Đang tải dữ liệu...
ChúngTa.com.NET CommunityHanoi Software JSCDoanh nhân 360
Home
 
Suy ngẫm
 
Giáo dục
 
Trải nghiệm Trưởng thành
 
Kinh doanh
 
CNTT
 
Góc Giải trí
 
Tác giả
   Phim - Âm nhạc    Cười ;-Dzui    Thơ    Truyện ngắn+"dài"    Linh tinh khác
Tìm bài viết
Tìm kiếm nâng cao
Thống kê
Số lượt truy cập: 44.935.005
Số người trực tuyến: 158
Trang chủ  >  Góc Giải trí  >  Truyện ngắn+"dài"

Vài phân tích nội dung cuốn Mật mã Da Vinci

Minh Bùi
Tổng hợp
   
10:02' PM - Thứ hai, 28/07/2008

Trong bốn năm qua, cuốn tiểu thuyết “The Da Vinci Code” (Mật mã của Da Vinci) của Dan Brown được coi là thuộc loại “best seller” trên thế giới và đã gây ra rất nhiều tranh luận. Tác phẩm này đã chứa đựng những gì mà gây nhiều phản ứng như vậy?

Ý tưởng ban đầu

Dan Brown cho biết ý tưởng viết một cuốn sách về Leonardo Da Vinci đã chớm nở trong ông khi ông đang theo học ngành lịch sử nghệ thuật tại đại học của thành phố Seville, Tây Ban Nha.

Tại đây ông được học về những bí ẩn trong những hoạ phẩm của các đại danh họa. Một hôm, khi quan sát kiệt tác “The Last Supper” (Bữa tiệc cuối cùng hay Bữa tiệc ly) của danh họa Leonardo da Vinci vẽ năm 1498, mô tả cảnh Chúa Jesus đang ngồi dự tiệc với 12 môn đệ trong đêm trước ngày Ngài đi chịu tử nạn. Dan Brown phân tích nhiều bí ẩn trong bức ảnh này, nhất là hình ảnh của John, một môn đệ trẻ đẹp ngồi cạnh Chúa Jesus. Ông cho rằng hình ảnh người trẻ đó nhất định không phải là một người đàn ông, mà là một người đàn bà, và ông nghĩ rằng đó là bà Mary Magdalene trong thánh kinh. Từ ý nghĩ đó, ông quyết định viết một cuốn tiểu thuyết có nhan đề là “The Da Vinci Code”, tức Mật mã của Da Vinci, dựa trên sự khám phá đó!

“Bữa tiệc cuối cùng” (The Last Supper) của Chúa Jesus và 12 môn đệ được nói đến trong Phúc âm Thánh John, chương 13, khái lược như sau:

Trước lễ Vượt Qua, Chúa Jesus biết giờ của Ngài đã đến, giờ phải bỏ thế gian về với Đức Chúa Cha, nên trong một bữa ăn tối với 12 môn đệ, Người đứng dậy, lấy khăn thắt lưng và bưng chậu nước đi rửa chân cho từng môn đệ để dạy họ về tinh thần phục vụ và biết thương yêu nhau, sau đó Ngài nói những lời nhắn nhủ rất quan trọng và rất cảm động. Người cũng báo trước “có một người trong anh em sẽ nộp Thầy” để ám chỉ Judas Iscariost. Mọi người đều xao xuyến. Trong số các môn đệ, có một người được Chúa Jesus thương mến (đó là John, người trẻ nhất), đang ngồi ăn đầu tựa vào lòng Chúa, nên Simon Peter liền ra dấu cho John hỏi Thầy muốn nói về ai. Chúa Jesus liền trả lời: “Thầy chấm bánh đưa cho ai thì chính là kẻ ấy.”

Trong tranh, khi nhìn hình John ngồi bên phải Chúa Jesus, được Simon Peter lấy tay kéo nằm ngửa người ra để nói nhỏ nhờ hỏi Chúa Jesus ai là kẻ phản bội, chúng ta thấy John giống một người đàn bà đang lả lơi hơn là một người đàn ông, đúng theo Dan Brown đã nghĩ.

