|
|
|
Số lượt truy cập: 45.069.177
Số người trực tuyến: 178
|
|
|
Con chuột nhắt và tờ giấy bạc | Tám Quản Nhà quản lý |
10:54' AM - Chủ nhật, 25/05/2008 | | - Hỡi anh chuột nhắt, anh hãy tha cho tôi, đừng xé ta ra từng mảnh như đống giấy báo kia. Cuộc đời tôi đã chịu đựng quá nhiều cay đắng rồi.
- Sự ghen tỵ không cho phép ta tha cho ngươi. Ta luôn bị loài người xua đuổi, khinh miệt. Còn ngươi lúc nào cũng được trọng vọng. Hừ “Tiền là tiên là phật, là sức bật của tuổi trẻ, là sức khỏe của tuổi già, là cái đà của danh vọng…”. Cay đắng mà như thế này đấy hả?
- Anh chuột ơi, có nằm trong chăn mới biết chăn có rận. Tôi làm gì có được những diễm phúc ấy.
- Thế loài người chụp mũ cho nhà ngươi ư?
- Anh nhìn cái thân phận tôi đây. Nhàu nát, bẩn thỉu, vi trùng vi khuẩn bám đầy mình. Người ta có thể nhét tôi vào bất cứ chỗ nào. Từ cái ví nồng nặc mồ hôi đến cái bị của lão ăn mày. Từ những khe ngực núng nính những mỡ đến cái túi con nằm sát chỗ âm dương. Anh không nghĩ đấy là sự đày ải sao?
- Đấy là nhà ngươi chỉ kể lúc khổ ải thôi. Còn khi người ta chìa tay nhận ngươi từ kẻ khác, nhiều người chẳng đã đưa lên mũi mà hít lấy hít để ấy chứ.
- Anh nhầm rồi, họ không hít tôi đâu. Họ hít cái giá trị của chính họ đấy.
- Thế thực chất ngươi là gì?
- Là một tờ giấy được in trên đó những thứ loằng ngoằng.
- Cùng là in loằng ngoằng tại sao lại có thứ rẻ như nhật trình, lại có thứ được hít lấy hít để?
- Đấy là tự con người quy định với nhau như thế.
- Sao lại vô lý thế nhỉ?
- Chuyện này phức tạp và xa xưa lắm, anh chẳng thể hiểu nổi đâu. Nhưng có thể nói tóm gọn lại là tiền là một loại giấy chứng nhận lao động của ai đó đã có ích cho xã hội, đã được xã hội thừa nhận.
- Thế là nhân thân của ngươi quá cao vọng rồi còn gì?
- Nhưng anh sinh ra là để sống cho chính anh. Còn tôi sinh ra đâu có được sống đúng như mình được sinh ra. Họ hôn hít đồng tiền chứ họ không hôn hít tờ giấy chứng nhận.
- Nhưng ta thấy nhiều người chẳng chịu làm ăn gì cả mà vẫn có một núi giấy chứng nhận?
- Làm gì có chuyện đó. Anh thử chứng minh xem nào?
- Những kẻ tham ô, tham nhũng đầy ắp ra đấy, việc gì phải tìm đâu xa.
- Anh nói đến họ làm gì? Họ đã đi cướp giấy chứng nhận lao động của người khác.
- Nhưng giấy chứng nhận ấy vẫn có giá trị như những tờ giấy khác?
- Đấy cũng chính là nỗi bất hạnh của tôi. Sự lẫn lộn ấy khiến tôi đau khổ mà không chia sẻ được cùng ai.
- Ngươi có tin vào cái xã hội của ngươi không?
- Xã hội nào?
- Cái xã hội thừa nhận lao động có ích ấy.
- Tại sao không? Đó chính là cha mẹ tôi, nơi sinh ra tôi mà?
