Bên cạnh những cái "được" dễ thấy của người Việt trẻ như kiến thức rộng, tiếp thu nhanh các tiến bộ khoa học kỹ thuật, tư duy nhạy bén... thì cũng có những điều trái khoáy: các bạn "thiếu văn hóa" một cách trầm trọng trong ứng xử. Chúng ta vẫn thường nghe "Thanh niên là rường cột của nước nhà", là "hy vọng của quốc gia" và nhiều nữa. Vậy thì Việt Nam ta rồi sẽ về đâu, với một thế hệ trẻ thừa-kiến-thức nhưng lại thiếu-văn-hóa như thế nhỉ?
Nhấc điện thoại lên, tiếng quát bên kia đầu dây: "Mày đang ở đâu đó con... ngựa kia?" làm tôi hốt hoảng dù vẫn biết đó là cô bạn thân của mình. Bạn trẻ vào quán cà phê vô tư cho cả... 4 chân lên ghế cũng không còn là chuyện lạ và họ vẫn mặc nhiên xem đó là chuyện bình thường, vì nào có ai dám nói gì họ đâu. Khách hàng là Thượng Đế kia mà! Một tiếng rít rợn cả người của cái thắng xe ngay trước câu gắt: "Đui sao, ông già?". Nhìn người đàn ông lắc đầu, vội vã bước đi, tôi chợt chạnh lòng sao các bạn trẻ lại có thể hành xử với người đáng tuổi cha chú mình như thế được nhỉ? Chẳng lẽ ở nhà các bạn cũng... chửi rủa phụ huynh mình như thế?
Chuyện các bạn trẻ chửi thề, nói tục có vẻ như không còn thuốc chữa bởi những ngôn từ ấy đã trở thành một thói quen mất rồi. Và, có lẽ là để chứng tỏ sự... sang trọng, sành điệu, đẳng cấp của mình, các bạn đã chửi thề bằng cả tiếng ngoại quốc nữa kia. Chuyện có thật trong một quầy bida, sau khi cô gái tóc nhuộm vàng hoe đánh hụt một cơ, cô giậm chân: "Oh, shit!". Chàng trai đi cùng cô, cũng đánh hụt một cơ, cũng vung cây cơ, buông tiếng "Damn it!". Chắc các bạn nghĩ rằng phải vậy mới là người văn minh mà lại không hiểu rằng đó là một sự phỉ báng tiếng Việt - ngôn ngữ là niềm tự hào của dân tộc. Các bạn đâu biết khi buông lời như thế, các bạn đang phỉ nhổ vào chính bản thân mình.
Cứ thế, những minh chứng cho lối ứng xử thiếu văn hóa của người Việt trẻ vẫn đầy dẫy, mà nếu tôi liệt kê chắc cũng được vài trăm hay vài nghìn trang giấy. Điều đó thể hiện gì? Cả một thế hệ trẻ Việt Nam là những người thiếu văn hóa. Vâng, bạn có thể cho là tôi quá lời. Nhưng hãy cứ thử nhìn ra kia mà xem. Trên những chatroom, forum trực tuyến vẫn nhan nhản những lời lẽ cục súc, miệt thị lẫn nhau. Đến cả những em bé đang theo bậc tiểu học vẫn sử dụng tiếng chửi thề làm tiếng đệm đầu môi. Nếu hỏi chúng từ đâu mà biết những từ ngữ như thế, chúng sẽ trả lời cho ta rằng chúng học được từ cha mẹ, anh chị... Từng ngày từng giờ, chúng ta đang làm nhơ nhuốc tâm hồn của trẻ thơ mà không hề cảm thấy đó là tội ác. Thậm chí khi dạy cho các em bé tập nói ta lại càng khuyến khích trẻ chửi thề qua những câu như: "Chửi nó đi con!"
Mang nỗi lòng ấy trò chuyện với vài bạn trẻ, tôi lại thêm bẽ bàng khi các bạn nhìn tôi như nhìn một sinh vật lạ từ hành tinh nào đấy. Và câu trả lời tôi nhận được là: "Chuyện bình thường thế mà cũng lôi ra nói. Điên à?" Vâng, tôi điên nên mới trăn trở về một thế hệ trẻ - tương lai của nước nhà. Tôi điên nên mới nói về những cái mà các bạn mặc nhiên thừa nhận như là chuyện thường ngày và chẳng có gì sai. Tôi điên?
