Có những mảnh đời, có những cuộc sống mà chỉ khi đêm về ta mới bắt gặp . Tương lai của họ chỉ là ngày mai, là bữa ăn kế tiếp. Chỉ ở phía sau ánh sáng ta mới bắt gặp được một phần khác của đời sống. Có nhiều người chỉ cần 1 chai dầu là đã trải qua được cơn nguy kịch trong lúc trái gió trở trời… Những tấm lòng, hỡi những tấm lòng…
21h30 những người bạn trong Hội từ thiện Chân Tâm đã tập trung đầy đủ về số 113 Thích Quảng Đức. Hôm nay những người bạn trong chúng tôi bắt đầu thực hiện hành trình “những chuyến xe đêm bên lề xã hội”. Từng bao quà được chất lên xe các hội viên, chia ra các hướng, đi về khắp các ngõ ngách trong thành phố. Chiếc xe máy của tôi oằn lên 30 phần quà lầm lũi tiến về hước Hóc Môn.
| Bài viết là một phóng sự về chuyến đi làm từ thiện của những người bạn trong hội từ thiện Chân Tâm, đoạt giải "Một chuyến đi" của báo Thể Thao Văn Hóa và được giới thiệu trên VTC9 ngày 26-03/2009. | Đêm 22h, đường phố Sài Gòn vẫn còn náo nhiệt lắm, có người đi làm về, có người đạp cút kít chiếc xe bươi rác theo hướng ngược lại, cũng có không ít khuôn mặt non chẹt trên những chiếc xe gầm rú lao về hướng thành phố, tất cả đều lao đầu vô cuộc sống hỗn tạp này. Đi trong rừng bụi công nghiệp chúng tôi áp sát một người làm nghề bơi móc rác . Chị gái ngồi sau tôi không quên nở một nụ cười sẻ chia với người lao động khốn khổ ấy. Mỗi phần quà chỉ là 2kg gạo và 2 chai dầu gió xanh nhưng chúng tôi cũng cảm thấy ấm lòng không ít. Tiếp tục rồ máy về hướng Hóc Môn, chúng tôi chứng kiến không ít những cảnh màn trờì chiếu đất. Có quá nhiều người khốn khổ không có nhà, phải phơi gió phơi mưa trên những vỉa hè trống trải. Chúng tôi không quên để lại những lời thăm hỏi ân cần bên cạnh những phần quà.

Hạnh phúc khi nhận quà
Những bác đạp xích lô già nằm ngủ say trên vỉa hè là cảnh tượng thường thấy. Khi chúng tôi trao quà cho họ, những người còn thức thì cám ơn rối rít, cũng có người say giấc điệp quên mất trần đời. Nhưng rồi khi sáng mai, mở mắt ra đó là nồi cơm no bụng cứu đói vài ngày.

Chai dầu nhỏ của chúng tôi biết đâu cứu giúp 1 sinh mạng những lúc trái gió trở trời !
Loáng một phát những gói quà đã vơi trên xe, chúng tôi quay trở lại khu Hai Bà Trưng. Nhanh mắt thấy một bà cụ già đẩy xe lăn cho đứa cháu trên cầu, chúng tôi vội tấp vào lan can cầu, chị gái tôi ân cần trao quà cho hai bà cháu. Đáp lại tấm lòng của chúng tôi là những nụ cười chan chứa tình cảm và cái gật đầu cám ơn đầy lễ phép của đứa bé nhỏ tuổi. Tôi tự cười và cảm thấy lồng ngực mình ấm lên mặc dù sương đêm đã phủ đầy trên lan can cầu.
Xoẹt! Chúng tôi giật mình quay lại, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì hai chị em chúng tôi đã bị nhận một tràng chửi xối xả của 2 thanh niên nam chừng 16, 17 tuổi .
“Đi đứng thế hả… ĐM”.
Nói rồi 2 thanh niên ấy vội rồ ga đi tiếp. Theo sau họ là không ít nam nữ đang ôm nhau lao ầm ầm về hướng quận 1. Chị gái tôi sững sờ, bản thân tôi cũng chả hiểu lý do gì khi xe mình đã áp sát thành cầu.
