Có vô số thanh niên biết mình hiện hữu nhưng thật sự bất lực không tìm được chỗ đứng của chính mình, có những bước chân lạc loài, lang thang, không bình an. Họ đã buông thả sự sống của mình mặc cho dòng đời cuốn đi, chỉ để cho qua một ngày.
Thời gian thì nhiều mà sao quá ư vội vã! Những bước chân hụt hẫng không điểm tựa, không thấy được tương lai. Những bước chân đi trong thực tại mà giống như đang đi trong một cõi hư ảo mơ hồ, của cái trạng thái một người đang rơi và đơn độc trong cơn ác mộng.
Cái gì đã làm cho có người chối bỏ tương lai, tình yêu và tuổi trẻ của mình? Câu hỏi này đã được trả lời khi chúng ta đọc quyển Tuổi trẻ Tình yêu Lý tưởng (2005) và Nói với tuổi hai mươi (1965) của thiền sư Nhất Hạnh...
Thiền sư đặt nhiều hy vọng ở người trẻ. Dù họ có những vụng dại, lỡ lầm nhưng người trẻ có thể học được từ những lỡ lầm. Hay nhất là giới trẻ ít có thành kiến và mỗi lần ngã xuống là biết đứng dậy.
Thiền sư đã viết hai cuốn sách Nói với tuổi hai mươi (1965) và Tuổi trẻ Tình yêu Lý tưởng (2005) ở những giai đoạn hoàn cảnh đất nước khác nhau. Thiền sư luôn tìm cách trao truyền cho người trẻ tinh thần lạc quan và trẻ trung của mình.
‘Trong lứa tuổi các em, cũng đã có rất nhiều người đầu hàng cuộc đời rồi. Hãy để cho họ tạm yên, bởi vì họ đang cần được yên. Dù sao họ cũng đáng thương như chúng ta. Em có thể gọi họ là những người chết, nếu em muốn. Hoặc em có thể nói như Abert Camus rằng họ sống như những người chết, điều đó cũng không sao. Cái gì đã khiến cho chúng ta ngồi lại bên nhau, để nói chuyện cùng nhau, nếu không phải là ý thức về thực trạng của chúng ta? Hãy tự hào là con người tỉnh táo."
Điều Thiền sư muốn gửi gắm là trong cuộc sống thường ngày đôi khi ta gặp những phản bội, hư hỏng, đạo đức giả, thế nhưng người trẻ phải luôn vươn tới để tìm hướng đi mới. Điều quan trọng là đừng bao giờ để trái tim mình mất “lửa”, mất niềm tin.
Đoạn dưới đây ông viết trong cuốn Nói với tuổi hai mươi:
...Chúng ta rút vào trong cái vỏ của chúng ta với ước mong được yên thân. Nhưng chúng ta không được yên thân hơn chút nào. Đối diện với niềm cô đơn của chúng ta, đối diện với chính chúng ta, chúng ta không đủ sức chịu đựng. Con trai thì leo lên xe gắn máy đi tìm một thằng bạn, bất cứ thằng bạn nào, để rồi cùng vào ngồi nơi quán nước, trao đổi vài câu chuyện, nhìn người đi kẻ lại qua khói thuốc của mình. Con gái thì khoác vào một chiếc áo dài , xuống phố theo đám đông , trôi xuôi hai bên bờ đại lộ. Các em trốn không khí gia đình tìm đến nơi đám đông để rồi lại từ đám đông trở về với cái cô đơn của mình. Các em không có bản lĩnh thực sự cho nên các em không dám đối diện với cái cô đơn ấy. Và các em phải thường trực chạy trốn , trốn chạy sự cô đơn, trốn chạy chính bản ngã của các em.
Trong khi đó, chán ghét gia đình, em vẫn phải bám lấy gia đình; chán ghét học hành, các em vẫn phải chui đầu vào lớp học. Em vẫn phải học, phải thi, phải đỗ, phải kiếm việc làm. Không tin ở giá trị những việc em làm, em có mặc cảm rằng em giả dối. Em không thừa nhận những bảng giá trị hiện tại nhưng em vẫn phải phục tùng. Em vẫn phải phục tùng vì những lí do thật đơn giản; em phải ăn, phải mặc, phải ngủ, nói tóm lại em có nhu cầu ngũ uẩn phải được thỏa mãn. Có phải bi kịch của con người là ở chỗ vừa phủ nhận vừa phải phục tùng những ước muốn ác liệt của số phận không? Mà số phận là gì nếu không phải là những gì do con người tạo ra, để rồi nó quay trở lại khống chế chính họ?...