Phúc âm của Thánh Luke là cuốn phúc âm nói về hình ảnh nhân vật Mary Magdalene rõ nhất như sau:

Đoạn 7: Đoạn này dài, xin tóm lược như sau: Khi Chúa Jesus đang ăn cơm ở nhà một người Pharisees, bỗng có một người phụ nữ ở trong thành là người tội lỗi (sinner), đến đứng đàng sau Chúa mà khóc, nước mắt rớt ướt chân Người. Cô ấy lấy tóc mà lau, rồi lấy dầu thơm mà xức. Một người Pharisees tên là Simon nghĩ bụng: Nếu ông này là ngôn sứ chắc phải biết người đang đụng đến mình là thứ nào: một người tội lỗi! Chúa Jesus liền nói với người Pharisees đó: Tôi vào nhà ông, nước lã ông cũng không đổ lên chân tôi, còn cô ấy lấy nước mắt tưới lên chân tôi. Dầu ô-liu ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn cô ấy lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi. Vì thế, tôi nói cho ông hay: “Tội chị ấy rất nhiều, nhưng đã được tha...” Rồi Chúa nói với người phụ nữ: “Tội của cô đã được tha rồi.” Bây giờ những người đồng bàn liền hỏi: “Ông này là ai mà lại tha được tội?” Nhưng Chúa Jesus đã nói với người phụ nữ: “Lòng tin của cô đã cứu cô. Cô hãy đi bình an.” (Luk. 7: 36-50)

Đoạn 8: “Sau đó Đức Jesus rảo qua các thành phố, làng mạc và rao giảng Tin Mừng Nước Thiên Chúa. Cùng đi với Người có Nhóm 12 và mấy người phụ nữ đã được Người trừ quỷ và chữa bệnh. Đó là bà Mary gọi là Mary Magdalene, người đã được giải thoát khỏi bảy quỷ, bà Joanna, vợ ông Chuza quản lý của vua Herod, bà Susanna và nhiều bà khác nữa. Các bà này đã lấy của cải mình mà giúp Đức Jesus và các môn đệ.” (Luk. 8: 1-3)


Mary Magdalene

Trên đây là hai nguồn cảm hứng mà Dan Brown đã dựa vào đó để xây dựng hư cấu cho cuốn tiểu thuyết The Da Vinci Code.

Dựa trên những cảm hứng nói trên, Dan Brown muốn viết một câu truyện mô tả Chúa Jesus đã không bị đóng đinh trên thập giá, mà lại cưới bà Mary Magdalene và qua đời một cách bình thường. Chúa Jesus đã quyết định truyền ngôi cho bà. Chúa Giêsu thực sự là một nhân vật hoạt động cho nữ giới bình quyền, nhưng Giáo Hội đã che đậy đi tất cả những điều ấy bằng các thứ dối trá về thần tính của Người.

Với những ý nghĩ như thế, tác giả đã cố gắng đi tìm các sử liệu có thể giúp xây dựng một kết cấu câu chuyện nghe cho nó có vẻ hợp lý. Dan Brown đã tự nghỉ việc để miệt mài ngồi viết. Vợ ông, bà Blythe Brown, đã giúp ông rất nhiều trong việc tra cứu các tài liệu.

Dan Brown đã khôn khéo liên kết những nhân vật, những biến cố, những câu chuyện, những tổ chức... riêng rẻ có thật, lại thành tổng thể chặt chẽ, như thật.

Cốt truyện của tiểu thuyết Mật mã Da Vinci

Trong một chuyến công tác tại Paris, đang đêm giáo sư Robert Langdon, nhà biểu tượng học Mỹ thuộc đại học Harvard, đã nhận được một cú điện thoại cho biết: người giám đốc già của Viện Bảo Tàng Louvre ở Paris đã bị ám sát ngay trong Viện. Cảnh sát đã tìm thấy bên xác chết của ông có để lại một mảnh giấy không rõ ý nghĩa.

Trong cuộc điều tra vụ án, giáo sư Langdon đã hết sức bàng hoàng khi khám phá ra những “mật mã” trong các tác phẩm được đại danh họa Leonardo da Vinci che dấu rất khéo léo. Giáo sư Langdon đã hợp tác với một chuyên viên mật mã người Pháp là bà Sophie Neveu. Bà chính là cháu gái của giám đốc Viện bảo tàng vừa bị giết.