Chuyện văn hóa không chỉ dừng lại đó khi ta nhìn thấy cảnh chen lấn trước quầy vé tàu, xe, chuyện những chàng trai vô tư "ôm cây đợi thỏ" sau những cuộc nhậu triền miên, chuyện nẹt pô xe trước cổng bệnh viện, chuyện bấm kèn tin tin vào giữa đêm khuya khi ta trở về nhà... Những chuyện tưởng chừng như rất nhỏ ấy lại thể hiện một tầm nhận thức thiển cận, một chuẩn văn hóa thấp kém khiến bạn bè các nước miệt khinh ta. Không miệt khinh sao được khi mà rõ ràng là vẫn còn đấy các cô gái trẻ, đầy nhan sắc từng ngày ngồi trên net để "câu" ngoại kiều, cố sống cố chết moi cho được những đồng đô xanh đỏ...
Văn hóa ứng xử của giới trẻ: còn biết nói gì ngoài hai chữ "Hỡi ôi...!" Nguồn:
Người Viễn Xứ Số lượt đọc:
16860
-
Cập nhật lần cuối:
04/02/2009 02:57:14 PM
Trao đổi/Nhận xét | Tổng số:
19 |
Cần có một cái nhìn toàn diện hơn Trước hết phải nói rằng bài viết của tác giả không phải là không có cơ sở. Tuy nhiên, tác giả cần có một cái nhìn, hay nói cách khác cần có cách đánh giá toàn diện hơn.
Thực tế trong xã hội hiện nay, không phải không có "Một bộ phận thanh thiếu niên" có cách sống buông thả, thiếu trách nhiệm với gia đình và xã hội. Nhưng đó không phải là một "Minh chứng" để tác giả đánh giá, quy đồng giới trẻ Việt Nam hiện nay "cư xử thiếu văn hoá". Tác giả mới chỉ nhìn thấy một khía cạnh nhỏ của một vấn đề lớn. Cách viết của tác giả có phần hơi phiến diện, theo hướng "tiêu cực hoá" vấn đề và dẫn người đọc đến một "Viễn cảnh đen tối" của xã hội hiện nay.
Chẳng lẽ tác giả chưa từng được biết đến những gương thanh thiếu nhi vượt khó vươn lên trong học tập, công tác; gương thanh thiếu nhi dũng cảm cứu người, cứu bạn thoát khỏi tai nạn; những gương thiếu nhi không ăn sáng để góp tiền ủng hộ người nghèo, người có hoàn cảch khó khăn; những gương thanh niên có nhiều ý tưởng sáng tạo mang lại nhiều lợi ích cho cộng đồng;... đó không phải là giới trẻ Việt Nam hiện nay sao?
Nếu kết hợp được 2 mặt trên để đưa ra "nhận định", hay "phát xét" có tính giáo dục, chứ không phải cái nhìn "tiêu cực" thì bài viết của tác giả sẽ có ý nghĩa hơn. Đồng tình Tiếp cận với môi trường sống hiện đại của ngày nay tôi cảm thấy đồng tình với ý kiến của chị Lam. Tất cả mọi người nên góp những ý kiến của mình với những bạn trẻ có cách cư xử thiếu văn hoá và ủng hộ đồng tình với những nét văn hoá văn minh mà mình cho là hợp với bản sắc văn hoá của nước ta.
Để góp phần vào xây dựng nước Việt Nam giàu mạnh về kiến thức lẫn văn hoá ứng xử. Liệu đã thật sự đúng chưa? Tôi là một người Việt trẻ trong cái thế giới mà tác giả bài viết nói tới. Tôi thực sự thấy buồn khi đọc được bài viết này. Tác giả đã vô tình đánh đồng cả một thế hệ trẻ hiện nay, cũng đã vô tình hoặc cố tình quên những gì mà chúng Tôi đã làm, những thành quả mà chúng Tôi dã đạt được. "Cả một thế hệ trẻ Việt Nam là những người thiếu văn hóa" ư ??? Liệu đã thực sự đúng chưa?
