Tiếng Việt của ta có cụm từ “Ăn học”, ăn đi đôi với học. Vậy sự “học” và sự “ăn” liên quan gì đến nhau? Nếu ta để ý một chút, sẽ thấy sự “Học” cũng hệt như sự “Ăn”. Kiến thức chính là một loại thức ăn cho tinh thần, bộ máy xử lí kiến thức của bộ não tương ứng với bộ máy tiêu hóa của cơ thể .
Ngày nay, “ăn” không còn để no nữa mà “ăn” để ngon, “ăn” là cần tinh tế đến mức ẩm thực, chọn đồ ngon nhất, bổ nhất để ăn. Nếu như “ăn” là để bổ cho mình, thì “học” cũng là để tốt cho mình. Nhưng giờ đây ta đã lạc hậu hơn các nước khác, lại có tinh thần học tập kém, không muốn Học, chẳng khác gì đã đói lại không muốn Ăn. Ta quan niệm ngồi trên ghế nhà trường mới gọi là học, qua tuổi ngồi trên ghế nhà trường là nghiễm nhiên không cần học tập gì thêm. Bố mẹ yêu cầu con cái đi học trong khi mình ngồi xem phim, bố mẹ đầu tư tiền của cho con cái đi học nhưng quên mất dành một phần để chính mình đi học. Kết quả là khả năng học tập của ta giảm dần và chuyển từ mù chữ sang “mù học”.
“Học” cũng như “Ăn”, truyền thống học tập của mỗi gia đình cũng giống như “Khẩu vị ăn” của riêng gia đình đó. “Ăn” là tất cả cùng ăn thì “Học” cũng cần tất cả cùng học. Bộ máy tiêu hóa của cơ thể đang tự vận hành, tự hoạt động từ việc đưa thức ăn vào đến việc tiêu hóa thức ăn đó rồi cho ra kết quả từ quá trình đó. Thì “bộ máy tiêu hóa” của trí não tuy tinh vi nhưng lại cần có những tác động từ bên ngoài mới chịu vận hành.
Đầu tiên, có người Ăn phải có người Nấu. Người Nấu giỏi thì người Ăn mới thấy ngon. Việc Nấu trong Ăn, giống như việc Nói trong Học. Nấu ngon không phải do ta có đầy đủ nguyên liệu mà quan trọng là cách nấu, cách pha chế gia vị và phối hợp những nguyên liệu đó thành món ăn ngon. Cũng như vậy, quan trọng không phải là “Nói cái gì” mà là “Nói như thế nào”, nói hay, điều đó không nhờ vào lượng kiến thức ta có mà chủ yếu dựa vào cách ta nói. Ta cần học cách nói, chứ không học về nội dung ta định nói.
Có người nấu cho ta ăn đó là điều rất tốt. Thế nên, đừng nhìn thức ăn rồi vội khen chê ngay nó ngon hay dở, phải cho thức ăn vào mồm hay đơn giản là “Ngậm” mới bắt đầu có những đánh giá đầu tiên về món ăn đó. “Ngậm” cũng giống như “Nghe”, có người nói, thì mình phải Nghe đã, trước khi biết Nghe, đừng vội đánh giá người nói hay hay dở. Muốn làm người nấu ăn ngon trước tiên phải là người biết ăn giỏi. Muốn nói tốt thì cần biết nghe tốt, những người biết Nghe, sẽ biết lúc nào không nên Nói và biết lúc nào thì cần nói cái gì.
“Ngậm” rồi thì việc tiếp theo là “Nhai”. “Ngậm” mà không nhai thì món ăn có ngon có bổ đến mấy cũng mất đi vị riêng của nó. Nghe mà chẳng chịu Nghĩ thì không thể thấy được hết cái hay, cái dở của bài nói, không thể thấy hết bài học nhận được từ đó. Việc “Nghe thấy” thì không hề khó, nhưng. “Lắng nghe” được thì là chuyện không hề đơn giản. Lắng nghe là phải Nghĩ, phải nghiền ngẫm, phải tư duy, quan trọng nhất, là cảm nhận. Đa số ta Nghe rồi tư duy, chẳng bao giờ Nghe rồi chỉ cảm nhận. “Nhai” cũng cần nhai cho kĩ mới thấy hết vị ngon của món ăn. Nghĩ cần nghĩ thật kĩ, cảm nhận thật sâu sắc mới nhận ra cái hay của bài nói. Trong Ăn thì Nhai là quan trọng nhất. Trong Học thì Nghĩ cũng là quan trọng nhất. Nhai không tốt thì chết hóc, Nghĩ không tốt thì chết ngu.
