Thân này không phải là tôi. Vậy tôi là ai? (“Ai” hay “Cái gì” cách hỏi nào đúng?). Chẳng có gì làm căn cứ để tôi thấy được tôi. Soi gương ư! Chỉ là tôi trong các sát-na*) náy mắt này. Các tấm hình ư! Đúng, đó chỉ là cái bóng của tôi chứ không phải là tôi. Tôi như thế là xa lạ với chính tôi mất rồi.
Ba tôi là người thích chụp hình. Mười tuổi tôi đã có máy chụp hình riêng mà ông đặt mua qua hãng Sear ở Mỹ. Máy thì bình thường, nhưng phim là loại cho trẻ con với cuộn phim đúc thành một khối, gài vào máy là chụp không cần phải kéo đầu phim ra khỏi cuộn phim, rồi gài vào trục bên kia, tôi đóng nắp… như phim của người lớn, chụp xong cứ vậy mà lấy ra không cần phải trả phim lại. Lớn lên tôi đi làm báo và lai dính đến hình ảnh, tư liệu ảnh… Do đó, tôi có hầu như đầy đủ các hình ảnh về mình từ khi mới lọt lòng cho đến lúc bước vào tuổi 50. Và khi sắp xếp các hình ảnh của mình theo diễn biến nửa thế kỷ ấy tôi hết hồn vì chẳng biết mình là ai! Chẳng có “thằng tôi" nào giống “thằng tôi" nào cả, lúc 2 tuổi khác lúc 6 tuổi, khác lúc l0 tuổi, lúc 20 tuổi, khác lúc 30 tuổi và khác hẳn lúc 40 và đến gần 50 thì hoàn toàn là một… “người muôn năm cũ” chẳng còn giống cái gì, gì…
Lúc 50 ngoái lại trước một dãy hình bóng cũ (người miền Trung gọi chụp hình là chụp bóng, cái hình là cái bóng, nghệ triết lý hơn nhiều) bạn sẽ tự nhiên cảm thấy sự vô nghĩa của hình hài mà không cần thêm bất cứ một lý giải triết lý, tôn giáo hay thần học nào cả "Thân này không phải là ta". Câu nói của nhà phật, mới đầu nghe thật chói tai, buồn cười, âm lịch khi ta mới hai mươi sung mãn, đẹp đẽ và sống xoay vần theo cái tôi của hình hài. Lúc bất ngờ ngoái lại của tuổi 50, điều ấy là hoàn toàn thật.
Không nhận ra mình hôm nay, nên chúng ta luôn hoài niệm về ngày hôm qua, chữ "Yesterday" ngân vang khắp nơi trong cảm xúc, trong nghệ thuật, âm nhạc… Nhưng, bất ngờ nhất với tôi lại là một ý tứ lạ mà rất rung của ca sĩ huyền thoại Slevie Wonder, bài hát của ông thổn thức không chỉ về Yesterday mà còn là Yester-Me, Yester-you… (Ngày - hôm qua, Tôi - hôm qua và Em - hôm qua). Ca từ luyến láy theo giai điệu đen của ông thổn thức: “Điều gì xảy ra cho thế giới quen thuộc này khi chúng ta mơ… Và khi thời gian trôi qua, tôi là Tôi - hôm qua, em là Em - hôm qua, ngày là Ngày hôm qua.
Ở đâu rồi ánh hào quang tươi sáng của ngày hôm qua khi chúng ta nhận ra bánh xe của cuộc đời xoay vần chúng ta…
Khi nhớ lại những gì chúng ta, có nỗi buồn nản vì sự vô nghĩa, trừ ký ức về Tình yêu - hôm qua (Yester - Love) và giờ đây dường như những Giấc mơ - hôm qua (Yester - Dream) ấy thật kinh khủng, nó như một trò chơi tồi mà chúng ta đã từ chơi…”.