Tôi không phủ nhận về một bộ phận giới trẻ hiện nay có những thói hư, tật xấu mà bài viết nói tới và cả những thói xấu khác nữa nhưng thiết nghĩ đó chỉ là một thiểu số. Cũng đừng đổ lỗi hoàn toàn cho họ, một phần trong đó còn là hậu quả của sự giáo dục từ phía gia đình, nhà trường và xã hội.
Với một bộ phận như vậy liệu đã đủ để nói lên tất cả về chúng Tôi. Khi Tôi và bạn bè Tôi đang hàng ngày hàng giờ làm việc, học tập và công hiến hết sức trẻ của mình với cả bầu nhiệt huyết không chỉ cho bản thân Tôi, gia đình mà còn cho cộng đồng lẽ nào cũng là những người như bài viết nói tới??? Và bao bạn trẻ khác nữa lẽ nào tất cả chúng Tôi đều như họ - những người mà bài viết đề cập???
Chúng Tôi không hề nói suông, chúng Tôi hành động và lẽ nào tất cả những việc tốt đẹp, đúng đắn mà chúng Tôi đã, đang và sẽ làm không nói lên được điều gì, lẽ nào chúng không đủ để xã hội giành cho chúng Tôi một cái nhìn thiện cảm và bao dung. Dù sao chúng Tôi vẫn còn rất trẻ, xin hãy nhớ! "Khôn không đến trẻ, khoẻ không đến gìa". Chúng Tôi còn nhiều thời gian để chứng minh nhưng xin đừng cho mình cái quyền được phán xét cả một thế hệ những người Việt trẻ chúng Tôi với những lời lẽ như thế. Tác giả chắc không ít lần đã nghe và thấy rất nhiều những bạn trẻ 8X và thậm chí cả 9X nữa thành công trên rất nhiều lĩnh vực - đó không phải là những người Việt trẻ sao?Thật xấu hổ là Tôi chưa được như họ nên Tôi chỉ dám nói lên ý kiến của mình một cách khiêm tốn như vậy thôi nhưng nếu Tôi là một nhà báo, một người như tác giả bài báo này Tôi đã có thể viết một bài viết khác không phải chỉ để bênh vực cho chúng Tôi mà còn để xã hội có một cái nhìn thực sự thấu đáo hơn về một thế hệ những người Việt trẻ tự tin, hiểu biết, năng động.
Ngòi bút cũng là một vũ khí và vì vậy xin hãy cân nhắc thật kĩ từng lời, từng chữ một cách thấu đáo, sâu sắc và toàn diện trước khi đưa ra một nhận xét nào đó và nhất là khi đưa ra một bài báo. Chúng Tôi không thiếu hiểu biết để không biết cái gì là đúng, là sai. Và dù sao thì chúng Tôi vẫn còn rất trẻ. Hãy có một cái nhìn bao dung hơn. Phát sáng Mình đồng cảm vói bạn; Chúng ta hãy học thật rộng, nghĩ thật sâu để "phát sáng" cái ánh sáng của văn hoá . Hãy yên tâm là giới trẻ còn có nhiều mặt Anh ta nói chuyện thô tục trong ứng xử, nhưng trong công ty anh ta rất lịch thiệp. Anh ta cư xử cộc cằ; bên người yêu, anh ta hết sức tinh tế.v.v...
Tôi sinh năm 1989, tôi không có thói quen chửi thề nói tục, nhưng tôi đã thử. Cái cảm giác khi nói ra, nó làm cho ta thấy thoải mái, không bị gò bó, nhất là khi nói chuyện với bạn bè cũng hay có thói quen như thế thì lại có vẻ thân thiện, không ra vẻ ta đây quá chỉn chu lịch thiệp...
Nhưng cũng mong các anh chị hiểu cho từ "trẻ". "Trẻ", ngoài các giá trị tốt đẹp, cũng còn nhiều khuyết điểm đặc trưng. Tính thiếu sâu sắc, thiếu nghĩ tới hậu quả, tính bốc đồng, thói quen muốn hòa nhập... Vì thế, những từ ngữ thô tục xuất ra khỏi miệng cứ như một thói quen, và họ không nghĩ nhiều về việc đó. Nhưng khi tuổi "trẻ" đi qua, khi xã hội mài giũa...
