Hiện tượng kinh tế Trung Quốc vượt kinh tế Mỹ

Tưởng Hồng Ninh thực hiệnCon người là Tinh hoa của nhau
06:34' CH - Thứ năm, 16/04/2015

Hỏi:Quỹ tiền tệ quốc tế IMF vừa cho biết, Trung Quốc đã vượt qua Mỹ trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới. Theo đó, GDP Trung Quốc tính theo phương pháp ngang giá sức mua (PPP) sẽ đạt 17.600 tỷ USD năm, vượt mức GDP của Mỹ hiện tại là 17.400 tỷ USD. Trong những cuộc trao đổi với chúng tôi nhiều chuyên gia ở các cơ quan nghiên cứu lo ngại rằng với sự phát triển như thế Trung Quốc sẽ có một thế hệ công nghệ cao hơn và tất yếu họ sẽ tuồn công nghệ lạc hậu sang các nước kém phát triển hơn. Do đó Việt Nam cần phải cảnh giác vì rất dễ trở thành bãi thải công nghệ. Ông đánh giá như thế nào về khả năng kinh tế Trung Quốc vượt mặt Mỹ và những hệ lụy của chuyện này?

Trả lời: Tôi rất ngạc nhiên khi thấy nhiều người quá quan tâm đến những chuyện như thế này. Có một thời kỳ chúng ta rất phấn khởi khi nghe thấy kinh tế Trung Quốc vượt Mỹ, còn bây giờ nghe thông tin như vậy thì chúng ta lại quá lo lắng. Với tư cách là một người Việt Nam tôi không hiểu tại sao chúng ta lại quá quan tâm đến những thông tin này và cố gắng tìm cách để lo lắng cho có lý. Trên thực tế công nghệ lạc hậu của Trung Quốc đã đến Việt Nam một cách liên tục từ lâu. Trước khi có những nhà máy xi măng hiện đại, chúng ta đã phải vất vả đối phó với các địa phương trong việc tiếp quản các nhà máy xi măng lò đứng của Trung Quốc. Tất cả các nhà máy đường của nền công nghiệp hương chấn Trung Quốc đã chuyển vào Việt Nam từ lâu. Tôi đã đến Quảng Ngãi, đã được nghe người ta khoe về những nhà máy đường như vậy vào những năm 1990-1991.

Có lẽ những nỗi lo của chúng ta hiện nay ít liên quan đến kinh tế học mà liên quan nhiều đến tình cảm dân tộc. Khi chúng ta không thích Mỹ thì chúng ta chào đón việc Trung Quốc tăng trưởng mười mấy phần trăm và có khả năng vượt Mỹ với một sự phấn khởi. Còn bây giờ thì ngược lại, chúng ta quan tâm đến chuyện Trung Quốc vượt Mỹ như một nỗi lo. Nói tóm lại là chúng ta để cho tình cảm dân tộc chi phối sự chú ý chính trị của mình đến hiện tượng kinh tế này. Tôi không thích cách đặt vấn đề như vậy. Nói như thế không thật lòng lắm đối với nền kinh tế vì không ý thức được về những nỗi lo thật sự.

Nỗi lo thật sự về kinh tế chính là chúng ta tiếp nhận sự phát triển của nền kinh tế Trung Quốc bằng cách nào để có lợi nhất cho Việt Nam. Đáng ra phải đặt những câu hỏi như thế. Câu hỏi của chúng ta hiện nay thể hiện một thái độ giống anh chồng luôn luôn lo anh hàng xóm đẹp trai, to lớn quá thì vợ mình đi với nó mất. Trước đây chúng ta xem anh hàng xóm đẹp trai ấy là người Mỹ, chúng ta luôn luôn lo về diễn biến hòa bình. Báo chí của chúng ta chạy theo trào lưu diễn biến hòa bình để phản ánh một tình cảm chính trị, và tình cảm ấy lấn át năng lực nhận thức của xã hội về mặt kinh tế. Bây giờ, sau những việc xảy ra ở Biển Đông, chúng ta lại thay thế anh hàng xóm Mỹ tạo ra diễn biến hòa bình bằng anh hàng xóm sát bên cạnh sắp vượt Mỹ. Về mặt báo chí tôi muốn góp ý với các bạn là cách đặt câu hỏi này bộc lộ toàn bộ nhược điểm nhận thức của người Việt Nam và của báo chí Việt Nam về vấn đề chính trị khổng lồ là sự tăng trưởng kinh tế như vũ bão của Trung Quốc.

