sinh ngày 7/6/1952 ở Istanbul, từng học kiến trúc và báo chí, là nhà văn TNK đầu tiên đoạt giải Nobel Văn học. Ông trò chuyện với báo Tổng quan Fankfurt (Đức).
Ông sống như thế nào kể từ khi được trao giải Nobel?
Tôi ngập đầu trong những lời mời. Chiều hôm trước tôi vừa ăn tối với Vaclav Havel, chiều hôm sau đã gặp Gore Vidal. Tôi tranh cãi cùng Salman Rushdie trong một buổi giới thiệu sách và có dịp làm quen với những người từng được nhận giải Nobel như Toni Morrison, Cao Hành Kiện, Elie Wiesel... Tôi phải nói gì bây giờ nhỉ? Đó là một cuộc sống dễ chịu. Với tôi, đó là một dạng vui như Alice ở xứ sở thầntiên. Nhưng nếu cứ tiếp tục như thế mãi thì có lẽ cũng không lành mạnh lắm.
Ông vẫn cự tuyệt việc người ta mệnh danh ông là một nhà trung gian hòa giải giữa các nền văn hóa. Nhưng giờ đây ngay Viện Hàn lâm Thụy Điển (Hội đồng xét giải Nobel Văn học) cũng nói tới việc ông đã tạo ra những biểu tượng mới cho sự đụng độ vá hòa trộn của các nền văn hóa ông có cảm thấy mình bị hiểu nhầm không?
Tôi không thấy lời nhận xét ấy có chút gì đó mang tính chính trị, mà ngược lại là đằng khác. Tôi rất hạnh phúc về việc tác phẩm của mình đã được mô tả đúng. Horace Engdahl, Thư ký Viện Hàn lâm Thụy Điển, đánh giá Sách đen là kiệt tác của tôi, nhưng không nhắc nhiều tới Tuyết - cả hai điều đó đều làm tôi vui. Viện Hàn lâm Thụy Điển rõ ràng chú trọng tới chất lượng văn học nhiều hơn là những khía cạnh chính trị thời sự trong các tác phẩm của tôi.
Trong tác phẩm mới nhất của mình mang tên lstanbul, ông đã quay ngược trở về quá khứ trong thể tự truyện. Câu chuyện được kết thúc với việc anh chàng 20 tuổi Orhan Pamuk quyết định trở thành một nhà văn. Liệu sẽ còn những tập tiếp theo?
Tôi sẽ tiếp tục dạng tự truyện đó, tuy nhiên hai tập tiếp theo không xoay quanh một thành phố, mà xoay quanh một chủ đề. Tập 2 sẽ kéo dài từ lúc tôi bước vào làng văn cho đến khi Sách đen ra mắt công chúng, nghĩa là nói về 17 năm tới trở thành một tiểu thuyết gia. Trong đó tôi sẽ đề cập tới những quan niệm triết học và nhiệm vụ mà tôi, với tư cách là một người chịu ảnh hưởng của nền văn minh Châu Âu, tự đặt ra cho mình khi viết tiểu thuyết. Tôi muốn biết điều gì xảy với chúng ta nếu quan sát thế giới thông qua lăng kính của một cuốn tiểu thuyết. Bởi mỗi cuốn tiểu thuyết hay cũng là một cách lý giải thể giới.
Hai con người một tính cách hay hai tính cách một con người (thí dụ Thành trắng kể đến một người nô lệ Italia và một ông chủ TNK có diện mạo y hệt nhau, đến nỗi người ta đến nỗi người ta không thể phân biệt được, còn trong Sách đen, Tên tôi là Đỏ và những tiểu thuyết khác của O.Pamuk, các nhân vật vì muốn hiểu, muốn nắm bắt tâm tư người khác nên đặt mình vào vị trí của đối tượng đến mức có tính cách giống hệt người đó - NĐ), dù mang ý nghĩa cá nhân hay triết học, là điều xuyên suốt các tác phẩm của ông như một sợi chỉ đỏ.
Tôi luôn tìm cách coi bản sắc cá nhân, thậm chí bản sắc dân tộc, chỉ là điều người ta nghĩ ra. Con người luôn tự tạo mới tính cách của mình. Chúng ta không phải là những con người bất biến, có thể có những sự lặp lại và điều lý thú ở chúng ta là sự thay đổi. Điều đó phù hợp với quan niệm của tôi là tất cả chúng ta đều gắn kết với nhau bởi một điều gì đó. Giữa các dân tộc, theo tôi, cũng vậy thôi. Ta phải cho mọi người thấy được tính dễ vỡ của bản sắc dân tộc, bởi chỉ qua đó chúng ta mới dễ đến được với nhau và hy vọng có được hòa bình, hòa hợp.