Có rất nhiều Yester - Me, Yester - You như những chiếc bóng chồng lên dòng thời gian, chứ không thể có một “Me” hay “You” duy nhất tồn tại mãi mã như thế từ trước đến ngày sau cùng. Cái lạ là dù thay đổi mãi như thế nhưng chúng ta vẫn không bị vong thân, bị đánh mất chính mình, chúng ta vãn xuyên suốt mãi là một người, không phải là nhiều người trong một kiếp sống (bằng không chúng ta tất cả sẽ bị tâm thần phân liệt hay đa nhân cách rồi). Tất cả là nhờ những cuộc gặp gỡ. Bởi trong dòng của mọi sự trôi đi, biến dạng mãi ấy, gặp là những điểm bất động, những gương mặt, những nụ cười, những ngôi nhà, những góc phố, những kỷ niệm…được lưu giữ lại. Tất cả giúp chúng ta nhớ, giúp ta với những yester - me, yester - you, yester - glow ( sự tươi tắn - hôm qua), yester - love (tình yêu - hôm qua), Yester - Dream (Giấc mơ - hôm qua), yester - fool (dại khờ hôm qua)…Nhờ vậy chúng ta không quên. Không quên chúng ta!
Những lúc không thể chạy được vì đầu gối đau do “ lão hoá”( thằng nhóc trẻ trung như tôi gìơ là ông già, đã “ lão” thật tức cười!), tôi lại chuyển động bằng xe đạp. Xe đạp cho tôi cảm giác trôi y như dòng thời gian. Xe hơi thì chạy vù vù, không phải trôi. Xe gắn máy thì phải lo lạng lách …Hàng tuần tôi đều dành ngày cho xe đạp, nai nịt gọn gàng bằng chiếc quần chẽn chuyên dụng có miếng lót mông bên dưới, nón bảo hiểm…Tôi sung sướng cỡi lên chiếc xe đạp địa hình yêu thích và bắt đầu thả trôi mình theo dòng sự sống. Khi những vòng bánh xe bắt đầu kêu lạo xạo trên mặt đường là lúc tôi bắt đầu thấy mình trẻ lại. Tôi mơ về những vòng xe êm ái trên đường Bạch Đằng -Đà Nẵng buổi chiều cùng vài người bạn thân đạp xuống sông Hàn ngồi nhìn “mây phủ đỉnh Sơn Trà”, những con đường nửa mang chất tỉnh lẻ êm đềm, nửa mang cái khí vị hùng vĩ của một thiên nhiên khoáng đạt, thêm chút trí thức của một thành phố chưa kịp hoàn thiện… của thị xã Đà Nẵng những năm 60, 70 của thế kỷ 20 đã làm nở hoa những tâm hồn yên tịnh.
Rồi những năm sau ngày kết thúc chiến tranh Việt Nam 1975, tôi lại lững thững đạp xe trên những đường phố Sài Gòn vắng ngắt nhưng ẩn chứa bên trong một cuộc cách mạng tư tưởng kinh tế, chính trị, xã hội chuẩn bị nổ bùng. Nhà tôi ngay ở góc Mạc Đỉnh Chi, Tự Đức, một trong những khu vực đẹp nhất Sài Gòn với những hàng me cao vút nhơ một công viên yên tĩnh, bốn giờ chiều là hết xe chạy. Khu vực này gắn với đường Phùng Khắc Khoan với các biệt thự ngoại giao, với nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi, ẩn chưa bao nhiêu biến cố và gương mặt lịch sử. Với tòa đại sứ Hoa Kỳ buồn thảm sau 1975. Chiều chiều, những vòng xe của tuổi tôi vừa trưởng thành không biết đi về đâu trước một giai đoạn lịch sử khốc liệt thời hậu chiến. Những vòng xe lăn lóc cóc trên đường đầy lá me của Phùng Khắc Khoan chạy qua trước khu dinh thự cũ của đại sứ Hoa Kỳ vừa rút khỏi Sài Gòn thất thủ; Vòng xe dừng lại trước buổi khai quật hai nấm mồ không bia nằm ngay cổng vào nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi để được thấy một câu trả lời chứng tá của lịch sử: hai xác chết bên dưới chính là tổng thống và ông cố vấn của nền đệ nhất cộng hoà bị thanh toán năm 1963…
