Bộ Ngoại giao Mỹ mới đây có một cuộc khảo sát về tính cách của người Mỹ: Người Mỹ luôn được coi là kiêu ngạo, thiếu nhạy cảm, quá thực dụng và không hiểu biết gì về các giá trị địa phương. "Bằng cách nào đó chúng la phải thay đổi hình ảnh đó để thế giới thấy rằng người Mỹ không hề xấu xí"- ông Keith Reinhard - Chủ tịch BDA- một tổ chức phi Chính phủ của Mỹ khẳng định.
Tự nhận và tự vấn những tật xấu của bản thân không còn là điều xa lạ, đặc biệt là với những nước lớn như Mỹ, Trung Quốc, Nga, và hàng loạt các cuốn sách như "Người Trung Hoa xấu xí" "Người Mỹ tự trào", "Những tật xấu của người Nga"… Đó chính là một cách để con người tự vươn lên: Còn ở nước ta thì sao? Chúng ta có những ưu điểm nổi bật gì, những tật xấu gì? Đã khi nào dám khám phá mình, nhìn thẳng vào đó để tu dưỡng? Câu trả lời chưa có hồi kết này rất tình cờ lại trở thành tâm điểm bàn luận của một số khách mời và bạn đọc xa gần của Tạp chí Trí Tuệ.
Nhà báo Trường Giang
Theo tôi, để đánh giá những cái tốt và tật xấu của người việt Nam, chúng ta nên nhìn thẳng vào tầng lớp trí thức Việt Nam, những người đang là trụ cột của quốc gia, đang góp phân tích cực cải thiện hình ảnh của Việt Nam trong mắt bạn bè Quốc tế. Yêu nước, lao động cần cù, thông minh là những ưu điểm nổi bật của người Việt, nhưng bên cạnh đó, tính hẹp hòi, cố chấp đố kị, hám danh và bảo thú cũng là một số tật cần khắc phục chăng? Về đức tính dũng cảm hy sinh thì trong chiến tranh, biểu hiện rất rõ, còn trong hòa bình xây dựng, trong đấu tranh tư tưởng thì tôi cảm thấy ta còn nhút nhát thiếu cương trực.
Nói chung đây là vấn đề khó nhưng chắc chắn cái mục diễn đàn này sẽ khơi vấn đề và sẽ khắng định được đôi điều cơ bản. Điều còn nhiều băn khoăn của tôi là dân ta, trí thức ta nắm bắt cái mớ nhanh hay chậm và đoàn kết có thật là đặc điểm nổi bật không. Xin các anh nghĩ tiếp, xin bạn đọc tham ,gia ý kiến. Đối diện với những nhược điểm, vạch ra được những điều còn yếu kém chính là chúng ta đã khám phá được một phần bản thân của chúng ta. Sự tự nhìn nhận này sẽ góp phần không nhỏ trong việc hoàn thiện mình.
GS Văn Như Cương
Đúng, tầng lớp tri thức là bộ phận tiên tiến đại diện cho trí tuệ của dân tộc, cứ nhìn vào đó là chúng ta sẽ thấy tương đối toàn diện tính cách của người Việt Nam. Điểm đáng phê phán nhất của họ chính là không dám nói, không dám bày tỏ chính kiến của mình. Một phần do bán tính sợ và ngại ảnh hưởng đến vị trí của mình, sợ phức tạp vấn đê ra.... Điều đó chứng tỏ, chúng ta chưa có trách nhiệm cao với cộng đồng, với sự nghiệp. Như vậy là chúng ta "hèn", "hèn" với ngay bản thân mình.
Con cháu chúng ta bây giờ học xong THPT là nhất định phải vào được Đại học, học xong nhất định phải làm cán bộ... trong khi đó thì còn rất nhiều sự lựa chọn khác đúng đắn hơn. Tại sao cứ đào tạo ra một lô những ông “thầy" dốt để không thể nào tìm được một anh "thợ” giỏi. Ta có hiếu học nhưng một phần là do hiếu danh "hão". Hiếu học cũng chỉ ở một bộ phận nào thôi.
Nhạc sĩ Vũ Tự Lân
Phải công nhận người phương Tây họ rất chịu khó nói, thích nói và luôn luôn muốn được thể hiện mình. Họ coi trọng học cách nói, học văn hoá ứng xử một cách bài bản, vì vậy ta luôn thấy họ vừa cương quyết trong công việc nhưng cũng rất gần gũi trong cuộc sống. Trí thức ta giữ gìn quá, có thể nói là can đảm. Điều đó là một hạn chế lớn. Theo tôi tính hẹp hòi không tiêu biểu cho người Việt Nam, nếu nó !à tiêu biểu thì chúng ta không thể đoàn kết mà chiến thắng giặc ngoại xâm được.
GS Nguyễn Văn Đạo
Có cần cù lao động thật nhưng chưa nổi bật hẳn, cứ nhìn người bạn lớn ngay cạnh chúng ta thôi. Nhật Bản đâu có nhiều tài nguyên khoáng sản, đâu có "rừng vàng, biển bạc, đất phì nhiêu" nhưng họ vẫn giàu hơn ta, tiến tiến hơn ta. Họ chăm chi, dám nghĩ dám làm, còn chúng ta chưa đạt được điều đó. Nói thông minh cũng đúng nhưng không đạt mức cao như dân tộc Do Thái. Trí thức Việt Nam rất dễ thoả mãn vờ những gì mình có, khi đạt được vinh quang hơn người là sẽ ngủ quện trên chiến thắng, không có sự phấn đấu tìm tòi. Làm "lười” mình bằng những niềm vui thái quá, trí thức ta có thiếu mạnh dạn (nói hơi kém thì cũng đúng) nhưng nhiều khi vì tự trọng, khi thấy mình không được tin thì không muốn nói.