Hy vọng các bạn trẻ sớm ý thức, sớm nhận ra những gì từ miệng mình mà ra. Càng sớm càng tốt. Một ý kiến Mình rất đồng tình với người viết bài này. Mình rất mừng khi thấy có người đề cập về bài viết này.
Đúng là bây giờ mình thấy có những hiện tượng ứng xử thiếu văn hóa. Mình cũng cảm thông với chị Sương Lam. Để ứng phó với hiện tượng này chắc phải tốn khá nhiều thời gian để gặp gỡ, nói chuyện, hay để giãi bày. Thật là khó, rất khó. Mình cũng đang thắc mắc không biết làm sao để nói chuyện được với những người cứ ngứa miệng lên là chửi. Mình nghĩ chắc chỉ có Chí Phèo hay bà già mất gà mới chửi rủa ầm ĩ, nhưng bây giờ số đó nhiều quá đến nỗi người ta dễ xuôi tay bất lực, mặc kệ cho người khác nghĩ gì. Tất nhiên là sau khi người ta chửi xong thì sẽ suy nghĩ lại và sẽ thấy hối hận. Cái đó thì miễn bàn. Nhưng người nghe cảm thấy rất hụt hẫng khi nghe phải ai đó chửi. Có lẽ không phải văn hóa ứng xử của giới trẻ đâu.
Mình là giới trẻ đây nè nhưng mà chưa bao giờ chửi. Chỉ to tiếng với hàng xóm một hai câu thôi. Mà toàn những câu "Cám ơn" hay "Đừng có chửi nữa". Bạn mình nói rằng, có những người thầy đã dạy bạn ấy phải "cám ơn" khi nghe người khác chửi. Bởi vì người ấy đã giúp bạn ấy hiểu ra được một bài học. Khi người ta chửi cũng là lúc người ta dạy cho mình một bài học. Mà mình thấy hiện tượng chửi này cũng không phải của giới trẻ riêng đâu, cả người già cũng chửi đấy. Có điều là ít hơn thôi.
Mình mong sao hiện tượng này cũng sớm hết và môi trường được trong sạch hơn. Chứ cứ ở nhà hay đi ra đường, ở đâu cũng nghe thấy chửi thật là mệt. Văn hoá ứng xử Văn hoá ứng xử là đề tài muôn thuở mà chúng ta bàn không bao giờ hết. Tôi cũng đang nghiên cứu về văn hoá ứng xử của các bạn sinh viên trường tôi mà tôi thấy nhiều bắt cập quá.
Tóm lại, tôi thấy vhưx của giới trẻ hiện nay đang cần phải xem xét lại. Thanks!
Ý kiến của bạn về bài viết: |  | | "Chẳng lẽ ở nhà các bạn cũng... chửi rủa phụ huynh mình như thế?" |
Thông tin liên quan: Tại sao văn hóa "suy dinh dưỡng"?07/07/2009 07:30' AM Chính chúng ta không thể hiểu nổi cái môi trường mà chúng ta hàng ngày cùng chung sống với con cháu chúng ta lại có những khoảng cách ứng xử quá xa nhau như thế, nhiều lúc khó có thể tìm ra tiếng nói chung giữa các thế hệ trong cùng một gia đình. Tám mẩu suy nghĩ về giới trẻ và Élite06/05/2009 03:59' PM Giới trẻ cũng có nhiều người hay, có những người thật sự là élite của xã hội mới, ở nhiều khía cạnh họ tinh hoa hơn bọn tôi nhiều lắm. Nhưng người élite trẻ thì có, còn giới élite trẻ thì chưa. "Giới trẻ không sống “nhạt” mà sống phức tạp hơn"17/02/2009 09:53' AM Đó là nhìn nhận của Đỗ Thanh Hải, Giám đốc trẻ măng của Trung tâm sản xuất phim truyền hình VN (VFC), đạo diễn chuỗi chương trình "Táo Quân" phát sóng mỗi dịp Giao thừa, phụ trách nhiều bộ phim về đề tài người trẻ: “Xin hãy tin em”, “Phía trước là bầu trời” và gần đây nhất là “Nhật kí Vàng Anh” luôn gây được dư luận. "Tự sự" của người trẻ sống nhạt10/02/2009 03:17' PM Sống