Thiền sư luôn luôn khuyến khích họ tin tưởng vào cuộc đời, đi tới mà đừng có thái độ bi quan, chán nản hay đầu hàng. Mở đầu cuốn Tuổi Trẻ Tình Yêu Lý Tưởng, tuy đã tám mươi tuổi, Thầy vẫn tiếp tục tinh thần trẻ trung, dấn thân ấy, mời người trẻ tham dự vào giấc mơ của mình:
Này người bạn trẻ, tôi muốn mời anh, tôi muốn mời chị tham dự vào một giấc mơ, tôi tạm gọi giấc mơ ấy là giấc mơ Việt Nam.
Giấc mơ chung của chúng ta
Giấc mơ Việt Nam là có một nước Việt Nam thật đẹp, thật hiền, chơi chung với các nước Cam-pu-chia, Lào, Thái Lan, Malaysia, Singapore, Indonesia, Myanmar, với Hàn Quốc và Nhật Bản, và sau đó, với cả Trung Quốc, một cách thân ái trong tình huynh đệ, dân chúng các nước qua lại không cần chiếu khán, và tất cả sử dụng một đồng bạc chung.
Giấc mơ Việt Nam là dân tộc Việt Nam biết để thì giờ ra để đi chơi, ngồi chơi, leo núi, đi biển, sống với cảnh đẹp thiên nhiên, hàng ngày có nhiều cơ hội dựng xây tình huynh đệ mà không để hết thì giờ chạy theo sắc dục, tiền bạc, quyền hành và danh vọng.
Giấc mơ Việt Nam là trẻ em và người lớn đều ý thức được rằng đất hứa, thiên đường hay cõi tịnh độ là cái đang có mặt đích thực trong giờ phút hiện tại, và ta phải biết và phải có khả năng thích ý rong chơi.
Giấc mơ Việt Nam là người Việt có khả năng sống đơn giản mà hạnh phúc, có thì giờ và tình thương để làm việc giúp cho người trong nước và ngoài nước vượt thắng nghèo khổ, bệnh tật, thất học, hòa giải được với người thân và tìm được nguồn vui sống.
Giấc mơ Việt Nam là sông, núi, rừng, biển và ruộng vườn của chúng ta được bảo vệ an lành để chúng ta và con cháu chúng ta cũng như thế giới cũng được bảo vệ an lành và để cho mọi người được tiếp tục thừa hưởng tất cả những gì hùng vĩ, cẩm tú và giàu sang của đất nước này.
Giấc mơ Việt Nam là những người Việt sống trong một nước có quyền tin theo bất cứ một tôn giáo, một chủ thuyết nào, nhưng tất cả đều thấy được rằng không có tôn giáo và chủ thuyết nào cao hơn tình huynh đệ, cao hơn lòng cởi mở và lượng bao dung, và bất cứ ai cũng học được và thừa hưởng được những châu báu của các truyền thống và quan điểm khác để làm giàu cho tuệ giác và hạnh phúc của mình.
Giấc mơ Việt Nam là các quốc gia lân cận, kể cả Trung Quốc, biết thương mến và thưởng thức cái đẹp và cái dễ thương của đất nước, văn hóa và con người Việt Nam mà không còn có ý muốn xâm chiếm và giành giật nhau, tại vì người Việt đã học được cách bảo vệ sông núi, văn hóa và con người của mình bằng nếp chung sống hòa bình, bằng tình huynh đệ, bằng tài ngoại giao, bằng nếp sống tương trợ với các nước chung quanh mà không tin rằng chỉ có vũ khí và quân sự mới làm được chuyện ấy.