Nhà báo Hàm Châu
Chúng ta yêu nước, chúng ta thông minh và đoàn kết, nhưng nó không thể hiện một cách bề nổi như trước nữa. Những yếu tố đó vẫn là thế mạnh nhưng nó được biểu hiện dưới những dạng khác nhau. Tôi yêu nước và tôi phải biết làm giàu cho mình và cho đất nước, như thế mới là yêu nước.... Trong thời đại này, những khái niệm đó đều phải hiểu theo một góc độ khác, phù hợp với nhịp sống đương đại, chứ không nên khuôn mẫu. Điểm cần lưu ý là trí thức của ta vẫn còn chuộng căn bệnh hình thức thái quá, không thực chất lắm.
Nguyễn Đức Quyền 26 tuổi - Bộ Y tế
Tôi rất đồng tình với ý kiến của Giáo sư Văn Như Cương. Thực tế là tại một số cơ quan, đặc biệt là cơ quan Nhà nước, đa số nhân viên không dám bày tỏ suy nghĩ, chính kiến của mình trước lãnh đạo. Đó chính là một bất lợi lớn, cho cá bán thân cá nhân đó và cá cơ quan. Có thể nó làm giảm khả năng sáng tạo của mỗi người trong công việc và điều này ảnh hưởng đến hiệu quả chung của cả tập thể. Khi hiện tượng này còn tiếp diễn tức là sự trì trệ, bảo thủ vẫn còn tồn tại và nếu không có một giải pháp tối ưu thì chúng ta sẽ càng ngày càng bị thụt lùi.
Trần Anh Phúc 30 tuổi - HDV du lịch Công ty Bofflotours Việt Nam
Có cơ hội được tiếp xúc với nhiều người nước ngoài, tôi hiểu rằng chúng ta còn phải học hỏi họ rất nhiều. Điều đầu tiên và rất quan trọng là khả năng nắm bắt thông tin và một thái độ tự chủ trong tất cả mọi việc, không ngại khổ và sẵn sàng chịu thất bại để khám phá ra những điều thú vị. Nếu người Việt Nam rất ngại thay đổi thì người phương Tây lại coi chuyện thay đổi là bình thường và rất hào hứng về điều đso, quan điểm của họ là làm những công việc mình thích chứ không phải làm vì bố mẹ. Thêm một yếu tố nữa là hầu như ai cũng có một phong cách làm việc rất chuyên nghiệp, mà điều ấy thể hiện ngay ở những giờ hẹn chính xác. Giới trẻ Việt Nam cầân phải tạo lập cho mình một phong cách như vậy.
Ông Phan Trường Giang Cán bộ hưu trí- Ân Thi - Hưng Yên
Giới trí thức bây giờ nắm bắt cái mới rất nhanh, lại có cơ hội tiếp cận giá trị văn hóa mới, nhưng vấn đề ờ đây là cái mới quá đôi khi lấn át cái cũ, làm ánh hưởng đến giá trị truyền thống của dân tộc. Tôi không quá khắt khe trước những việc làm của lớp trẻ, nhưng tất cả đều có giới hạn. Như Internet chẳng hạn, những tiện ích của nó ai cũng biết, nhưng tiếp cận vào mặt trái của Internet nhanh nhất vẫn là giờ trẻ rồi những tệ nạn xã hội, vũ trường, nhà hàng, karaoke... làm băng hoại đời sống của lớp trẻ và dẫn đến thế hệ con cháu chúng ta sau này sẽ ra sao? Vậy đâu là bản lĩnh thanh niên bây giờ, tìm ra một khẩu hiệu mới làm động lực phấn đấu?
Lê Thị Hương Giang Sinh viên năm thứ nhất - Đại Học Quốc Gia TP.HCM
Là một người trẻ, em hiểu rằng mình đang ở vị trí nào và mình phải làm những gì. Thế hệ trẻ bọn em bây giờ có nhiều cơ hội được giao lưu, tiếp xúc với nhiều nguồn thông tin nên khả năng nắm bắt xu hướng của thế giới ngày càng cao. Đó là một lợi thế so với thế hệ trước. Song, điểm yếu nhất của các bạn trẻ như em chính là khả năng giao tiếp và hoạt động cộng đồng, còn sợ sệt trước đám đông và kém khả năng tự tiếp thị hình ảnh của mình, chính vì thế mà nhiều lúc làm mất đi nhiều cơ hội quý giá. Tiếp thị hình ảnh bản thân cũng là một cách thẻ hiện cá tính rất rõ, nhiều lúc muốn khẳng định, làm một việc gì đó thì lại bị coi là "vênh", "sĩ”, trong một cộng đồng như vậy thì cá nhân đó rất dễ bị cô lập. Nhưng bản thân em cũng tin rằng điều này sẽ phải được khắc phục nhanh chóng để chúng ta nhanh chóng bắt kịp với thế giới.