- Thế cái thời lạm phát tăng nhanh như ma đuổi này, lao động có ích thì ít mà giấy chứng nhận lại phát ra vung vãi, khiến cho hàng triệu người nghèo bị lâm vào cảnh khốn cùng, có phải tại cha mẹ của ngươi không?
- Không, không hề phải. Đó là lòng tham, bệnh ảo vọng, sự dốt nát của con người. Ôi, sao tôi gặp phải quá nhiều điều đau khổ thế này. Anh chuột nhắt ơi, anh hãy xé nát tôi đi. Tôi không muốn tồn tại trên đời này nữa.
- Không bao giờ. Sự đố kỵ tột cùng khiến ta không bao giờ cắn xé ngươi. Ta phải để cho loài người tiếp tục hành hạ ngươi.
- Thật thế ư? Anh tha cho tôi ư? Tôi không hiểu anh là kẻ tốt hay xấu nữa.
- Thì cũng như ngươi thôi. Ta cũng không hiểu ngươi là kẻ hạnh phúc hay bất hạnh. Chào ngươi.Nguồn:
Nhà quản lý Số lượt đọc:
2106
-
Cập nhật lần cuối:
25/05/2008 10:57:21 AM
Trao đổi/Nhận xét | Tổng số:
1 |
Cảm nhận về bài viết Mình thấy bài viết rất hay sự khóc than của đồng tiền phê phán bọn tham ô hối lộ. Nhưng mình không hiểu về nhân vật chuột. Có thể cho mình biết rõ hơn?
Ý kiến của bạn về bài viết: |  |
Thông tin liên quan: Tai họa từ lòng ghen tỵ26/02/2010 09:38' AM Tính ghen tỵ đã được biết đến từ lâu như một thói xấu mang tính phổ quát của con người. Văn chương của nhân loại đưa ra biết bao điển hình sinh động của thói xấu ấy dẫn đến những tội ác làm kinh động lòng người. Thưa các đồng chí chưa bị lộ!28/10/2008 02:47' PM Thưa các đồng chí, những người đã trót nhúng tay vào chàm như tôi! Kể từ khi tôi phải đứng trước vành móng ngựa, không ngày nào tôi không nghĩ đến các đồng chí. Tôi cứ ngẫm mãi tại sao mình lại phải dấn thân vào chốn lao tù như thế này mà các đồng chí lại không? Tái ao nhiều đồng chí "ăn" đậm hơn tôi rất nhiều lần, không những không dính đòn mà còn có cơ hội ăn đậm hơn nữa? Chủ và tớ31/07/2008 09:07' PM Con người ta chế ra đồ dùng và phương tiện là để phục vụ mình. Thế mà càng ngày các nhà "tiên tri" càng lờ mờ nhận ra rằng hình như chả phải thế, hình như con người ta chế ra phương tiện để hành hạ mình và để mình một phen thử làm "nô lệ" cho phương tiện xem sao. Ngậm miệng ăn tiền26/06/2008 08:41' PM Trái với cảnh “cả vú lấp miệng em”, là cảnh “ngậm miệng ăn tiền”. Ngậm miệng là một cách nhẫn nhục thì đã xong, vì biết nhẫn nhục là một đức tính quý báu ở đời... Thử đánh giá một nhận xét!27/05/2008 08:20' AM ... - Tôi chắc là anh hiểu chúng tôi khá nhiều, anh có nhận xét gì về tình trạng tham nhũng ở nước anh khác với những gì anh biết ở nước tôi? - Ồ tôi không biết rõ về nước ông đâu... Nói chuyện một tí về bọn chuột24/05/2008 08:34' AM Nhà tôi hay bị bọn chuột quấy quả. Nó làm cho gia đình chúng tôi phát điên lên vì đồ đạc, sách vở đàn sáo trong nhà bị gặm nhấm, thức ăn, đồ thờ cũng bị lôi tha vương vãi... Tôi