Tất cả, từ lịch sử khủng khiếp của thời đại đến lịch sử tầm phào riêng tư của cuộc đời tôi đều trôi qua “khung nhìn” của chiếc du thuyền vượt thời gian mang tên : xe đạp!Bước vào tuổi 30, những năm đầu thập kỷ 90, tôi đã có xe hơi. Nhưng cũng dăm năm sau vào cuối thập kỷ ấy, khi được cùng đạp xe với người bạn trên những con đường của thị xã- làng quê Rendbourg năm trên kênh đào nổi biển Bắc và biển Baltic, tôi chợt nhận ra lại giá trị của những vòng xe đã mất. Mười năm sau, vào năm 2007, khi bằng lái xe hơi hết hạn, tôi đã không nộp đơn gia hạn nó nữa! Hoặc là tôi đã già hoặc là tôi vẫn còn trẻ như “đất nước bốn ngàn năm vẫn trẻ con”, ông già 50 tuổi này lại tiếp tục ngây ngất trong tiếng lạo xạo của bánh xe lăn trên phố, tiếp tục lơ mơ, tiếp tục ngây ngất trong cơn gío thổi từ thời niên thiếu, thổi đến vô cùng hư vô, thổi bạt kiếp người, thổi biến dạng một thân xác từ xinh đẹp thành già nua. Chấp cho gío thổi. Tôi chẳng bao giờ bị “ bóp méo” bị “rỉ sét”. Tôi sẽ vẫn mãi yêu Thái Hiền của tuổi 15 bài hát Tuổi Ngọc của Phạm Duy: “Xin cho em còn một xe đạp. Xe xinh xinh để em đi học từng vòng từng vòng xe, là vòng đời nhỏ bé… rồi một ngày mai đây, từng kỷ niệm êm ái , chở về đầy trên chiếc xe này. Xin cho em nhiều thêm chuyến xe êm đềm…"
Giờ đây tôi lại trở về là người của xe đạp. Xe đạp giúp tôi thấy mình trôi.
Trôi, trôi… dưới những vòng bánh xe cọ xát vào lòng đường và có lúc thì nhịp nhàng luân chuyển tạo ra một cảm giác sống, cảm giác "in touch" với cuộc đời. Đành rằng, mọi thứ chuyển động đều tạo ra sự sống… và nghiệt ngã thay, cũng cũng tạo ra cái chết, nhưng chuyển động trôi bằng cơ bắp của mình là sống động nhất. Nó củng cố cho ta động thái dâng hiến thân xác cho một chuyến đi, một cuộc hành hương mà hành hương là chuyển động để đi tìm những “mấu chốt”, mục đích, nơi đến, không phải là chuyển động vô định, hư vô.
Và để chống lai quy luật “Cái gì cũng thay đổi, cũng tàn lụi” may thay những hình ảnh vẫn tồn tại như buổi ban đầu. Đó trở thành những điểm bất động, không tàn, không phai. Đó là "mấu chốt" cho đời sống, cho suy tưởng, cho ta còn là ta
Những gương mặt, những ngôi nhà, những góc phố… Đó là “gặp” Trôi là để được như thế: để gặp và bất động hóa ký ức, hóa thạch hóa thời gian. Tạo ra những điểm bất động không lão hóa, hoen gỉ. Gặp nhau là ân sủng, vì nó mang lại niềm vui, nhưng ân sủng lớn nhất là cung cấp những “điểm bất động” quý giá cho cuộc đời. Các tấm hình của tôi 50 năm qua là những “điểm bất động” ấy, nó giúp tôi không bị đánh mất, nó giúp tôi không thành hư vô.