Ô hay, bạn sẽ nói, thầy Nhất Hạnh lâu nay khuyên mình sống trong giây phút hiện tại mà bây giờ lại tìm cách trao cho mình một giấc mơ, gọi là giấc mơ Việt Nam! Thầy Nhất Hạnh có còn là thầy Nhất Hạnh nữa không, khi thầy muốn dìu mình đi vào một giấc mơ, dù là một giấc mơ thật đẹp?
Người bạn trẻ ơi, sở dĩ tôi nói tới giấc mơ, tại vì giấc mơ này có thể trở thành sự thật, và đang bắt đầu trở thành sự thật. Một giấc mơ không bao giờ có thể trở thành sự thật một trăm phần trăm, nhưng nó có thể dần dần trở thành sự thật mỗi ngày, và ta có thể sống với sự thật ấy trong giây phút hiện tại.
Lý tưởng lớn, hoài bão rộng là gì, nếu không phải là một giấc mơ? Trong đạo Bụt người ta dùng danh từ Tâm Bồ Đề. Tâm bồ đề đâu có phải chỉ là giấc mơ? Tâm bồ đề là một sự thật, một năng lượng mà ta đang sống và đang cho ta nhiều niềm tin và hạnh phúc. Giấc mơ có thể trở thành sự thật từ từ trong từng giây phút của cuộc sống. Mấy mươi năm nay, không lúc nào mà tôi không đang chứng kiến giấc mơ trở thành sự thật, trong đời sống hàng ngày của tôi.
| Thiền sư Thích Nhất Hạnh
Thiền sư Thích Nhất Hạnh, pháp danh Trừng Quang, sinh năm 1926 tại Thừa Thiên-Huế. Năm 16 tuổi ông xuất gia ở chùa Từ Hiếu, tốt nghiệp Viện Phật học Bảo Quốc ở miền Trung VN và tu học thiền theo trường phái Mahayana của Phật giáo.
Thiền sư đã phối hợp kiến thức uyên thâm của ông về nhiều trường phái thiền truyền thống khác nhau, với các phương pháp từ Phật giáo Theravada và ý tưởng từ tâm lý học phương Tây để tạo thành cách tiếp cận hiện đại của ông đối với thiền. Thiền sư Thích Nhất Hạnh đã trở thành một người có ảnh hưởng quan trọng đến sự phát triển của Phật giáo phương Tây.
Thiền sư là người khai sơn: Phương Bối Am (Bảo Lộc, Lâm Đồng, 1956), chùa Lá Pháp Vân (Tân Phú, Sài Gòn, 1964), tại Pháp có Phương Vân Am - Troyes (1970), Phương Khê - Gironde (1978), đạo tràng Mai Thôn (1982) có các chùa Pháp Vân và Sơn Hạ - Dordogne, Cam Lộ - Lot et Garonne, Từ Nghiêm - Gironde, tại Mỹ có tu viện Rừng Phong và Thanh Sơn - Vermont (1997), tu viện Lộc Uyển - Escondido, California (2001). Thiền sư đã từng giảng dạy tại Đại học Columbia, Boston và New York (Hoa Kỳ), Đại học Amsterdam (Hà Lan), Đại học Sorbonne (Pháp)... |
Số lượt đọc:
4568
-
Cập nhật lần cuối:
05/04/2008 10:31:03 AM
Trao đổi | Tổng
2 |
Cám ơn thầy ! Con cám ơn thầy về những lời dạy của thầy dành cho giới trẻ chúng con. Con như người chết sống lại khi đọc được những lời dạy của thầy. Con thấy mình đã sống phí quá. Con sẽ lưu lại những lời thầy dạy. Và con sẽ thực hiện những giấc mơ của thầy vì đó là sự thật. Con kính thầy ! Một tấm lòng dân tộc Tôi thiết nghĩ rằng giới trẻ việt nam cung khá năng động nhưng chưa xác định dược cho mình đường hướng phù hợp cho mình theo khả năng của mỗi người. Thiền sư Nhất Hạnh đã gợi lên và vén một bức màn cho giới trẻ - những ai quan tâm đến chính mình, quan tâm đến vận mệnh dân tộc.
Các bạn trẻ, chúng ta hãy khẳng định chính mình!