Tiếng chuông điện thoại reo vang, chúng tôi được sự hướng dẫn của trưởng nhóm chạy về hướng quận 1. Càng về trung tâm thành phố, ánh điện càng nhiều, nhà cửa càng cao. Ở đó, chúng tôi còn nhìn thấy nhiều cảnh thương tâm hơn. Làm sao không xót xa khi chứng kiến hai cha con đang ngồi ăn ngấu nghiến những mẩu bánh kem còn sót vừa được vứt ra từ tầng 3 của một ngôi nhà bề thế. Nhìn cha con người đàn ông khốn khổ, chị gái tôi ứa nước mắt. Tôi tự nhủ: đây mới thực sự là những người sống về đêm!
Hình ảnh xúc động nhất có lẽ là cụ già xin ăn bị cụt hết hai chân, ngồi trước cổng đại học Phật Giáo Vạn Hạnh. Cụ ngồi tĩnh lặng bên vỉa hè, tay đan lại để trước bụng, lưng ngồi thẳng mặt dù thân thể chỉ còn từ phần mông trở lên. Có lẽ cụ là một thiền sư đúng nghĩa.
- "Ông ơi, Hội Từ Thiện Chân Tâm có ít quà gửi ông" - "Ông có rồi cháu ơi, ông mới được cho rồi"
Cụ khua bàn tay khô cháy của mình lên "ông có phần rồi, không lấy nữa, cháu mang chia phần cho người khác đi". Đấy, nghèo nhưng sạch, nghèo mà không tham. Vì họ có một tấm lòng, họ còn nghĩ tới những người khác như mình nữa. Một tấm lòng, trong nhiều tấm lòng... tình thương và sự chia sẻ nằm trong trái tim của bất cứ ai được được sinh ra, được gọi bởi hai chữ "con người".

Một cụ già không được lành lặn thân thể
Mỗi chuyến đi là một hình ảnh, mỗi gói quà là một điều hối tiếc, hối tiếc vì mình không thể làm gì hơn, chỉ mong rằng ngày nào đó, hạt giống Bồ Đề Bất Hoại sẽ được gieo trồng trong tận cùng bản thể nguyên sơ của họ, và nảy nở giúp họ vượt qua các nẻo khổ.
Bên kia đường ,ánh đèn xanh đỏ của một vũ trường tuôn ra. Từng cặp thanh niên nam nữ vật vã dìu nhau chui ra khỏi chốn ăn chơi, thậm chí tôi còn nghe rõ mồn một những tiếng cãi nhau của một cặp nam nữ đang giải quyết vấn đề tình cảm.
Gió vẫn thổi căm căm trên mọi nẻo đường, bên kia công viên, có nhiều người nằm co ro trên những ghế đá cố gắng ngủ chờ trời sáng để rồi đi tiếp một ngày xin ăn, áo không đủ ấm, cơm không đủ ăn. Một chai dầu gió của chúng tôi biết đâu sẽ giúp họ qua cơn nguy kịch trong những lúc trái gió trở trời .Có ai dám tưởng tượng ra một con người phải ăn lấy ăn để những thứ đồ ăn trong đống rác hôi tanh để qua ngày rồi lại phó thác số phận mình cho ngày hôm sau .
Có ai tưởng tượng nổi đã quá 24h đêm, trên lòng đường phố Sài Gòn hoa lệ này vẫn còn những cụ già lang thang tìm kiếm những thứ vứt bỏ của xã hội này để làm nguồn sống của chính mình.
Khi nhận được phần quà của chúng tôi, nước mắt cụ già trào ra “Cám ơn cháu , cháu để xuống đất chứ ông đang đau tay quá”.