nhạt, cũng tốt, khi đó là sự kiếm tìm bình yên, ổn định kiểu dĩ hòa vi quý, là trạng thái "tạm chấp nhận được" trong những thời điểm cần "chậm lại nhịp sống, để ta lắng nghe". Nhưng nhìn về phía khác, thì sống nhạt, với người trẻ, cũng đồng nghĩa với sự ngưng tụ, lững thững của sáng tạo, nhiệt huyết. Nhựa sống bị vón cục sẽ tạo ra một xã hội chậm chạp, thiếu sinh khí. Thế hệ dâu tây04/02/2009 05:03' PM Khái niệm “Thế hệ dâu tây” được xuất hiện phổ biến tại Đài Loan nhằm vào thế hệ sinh ra trong những năm 1981-1991. Thế hệ này được mang tên “dâu tây” bởi hai lý do: thứ nhất thế hệ trẻ này được lớn lên trong một môi trường tốt hơn, giống như những trái dâu tây được chăm sóc cẩn thận trong nhà kính, thứ hai là họ giống trái dâu tây ở đặc điểm đẹp hơn, đắt giá hơn nhưng đồng thời dễ bầm dập, không chịu được khó khăn và thất bại bởi họ trưởng thành trong một điều kiện được chăm sóc kỹ lưỡng và gần như có mọi thứ họ yêu cầu. Bất phương trình trong teen Việt24/01/2009 08:04' AM Nhìn một cách khái quát thì bây giờ teen Việt đã làm được nhiều điều đáng khâm phục và ngưỡng mộ, thế nhưng xem xét một cách chi tiết thì có quá nhiều điều cần phải quan tâm và suy ngẫm. Nếu như mọi góc nhìn đều có cái tích cực và tiêu cực thì teen Việt cũng không ngoại lệ. Rõ ràng là không vơ đũa cả nắm nhưng điều mà nhiều người quan tâm là trong đời sống của thế giới teen có quá nhiều điều cần phải nói… Người trẻ phải tự chủ27/12/2008 11:37' AM Chuyên gia Nguyễn Trung đã tâm sự cùng SVVN về câu chuyện tự chủ của người trẻ và sứ mệnh của họ trước yêu cầu của đất nước... Thanh niên và văn hóa thanh niên04/12/2008 09:35' AM Văn hóa thanh niên, xuất phát từ khao khát muốn khẳng định mình của giới trẻ, dù có mặt này mặt khác, tiêu cực và hạn chế, nhưng bao giờ cũng vươn tới văn hóa của sự sáng tạo và đổi mới. Những xu hướng ra đời từ tháng 5/1968.10/11/2008 01:48' PM Cách đây 40 năm, thế giới bàng hoàng vì các phong trào đấu tranh của sinh viên. Có phong trào đấu tranh thành cuộc cách mạng lớn khiến nhiều hệ thống chính trị Phương Tây phải thay đổi. Nhiều xu hướng, phong cách sống, hệ tư tưởng…..đã được định hình trong năm 1968 ( trước đó, hoặc sau đó một năm). Cuộc kháng chiến chống Mỹ của nhân dân Việt Nam thời ấy cũng có vai trò như một tác nhân quan trọng phía sau những phong trào sinh viên này... Thế hệ trẻ văn minh hay bơ vơ08/11/2008 10:33' AM Đơn giản, nếu được hỏi sẽ mang gì khi đến một hòn đảo, câu trả lời của thanh niên Đức là: đĩa CD mà tôi thích! Cuộc triển lãm Jung:de do viện Goethe tổ chức tại TP.HCM “dọn ra” 17 cái mặt CD, mỗi CD là một vấn đề thuộc đời sống người trẻ Đức. Thanh niên Đức đang thực sự quan tâm đến vấn đề gì trong cuộc sống của họ? Họ sẽ “định diện” nền văn hoá mà họ đang làm chủ như thế nào? Chửi như hát hay18/09/2008 09:10' AM Một trong những biểu hiện hay gặp trong nghi lễ đời thường của người Việt là… tiếng chửi. Không phải chửi vì bực bội nhất thời, mà chửi vì thói quen. Chửi có câu có cú, chửi có vần có