Vậy là chúng ta, tất cả mọi tầng lớp địa vị trong xã hội đều nhận rất rõ chúng ta đang ở đâu và thừa, thiếu cái gì? Chúng ta vẫn đang đi tìm một hình ảnh thật hoàn hảo cho con người Việt Nam tiên tiến, chúng ta là ai? Câu hỏi đang cần bạn trả lời!
Nguyễn Phương Hà Sinh năm 1982 - Nghệ sĩ Guitar, Chủ nhiệm CLB Guitar Cổ điển Hà Nội
Người trẻ, thế hệ trí thức trẻ đang thiếu cơ bản kỹ năng sống, cuộc sống tốt nhất. Kỹ năng sống chính là khả năng biểu cảm, cách thức lựa chọn lối sống cho phù họp với từng cá nhân trong một cộng đồng xã hội. Đâu là yếu tố lành mạnh và đâu là yếu tố cần loại bỏ, cái gì có tính chất chuyên sâu và những gì chỉ là bề nổi. Kỹ năng sống không chỉ đơn thuần là được giáo dục trong nhà trưởng mà cái quan trọng hơn đó là môi trướng gia đình, mối quan hệ xã hội cách hành xử giữa bạn bê đồng nghiệp. Xây dựng một kỹ năng để sống đẹp, sống đúng vẫn còn bị bỏ ngỏ, chưa có tính định hướng rõ rệt. Rõ ràng thiếu những thứ đó, người trẻ dần tự hạn khả năng chế mình.
Nguyễn Thu Hoàn Sinh năm 1984 - Học viên cao học Trường ĐH Sư phạm Hà Nội
Chăm chỉ, cần cù, thông minh vẫn là những mạnh từ muôn đời của người Việt Nam. Song dưới lăng kính những người trẻ chúng tôi và soi vào cuộc sống đương đại thì những yếu tố đó sẽ khó giúp chúng ta trở thành một người khổng lồ. Cẩn cù, sáng tạo nhưng bó hẹp và vặt vãnh, thông minh, nhanh nhẹn nhưng chỉ mang tính nhất thời. Bàn thân đa số mỗi người chứ không tính riêng giới tri thức Việt Nam còn có một hạn chế lớn đó là khả năng hội nhập với thế giới và tự nâng cao giá trị bản thân. Nhiều bạn trẻ bây giờ tự khám phá và tham gia các diễn đàn thanh niên thể giới, tự giới thiệu mình và đất nước mình trên các furoom quốc tế, điều này rất đáng được hoan nghênh, nhưng đó chỉ là những cá nhân nhỏ lẻ, không có tính chất phong trào. Làm sao để khuyến khích và phát huy những lợi thế sẵn có, theo tôi mấu chốt quan trọng nằm trong phương pháp giáo dục, khi mà giáo dục vẫn loằng ngoằng chưa tìm được lối đi hợp lý thì vấn đề lại nằm ở mỗi chúng ta, những cá nhân đơn lẻ.
Vũ Minh Thọ Sinh năm 1980 - Hướng dẫn viên du lịch
Một số người trẻ đang tiêu xài thời gian quá nhiều cho các hoạt động vui chơi, giải trí. Không chỉ giới hạn là giải trí đơn thuần mà còn phát triển thành là xu hướng, trào lưu, nó tiến dần tới sự hưởng thụ và quên đi rất nhanh việc phải cống hiến cho xã hội. Nào là game online, nghe nhạc số,chát, ví dụ đơn giản nhất là cuộc sống của đa phần sinh viên sau giảng đường chỉ đơn giản một điều là ngủ.... tất cả tạo thành một sức hút, theo hướng tiêu cực là phần nhiều. Nhìn ra thế giới, đối với một số nước phát triển, "trước khi nói anh là ai thì hãy cho tôi biết anh đã đi bao nhiêu nước". Đánh giá cao nhất vốn tri thức của các cá nhân là qua vốn hiểu biết xã hội, khả năng tự khẳng định bản thân trong môi trường xã hội có tính thử thách. Theo tôi điều quan trọng nhất là tri thức trẻ Việt Nam còn chưa xác định được mục đích trong cuộc song.
Hoàng Hà Sinh năm 1983 - Công ty vận tải quốc tế Hải Vân
Bản thân Hà lại cho rằng, nhiều bạn trẻ Việt cực kỳ thiếu các kiến thức xã hội, có thể trong lĩnh vực chuyên môn, bạn là một chuyên gia. Nhưng khi đặt bạn trong một môi trường xã hội tổng hoà thì lại như một đứa trẻ lên ba. Ngây ngô trước thời cuộc và không chịu update thông tin thường xuyên khiến chính chúng tạ bị thụt lùi, sa lầy ngay trên sân nhà, giống như là người Việt Nam không hiểu lịch sử Việt Nam bằng lịch sử Trung Quốc, liệu có phải chúng ta đang yếu ở khả năng tự hoàn thiện bản thân? Tại sao thay vì chờ cho mọi chuyện xảy đến, chúng ta không tự đứng dậy và nắm bắt những điều mới. Nguồn:
Tạp chí Trí tuệ Số lượt đọc:
2881
-
Cập nhật lần cuối:
04/02/2009 03:40:15 PM
Trao đổi/Nhận xét | Tổng số:
4 |
Ta còn là ta? Trước hết tôn xin chào tất cả các bạn.
