Nhà tôi hay bị bọn chuột quấy quả. Nó làm cho gia đình chúng tôi phát điên lên vì đồ đạc, sách vở đàn sáo trong nhà bị gặm nhấm, thức ăn, đồ thờ cũng bị lôi tha vương vãi... Tôi đã để bao nhiêu công tìm hiểu, tưởng là để đánh đuổi được chúng, thế mà chịu thua, chỉ cóp nhặt được vài nhận xét sơ đẳng về bọn chuột. Nhưng tôi cũng xin được lưu ý là những nhận xét này có lẽ chỉ đúng với chuột nhà, nghĩa là bọn chuột sống gần người, dường như đã học được những thói xấu của người để xử sự lại với chúng ta, khiến cuộc sống của chúng ta bị rối loạn.
Chuột không còn biết sợ mèo. Chúng thường nấp ở chỗ mà quan sát được đầy đủ hành vi của mèo trong khi mèo không nhìn thấy chúng hoặc nhìn thấy mà không thể vào được. Cũng bởi vì mèo bây giờ được ăn ngon, ngủ yên, được chiều chuộng chả thiết gì đến thịt chuột tanh tưởi sống sít, hơn nữa bọn chuột bây giờ rất to khoẻ, nhâng nháo và liều lĩnh. Thế hệ mèo hiện đại không có áp lực phải báo cáo công trạng, đáng yêu là được rồi, thấy lao động như tổ tiên chúng thật mạt hạng. Trong ý thức bây giờ của mèo, chuột là vấn đề của chủ nhà chứ không là kẻ thù của chúng.
Thuốc độc cũng không làm gì được chuột. Vả lại cái độc nhất là âm mưu quỷ kế có thể làm chết cả Thánh Thần thì con người không cho rằng bọn chuột xứng đáng được hưởng. Với thuốc độc thông thường, lỗi lớn nhất là do con người đã làm thuốc giả, hoặc ăn bớt hóa chất làm thuốc, vô tình đã tạo ra khả năng miễn dịch cho loài chuột... Hm, cái thứ thuốc màu sắc lòe loẹt, bốc lên mùi vị chào mời, phô trương như một tác phẩm nghệ thuật hạng ba ấy từ xa chúng đã nhận dạng ra ược là cái chả giá trị gì cho cuộc sống mặc dù rất thấp hèn của chúng. Giả trá của con người không thắng nổi bản chất lấy trộm cắp làm khoái của bọn chuột.
Bọn chuột tinh quái rất giỏi rút kinh nghiệm, có thể thay đổi thói quen nhanh hơn con người rất nhiều. Trong khi con người cứ nghĩ rằng để miếng thịt thơm vào sâu trong bẫy sắt trên đường đi lối về của bọn chuột là sẽ bắt được nó. Cái cách ấy may ra chỉ đánh được một hai con lười biếng đần độn. Chúng nhạo báng cái kiến thức đánh bẫy của con người. Chúng đã nhận ra rằng con người đã làm ngược bản tính thu vén của mình mà để quăng quật một miếng thịt lẻ ở chỗ tơ hơ thế thì phải âm mưu hiểm lắm, đích thị là miếng bẫy. Cách giả dối chả bao giờ hiệu quả.
Điện cũng không làm chúng chết. Bộ da lông của chúng có khả năng cách điện rất cao, dường như chúng đã biết tự làm đứt dây thần kinh cảm giác trên da. Đã có mấy nhà giăng điện bẫy chuột ngoài ruộng, léng phéng thế nào làm chết oan bọn nhỏ hiếu động.
Đến lạ, đám người vạm vỡ "đầu đội trời, chân đạp đất" thế mà thấy chúng chạy qua kêu rú lên thất tán. Họ tếu táo: Người quân tử phòng thân vì lấy thân là quý, còn bọn chuột cái quý của chúng là xấu xa bẩn tưởi, đem ra để khủng bố con người.
Ghét nhất là cái kiểu của bọn chuột lúc ẩn lúc hiện và khả năng chui vào mọi lỗ khe kẽ, cho dù là rất nhỏ và hôi thối. Hoặc chui vào ẩn đằng sau cả bàn thờ, sâu trong những đồ vật quý. Chúng có thể nằm im kiên nhẫn trong đó rất lâu. Chúng biết là những người sạch sẽ cũng phải ngại vấy bẩn, hoặc muốn đánh chúng mà phải lo giữ những thứ mà họ cho là quý.
Nói chung thì con động vật nào khi còn bé tí trông cũng rất là đáng yêu, ngộ nghĩnh, nhìn vào chúng có thể nhận biết được đẳng cấp của giống má. Bọn chuột chỉ cần nhìn đến con của nó vừa đẻ ra đã biết, đến là kinh khiếp, hạ đẳng.