vè. Sự chửi như hát hay ấy nói lên điều gì trong nếp sống chúng ta? V.I.P tự phong - Ảo tưởng của những cô gái trẻ28/01/2008 09:29' AM Giờ đây, cụm từ Vip được dùng nhiều hơn cả cho những cô gái mới lớn, có chút nhan sắc, thành tích và tự phong mình "cao hơn người thường một bậc". Khái niệm và bản chất của văn hóa30/05/2007 04:53' PM Văn hóa là một hiện tượng khách quan, là tổng hoà của tất cả các khía cạnh của đời sống. Ngay cả những khía cạnh nhỏ nhặt nhất của cuộc sống cũng mang những dấu hiệu văn hóa. Rất nhiều thứ mới thoạt nhìn thì giống nhau, nhưng nếu xem xét kỹ thì lại có những điểm riêng biệt... Bàn về cách xử thế và phép lịch sự trong quan hệ giao tiếp của người Việt Nam hiện nay31/03/2007 04:24' PM Chúng ta hay bàn nhiều về đạo đức, nhân cách con người Việt Nam nhưng có lẽ còn ít nói đến phép lịch sự, cách xử thế của họ trong các quan hệ giao tiếp diễn ra hàng ngày trong gia đình, ngoài cộng đồng. Cũng có người nghĩ rằng phép lịch sự là cái gì xã giao bề ngoài, hình thức làm mất tính đặc thù cá nhân. Họ muốn sống một cách "tự nhiên", riêng biệt, không giống người khác. Điều đó có đúng không? “Văn hóa soi đường cho quốc dân đi”26/02/2007 02:57' PM Nền văn hóa Việt Nam được hình thành và phát triển trong lịch sử lâu dài của dân tộc không phải là kết quả vận động chỉ riêng những yếu tố nội sinh. Trong diễn văn khai mạc Hội nghị văn hóa toàn quốc lần thứ nhất ngày 24/11/1946, Hồ Chí Minh nói: “Văn hóa Việt Nam là ảnh hưởng lẫn nhau của văn hóa Đông phương và Tây phương chung đúc lại… Cơ hội ở mỗi người17/02/2007 09:33' AM “Không khắc phục được ta duy bao cấp thì sẽ khó bề tận dụng được cơ hội và đối phó với những thách thức. Trong “trận chiến” hội nhập, mỗi một người, mỗi một doanh nghiệp phải là một người lính xung kích thì mới thắng được”... Người trẻ nhưng ý thức đừng… trẻ21/12/2006 01:01' PM ... có những câu chuyện nhỏ nhưng lại không hề nhỏ... Kể để nhắc nhau, để thấy rằng người trẻ học kiến thức ở trường, nhưng cũng đừng quên học ý thức, học phép lịch sự. Người trẻ đấy, nhưng ý thích đừng... trẻ! Thế động của văn hóa01/12/2006 10:42' AM Khi nói đến văn hóa Việt Nam, phần lớn những nhà nghiên cứu thuộc thế hệ đàn anh thường nói lên một khái niệm ước lệ như “Nước Việt ta có bốn nghìn năm văn hiến”. Đó là cách nói ở “thế tĩnh”. Coi văn hóa là một gia tài quá khứ, mang một giá trị tượng trưng và mơ hồ cần được chưng trong tủ kiếng hay cất kỹ trong cái tráp sơn son thép vàng của lòng tự hào dân tộc. Ông uống bà khen, có thật không?11/09/2006 06:54' PM Một chút rượu ngon, chỉ một chút thôi, ắt hẳn làm cho bao cuộc hôn nhân thêm thi vị, phút luyến ái đau tiên thêm nồng thắm mà bớt được bao nhiêu ngượng ngùng. Rõ thực thần tình! Bí mật tiền nổi ngứa29/08/2006 07:07' AM Dân tộc ta tự hào có hàng chục ngàn người nổi tiếng như thế, trong đó hàng ngàn tấm gương đã sáng ngời trên mặt báo. Song, giữa dải Ngân Hà, vẫn không khỏi có sao mờ, sao xẹt. Vừa nức tiếng đó, thoắt thành tai tiếng... Khi Hà Nội