Câu hỏi của các bạn đặt ra như một khẳng định mà không cần phải suy nghĩ nữa, đấy là một quan niệm sai của người Việt khi đối phó với sự phát triển như vũ bão của nền kinh tế Trung Quốc, dù sự phát triển ấy là chất lượng hay số lượng. Chúng ta chỉ để ý đến chuyện họ thải công nghệ mà không hề để ý đến chuyện chúng ta có cách nào để tạo ra chính sách tốt hơn, phù hợp với đặc điểm phát triển của một nền kinh tế chắc chắn là ảnh hưởng đến chúng ta và biến ảnh hưởng ấy trở thành ảnh hưởng tích cực. Tôi nghĩ các bạn nên đặt ra vấn đề như tôi vừa gợi ý để tránh bộc lộ tình cảm dân tộc, bởi vì tình cảm ấy rất không có lợi. Kể cả những dân tộc lớn như Nhật Bản cũng phải thu xếp tình cảm dân tộc của mình. Cách đây vài hôm Thủ tướng Sinzo Abe đã bắt đầu thay đổi thái độ với Trung Quốc. Thậm chí ông ấy còn phải đi xem kịch với Lý Y Lâm, người lãnh đạo của một tổ chức hữu nghị của Trung Quốc để thu xếp quan hệ với Trung Quốc cho yên ổn.

Đáng ra chúng ta phải phản ánh được những thông tin như vậy để hiểu rằng thái độ của tất cả các nước trên thế giới đối với Trung Quốc đều có những diễn biến hết sức phức tạp mà người Việt Nam cần phải đề phòng với tư cách là kẻ hứng chịu trực tiếp tất cả những ảnh hưởng có thể tiêu cực từ Trung Quốc. Chúng ta không phản ánh được cho nên sự chú ý chính trị của chúng ta đối với vấn đề Trung Quốc là lệch. Lệch do sự hướng dẫn của chủ nghĩa dân tộc đơn giản.

Hỏi: Do ảnh hưởng của những phân tích của các chuyên gia, từ đầu đến giờ chúng tôi luôn nhìn nhận vấn đề này như một nỗi lo ngại.

Trả lời: Các cụ có những câu rất khôn “Gần nhà giàu đau răng ăn cốm”. Nó phát triển có chất lượng thì tức là nó sẽ trở thành nhà giàu. Nếu nói Trung Quốc chung chung thì chúng ta nghĩ rằng mình ở cạnh một nền kinh tế lớn. Nhưng phân tích địa kinh tế thì chúng ta thấy mình ở cạnh bộ phận lạc hậu nhất Trung Quốc là Quảng Tây và Vân Nam. Vấn đề miền Tây Nam Trung Quốc là một vấn đề của sự phát triển của Trung Quốc. Sự phát triển có chất lượng của nền kinh tế Trung Quốc đương nhiên sẽ lan đến các vùng lạc hậu của nó. Vậy thì thay vì tiếp cận với một khu vực lạc hậu của nền kinh tế Trung Quốc, Việt Nam sẽ có triển vọng tiếp cận với những khu vực kinh tế phát triển dần lên về mặt chất lượng. Tại sao chúng ta không đón lõng pha chất lượng của nó mà lại chỉ chú ý lo lắng về sự thải hồi các công nghệ lạc hậu của nó? Nhận thức như vậy mới thành trí thức được. Trí thức không phải là người lo nỗi lo quần chúng. “Tiên thiên hạ tri ưu như ưu”, trí thức là người lo trước cái lo của thiên hạ. Bây giờ kinh tế Trung Quốc đã đi hết giai đoạn bản năng của sự phát triển tự nhiên, bắt đầu thay đổi từ phát triển chiều rộng sang phát triển có chiều sâu. Vậy thì câu hỏi đặt ra là kinh tế của Vân Nam và Quảng Tây có triển vọng phát triển về chất lượng không và chúng ta tiếp cận với vấn đề đó như thế nào.

