cắp thời gian14/09/2006 01:43' PM Đừng sa đà vào những buổi họp vô bổ, biết phân việc cho cấp dưới, lập kế hoạch và đề ra được mục tiêu cụ thể cho mình là những điều đơn giản mà các nhà quản trị có thể làm ngay để giành lại thời gian cho mình... Những kẻ đánh cắp thời gian21/10/2005 12:11' PM Ý tưởng về quản lý thời gian đã có từ cách nay hơn 100 năm. Tuy nhiên thuật ngữ “quản lý thời gian“ đã tạo cho ta hiểu sai về việc mà một người có thể làm được. Thời gian là không thể quản lý được, chúng ta chỉ có thể quản lý bản thân và thời gian ta sử dụng. Như vậy quản lý thời gian và thực chất là quản lý bản thân chúng ta... "Lớp trẻ cần tự hình thành hệ thống giá trị mới"06/10/2008 09:39' PM "Lớp trẻ hiện nay mang trong mình cả một tiềm năng ghê gớm lẫn cả tai hoạ tiềm tàng. Nếu không biết khai thác, thật khó đoán biết điều gì sẽ xảy ra... Tôi muốn nói rằng, các bạn trẻ cứ yên tâm. Xã hội ta luôn đón chờ những tài năng trẻ"... Người ta càng đẹp lên hay xấu đi?08/09/2008 10:32' PM Trên bìa các tờ tạp chí, các số cuối báo tuần hoặc tháng, trên màn ảnh truyền hình hàng ngày, chúng ta thường được chiêm ngưỡng những nam nữ thanh niên, những cháu nhi đồng xinh đẹp. Các cuộc thi hoa hậu diễn ra hai năm một lần, lần nào cũng chọn được những gương mặt đáng yêu. Nhưng ở ngoài phố, chúng ta khó có những điều kiện để thường thấy nhiều người đẹp. Tại sao lại vậy? Sự thật mới là vẻ đẹp chân chính!07/09/2008 11:53' AM Cuộc thi hoa hậu năm nay đến hồi kết mới xảy ra xìcăngđan nho nhỏ. Nói tóm tắt là hoa hậu Trần Thị Thùy Dung chưa tốt nghiệp trung học phổ thông. Việc công nhận cô coi như vi phạm các quy chế hiện hành. Mặc dù vậy - vì nhiều lý do tế nhị - ban tổ chức cuộc thi không tính tới chuyện tước vương miện của cô... Luật thừa trừ18/08/2008 08:37' AM Đạo và việc người xưa nay hơn về phía này, tất kém về phía kia - Đó là luật thừa trừ tức là san sẻ cho đều. Tạo hóa sinh ra con người và mọi vật hình như ít khi tạo ra hình mẫu vẹn loàn. Đến cây hoa cũng chịu chung luật đó... Thử bàn chuyện sướng, khổ11/08/2008 08:26' AM Người ta, ai chẳng mong cuộc sống bớt nghèo khổ, mong được sung sướng hơn. Có gì mà phải bàn với luận. Vậy mà có người không muốn sướng, chỉ muốn khổ, có lạ không? Có thể bạn không tin, nhưng xin hãy nghe: người ấy chính là tôi! Một cách tiêu đẹp31/07/2008 08:17' AM Khi xã hội đã bắt đầu giàu có, một vấn đề bức thiết cần được đặt ra là xây dựng một cách tiêu tiền đẹp hay là xây dựng một nền văn hóa tiêu tiền cho những doanh nhân... Thế thái nhân tình30/07/2008 01:40' PM Bữa tiệc đã bắt đầu, nhưng họ vẫn chưa tới. Nói chung họ không bao giờ đến đúng giờ, vì họ bận và còn vì họ quan trọng. Chủ tiệc đã mấy lần gọi điện thoại, họ đều trả lời sắp đến, sắp đến và cuối cùng thì họ cũng đến. Bài khác: Đạo nhà01/01/1900 12:00' AM Như lời của một triết gia Hy Lạp từ thời cổ đại rằng "lòng biết ơn là một đặc tính