trở thành chính mình10/03/2010 11:08' AM Khi nào thì Hà Nội trở thành mình nhất? Theo tôi hiểu, đó là những khi Hà Nội đồng nghĩa với phố với cây với nhà, tự phố tự cây đã có linh hồn, còn những con người thật chỉ đóng vai trò điểm xuyết, chẳng hạn như trong các bức tranh của Bùi Xuân Phái. Buổi sáng mùng một vắng vẻ hôm nay, tôi đã bắt gặp một thành phố như thế. Từ yêu Việt Nam đến mua Việt Nam27/02/2010 10:45' AM Mới đó đã 30-40 năm, bạn đọc nào trên 45 tuổi có còn nhớ: Ngày xửa ngày xưa ở Sài Gòn có những chiếc xe ba gác bán xà phòng, đi rong các ngõ hẻm? Ở khu Bàn Cờ của tôi ngày nào cũng thấy một ông già mập mạp mạc quần soóc ka ki, đội nón cối nhựa trắng tinh, đẩy xe ba gác một cách thong thả. Ước vọng hóa hổ25/02/2010 10:09' AM Thật may, ngồi vào bàn định viết chủ đề về khát vọng thành Hổ của Việt Nam, tình cờ tôi đọc được bài [Thế giới] Sợ Rồng (Fear of Dragon) trên tờ The Economics cùng với một số tin, bài thứ hai nói về nỗi lo ngược đời của Trung Quốc trong việc đang hối hả tìm cách ngăn chặn bong bóng tài sản. Đàn ông Tây ăn tết ta10/02/2010 03:26' PM Có thể khẳng định rằng, nhà nào ở Ta có được rể Tây thì hầu như nhà đó đang sở hữu một hạnh phúc. Nguyên nhân tương đối dễ giải thích. Thứ nhất, ở những chàng Tây, do ướt đẫm truyền thống nịnh đầm nên bọn họ chẳng bao giờ biết đánh vợ. Ngược lại, những tay bị vợ Việt cho ăn đòn thường hơi bị đông. Thứ hai, không biết có phải đang bị đá trên sân khách hay không đám rể ngây thơ này thường yêu quý hố vợ mẹ vợ em vợ anh vợ, thậm chí bố của bố vợ, mẹ của mẹ vợ một cách chân thành đến kinh ngạc. Cứ xem cung cách mấy ông rể Tây đi ăn tết ta là dễ dàng nhận thấy. Tắt lửa tối đèn có ai?09/02/2010 07:41' AM Nhiều người bảo, Tết bây giờ nhạt hơn trước. Dẫu ăn ngon, mặc đẹp hơn. Cái sự háo hức, vui như Tết cũng nhạt hẳn. Có thật mọi thứ đều nhạt đi? Tình người là “ muối đời” mặn nhất. Muối mà còn nhạt thì biết lấy gì bỏ vào cho mặn? Hay là đã qua thời, thiếu đủ mọi thứ, người ta phải tựa vào nhau, xích lại gần nhau? Tết này có về không?07/02/2010 02:34' PM Từ hơn một tháng nay câu hỏi ấy đã là câu cửa miệng mỗi khi gặp nhau hay qua telephone thay lời chào hỏi của người Việt trên đất Đức. Sắp Tết rồi, nước Đức mùa này năm nay lạnh quá. Có nơi tới 20, 30 độ dưới không. Cái lạnh giá băng, cái lạnh đến se lòng làm người xa quê càng thêm nhớ về, muốn về lại một quê hương. Hãy tự xét mình01/02/2010 12:30' PM Năm 1943, nhà giáo dục Hoàng Đạo Thúy viết cuốn sách “ Trai nước Nam làm gì?” để kêu gọi thanh thiếu niên Việt Nam rèn luyện chở ngày giúp nước... Con người biến đổi22/01/2010 03:43' AM Bao giờ thì người Việt Nam được tự hào mình là con dân của đất nước hiền hòa, lành mạnh, văn minh và giàu có? Làm sao cho mỗi người nhận thấy và cùng hành động để thay đổi? Bài khác: Bữa cơm gia đình Hà Nội01/01/1900 12:00' AM Phải là một kẻ cô đơn, một người rơi vào hoàn cảnh gia đình không trọn vẹn, không hoàn chỉnh mới thấy không khí gia đình là quý báu như thế nào, nhất