Quả thực sau khi đọc những trang viết trên, tôi rất ấn tượng với các bạn chẳng hạn một số vấn đề như: bản lĩnh, lòng tự trọng của con người VN, ý chí phấn đấu không ngại khó khăn gian khó.
Các bạn ạ, đúng là trong bối cảnh hội nhập hiện tại, con người chúng ta bị tác động bởi nhiều nhân tố, cái tối cũng như cái xấu. Nhưng làm sao để lớp trẻ chúng ta đừng bị cám dỗ trước những cái xấu (dục vọng thấp hèn), theo tôi mọi người chúng ta cần trau dồi kiến thức, kinh nghiệm sống cho mình, phải khiêm nhường học hỏi, phải kiên định và nó phụ thuộc vào bản lĩnh của các bạn. Như bản thân tôi, tôi thường thường đặt ra câu hỏi "mình có còn là mình nữa hay không"
Xin cảm ơn Có đúng là chúng ta thông minh, cần cù... Chúng ta thường nghe nói người Việt Nam chúng ta thông minh, cần cù, hiếu khách,...
Tôi không rõ những kết luận trên dựa vào nghiên cứu nào. Nhưng có lẽ là chúng ta tự gán cho mình.
Chẳng hạn về cần cù và hiếu khách thì tôi có đi một số nước thì thấy dân ở đó họ cũng cần cù và hiếu khách, thậm chí là hơn chúng ta.
Còn thông minh, tôi không hiểu là so với ai? So với Lào, Cămpuchia hay là so với Thái Lan, Mỹ, Nhật Bản...
Chắc là trên thế giới có nhiều khảo sát, thống kê đánh giá, so sánh về các dân tộc. Nếu có ai đó có số liệu này mà công bố lên thì có lẽ là khách quan và khoa học hơn. "Ta là ai?", liệu giới trẻ có nhận thức được điều này?! Là một sinh viên đang sống và học tập trong môi trường luôn diễn ra nhiều hoạt động và thay đổi. Nếu như bạn không bắt kịp với cuộc sống thì liệu chúng ta có thể tồn tại được không? Vấn đề nhận thức được "ta là ai?" luôn được các bạn trẻ tự chất vấn mình và tự hỏi bản thân mình nhưng hình như chưa bao giờ chúng ta tìm ra câu trả lời.
Giới trẻ bây giờ có nhiều ưu điểm, năng động, nhiệt tình, tham gia vào mọi hoạt động và tiếp thu nhanh các trào lưu trên thế giới. Đối với sinh viên việc sử dụng DTDD không còn là điều quá khó. Nhưng mặt khác, chúng ta cũng đang tự đánh mất chính mình vì trong chính chúng ta nhiều bạn không tự tin vào bản thân, luôn tự ti, cho rằng mình không thể làm được việc gì nên hồn cả, luôn khép mình vào vỏ bọc của chính mình để khi ra ngoài thì thấy bè bạn ta đã làm những điều mà mình đã bỏ qua và lãng phí tuổi trẻ chính mình.
Vận bạn trẻ nghĩ gì khi chúng ta đang bước vào thời kỳ hội nhập. Hội nhập mọi mặt, hội nhập cho chúng ta cơ hội và mở ra cho chúng ta nhiều thách thức để đất nước có thể bước song hành với tất cả các nước khác, để chúng ta có thể tự hào về lịch sử vẻ vang.
Biết "ta là ai?" có phải là đơn giản? Hiểu rõ 1 con người là điều cực kỳ khó khăn, kể cả đó là chính bản thân mình. Chúng ta phải căn cứ trên 3 phương diện:
1) Những phẩm chất vốn có:
Không thể phủ nhận yếu tố mang tính chất duy tâm này. Nhiều người sinh ra như đã được trao một vài khả năng, thiên tư ... , rất tốt. Cũng nhiều người, mới lọt lòng đã có những hành vi mà sau này có thể trở nên hiểm ác, quân phiệt... Vì vậy, nhiệm vụ của giáo dục căn bản nhất cũng chỉ có 2: Trao cho con người những kỹ năng căn bản và định hướng sự lựa chọn trong tương lai của họ; Phát huy tiềm năng thiện, khắc chế bản năng ác, trao cho họ kiến thức để họ phát huy phẩm chất của mình và mang lại lợi ích cho xã hội. Nói thì như vậy, nhưng hãy xem giáo dục Việt Nam nó ra sao? Những tiêu cực, những hạn chế (hạn chế lớn nhất là giáo dục quá hào sảng, chưa phản ánh đúng thực tế, chưa có phương pháp để học sinh, học viên chủ động, sáng tạo) ... khiến ngay từng người trong ngành phải xem lại phẩm chất của mình. Khốn khổ thay, chỉ những người có lương tâm mới để ý điều đó.
