"Chuyên môn không phải là tất cả sự hấp dẫn của con người. Giá trị văn hoá, hiểu biết văn hoá, sự duyên dáng trong hành vi cũng như ứng xử của các bạn chiếm vào khoảng 50% giá trị thương mại của các bạn. Trình độ chuyên môn chỉ có giá trị khoảng 15% khi các bạn tìm công việc". Kinh nghiệm của chuyên gia Nguyễn Trần Bạt.
"Văn hoá" háo danh
- Cạnh tranh toàn cầu rõ ràng cần nguồn nhân lực có chất lượng, như cách nói của ông, sự phát huy nguồn nhân lực tạo nên sự phát triển của một quốc gia. Nhưng nền giáo dục Việt Nam còn rất nhiều vấn đề. Theo ông đâu là nguyên nhân sâu xa?
Tôi không thích lắm thái độ xã hội đối với vấn đề giáo dục, đó là đổ vạ toàn bộ khuyết tật của nền giáo dục Việt Nam lên đầu Bộ Giáo dục và Đào tạo. Xã hội thích hư danh, thích bằng cấp, đấy có phải lỗi của Bộ đâu.
Bộ đôi khi còn hạn chế cả cái khát vọng thích bằng cấp của nhân dân bằng các chỉ tiêu đào tạo. Như vậy rõ ràng là Bộ hạn chế tính hư danh của xã hội chứ có khuyến khích đâu. Khuyết tật của nền giáo dục Việt Nam là khuyết tật có chất lượng văn hoá của xã hội chúng ta.
Tôi nghe đài nói về chuyện chúng ta thích học đại học. Chúng ta không đào tạo nghề, chúng ta không có các trường dạy nghề, chúng ta xem các trường dạy nghề như là một trạng thái nghỉ khi chúng ta không đỗ đại học, khi nào đỗ đại học là chúng ta bỏ ngay việc học nghề. Đấy là khuyết tật xã hội chứ không phải là lỗi của Bộ Giáo dục và Đào tạo.
Có thể lỗi của hệ thống chính trị là không nhận ra khuyết tật ấy của dân tộc, nhưng tạo ra trạng thái ấy cũng không phải là lỗi của hệ thống chính trị, bởi vì trước hệ thống chính trị này dân ta vẫn thế, vẫn thích chữ nghĩa.
Vợ thì còm cõi "quanh năm buôn bán ở mom sông, nuôi đủ năm con với một chồng", còn chồng là phải đi thi. Thi trượt thì trở thành một ông chồng khác, bất đắc chí, gàn dở. Thi đỗ thì bà vợ có thể trở thành nạn nhân của tính thích vinh hoa. Bao nhiêu truyện trong dân gian Việt Nam đã mô tả rằng nếu ông chồng mà không thành đạt thì bà vợ phải gánh một anh chồng gàn dở và bất đắc chí, nếu mà đỗ đạt thì bà vợ có một ông chồng chuẩn bị lấy công chúa... Nền văn học của chúng ta phản ánh cái trạng thái tinh thần ấy từ khi Đảng Cộng sản Việt Nam chưa có, chuyện "Tống Trân, Cúc Hoa", "Lưu Bình, Dương Lễ" có từ lâu rồi.
Cho nên khuyết tật của hệ thống chính trị hiện đại của chúng ta là không phát hiện ra nhược điểm ấy của dân tộc để mà hạn chế chứ không phải họ tạo ra thói xấu của dân tộc chúng ta.
Vì vậy, tôi rất ngạc nhiên khi thấy xã hội cứ đổ bừa lên đầu mấy ông Bộ trưởng. Đấy là trạng thái đánh bùn sang ao, là đổ thừa, đấy là khuyết tật của nền văn hoá Việt Nam, của dân tộc Việt Nam, háo danh, hư danh, thích bằng cấp.
