“Lê Vân yêu và sống" là cuốn tự truyện của NSƯT Lê Vân do nữ nhà văn Bùi Mai Hạnh thể hiện, NXB Hội Nhà văn ấn hành tháng 10/2006. Vừa xuất hiện, ngay lập tức cuốn sách đã trở thành đề tài "hot" không chỉ trong giới vãn nghệ sĩ mà trong toàn xã hội. Chỉ sau hơn một tháng, cuốn sách đã phát hành và tái bản cả thảy hơn một vạn cuốn, đó là chưa kể sách lậu. Không chỉ có vậy, cuốn sách cũng đã thu hút báo giới vào cuộc đăng tải rất nhiều ý kiến khen, chê và xem ra chưa có hồi kết.
Chỉ là một cuốn tự truyện của một nghệ sĩ không còn trẻ, vậy điều gì đã tạo nên hiện tượng trên. Qua các ý kiến độc giả mà báo chí đăng tải có thể thấy "Lê Vân yêu và sống" gây "sốt" và "sốc”, bởi trong cuốn tự truyện này Lê Vân đã đề cập đến hai vấn đề rất tế nhị, chưa thuận tai nếu không muốn nói là kiêng kỳ đối với tâm lý và đạo lý người Việt. đặc biệt là phụ nữ.
Trước hết, Lê Vân đã công bố tất cả những mối tình khá rắc rối của mình ngay từ mối tình đầu lúc mới qua tuổi trăng tròn thiếu nữ cho đến các mối tình khi mình đã có một, hai đời chồng rồi. Điều lạ là, theo Lê Vân kể, Lê Vân... toàn yêu và lấy người đang có vợ con.
Chuyện yêu đương lùm xùm trong giới nghệ sĩ, xưa nay người đời xì xào là chuyện quá bình thường nhiều khi không oan. Song, dù sao cũng chỉ là tiếng đồn. Nhưng giờ đây, lời đồn đoán không chỉ còn là lời đồn đoán, mà có nguy cơ trở thành một lời kết, rằng... giới nghệ sĩ nó vậy. Người dễ tính thì cho rằng cái "sốt” Lê Vân vậy, thông cảm đi. Song, nhiều người thì không cho thế. Bởi trong những cuộc tình này Lê Vân rất tỉnh táo, biết rất rõ người mà mình yêu đều là trai đã có vợ con, đang có một tổ ấm. Ấy vậy mà Lê Vân không cự tuyệt, trái lại, vẫn lao vào lao vào một cách say đắm, đau khổ và cuối cùng là chiến thắng - thành vợ chồng. Trong cuộc sống không thiếu người rơi vào hoàn cảnh như Lê Vân, và người ta có thể thông cảm, nếu như đó là một lần "bị tiếng sét ái tình”, hớp hồn, làm lú lẫn, song người ta biết dừng lại và lần sau... bố bảo, em xin chừa. Nhưng ở đây Lê Vân không chỉ một lần, với một người và, cũng không chịu đừng lại lúc cần dừng, không rút kinh nghiệm để lần sau không thế nữa. "Đi nôm" là Lê Vân - kẻ chuyên đi cướp chồng người khác. Một NSƯT mà thế a? Không chỉ những người phụ nữ đã bị Lê Vân “cướp chồng" (và, ai đám chắc là sẽ không còn người phụ nữ nào thoát khỏi là nạn nhân của Lê Vân, bởi cô hãy còn trẻ, đẹp, và căn bản là đã dày dạn kinh nghiệm tình trường kiểu này?) mà có lẽ tất cả phụ nữ đều lên án hành động này. Vậy mà, Lê Vân nói: "Đây là điều tôi phải nói ra".