Nhập ý kiến |  | | Thiền sư Thích Nhất Hạnh |
Thông tin liên quan: Người trẻ "sống chạy"?19/10/2008 06:02' PM Khao khát của số đông bạn trẻ là có sự nghiệp. Nhưng nhiều người, vì hối hả trên đường đua tìm kiếm vật chất, đã bỏ qua nhiều giá trị tinh thần... Tuổi đáng yêu và đáng lo24/09/2008 10:24' AM Có gì đẹp bằng tuổi trẻ? Chỉ cần nhìn làn da của một cô gái trẻ là đủ thấy, nó nõn nà, ngời lên trong ánh nắng, tươi tắn như da của một nàng tiên… hay nhìn vào thể thao thấy rõ sức sống mãnh liệt dâng trào của tuổi trẻ. Những môn thể dục nghệ thuật, dụng cụ, hay trượt băng nghệ thuật chẳng hạn, chỉ có tuổi trẻ mới đủ sức nhảy vọt lên quay mấy vòng, chẳng may có ngã xuống thì chẳng thấy hề hấn gì, bởi lẽ, xương cốt của tuổi trẻ vừa mạnh vừa dẻo dai… Sự kỳ diệu của một bài báo14/07/2008 10:56' PM Bài báo được viết cách đây hơn 100 năm. Đầu tiên nó chỉ là một bài báo đơn giản, những bài báo này đã trở thành chất xúc tác lan tràn rất nhanh trong nhiều giới. Khi bài báo được in ra lần đầu tiên tại Mỹ, nó đã thu hút hàng trăm ngàn độc giả, nhiều độc giả đã mua hàng trăm tờ báo chỉ vì tờ báo có bài “A message to Garcia”. "Lắng nghe để hiểu, nhìn lại để thương"11/05/2008 08:17' AM Trong khuôn khổ những hoạt động tại Đại lễ Phật đản Liên Hợp quốc 2008 - Vesak - được tổ chức tại HN từ ngày 13-16.5.2008, Thiền sư Thích Nhất Hạnh sẽ có tham luận về vai trò của Phật giáo trong xã hội đương đại... Nghe Phật dạy về tình yêu17/04/2008 04:14' PM Này người trẻ, bạn có biết Phật dạy như thế nào về tình yêu? Tôi đã may mắn tham dự một buổi pháp thoại của Thiền sư Nhất Hạnh về tình yêu: mối quan hệ giữa yêu thương và hiểu biết, tình yêu từ bi hỉ xả, tình yêu và tình dục. Ông gọi đó là “yêu thương theo phương pháp Phật dạy”... Đôi khi20/11/2008 10:56' AM Đôi khi có một số người lướt qua cuộc đời bạn, và ngay tức khắc bạn nhận ra rằng sự có mặt của họ có ý nghĩa như thế nào.Họ dạy bảo bạn những bài học, đã giúp bạn nhận ra giá trị của chính mình hoặc trở thành con người mà bạn từng mơ ước... Nơi đâu có ý chí - Nơi đó có con đường24/10/2008 09:13' AM Có câu nói rằng: "Mất tiền là mất ít, mất bạn là mất nhiều, mất niềm tin là mất rất nhiều nhưng mất ý chí vươn lên là mất tất cả". Cũng có một quyển sách mang tên "Không bao giờ là thất bại, tất cả chỉ là thử thách". Đó là quyển sách kể về chủ tịch tập đoàn ô tô của Hàn Quốc... Người trẻ "sống chạy"?19/10/2008 06:02' PM Khao khát của số đông bạn trẻ là có sự nghiệp. Nhưng nhiều người, vì hối hả trên đường đua tìm kiếm vật chất, đã bỏ qua nhiều giá trị tinh thần... Hết mù nhưng chưa khỏi "bệnh mù"13/10/2008 11:09' AM Cũng như nhận định về cuộc sống của một vị sư khi tỉnh dậy trong rừng trúc đó là: “Tôi đã tỉnh giấc nhưng nhìn xuống thì thấy thế gian mở mắt nhưng vẫn say giấc nồng.” Sống mà không có định hướng, sống mà thiếu phương hướng là sống như một kẻ mù lòa... Từ mơ đến thực16/09/2008 12:00' PM Mơ là… mơ - thực là…thực. Sự rành rẽ ấy ở trên đời