|
|
|
Số lượt truy cập: 57.226.174
Số người trực tuyến: 565
|
|
|
Ngậm miệng ăn tiền | Nguyễn Hoàng Đức Tiền Phong |
08:41' PM - Thứ năm, 26/06/2008 | |  | Thông tin liên quan: Bạn có hiểu giá trị của tiền?19/07/2009 06:37' AM Bộ sưu tập “Tiền là gì?” ra đời từ sự kiện sách “Định hướng tương lai” (được tổ chức vào ngày 5-7-2009 tại Book café Phương Nam, 105 Trần Hưng Đạo, quận 5, tp.HCM) với sự tham gia của gần 50 HSSV, người đang đi làm và cả những doanh nhân thành đạt. Suy nghĩ về giàu nghèo và hãy thay đổi mình13/02/2009 03:29' PM Uh... Biển lớn WTO đây rồi !!! Ah... Nguy cơ và thách thức !!! Oh...Khủng hoảng kinh tế toàn cầu !!! Ih... Đổ vỡ hệ thống Tài chính Toàn câu !!! Eh... Phá sản và thất nghiệp tràn lan!!! Hm... Khẩn cấp cứu trợ cả gói!!! Rm... Các Chính phủ hãy đoàn kết lại!!! Con chuột nhắt và tờ giấy bạc25/05/2008 10:54' AM - Hỡi anh chuột nhắt, anh hãy tha cho tôi, đừng xé ta ra từng mảnh như đống giấy báo kia. Cuộc đời tôi đã chịu đựng quá nhiều cay đắng rồi. - Sự ghen tỵ không cho phép ta tha cho ngươi. Ta luôn bị loài người xua đuổi, khinh miệt... Nói chuyện một tí về bọn chuột24/05/2008 08:34' AM Nhà tôi hay bị bọn chuột quấy quả. Nó làm cho gia đình chúng tôi phát điên lên vì đồ đạc, sách vở đàn sáo trong nhà bị gặm nhấm, thức ăn, đồ thờ cũng bị lôi tha vương vãi... Tôi đã để bao nhiêu công tìm hiểu, tưởng là để đánh đuổi được chúng, thế mà chịu thua, chỉ cóp nhặt được vài nhận xét sơ đẳng về bọn chuột. Thói hư tật xấu của người Việt: tha hóa tự nhiên, đáng chê cười13/02/2007 08:35' AM Nước ta, đạo Khổng Mạnh dĩ đức báo oán là chữ nhãn, dĩ tiểu sự đại là chữ trí, ai chết mặc ai không học chữ kiêm ái, dở khôn dở dại cứ giữ đạo trung dung (1), trải mấy ngàn năm vua tôi cha con quan dân thầy trò từ trên chí dưới cứ ở trong phạm vi cái đạo đức ấy đã gây nên một nến văn hóa rất có đặc sắc cho đến ngày nay... Tiền! đâu là ranh giới giữa sự tha hóa và sức bật?01/01/2007 07:56' PM Một khi cơ chế hoạt động kinh tế - tài chính của nền giáo dục (GD) không minh bạch và thiếu khoa học thì hậu quả nhận được sẽ khôn lường. Nó chính là nguyên nhân dẫn đến tham nhũng, tiêu cực, tính công bằng xã hội trong GD bị triệt tiêu và trên hết nó sẽ làm chậm lại sự phát triển của nền GD, dù chúng ta có trong tay hàng núi tiền! – Đó là lời cảnh báo của nhiều nhà nghiên cứu GD... Xã hội học Tham nhũng29/12/2006 09:03' AM Vậy nguyên nhân nào dẫn đến sự nở rộ của tham nhũng ở các nước đang phát triển? Có ất nhiều nguyên nhân gây ra hiện tượng tham nhũng nhưng trong bài này, mục đích là đi sâu vào nghiên cứu xã hội học về năng lực và mối quan hệ giữa sự không tương thích của năng lực đối với đòi hỏi của cuộc sống và hiện tượng tham nhũng... Những suy nghĩ của tôi về tiền và sự giàu có22/12/2006 01:42' PM Giàu có trong sự nghèo khó của người khác, trong sự lụi bại của xã hội thì cái sự giàu có đó rất không yên ổn... Bảy bước tới tha hóa09/10/2006 12:57' PM Khi một đứa trẻ đánh mất của quý gì đó, người ta phải căn vặn hỏi han xem quá trình đánh mất diễn ra như thế nào bởi nghĩ rằng qua đó, giúp cho nó biết tự giữ gìn của cải và từ nay trở đi không đánh mất nữa. Quá trình tha hoá, quá trình tự đánh mất mình ở chúng ta có chỗ khác. Ai cũng chỉ sống một lần trên đời, cái gì mất đi thì vĩnh viễn không lấy lại được nữa... Bí mật tiền nổi ngứa29/08/2006 07:07' AM Dân tộc ta tự hào có hàng chục ngàn người nổi tiếng như thế, trong đó hàng ngàn tấm gương đã sáng ngời trên mặt báo. Song, giữa dải Ngân Hà, vẫn không khỏi có sao mờ, sao xẹt. Vừa nức tiếng đó, thoắt thành tai tiếng... Mới đầu giống mèo hơn, cuối cùng không bằng chuột08/08/2006 08:42' PM ...chúng ta rất dễ tranh giành cắn xé nhau lúc no đủ. Hóa ra sự thay đổi hành vi của chuột là do thay đổi điều kiện môi trường sống, còn sự xuống cấp hành vi của con người với nhau là do suy đồi về môi trường văn hóa xã hội. Tiền bạc26/02/2006 06:05' PM Dù cho tình hình tài chính hiện tại của bạn như thế nào thì bạn cũng có thể quản lý được nó. Việc quản lý tiền bạc đòi hỏi 2 trong số những nguyên tắc hành động có tính quyết định nhất, đó là tính kiên trì và quyết đoán.... Phiếm luận tiền19/01/2006 09:08' PM Người xưa nói: tiền là "đồng xu”- mùi tanh của đồng, cái danh từ này rất nên thay đổi. Không biết từ lúc nào, tôi trở nên yêu thích tiền đến thế! Hiện giờ đã tới mức "không tiền mất vui" rồi... Xót tiền dân13/10/2005 08:11' AM Cái lão Azit Nêxin thật đáng ghét. Câu chuyện của lão sinh ra cả mấy chục năm trời, mà ở tít tận nước Thổ Nhĩ Kỳ chứ gần gũi gì đâu. Thế mà vẫn khiến khối người Việt Nam ta giật mình thon thót. Đã thế, lần này người Việt mình đọc lại sản phẩm của lão một lần nữa để thấy rằng, lão còn lâu mới đúng tâm can của các nhà thầu Việt. Họ cao tay hơn rất nhiều, lão nhá! Sự biến dạng tâm lý dưới tác động của tham nhũng19/09/2005 08:35' AM Khi nghiên cứu sự biến dạng của tâm lý, chúng ta sẽ thấy rằng tham nhũng không phải là hiện tượng tiêu cực duy nhất gây ra biến dạng tâm lý nhưng nó là một trong những yếu tố gây ra những biến dạng khủng khiếp nhất, trên quy mô rộng lớn nhất, ở mức độ sâu sắc nhất và thậm chí, có thể nói, tham nhũng gây ra sự biến dạng nhân cách. Vì lý do đó, tham nhũng, với tư cách là nguồn gốc của sự biến dạng tâm lý, sẽ trở thành đối tượng nghiên cứu của bài viết này... |
Trái với cảnh “cả vú lấp miệng em”, là cảnh “ngậm miệng ăn tiền”. Ngậm miệng là một cách nhẫn nhục thì đã xong, vì biết nhẫn nhục là một đức tính quý báu ở đời.
Nhưng đằng này, như người Việt chỉ ra lại “ngậm miệng ăn tiền”, nghĩa là ngậm miệng không phải đức nhẫn nhục mà là tìm cách vô liêm sỉ khôn khéo để thủ lợi – vì thế mới “ăn tiền”. Và khi người ta im lặng để tồn tại thì cũng muốn mọi người đều im lặng giống mình, không ai được giở võ “chơi chòi”.
Trong các cuộc gặp mặt, người Việt hay có cảnh thế này, đang nói chuyện, người này hay người kia giả đò lơ đãng đưa mắt đi chỗ khác, hàm ý nói với người đang đối thoại rằng “này anh đừng tưởng anh nói có lý, nói hay đâu nhé. Tôi chẳng thèm để tai nghe anh đến một từ. Sau sự im lặng đó, người ta sẽ tìm cách bày tỏ những phản ứng chống đối, như nói mỉa, nói lạc qua chủ đề khác, hay quay sang nghịch thứ nọ thứ kia...
