Đang tải dữ liệu...
ChúngTa.com.NET CommunityHanoi Software JSCDoanh nhân 360
Home
 
Suy ngẫm
 
Giáo dục
 
Trải nghiệm Trưởng thành
 
Kinh doanh
 
CNTT
 
Góc Giải trí
 
Tác giả
   Bản chất thế giới    Nhận thức    Hệ giá trị    Thực tiễn-Hành động    Ngẫm nghĩ Việt Nam    Điểm sách hay
Tìm bài viết
Tìm kiếm nâng cao
Thống kê
Số lượt truy cập: 44.954.372
Số người trực tuyến: 322
Bạn đọc đến từ đâu?

Bạn đọc của ChúngTa.com đến từ đâu?

Ngậm miệng ăn tiền

Nguyễn Hoàng Đức
Tiền Phong
   
08:41' PM - Thứ năm, 26/06/2008

Trái với cảnh “cả vú lấp miệng em”, là cảnh “ngậm miệng ăn tiền”. Ngậm miệng là một cách nhẫn nhục thì đã xong, vì biết nhẫn nhục là một đức tính quý báu ở đời.

Nhưng đằng này, như người Việt chỉ ra lại “ngậm miệng ăn tiền”, nghĩa là ngậm miệng không phải đức nhẫn nhục mà là tìm cách vô liêm sỉ khôn khéo để thủ lợi – vì thế mới “ăn tiền”.
Và khi người ta im lặng để tồn tại thì cũng muốn mọi người đều im lặng giống mình, không ai được giở võ “chơi chòi”.

Trong các cuộc gặp mặt, người Việt hay có cảnh thế này, đang nói chuyện, người này hay người kia giả đò lơ đãng đưa mắt đi chỗ khác, hàm ý nói với người đang đối thoại rằng “này anh đừng tưởng anh nói có lý, nói hay đâu nhé. Tôi chẳng thèm để tai nghe anh đến một từ.
Sau sự im lặng đó, người ta sẽ tìm cách bày tỏ những phản ứng chống đối, như nói mỉa, nói lạc qua chủ đề khác, hay quay sang nghịch thứ nọ thứ kia...

Trong cuộc đời, từ cổ chí kim, phải thừa nhận thế này, người ta sẽ chẳng làm nên được cái gì ra hồn hay vĩ đại nếu không biết chú tâm, chú mục vào việc ta định làm. Trong đó, con người gặp con người, cũng như cách đối thoại giữa người với người luôn là một trung tâm đáng chú ý nhất của đời sống nhân văn, lại thường được người Việt ứng xử một cách trá hàng và thiếu trách nhiệm. Vì thế các giá trị nhân văn của xã hội rất khó có thể vận động khỏi một sân khấu còn loay hoay trang phục cho cá nhân để vờ vịt tiến bộ.

Một nhà văn có nói “một xã hội không nói là một xã hội câm”, hay như nhà văn Trung Quốc Vương Sóc có viết: “Im lặng trong nhiều trường hợp chỉ là sự tồn tại khéo một cách vô liêm sỉ, đòi giữ bộ lông quý của mình không dính bẩn”.

Trí tuệ là ngôn ngữ! Ngôn ngữ là trí tuệ! Chúng ta không thể nuốt chửng lời để theo đó nuốt chửng con đường biểu hiện của trí tuệ. Một lần tôi có nói chuyện này với một anh bạn, anh có nói rằng: “Người ta chỉ mất mấy năm học nói, nhưng phải mất cả đời để tập im lặng. Và im lặng là vàng!”. Tôi có trả lời:
Im lặng là thái độ sống, chứ không phải trí khôn. Nếu nó được tập cả đời thì là người ta tập đức nhẫn nhục, chứ không phải tập cho trí tuệ.

“Học ăn, học nói, học gói, học mở”, nghĩa là người ta phải học để nói và hành sự ở đời. Và mọi môn học ở đời đều giúp người ta được nói, được viết, được biểu hiện! Chứ không phải được im lặng. Người Việt khuyên cần phải “ăn nên đọi, nói lên lời” và “khôn ngoan đến cửa quan mới biết”, chứ không đồng tình cái kiểu: “Ấp úng như ngậm hột thị”.

Chữ “ngậm miệng ăn tiền” rất đúng và căn bệnh cũng lây lan rất nặng. Thậm chí có nhiều vụ án, chỉ vì sợ mất việc làm mà nhiều người, hay cả tập thể sẵn sàng im hơi lặng tiếng, hoặc làm chứng dối, mặc cái sai lộng hành, miễn là ta vẫn được đảm bảo công ăn việc làm là được. Đây là cách, cái lợi được đặt lên trên hết, đặt trên cả công lý.

Ở nhiều nước phương Tây, kẻ xấu thật khó mua chuộc hay dọa nạt cùng lúc cả ba nhân chứng, vì không người này thì người khác sẽ dằn vặt, trăn trở, tìm cách công bố sự thật.
Ở Việt Nam thì có khi có cả vài chục người, thậm chí còn hơn thế, đặt cái lợi của mình hay nhóm của mình lên trên, sẵn sàng “ngậm miệng”, mặc kệ sự thật hay công lý muốn ra sao thì ra!