2) Yếu tố môi trường sống:
Hiểu rõ "ta là ai" với tác động của yếu tố này không thể chỉ căn cứ vào môi trường hiện tại của người đó. Môi trường sống của một con người là cả một quá trình xã hội từ khi người ta sinh ra và theo họ suốt cả cuộc đời. Nó có vai trò rất lớn đến việc hình thành tính cách, quyết định luận, định hướng tương lai ... của người đó. Hãy nhìn xem môi trường sống chung, hiện tại của Việt Nam thế nào? Đâu đâu cũng thấy tệ nạn, cũng thấy những điều chướng tai gai mắt, những dối trá, lọc lừa, phẩm chất của con người đang sa sút nghiêm trọng... Đấy mới chỉ là 1 khoảnh khắc nhỏ trong môi trường của 1 con người. Thanh niên Việt nam, tương lai của đất nước, hy vọng thì cũng có, nhưng thất vọng còn rất lớn. Những người có tuổi thì rất nhiều cũng từ những gì là kinh nghiệm của mình, từ mục đích sống của mình, từ chính bản thân họ mà giáo dục áp đặt, quên mất trọng trách khai sáng thế hệ sau. Vì thế, lớp lớp những lớp trẻ sinh ra ngày càng trở nên thụ động, là tình trạng bị quy định của quá nhiều yếu tố. Được tự là chính mình? Tôi thực sự chưa thấy nền giáo dục của chúng ta có một động tác nào để làm được điều đó.
3) Quan niệm sống:
Đây là yếu tố kết hợp từ 2 yếu tố trên, nhưng với sự trưởng thành của 1 cá nhân, nó dần dần lớn lên và trở thành 1 yếu tố độc lập. Bởi vì trong rất nhiều tình huống của quyết định, nó phủ định 2 yếu tố còn lại để trở thành nhân tố chính chỉ đạo hành động, hành vi của người đó.
Trong đời 1 con người, hầu như chỉ có đúng 1 khoảnh khắc thật sự ngắn ngủi để thay đổi hoàn toàn, và triệt để: đó là khoảnh khắc ngay trước khi yêu lần đầu đồng thời đang trong quá trình hình thành quan niệm sống diễn ra ác liệt nhất. Nghĩa là tầm tuổi cấp 3 của chúng ta. Thế nhưng, Giáo dục của chúng ta trong giai đoạn ấy lại chẳng có biện pháp nào, môn học nào được chú trọng để định hướng suy nghĩ, tương lai cho học sinh.
Không phải chỉ tuổi trẻ chúng ta đang tìm câu trả lời cho câu hỏi "ta là ai?", "ta hiện là thế nào?", "ta cần thay đổi thế nào?" mà tất cả mọi người từ già, trẻ, đến những người biết suy nghĩ phải tự chất vấn bản thân mình thì mới mong cầu một sự đột phá mà bền vững của cả đất nước. Tôi biết, chất vấn "ta là ai" đã trở thành một trào lưu của thế giới hiện đại.
Ở Việt nam, thảo luận "ta là ai?" có nhiều trên các diễn đàn, đặc biệt là tầng lớp tri thức, tiểu tri thức. Nếu gom nhặt được những điều có ích trên các diễn đàn có thể có nhiều điều có ích cho những người định hướng chiến lược phát triển, những tri thức gia...
Ý kiến của bạn về bài viết: |  |
Thông tin liên quan: Để nơi bạn sống tự hào về bạn07/09/2009 10:33' AM “Đừng để những gì bạn không thể làm cản trở những gì bạn có thể làm”. Những lời nói đó là của John Wooden, huấn luyện viên của đội bóng rổ huyền thoại UCLA. Định mệnh và giá trị của con người17/03/2009 06:19' PM Cuộc đời là thực tại như đang diễn ra hay là những ao ước về những điều sẽ diễn ra? Là bi quan hay lạc quan ? Là bể khổ hay Thiên đường?... Sự thật về cuộc đời là gì khi chúng ta lê gót qua mọi nẻo phù sinh chông gai, nếm trải bao sự thống khổ hay hạnh phúc? Kiếp người có phải : "Nước mắt chúng sinh nhiều hơn biển cả" mà Đức Phật Thích Ca nhận ra sau khi vi hành ra khỏi cung điện đầy vàng bạc châu báu của vua cha? Chợt nhận ra15/02/2009 06:49' PM Chợt nhận ra những tâm sự canh cánh trong lòng những truân chuyên cuộc đời làm người ta già đi, không đón nhận được hạnh phúc cuộc sống quanh ta. Chợt nhận ra kỹ năng để tạo dựng hạnh phúc không chỉ bởi trải nghiệm lòng mình mà còn bởi ta cho và nhận trong cuộc sống sao cho thích hợp, có nghĩa có tình... Tản mạn về triết lý đời thường28/01/2009 07:44' PM Xin đừng ai nghĩ rằng con người bình thường chỉ biết sống theo thói quen, chỉ biết chống đỡ bị động mọi khó khăn cản trở để tồn tại. Không, nghìn lần không; con người dẫu thấp kém đến mấy vẫn có những suy nghĩ, thậm chí vẫn có những chính kiến, thiên hướng sống rõ ràng... Người trẻ phải tự chủ27/12/2008 11:37' AM Chuyên gia Nguyễn Trung đã tâm sự cùng SVVN về câu chuyện tự chủ của người trẻ và sứ mệnh của họ trước yêu cầu của đất nước... Tôi là ai?03/12/2008 08:38' AM Hiện nay chúng ta đang sống trong những năm đầu thế kỷ XXI và càng ngày càng có nhiều người đi tìm ý nghĩa cuộc đời. Nhiều người luôn tự đặt câu hỏi cho chính mình và với các bậc thầy của mình “Tôi là ai?” “Tôi từ đâu đến?” “Tôi sẽ đi về đâu?”