Trong khi điều tra, họ khám phá ra rằng người quản thủ viện bảo tàng đó có dính líu tới một hội kín phát sinh từ Tu Viện Kín Sion (The Priory of Sion) cổ xưa. Theo Dan Brown, khi đến chiếm đóng thánh địa Jerasalem vào năm 1099, một số hiệp sĩ của Tòa Thánh đã khám phá ra một số tài liệu lịch sư quan trọng liên quan sự sống còn của Giáo Hội. Biết được chuyện này, Giáo Hội đã tìm cách tiêu diệt họ. Họ đã phải thành lập một hội kín để bảo toàn các tài liệu này. Trong những tài liệu đó có cả sách Phúc âm của Mary và Phúc âm của Phillip đã được tìm thấy ở thư viện Nag Hammadi và những cuộn giấy tìm được ở Biển Chết (Dead Sea Scrolls). Dan Brown cho rằng đây là những sách Phúc âm mà lúc tiên khởi đã bị Toà Thánh Vatican cho là ngụy thư và loại khỏi Thánh Kinh. Qua thời gian, hội kín này đã quy tụ nhiều nhà bác học lừng danh như Leonard da Vinci, Victor Hugo, Isaac Newton, Botticelli... Leonard da Vinci đã mã hóa những bí mật khám phá được vào tác phẩm The Last Supper của mình.

Giáo sư Langdon và Neveu đã thực hiện những cảnh truy lùng đầy kỳ thú và không biết sợ sệt, từ Paris qua London, để khám phá cho xong sự thật, vì sợ rằng nếu không khám phá được, sự thật lịch sử sẽ bị giấu kín mãi mãi.

Khi truy lùng sự thật lịch sử, Robert Langdon và Sophie Neveu còn bị một nhóm bí mật bám sát để tìm cách thanh toán, đó là nhóm Opus Dei, một “giáo phái” được Tòa Thánh Vatican công nhận!

Trong thực tế, Opus Dei (có nghĩa là “Kỳ công của Thiên Chúa”) là một tu hội công giáo được Giám mục Jose Maria Escriva de Balaguer y Albas thành lập tại Tây Ban Nha ngày 2.10.1928 và được Tòa Thánh phê chuẩn vào cuối năm 1950. Mục tiêu của tu hội này là quy tụ những giáo dân công giáo muốn thánh hóa đời sống của họ và dấn thân phục vụ tha nhân giữa dòng đời. Hiện nay tu hội có khoảng 77.000 hội viên và 1500 Linh mục linh hướng. Đây là một tổ chức thực hiện được nhiều công tác rất hữu ích và chẳng bao giờ làm những công việc như thế.

Trên đường truy lùng, hai người cũng phát hiện ra rằng người ông của Sophie Neveu vừa bị giết là người cuối cùng giữ bí mật về Grail, vốn được coi là bí mật lớn nhất của văn minh Thiên Chúa Giáo. Hội kín nói trên đã thề bảo vệ Grail mãi mãi, mặc dầu Giáo Hội đã bác bỏ “sự thật” về Grail, còn một nhóm trong Vatican tìm cách tiêu diệt bí mật đó.

Grail là gì? Grail - còn được gọi là Holy Grail - là cái chén thánh. Theo truyền thuyết Trung Cổ, chén này đã được Chúa Jesus dùng trong buổi tiệc cuối cùng (the Last Supper) và được ông Joseph Arimathé dùng để hứng những giọt máu cuối cùng của Chúa Jesus trên Thánh Giá, thường được hiểu là biểu tượng của tinh thần Kitô giáo tinh tuyền đã bị mất đi.

Nhưng Dan Brown đã lấy ý từ “mật mã” trong tranh “The Last Supper” của đại danh họa Leonardo da Vinci, cho rằng Grail không phải là gì khác mà chính là bí mật về cuộc hôn nhân giữa Chúa Jesus và Nữ Thánh Mary Magdalene.

Nhìn trang phục của Chúa Jesus và John mà Dan Brown cho là Mary Magdalene, Dan Brown thấy rằng trang phục của Jesus và Mary Magdalene đối xứng nhau về màu sắc: Chúa mặc áo trong màu đỏ, áo choàng màu xanh, còn Mary Magdalene mặc áo trong màu xanh, áo choàng đỏ. Hình dáng hai người ngồi kế nhau tạo thành một chữ M, tượng trưng cho Mary Magdalene. Dan Brown kết luận rằng Chúa Jesus và Mary Magdalene là một cặp vợ chồng.