Cái giống chuột ẩn trong khe ngách của lòng đất nhưng cơ hội sống thực sự của chúng là trên mặt đất, dưới ánh sáng mặt trời. Thế mà khi chúng trèo lên mặt đất thì chí cha chí choé, nhớn nha nhớn nhác, vội vội vàng vàng, xô xô đẩy đẩy, chụp giật miếng cơm thừa canh cặn, rồi lẩn rất nhanh, cho dù người ta có để đầy các thứ ra đấy mà chả để ý. Và người ta thất kinh rằng: Tuy bọn chuột nhỏ là vậy mà đời chúng có thể trộm cắp lượng thức ăn có thể gấp cả vài trăm lần khối lượng bản thân và sinh sản nhanh đến người thánh thiện nhất cũng phải khiếp sợ. Nguồn:
Bàn về văn hóa ứng xử của người Việt Nam Số lượt đọc:
633
-
Cập nhật lần cuối:
24/05/2008 08:35:56 AM
Ý kiến của bạn: |  |
Thông tin liên quan: Chuyện ông và cháu08/08/2008 01:56' PM Tiếng là ông cháu mà mấy năm rồi mà chẳng gặp nhau. Cháu đi học nghiên cứu sinh ở thành phố khác, còn ông thì công tác ở trung ương nên công việc bận như thời đi chiến khu xưa... Mấy ngày nghỉ 30-4 và 1-5 ông cháu mới có dịp gặp nhau... Ngậm miệng ăn tiền26/06/2008 08:41' PM Trái với cảnh “cả vú lấp miệng em”, là cảnh “ngậm miệng ăn tiền”. Ngậm miệng là một cách nhẫn nhục thì đã xong, vì biết nhẫn nhục là một đức tính quý báu ở đời... Nhờn cảm giác06/06/2008 06:23' PM Tác hại của tham nhũng thì ai cũng biết. Nó là gốc của loạn, của bất công, của đủ thứ đê mạt về nhân cách, của mafia, của đói nghèo, lạc hậu, của sự suy kiệt nguyên khí… Không thể kể hết được... Con chuột nhắt và tờ giấy bạc25/05/2008 10:54' AM - Hỡi anh chuột nhắt, anh hãy tha cho tôi, đừng xé ta ra từng mảnh như đống giấy báo kia. Cuộc đời tôi đã chịu đựng quá nhiều cay đắng rồi. - Sự ghen tỵ không cho phép ta tha cho ngươi. Ta luôn bị loài người xua đuổi, khinh miệt... Bệnh họ nhà… Chí?23/05/2008 08:20' AM Nói đến cùn ngang, cùn ngạnh cũng không nên chủ quan mà khẳng định rằng chỉ có độc tôn Chí Phèo, cái cùn của anh Chí một phần do địa vị xã hội thấp kém, bất mãn với cuộc đời và lại thêm chai rượu giúp sức, hậu duệ của anh chàng này chắc chắn không được chân truyền mà địa vị xã hội cao hơn nhiều ấy vậy lại Chí đến mức tai tiếng không thể tượng tượng được... Chuyện ông và cháu08/08/2008 01:56' PM Tiếng là ông cháu mà mấy năm rồi mà chẳng gặp nhau. Cháu đi học nghiên cứu sinh ở thành phố khác, còn ông thì công tác ở trung ương nên công việc bận như thời đi chiến khu xưa... Mấy ngày nghỉ 30-4 và 1-5 ông cháu mới có dịp gặp nhau... Tôi nghiệp dư, anh nghiệp dư, nó cũng nghiệp dư03/08/2008 06:09' PM Tai nạn giao thông thường chỉ được nhắc tới trên báo chí khi xảy ra ở các trục đường lớn, người đi lại đông đúc, vụ việc ở mức độ nghiêm trọng, chắc chắn là có người chết. Còn theo lời Liên, một cháu giúp việc làm với gia đình tôi thì ở quê nó, tai nạn như cơm bữa, gãy chân trặc tay là chuyện thường ngày, đi đâu chẳng nghe người kể... Lạm bàn về văn hoá và kinh tế13/07/2008 07:40' PM Khi đồng tiền trở thành cứu cánh trong nghệ thuật, chúng ta chỉ có thể chờ đợi một nền nghệ thuật khá lắm cũng chỉ làng nhàng, cũng như chúng ta đang có một nền đại học và khoa học làng nhàng. Đáng sợ nhất là những cách nghĩ tưởng như rất có lý08/07/2008 08:12' AM Khi hành động, suy cho cùng, con người ta ít hay nhiều, gián tiếp hay trực tiếp, đều đã bộc