“Nhai” tốt rồi, thì sau đó ta cần “Nuốt”, nuốt và để thức ăn ở dạ dày. Tương ứng với “Nuốt” là “Nhớ”, “Nghĩ” rồi thì phải Nhớ, phải để những gì mình nghe lại trong đầu. Đa số ta nghe xong bỏ đấy, chẳng nhớ gì hết, điều đó có khác gì ăn xong nhổ đi, chẳng nuốt vào bụng. Nếu những thức ăn kia ôi thiu, nhạt nhẽo, nhổ đi đã đành. Nhưng thức ăn ngon mà nhổ đi, thì đó là sự phung phí, thiếu tôn trọng không thể chấp nhận được. Và trong sự “học” cũng vậy, bao nhiêu thứ hay người ta nói, mà anh không nhớ, thì có nghĩa là ta lãng phí nguồn lực của chính mình và thiếu tôn trọng cả người nói lẫn người nghe, đó cũng là một dạng của mù học. Đã “Ăn” thì phải “Nuốt” cũng như đã “Học” thì phải “Nhớ” thì cái hay của người nói mới được lưu giữ lại.
Cuối cùng: Không phải ta lớn lên nhờ những gì ăn vào, mà vì những gì ta tiêu hóa được. Nghĩa là mục đích cuối cùng của Ăn, là để Nuôi người. Học cũng vậy, mục đích cuối cùng của Học không phải là nhồi nhét kiến thức vào đầu, mà là phải dùng được, phải gia tăng giá trị cho mình, gia tăng giá trị cho xã hội, nghĩa là Nuôi đời.
Cơ thể ta, may thay đã có đầy bộ lọc, lục phủ ngũ tạng đủ cả, để thức ăn đi vào, được nghiền nhỏ, được chuyển hóa, được sàng lọc, được tiêu hóa, được luân chuyển, được đào thải. Còn đầu óc ta, không may mắn như thế, cái việc thu nhận Thông tin đã khó, nghiền ngẫm để nó thành Tri thức còn khó hơn, trải nghiệm và thấu hiểu để thấy nó là Trí tuệ thì cực kỳ khó. Chừng nào ta chưa ứng dụng được những gì đã học, thì nghĩa là chúng ta đang giữ trong đầu toàn thông tin, chứ không phải là tri thức.
Tóm lại, chỉ có 10 chữ N, nói về cái sự Ăn Học:
- Ăn: Nấu - Ngậm - Nhai - Nuốt - Nuôi người
- Học: Nói - Nghe - Nghĩ - Nhớ - Nuôi đời
Logic của sự Ăn, cũng đúng với logic của sự Học. Có điều, nó không hiển nhiên đúng. Nấu chưa chắc Ngậm, Ngậm chưa chắc Nhai, Nhai chưa chắc Nuốt, Nuốt chưa chắc Nuôi người. Tương tự, Nói chưa chắc Nghe, Nghe chưa chắc Nghĩ, Nghĩ chưa chắc Nhớ, Nhớ chưa chắc đã dùng để Nuôi đời.
Và hiện tại ai cũng muốn phải cải cách giáo dục, trò muốn các thầy dạy khác, các thầy cũng muốn trò phải học khác. Tốt nhất là tự điều chỉnh chính mình trước khi điều chỉnh người khác. Làm trò tốt phải biết học thế nào, làm thầy tốt phải biết học trò mình học thế nào. Muốn là Thầy tốt trước tiên phải làm Trò tốt. Làm trò tốt sẽ hiểu làm sao để làm Thầy tốt. Cũng như người Nấu cần hiểu khẩu vị người Ăn để nấu cho ngon cho hợp nhưng người Ăn cũng cần phải biết thưởng thức món ăn đó mới thấy được hết cái ngon của món ăn. Học cũng vậy, Hiệu quả học tập là do Thầy biết giảng và trò biết học. Sao cho, Ăn để nuôi người và Học để nuôi đời. Số lượt đọc:
4929
-
Cập nhật lần cuối:
01/11/2008 02:18:50 PM
Trao đổi | Tổng
7 |
Ý kiến Trước hết xin cảm ơn tác giả đã có một bài viết rất hay, sự ăn-học là cái mà con người chúng ta trải nghiệm hàng ngày nhưng không dễ để ta nhận ra cái triết lý trong đó, Tác giả đã phân tích, so sánh rất có cơ sở. Đọc xong bài viết này Tôi tin rằng chúng ta sẽ có những suy nghĩ tích cực hơn trong lối tư duy của mình.
Chúc Tác giả mạnh khỏe và mong được đọc những bài viết hay khác của Tác giả. zoka Hay quá Hay quá, mình thấy qua bài học được nhiều điều. Cảm ơn tác giả nhiều, mong tác giả có nhiều bài viết hay giúp ích cho đời.