Theo Dan Brown, Magdalene đã trốn tránh đến tận xứ Gaule (thuộc Pháp) để bảo vệ huyết thống của Chúa Jesus. Giáo Hội từ khởi thuỷ đã dùng mọi thủ đoạn khám phá ra dòng dõi này để thủ tiêu, nhưng không thành công. Con trai của hai người đã đến Pháp và truyền lại dòng máu “Vương triều” đó cho một số người Châu Âu. Một số Giám mục trong tổ chức Opus Dei, đã tìm cách chiếm đoạt và che giấu những dấu tích của cặp Jesus và Mary Magdalene để lại.

Với những lập luận này, tác giả cho rằng từ trước đến nay Tòa Thánh Vatican luôn nhấn mạnh đến quyền lực của phái nam và triệt hạ uy tín của phái nữ, phỉ báng Nữ Thánh Mary Magdalene, mặc dầu Chúa Jesus muốn truyền ngôi lại cho bà chứ không phải cho Peter. Tác giả gợi ý rằng đã đến lúc ngôi vị thiêng liêng này phải được trao lại cho nữ giới trong kỷ nguyên của Nữ đang đến.

Cuốn truyện kết thúc với cảnh Robert Langdon và Sophie Neveu thoát mọi hiểm nguy và yêu nhau. Cô Sophie Neveu được mộ tả như là hậu duệ của Chúa Jesus và Thánh Mary Magdalene.

Phản ứng đối về nội dung tiểu thuyết

Tiểu tuyết của Dan Brown rất thành công khi được xuất bản năm 2003, cạnh tranh với cả bộ sách nổi tiếng Harry Potter. Có nhiều nhiều bài phê bình tán thành trong tờ The New York Times, Tạp chí People, và tờ The Washington Post. Nhiều người khen nó là một sách hay và làm cho người đọc phải suy nghĩ. Nó cũng làm nhiều người quan tâm lại về lịch sử Giáo hội Công giáo.

Chỉ trích và tranh luận

Mật mã Da Vinci đã gây ra nhiều chỉ trích khi nó được xuất bản lần đầu tiên vào năm 2003. Phần nhiều chỉ trích việc suy đoán và xuyên tạc của những phần quan trọng nhất của Kitô giáo và lịch sử của Giáo hội Công giáo Rôma, cộng thêm những chỉ trích về các miêu tả sai về mỹ thuật, lịch sử, và kiến trúc Âu Châu. Cuốn sách nói chung nhận phải phản ứng phản đối từ các cộng đồng Công giáo và cộng đồng khác thuộc Kitô giáo, cũng như những nhà lịch sử. Họ cho rằng Brown gắn kết những truyền thuyết và nghi vấn đã có từ rất lâu và xuyên tạc – và trong một số trường hợp, bịa đặt – lịch sử. Có ít nhất 10 sách đã được xuất bản nhắm bác bỏ các luận điệu của ông.

Hội nghị Giám mục Công giáo Hoa Kỳ mở cửa một website có địa chỉ là http://www.jesusdecoded.com/ để bác các luận điệu chính của tiểu thuyết. Các giám mục đang lo lắng về các lỗi và câu sai quan trọng trong Mật mã Da Vinci.

Mức độ ảnh hưởng

Tờ USA Today số ra ngày 25.4.2006 cho biết theo cuộc thăm dò của tạp chí Catholic Digest, có 73% người công giáo nói rằng cuốn The Da Vinci Code không ảnh hưởng gì đến niềm tin của họ. Và có đến nhà thờ sau khi đọc cuốn sách này. Có 23% đã đọc toàn bộ hay một phần cuốn sách và 63% cho biết họ không đọc cuốn sách hoặc không thích đọc những cuốn sách giả tưởng (fiction) như thế. Và 91% cho rằng việc đọc một cuốn sách như thế chẳng có gì là sai cả.

Đa số người Mỹ và người Âu châu nói chung, dù theo Thiên Chúa Giáo hay không theo, dù trẻ con hay người lớn, đều có một kiến thức khá cao, phân biệt được một cách dễ dàng đâu là sự thật (facts) và đâu là giả tưởng (fiction), họ lại đã biết nhiều về lịch sử Thiên Chúa Giáo, nên cuốn truyện và phim The Da Vinci Code khó ảnh hưởng đến suy nghĩ của họ. Sở dĩ họ tìm đọc hay xem là vì tính tò mò. Do đó, những nỗ lực giải thích của các giáo hội tại Hoa Kỳ như hiện nay có thể được coi là vừa đủ. Trái lại, cuốn sách và cuốn phim đó, nếu được phổ biến tại các dân tộc có trình độ văn hóa thấp, chắc chắn nó sẽ ảnh hưởng đến suy nghĩ của người đọc hay xem ngay. Trong trường hợp này, những sự hướng dẫn rất cần thiết.

