Ở đó quá trình thứ hai, cái đáy tam giác, tiêu biểu cho lợi ích của người học trò. Lợi ích ấy là của học trò và cho học trò. Ngoài sự mong muốn học trò hiểu bài, người thầy không đòi một vật chất gì từ người học trò trong quá trình kia. Vì đã không đòi gì ở quá trình (2) nên sau này thầy được người học trò nhớ ơn một cách tự nguyện trong quá trình (3). Dùng ngôn từ của Ngô Thì Nhậm, khi ông là thiền sư, thì thầy giáo hưởng âm đức; còn nếu ở quá trình (2) ông đã đòi và được đáp trả thì thầy đã hưởng dương đức. Nghề giáo, hay cách giao tiếp của giáo dục, không đi tìm dương đức.
Một cán bộ phụ trách thiếu niên trong phường đi vận động các em nhỏ tham gia sinh hoạt hè, khi ấy có hai quá trình diễn ra: (1) anh thuyết phục đứa bé tham gia; (2) nếu đứa bé tham gia, anh lập thành tích dựa theo một chỉ tiêu. Ở đây quá trình diễn ra giống như hình chữ V ngược. So với cách giao tiếp của giáo dục thì một quá trình bị mất vì lợi ích riêng tư của em bé đã bị đồng hóa với quyền lợi của anh cán bộ; do đó, lợi ích của em bé bị triệt tiêu.
Thật vậy, khi tham dự cậu bé có vui hay không, anh cán bộ không cần biết; cậu bé có thể chẳng muốn dự vì đã hẹn về quê thăm ông bà, anh cán bộ cũng không quan tâm, anh có thể o ép cậu bé. Lợi ích riêng tư của cậu bé bị triệt tiêu vì em bị lôi kéo vào cái chỉ tiêu mà anh cán bộ phải đạt; chỉ tiêu ấy không phải của em bé mà do một người thứ ba là phường đưa ra. Tất nhiên, phường tổ chức sinh hoạt hè là muốn phục vụ em bé; nhưng về mặt tâm lý em bé có thể không muốn tham dự. Bởi thế khi em tham dự thì việc làm của em trở nên thành tích của anh cán bộ. Anh cán bộ đã hưởng dương đức. Việc làm của anh cán bộ tốt, nhưng cho lợi ích của anh là chính, thành thử cậu bé không nhớ ơn anh; còn anh cũng không quan tâm vì đã được phường thưởng rồi.
Trong ngành giáo dục hiện nay ta thấy có tỉ lệ học sinh lên lớp, tốt nghiệp... Đó là chỉ tiêu rõ ràng; đạt được là thành tích; và thầy cô được xếp hạng tùy theo thành tích. Như vậy là thầy cô – dù muốn hay không - đã đi tìm và hưởng dương đức, y như anh cán bộ phường.
Chúng ta cũng đã nghe về việc làm của Bộ Giáo dục và đào tạo cùng chỉ thị của một vài chính quyền địa phương cho giáo chức mỗi kỳ thi tốt nghiệp. Đích thị là các thầy cô, chủ động hay thụ động, đã áp dụng cách giao tiếp chính trị trong việc dạy dỗ học trò của mình. Có nhiều thầy cô đau lòng khi bị đẩy vào hoàn cảnh ấy.
Giáo dục là một sự giao tiếp giữa thầy và trò. Nó là một sự giao tiếp giữa hai tâm hồn: một người đi trước, một kẻ đi sau. Trong đó người trước mong điều tốt cho kẻ sau, còn kẻ sau sống xứng đáng với sự mong đợi của người trước theo đạo đức “con hơn cha là nhà có phúc”.
Trong cách giao tiếp ấy lòng nhân ái được thể hiện. Nhân ái không đòi hỏi một sự đáp trả ngay, nhưng nó vẫn luôn luôn được đáp trả. Khác biệt chỉ là thời gian và người nhận sự đáp trả. Chính trên cơ sở ấy tình mẫu tử, nghĩa phu thê - vốn tạo nên sự trường tồn của xã hội - đã bền vững. Ngô Thì Nhậm có nói đại ý là dương đức thì không bền và sống thì phải tạo ra âm đức.