Ông hiện đang viết gì?
Đó là tiểu thuyết nhan đề Bảo tàng trinh trắng nói vế tình yêu. Nó sắp được xuất bản một cuốn tiểu thuyết bề thế, dày 500 trang mà tôi viết suốt 4 năm qua. Nó bắt đầu như một câu chuyện hài ở vỉa hè nhưng sau đó tất cả xoay quanh chuyện tình yêu, những nỗi ám ảnh và những điều mà chúng ta vẫn làm khi yêu nhau, và rồi tất cả trở nên tồi tệ như thế nào.
Trong Istanbul có đoạn viết rằng, mọi quan niệm thực sự quan trọng mà chúng ta có được đều là nhớ những người khác truyền cho. Đối với ông, "những người khác" ấy là ai?
Tôi nghĩ minh đã đọc tất cả những cuốn sách hay để có thể trở thành một nhà văn. Đối với tôi, đó tà 4 tiểu thuyết gia lớn: Tolstoi, Dostoevsky, Proust và Thomas Mann. Hai người khác tôi ngưỡng mộ là Faulkner và Nabokov. Hai người nữa tôi học được nhiều về hình thức viết là Borges và Calvino. Tám nhà văn ấy đã giúp tôi tự tìm thấy bản thân mình. Ngoài ra vì tôi là một người chăm đọc, nên còn có nhiều tác giả khác cũng trở thành những người thầy của tôi. Tuy nhiên, một nhà văn trở nên không giống ai không phải qua tác phẩm của mình, mà qua cái quyết định của anh ta tự khước từ gia đình và thế giới bên ngoài để sống một cuộc sống cô đơn. Cuộc đời của một nhà văn được bắt đầu cùng với việc tìm đến sự cô đơn.
Phải chăng cô đơn cũng là một cách để cảm thấy mình tự do?
Tôi viết rất chậm, có khi ngồi vài năm liền, mỗi ngày từ 8 đến 10 tiếng, để viết một tác phẩm. Gia đình có thể ở ngay bên cạnh, nhưng trong phòng làm việc thì tôi hoàn toàn đơn độc. Đối với những người xung quanh, sự tránh mình ấy có thể là một dấu hiệu của thói vô trách nhiệm. Nhưng những ai lo lắng vì con mình sụt sịt mũi thì lúc ấy họ cũng không viết tiểu thuyết được. Cô đơn là cơ sở cho sự sáng tạo. Tôi nghĩ bình thường mình là một người cha tốt, nhưng bên bàn viết thì không. Nguồn:
Thể thao & Văn hóa Số lượt đọc:
556
-
Cập nhật lần cuối:
06/02/2009 11:15:35 AM
Ý kiến của bạn về bài viết: |  | | Nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ Orhan Pamuk đã đoạt giải Nobel Văn học 2006, với một loạt tác phẩm đề cập đến sự tương tác phức tạp giữa các giá trị truyền thống của đạo Hồi và nền văn minh phương Tây |
Thông tin liên quan: Bàn về tiểu thuyết02/12/2009 02:09' PM Ấy triết lý của tiểu thuyết như thế mà ảnh hưởng của tiểu thuyết lại như thế. ảnh hưởng ấy thật là sâu xa vô cùng. Song trong ảnh hưởng ấy có sự hay mà cũng có sự không hay. Trò chơi văn bản và những tương tác15/10/2009 09:15' AM Một sự lý thú về kĩ thuật trong tiểu thuyết Việt Nam gần đây (dù không còn xa lạ trong văn chương thế giới): nhà văn trở thành nhân vật trong văn bản, "gây nhiễu" ngoài bản thân các kí tự. Mối quan hệ tương tác giữa nhà văn & văn bản, văn bản này & văn bản khác, nhà văn & người đọc, văn bản & người đọc, đời sống thực & hư cấu... được thiết lập. Tất nhiên, không phải cách thức này có giá ở mọi cuốn sách. Trên đường07/01/2009 03:44' PM Với "Trên đường", Jack Kerouac bắt đầu phát triển một cách viết mà ông gọi là "Văn xuôi bột phát" ( Spontaneuos prose) với đặc điểm gồm rất nhiều các câu dài, kết cấu hình thức phóng khoáng, được viết ra ngay khi ý tưởng ập đến trong đầu, mang tính cá nhân rất cao. Ngay khi ra đời, cuốn sách đã gây không ít tranh cãi, nhưng bất chấp những tranh cãi đó, "Trên đường" vẫn được đa số công nhận là một trong những tiểu thuyết vĩ đại nhất thế kỷ hai mươi của nền văn học Mỹ nói riêng và thế giới nói chung. 