Trang:  1/3  1   2   3   »
Số lượt đọc:  10914  -  Cập nhật lần cuối:  29/07/2008 08:46:28 PM
  Trao đổiTổng số  10
Bạn chủ quan thì có
VU  - Email:  phamvu21@yahoo.com   (30/10/2009 09:01:33 PM)
Chẳng có gì là chủ quan cả. Hãy đọc PHÁO ĐÀI SỐ, THIÊN THẦN VÀ ÁC QUỶ của ông đi rồi hỹ nhận xét. Phải nói D.Brown là một nhà văn rất am hiểu khoa học, tất cả các truyện của ông đều dựa trên những chi tiết có thật, không hư cấu.

Hơn nữa, chẳng phải tất cả các tôn giáo trên thế giới đều rất gần gũi với cuộc sống con nguời rồi sau này mới được thần thánh hóa, mang đậm màu sắc hư ảo hay sao ?

Cách nhìn của D.B chẳng phải chỉ là đi ngược về cuội nguồn hay sao ?

Ai cũng có niềm tin của riêng mình nhưng thỉnh thoảng thử nhìn với một cái nhìn khác xem sao.
Chẳng có gì là báng bổ tôn giáo hết

HOAN HÔ D.BROWN!

CHÚC ÔNG SẼ CÓ NHỮNG CUỐN TIỂU THUYẾT HAY HƠN NỮA.
Cảm nhận về MẬT MÃ D.V
hung  - Email:  phamhung@yahoo.com   (30/10/2009 08:47:31 PM)
Tôi đã đọc qua cuốn tiểu thuyết này rồi. Nội dung truyện rất hay và hấp dẫn

Tại sao đó ko thể là sự thật chứ?

Đức Phật, Thánh Ala, Chúa Giêsu...chẳng phải tất cả đều do MẸ đẻ ra hay sao? đâu có vị nào từ đất mà chui ra đâu. Hãy khoan nói về vấn đề phép thuật, sở dĩ các vị ấy có được nhiều tín đồ chẳng phải là do lòng từ bi, bác ái, yêu thương đồng loại mà được mọi người tôn trọng và kính nể hay sao. Chẳng phải riêng việc tha thứ cho tất cả các tội lỗi do con người gây ra cũng là quá đủ để gọi họ là Thánh, Phật rồi. Vì mấy ai trong chúng ta có thể làm được điều ấy chứ?

Hơn nữa Tất cả các tôn giáo đều hết sức coi trọng con người, tất cả đều cho rằng con người luôn tiềm tàng một sức mạnh bí ẩn và vô tận. Vậy tại sao ta ko nghĩ là có thể các vị ấy bằng cách nào đó đã khai mở được nguồn năng lượng ấy, chính vì thế mà các vị ấy có nhiều quyền năng. Hiện giờ chẳng phải cũng có những tu sĩ có thể tự bay lên, nhịn ăn, hay những nhà khí công có thể làm được nhiều việc khó tin hay sao?

Vậy "MẬT MÃ D.V" chẳng phải là một cách nhìn hoàn toàn mới hay sao?
Ý kiến
Mdf.C  - Email:  phucvu.yeuthuong@yahoo.com   (22/10/2009 04:08:14 PM)
Thật không tin nổi, D.B là ai? Một thần học gia hay một cái gì đó? Cho dù ông là ai nhưng việc ông phỉ bán một tôn giáo lớn trên thế giới là điều không thể chất nhận. Ông là ai mà tự cho mình phân tích một cách tục hóa Kinh Thánh trong khi tuổi thọ của Kinh Thánh đã hơn 2000 năm với bao nhiêu người, bao nhiêu thời đại tin vào Kinh Thánh?

Theo tôi D.B dù giỏi đến đâu nhưng ý thức hệ, ngòi bút của ông lại đi ngược với thời đại lại đụng chạm với niềm tin của người khác thì cũng chỉ là một nhà văn tồi mà thôi.
Chia sẻ!
phanthienquy  - Email:  phanthienquy@gmail.com   (21/09/2009 09:41:50 PM)
Dù cuốn Mật mã Da Vinci có bán chạy đi nữa hay thuyết phục được nhiều người đọc vì lời văn hấp dẫn . Nhưng nó đã đụng chạm đến niềm tin linh thiêng nhất của người Kitô Giáo, nó chỉ coi Chúa Giê su là một con người bình thường, trần tục rồi lấy vợ có con. Đó là điều không thể chấp nhận.

Thử nghĩ nếu Chúa Giê su chỉ là con người bình thường, có vợ thì những người đương thời phải biết chứ, ngay cả những môn đệ của Chúa Giê su thì càng phải nắm rõ, nếu Chúa Giê su là một con người như vậy thì làm sao đủ thuyết phục được các môn đệ nghe theo, tin theo rồi đi theo, nhất là những môn đệ này đang sống trong tôn giáo của ông cha họ là Do Thái giáo không chấp nhận ai ngoài Thiên Chúa, một Giê su như kể trên thì làm sao có thể để người ta tin. Nhưng không, Chúa Giê su là Thiên Chúa, Ngài đã chết đi và 3 ngày sau Ngài đã sống lại và lên trời như Kinh Thánh đã trích. Những môn đệ của Ngài vì đã nhận ra Ngài là Thiên Chúa của họ nên họ đã ra đi đem đã điều đã thấy, đã tin đến cho khắp nhân loại và các môn đệ này đã tử đạo cho chính niềm tin ấy, mộ các vị này hiện vẫn còn ở Roma, Hi Lạp và nhiều nơi khác.

Thánh Phaolo một tín đồ Do Thái cuồng nhiệt nên lúc đầu không chấp nhận Chúa Giê su là Chúa và coi Ngài là kẻ thù cần phải loại bỏ. Phaolo đã bắt bớ, giết hại các môn đệ của Ngài. Nhưng Chúa Giê su sau khi về trời đã hiện ra với Phaolo biến đổi ông. Từ đó Phaolo đã hiểu ra và tin vào Chúa. Ông dành hết cuộc đời của mình đem những điều đã thấy, đã tin rao giảng khắp nơi và cuối cùng tử đạo cho chính niềm tin mà ông đã từng bắt bớ, giết hại. Nếu một tôn giáo được hình thành trên sự dối trá và lừa bịp thì thể nào tồn tại qua hàng nghìn năm.

Đã qua hơn 2000 năm qua, Kitô Giáo vẫn đứng vững và phát triển dù trải biết qua biết bao nhiêu cuộc bách hại đạo. Tác phẩm mật mã Da Vinci tuy hấp dẫn với nhiều người vì đã khai thác về vấn đề niềm tin tôn giáo. Nhưng nó là một tác phẩm độc ác, xấu xa, dối trá và nhằm xóa bỏ Thiên tính của Chúa Giê su, tức là xóa bỏ Kitô giáo. Hỡi những ai có lương tri thì không nên phê phán bài xích Kitô giáo hay bất kì tôn giáo khác.

Chúc mọi người luôn vui vẻ, hạnh phúc.
Cảm nhận riêng của bản thân
htkn  - Email:  becon_nhocti_online@yahoo.com   (12/08/2009 04:02:59 PM)
Theo như tôi đã đọc truyện ''Mật mã Davinci'' thì tôi thấy ông có 1 lập luận rất thuyết phục, chặt chẽ và khó mà bắt bẻ được. Tôi chưa bao giờ biết và nghĩ chúa Jesu là 1 người như vậy hay 1 hội kín gồm những người nổi tiếng hoặc cao hơn nữa chính là phân tích trong những bức tranh của Davinci.

Nhưng khi đọc truyện thì tôi thật sự ko tin nỗi và bị ông thuyết phục 1 cách hoàn toàn. Nhưng tôi biết về mặt nào đó thì ông vẫn chỉ là nhà văn chứ ko phải là nhà nghiên cứu khoa học lỗi lạc hay chuyên sâu gì. Tuy vậy những điều ông nói điều có lí lẽ và dẫn chứng rất thuyết phục khó mà bắt bẽ đc...