đứng đầu mọi đức tính khác", chúng ta đã được gắn kết qua nhiều thế hệ, thừa hưởng được nhiều giá trị văn hóa tích lũy nhiều đời, từ đó mà nơi mỗi người tiềm ẩn những nhận thức sống hợp với đạo lý và luôn có một ý thức cộng đồng sâu đậm. “Siêu nghệ sĩ” hãy coi chừng!01/01/1900 12:00' AM Xưa kia đôi khi người ta đã dựng lại các sự kiện lịch sử để quay phim chụp ảnh. Nếu ghi rõ là dựng lại để mô tả sự kiện thì A còn có thể chấp nhận được nhưng nếu để cho hậu thế tưởng lầm là tư liệu lịch sử thì quả là tai họa. Khủng hoảng các giá trị nho giáo14/12/2006 05:32' PM Mọi cuộc bàn luận về khủng hoảng giá trị đều không dễ và tôi ngại rằng cuộc bàn luận này cũng khó đạt tới kết quả mong muốn, cho dù chúng ta có đủ thời gian, công sức và tiền bạc. Tính mơ hồ, sự phong phú và cả tính phức tạp nữa của cái mà chúng ta gọi là giá trị đã làm cho công việc trở nên quá khó khăn. Chúng ta tranh cãi về ý nghĩa của giá trị, mà không bàn đến việc tại sao chúng ta phải chấp nhận các giá trị đó. Để tránh các vấn đề rắc rối như thế, chương này chỉ giới hạn trong việc chẩn đoán triệu chứng con bệnh trong một xã hội Nho giáo cụ thể... Copy và đạo chích05/12/2006 09:31' AM Copy trước hết chỉ là một dạng sao chép đơn thuần. Tuy nhiên, vấn đề là sao chép của ai và thái độ sử đụng việc sao chép đó ra sao. Nếu ta sao chép dữ liệu của ta, hoặc dữ liệu của người khác nhưng được sử dụng trong phạm vi cho phép thì rõ ràng là một việc rất bình thường. Báo động đỏ về sự dối trá02/12/2006 02:34' PM Vấn đề đáng”báo động đỏ” trước hết của xã hội hiện nay (chứ không chỉ đối với ngành giáo dục) là phải bằng mọi biện pháp chống lại sự giả dối, gian trá, đề cao tính trung thực như là tiêu chuẩn đầu tiên để xem xét một con người... Việc nuôi dưỡng trẻ em30/11/2006 04:34' PM Giúp chúng hiểu biết và kiểm soát những hoạt động của lứa tuổi vị thành niên còn ngu dốt của chúng, cho đến khi lý trí thế chỗ nó và giải thoát chúng khỏi rắc rối đó, chính là điều bọn trẻ muốn, và các bậc bố mẹ hướng tới… [Đứa trẻ] không hiểu chính nó để hướng dẫn ý chí của nó… Nó hiểu cho nó thì nó cũng phải quyết định cho nó; nó phải ra lệnh cho ý chí nó và điều chỉnh những hành động của nó, nhưng khi nó đến giai đoạn mà cha nó trở thành một người tự do, thì đứa con đó cũng trở thành một người tự do ... Mẫu người quân tử - con người toàn thiện trong “luận ngữ” của Khổng Tử27/11/2006 12:00' AM Bốn tác phẩm kinh điển nổi tiếng của Nho giáo mà bất kỳ người nào nghiên cứu học thuyết này cũng đều biết đến là Đại học, Trung Dung, Luận Ngữ, Mạnh Tử, được nhà triết học nổi tiếng đời Tống là Chu Hy (1130 - 1200) sắp xếp, kế thừa cách chú giải của các nhà tư tưởng Tống Nho đi trước, cũng như chú giải của chính ông thành bộ sách có tên chung là Tứ thư tập chú, trong đó Luận ngữ được xem là một trong những tác phẩm khởi đầu quan trọng cho một nền Nho học Trung Hoa do Khổng Tử sáng lập. |