Cần một sự nhận thức
Có bao nhiêu sinh viên đã ra trường, thành đạt (xin nhấn mạnh số này chứ không phải số đang học) lâu lâu trở về trường đại học cũ và thỉnh thoảng đóng góp cho trường một cách nền nếp? Khi làm như thế người cựu sinh viên thể hiện lòng nhớ ơn thầy cô bằng cách đóng góp cho thế hệ sau.
Tôi xin phép kể chuyện này. Trong năm 2003, ở Trường luật Harvard, trong tổng số thu của họ, học phí chiếm 46,2%; tiền quyên góp và trao tặng từ cựu sinh viên chiếm 41,4%; các lợi tức khác, tiền cho thuê ký túc xá và tài trợ nghiên cứu chiếm số còn lại. Cơ cấu của số thu như vậy giúp họ hoạt động tốt và họ dùng 10% để cấp học bổng cho sinh viên nghèo và giỏi. Họ dựa vào cựu sinh viên để lo cho số sinh viên giàu và nghèo đang theo học. Họ lấy quá khứ – chứ không phải tương lai - để chăm lo cho hiện tại. Họ làm cho sự hãnh diện và lòng nhớ ơn không ngừng nẩy nở trong những ai đã từng mài đũng quần tại đó. Rõ ràng học phí không phải là nguồn thu chính. Tất nhiên ta có thể bảo tại họ giàu nên làm được như vậy. Thế cách làm của họ thì sao? Phải chăng họ đã tìm cách tạo âm đức?
Nên chăng muốn cải tổ giáo dục phải nhìn lại cách tiếp cận không phù hợp đã nêu? Đó là một sự nhận thức cần thiết để từ đó dẫn đến hành động phù hợp. Thí dụ như từng bước sửa đổi cơ chế rồi người quản lý và rồi những quá trình tương tác tiếp theo để khắc phục cái hiện tại chưa vui và dựng xây một tương lai hoan hỉ. Số lượt đọc:
7680
-
Cập nhật lần cuối:
17/11/2005 08:51:56 PM |  |
Thông tin liên quan: Bàn về cách xử thế và phép lịch sự trong quan hệ giao tiếp của người Việt Nam hiện nay31/03/2007 04:24' PM Chúng ta hay bàn nhiều về đạo đức, nhân cách con người Việt Nam nhưng có lẽ còn ít nói đến phép lịch sự, cách xử thế của họ trong các quan hệ giao tiếp diễn ra hàng ngày trong gia đình, ngoài cộng đồng. Cũng có người nghĩ rằng phép lịch sự là cái gì xã giao bề ngoài, hình thức làm mất tính đặc thù cá nhân. Họ muốn sống một cách "tự nhiên", riêng biệt, không giống người khác. Điều đó có đúng không? Nóng nảy - lưỡi dao vô hình13/11/2006 11:19' AM Không phải ngẫu nhiên mà ngoài các chữ Tâm, Phúc, Lộc... ngày nay nhiều người còn treo chữ Nhẫn trong nhà mình. Chữ Nhân được ghép từ hai chữ: Đao ở trên, Tâm ở dưới. Tâm (tức trái tim) mà không chịu nằm yên thì Đao (tức con dao) sẽ phập xuống tức thì. Vậy đấy, tự mình mà nhẫn nhịn được thì đao kề cổ vẫn bình yên vô sự, bằng không thì tai họa sẽ giáng xuống đầu mình trước tiên. Nghệ thuật giao tiếp22/08/2006 04:56' PM Sự thiếu vắng giao tiếp tốt xảy ra vì người ta cho rằng năng lực giao tiếp là điều hiển nhiên. Họ nghĩ rằng một người hoặc được trời cho khiếu lém lỉnh hoặc không có khiếu đó. Thực ra giao tiếp là một nghệ thuật. Giống như bất kỳ năng lực nghệ thuật khác, nó đòi hỏi huấn luyện và kỷ luật. Thực hành sẽ cải thiện nó... Kỹ năng giao tiếp trong phối hợp nhóm12/04/2006 08:39' PM Những hiểu biết về kỹ năng phối hợp các cá nhân trong nhóm có rất nhiều, đó là các kỹ năng giao tiếp, kỹ năng tạo được quyền lực và gây ảnh hưởng, kỹ năng khuyến khích người khác nỗ lực làm việc, kỹ năng giải quyết các mâu thuẫn giữa các thành viên trong nhóm và với các nhóm khác... 5 Kỹ năng giao tiếp thiết yếu đối với các chủ doanh nghiệp28/03/2006 08:20' PM Kĩ năng nói một cách hiệu quả không còn đơn thuần chỉ là một điều "có thì càng hay" nữa - nó đã thực sự là một kĩ năng không thể thiếu đối với những người thành công và đặc biệt là đối với các chủ doanh nghiệp thành đạt... Trẻ em đã được nuôi dưỡng như thế nào?17/06/2008 09:14' AM Trẻ em chúng ta ngày nay được nuôi dạy về vật chất và tinh thần đầy đủ tiện nghi hơn lớp trẻ ngày xưa rất nhiều. Chúng ăn uống có nhiều dinh dưỡng và ngày ngày tiếp thu những chương trình giảng dạy cách tân nơi nhà trường, tiếp cận những phương tiện giải trí hiện đại mà trẻ em ngày xưa có nằm mơ cũng không thấy... Giáo dục Việt Nam: Cuộc thảo luận còn tiếp diễn26/03/2008 08:41' AM Nếu năm 2006, ngành giáo dục Việt Nam phải chịu đựng những sự kiện gây sốc làm tổn thương đến uy tín của mình, thì năm 2007 diễn đàn giáo dục đã mở rộng và thu hút sự chú ý của dư luận vào những vấn đề thực sự quan yếu... Năm mới, buồn vui với giáo dục04/03/2008 06:02' PM Trong bài viết "Năm mới, chuyện cũ" trên Tia Sáng đầu năm 2007, nhân bàn về hướng giải quyết những chuyện cũ tồn đọng trong giáo dục và khoa học từ nhiều năm trước tôi có bày tỏ hy vọng sẽ được thấy trong năm 2007 những biến chuyển mạnh mẽ và nhanh chóng bù lại sự chậm trễ của chúng ta so với thế giới trước yêu cầu hội nhập quốc tế ngày càng gay gắt. Nhưng nay nhìn lại dường như chúng ta vẫn còn loay hoay chưa tìm thấy lối ra để thoát khỏi tình trạng rối ren bùng nhùng tùừlâu đã kìm hãm giáo dục và khoa học VN... Giáo dục cái “nhầm thứ ba” về người14/01/2008 03:24' PM Từ ngày nhận chức, ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục đào tạo đã năng nổ nêu vấn đề người học “ngồi nhầm lớp” và cố gắng sửa. Trừ trường hợp cá biệt, chắc ông đã được sự đồng tình của cả nước. Tuy ông không dùng cụm từ nhà giáo “đứng nhầm lớp”, nhưng một số vấn đề ông nêu, cũng chứng tỏ là ông cũng đã thấy vấn đề đặt ra cho cái nhầm thứ nhì này trong nền giáo dục nói trên... Học hỏi là học... Hỏi!24/10/2007 08:28' AM Hai chuyện vui: Giờ khoa học, cô giáo khuyến khích các em "động não", đặt câu hỏi, nêu thắc mắc về những gì chưa hiểu. Cả lớp im lặng cho tới khi trò Z hỏi: "Thưa cô tại sao trái đất quay quanh mặt trời mà mặt trời nó lại không quay quanh quả đất?". Trừng phạt học trò19/05/2007 04:45' PM Dư luận lại xôn xao và phẫn nộ vì những vụ trừng phạt, làm nhục học sinh. Một cháu bé lớp 5 ở Châu Thành (Đồng Tháp) do bị nghi lấy cắp 47.800 đồng nên bị nhiều tầng nhiều lớp "hỏi cung" đã hoảng loạn, trở nên ngây ngô, và phải đưa vào bệnh viện tâm thần điều trị. Sống có trách nhiệm29/04/2007 08:35' AM “Sống có trách nhiệm” là chủ đề sinh hoạt, học tập của ngành giáo dục TP.HCM năm 2007 này. Đây là một chủ đề rất hay vì tinh thần trách nhiệm cá nhân đã phai mờ nhiều sau nhiều thập kỷ bao cấp. Bài khác: Thầy - trò thản nhiên gian dối trong học tập, thi cử26/12/2003 03:51' PM Nhiều năm qua, nạn gian dối trong thi cử ngày một phổ biến, không chỉ ở học sinh mà cả giáo viên và các cán bộ giáo dục, không chỉ ở trẻ em mà cả người lớn. Điều đáng nói là tất cả đều thản nhiên như không khi bị bắt gặp có hành vi “quay cóp” hay “bố trí giúp đỡ” thí sinh... Phỏng vấn một thầy giáo16/12/2003 03:51' PM Một cuộc nói chuyện toát lên thực trạng giáo dục Việt Nam là học tập quá tải và máy móc dập khuôn... Để dạy thêm - học thêm tràn lan, hiệu trưởng phải chịu trách nhiệm10/12/2003 03:51' PM Thanh tra Giáo dục vừa kết thúc một đợt thanh tra thực trạng dạy thêm học thêm (DTHT) ở 10 tỉnh thành trong cả nước. Từ kết quả đánh giá của năm đoàn thanh tra, trao đổi với Tuổi Trẻ ngày 10-12, ông Trần Bá Giao - phó chánh Thanh tra Giáo dục - cho biết... Giáo dục30/11/2003 03:51' PM Vấn đề đáng “báo động đỏ” trước hết của xã hội hiện nay (chứ không chỉ đối với ngành giáo dục) là phải bằng mọi biện pháp chống lại sự giả dối, gian trá, đề cao tính trung thực như là tiêu chuẩn đầu tiên để xem xét một con người. Riêng với ngành giáo dục, dù đau đến mấy cũng phải chữa, để các thế hệ con em chúng ta thật sự nên người. Cuộc “đại phẫu” đau đớn này chỉ có thể được thực hiện nếu các cấp lãnh đạo và toàn xã hội ủng hộ... Bắt đầu từ người thầy30/11/2003 03:51' PM Nhắc đến vấn đề đổi mới phương pháp giảng dạy, người ta thường nhắc đến trang thiết bị hiện đại như phòng thí nghiệm, phương tiện nghe nhìn, học cụ... và thường lại quên điều chính yếu nhất. Đó là sự đổi mới trong tư duy và cách dạy của người thầy cùng sự chủ động hưởng ứng của người học. Từ ngàn xưa Lão Tử đã nói: “Cái gì ta nghe ta quên, cái gì ta thấy ta nhớ, cái gì ta làm ta biết”. Phải tự mình làm mới biết... Tại sao học sinh chúng ta học dở? 28/11/2003 03:51' PM Từ khi Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng còn đương chức, ông đã mô tả tình trạng giáo dục của ta "tụt nhanh như nhảy dù”, cho đến hôm nay, chất lượng giáo dục ở nước ta vẫn dậm chân tại chỗ hay nói đúng hơn còn xuống dốc nhanh hơn nhảy dù... Tại sao học sinh chúng ta học dở như vậy? Nhà giáo không được tụt hậu24/11/2003 03:51' PM Tại Hội thảo quốc tế về giảng dạy tiếng Anh tổ chức ở Trung tâm Ngôn ngữ khu vực (Singapore) mới đây, trong số hơn 500 người tham dự chỉ có một đại biểu Việt Nam. Nếu không có kinh phí của trường, có lẽ đại biểu này cũng không thể tham dự... |