. Càng gặp khó khăn, càng gặp hoạn nạn con người càng cố tìm đến các thế lực siêu hình, tìm những câu trả lời cho những câu hỏi vẫn vốn đã được quan tâm bấy lâu nay. "Lớp trẻ cần tự hình thành hệ thống giá trị mới"06/10/2008 09:39' PM "Lớp trẻ hiện nay mang trong mình cả một tiềm năng ghê gớm lẫn cả tai hoạ tiềm tàng. Nếu không biết khai thác, thật khó đoán biết điều gì sẽ xảy ra... Tôi muốn nói rằng, các bạn trẻ cứ yên tâm. Xã hội ta luôn đón chờ những tài năng trẻ"... Đáng sợ nhất là những cách nghĩ tưởng như rất có lý08/07/2008 08:12' AM Khi hành động, suy cho cùng, con người ta ít hay nhiều, gián tiếp hay trực tiếp, đều đã bộc lộ một triết lý về hành động. Và không vì triết lý đó còn mang đậm tư duy dân gian, còn ở dạng tự phát... Về tật xấu của người Việt: Tre Việt Nam trong thế kỷ 2109/05/2008 07:30' AM Đây là lần thứ hai trong cuốn sách nhỏ này tôi lại viết về tre, cây tre Việt Nam. Nói như ai đó, đã ngàn đời nay tre và người là đôi tri kỷ. Tre mọc thành bụi, thành bờ, thành lũy trong mọi làng quê. Nhà thơ Nguyễn Duy trong bài "tre xanh" có câu " thân gầy guộc lá mong manh, mà sao nên lũy, nên thành tre ơi"... Ta là ai?22/03/2008 03:34' PM Hãy để cho tầm nhìn vươn cao, vươn cao nữa. Trái đất to lớn của chúng ta lúc đó sẽ là gì trong hệ mặt trời, và hệ mặt trời sẽ là gì trong cái vũ trụ mênh mông, vô thủy vô chung? Có buồn cười không chuyện con người cứ cho mình là chúa tể của muôn loài, nhưng mới chỉ nhìn xuống từ một Toà nhà hai chục tầng đã thấy mỗi người chỉ giống như hạt vừng, hay như con kiến gió bé tí ti... Nghĩ về chúng ta: Hiện đại và dân tộc tính13/02/2008 10:09' AM chúng ta cũng bị bao phủ bởi bao nhiêu chuyện hàng ngày: từ những vụ tham nhũng khủng khiếp, những vấn đề bức xúc trong giáo dục, y tế, giao thông, những tệ nạn xã hội, cho đến những sự cố trọng đại về chủ quyền, về lãnh thổ... làm tâm thức chúng ta khó thể không chao đảo. Phải nghĩ sao? Bắt đầu từ đâu? Nhìn từ một góc cạnh căn bản thì dường như có sự căng thẳng giữa “cái bây giờ” – tạm gọi là tính hiện đại – và “cái của ta”, nói gọn là dân tộc tính. Phải nghĩ về liên hệ giữa hai phạm trù này như thế nào? Có thể chăng một sự hòa hợp giữa hai phạm trù ấy? Ta cần biết ta hơn nữa16/02/2007 09:39' AM Trước một tương lai đầy hứa hẹn mà cũng nhiều thử thách, nhà kinh tế thấy chúng ta cần chuẩn bị để ra luật lệ, lập chính sách, đối phó với mọi tình huống, lấp những lỗ hổng trong cơ cấu... Anh ta muốn hình dung khuôn mặt đất nước trong 10-20 năm sắp đến, và xa hơn nếu có thể. Nhà kinh tế nhìn lại các tài liệu, sách báo, báo cáo, phúc trình trong nước mà anh ta đã đọc nhiều năm qua, anh ta lên web, vào thư viện nhiều trường đại học hàng đầu trên thế giới. Và anh ta bỗng “ngộ” ra một điều: Ta cần biết ta hơn nữa! Hướng chảy ở dòng sông lịch sử01/02/2007 03:04' PM “Lịch sử cổ xưa và hiện đại của dân tộc này cho thấy họ luôn luôn tìm ra những giải pháp độc đáo cho những vấn đề gặp phải”. Nhận xét đó của Edonard de Penguilly, một kiến trúc sư người Pháp tại cuộc Hội thảo về truyền thống và hiện đại trong kiến trúc tại Hà Nội vào quãng giữa thập niên 90, đã giữ lại trong tôi một gợi ý để suy ngẫm về những thách đố gay gắt đối với sự phát triển của đất nước trong bối cảnh của “toàn cầu hóa”. Nghĩ về những thói hư tật xấu của người mình15/10/2006 08:48' AM Không biết có phải vì được chứng kiến những bước tiến mạnh mẽ của nước Trung Hoa trong cuộc cải cách mà dư luận hâm nóng một cuốn sách được xuất bản cách đây hai thập kỷ. Đó là cuốn “Người