Thứ hai, trong tự truyện, một mảng vấn đề được Lê Vân đề cập đến, đó là đem chuyện riêng tư không mấy hay ho (gia đình nào chẳng có lúc "cơm không lành, canh chẳng ngọt", "bát đĩa còn có lúc xô, huống hồ vợ chồng") của gia đình, đặc biệt là cha mình - NSND Trần Tiến phơi trên giấy trắng mực đen. Về chuyện này, không chỉ nữ diễn viên điện ảnh Thanh Tú mà hầu như ai cũng không đồng tình. Bởi, Lê Vân đã không biết đến một câu tục ngữ của người Việt ta là: "Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo". Như vậy là về luân thường đạo lý, Lê Vân đã không biết ơn công sinh thành, công truyền "gen" nghệ thuật của cha mẹ để báo hiếu. Người Việt ta lại khuyên rằng "chuyện trong nhà (nên) đóng cửa bảo nhau “rằng” tốt đẹp phô ra, xấu xa đậy lại". Lê Vân đã không làm (hay cố tình không làm) như vậy, đem phô bày để bàn dân thiên hạ biết về một gia đình... có vấn đề về một người cha - NSND... có vấn đề. Chuyện này, không cần nói thì ai cũng hiểu, Lê Vân đã làm cho cha mình, những người ruột thịt và nhiều người khác sống không thanh thản. "Tôi đau quá…”, một sự phản bội và mất dạy như thế làm sao tôi không "sốc" cho được!" - cuối đời rồi, NSND Trần Tiến phải thốt lên như vậy ông đau không phải vì chuyện mình bị phơi ra, thần tượng NSND bị vấy đen mà... đau vì con - đứa con gái mà "cả đời ông chưa bao giờ mắng một câu quá lắm thì ông cũng chỉ lấy mấy cọng rơm dọa chứ chưa bao giờ đánh mắng”. Chuyện Lê Vân nói về cha này làm người ta liên tưởng đến chuyện con đấu tố cha trong cải cách ruộng đất xưa. Trên cái lý lẽ của người Việt thì gia đình kiểu này gọi là gia đình vô phúc rồi. NSND Trần Tiến không đau sao được! Đau lắm, nhưng cũng như mọi người làm cha, làm mẹ trên trái đất này, với tấm lòng bao dung lớn lao, ông nhận tất cả lỗi về mình. "con dại, cái mang” và không muốn nói đi nói lại về những điều con gái đã nói không cho mình. Đối lập lại thái độ ấy, Lê Vân lại cho rằng “đây là điều tôi phải nói ra".
Khép lại cuốn sách "Lê Vân yêu và sống" này, đọng lại trong lòng người đọc một phát hiện mới, đồng thời là một nỗi đau lớn. Xưa nay, Lê Vân nổi tiếng, được biết đến bới, Lê Vân là một trong ba người con gái tài sắc (Vân, Khanh, Vy) của cặp vợ chồng nghệ sĩ tài sắc, nổi tiếng là NSND Trần Tiến và Lê Mai, bởi Lê Vân là một nghệ sĩ múa, nhưng "bước" vào làng điện ảnh với những vai chính khá thành công trong các phim: Chom và Sa, Tự thú trước bình minh, Chị Dậu, Bao giờ cho đến tháng Mười, Đêm hội Long Trì... còn bởi, Lê Vân là một diễn viên xinh đẹp nổi tiếng lấy chồng Tây. Nhưng, từ tháng 10/ 2006, tức là sau khi cuốn tự truyện "Lê Vân yêu và sống" phát hành, người ta lại (mới) biết thêm một Lê Vân nữa: Lê Vân - kẻ chuyên đi cướp chồng người khác, Lê Vân - kẻ phản bội người cha đã hết lòng thương yêu mình. Đúng là Lê Vân đã “yêu và sống". Nhưng cả tình yêu và lối sống của chị đều khó có thể đồng tình, chấp nhận được.
Chúng ta trách Lê Vân một thì phải trách cái chị nhà văn họ Bùi đã chấp bút - đồng tác giả với Lê Vân kia mười, thậm chí cả trăm lần. Bởi, với tài năng và sự nhay cảm của một nhà văn, đặc biệt là một người đồng giới, nhẽ ra Bùi Mai Hạnh nên khuyên Lê Vân nên dừng lại ở những chuyện cần phải dừng, khuyên không được thì nên từ chối cộng tác. Cuốn sách đã in rồi, chứng tỏ là nữ văn sĩ họ Bùi chẳng những không khuyên bảo, trái lại nữ nhà văn này còn dùng tài năng ngôn ngữ trần trụi của mình để phô bày các tình tiết thêm... trần trụi, khiến người ta phải rùng mình, ghê sợ. Không phải ai khác mà chính Lê Vân và Bùi Mai Hạnh đã dựng nên những "tầng địa ngục", đã đào “nấm huyệt mộ" để chôn một gia đình, một nghệ sĩ danh tiếng mà ta hằng yêu quý. In thành sách... nghĩa là đã lưu danh muôn thuở một "Lê Vân yêu và sống" đến ghê sợ. Liệu có ác ý gì không, hay là... những người cộng tác với Lê Vân muốn nổi tiếng, muốn một vụ áp phe sách? Chỉ có hai người đàn bà này mới hiểu và có câu trả lời rõ nhất về đứa con tinh thần của họ: "Lê Vân yêu và sống”. Nguồn:
Văn hiến Việt Nam Số lượt đọc:
2269
-
Cập nhật lần cuối:
05/02/2009 04:10:11 PM
Ý kiến của bạn về bài viết: |  |
Thông tin liên quan: Lao công của nghề viết?25/08/2009 11:02' AM Khoảng thập kỷ 80 của thế kỷ trước, văn học nữ giới là một xa xỉ phẩm của xã hội phương Đông, thậm chí còn bị hiểu đơn giản là những người đàn bà viết văn, hoặc chống lại xã hội phụ quyền. Tất nhiên là đàn bà viết văn, nhưng văn học nữ giới không phải chỉ có vậy, và không phải chỉ cần có vậy. Nữ sinh và văn học đô thị24/04/2009 03:02' PM Có người đã chê văn học Việt Nam chưa phản ánh được nhịp sống đô thị. Không hẳn vậy, thân phận nữ sinh đô thị Việt Nam trong văn học chí ít đã phản ánh nhịp sống ấy, hoặc ngược lại. Có thể thấy xã hội đô thị Việt Nam mỗi thời kỳ qua thân phận các thế hệ nữ sinh trên các trang văn. Nữ giới - Nữ văn sĩ và Văn giới21/02/2009 11:23' AM Nhưng một nền văn học muốn đạt được giá trị cao không thể không “lửa thử vàng”. Trong thời giải phóng phụ nữ, chị em đã đạt được những quyền bình đẳng với cánh mày râu bằng cách khước từ mọi ưu tiên. Bởi lẽ còn hưởng ưu tiên tức là còn rơi vào mặc cảm phái yếu. Thêm nữa trong nghệ thuật, qui luật “chân giá trị” không nề hà bất cứ ai, nam hay nữ, già hay trẻ, giầu hay nghèo, đẹp hay xấu, lành mạnh hay tàn phế... Một năm văn chương và mấy bước đi “hụt hẫng”25/01/2008 12:37' PM Nếu định tính văn chương năm 2007 từ góc nhìn của các giải thưởng vốn được công bố khá sớm thì tôi có thể nói ngay rằng năm qua văn chương nước Việt như đang bị... "mất mùa” cho dù Hội Nhà văn Việt Nam vẫn trao giải thưởng... Lăng xê tự truyện10/04/2007 10:15' AM Bên cạnh những thành công văn học của các nhà tiểu thuyết hàng đầu, thành công của các tự truyện đã khiến cho văn hoá đọc của nhân loại trở nên sinh động. Ở ta, tự truyện, hồi ký, nhật ký (một dạng khác của tự truyện) rất được bạn đọc yêu thích, nhất là của các cây đại thụ trong nước như Tô Hoài, Nguyễn Hiến Lê, Phùng Quán, Nguyên Hồng... và với các tác giả nước ngoài gần đây nhất có Tư Mã Yến, Hillary Clinton... Nhân vụ ly hôn 1.000 tỉ, nghĩ về thị trường hôn nhân ở Việt Nam30/03/2007 01:49' PM Chúng tôi chỉ nhân đây mà bàn đến thị trường hôn nhân ở Việt Nam trong thời hội nhập toàn cầu mà thôi. Khi dùng thuật ngữ "thị trường hôn nhân” là hàm ý rằng hôn nhân về một phương diện nào đó (có người còn cho là bản chất) là một sự trao đổi xã hội... Từ một cuốn sách nói về một loại sách21/12/2006 12:44' PM Phủ nhận cuộc sống, khinh miệt con người, phản thùng chính bản thân mình trước đây, những cuốn sách, những bài báo kiểu như thế đã làm ô nhiễm không khí xã hội, ly tán tình người, khiến trong không nhìn mặt nhau, ngoài nhìn vào khinh lây người tử tế... Lê Vân chủ quan đến mức không còn tỉnh táo24/11/2006 06:07' PM "Nếu bảo không kể ra thì người ta không biết mình cô đơn, khổ sở, không biết mình phải chịu cay đắng, vậy chứ cay đắng là do ai? Có phải do mình sống cực đoan, không thèm giao lưu với người thân không?", NSƯT Thanh Tú phản ứng trước cuốn sách đang gây sốt "Lê Vân yêu và sống"... Hàn Bá Du & danh giá