Hôm nay, tôi có một vị khách đến chơi, ông ta viết một quyển sách gọi là "Hành trang vào đời". Ông ta tặng tôi một quyển và tôi vừa mới giở xem mục lục quyển sách. Quả thật quyển sách ấy cũng có nhiều thứ thật, nào là mục ăn uống thế nào, giữ sức khoẻ thế nào, học hành thế nào... Trong lời tựa của quyển sách, ông ấy nói rằng sau thất bại trong việc khai thác 105 hecta đất ở Đồng Nai thì ông mới có thì giờ để viết quyển sách.
Không ai phê phán một người thất bại trong mặt này rồi lại làm mặt kia cả, nhưng hành trang vào đời của thế hệ trẻ là cái cách bày cho nó phải thành đạt chứ không phải là bày để cho nó tồn tại. Nếu bày cách để tồn tại thì chẳng ai bày nó cũng vẫn tồn tại.
Đừng để "bay lên" theo cách thống kê, thành tích
- Vậy chúng ta sẽ ra khỏi trạng thái đó bằng cách nào, thưa ông?
- Tôi đã viết quyển Cải cách trong đó cải cách giáo dục được xem là cuộc cải cách tạo ra sự đột phá có chất lượng cách mạng của đời sống phát triển Việt Nam. Nếu chúng ta muốn bay lên như là chương trình mà VietNamNet đang làm thì phải hiểu rằng sự bay của Việt Nam là kết quả sự bay của từng con người cụ thể của Việt Nam.
Nếu giáo dục đủ tiên tiến để giúp mỗi người Việt có khả năng, có trí tuệ, có cách thức để bay thì VN mới có thể bay được. Còn nếu không thì chúng ta đành phải bay theo cách thống kê, cách đó là tạo ra thành tích, và thành tích khi đó chỉ là kết quả của sự thống kê thôi.
Sự bay lên phải thể hiện ở chỗ hàng hoá có sức cạnh tranh; chất lượng, giá trị và hình thức sản phẩm phải đặc biệt so với Trung Quốc. Chúng ta chỉ bay nếu có cái nhìn khác, phù hợp với quy mô, kích thước và đặc điểm của VN.
Số phận tạo ra một thực tế là chúng ta sống cạnh nước Trung Hoa. Chúng ta không bắt chước họ bay lên được mà chỉ bắt chước để nhiều nhất là bằng họ nhưng không bằng được. Chúng ta không bắt chước Mỹ được bởi Mỹ xa quá, cao quá, chúng ta muốn bay còn họ thì lơ lửng trên trời từ mấy thế kỷ rồi. Cho nên cần phải cụ thể, chi tiết hơn.
Cần khẳng định hạt nhân của bay lên Việt Nam là giáo dục đào tạo bởi chúng ta có cải cách chính trị đến mấy thì cũng không thể cất cánh được nếu nhân dân vẫn là một nhân dân chậm phát triển về mặt văn hoá, chính trị và học thức.
Bay lên, chúng ta cần làm bằng cách tạo cho nhân dân có khả năng bay, khả năng ấy được tạo ra bởi giáo dục. Tất nhiên, còn nhiều thứ khác nữa. Chúng ta không thể lấy lịch sử, không thể lấy quá khứ làm thước đo, làm cái huân chương đeo trên ngực.
Tất cả những cuộc cải cách mà tôi đã viết trong cuốn "Cải cách và sự phát triển" chính là điều kiện cơ bản để xã hội Việt Nam bay lên. Nếu không có những điều ấy, đừng có hy vọng, chúng ta sẽ lại quay về với những thành tựu có chất lượng thống kê.
Thiên tài là thứ mà người sở hữu nó là người cuối cùng biết đến nó
- Mươi năm trở lại đây, người ta nói nhiều đến thuật ngữ Head-hunting, nói một cách nôm na là săn tìm người tài, tìm cách lôi kéo những người có năng lực về làm với mình. Là doanh nhân, ông có thể chia sẻ kinh nghiệm trong lĩnh vực này?