*) Sát-na: Theo Phật giáo, sát na - một đơn vị thời gian siêu nhỏ, ngắn nhất của thời gian. Một niệm thoáng qua trong tâm thức có đến 90 sát na. Mỗi sát na là một tiểu niệm. Sự sinh diệt nhỏ nhiệm của mỗi sát na chỉ có Phật trí mới thấy được. Theo
Thể thao văn hóa - Đàn ông Số lượt đọc:
1659
-
Cập nhật lần cuối:
15/06/2008 11:30:23 AM
Nhập trao đổi: |  | | Tranh sơn dầu "Chợ Hoa", Võ Hoài Nam |
Thông tin liên quan: Ra mắt tác phẩm Giết con chim nhại13/09/2008 03:32' PM Giết con chim nhại của Harper Lee, cuốn sách từng được xếp trong danh sách những cuốn sách cần đọc trước khi qua đời bên cạnh Kinh thánh và Chúa tể của chiếc nhẫn. Tác phẩm sẽ ra mắt độc giả Việt Nam trong thời gian tới ... Tôi là ai?01/11/2007 08:41' AM Câu hỏi có vẻ ngớ ngẩn hóa ra lại vô cùng chí lý, tạm thời chia ra làm hai nhóm người, xin khu biệt chỉ gồm toàn những người trẻ. Nhóm người không bao giờ tự đặt cho mình câu hỏi: Tôi là ai? Bởi họ thừa biết , dĩ nhiên tôi đã là tôi. Nếu có cắc cớ với bản thân, thì chỉ là : Tôi đã xứng đáng với tôi chưa? Còn thì tôi sống, học tập , làm việc và vui chơi như chính tôi, bằng hết nhiệt huyết và đam mê tuổi trẻ . Nhóm người còn lại, luôn chau mày nhăn trán: Tôi là ai? Và nháo nhào, tôi đi tìm tôi, khổ nỗi , tôi này một khi đã đi tìm, thì lại rất hoang mang, vì không biết tôi kia như thế nào, làm cách nào để tôi này nhận dạng tôi kia... Biện chứng của quá khứ13/05/2007 11:52' AM Tại sao quá khứ lại hấp dẫn và quan trọng đối với loài người như vậy? Sự hấp dẫn của quá khứ là do chính nó hay do con người bất lực và chỉ biết kéo lê quá khứ của mình đến tương lai? Đó chỉ là hiện tượng, hãy nhìn sâu hơn vào tâm hồn của mỗi con người để thấy rằng, có con người nào mà không mơ ước về tương lai, có dân tộc nào mà không hướng về tương lai? Quá khứ thật hấp dẫn nhưng quá khứ có vai trò như thế nào đối với tương lai? Tương lai, thực ra là gì và làm thế nào để có được nó? Đi giật lùi về tương lai28/03/2007 01:30' PM Nếu chỉ tự ngắm nhìn mình, ta đang có những bước tiến an ủi nhưng so với tốc độ phát triển của nhiều nước khác, có lẽ chúng ta đang đi giật lùi về tương lai. Điều đó có thể lý giải phần nào hiện tượng ta vẫn thấy tiến hơn trước, ngày càng xa điểm xuất phát nhưng càng tiến thì lại càng tụt hậu so với các nước. Quá khứ và tương lai trò chuyện31/12/2006 07:35' PM Quá khứ này, anh là kẻ bạc tình bạc nghĩa, một đi không trở lại thế mà người ta lại luôn nhớ về anh. Trong khi tôi đầy khát khao, mong đợi, ngóng chờ thì vẫn chỉ bị coi như một khái niệm. Bí quyết của anh là gì vậy? Để đến được tương lai?24/05/2006 08:27' PM “Chỉ tưởng tượng ra tương lai không đủ, bạn phải xây dựng nó”. Càng ngày người ta càng nhìn rõ một điều: Rất nhiều vấn đề trước đây tưởng như bất biến thì cũng có thể thay đổi; nhiều nguyên lý không còn mang giá trị thực tiễn. Từ đó, xuất hiện thái độ hoài