thời nay!23/11/2006 08:31' AM Phận làm con phải biết ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ để sau này phụng dưỡng lại cho các cụ khi tuổi già, sức yếu. Người Việt mình có câu: “Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo”. Đó cũng là nét văn hóa tốt đẹp không chỉ của các dân tộc Châu Á như chúng ta mà còn là cảu tất cả mọi con người. Cha mẹ thực ra cũng chỉ là những con người bình thường với những lỗi lầm, những toan tính đời thường... Còn không chữ “hiếu”, chữ “tình”17/11/2006 09:36' AM Nghe thiên hạ ồn lên về cuốn Tự truyện của Lê Vân do Bùi Mai Hạnh ghi, có tên là Lê Vân - Yêu và sống, do Nxb Hội Nhà văn ấn hành năm 2006, tôi cũng tò mò tìm đọc. Càng đọc tôi càng thấy buồn. Đọc xong thì nỗi bất bình trong lòng tôi càng thêm bức xúc... Lê Vân bình tĩnh đợi “sóng gió”18/10/2006 08:17' AM Giản dị, rạng rỡ, NSƯT Lê Vân xuất hiện trong buổi tối 16/10/06 ở Trung tâm văn hóa ngôn ngữ Đông Tây (đường Cầu Giấy HN), để giới thiệu cuốn sách vừa ra lò đã chuẩn bị nối bản của mình: “Lê Vân yêu và sống”... Nên biết mình là ai29/06/2006 06:51' AM Muốn trừ được những căn bệnh trầm kha trong xã hội, phải bắt đầu từ cái nền của nó. Văn hoá có hàng trăm định nghĩa, nhưng chung quy lại vẫn chỉ là một: Chúng ta đã và đang ứng xử với cuộc đời như thế nào? Văn chương trẻ tăng tốc trong mơ hồ19/03/2010 04:29' PM Nhìn lại năm 2009, chợt nhận ra một điều tương đối kỳ lạ: Cuộc suy thoái kinh tế ảnh hưởng đến mọi ngành, mọi nghề nhưng không hề ảnh hưởng đến hoạt động văn chương. Đặc biệt là văn chương trẻ, tác phẩm vẫn công bố rôm rả, tác giả vẫn đăng đàn hoan hỉ. Mùa xuân trong tranh17/03/2010 02:21' PM Trong sự chuyển dịch không ngừng của thời gian, mùa nào trong năm cũng có thể trở thành đối tượng sáng tác của người họa sĩ. Tuy nhiên, vượt lên ba mùa khác, mùa Xuân dường như tạo được cảm hứng đặc biệt, khơi được nguồn sáng tạo mạnh mẽ hơn đối với các họa sĩ từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây. Gustav Klimt - Hội hè của sắc màu15/03/2010 09:31' AM Trước đây đúng 100 năm tại Kunstschau – Triển lãm nghệ thuật lần thứ nhất ở Vienna – thủ đô nước Áo, họa sĩ Gustav Klimt (1862-1918) đã trưng bày bức Nụ Hôn. Bức tranh này trở thành một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất của thế kỷ. Theo dòng nhan sắc08/03/2010 11:14' AM Lẩn thẩn ngược dòng thời gian mới thấy, xứ ta xưa nay danh tiếng giai nhân thời nào cũng có, từ bậc anh thư thời dựng nước như Dương Vân Nga, đến bậc thi sĩ văn nhân có nhan sắc lại đa tình như Hồ Xuân Hương. Bảy nàng con gái của Eva03/03/2010 05:00' PM Tại sao lại là bảy mà không phải là sáu hay mười? Hãy nghe chuyện của các nàng, có thể bạn sẽ thấy mình từng gặp nhiều hơn hoặc ít hơn chừng ấy. Bảy nàng có thể là bảy người phụ nữ, hoặc có thể chỉ là một người duy nhất. Chính những gương mặt biến ảo thay thế nhau của các nàng đã làm nên dung nhan bí ẩn của mộ nửa nhân loại: NGƯỜI PHỤ NỮ! Nghệ thuật rực rỡ thời 2.016/02/2010 02:07' PM Nếu bạn nghĩ nghệ thuật là những bức tranh, những điều khắc đẹp đẽ… và bạn đứng lặng yên chiêm nghiệm chúng; nghệ thuật là những thứ hàn lâm và bạn là người đứng xem từ phía bên ngoài… Biết nói gì về... Chuyệ̣n tình12/02/2010 06:56' AM “Biết nói gì về một cô gái hai mươi lăm tuổi vừa mới qua đời? Rằng nàng đẹp và thông minh. Rằng nàng yêu nhạc Mozart và Bach. Yêu Beatles. Và yêu tôi”. Erich Segal mở đầu Chuyện tình (Love story)... “Đáy đĩa mùa đi nhịp hải hà”...08/02/2010 09:53' AM Trong kho tàng thơ tình Việt từ truyền thống