Trong cuộc đời, từ cổ chí kim, phải thừa nhận thế này, người ta sẽ chẳng làm nên được cái gì ra hồn hay vĩ đại nếu không biết chú tâm, chú mục vào việc ta định làm. Trong đó, con người gặp con người, cũng như cách đối thoại giữa người với người luôn là một trung tâm đáng chú ý nhất của đời sống nhân văn, lại thường được người Việt ứng xử một cách trá hàng và thiếu trách nhiệm. Vì thế các giá trị nhân văn của xã hội rất khó có thể vận động khỏi một sân khấu còn loay hoay trang phục cho cá nhân để vờ vịt tiến bộ.
Một nhà văn có nói “một xã hội không nói là một xã hội câm”, hay như nhà văn Trung Quốc Vương Sóc có viết: “Im lặng trong nhiều trường hợp chỉ là sự tồn tại khéo một cách vô liêm sỉ, đòi giữ bộ lông quý của mình không dính bẩn”.
Trí tuệ là ngôn ngữ! Ngôn ngữ là trí tuệ! Chúng ta không thể nuốt chửng lời để theo đó nuốt chửng con đường biểu hiện của trí tuệ. Một lần tôi có nói chuyện này với một anh bạn, anh có nói rằng: “Người ta chỉ mất mấy năm học nói, nhưng phải mất cả đời để tập im lặng. Và im lặng là vàng!”. Tôi có trả lời: Im lặng là thái độ sống, chứ không phải trí khôn. Nếu nó được tập cả đời thì là người ta tập đức nhẫn nhục, chứ không phải tập cho trí tuệ.
“Học ăn, học nói, học gói, học mở”, nghĩa là người ta phải học để nói và hành sự ở đời. Và mọi môn học ở đời đều giúp người ta được nói, được viết, được biểu hiện! Chứ không phải được im lặng. Người Việt khuyên cần phải “ăn nên đọi, nói lên lời” và “khôn ngoan đến cửa quan mới biết”, chứ không đồng tình cái kiểu: “Ấp úng như ngậm hột thị”.
Chữ “ngậm miệng ăn tiền” rất đúng và căn bệnh cũng lây lan rất nặng. Thậm chí có nhiều vụ án, chỉ vì sợ mất việc làm mà nhiều người, hay cả tập thể sẵn sàng im hơi lặng tiếng, hoặc làm chứng dối, mặc cái sai lộng hành, miễn là ta vẫn được đảm bảo công ăn việc làm là được. Đây là cách, cái lợi được đặt lên trên hết, đặt trên cả công lý.
Ở nhiều nước phương Tây, kẻ xấu thật khó mua chuộc hay dọa nạt cùng lúc cả ba nhân chứng, vì không người này thì người khác sẽ dằn vặt, trăn trở, tìm cách công bố sự thật. Ở Việt Nam thì có khi có cả vài chục người, thậm chí còn hơn thế, đặt cái lợi của mình hay nhóm của mình lên trên, sẵn sàng “ngậm miệng”, mặc kệ sự thật hay công lý muốn ra sao thì ra!
Nguồn:
Tiền Phong Số lượt đọc:
3385
-
Cập nhật lần cuối:
26/06/2008 08:45:40 PM
Trao đổi/Nhận xét | Tổng số:
4 |
Đôi điều trao đổi thêm Bài viết này thật tuyệt vời vì nó đã nói được thực trạng trì trệ hiện nay của xã hội ta, điều này thật ra nhận biết không khó, nhưng cái cần chỉ ra là nguyên nhân nào dẫn đến tình trạng đau lòng làm hại dân, hại nước đó thì bài viết không nêu ra được bởi vì dân ta đâu phải là hẻn mà phải chịu cảnh này?
Nếu Tác giả nêu được nguyên nhân gốc rễ của thực trạng đáng buồn này và đề xuất biện pháp sửa chữa thì mới là cái mà nhân dân cần nếu không dù viết hay đến đâu cũng vẫn là "ngậm miệng, mặc kệ sự thật hay công lý muốn ra sao thì ra!" như lời kết của bài viết.