10 tiểu thuyết hay nhất 200803/01/2009 06:17' PM Khó hiểu, điên rồ, bạo lực, thô lỗ, buông thả, và quá dài. Đó là "2666" – tiểu thuyết hay nhất 2008 nhưng ngay con số 2666 không hề xuất hiện bất kỳ đâu trong toàn văn. Hai cốt truyện trung tâm của "2666" là cuộc đời của nhà văn bí ẩn Archimboldi và một án mạng bí mật sát hại hàng trăm phụ nữ ở thành phố Santa Teresa lấy bối cảnh Mexico. Trang Hạ: “Văn học mạng vẫn là cuộc chơi xa xỉ”16/10/2008 01:26' AM Nghe Trang Hạ - một đại biểu của các nhà văn mạng – một người không chỉ miệt mài với văn học mạng Việt Nam mà còn mê mải với những trang dịch nước ngoài – tự bắt bệnh mình... Lăng xê tự truyện10/04/2007 10:15' AM Bên cạnh những thành công văn học của các nhà tiểu thuyết hàng đầu, thành công của các tự truyện đã khiến cho văn hoá đọc của nhân loại trở nên sinh động. Ở ta, tự truyện, hồi ký, nhật ký (một dạng khác của tự truyện) rất được bạn đọc yêu thích, nhất là của các cây đại thụ trong nước như Tô Hoài, Nguyễn Hiến Lê, Phùng Quán, Nguyên Hồng... và với các tác giả nước ngoài gần đây nhất có Tư Mã Yến, Hillary Clinton... Khoảng trống ai lấp được trong tư tưởng nhà văn25/10/2006 05:06' PM Một nhà văn, một người sáng tác phải coi lý luận phê bình như sự tự ý thức của anh ta. Tính chất khoa học trong công việc của nhà văn là ở chỗ này. Chỉ có những "nhà văn - nhà khoa học - nhà bác học" mới hòng xây dựng được những tác phẩm thiên tài... Tiểu thuyết Việt Nam đang ở đâu?08/01/2006 07:57' PM Bởi vì, chúng ta không thể trả lời câu hỏi "tiểu thuyết Việt nam đang ở đâu?", nếu không trả lời được câu hỏi "tiểu thuyết Việt nam đã ở đâu?". Với khoảng một trăm năm văn học quốc ngữ, tiểu thuyết Việt nam đã đi được bao xa trên đoạn đường mà tiểu thuyết châu âu đã đi hơn 400 năm? “Tôi ngờ khả năng tưởng tượng của nhà văn ta”27/12/2005 09:38' PM Nhà văn Trần Thanh Hà, vừa bảo vệ thành công Luận án thạc sĩ Nhận diện tiểu thuyết trinh thám Việt Nam trò chuyện... Nhà văn Đỗ Chu: “Cô đơn được càng tốt !”24/11/2005 08:28' AM Nhà văn là người có quyền lật đi lật lại vấn đề mà anh ta quan tâm. Và phải biết lật đi lật lại! Chả có gì mâu thuẫn trong việc này. Thì suốt cuộc đời, người ta ai mà chẳng phải trăn trở, nghĩ ngợi. Đâu phải nhất nhất mọi việc, mọi chuyện đều bất biến... Trong quá trình nhận thức của một đời người, quan trọng là xác lập cho được những câu hỏi lớn, chứ không phải là thuộc lòng vài ba câu trả lời lớn. Biết đặt ra những câu hỏi mới khó! Sự dễ dàng đã bóp chết nhà văn13/11/2005 04:53' PM Tiểu thuyết Việt Nam ì ạch trên cái mặt bằng không chuyên ấy của văn học Việt Nam. Đến bây giờ vẫn loay hoay tìm cách kể chuyện làm sao để vừa ê a, vừa hấp dẫn; làm sao cho thơm mùi trí thức, mùi đương đại... Một cuốn tiểu thuyết luận đề về Tính Đảng trong thời kỳ đổi mới21/10/2005 08:26' AM Tác phẩm “Luật đời và cha con” của tác giả Nguyễn Bắc Sơn đã gây chú ý không phải vì sự mới lạ trong thế giới loại tiểu thuyết đương thời mà bởi thông qua các nhân vật là Đảng viên, nó có tham vọng khảo sát xã hội thời đổi mới từ góc độ hoạt động của các cán bộ Đảng viên và qua đó gợi lên một luận đề về tính Đảng trong cuộc vận động