đến hiện đại đã hiện diện một dòng thơ tình khá riêng biệt, xuôi theo những bước chân mùa đi mải miết, theo tuần hoàn đất Việt bốn mùa Xuân – Hạ - Thu – Đông. Chẳng ngẫu nhiên, những câu thơ Việt lại thường là thơ tình, đặc biệt thơ về mùa xuân và mùa thu. Bài khác: Hãy nhìn truyện tiếu lâm xưa dưới một cái nhìn khoa học01/01/1900 12:00' AM Tục tĩu, bất nhã, thậm chí vô học, vô văn hoá... đó là những điều mà người ta gán cho một số truyện tiếu lâm. Văn học nghệ thuật: đi con đường thị trường04/03/2007 07:30' PM Tích cực mở cửa và hỗ trợ cho các phẩm bên ngoài vào, cho tác phẩm bên trong ra ngoài tức là đã làm không khí sinh hoạt văn chương trong nước sinh động lên và nhờ đó những tác phẩm có giá trị sẽ xuất hiện... “Mỗi cuốn tiểu thuyết hay là một cách lý giải thế giới”04/03/2007 10:33' AM Tôi luôn tìm cách coi bản sắc cá nhân, thậm chí bản sắc dân tộc, chỉ là điều người ta nghĩ ra. Con người luôn tự tạo mới tính cách của mình. Chúng ta không phải là những con người bất biến, có thể có những sự lặp lại và điều lý thú ở chúng ta là sự thay đổi. Điều đó phù hợp với quan niệm của tôi là tất cả chúng ta đều gắn kết với nhau bởi một điều gì đó. Giữa các dân tộc, theo tôi, cũng vậy thôi... Tâm linh và mỹ học – nền tảng của văn hóa gia đình01/03/2007 02:50' PM Gia đình đã tạo nên xã hội, mối quan hệ tương tác đó đã tạo nên một chỉnh thể thống nhất của xã hội loài người. Sự phát triển rực rỡ của nền văn minh nhân loại không phải tự có mà nó được bắt đầu từ chính cuộc sống gia đình. Gia đình truyền thống của Việt Nam vẫn được duy trì trên nền tảng của văn hóa gia đình được hình thành và phát triển dựa trên sự kết h ợp chặt chẽ của hai yếu tố: tâm linh và mỹ học... "Sống là dâng hiến"25/02/2007 01:24' PM Tập thơ nổi tiếng một thời “Cửa mở” của ông thì có thể đóng thành tập. Nhưng chất xám và tình dâng hiến đã biến thành cuộc sống hữu ích kia rồi. Đó là gì nếu không phải là lẽ sống của Việt Phương, của những người thế hệ ông đã miệt mài hy sinh cho thế hệ sau! Tản mạn đôi điều về tháng Chạp23/02/2007 11:13' AM Cái gì Đầu Tiên bao giờ cũng đáng quí, đáng nhớ, đáng gọi thiêng liêng. Mối tình đầu tiên, bài thơ đầu tiên, bông hoa bói đầu tiên, đứa con đầu tiên, món tiền lương đầu tiên... Nhưng còn cái Cuối Cùng thì sao? Một đời người chẳng từng phải qua những cái cuối cùng của đời mình lo toan vật vã, vui tươi hớn hở... nó đến tình cờ hay do sắp xếp, êm đềm hay tàn khốc... Phút cuối cùng của con tàu sau chuyến tốc hành, ta phải rời toa. Cái ngày cuối cùng của một tháng đen đủi, và tháng cuối cùng của một năm: Tháng Chạp, sau một năm dằng dặc có gặt hái và thất bát, có nồng nàn và lạnh băng, có chua chát và ngọt ngào...
Một năm văn chương: nỗi lo và niềm hy vọng14/02/2007 08:35' AM Hãy nhìn vào chính cái đời sống văn chương ồn ào của một năm, cái gì đã làm nên những giá trị đích thực? Những bong bóng xà phòng được cổ vũ nhiệt tình bởi média hay những con người lặng lẽ tạo tác. Hình như dòng chảy mạnh mẽ nhất chính là dòng chảy âm thầm. Nó mang đến niềm hy vọng cho một năm mới. Thuyền con trước biển lớn12/02/2007 09:50' AM Năm 2007 được ch ờ đ ợi sẽ là n ăm bản lề m ở ra một th ời kỳ mới v ề nh ạc Việt: thời kỳ của những cơ hội Hội nhập vào nền âm nhạc chung c ủa khu vực và thế giới. Trái ngược với những dự b áo khá u ám t rước sức b ành trướng c ủa phong trào ca nhạc Hội nghị khách hàng, c a nh ạc event cũng như sự xu ất hiện của dòng ca khúc g ây số c - ca từ hu ỵch toẹt, những sứ c sống m ới đã trỗi dậy mãnh liệt b ất ngờ. |