Cảm nhận từ một bài viết hay về sự học Cách ví von giữa sự ăn và sự học trong bài viết này theo tôi là rất hay nó mang nhiều tính giáo dục nhân văn. Ước gì giáo dục Việt Nam ngày càng đào tạo các nhà giáo tương lai có những suy nghĩ như tác giả bài viết này.
Một lần nữa xin cảm ơn tác giả bài viết này! Cảm ơn tác giả Bài viết rất hay và bổ ích bởi tính thiết thực và cụ thể.
Một lần nữa, cảm ơn tác giả Nguyễn Thành Trung. Món Bánh Cáy Cháu rất cám ơn bài viết này! Quả thực cũng lâu lắm rồi cháu mới đọc được một bài viết lại hay đến thế. Nó cho cháu những suy nghĩ miên man về phương pháp học của mình bây giờ, có một điều cháu cũng thấy rằng: đa số bạn bè của cháu đang học không phải vì kiến thức mà vì thi cử, vì cái bảng điểm trông sao cho hào nhoáng. Ngược lại nhiều thầy dạy chúng cháu cũng dạy chỉ là dạy, chẳng quan tâm tới suy nghĩ của sinh viên về bài giảng, nên nhiều khi chúng cháu lên giảng đưởng chỉ là có mặt để điểm danh- không mất điểm chuyên cần, cháu nản quá.
Lúc đọc bài viết này cũng là lúc đang ăn món Bánh Cáy- một đặc sản của Thái Bình, cháu nhai một cách từ từ -ngon- quả thực là ngon- mong sao miếng bánh trên tay cháu đừng bao giờ hết!!!
Cháu chúc Ban Biên Tập luôn mạnh khẻo để sưu tầm được những bài viết chất lượng như vậy.
Ý kiến Bài viết rất hay, đáng để suy ngẫm.
Xin cảm ơn tác giả Chí lý cái sự ăn - học Đơn giản mà không đơn giản. Là lẽ thường trong cuộc sống của mỗi người mà không dễ dàng với mỗi người. Hiện tại, nó sao mà méo mó, gấp gáp quá.
Nhập ý kiến(Hãy gõ tiếng Việt có dấu bằng chế độ gõ tiếng Việt dưới đây (hoặc trình tiếng Việt Unikey, Vietkey của máy bạn) để ý kiến của bạn sớm được đăng ) |  |
Thông tin liên quan: Đi trên thủy tinh vỡ17/09/2009 05:02' PM Khi bản thân bạn có tâm niệm: “Tôi sẽ làm được, tôi sẽ làm xuất sắc”, chắc chắn bạn sẽ đủ tự tin và lòng dũng cảm để làm được bất cứ việc gì... Học để biết hay học để làm23/01/2009 08:14' AM Khi còn bé chúng ta thường được ba mẹ khuyên rằng: "Con ơi cố học để biết thật nhiều, để thi tốt, để đạt điểm cao ". Ta lớn lên với tâm thế, học để lấy kiến thức là chính. Học để biết thật nhiều, nhưng học để biết liệu đã đủ, hay chăng chúng ta cần học để làm nhiều hơn... Tôi học được rằng...06/12/2007 08:26' AM Tôi học được rằng: Có những điều dù ta chỉ làm trong khoảnh khắc nhưng lại làm ta đau lòng cả đời. Tôi học được rằng: Mỗi khi xa rời người thân yêu, hãy luôn nói lời thương yêu nhất, bởi có thể đó là lần cuối ta gặp họ. Nghĩ về tự học 10/02/2003 03:51' PM Trước kia ta có thể ỷ vào số lượng kiến thức do nhà trường trang bị để dùng trong 15-20 năm. Nhưng ngày nay chỉ sau vào năm một nửa số kiến thức cũ đã lỗi thời. Ai cũng thấy tự học là cần thiết nhưng nhiều người chưa có ý thức, chưa biết cách tự học tốt. Tôi, tuổi 20 và giấc mơ không đơn độc15/07/2010 10:43' AM Tôi, bước sang tuổi 22 với những điều đời thường bình dị nhất: sắp sửa
tốt nghiệp với tấm bằng loại khá trên tay, với những ước mơ và hoài bão