Số lượt đọc:  3275  -  Cập nhật lần cuối:  26/06/2008 08:45:40 PM
  Trao đổi/Nhận xétTổng số:  4
Đôi điều trao đổi thêm
NGUYỄN THANH LONG  - Email:  thanhlong@vnn.vn   (02/12/2008 06:05:13 AM)
Bài viết này thật tuyệt vời vì nó đã nói được thực trạng trì trệ hiện nay của xã hội ta, điều này thật ra nhận biết không khó, nhưng cái cần chỉ ra là nguyên nhân nào dẫn đến tình trạng đau lòng làm hại dân, hại nước đó thì bài viết không nêu ra được bởi vì dân ta đâu phải là hẻn mà phải chịu cảnh này?

Nếu Tác giả nêu được nguyên nhân gốc rễ của thực trạng đáng buồn này và đề xuất biện pháp sửa chữa thì mới là cái mà nhân dân cần nếu không dù viết hay đến đâu cũng vẫn là "ngậm miệng, mặc kệ sự thật hay công lý muốn ra sao thì ra!" như lời kết của bài viết.

Nhân dân cần là cần "Cây đời xanh tươi" như Gớt nói chứ "chất xám" quan trọng thật đấy nhưng trong tình hình hiện nay dân ta không cần bằng cây đời vì có quá nhiều người "ngậm miệng" như bài viết nêu mà trồng được "Cây đời xanh tươi" đâu chỉ có khoa học kỹ thuật là được trước hết là phải có sự DŨNG CẢM (Xin phép được viết hoa) vì đối với chúng ta hiện nay: Mất tiền không phải mất nhiều, mất uy tín không phải mất hết NHƯNG MẤT LÒNG DŨNG CẢM LÀ MẤT TẤT CẢ phải chăng đó là ý kiến bé nhỏ góp phần trao đổi vào bài "Ngậm miệng ăn tiền".

MINH SƠN
Đâu là giải pháp!
Lý công Lương  - Email:  la3k462001@yahoo.com   (27/09/2008 06:59:37 PM)
Về khía cạnh tích cực đưa ý kiến để cải tạo thực tại thì người Việt mình quả thật thiếu thật đức tính này. nhưng điều này cũng dễ hiểu, bởi từ bao đời sự bó buộc về tự do ngôn luận, nó ngấm vào máu dân ta rồi, thì để nói ra điều mình nghĩ đâu phải đơn giản! với một người dân bình thường thì điều này lại càng khó. hiện nay thậm chí những người theo tây học, cũng liệu có được mấy nguời dám nói điều muốn nói...
và theo tôi nghĩ chúng ta phân tích điểm yếu của mình là một điều tối quan trọng trong sự nghiệp cách tân đất nước.

Quan trọng hơn, ý nghĩa hơn là giải pháp khắc phục, và ai phải chịu trách nhiệm này. đây là một điều khó, nhưng nếu không có nó thì mọi sự phân tích cũng chỉ là hời hợt chẳng có nghĩa gì cho sự phát triển của dân tộc này.

Không phải cứ Tây hay Tàu thì mới có cái hay, người Việt mình cũng có rất nhiều thứ mà chúng ta chưa khai thác hết đó thôi!
hồi âm
trần thành thiện  - Email:  thuydothi06@yahoo.com   (28/06/2008 08:46:07 PM)
Cám ơn Tiền Phong bài "ngậm miêng ăn tiền"lẽ ra phải đặt tên là" ngậm miệng ăn gì" thì đúng hơn, những kẻ đó chúng tôi hay ngồi uống nước thường nói tếu là 'người bốn chân'.

Kẻ đó sẵn sàng bán cái quý giá nhất của con người để đạt tham vọng đáng nguyền rủa, nhưng sao bây giờ lại nhiều đến thế?
Lời nói ra chỉ là hình thức
Nguyễn Văn Hịnh  - Email:  hinh_nv@yahoo.com   (27/06/2008 08:24:23 AM)
"Ngậm miệng ăn tiền" là ý ám chỉ những người có dã tâm làm việc xấu, tức là sự việc đã có chủ định.

Suy cho cùng trí tuệ của con người, lời nói, hành động đều do bên trong điều khiển. Người viết bài này muốn phân tích sâu xa hơn cần tìm hiểu cái văn hoá con người, cái diễn biến tâm lý, cái hoàn cảnh, cái sự giáo dục của họ...

Chứ nói "ngậm miệng ăn tiền" rồi quy chụp ra một hiện tượng xấu của xã hội là hời hợt quá.
  Ý kiến của bạn về bài viết:
Bài mới:  
Ước vọng hóa hổ
25/02/2010 10:09' AM
Đàn ông Tây ăn tết ta
10/02/2010 03:26' PM
Tết này có về không?
07/02/2010 02:34' PM
Hãy tự xét mình
01/02/2010 12:30' PM
Con người biến đổi
22/01/2010 03:43' AM
Bài khác:
Liên kết web
Trang chủGiới thiệuLiên hệ