Nhân dân cần là cần "Cây đời xanh tươi" như Gớt nói chứ "chất xám" quan trọng thật đấy nhưng trong tình hình hiện nay dân ta không cần bằng cây đời vì có quá nhiều người "ngậm miệng" như bài viết nêu mà trồng được "Cây đời xanh tươi" đâu chỉ có khoa học kỹ thuật là được trước hết là phải có sự DŨNG CẢM (Xin phép được viết hoa) vì đối với chúng ta hiện nay: Mất tiền không phải mất nhiều, mất uy tín không phải mất hết NHƯNG MẤT LÒNG DŨNG CẢM LÀ MẤT TẤT CẢ phải chăng đó là ý kiến bé nhỏ góp phần trao đổi vào bài "Ngậm miệng ăn tiền".
MINH SƠN Đâu là giải pháp! Về khía cạnh tích cực đưa ý kiến để cải tạo thực tại thì người Việt mình quả thật thiếu thật đức tính này. nhưng điều này cũng dễ hiểu, bởi từ bao đời sự bó buộc về tự do ngôn luận, nó ngấm vào máu dân ta rồi, thì để nói ra điều mình nghĩ đâu phải đơn giản! với một người dân bình thường thì điều này lại càng khó. hiện nay thậm chí những người theo tây học, cũng liệu có được mấy nguời dám nói điều muốn nói... và theo tôi nghĩ chúng ta phân tích điểm yếu của mình là một điều tối quan trọng trong sự nghiệp cách tân đất nước.
Quan trọng hơn, ý nghĩa hơn là giải pháp khắc phục, và ai phải chịu trách nhiệm này. đây là một điều khó, nhưng nếu không có nó thì mọi sự phân tích cũng chỉ là hời hợt chẳng có nghĩa gì cho sự phát triển của dân tộc này.
Không phải cứ Tây hay Tàu thì mới có cái hay, người Việt mình cũng có rất nhiều thứ mà chúng ta chưa khai thác hết đó thôi! hồi âm Cám ơn Tiền Phong bài "ngậm miêng ăn tiền"lẽ ra phải đặt tên là" ngậm miệng ăn gì" thì đúng hơn, những kẻ đó chúng tôi hay ngồi uống nước thường nói tếu là 'người bốn chân'.
Kẻ đó sẵn sàng bán cái quý giá nhất của con người để đạt tham vọng đáng nguyền rủa, nhưng sao bây giờ lại nhiều đến thế? Lời nói ra chỉ là hình thức "Ngậm miệng ăn tiền" là ý ám chỉ những người có dã tâm làm việc xấu, tức là sự việc đã có chủ định.
Suy cho cùng trí tuệ của con người, lời nói, hành động đều do bên trong điều khiển. Người viết bài này muốn phân tích sâu xa hơn cần tìm hiểu cái văn hoá con người, cái diễn biến tâm lý, cái hoàn cảnh, cái sự giáo dục của họ...
Chứ nói "ngậm miệng ăn tiền" rồi quy chụp ra một hiện tượng xấu của xã hội là hời hợt quá.
Ý kiến của bạn về bài viết:Nói bóng nói gió31/07/2010 09:25' AM Theo kết quả tin cậy của một dự án nghiên cứu đã được thực hiện , người Mỹ nói 7,439 từ trung bình mỗi ngày. Để tìm hiểu vấn đề, các nhà ngôn ngữ học Mỹ đã thu âm hơn 1,000 người thuộc nhiều bộ phận xã hội từ buổi sáng đến lúc ngủ đêm, rồi nghe lại, đếm lại – họ lắp “meter taxi” ngay trên miệng. Mặc dù chưa có cuộc khảo sát lớn (tôi đề nghị các nhà ngôn ngữ học Việt Nam vào cuộc) nhưng theo những gì tôi quan sát trong mấy năm gần đây, mức số trung bình ở Việt Nam phải hơn, thậm chí gấp đôi. Đáng sợ nhất là những cách nghĩ tưởng như rất có lý28/07/2010 06:47' AM Nếu không tìm cho ra những căn nguyên văn hóa đứng sau những hiện tượng tiêu cực đang là những ung nhọt nhức nhối trên cơ thể cả xã hội, thì cuộc đấu tranh ở đây sẽ chẳng khác là bao so với chuyện chặt đầu tên giặc Phạm Nhan ngày xưa: cứ đầu này bị