Trung Hoa xấu xí” của Bá Dương... Con người và tư tưởng thời bao cấp14/09/2006 01:13' PM Mặt nghệt ra như mất sổ gạo. Một yêu anh có may ô -- Hai yêu anh có cá khô để dành -- Ba yêu rửa mặt bằng khăn--- Bốn yêu anh có cái quần đùi hoa. Nh ững câu ca dao tục ngữ ấy được dịch hẳn ra tiếng Anh rồi được kẻ nắn nót cẩn thận trên những bức tường lớn, dưới đó là mấy gian trưng bày các hiện vật theo một cách thức mà trong điều kiện ở Hà Nội này phải gọi là “hoành tráng”... Soi gương11/07/2006 11:03' AM Socrates - triết gia người Hy Lạp là người đầu tiên trên thế giới khuyên con người phải luôn "soi gương": Hãy tự biết mình! Socrates còn đi xa hơn nữa khi cho rằng: Hạnh phúc lớn nhất của con người là hàng ngày ngẫm mình và ngẫm người; nếu không làm được như thế, cuộc sống sẽ không phải là cuộc sống... Nên biết mình là ai29/06/2006 06:51' AM Muốn trừ được những căn bệnh trầm kha trong xã hội, phải bắt đầu từ cái nền của nó. Văn hoá có hàng trăm định nghĩa, nhưng chung quy lại vẫn chỉ là một: Chúng ta đã và đang ứng xử với cuộc đời như thế nào? Tìm về văn hóa để hiểu hôm nay17/05/2006 07:28' PM "Nhân nào quả ấy" là một tập phiếm luận về văn hóa đương thời tổng hợp các bài viết ngắn của nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn. Ông đặt câu hỏi về tầm vóc văn hóa hay đúng hơn là sự thiếu văn hóa ẩn hiện đằng sau nhiều hiện tượng gây nhức nhối trong xã hội Việt Nam thời nay... Tại sao người ta không nhìn thấy voi?07/05/2006 07:56' PM Tôi thường thấy có nhiều người mắt tốt, tinh nhanh hẳn hoi nhưng đi đâu thì đụng rá, đá kiềng, gây đổ bể thiệt hại trong nhà ngoài ngõ không ít. Lại có kẻ lạ đời, không đi đường lớn mà thích ngang tắt, dẫm cả lên cỏ vườn hoa, bỏ đường quang, quàng bụi rậm... Người Việt trong mắt ai?23/03/2006 05:53' AM ... những tiếng cười hô hố vang lên. Có những đoạn bình luận về mông, về ngực hết sức thô tục dành cho... người đẹp. Khi Hà Nội trở thành chính mình10/03/2010 11:08' AM Khi nào thì Hà Nội trở thành mình nhất? Theo tôi hiểu, đó là những khi Hà Nội đồng nghĩa với phố với cây với nhà, tự phố tự cây đã có linh hồn, còn những con người thật chỉ đóng vai trò điểm xuyết, chẳng hạn như trong các bức tranh của Bùi Xuân Phái. Buổi sáng mùng một vắng vẻ hôm nay, tôi đã bắt gặp một thành phố như thế. Từ yêu Việt Nam đến mua Việt Nam27/02/2010 10:45' AM Mới đó đã 30-40 năm, bạn đọc nào trên 45 tuổi có còn nhớ: Ngày xửa ngày xưa ở Sài Gòn có những chiếc xe ba gác bán xà phòng, đi rong các ngõ hẻm? Ở khu Bàn Cờ của tôi ngày nào cũng thấy một ông già mập mạp mạc quần soóc ka ki, đội nón cối nhựa trắng tinh, đẩy xe ba gác một cách thong thả. Ước vọng hóa hổ25/02/2010 10:09' AM Thật may, ngồi vào bàn định viết chủ đề về khát vọng thành Hổ của Việt Nam, tình cờ tôi đọc được bài [Thế giới] Sợ Rồng (Fear of Dragon) trên tờ The Economics cùng với một số tin, bài thứ hai nói về nỗi lo ngược đời của Trung Quốc trong việc đang hối hả tìm cách ngăn chặn bong bóng tài sản. Đàn ông Tây ăn tết ta10/02/2010 03:26' PM Có thể khẳng định rằng, nhà nào ở Ta có được rể Tây thì hầu như nhà đó đang sở hữu một hạnh phúc. Nguyên nhân tương đối dễ giải thích. Thứ nhất, ở những chàng Tây, do ướt đẫm truyền thống nịnh đầm nên bọn họ chẳng bao giờ biết đánh vợ. Ngược lại, những tay bị vợ Việt cho ăn đòn thường hơi bị đông. Thứ hai, không biết có phải đang bị đá trên sân khách hay không đám rể ngây thơ này thường yêu quý hố vợ mẹ vợ em vợ anh vợ, thậm chí bố của bố vợ, mẹ của mẹ vợ một cách chân thành đến kinh ngạc. Cứ xem cung cách mấy ông rể Tây đi ăn tết ta là dễ dàng nhận thấy. Tắt lửa tối đèn có ai?09/02/2010 07:41' AM Nhiều người bảo, Tết bây giờ nhạt hơn trước. Dẫu ăn ngon, mặc đẹp hơn. Cái sự háo hức, vui như Tết cũng nhạt hẳn. Có thật mọi thứ đều nhạt đi? Tình người là “ muối đời” mặn nhất. Muối mà còn nhạt thì biết lấy gì bỏ vào cho mặn? Hay là đã qua thời, thiếu đủ mọi thứ, người ta phải tựa vào nhau, xích lại gần nhau? Tết này có