- Câu hỏi rất hay. Head-hunting là thuật ngữ chỉ bộ phận tuyển dụng cán bộ, bộ phận nhân sự của tất cả các tập đoàn kinh tế trên thế giới. Nó trở thành thuật ngữ phổ biến trong việc săn tìm nhân tài trên toàn thế giới chứ không chỉ Việt Nam. Bộ phận nhân sự của Ngân hàng HSBC họ gọi là Head-hunting Department.
Để trở thành một team leader thì phải có các phẩm hạnh, mà phẩm hạnh quan trọng nhất là sống với mọi người được, tập hợp mọi người được, lao động cùng với mọi người được và chia sẻ cùng với mọi người được.
|
Suy cho cùng, chúng ta đi làm để làm gì? Quan hệ bản chất giữa người lao động và công ty là tiền lương và sức sáng tạo hay sức lao động của người làm việc, đó là quan hệ trao đổi. Quan hệ ấy không bao giờ được nấp dưới bất kỳ danh nghĩa gì, dưới bất kỳ mỹ từ gì để che đậy bản chất cơ bản của nó. Cho nên, một người lao động muốn được quý trọng, muốn bán sức lao động của mình một cách đắt giá thì người lao động ấy phải là người lao động có giá trị sáng tạo.
Mỗi người lao động hãy chuẩn bị cho mình loại hàng hóa như vậy, loại năng lực như vậy. Không ai cấm các bạn được. Tuy nhiên, tài năng của con người thường được phát hiện bởi người khác.
Trong một quyển sách tôi đã viết "thiên tài là thứ mà người sở hữu nó là người cuối cùng biết đến nó". Cho nên, tôi nghĩ rằng cái mà bạn nghĩ là tài năng của bạn thì chưa chắc là cái tôi cần. Cái tôi cần ở bạn có thể không phải là cái bạn nghĩ.
Cho nên, tài năng của một người lao động là do người đó xác định, người đó chuẩn bị, nhưng giá trị của nó là do người sử dụng lao động phát hiện. Đôi lúc hai cái ấy không trùng nhau, cho nên mới tạo ra một khái niệm thứ ba được gọi là sự may mắn. Bạn cứ sống hồn nhiên, cứ học hành một cách tích cực và thế nào cũng có một ai đó đủ tinh khôn để phát hiện ra cái mà bạn có.
Những người như tôi chẳng hạn, trong cuộc sống không hiếm gì, nếu tôi nói với các bạn rằng những người như tôi hiếm lắm thì có nghĩa là tôi không trung thực. Biết bao con người sống rất thành công mà có cần đến tôi đâu. Biết đâu Thủ tướng phát hiện ra tài năng của bạn thì sao.
Cho nên, bạn cứ mạnh dạn chuẩn bị cho mình, số phận sẽ dẫn bạn đến với một người nào đó có đủ tài hoa để phát hiện ra và biết sử dụng tài năng thật của bạn. Bạn phải tin như thế. Còn nếu như bạn muốn làm cho tôi thì bạn cứ đến và tôi phải nói với các bạn là tôi không bao giờ khắt khe một cách thái quá đối với người lao động xét về phương diện nghề nghiệp cả. Bởi vì năng lực nghề nghiệp khi các bạn ở trường ra là chưa đủ để làm việc cho tôi. Ít nhất phải qua ba năm, tức là phải có ba năm đầu tư vào con người thì người đó mới bắt đầu làm ra các giá trị thương mại.
Phẩm hạnh là giá trị quan trọng nhất
- Vậy dưới góc nhìn của người tuyển dụng, ông sẽ ưu tiên cho những tố chất nào?
- Tôi không khắt khe về chuyên môn, nhưng tôi cực kỳ khắt khe về sự lương thiện. Nếu một người nào đã trót không lương thiện thì không qua mặt tôi được. Tôi không bao giờ tiếp nhận người không lương thiện, nếu cấp dưới của tôi có nhầm lẫn thì tôi cũng tìm cách loại bỏ. Lương thiện là phẩm chất quan trọng nhất để tôi chọn hay không chọn một cán bộ. Nếu có một người được việc nhưng không lương thiện thì người đó không phát triển.