đã để bao nhiêu công tìm hiểu, tưởng là để đánh đuổi được chúng, thế mà chịu thua, chỉ cóp nhặt được vài nhận xét sơ đẳng về bọn chuột. Đối thoại giữa ông lớn và thảo dân14/05/2008 02:45' PM 1000 VNĐ: Gõ cửa… - Thưa cụ… 1 tỉ VNĐ: Không nhìn lên – Hả, đứa nào đấy? 1000 VNĐ: - Dạ! Con là cháu chắt của cụ đây ạ, con xin cụ bớt chút thời gian… 1 tỉ VNĐ: - Cháu chắt như mày ta nhiều lắm, cả đời đếm không hết. Nhưng mày cũng có chút hơi hướng của ta. Thôi nào… cái gì? Sâu mọt và giòi bọ24/04/2008 11:58' AM Chuyện như đùa nhưng lại là sự thật trăm phần trăm. Một tờ báo nọ có đăng bài nhàn đàm về tham nhũng... Khổ vì lắm tiền21/04/2008 02:16' PM Đã dính vào nghiệp buôn, hẳn ai cũng biết cái câu "Buôn tài không bằng dài vốn . Ấy vậy mà nhiều bà buôn bán nhỏ ở chợ Đồng Xuân gần đây bảo với tôi rằng có lúc thấy sợ cả những đồng vốn giời ơi đất hỡi... Con rận là…22/03/2008 05:57' PM Lớp học của anh giáo viên nọ có một cậu học sinh “cá biệt”. Lo lắng cho tương lai trò sau này có thể trở thành người ăn bám xã hội, anh bạn bèn ra một đề bài văn “Em hãy tả về con rận”... Những suy nghĩ của tôi về tiền và sự giàu có22/12/2006 01:42' PM Giàu có trong sự nghèo khó của người khác, trong sự lụi bại của xã hội thì cái sự giàu có đó rất không yên ổn... Mới đầu giống mèo hơn, cuối cùng không bằng chuột08/08/2006 08:42' PM ...chúng ta rất dễ tranh giành cắn xé nhau lúc no đủ. Hóa ra sự thay đổi hành vi của chuột là do thay đổi điều kiện môi trường sống, còn sự xuống cấp hành vi của con người với nhau là do suy đồi về môi trường văn hóa xã hội. Người ta nghèo đi có thể là vì tiền09/06/2006 07:49' PM Đã từ rất lâu người ta biết rằng Tiền là cực kì quan trọng, là thước đo của giá trị trong sự trao đổi của thị trường, dường như là cái có thể mua được mọi thứ đến cả Tiên cả Phật, làm người ta mạnh bạo lên … Tiền bạc26/02/2006 06:05' PM Dù cho tình hình tài chính hiện tại của bạn như thế nào thì bạn cũng có thể quản lý được nó. Việc quản lý tiền bạc đòi hỏi 2 trong số những nguyên tắc hành động có tính quyết định nhất, đó là tính kiên trì và quyết đoán.... Phiếm luận tiền19/01/2006 09:08' PM Người xưa nói: tiền là "đồng xu”- mùi tanh của đồng, cái danh từ này rất nên thay đổi. Không biết từ lúc nào, tôi trở nên yêu thích tiền đến thế! Hiện giờ đã tới mức "không tiền mất vui" rồi... Tiền tài & Hạnh phúc22/11/2005 08:23' AM Trung tâm Thăm dò Giá trị Thế giới đã tiến hành trong năm 2002 cuộc điều tra dư luận với hai câu hỏi được đưa ra: Bạn có phải là người hạnh phúc? và Bạn có hài lòng về cuộc sống của mình? Khi Hà Nội trở thành chính mình10/03/2010 11:08' AM Khi nào thì Hà Nội trở thành mình nhất? Theo tôi hiểu, đó là những khi Hà Nội đồng nghĩa với phố với cây với nhà, tự