chặt, đầu khác lại mọc... Làm ăn kiểu mới25/07/2010 12:14' PM Chủ tịch xã nọ đương dẫn đầu về làm ăn kinh tế kiểu mới. Đấy là cách làm bao giờ cũng phải có lãi. Cái ý nghĩ ấy càng ngày nó càng sâu sắc ở trong ông đến nỗi ông tin rằng tất tần tật mọi thứ đều ở nó. Những thói hư tật xấu cùng những điều cao thượng và tốt đẹp. Cả những bông hoa nở trong vườn và những ngọn khói chiều bay lên từ mái bếp ở các làng quê... Ai là người sống kiểu mẫu?22/07/2010 09:54' AM Từ nhà ra đường, từ việc đi lại đến ăn uống, xem ra dân viên chức là mẫu mực và có những nguyên tắc (lại nguyên tắc!) để anh ta theo nhằm đảm bảo cho xã hội đô thị vận hành êm thấm. Nhưng hãy xem anh viên chức đã sống thế nào với chúng... Bi hài của triết lý15/07/2010 10:23' PM Một vị giáo sư được xem là danh tiếng, cuối đời sự nghiệp đI đến đâu dù trên giảng đường hay lúc chuyện trò bông phèng, đều giả lả rằng: Khi còn trẻ thì thỉnh giáo linh tinh học, đến bây giờ thì đI giảng sinh sự học. Lớp trẻ cười thích thú với những điều ông nói về cuộc sống, quan hệ nhân quần rất mang màu sắc triết học... Ngàn năm sẽ là vô nghĩa28/06/2010 03:50' PM Hà Nội. Khi viết hai từ đó ra, chúng ta ít nhiều có những chủ kiến: trái tim cả nước, nghìn năm văn hiến, tinh hoa văn hóa. Trừ những yếu tố kiểu “lịch sử để lại”, thì văn hóa là thứ phổ quát mọi đô thị đều cần chứ không riêng Hà Nội... À ở Việt Nam mình cái đó rất khó nói…23/06/2010 08:58' AM Có một anh phóng viên(*) gặp một quan chức ngành vệ sinh an toàn thực phẩm. Nói trắng ra cho rồi: ông Phó Cục trưởng. Anh phóng viên so sánh kiểu “chạm tự ái”: nước người ta có những công trình lớn, nghiên cứu các mầm ngộ độc, để kịp thời phát hiện mà cảnh báo cho dân. Còn nước ta ít làm như thế. Ðợi ngộ độc rồi mới (bị động) lật ra xem đó là cái gì. Thói ngụy biện ở người Việt15/06/2010 04:00' PM Trong cái sự thực phức tạp, mờ mờ ảo ảo của vấn đề, có cái đẹp riêng. Không phải cái đẹp trơn tru, tròn trĩnh, nhưng là cái đẹp khắt khe của sự thật. Tương tự, một lời phát biểu nghịch lí có cái đẹp của nó, vì nó có thể đánh thức chúng ta về một thế giới phức tạp, một thế giới không nằm gọn trong đúng/sai, tốt/xấu, bạn/thù. Có lẽ đã đến lúc chúng ta nên vượt qua chính mình bằng cách cho các tế bào trí tuệ có cơ hội làm việc. Bài khác: Bệnh “hồn nhiên”17/06/2008 10:24' PM Trong một bộ phim VN có cảnh thế này: Cô vợ đang ngủ. Chợt có người bạn gái đến thất thanh báo: “Chồng chị bị công an bắt giải về đồn”. Thế là cô hốt hoảng chồm khỏi giường, chạy thẳng lên đồn với nguyên bộ quần áo ngủ... Thử đánh giá một nhận xét!27/05/2008 08:20' AM ... - Tôi chắc là anh hiểu chúng tôi khá nhiều, anh có nhận xét gì về tình trạng tham nhũng ở nước anh khác với những gì anh biết ở nước tôi? - Ồ tôi không biết rõ về nước ông đâu... Con chuột nhắt và tờ giấy bạc25/05/2008 10:54' AM - Hỡi anh chuột nhắt, anh hãy tha cho tôi, đừng xé ta ra từng mảnh như đống giấy báo kia. Cuộc đời tôi đã chịu đựng quá nhiều cay đắng rồi. - Sự ghen tỵ không cho phép ta tha cho ngươi. Ta luôn bị loài người xua đuổi, khinh miệt... Ăn xin công sở: Một biến thái đạo đức mới?25/05/2008 