cải tiến cơ chế và phương thức lãnh đạo của Đảng. Một chủ đề chính trị - xã hội như vậy thổi một luồng nóng hổi qua các trang viết của tác giả... Tiểu thuyết: Khoảng cách giữa khát vọng và khả năng thực tế24/10/2005 12:10' PM Mở đầu Diễn đàn "tiểu thuyết Việt nam đang ở đâu", chúng tôi xin giới thiệu bài viết sau đây của nhà phê bình văn học Nguyễn Hòa... Einstein là nhà văn ?17/08/2005 04:58' PM Ai cũng biết Albert Einstein là nhà bác học vĩ đại, cha đẻ của thuyết tương đối, nhưng nhiều người không biết rằng ông còn là một nhà văn đa tài. Tại sao tôi đọc tiểu thuyết03/08/2005 08:54' AM Với tôi văn học và điện ảnh gần gũi nhau lắm, nên tôi mạo muội gửi vào đây bài "Tại sao tôi đọc tiểu thuyết", nếu sửa lại là "Tại sao tôi xem phim" có lẽ cũng được. Văn chương trẻ tăng tốc trong mơ hồ19/03/2010 04:29' PM Nhìn lại năm 2009, chợt nhận ra một điều tương đối kỳ lạ: Cuộc suy thoái kinh tế ảnh hưởng đến mọi ngành, mọi nghề nhưng không hề ảnh hưởng đến hoạt động văn chương. Đặc biệt là văn chương trẻ, tác phẩm vẫn công bố rôm rả, tác giả vẫn đăng đàn hoan hỉ. Mùa xuân trong tranh17/03/2010 02:21' PM Trong sự chuyển dịch không ngừng của thời gian, mùa nào trong năm cũng có thể trở thành đối tượng sáng tác của người họa sĩ. Tuy nhiên, vượt lên ba mùa khác, mùa Xuân dường như tạo được cảm hứng đặc biệt, khơi được nguồn sáng tạo mạnh mẽ hơn đối với các họa sĩ từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây. Gustav Klimt - Hội hè của sắc màu15/03/2010 09:31' AM Trước đây đúng 100 năm tại Kunstschau – Triển lãm nghệ thuật lần thứ nhất ở Vienna – thủ đô nước Áo, họa sĩ Gustav Klimt (1862-1918) đã trưng bày bức Nụ Hôn. Bức tranh này trở thành một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất của thế kỷ. Theo dòng nhan sắc08/03/2010 11:14' AM Lẩn thẩn ngược dòng thời gian mới thấy, xứ ta xưa nay danh tiếng giai nhân thời nào cũng có, từ bậc anh thư thời dựng nước như Dương Vân Nga, đến bậc thi sĩ văn nhân có nhan sắc lại đa tình như Hồ Xuân Hương. Bảy nàng con gái của Eva03/03/2010 05:00' PM Tại sao lại là bảy mà không phải là sáu hay mười? Hãy nghe chuyện của các nàng, có thể bạn sẽ thấy mình từng gặp nhiều hơn hoặc ít hơn chừng ấy. Bảy nàng có thể là bảy người phụ nữ, hoặc có thể chỉ là một người duy nhất. Chính những gương mặt biến ảo thay thế nhau của các nàng đã làm nên dung nhan bí ẩn của mộ nửa nhân loại: NGƯỜI PHỤ NỮ! Nghệ thuật rực rỡ thời 2.016/02/2010 02:07' PM Nếu bạn nghĩ nghệ thuật là những bức tranh, những điều khắc đẹp đẽ… và bạn đứng lặng yên chiêm nghiệm chúng; nghệ thuật là những thứ hàn lâm và bạn là người đứng xem từ phía bên ngoài… Biết nói gì về... Chuyệ̣n tình12/02/2010 06:56' AM “Biết nói gì về một cô gái hai mươi lăm tuổi vừa mới qua đời? Rằng nàng đẹp và thông minh. Rằng nàng yêu nhạc Mozart và Bach. Yêu Beatles. Và yêu tôi”. Erich Segal mở đầu Chuyện tình (Love story)... “Đáy đĩa mùa đi nhịp hải hà”...08/02/2010 09:53' AM Trong kho tàng thơ tình Việt từ truyền thống đến hiện đại đã hiện diện một dòng thơ tình khá riêng biệt, xuôi theo những bước chân mùa đi mải miết, theo tuần hoàn đất Việt bốn mùa Xuân – Hạ - Thu – Đông. Chẳng ngẫu nhiên, những câu thơ Việt lại thường là thơ tình, đặc biệt thơ về mùa xuân và mùa thu. Bài khác: Hãy nhìn truyện tiếu lâm xưa