Ở chỗ tôi, tăng lương có nghĩa là tăng địa vị, tức là người đó phải điều khiển được một nhóm lao động, gọi là team leader. Để trở thành một team leader thì phải có các phẩm hạnh, mà phẩm hạnh quan trọng nhất là sống với mọi người được, tập hợp mọi người được, lao động cùng với mọi người được và chia sẻ cùng với mọi người được. Đối với phẩm hạnh tôi rất khắt khe. Còn khả năng thì tôi phải nói rõ là tôi buộc phải đào tạo, buộc phải cung cấp các điều kiện.
Tôi không khắt khe về chuyên môn mà tôi khắt khe về phẩm hạnh vì tôi biết ai đi xa được, ai không đi xa được. Tất cả những người mà tôi đã từng đề bạt lên Giám đốc, Phó Giám đốc... khi họ không còn làm việc cho tôi nữa họ giữ địa vị rất cao trong đời sống kinh tế của đất nước.
Trợ lý của tôi trước kia bây giờ là Tổng giám đốc Ngân hàng ANZ Việt Nam, có người từng giữ vị trí Tổng giám đốc Công ty chứng khoán Sài Gòn, có cả những luật sư tốt nghiệp ở đây ra bây giờ làm việc cho Baker & McKenzie, White & Case... Tôi không giữ khi họ có đủ tài năng để có thể tìm kiếm những chân trời rộng hơn tôi, tôi luôn luôn trân trọng điều ấy. Tôi không phải là người ích kỷ tìm cách để giữ cán bộ trong vòng tay của mình, mặc dù vòng tay của mình đã bắt đầu hẹp và ngắn so với kích thước thật của họ. Vì thế, người của tôi rất có uy tín trong thị trường lao động Việt Nam.
Chuyên môn không phải là tất cả sự hấp dẫn của con người. Giá trị văn hoá, hiểu biết văn hoá, sự duyên dáng trong hành vi cũng như ứng xử của các bạn chiếm vào khoảng 50% giá trị thương mại của các bạn. Trình độ chuyên môn chỉ có giá trị khoảng 15% khi các bạn tìm công việc thôi.
Sức hấp dẫn của các bạn, sự duyên dáng của các bạn, tính chín chắn của các bạn, lòng tốt của các bạn là những đại lượng có giá trị thương mại đối với người lao động thực sự. Đấy là lời khuyên của một người đã có kinh nghiệm dày dặn trong đời sống thị trường Việt Nam, mà không phải chỉ Việt Nam, tôi còn là người có kinh nghiệm về thị trường lao động có lẽ trong phạm vi cả những nền kinh tế phát triển trên thế giới.
Ý kiến trao đổi
"Thay đổi nhận thức qua bài viết này"
Vũ Huy Đoàn, Láng Thượng, Hà Nội, email: uocmosinhvien_85@yahoo.com
Tôi là một sinh viên trường Kinh tế Quốc dân. Qua bài viết này, tôi hiểu thêm được nhiều vấn đề giúp tôi nhận thức sâu sắc hơn về vấn đề việc làm cho những sinh viên mới ra trường qua phân tích của chuyên gia Nguyễn Trần Bạt. Tôi rất đồng ý với ý kiến này. Tôi là một sinh viên không khá về mặt học tập song những kiến thức cơ bản thì cũng không thua kém những người trong lớp. Nhiều người trong lớp thấy thế có vẻ như họ không thích và theo tôi là họ ghét những người học "dốt". Tôi thì thấy họ học theo cách như "mọt sách", không thấy tìm hiểu những vấn đề xã hội. Tôi không khâm phục họ. Qua bài viết, tôi thấy nó thật sự có ích cho những sinh viên như chúng tôi có thể hiểu nhiều hơn về yêu cầu của trị trường tuyển dụng. Tôi xin gửi lời cảm ơn đến chuyên gia Nguyễn Trần Bạt vì đã có những lời khuyên rất có ý nghĩa, nó làm cho tôi thấy tự tin hơn.