phố tự cây đã có linh hồn, còn những con người thật chỉ đóng vai trò điểm xuyết, chẳng hạn như trong các bức tranh của Bùi Xuân Phái. Buổi sáng mùng một vắng vẻ hôm nay, tôi đã bắt gặp một thành phố như thế. Từ yêu Việt Nam đến mua Việt Nam27/02/2010 10:45' AM Mới đó đã 30-40 năm, bạn đọc nào trên 45 tuổi có còn nhớ: Ngày xửa ngày xưa ở Sài Gòn có những chiếc xe ba gác bán xà phòng, đi rong các ngõ hẻm? Ở khu Bàn Cờ của tôi ngày nào cũng thấy một ông già mập mạp mạc quần soóc ka ki, đội nón cối nhựa trắng tinh, đẩy xe ba gác một cách thong thả. Ước vọng hóa hổ25/02/2010 10:09' AM Thật may, ngồi vào bàn định viết chủ đề về khát vọng thành Hổ của Việt Nam, tình cờ tôi đọc được bài [Thế giới] Sợ Rồng (Fear of Dragon) trên tờ The Economics cùng với một số tin, bài thứ hai nói về nỗi lo ngược đời của Trung Quốc trong việc đang hối hả tìm cách ngăn chặn bong bóng tài sản. Đàn ông Tây ăn tết ta10/02/2010 03:26' PM Có thể khẳng định rằng, nhà nào ở Ta có được rể Tây thì hầu như nhà đó đang sở hữu một hạnh phúc. Nguyên nhân tương đối dễ giải thích. Thứ nhất, ở những chàng Tây, do ướt đẫm truyền thống nịnh đầm nên bọn họ chẳng bao giờ biết đánh vợ. Ngược lại, những tay bị vợ Việt cho ăn đòn thường hơi bị đông. Thứ hai, không biết có phải đang bị đá trên sân khách hay không đám rể ngây thơ này thường yêu quý hố vợ mẹ vợ em vợ anh vợ, thậm chí bố của bố vợ, mẹ của mẹ vợ một cách chân thành đến kinh ngạc. Cứ xem cung cách mấy ông rể Tây đi ăn tết ta là dễ dàng nhận thấy. Tắt lửa tối đèn có ai?09/02/2010 07:41' AM Nhiều người bảo, Tết bây giờ nhạt hơn trước. Dẫu ăn ngon, mặc đẹp hơn. Cái sự háo hức, vui như Tết cũng nhạt hẳn. Có thật mọi thứ đều nhạt đi? Tình người là “ muối đời” mặn nhất. Muối mà còn nhạt thì biết lấy gì bỏ vào cho mặn? Hay là đã qua thời, thiếu đủ mọi thứ, người ta phải tựa vào nhau, xích lại gần nhau? Tết này có về không?07/02/2010 02:34' PM Từ hơn một tháng nay câu hỏi ấy đã là câu cửa miệng mỗi khi gặp nhau hay qua telephone thay lời chào hỏi của người Việt trên đất Đức. Sắp Tết rồi, nước Đức mùa này năm nay lạnh quá. Có nơi tới 20, 30 độ dưới không. Cái lạnh giá băng, cái lạnh đến se lòng làm người xa quê càng thêm nhớ về, muốn về lại một quê hương. Hãy tự xét mình01/02/2010 12:30' PM Năm 1943, nhà giáo dục Hoàng Đạo Thúy viết cuốn sách “ Trai nước Nam làm gì?” để kêu gọi thanh thiếu niên Việt Nam rèn luyện chở ngày giúp nước... Con người biến đổi22/01/2010 03:43' AM Bao giờ thì người Việt Nam được tự hào mình là con dân của đất nước hiền hòa, lành mạnh, văn minh và giàu có? Làm sao cho mỗi người nhận thấy và cùng hành động để thay đổi? Bài khác: Ăn xin công sở: Một biến thái đạo đức mới?25/05/2008 01:24' AM "...Tôi nói như vậy không mang