dưới một cái nhìn khoa học01/01/1900 12:00' AM Tục tĩu, bất nhã, thậm chí vô học, vô văn hoá... đó là những điều mà người ta gán cho một số truyện tiếu lâm. Tâm linh và mỹ học – nền tảng của văn hóa gia đình01/03/2007 02:50' PM Gia đình đã tạo nên xã hội, mối quan hệ tương tác đó đã tạo nên một chỉnh thể thống nhất của xã hội loài người. Sự phát triển rực rỡ của nền văn minh nhân loại không phải tự có mà nó được bắt đầu từ chính cuộc sống gia đình. Gia đình truyền thống của Việt Nam vẫn được duy trì trên nền tảng của văn hóa gia đình được hình thành và phát triển dựa trên sự kết h ợp chặt chẽ của hai yếu tố: tâm linh và mỹ học... "Sống là dâng hiến"25/02/2007 01:24' PM Tập thơ nổi tiếng một thời “Cửa mở” của ông thì có thể đóng thành tập. Nhưng chất xám và tình dâng hiến đã biến thành cuộc sống hữu ích kia rồi. Đó là gì nếu không phải là lẽ sống của Việt Phương, của những người thế hệ ông đã miệt mài hy sinh cho thế hệ sau! Tản mạn đôi điều về tháng Chạp23/02/2007 11:13' AM Cái gì Đầu Tiên bao giờ cũng đáng quí, đáng nhớ, đáng gọi thiêng liêng. Mối tình đầu tiên, bài thơ đầu tiên, bông hoa bói đầu tiên, đứa con đầu tiên, món tiền lương đầu tiên... Nhưng còn cái Cuối Cùng thì sao? Một đời người chẳng từng phải qua những cái cuối cùng của đời mình lo toan vật vã, vui tươi hớn hở... nó đến tình cờ hay do sắp xếp, êm đềm hay tàn khốc... Phút cuối cùng của con tàu sau chuyến tốc hành, ta phải rời toa. Cái ngày cuối cùng của một tháng đen đủi, và tháng cuối cùng của một năm: Tháng Chạp, sau một năm dằng dặc có gặt hái và thất bát, có nồng nàn và lạnh băng, có chua chát và ngọt ngào...
Một năm văn chương: nỗi lo và niềm hy vọng14/02/2007 08:35' AM Hãy nhìn vào chính cái đời sống văn chương ồn ào của một năm, cái gì đã làm nên những giá trị đích thực? Những bong bóng xà phòng được cổ vũ nhiệt tình bởi média hay những con người lặng lẽ tạo tác. Hình như dòng chảy mạnh mẽ nhất chính là dòng chảy âm thầm. Nó mang đến niềm hy vọng cho một năm mới. Thuyền con trước biển lớn12/02/2007 09:50' AM Năm 2007 được ch ờ đ ợi sẽ là n ăm bản lề m ở ra một th ời kỳ mới v ề nh ạc Việt: thời kỳ của những cơ hội Hội nhập vào nền âm nhạc chung c ủa khu vực và thế giới. Trái ngược với những dự b áo khá u ám t rước sức b ành trướng c ủa phong trào ca nhạc Hội nghị khách hàng, c a nh ạc event cũng như sự xu ất hiện của dòng ca khúc g ây số c - ca từ hu ỵch toẹt, những sứ c sống m ới đã trỗi dậy mãnh liệt b ất ngờ. Văn chương - văn học năm 2006, chuyển dịch trong sự “nhiễu loạn”?04/02/2007 09:44' AM Tới năm 2006, với những sự kiện - hiện tượng phong phú và đa dạng của nó, tôi lại thấy văn chương - văn học nước nhà như đang phát lộ một vài dấu hiệu chuyển mình. Và vì thế, dường như đâu đó ở cuối con đường, đã le lói một niềm hy vọng? Văn chương 2006 - một nồi canh hẹ03/02/2007 03:21' PM Tôi không nói văn chương năm 2006 là năm không có thành tựu: Có chứ, có Cánh đồng bất tận của Nguyễn Ngọc Tư, có những hoạt động "khuấy động phong trào" của Hội... Là thế nên tôi không muốn kết thúc bài báo nhỏ này như là một "vĩ thanh buồn" theo cách nói của một nhà báo khi nói về Giải thưởng năm nay của Hội. Nhưng có điều tôi không thể không nói khi nói về văn chương nước ta năm 2006, đó là năm văn chương rối như một nồi canh hẹ... |