Cám ơn cháu, cháu để xuống đất chứ ông đang đau tay quá
Đau lắm chứ. Những giọt nước mắt ấy vì hàm ơn cũng có, vì trái đắng cuộc đời cũng có. Cuộc sống này với họ đắng quá, chút phần quà mỗi chuyến từ thiện của chúng tôi không đủ giúp họ dài lâu nhưng cũng là một sự “trời cho” đối với những người khốn khổ. Rồi đây, có nhiều người lang thang cũng sẽ phải bỏ mình trong những đêm như thế. Họ nhận được gì của xã hội? Hay là nhận những cái nhìn phớt tỉnh của đám trẻ thanh niên tóc tai xanh loè loẹt “Ôi, liên quan gì đến mình” .
Câu nói ấy tôi thực sự không nghĩ có những thanh niên Việt Nam lại nói ra được. Họ có bao giờ nghĩ lại những đồng tiền ấy do đâu mà ra. Họ có nghĩ rằng chỉ với 10.000đ nhỏ nhoi là có thể cứu giúp một bữa ăn của một gia đình đông đúc?
Đêm Sài Gòn không ngủ, nhiều đoàn xe “đi bão” đến 50 - 60 chiếc của đám nhóc choai choai vẫn ầm ầm lao trên khắp ngả đường. Tiếng nhạc xập xình phát ra từ thân xe. Chị gái tôi ngán ngẩm và thấy tiếc nuối “Sao mình không đến với những cảnh đời như thế này sớm hơn?”.

Một nụ cười

Người đàn bà khốn khổ bươn chải giữa đèn hoa đô hội
Trời đêm không trăng không sao mà sao tôi chợt thấy nhiều vì sao quá. Sao trên trời kia không ai đếm hết ,người nghèo khổ trong xã hội cũng không ai đếm hết. 2h sáng, chúng tôi tụ tập về điểm hẹn sau một chuyến phân phát quà mệt nhọc. Tôi nằm vật xuống sàn nhà nghỉ ngơi… ngày mai lại đi tiếp…
Đêm thứ 7 – 24/05/2008 Số lượt đọc:
1237
-
Cập nhật lần cuối:
26/05/2009 02:01:52 PM
Trao đổi | Tổng
5 |
Cần có một tấm lòng tueftu
(06/11/2009 12:49:55 PM) Thật cảm động đọc bài viết này mình lại nghĩ đến lời cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn:
Sống trên đời sống Cần có một tấm lòng Để làm gì em có biết Để gió cuốn đi
một chút yêu thương có thể xoa dịu một nỗi đau lớn. Cuộc sống ý nghĩa Bài viết thật cảm động, mình đang dự định đi làm từ thiện như các bạn nhưng chưa biết bắt đầu từ đâu. Những người có tấm lòng khiến tôi vô cùng ngưỡng mộ Gửi tác giả và những thành viên của hội Chân Tâm!
Các bạn đã làm được những việc mà mình và rất nhiều người chưa hoặc không làm được.
Trước đây mình cũng đã xin quần áo, đồ chơi, đồ dùng mang cho những trẻ e mồ côi ở chùa Bồ Đề ở Hà Nôi, hiện mình cũng đang làm việc cho một tổ chức từ thiện phi chính phủ, chuyên tài trợ cho các đơn vị nuôi dưõng các trẻ em mồ côi và những em bé không có nơi nương tựa.
Đọc bài viết của tác giả, mình rất cảm kích trước những tấm lòng nhân ái như các bạn, mình cũng thương cảm và xót xa cho những số phận bất hạnh, nghèo khổ nhưng mình chưa tự làm được những điều vĩ đại như các bạn.
Cảm ơn các bạn - những người có tấm lòng nhân ái bao la, những người biết đau nỗi đau của đồng loại, những người làm được những việc mà nhiều người làm được nhưng ko làm. Nếu các bạn biết rõ về nguồn gốc những trẻ em mồ côi do cha mẹ mất hoặc bị bệnh ko khả năng nuôi con, những trẻ ko nơi nương tựa có thể liên lạc với mình theo địa chỉ: humorous_girl22t@yahoo.com mình hy vọng sẽ giúp được các em ấy. Tổ chức của mình sẽ nuôi và lo cho các e học hành đầy đủ. Dĩ nhiên là ko muốn chấp nhận những trẻ có bố mẹ là những người vô trách nhiệm, chỉ biết đẻ rồi bỏ mặc con cho xã hội nhưng tổ chức của mình cũng vẫn giúp đỡ đó. Đồng cảm và hối tiếc Tôi đã rớm nước mắt khi được đọc những dòng kí sự đầy súc động của tác giả. Tôi rất thương cảm cho những mảnh đời éo le như thế, đồng thời cũng rất hối tiếc khi mình đã lãng phí rất nhiều thứ họ rất cần...