hàm ý miệt thị hay khinh rẻ những con người có vẻ thân phận kia. Nhưng tôi cũng không thể có cảm tình hay chấp nhận kiểu xin ăn một cách lỗ mãng của họ. Thật sự không thể, nếu không muốn nói rất bực mình! Ở chừng mực nào đó, họ như những kẻ lừa đảo công khai..." Nói chuyện một tí về bọn chuột24/05/2008 08:34' AM Nhà tôi hay bị bọn chuột quấy quả. Nó làm cho gia đình chúng tôi phát điên lên vì đồ đạc, sách vở đàn sáo trong nhà bị gặm nhấm, thức ăn, đồ thờ cũng bị lôi tha vương vãi... Tôi đã để bao nhiêu công tìm hiểu, tưởng là để đánh đuổi được chúng, thế mà chịu thua, chỉ cóp nhặt được vài nhận xét sơ đẳng về bọn chuột. Bệnh họ nhà… Chí?23/05/2008 08:20' AM Nói đến cùn ngang, cùn ngạnh cũng không nên chủ quan mà khẳng định rằng chỉ có độc tôn Chí Phèo, cái cùn của anh Chí một phần do địa vị xã hội thấp kém, bất mãn với cuộc đời và lại thêm chai rượu giúp sức, hậu duệ của anh chàng này chắc chắn không được chân truyền mà địa vị xã hội cao hơn nhiều ấy vậy lại Chí đến mức tai tiếng không thể tượng tượng được... Thói hư tật xấu của người Việt: Gánh nặng đông dân, lỗi giáo dục, kiêu ngạo hão huyền20/05/2008 06:18' PM Tính thiếu lo xa, sự đam mê vô độ cờ bạc và lòng tin ngây thơ vào sự cứu giúp của may rủi và cúng lễ, những sự kình địch giai cấp nẩy sinh từ những phân biệt giả tạo, đầu óc thích kiện cáo... Trí thức Việt Nam19/05/2008 08:35' PM GS Vũ Khiêu day dứt, làm thế nào để ngày nay, trí thức Việt Nam có thể nhanh chóng vươn lên đỉnh cao của trí tuệ, đề ra được những kiến giải mầu nhiệm nhất cho mọi vấn đề lớn nhỏ, thực hiện được những hoài bão chung của cả dân tộc trên con đường tiến lên của đất nước... Ôm và sốt15/05/2008 02:17' PM Tư Gò mở tờ báo ra đọc. Toàn thấy sốt. Hết sốt chứng khoán đến sốt nhà, sốt đất, rồi sốt xi măng sắt thép, sốt thịt heo, thịt bò, sốt gạo,... Ôi, đủ kiểu sốt khác nhau. Các báo còn kết luận, nguyên nhân căn cơ của các cơn sốt này đó là do “ôm”... Ý thức làm chủ09/05/2008 07:36' AM Đứng trò chuyện cùng với vài người bạn đồng niên, bác tỏ vẻ bức xúc với cách tổ chức mang tính phong trào, xô bồ, về sự thiếu ngay ngắn, trang trọng cần thiết của nhiều người đến dự mittinh. Những cái bắt tay hời hợt, những cử chỉ, dáng người ngả ngốn, những cái ngáp dài, những sự đi lại nhốn nháo, những tiếng điện thoại di động cất lên đây đó... Về tật xấu của người Việt: Tre Việt Nam trong thế kỷ 2109/05/2008 07:30' AM Đây là lần thứ hai trong cuốn sách nhỏ này tôi lại viết về tre, cây tre Việt Nam. Nói như ai đó, đã ngàn đời nay tre và người là đôi tri kỷ. Tre mọc thành bụi, thành bờ, thành lũy trong mọi làng quê. Nhà thơ Nguyễn Duy trong bài "tre xanh" có câu " thân gầy guộc lá mong manh, mà sao nên lũy, nên thành tre ơi"... |
|
|
|
|