Phúc Huy, email: themonkey138@yahoo.com
Tôi là một sinh viên năm ba, tôi rất thích bài phỏng vấn này. Sau khi đọc xong thì có một chút hơi đắn đo: có bao nhiêu người trong xã hội vào thời điểm bây giờ nghĩ được giống như bác Bạt đây... Theo tôi được biết, đa số các công ty nhà nước và cũng không ít công ty tư nhân, trang sức đầu tiên của bộ hồ sơ xin việc là tấm bằng đại học loại khá trở lên, còn không thì phải quen biết. Như vậy, lấy đâu ra cơ hội để được đánh giá phẩm hạnh hay những thứ tương tự như thế khi mà anh còn không có cơ hội để bước vào công ty.
Không thể bay lên cùng những khuyết tật
Nguyễn Thái Đức, Quảng Trạch, Quảng Binh, email: haiduong7998@yahoo.com
Thành tích là gì? Thực ra, chỉ ở nước ta mới có kiều tôn vinh thành tích như vậy. Còn ở các nước, người ta chỉ quan tâm đến những gì anh làm được và tôi thấy anh làm, không có kiểu nhìn trên giấy rồi khen nhau như ở ta.
Võ Anh Hoá, Trường ĐHSP Huế TP Huế, email: caoxa8882000@yahoo.com
Vẫn còn đó những vấn đề cần giải quyết, chẳng hạn như "học nghề là trạng thái nghỉ của việc không thi đỗ đại học". Đó là những khuyết tật của xã hội. Và đó cũng là đơn đặt hàng của xã hội cho giáo dục. Chúng ta muốn bay lên nhưng không thể bay lên cùng những khuyết tật được. Giáo dục cần thực hiện tốt chức năng của mình. Như vậy không thể nói "khuyết tật xã hội không phải là lỗi của Bộ Giáo dục và Đào tạo".
Nguyễn Duy Hiển, Hải Dương, email: tuoitre15902003@yahoo.com
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói rằng: "Người có Tài mà không có Đức là người vô dụng. Người có Đức mà không có Tài làm việc gì cũng khó" và câu nói của Người ngày nay vẫn còn nguyên giá trị. Rõ ràng, là người có đức nếu chịu rèn luyện ắt sẽ sinh ra tài. ngược lại nhiều người có tài mà chủ quan thì khó có đức. Đức và tài giống như gốc và ngọn của cây. Chỉ có gốc mới sinh ra ngọn. Ngọn chỉ hỗ trợ cho gốc mà thôi. Thực tế lịch sử đã chứng minh những con người làm nên sự nghiệp có ích cho nhân loại đa số là người có đầy đủ đức và tài. Nhưng trước hết, họ đều có đức. Nếu như họ không phải sinh ra từ gia đình có truyền thống giáo dục thì chí ít họ cũng có lý tưởng làm cho cuộc sống tốt đẹp. Và trong công cuộc đổi mới ngày nay hay trong mọi ngành nghề cũng đều cần có đức và tài. Vẫn phải ưu tiên đức trước. Họ dễ là những người học hỏi nhanh nên dễ sinh tài. Còn những kẻ có chút tài dễ kiêu căng khó tiếp thu để tiến bộ. Đó là một chân lý dễ hiểu!