nghi. Nhưng, con người không thể cứ quay lại quá khứ mà phải bước tới tương lai... Tôi muốn đời tôi mầu gì?12/04/2006 08:06' PM Ngày đầu năm lạnh ngăn ngắt, nhận được rất nhiều lời chúc: hạnh phúc, sức khỏe, may mắn, thành đạt…, xong rồi ra đường, mắt đeo cái kính xanh nên nhìn gì cũng xanh xanh. Ngoài đường, ai nấy áo lạnh, đèo trẻ con che mặt bằng khăn voan trông thật đáng yêu... Xây dựng con đường tới tương lai23/01/2006 09:55' PM Từ khái niệm ô tô đến công nghệ, những nhà tương lai học và chuyên gia về văn hoá quần chúng vẫn muốn reo rắc cho các nhà chiến lược kinh doanh bằng những suy luận của họ về thế giới của chúng ta sẽ như thế nào trong 10, 20, và 50 năm tới... Tương lai28/11/2005 05:56' PM Tương lai sẽ đi về đâu? Con người sẽ sống ra sao khi chỉ có trí óc tưởng tượng bị giới hạn? Mọi thứ không ngừng thay đổi. Thời gian trôi đi một cách chóng mặt và nhân loại như đang chạy đua với nó. Kẻ nào sẽ là người chiến thắng trong cuộc đua vô hình này? ... Văn hoá và Tương lai16/10/2005 10:14' AM Tương lai không phải là của văn hoá, tương lai là của con người với tư cách là một thực thể văn hoá. Trình độ nhận thức của con người đã đạt đến mức con người nhận thấy văn hoá trở thành quan trọng.... Văn hoá và Hiện tại 16/10/2005 10:12' AM Toàn bộ đời sống tinh thần của chúng ta hiện nay là gì, nếu không phải là sản phẩm của văn hoá? Tôi là ai?06/08/2005 11:24' AM Tôi là ai? Câu hỏi lớn ai cùng cần có câu trả lời. Chiếc La Bàn mang tên cái Tôi19/04/2005 04:10' PM Stephen R. Covey đã cho ra đời cuốn sách First Things First (Chiếc La bàn mang tên cái Tôi). Để giải quyết tận gốc rễ căn nguyên của căn bệnh trầm kha stress, ông nhấn mạnh chúng ta phải bắt đầu hành động theo định hướng của chiếc la bàn, cái giúp ta đi tới những giá trị thực thụ trong mỗi cá nhân thay vì chiếc đồng hồ quản thúc. Mánh bí truyền15/10/2008 10:08' PM A, không biết có phải cậu ta không, trông oách lắm. Chợt cái thân hình mập ú xúng xích trong chiếc Vecton ngoại lượn xoáy một vòng rất kiểu cách trên đôi giày bóng như quang dầu nơi khúc quặt góc hồ. Đúng rồi. Đúng cậu ta rồi, béo đến biến dạng… Truyền thuyết Sakura01/10/2008 07:59' PM Sau bóng hoa anh đào, vẫn là chuyện tình "ngoài chồng vợ". Đó cũng là vấn nạn đặc trưng đô thị Việt hiện đại, trong hội nhập văn hoá toàn cầu. Phải chăng thế giới cũng đang ưu tư dài dài hoặc vô phương với kiểu yêu này? Thúy Kiều xử án Hoạn Thư24/09/2008 11:11' AM Nguyên Thúc Sinh là chồng của Hoạn Thư, một thương nhân, mở ngôi hàng ở Lâm Truy buôn bán. Thúc Sinh xa nhà, vào chơi chốn lầu xanh gặp Thúy Kiều, mê tài sắc của Thuỳ Kiều nên cứu nàng ra khỏi lầu xanh và cưới làm vợ. Hoạn Thư hay tin nhưng bỏ ngoài tai và nghiêm cấm tin ấy lộ ra ngoài. Thúy Kiều bàn với thúc sinh là phải công khai hoá chuyện làm vợ bé của Thuỳ Kiều... Ra mắt tác phẩm Giết con chim nhại13/09/2008 03:32' PM Giết con