ấp ủ như bao người cùng thế hệ… Tỷ phú… kỹ năng sống06/05/2010 05:19' PM Một vị Giám đốc được cả nghìn người gọi là thầy, từ các cô cậu học trò còn đeo khăn quàng đỏ cho đến những bậc cao niên, từ sinh viên nghèo nhà thuê cơm bụi đến những doanh nhân xài xe bạc tỷ... 5 cách để giúp ta được may mắn28/03/2010 04:44' PM Tại sao có người may mắn hơn người khác? Đó là câu hỏi mà người ta vẫn đặt ra, ngay cả cho những nhà tâm lý học, những người hay đánh bạc và các nhà đầu tư... Lắng nghe, thấu hiểu người khác cũng là nghệ thuật23/02/2010 04:26' PM Nhà tâm lý học Ba Lan Krytyna Skarzyska, trong một bài viết của mình, đã có câu kết luận khiến nhiều người phải suy nghĩ: “Chất lượng cuộc sống của chúng ta phụ thuộc khá lớn vào việc xung quanh chúng ta có nhiều người thấu hiểu chúng ta hay không”... Thế nào là nên người?15/01/2010 09:30' AM Đây là một bác sĩ du học ở ngoại quốc mới về quê. Cha mẹ đến mừng cho đứa con đã nên thân với đời. Nhưng nếu người bác sĩ ấy mang thân xác vè quê mà chỉ còn một lá phổ, thử hỏi có thể bảo ông ta đã nên người chăng? Năm mới với lời chúc “Thành công trong sự nghiệp”31/12/2009 08:44' AM Hàng năm, cứ mỗi khi Tết đến Xuân về, các đồng nghiệp thường chúc nhau: Thành công trong sự nghiệp. Và điều này không phải là ngẫu nhiên. Thành công trong sự nghiệp là gì? Cần phải có thái độ như thế nào trước mỗi thành công và thất bại? Năm mới chính là lúc để mỗi doanh nhân nhìn nhận lại công việc của mình. Cái tôi và cái ta06/11/2009 02:04' PM Thế hệ trẻ hiện nay thể hiện “cái tôi” bằng mọi cách. Việc thể hiện “cái tôi”, trước hết là phải cho mọi người thấy “cái tôi” đó khác với mọi người, không “đụng hàng” với bất cứ một ai khác. Bài khác: Bắt đầu từ tương lai25/09/2008 10:09' AM “Present” trong tiếng anh có nghĩa là hiện tại cũng có nghĩa là món quà, hôm nay luôn là ngày quan trọng nhất, nó quyết định quá khứ và tương lai của mỗi người. “Sống” là hết mình với từng giây phút hiện tại. Nhưng khi đã hết mình với hiện tại rồi, ta sẽ thành công nếu biết “Bắt đầu từ tương lai”. Để có những công dân toàn cầu “made in Việt Nam”14/05/2008 02:25' PM Không có tấm bằng tốt nghiệp ĐH được công nhận trên phạm vi toàn cầu là thiệt thòi của thanh niên Việt Nam khi hội nhập với thế giới. Nhưng thiếu đi tấm "hộ chiếu" đó, những người Việt trẻ vẫn hoàn toàn có thể trau dồi, rèn luyện và tích luỹ kiến thức, kỹ năng, hình thành thái độ để trở thành những công dân toàn cầu “made in Việt Nam”. TS. Nguyễn Sĩ Dũng, Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội đã chia sẻ như vậy. Cùng đọc và suy ngẫm21/04/2008 02:21' PM Nếu như thu gọn nhân loại toàn thế giới xuống thành một cái làng nhỏ (100 người), chúng ta sẽ có một ngôi làng với: 57 người châu Á, 21 người châu Âu, 14 người châu Mỹ, 8 người châu Phi... Yêu sớm cớm vườn tương lai17/01/2008 01:49' PM Có gì mạnh mẽ như tuổi trẻ! có gì vũ bão như kỳ vọng của tuổi thanh xuân? Có gì rạo rực như trái tim tuổi dậy thì trước ngưỡng cửa của tình yêu? Và có gì xốc nổi, tưng bừng, ào ào vươn tới như thế… Tôi học được rằng...06/12/2007 08:26' AM Tôi học được rằng: Có những điều dù ta chỉ làm trong khoảnh khắc nhưng lại làm ta đau lòng cả đời. Tôi học được rằng: Mỗi khi xa rời người thân yêu, hãy luôn nói lời thương yêu nhất, bởi có thể đó là lần cuối ta gặp họ. Nhân sinh quan tích cực14/07/2007 08:29' PM Mỗi người đều có một nhân sinh quan khác nhau, có người lạc quan, có người bi quan. Người lạc quan luôn nghĩ về mặt tốt của mọi việc, giữ cách nhìn lạc quan; người bi quan lại luôn nghĩ về mặt xấu của mọi việc, giữ cách nhìn bi quan... Đón nhận cuộc đời12/06/2007 09:13' PM Bạn làm việc để sống hay sống để làm việc? Hãy dành một phút để nhìn lại mình! |