Trần Kiệt, Bến Tre, email: trungkiet_bte@yahoo.com
Đọc bài nói chuyện của chuyên gia Nguyễn Trần Bạt, tôi hoàn toàn bị chinh phục bởi cách phân tích của ông. Nhân đây, tôi cũng xin họa thêm chút hiểu biết của mình với bài nói chuyện của ông. Có thể nói, nếu một người có bằng cấp cao sẽ được mọi người chú ý, nhưng cách xử thế của anh ta mới làm người khác kính nể. Trong cuộc sống ngày nay,nhiều người luôn tìm mọi cách để được thăng quan, bằng mọi giá kể cả triệt hạ đối thủ, ai giỏi "miệng lưỡi" thì thuận lợi trong công việc. Làm sao bay lên đây khi những tài năng thật sự biết bay thì bị những kẻ như thế níu lại. Theo tôi, người Việt Nam phải bỏ được tính ích kỷ như thế mới mong bay lên được.
Trần Thiên Phương, Tp Mỹ Tho, Tiền Giang, email: traiviet77@yahoo.com
Lời đầu tiên xin cho tôi được cám ơn ông Nguyễn Trần Bạt và phóng viên đã có bài phát biểu và bài viết rất hay này! Đúng là chỉ có kiến thức chuyên môn thôi thì chưa đủ, nhưng chỉ có phẩm hạnh thôi thì bạn cũng sẽ không làm được gì. Nhưng phẩm hạnh là điều đáng quan tâm nhất. Cuộc sống luôn thay đổi và phát triển, tôi hy vọng là giá trị đạo đức của con người sẽ không thay đổi theo chiều hướng khác!
Số lượt đọc:
1115
-
Cập nhật lần cuối:
29/04/2008 08:03:02 PM
Trao đổi | Tổng
1 |
Phẩm hạnh quan trọng nhưng chưa được coi trọng! Qua đọc bài phỏng vấn về "Phẩm hạnh là giá trị quan trọng nhất" tôi hoàn toàn nhất trí với quan điểm của chuyên gia Trần Tất Bạt. Nếu những nhà quản lý (đặc biệt là ở các cơ quan, doanh nghiệp nhà nước) mà có quan điểm như ông thì tốt biết mấy! Nhưng thực tế phần lớn những nhà tuyển dụng (đặc biệt là khu vực nhà nước) họ không chú trọng vào cái "giá trị nhất này" mà họ quan tâm đầu tiên vào văn bản bằng cấp mà người dự tuyển mang tới, nếu có hai, ba bằng càng được ưu tiên hơn (chưa tính đến giá trị chuyên môn thực) về phẩm hạnh gần như không đề cập, nếu có thì chỉ xem xét lý lịch xem có tiền án tiền sự không mà thôi.
Thực tế trong quá trình làm việc đôi khi có những người có bằng cấp cao nhưng lại làm việc kém hiệu quả hơn người có bằng cấp thấp hơn vì họ không chịu học hỏi, cập nhật kiến thức mà chỉ huyênh hoang về bằng cấp của mình. Mặt khác những người khéo ăn nói, nịnh nọt sếp thường được lòng sếp và cũng dễ thăng tiến hơn. Như vậy rõ ràng phẩm hạnh kém nhưng vẫn được coi trọng hơn (lương cao - vì sếp theo bằng cấp; dễ thăng tiến - vì khéo nịnh, được lòng). Những người trung thực, miệt mài, trách nhiệm vẫn chưa được coi trọng.
Mong rằng quan điểm được áp dụng phổ biến trong cả nước.
Cuối cùng xin được cảm ơn ông vì bài viết rất hay!