Tuy có rất nhiều tài liệu nói về vấn đề này nhưng liệu ai có nghĩ là họ luôn viết theo 1 khuôn khổ giống nhau như là thể hiện sự kính cẩn đối vs chúa hay đối vs lòng hướng tin của mình. Tôi thiết nghĩ, các bạn có quan điểm khách quan về tác phẩm này thì nên suy nghĩ lại vấn đề và đọc tác phẩm thật kĩ thì tôi chắc các bạn cũng sẽ phải thay đổi về mặt nào đó...
NT bắt nguồn từ 1 lịch sử
linh  - Email:  endlesslove_2291@yahoo.com   (15/07/2009 11:06:54 AM)
Thực ra về D.B tôi cho rằng đấy là 1 người kể truyện thiên tài :) thực sự là vậy, cho dù những dần chứng hay những lập luận trong truyện là hư cấu hay k thì D.B đã chứng tỏ cho mọi người thấy cái tài kể truyện siêu phàm của ông. Thực sự , lịch sử là 1 vấn đề khá tế nhị, nhiều người k dám nhắc đến hay đề cập đến nó, nhưng vs DB lịch sử đã đc khai thak triệt để, 1 cách logic, khoa học :) thực sự dưới con mắt của 1 độc giả thì theo tôi "The Da Vinci code" là 1 thiên tiểu thuyết của mọi thời đại. Mặc dù trong truyện có nhắc tới 1 vài những vấn đề khá tế nhị nhưng đó là NT.
Chia sẻ
Juda  - Email:  traitimmattroi99@yahoo.com   (13/07/2009 11:03:48 PM)
Tôi chưa bao giờ đọc một cuốn truyện hay và hấp dẫn như thế. Những ai chưa từng đọc nó thì cũng đừng nên vội vàng nhận xét.

Riêng tôi và có lẽ rất nhiều người khác nữa dù theo Công giáo hay không cũng phải thừa nhận những suy luận của tác giả là cực kì logic và xác đáng. Không phải là chuyên gia nghiên cứu lịch sử nhưng tôi cũng biết khá nhiều về lịch sử nên tôi cũng hiểu rằng lịch sử của Ki - tô giáo là hết sức phức tạp. Ki - to giáo ngày nay không còn là trong sáng như lúc ban đầu nữa và nó đã trai qua rất nhiều thay đổi mang tính chủ quan của Giáo hội La Mã, những kẻ ban đầu thì chống nó điên cuồng, xem nó như một tôn giáo bẩn thỉu nhưng sau đó lại đưa nó lên tận mây xanh chỉ vì nhìn thấy những lợi ích to lớn từ nó để cai trị các dân tộc mà nó đi xâm chiếm. Cho nên theo tôi dù nhũng kết luận của D.B là sai di chăng nữa thì ý tưởng của tác giả phủ dịnh vai trò của Giáo hội Công giáo Vatican cũng là hợp lí. Vatican ngày nay hay Giáo Hội Kito giáo ngày xưa cũng chỉ là những kẻ ăn bắm của xã hội, chỉ muốn ăn trên ngồi chốc, chỉ lag người bình thường những cứ muốn bắt cả thế giới phải quỳ lạy, phải tôn sùng;muốn thay mặt Chúa mà chẳng biết có thật hay không để cứu dỗi nhân loại. Thật là lố bịch. Những kẻ phạm vô số tội lỗi nhưng chỉ cần đến nhà thờ xưng tội là xong hết, cuối cùng vẫn tới được Heaven. Những ý tưởng này nếu có Chúa thật và còn đang sống chắc phải phát điên lên mất hoặc có khi là cười bể bụng luôn ấy chứ.Thật tội nghiệp cho tôn giáo của Ngài - Jesu Christ!
Trang:  1/2Trang sau 
  Nhập trao đổi:
(Hãy gõ tiếng Việt có dấu bằng chế độ gõ tiếng Việt dưới đây (hoặc trình tiếng Việt Unikey, Vietkey của máy bạn) để ý kiến của bạn sớm được đăng )
Bài mới:  
An cư lạc nghiệp
11/02/2010 07:59' AM
Khúc hoan ca tự do
21/01/2010 10:49' AM
"Đời sống tình yêu"
12/01/2010 02:44' PM
Tìm trong hoang dã (*)
15/10/2009 09:02' AM
Bài khác:
Đường chữ
01/05/2008
Trang chủGiới thiệuLiên hệ