Hỏi:Chúng tôi đã trao đổi với một số chuyên gia nghiên cứu về Trung Quốc. Họ cũng chia sẻ nỗi lo trong dòng suy nghĩ chung của xã hội. Hầu hết đều nghĩ rằng khi Trung Quốc bước lên như thế thì đương nhiên công nghệ của họ cao hơn, trình độ của công nhân và quản lý của họ cũng cao hơn. Vậy thì những công nghệ thấp hay lạc hậu của họ trước đây sẽ được tuồn đi đâu. Các chuyên gia nghiên cứu về Trung Quốc cho rằng dòng chảy ấy hướng về những vùng trũng như Vân Nam, Quảng Tây, đồng thời nó cũng sẽ được chuyển ra nước ngoài. Việt Nam là một nước ở ngay bên cạnh, có nền công nghệ kém phát triển nên có nguy cơ hứng dòng chảy ấy. Nhận xét của ông về hướng suy nghĩ này?

Trả lời: Nỗi lo ấy rất quan liêu. Còn lâu chúng ta mới tương đương với Quảng Tây và Vân Nam. Chúng ta kém hơn nhiều vì chúng ta hầu như không có công nghiệp. Vậy Việt Nam nhập những công nghệ ấy để sản xuất rồi bán cho ai? Nỗi lo ấy là không có thật. Việt Nam không phải là thị trường tiêu thụ công nghệ. Người Trung Quốc bán hàng hóa sang đây chứ không bán công nghệ. Việt Nam có một giai đoạn do ảnh hưởng của quan niệm kinh tế cũ nên nhập thiết bị, nhập công nghệ, nhưng bây giờ thì không. Người Việt sính ngoại, người Việt rất phấn khởi chuẩn bị tiền để thích ứng với giai đoạn cung cấp các hàng hóa cao cấp từ Trung Quốc. Họ không dùng hàng hóa do chính người Việt Nam sản xuất bằng các thiết bị hoặc công nghệ lạc hậu của Trung Quốc .

Giai đoạn người Việt Nam trở thành những nhà công nghiệp, những nhà sản xuất hàng hóa qua rồi. Tôi vừa viết một bài trên báo Đại đoàn kết, trong đó tôi nói rằng Chúng ta sẽ không có triển vọng để có thể cấu trúc ra một nền kinh tế. Bây giờ ngay cả khát vọng trở thành một nước công nghiệp cũng không còn nữa. Buôn bán bất động sản và buôn bán chứng khoán đã thay thế tất cả những chuyện như vậy.

Nỗi lo nhập công nghệ lạc hậu là của những năm 80-90. Với tham vọng hiện nay của các tập đoàn nhà nước, người ta không nhập loại công nghệ ấy. Các tập đoàn bây giờ chơi sang, nhập những công nghệ tiên tiến của phương Tây. Với một tinh thần dân tộc như thế này sức mấy mà chúng ta chấp nhận nhập thiết bị Trung Quốc. Nỗi lo ấy là của những người nhận thức lạc hậu về các nguy cơ.


Tăng trưởng kinh tế Trung Quốc “gây sốc”

Hỏi: Ông nói tập đoàn nhà nước, doanh nghiệp nhà nước thích nhập công nghệ mới. Nhưng những ví dụ như ụ nổi của Vinalines thì sao?

Trả lời: Các bạn nhầm lẫn giữa chuyện bây giờ mới xử với bây giờ mới nhập ụ nổi. Ụ nổi diễn ra từ thưở hàn vi của các quan chức ăn cắp vặt, còn bây giờ họ nhiều tiền rồi, họ không chơi những trò như thế, họ mở casino, họ tổ chức thi hoa hậu, họ xây dựng nhiều địa điểm thành những nơi ăn chơi. Chúng ta đã đi qua giai đoạn nhập thiết bị cũ lâu rồi, bây giờ Việt Nam gần như không có quy hoạch công nghiệp nên không sợ nhập thiết bị lạc hậu. Nỗi lo mà bạn nói là nỗi lo dựa theo một logic không có thật. Nó là sự suy tưởng một cách quan liêu đối với các nguy cơ của nền kinh tế Việt Nam. Nền kinh tế Việt Nam có các nguy cơ nhưng không phải nguy cơ như bạn nêu.