Tuy nhiên tôi không thể đủ quyết tâm để thay đổi bản thân, tôi chỉ dừng lại ở mức cảm thông và có thể đóng góp chia sẻ phần nào với họ... mọi người hãy cho tôi biết tôi phải sống thế nào cho đáng sống!!! Cám ơn những tấm lòng Cám ơn những con người, cám ơn những tấm lòng cho tôi niềm tin yêu cuộc sống
Nhập ý kiến(Hãy gõ tiếng Việt có dấu bằng chế độ gõ tiếng Việt dưới đây (hoặc trình tiếng Việt Unikey, Vietkey của máy bạn) để ý kiến của bạn sớm được đăng ) |  |
Thông tin liên quan: 7 nỗi khổ của người nông dân12/03/2009 02:01' PM Nông dân còn quá nghèo, việc giải quyết giảm nghèo chưa gắn liền với việc phát triển kinh tế nông thôn nên chưa bền vững, vẫn còn có thể tái nghèo. Giáo sư Amartya Sen, người Mỹ gốc Ấn Độ, được giải Nobel chỉ ra rằng cái người nghèo cần không phải giúp họ tiền mà là các điều kiện để phát triển kinh tế (đất đai, công cụ, trâu bò và kỹ năng) và quyền được hoạt động để thoát khỏi cảnh nghèo, tức là cần “cần câu” chứ không phải “con cá”. Khi ta so sánh chuyện đời...25/09/2008 09:48' AM (SVVN) Ở đời, khi ta làm những phép toán so sánh, cuộc đời sẽ có những đáp án khác nhau, có thể dẫn đến việc thấy mình "thiếu thốn" và "ganh tỵ" với người khác. Theo PGS.TS Trần Nam Bình, giảng viên Khoa Luật, Trường Thuế vụ Australia (Đại học New South Wales) thì "thiếu thốn tương đối" và "ganh tỵ" cũng là hai biểu hiện, hai trạng thái của một nền kinh tế. Nếu đẩy hai trạng thái này đến cực điểm sẽ gây ra tình trạng chênh lệch giàu nghèo, bất bình đẳng và vô số những bất ổn. Cuộc trò chuyện giữa bụt và cô bé bán hàng rong12/08/2008 02:28' PM Bụt: Kìa con, vì sao con khóc?
Cô bé: Con khóc vì không được bán hàng. Bụt: Ôi , con ơi!
Cô bé: Ngày xưa , mỗi lần có cô bé nhà nghèo khóc bụt lại hiện ra. Trông xuống, trông lên…28/07/2008 08:06' AM Không biết từ bao giờ câu nói cửa miệng: " Trông lên thì chẳng bằng ai, trông xuống thì cũng chẳng ai bằng mình” được nhiều người nhắc đến như một niềm an ủi khi người ta cảm thấy mình còn thua kém một ai đó về tài sản, về đường làm ăn... Đừng để người nghèo bị gạt ra bên lề12/04/2008 01:42' PM Người nghèo trên thực tế chỉ được thụ hưởng rất ít các kết quả tăng trưởng, trong khi chính họ phải gần như lãnh trọn những hậu quả do lạm phát đang diễn ra. Muốn đất nước có được sự phát triển bền vững, tôi cho rằng chúng ta không thể thiếu những chính sách cốt lõi để giải quyết căn cơ vấn đề dân nghèo... Ý nghĩa cuộc sống06/04/2007 10:44' AM Mẹ Teresa, người đã dành cả đời mình cho công việc từ thiện, được cả thế giới tồn vinh và ngưỡng mộ đã nói về cuộc sống... Khi nào bạn hạnh phúc?06/08/2005 11:05' AM Giàu có không làm bạn tăng thêm hạnh phúc, nếu bạn không có nhiều tiền bằng người khác, hoặc ít có thời giờ dành cho giải trí hơn. Đó là kết luận từ một nghiên cứu mới về hạnh phúc của các chuyên gia phương