là những bữa cơm gia đình, dù nó là hàng ngày nó quen thuộc với ta suốt một đời... Nó là tình yêu, là sức khỏe, là thương mến, là tình máu mủ ruột rà… hơn thế nữa, nó còn chứa đựng nhiều yếu tố văn hóa, và thực chất, nó chính là một phần của văn hóa Thăng Long - Hà Nội. Thượng đế sẽ mỉm cười01/01/1900 12:00' AM Việt Nam gia nhập WTO! Dẫu biết mình chỉ là một trong hơn 80 triệu người thầm lặng ở đất nước này, nhưng vẫn cứ thấy vui. Niềm vui không có hình dáng cụ thể nhưng rất rộn ràng và khó lý giải. Buổi sáng cuối tuần, ngồi với những bạn bè quen thuộc mà bỗng thấy họ mới mẻ, vì câu chuyện phiếm vòng vo một hồi lại quay về với đề tài WTO. Uốn theo chiều gió01/01/1900 12:00' AM Người xưa vẫn dạy: bậc thánh hiền phải biết xử với người đời không có giây phút nào là không ôn hòa trung hậu, muốn như vậy thì phải Hòa nhi bất đồng (cư xử với người hòa hợp mà không dựa theo quá trớn), Hòa nhi bất lưu (cư xử với người hòa nhã mà không a dua), Quần nhi bất phát (liên hợp với mọi người chan hòa mà không vào bè kết phái với ai) nhưng nay làm theo không dễ dàng bởi số lượng người có thính giác và vị giác nhanh nhạy rất nhiều, mỗi khi gió nổi lên, khả năng xuất hiện phong nhân là bất khả kháng, lúc ấy thì biết nghe ai? Sư bảo sư phải, vãi bảo vãi hay! Ông quái01/01/1900 12:00' AM Các cụm từ có liên quan tới chữ "quái", đều tạo cảm giác cho người nghe thấy gai rợn và ghê ghê... Ngay cả mấy ông nhà văn, nhà thơ có tâm hồn mộng mơ, đa sầu, đa cảm, dễ xúc động và hay lụy tình cũng không khoái dùng từ quái cho lắm. Theo như từ điển từ và ngữ Việt Nam, quái là "danh từ” chỉ con vật tưởng tượng có hình thù ghê gớm, lúc nào cũng chỉ chực hại người. Tùy theo từng hoàn cảnh cụ thể, người ta có thể dùng từ quái đi kèm với các từ (ác, dị, đản, gở, lạ, thai, vật...). Tóm lại, dù có đứng một mình hay song hành với từ khác thì cứ có từ quái là chẳng hay ho gì? Thói hư tật xấu của người Việt: Lãng phí, mất gốc, học đòi01/01/1900 12:00' AM Những chốn ăn chơi của Hà Nội là nhất Bắc kỳ, cái đó rành rành không ai chối cãi. Nhưng chúng ta phải buồn phiến mà nhận ra rằng những hiệu cao lâu (1) có danh và bền vững đều là của người Tàu Thói hư tật xấu của người Việt: Tầm nhìn hạn hẹp, cam chịu, lẫn lộn, kìm hãm nhau01/01/1900 12:00' AM Xét nước ta học văn học của Trung Quốc bắt chước quá sâu, có khi mất cả chân tướng của mình. Từ khi hấp thụ văn minh Trung Quốc, không phân biệt tốt xấu cái gì cũng thâu vào, lựa chọn không tinh, được không bù mất. Thói hư tật xấu của người Việt: Thiếu tri thức, học vụ lợi, dễ tầm thường01/01/1900 12:00' AM Tôi thường thấy ở mình kẻ nào khôn hơn chút đỉnh, giao thiệp với người kém hơn chút đỉnh, thuần chỉ nói dối. Đứa “ăn cắp có giấy”, đứa ăn cắp chưa có cấp bằng cũng đều một mực như thế cả... Chuyện về hưu01/01/1900 12:00' AM Thời nay, nhiều quan to về hưu không có được cái thanh cao như thế của tiến nhân. Người thì bòn Nhà nước (tức là nắn túi dân đóng thuê) một chuyến du lịch giả mạo hàng chục ngàn đô |