lộ một triết lý về hành động. Và không vì triết lý đó còn mang đậm tư duy dân gian, còn ở dạng tự phát... Người ta đang ngâm mọi thứ để bồi dưỡng03/07/2008 08:10' AM Hình như dân gian có câu nói "ăn gì bổ nấy". Nhưng đã bao nhiêu đời nhiều người chẳng cần biết đến khoa học, có thể do thiếu thốn, suy dinh dưỡng quá lâu mà rất tin vào quan niệm thế chăng mà hành động rất thực tế... Ngậm miệng ăn tiền26/06/2008 08:41' PM Trái với cảnh “cả vú lấp miệng em”, là cảnh “ngậm miệng ăn tiền”. Ngậm miệng là một cách nhẫn nhục thì đã xong, vì biết nhẫn nhục là một đức tính quý báu ở đời... Bệnh “hồn nhiên”17/06/2008 10:24' PM Trong một bộ phim VN có cảnh thế này: Cô vợ đang ngủ. Chợt có người bạn gái đến thất thanh báo: “Chồng chị bị công an bắt giải về đồn”. Thế là cô hốt hoảng chồm khỏi giường, chạy thẳng lên đồn với nguyên bộ quần áo ngủ... Bài khác: Bệnh họ nhà… Chí?23/05/2008 08:20' AM Nói đến cùn ngang, cùn ngạnh cũng không nên chủ quan mà khẳng định rằng chỉ có độc tôn Chí Phèo, cái cùn của anh Chí một phần do địa vị xã hội thấp kém, bất mãn với cuộc đời và lại thêm chai rượu giúp sức, hậu duệ của anh chàng này chắc chắn không được chân truyền mà địa vị xã hội cao hơn nhiều ấy vậy lại Chí đến mức tai tiếng không thể tượng tượng được... Thói hư tật xấu của người Việt: Gánh nặng đông dân, lỗi giáo dục, kiêu ngạo hão huyền20/05/2008 06:18' PM Tính thiếu lo xa, sự đam mê vô độ cờ bạc và lòng tin ngây thơ vào sự cứu giúp của may rủi và cúng lễ, những sự kình địch giai cấp nẩy sinh từ những phân biệt giả tạo, đầu óc thích kiện cáo... Trí thức Việt Nam19/05/2008 08:35' PM GS Vũ Khiêu day dứt, làm thế nào để ngày nay, trí thức Việt Nam có thể nhanh chóng vươn lên đỉnh cao của trí tuệ, đề ra được những kiến giải mầu nhiệm nhất cho mọi vấn đề lớn nhỏ, thực hiện được những hoài bão chung của cả dân tộc trên con đường tiến lên của đất nước... Ôm và sốt15/05/2008 02:17' PM Tư Gò mở tờ báo ra đọc. Toàn thấy sốt. Hết sốt chứng khoán đến sốt nhà, sốt đất, rồi sốt xi măng sắt thép, sốt thịt heo, thịt bò, sốt gạo,... Ôi, đủ kiểu sốt khác nhau. Các báo còn kết luận, nguyên nhân căn cơ của các cơn sốt này đó là do “ôm”... Ý thức làm chủ09/05/2008 07:36' AM Đứng trò chuyện cùng với vài người bạn đồng niên, bác tỏ vẻ bức xúc với cách tổ chức mang tính phong trào, xô bồ, về sự thiếu ngay ngắn, trang trọng cần thiết của nhiều người đến dự mittinh. Những cái bắt tay hời hợt, những cử chỉ, dáng người ngả ngốn, những cái ngáp dài, những sự đi lại nhốn nháo, những tiếng điện thoại di động cất lên đây đó... Về tật xấu của người Việt: Tre Việt Nam trong thế kỷ 2109/05/2008 07:30' AM Đây là lần thứ hai trong cuốn sách nhỏ này tôi lại viết về tre, cây tre Việt Nam. Nói như ai đó, đã ngàn đời nay tre và người là đôi tri kỷ. Tre mọc thành bụi, thành bờ, thành lũy trong mọi làng quê. Nhà thơ Nguyễn Duy trong bài "tre xanh" có câu " thân gầy guộc lá mong manh, mà sao nên lũy, nên thành tre ơi"... Con người suy thoái?10/02/2008 02:48' AM Định mệnh của con người là vươn tới tiến bộ; nhưng mọi sự tìm tòi sẽ là vô nghĩa và kết quả sẽ là tai họa nếu vận động đó lại dẫn đến sự suy thoái về nhân cách. Có nghĩa gì một sự tiến bộ kỹ thuật nếu nó giết chết tinh thần? |