và tới từng người một là…có thật - thật thế. Mơ, mơ màng và cả ước mơ, ước mong, khát vọng, ai ai ít nhiều cũng có. Mơ nhỏ, mơ lớn, mơ gần, mơ xa…tất cả đều là mơ. Ảo trong thực - thực trong ảo25/07/2008 08:19' AM Khi cuộc sống thực ngày càng bị thu hẹp và trở nên nặng nề với bao áp lực cùng với sự phát triển sâu rộng của công nghệ thông tin và internet, nhu cầu có một cuộc sống ảo so với cộng đồng ảo của con người ngày càng lớn. Chính vì vậy các forum xuất hiện như nấm mọc sau mưa thu hút một lượng lớn người tham gia, với bao nhiêu buồn vui, ái ố hỷ nộ. Những con dốc cuộc đời17/07/2008 10:09' PM Khi bạn đạp xe lên một con dốc con, mồ hôi chảy ướt áo và bàn chân tưởng như mỏi nhừ thì bạn sẽ được tận hưởng sự tuyệt vời khi chiếc xe lăn nhanh xuống con dốc phía trước, những giọt mồ hôi bốc hơi, để lại cảm giác mát lạnh khiến bạn quên nhanh tất cả mệt mỏi... Bài khác: Yêu sớm măng non có thành tre?16/03/2008 12:11' PM Bàn về vấn đề yêu sớm ở xứ ta hiện nay thật nan giải, mặc dù đó là một vấn đề rất chính đáng, rất hệ trọng, hoàn toàn có thể coi đó là tương lai của đất nước ngày mai… Hành trang của tuổi vào đời04/03/2008 05:22' PM Làm sao để hành trang vào đời của tuổi trẻ phong phú và chắc chắn? Trước hết, chúng ta bàn về nền nếp kỷ cương gia đình theo chuẩn mực nào là thích hợp... Một mình - Tồn tại hay không tồn tại?27/02/2008 03:59' PM Con người ngàn đời vẫn vậy, sinh-lão-bệnh-tử, chẳng thể thay đổi, có khác chăng chính là họ tồn tại như-thế-nào... Điều quan trọng nhất21/01/2008 05:07' PM Khi đi gặp các nhân vật của mình, bao giờ tôi cũng hỏi: điều quan trọng nhất trong cuộc sống của họ là gì? Và câu trả lời nhận được không có mẫu số chung... Bài luận văn cuộc đời13/01/2008 11:26' AM Bạn thân mến, nhìn vào cuộc đời của mỗi người, có lẽ nó cũng chẳng khác bao nhiêu khi ta viết đời ta như một bài luận văn. Cách chung mà nói, đời người ai cũng trải qua phần mở đầu, phần thân bài và phần kết luận. Thực tế có những em bé chỉ mới chào đời thì đột ngột chết đi. Chúng ta không có cơ hội để biết câu chủ đề của em. Nhưng phần lớn ai cũng có khả năng để hoàn tất bài luận đời mình... Yêu người tám-ít-xì!23/11/2007 10:42' AM 8X đang là một tính từ chỉ sự năng động của những người trẻ thế hệ mới nói chung, nó vượt ra ngoài cái khung thời gian những năm 80 của thế kỷ trước những tiền lệ. Vì nói rằng đấy là những người sinh những năm 80 của thế kỷ trước thì cũng có gì đó đã rất… xưa và quá khứ rồi. Khốn thay cho những kẻ sống vắt ngang qua hai thế kỷ, hai thế hệ sau sẽ nhắc đến lý lịch trưởng thành của họ nghe cứ như xa lăng lắc! "Biểu tượng" của giới trẻ Việt Nam23/09/2007 08:21' AM Danh từ “8X” và “9X” đã trở thành một “thương hiệu” được sử dụng phổ biến trên các phương tiện truyền thông đại chúng. Đến bây giờ, những từ ngữ này đã có tính chất phổ cập toàn dân và trở thành “biểu tượng” cho giới trẻ Việt Nam với hình ảnh một lớp người năng động, cá tính, sành điệu và… chịu chơi... |