về không?07/02/2010 02:34' PM Từ hơn một tháng nay câu hỏi ấy đã là câu cửa miệng mỗi khi gặp nhau hay qua telephone thay lời chào hỏi của người Việt trên đất Đức. Sắp Tết rồi, nước Đức mùa này năm nay lạnh quá. Có nơi tới 20, 30 độ dưới không. Cái lạnh giá băng, cái lạnh đến se lòng làm người xa quê càng thêm nhớ về, muốn về lại một quê hương. Hãy tự xét mình01/02/2010 12:30' PM Năm 1943, nhà giáo dục Hoàng Đạo Thúy viết cuốn sách “ Trai nước Nam làm gì?” để kêu gọi thanh thiếu niên Việt Nam rèn luyện chở ngày giúp nước... Con người biến đổi22/01/2010 03:43' AM Bao giờ thì người Việt Nam được tự hào mình là con dân của đất nước hiền hòa, lành mạnh, văn minh và giàu có? Làm sao cho mỗi người nhận thấy và cùng hành động để thay đổi? Bài khác: Bữa cơm gia đình Hà Nội01/01/1900 12:00' AM Phải là một kẻ cô đơn, một người rơi vào hoàn cảnh gia đình không trọn vẹn, không hoàn chỉnh mới thấy không khí gia đình là quý báu như thế nào, nhất là những bữa cơm gia đình, dù nó là hàng ngày nó quen thuộc với ta suốt một đời... Nó là tình yêu, là sức khỏe, là thương mến, là tình máu mủ ruột rà… hơn thế nữa, nó còn chứa đựng nhiều yếu tố văn hóa, và thực chất, nó chính là một phần của văn hóa Thăng Long - Hà Nội. Thượng đế sẽ mỉm cười01/01/1900 12:00' AM Việt Nam gia nhập WTO! Dẫu biết mình chỉ là một trong hơn 80 triệu người thầm lặng ở đất nước này, nhưng vẫn cứ thấy vui. Niềm vui không có hình dáng cụ thể nhưng rất rộn ràng và khó lý giải. Buổi sáng cuối tuần, ngồi với những bạn bè quen thuộc mà bỗng thấy họ mới mẻ, vì câu chuyện phiếm vòng vo một hồi lại quay về với đề tài WTO. Uốn theo chiều gió01/01/1900 12:00' AM Người xưa vẫn dạy: bậc thánh hiền phải biết xử với người đời không có giây phút nào là không ôn hòa trung hậu, muốn như vậy thì phải Hòa nhi bất đồng (cư xử với người hòa hợp mà không dựa theo quá trớn), Hòa nhi bất lưu (cư xử với người hòa nhã mà không a dua), Quần nhi bất phát (liên hợp với mọi người chan hòa mà không vào bè kết phái với ai) nhưng nay làm theo không dễ dàng bởi số lượng người có thính giác và vị giác nhanh nhạy rất nhiều, mỗi khi gió nổi lên, khả năng xuất hiện phong nhân là bất khả kháng, lúc ấy thì biết nghe ai? Sư bảo sư phải, vãi bảo vãi hay! Ông quái01/01/1900 12:00' AM Các cụm từ có liên quan tới chữ "quái", đều tạo cảm giác cho người nghe thấy gai rợn và ghê ghê... Ngay cả mấy ông nhà văn, nhà thơ có tâm hồn mộng mơ, đa sầu, đa cảm, dễ xúc động và hay lụy tình cũng không khoái dùng từ quái cho lắm. Theo như từ điển từ và ngữ Việt Nam, quái là "danh từ” chỉ con vật tưởng tượng có hình thù ghê gớm, lúc nào cũng chỉ chực hại người. Tùy theo từng hoàn cảnh cụ thể, người ta có thể dùng từ quái đi kèm với các từ (ác, dị, đản, gở, lạ, thai, vật...). Tóm lại, dù có đứng một mình hay song hành với từ khác thì cứ có từ quái là chẳng hay ho gì? Thói hư tật xấu của người Việt: Lãng phí, mất gốc, học đòi01/01/1900 12:00' AM Những chốn ăn chơi của Hà Nội là nhất Bắc kỳ, cái đó rành rành không ai chối cãi. Nhưng chúng ta phải buồn phiến mà nhận ra rằng những hiệu cao lâu (1) có danh và bền vững đều là của người Tàu Thói hư tật xấu của người Việt: Tầm nhìn hạn hẹp, cam chịu, lẫn lộn, kìm hãm nhau01/01/1900 12:00' AM Xét nước ta học văn học của Trung Quốc bắt chước quá sâu, có khi mất cả chân tướng của mình. Từ khi hấp thụ văn minh Trung Quốc, không phân biệt tốt xấu cái gì cũng thâu vào, lựa chọn không tinh, được không bù mất. Thói hư tật xấu của người Việt: Thiếu tri thức, học vụ lợi, dễ tầm thường01/01/1900 12:00' AM Tôi thường thấy ở mình kẻ nào khôn hơn chút đỉnh, giao thiệp với người kém hơn chút đỉnh, thuần chỉ nói dối. Đứa “ăn cắp có giấy”, đứa ăn cắp chưa có cấp bằng cũng đều một mực như thế cả... Chuyện về hưu01/01/1900 12:00' AM Thời nay, nhiều quan to về hưu không có được cái thanh cao như thế của tiến nhân. Người thì bòn Nhà nước (tức là nắn túi dân đóng thuê) một chuyến du lịch giả mạo hàng chục ngàn đô |