chim nhại của Harper Lee, cuốn sách từng được xếp trong danh sách những cuốn sách cần đọc trước khi qua đời bên cạnh Kinh thánh và Chúa tể của chiếc nhẫn. Tác phẩm sẽ ra mắt độc giả Việt Nam trong thời gian tới ... Công ty và Mắt bão05/09/2008 08:41' PM Tháng 3.2008, Phan Hồn Nhiên phát hành truyện dài Công Ty (NXB Trẻ), tháng 5.2008, chị phát hành tiếp truyện dài Mắt Bão (NXB Văn Nghệ). Cả hai đều viết về giới trẻ (sinh viên, nhân viên văn phòng) và đều được đón nhận nhiệt tình... Họp lớp cũ11/08/2008 06:39' PM Nguyễn Việt Hà bao giờ cũng thế. Luôn chỉ là chính mình. Giọng giễu nhại thường quen. Hả hê chen phiền muộn, huỵch toẹt lẫn vào khôn khéo. Không hề muốn che chắn sau hào nhoáng nhung lụa tu từ... Vài phân tích nội dung cuốn Mật mã Da Vinci28/07/2008 10:02' PM Trong bốn năm qua, cuốn tiểu thuyết “The Da Vinci Code” (Mật mã của Da Vinci) của Dan Brown được coi là thuộc loại “best seller” trên thế giới và đã gây ra rất nhiều tranh luận. Tác phẩm này đã chứa đựng những gì mà gây nhiều phản ứng như vậy? Bài khác: "Con người khắc khoải vắng bóng dần trong văn học"01/06/2008 08:48' AM Âm thầm viết, âm thầm dịch sách, thậm chí âm thầm mở một trang web văn chương, tiểu luận - nhà văn, dịch giả Mai Sơn đến nay đã có 8 đầu sách (truyện ngắn, biên soạn, dịch thuật), trong đó đáng chú ý là cuốn "101 triết gia" và tập truyện "Hư cấu"... Giã biệt bóng tối25/05/2008 10:18' AM Đầu tháng 3-2008, Tạ Duy Anh trình làng tiểu thuyết Giã biệt bóng tối do NXB Hội Nhà văn ấn hành. Nổi danh ngay từ truyện ngắn đầu tiên Bước qua lời nguyền, nhà văn Tạ Duy Anh thường mang lại cho đời sống văn chương không ít xôn xao mỗi khi tung ra tác phẩm mới... Truyện ngắn của "phu chữ" Lê Đạt03/05/2008 11:44' AM Mi là người bình thường (NXB Phụ Nữ) là tập truyện ngắn thứ hai vừa được tái bản của Lê Đạt (sau tập Hèn đại nhân - NXB Phụ Nữ 1997). Sách rời nhà in vừa đúng ngày ông mất (21-4-2008)... Những đoản khúc Lê Đạt01/05/2008 07:02' PM Người “phu chữ” Lê Đạt đã dừng chân trên công trường chữ sản xuất thơ ca. Trong “bộ tứ” nhà thơ thường được nhắc đến của thời Nhân Văn – Giai Phẩm, ông là người ra đi thứ ba, sau Phùng Quán, Trần Dần. Cả bốn ông rồi ra đều được trao tặng giải thưởng nhà nước về văn học nghệ thuật... Đường chữ01/05/2008 06:23' PM Câu thơ khổ tu xí xoá nợ luân hồi Sau Nhân Văn, tôi vẫn tiếp tục… Nhân Văn chỉ là một chặng chứ không phải toàn bộ Đường chữ của Lê Đạt... Văn học trẻ - khát vọng lối đi riêng27/04/2008 11:22' AM Dù là phản ánh bức tranh cuộc sống hay một khoảng khuất riêng biệt, không ít nhà văn trẻ đang muốn nói tiếng nói riêng của mình với bạn đọc.. Cọng rêu dưới đáy ao22/04/2008 08:38' AM Với cuốn "Chuyện làng ngày ấy", Võ Văn Trực đã cất tiếng kêu cứu về làng quê mình bị tàn phá và chứng minh một chân lý: Phá hoại văn hóa sẽ dẫn đến phá hoại lương tâm và con người dễ trở nên độc ác...
|