Tây... Bao nhiêu mới gọi là đầy?13/01/2010 08:53' AM Sắp vào giờ triết, vị giáo sư chuẩn bị sẵn một số đạo cụ ở trước mặt. Lớp học bắt đầu, chẳng nói một lời, giáo sư nhấc lên một chiếc hũ lớn, và cho vào đấy những quả banh golf.... Món quà cuối năm18/12/2009 10:46' AM Tôi thích những dịp tết về, vì đó là thời gian tôi được ở bên cạnh những người thân yêu của tôi cả một ngày chứ không phải chỉ trong chốc lát như những ngày bình thường. Tết về, gia đình tôi tụ họp, bạn bè tôi tụ họp, gặp lại những người tôi yêu quí và được hàn huyên với họ cả ngày trời.... Những thước phim cuộc đời17/11/2009 11:51' AM Tôi thích xem phim, ngày xưa hay bây giờ, về nhà, một trong những lý do
to đùng đó là "Xem phim". Nhà tôi lắp truyền hình cáp cũng để dụ tôi về
nhiều hơn. Tôi học được nhiều từ những bộ phim tôi xem. Có lần về Đà
Lạt, ngồi uống rượu như dân chuyên nghiệp, thấy tôi cạn, có một anh
giáo viên cười khoái trá bảo "em có kiểu uống rượu hay thật". Tôi cười
hì hì "Em học trên phim đấy".... Câu hỏi của một người trẻ13/11/2009 11:21' AM Vì sao trước kia, khi con người còn nhiều thiếu thốn và cả khi đứng trước sống chết trong chiến tranh mà lòng người vẫn tràn ngập niềm tin và hạnh phúc. Hàn gắn và tha thứ04/11/2009 04:04' PM Nancy đã chọn cho mình một con đường, đó là "hàn gắn và tha thứ". Tha thứ không phải là điều bắt buộc đối với những ai đã từng bị tổn thương bởi vì với họ đó là một điều vô cùng khó khăn. Tuy nhiên, nó vẫn có thể xảy ra. Cuốn sách là một minh chứng về khả năng hàn gắn và tha thứ của con người. Không ai dạy tôi ước mơ29/10/2009 10:05' AM Thật xấu hổ khi phải nói là hồi nhỏ tôi không có ước mơ. Tôi sinh ra và lớn lên ở nông thôn, nơi đó mọi người thường chỉ chăm chú làm việc đồng áng, mùa vụ từ sáng sớm đến tối mịt mà quên mất những ước mơ. Tôi cũng vậy, như cây lúa, đến ngày đến tháng thì làm đòng, trổ bông. Hết phổ thông, tôi vào đại học. Lối sống quyết định thành công14/08/2009 02:13' PM Con người không thể chọn lựa họ hàng của mình, nhưng lại có thể chọn lựa suy nghĩ. Và khi ai đó thay đổi thì cả thế giới có thể đổi thay. Lối sống mới, cách suy nghĩ tiên phong đôi khi còn mang lại nguồn của cải vô giá. Bài khác: Hẹn hò với chính mình22/05/2009 03:00' PM Tôi được dạy từ nhỏ rằng, tôi phải biết yêu thương đồng loại mình, yêu thương đồng hương mình, yêu thương gia đình mình, yêu thương bạn bè mình và yêu thương anh chàng sẽ là chồng mình, tuyệt đối chung thủy và hết lòng. Tôi chưa bao giờ được dạy, tôi phải yêu thương chính tôi..... Nói dối ngày nói thật31/03/2009 11:27' AM Sự thật mất lòng, điều này ai cũng biết. Nói dối còn làm người ta mất lòng hơn, thậm chí căm ghét như một thói hư tật xấu tệ hại nhất, điều này mọi người lại càng biết. Nhưng tại sao lại có ngày nói dối mà không có ngày nói thật? Điều này quả là ít ai biết, chỉ biết bên trời Tây hàng năm người ta có ngày Cá tháng Tư để mọi người tha hồ nói dối mà không phải chịu trách nhiệm đạo lý đối với nó Đám đông nhỏ bé…26/03/2009 12:35' PM Nhiều khi ớn chữ, tôi mua mấy tạp chí phụ nữ, thời trang về để… coi hình. Hững hờ để từng trang trôi qua tay mình, khuây khoả được chút kia thì thương vương nỗi nọ. Mình không thể có trang sức này, quần áo này, bộ mỹ phẩm này hay cái túi xách, đôi giày này. Hoặc chúng quá hào nhoáng chỉ để trình diễn hoặc quá sang trọng, quý phái hoặc chúng quá đắt tiền. Giống như một mối tình không mơ mộng và hy vọng. Tôi nhớ tới má cùng chị, nghĩ, nếu cố gắng, mình cũng mua được một vài thứ bày biện trong tạp chí này để tặng hai người phụ nữ mình thương. Quan điểm của sinh viên về sống chung trước hôn nhân16/03/2009 04:04' PM Trong vài thập niên gần đây, rất nhiều những nghiên cứu đã chỉ ra rằng, hiện tượng liên quan đến tình dục của giới trẻ như “sống thử”, nạo thai, đang ngày càng phổ biến. Và điều đáng nói là cơn sốt “tình yêu” đó cũng đã ảnh hưởng tới giới sinh viên. Nên nhìn nhận vấn đề này thế nào? Đó chính là chủ đề nghiên cứu thu hút sự chú ý của nhóm các bạn sinh viên Khoa Kinh tế, ĐHQG TP HCM, gồm Hải Yến, Phương Hà, Ánh Hồng, Đan Thanh, và Lệ Thủy. Sống với niềm vui mỗi ngày11/03/2009 11:11' AM Hầu hết chúng ta đều coi niềm vui là điều quý giá mà ai cũng cần tạo ra hoặc tìm kiếm. Chúng ta thường cho rằng chỉ một số người đặc biệt, hoặc một vài hoạt động chuyên biệt, mới có khả năng tạo ra niềm vui. Nhưng thật sự là ta có thể khiến cho bản thân được vui vẻ, hạnh phúc trước áp lực của cuộc sống hiện đại ngày càng khắc nghiệt này. Và thông điệp được chuyển tải qua cuốn sách là: Niềm vui không phải ở đâu xa xôi để ta phải tìm kiếm, niềm vui ở ngay trong bản thân mỗi người. Phụ nữ có một ngày04/03/2009 08:48' AM Kiến thức nhập môn ngôn ngữ học của người Ăng Lê cho rằng, chữ đàn bà (woman) được tạo ra từ sự đau khổ (woe) của người đàn ông (man) . Căn cứ vào đấy, nhiều nam triết gia lương thiện bi thảm xác định, đó là một tiên đề bất khả sửa chữa, một kiểu chấp nhận số phận hao hao như sống chung với lũ. Tuy nhiên họ vẫn cố khuyên những thằng con giai mới lớn hãy nên nhìn sự hồn nhiên vui đời của những nông dân Nam bộ trong mùa nước ngập. Người ta vẫn nhậu, vẫn đờn ca cải lương, vẫn sòn sòn đẻ năm một không nửa lời oán thán. Kế thừa tạo dư thừa18/02/2009 04:12' PM Vào mùa thu, khi bạn thấy những đàn ngỗng bay về phương nam để tránh đông theo hình chữ V, bạn có tự hỏi những lý lẽ khoa học nào có thể rút ra từ đó. Mỗi khi một con ngỗng vỗ đôi cánh của mình, nó tạo ra một lực đẩy cho con ngỗng bay sau nó. Bằng cách bay theo hình chữ V, đàn ngỗng tiết kiệm được 71% sức lực so với khi chúng bay từng con một. Hàng năm, đàn ngỗng luôn vượt qua được mùa đông nhờ vào bí quyết đó của mình.... |