01:24' AM "...Tôi nói như vậy không mang hàm ý miệt thị hay khinh rẻ những con người có vẻ thân phận kia. Nhưng tôi cũng không thể có cảm tình hay chấp nhận kiểu xin ăn một cách lỗ mãng của họ. Thật sự không thể, nếu không muốn nói rất bực mình! Ở chừng mực nào đó, họ như những kẻ lừa đảo công khai..." Nói chuyện một tí về bọn chuột24/05/2008 08:34' AM Nhà tôi hay bị bọn chuột quấy quả. Nó làm cho gia đình chúng tôi phát điên lên vì đồ đạc, sách vở đàn sáo trong nhà bị gặm nhấm, thức ăn, đồ thờ cũng bị lôi tha vương vãi... Tôi đã để bao nhiêu công tìm hiểu, tưởng là để đánh đuổi được chúng, thế mà chịu thua, chỉ cóp nhặt được vài nhận xét sơ đẳng về bọn chuột. Bệnh họ nhà… Chí?23/05/2008 08:20' AM Nói đến cùn ngang, cùn ngạnh cũng không nên chủ quan mà khẳng định rằng chỉ có độc tôn Chí Phèo, cái cùn của anh Chí một phần do địa vị xã hội thấp kém, bất mãn với cuộc đời và lại thêm chai rượu giúp sức, hậu duệ của anh chàng này chắc chắn không được chân truyền mà địa vị xã hội cao hơn nhiều ấy vậy lại Chí đến mức tai tiếng không thể tượng tượng được... Thói hư tật xấu của người Việt: Gánh nặng đông dân, lỗi giáo dục, kiêu ngạo hão huyền20/05/2008 06:18' PM Tính thiếu lo xa, sự đam mê vô độ cờ bạc và lòng tin ngây thơ vào sự cứu giúp của may rủi và cúng lễ, những sự kình địch giai cấp nẩy sinh từ những phân biệt giả tạo, đầu óc thích kiện cáo... Trí thức Việt Nam19/05/2008 08:35' PM GS Vũ Khiêu day dứt, làm thế nào để ngày nay, trí thức Việt Nam có thể nhanh chóng vươn lên đỉnh cao của trí tuệ, đề ra được những kiến giải mầu nhiệm nhất cho mọi vấn đề lớn nhỏ, thực hiện được những hoài bão chung của cả dân tộc trên con đường tiến lên của đất nước... |
|
|
|
|
|

Kỷ niệm 100 năm sinh Olga Bergholtz (1910-1975) nữ nhà thơ, nhà văn Liên Xô. Bà nổi tiếng nhất với những tác phẩm sáng tác trong thời kỳ Leningrad bị bao vây. Bà đã vượt qua được những nỗi niềm tinh tế, vô tư lự của thế giới trong trẻo, vẫn mang nỗi đau riêng và cảm nhận riêng về thời cuộc, để viết về cuộc đời xung quanh, về tình yêu. Hơn thế, nhờ có nỗi đau cá nhân, bà có cảm nhận sâu sắc hơn về những nỗi đau và niềm hân hoan của nhiều người khác, của nhân dân, của dân tộc. Bà có câu thơ bất hủ "Không ai bị lãng quên và không điều gì bị quên lãng".
...
Tôi xin nói, các bạn ơi với cuộc sống riêng tôi, Không thể có những tháng năm trên đời vô ích, Không thể có những thông tin vô nghĩa, không mục đích, Không thể có những con đường đi qua, nghĩa là, hóa không cần! Không thể có những thế giới lạ xa, không thể không tiếp nhận, Không thể có những tặng vật, bị hàm hồ cho đi một cách phân vân! Cũng không thể có một tình yêu vô ích, Kể cả những tình yêu bị dối lừa, đớn đau, bi kịch, Thì chút ánh sáng trong veo, dẫu chỉ sáng chập chờn Cũng suốt đời ở mãi cùng tôi!
Và có lẽ, chẳng bao giờ là quá muộn đâu, Khi ta dám làm lại từ đầu trọn vẹn đời mình sống, Dám bắt đầu lại từ đầu - một đường đi từ khởi thủy, Và ứng xử làm sao, để nếu có quay nhìn quá khứ Thì đừng phải ân hận xóa bỏ đi điều gì, Dù là một tiếng kêu, hay chỉ một lời than!
(1962, Bằng Việt dịch)
|
|
|
|