Nhập ý kiến |  | | Chúng ta xem trường dạy nghề là trạng thái nghỉ khi không đỗ đại học, khi nào đỗ là bỏ học nghề ngay. Đấy là khuyết tật xã hội chứ không phải là lỗi của Bộ GD&ĐT. (Ảnh VNN). |
Thông tin liên quan: Cải cách giáo dục - Điểm hội tụ của tất cả các cuộc cải cách 14/04/2008 06:59' AM Cuộc sống nối tiếp nhau bằng các thế hệ và thế hệ đi trước chuẩn bị cho thế hệ sau bằng con đường giáo dục. Hay nói cách khác, sứ mệnh quan trọng của giáo dục là chuẩn bị lực lượng cho tương lai. Đó có thể là việc chuẩn bị cho sự xuất hiện của lực lượng kinh tế mới, lực lượng chính trị mới hay con người mới nói chung... Cải cách giáo dục 13/04/2008 06:00' PM Ai cũng biết phát triển con người phải thông qua giáo dục, từ ngàn năm trước người ta cũng đã biết như vậy nhưng vấn đề là giáo dục như thế nào? Nếu một nền giáo dục không vì con người mà vì những lợi ích chính trị nhất thời, thiển cận và vụ lợi thì còn tệ hại hơn, nó sẽ làm chậm sự phát triển... Truy nguyên tình trạng lạc hậu của hệ thống giáo dục 13/04/2008 05:46' PM Truy nguyên những căn bệnh của hệ thống giáo dục đào tạo ở thế giới thứ ba không phải là nhiệm vụ dễ dàng. Tuy nhiên, đây là việc cần phải làm vì nếu không tự nhìn ra điểm yếu của mình thì con người không thể nhận thức và lựa chọn đúng đắn được... Cải cách giáo dục vì một nền giáo dục hiện đại 13/04/2008 05:43' PM Môi trường giáo dục tốt phải là vườn ươm các nguyên chính trị và các nguyên nhận thức, nói cách khác, nó phải là vườn ươm các module phát triển của toàn xã hội và là kho chứa tính phong phú của nhận thức xã hội... Thêm một số suy nghĩ về cải cách giáo dục 13/04/2008 05:40' PM Cải cách giáo dục hướng đến sự phát triển con người, chính vì thế những người đi dạy, đi hướng dẫn con người cho tương lai phải có nhận thức, phải có những nguyên lý mang chất lượng dự báo và định hướng. Phải khẳng định, người đi dạy quan trọng nhất là nhà nước... Lầm lỡ thì nhỡ cuộc đời22/08/2008 08:58' AM Trong tình yêu thì hay lầm lỡ, người ta cứ thường nghĩ vậy, bởi vì, tình yêu được khởi sự vào lúc trẻ trung, trai thanh - gái lịch mới lớn, làm sao có thể không bồng bột… để rồi vội vàng và lầm lỡ?! Tự do là thước đo tâm hồn18/08/2008 01:45' PM Chẳng có gì quý giá như tự do – có tự do là có tất cả, nhưng cũng tất yếu rằng, chẳng có gì mang nặng gánh hơn tự do. Triết gia Sartre nói một câu bất hủ rằng: “Con người bị kết án phải tự do”… Có nên yêu tiểu thư?04/08/2008 08:23' AM Tiểu thư chỉ có nghĩa là “cô gái ít tuổi”. Theo Từ điển tiếng Việt tiểu thư có hai nghĩa: “con gái nhà quan” và “thiếu nữ đài các” (nghĩa đen đài = nhà to, các = lầu cao, nghĩa bóng đài các = hợm hĩnh)... Giấc mơ sa cơ giữa đời31/07/2008 10:52' AM Chúng ta vẫn nói: giấc mơ chắp cánh cho cuộc đời. Tại sao vậy? Bởi vì con người đi bằng chân làm gì có đôi cánh để mà bay. Vậy những con chim có ước mơ hay không? Hẳn là không vì chúng bay tự nhiên, bay là một hành động mà chúng chẳng cần cố gắng già cả, bởi thế chúng chẳng phải mơ ước đến việc bay. Đàn ông "đểu" không có chỗ đứng trong lòng phụ nữ27/07/2008 07:57' PM Đàn ông "đểu" là "của hiếm" với ba tính cách: hung bạo, kiêu căng và hay lừa dối. Đối với tôi, mạnh mẽ không có nghĩa là hung bạo, kiêu căng không đồng nghĩa với tinh thần chiến thắng và lừa dối không đồng nghĩa với mưu trí... Chọn trăng hoa hay hạnh phúc12/07/2008 09:17' AM Con người “ Lòng và như lòng sung” tự nhiên ai cũng thích trăng hoa cả. Trăng hoa theo cách nói tương tự còn được người Phương tây đặt cho nó là một cái tên rất đẹp, đó là “ lãng mạn” . Tại sao vậy? Nghịch cảnh do đâu?07/07/2008 10:29' AM Từ cổ chí kim cho đến khắp Đông Tây Nam Bắc,tình yêu thường hay vấp phải nghịch cảnh éo le. Thí dụ yêu nhưng không thể lấy được người mình yêu vì người ấy có vợ ( hoặc chồng), vì thù oán giữa hai dòng họ ( như trường hợp Romeo và Juliet), vì bị cha mẹ phản đối ngăn cấm, vì người yêu phản bội hay thoái hóa… Bài khác: Quy luật chậm dần đều12/04/2008 06:44' PM Tại sao khi mới đi làm chúng ta ai cũng hăm hở? Tưởng như bầu nhiệt huyết đang có sôi sục trong người chỉ chờ có cơ hội là được bộc lộ. Vậy mà chỉ vài năm sau khi đi làm ở công sở, chúng ta cứ chuội dần đi… Và thấy cái gì cũng như càng ngày càng có vẻ chậm hơn. Một góc nhìn khác về bằng cấp22/03/2008 04:15' PM Có nhiều nguyên nhân khiến người ta không thể tìm đến trường để học: không trang trải nổi chi phí học tập, bận nuôi sống bản thân mình và lo cho nhiều người khác... Nhưng cũng có những người sau khi làm bài toán so sánh họ chọn con đường tự học, tự đào tạo. Theo họ, lợi ích thu được từ việc đến trường không bằng cơ hội, thời gian, tiền bạc… mà họ phải mất đi.... 7 thói quen để có một gia đình hạnh phúc27/12/2007 04:28' PM Covey là một nhà triết gia hiện đại đại tài. Cất giọng lên và những giai thoại về vợ và những đứa con của ông ấy với sự truyền cảm và những câu chuyện có thật, những bài học, và những chuyện ngụ ngôn của chính ông ấy, ông đã viết nên một quyển sách với những điều dành cho tất cả các bậc phụ huynh mà thực sự muốn nâng cao sức mạnh và cái đẹp của chính gia đình họ... Một cuốn sách có thể thay đổi cuộc đời bạn14/12/2007 09:01' AM Dưới đây là tổng hợp một số câu hỏi của báo chí và độcgiả trên khắp thế giới về tác phẩm "7 Thói quen để thànhđạt" và tác giả Stephen R. Covey. Chúng tôi xin lược trích và giới thiệu đến các bạn: 10 lời khuyên cho một nhân viên IT18/06/2007 01:28' PM Một số chuyên gia trong lĩnh vực CNTT ở châu Á đưa ra 10 lời khuyên để giúp những người lao động thuộc lĩnh vực này có thể tìm được một việc làm dễ dàng ở Malaysia, Singapore và một số nước khác... Văn học Nga: “hiện tượng Duhless”05/06/2007 12:57' PM Duhless” (từ ghép, với “dukh” (linh hồn) tiếng Nga ghép với hậu tố “less” (không có) trong tiếng Anh - tạm dịch: vô hồn”) là tên tác phẩm mới xuất bản của tác giả Nga 31 tuổi Sergei Minaev. Sách đã bán sạch ngay trong tuần đầu phát hành... Kỹ năng suy nghĩ28/04/2007 05:07' PM Tại sao lại cân phải tuyển một người tốt nghiệp Đại học thay vì PTTH...? Nhà tuyển dụng muốn tuyển một người tốt nghiệp Đại học là vì họ muốn có những người có khả năng "suy nghĩ". Họ cần những người có thể học mọi thứ nhanh, biết cách xác định và giải quyết các vấn đề đưa ra những ý kiến từ những thông tin lộn xộn, và đưa ra những kết luận đúng đắn, và suy nghĩ sáng tạo... |