Nếu bạn nói thế này thì sẽ gần với thực tế hơn: Trung Quốc sẽ thải hồi một số thiết bị, một số công nghệ lạc hậu đến mức trở thành phế liệu. Việc tiếp nhận vào và phá bỏ những thứ ấy sẽ biến Việt Nam thành một bãi tái chế các phế liệu. Trên báo chí vừa rồi có đề cập đến chính sách nhập tàu biển cũ vào để phá dỡ. Các bạn phải lo đúng với thực tế. Người Việt sẽ nhập khẩu các thiết bị và công nghệ cũ của Trung Quốc vào để phá dỡ và sẽ làm ô nhiễm môi trường Việt Nam. Trung Quốc cũng chỉ lừa bán thiết bị cũ được một lần thôi. Bây giờ thế giới không bị mắc lừa như thế nữa.

Hỏi: Giả sử không đặt ra nỗi lo ấy nữa mà chỉ nhìn vào vấn đề của hai nền kinh tế là Trung Quốc và Mỹ, ông nghĩ gì về khả năng kinh tế Trung Quốc vượt Mỹ theo đánh giá của IMF?

Trả lời: Chúng ta phải luôn luôn hiểu rằng Trung Quốc vượt lên thành nền kinh tế số một là một tất yếu. Vì họ có 1.3 tỷ người, những con người ấy không ngu đi mà ngày ngày thông minh lên thì chắc chắn nền kinh tế chứa đựng 1.3 tỷ người ấy sẽ tăng lên. Quy mô của nó sẽ tăng lên một cách tự nhiên, một cách khách quan và không định thi đua với Mỹ. Lỗi của IMF là nhìn hiện tượng này như một cuộc thi đua kinh tế. Đừng nghĩ rằng IMF thì không có những sơ xuất, vì đưa ra những dự báo kiểu này là khích lệ một sự ganh đua không cần thiết. Tôi cho rằng, nền kinh tế Trung Quốc vượt lên trên nền kinh tế Hoa Kỳ về mặt quy mô là một tất yếu, sớm hay muộn điều ấy cũng xảy ra. Sự vượt lên ấy không có gì đáng ngạc nhiên và cũng không có gì đáng mừng. Người Trung Quốc không nên mừng về điều ấy. Đấy là chuyện bình thường bởi vì người Mỹ không định thi đua với người Trung Quốc. Chính vì người Mỹ không định thi đua với người Trung Quốc cho nên các nhà đầu tư Mỹ mới bỏ tiền vào Trung Quốc.

Sự so sánh này rất vô nghĩa. Sự vượt lên trên Mỹ của Trung Quốc về kinh tế được tạo ra bằng đầu tư của Mỹ có nghĩa là người Mỹ không ngán gì quy mô ấy. Nếu không kiếm được mười đồng trong việc đầu tư vào Trung Quốc thì người Mỹ sẽ không bỏ ra một đồng. Người Mỹ khai thác thị trường Trung Quốc và người ta không ngán việc nền kinh tế Trung Quốc vượt lên nền kinh tế của họ. Bởi vì họ không sống bằng sự vượt lên mà sống bằng sự phát triển tự nhiên của nền kinh tế. Còn chúng ta giống như kẻ đi xem chạy thi, không bao giờ có địa vị nào trong cuộc thi.

Tóm lại, sự vượt lên của nền kinh tế Trung Quốc về mặt quy mô đối với nền kinh tế Mỹ là một tất yếu. Người Trung Quốc không cần phải sốt ruột dùng phương pháp ngang giá sức mua để so sánh. Ngay cả so sánh tuyệt đối thì dần dần cùng với thời gian Trung Quốc cũng sẽ vượt Mỹ, bởi vì nền kinh tế Trung Quốc là nền kinh tế của 1,3 tỷ người, còn Mỹ là nền kinh tế của 300 triệu người thôi. Sự phát triển vượt bậc, vượt cả Mỹ về quy mô của kinh tế Trung Quốc là một tất yếu, tuy nhiên, để bằng Mỹ về mặt chất lượng, nhất là đầu tư chuyên sâu, thực sự vì đời sống con người thì hàng trăm năm nữa người Trung Quốc cũng chưa làm được như người Mỹ.

Hỏi:Thời gian qua có hai hiện tượng, một là một số Doanh nghiệp chuyên về gia công rút khỏi thị trường Trung Quốc và đầu tư vào thị trường Việt Nam, hai là những nhà đầu tư chuyên về công nghệ cao lại đầu tư vào Trung Quốc những dự án rất lớn. Ví dụ như tập đoàn Intel của Mỹ chuẩn bị đầu tư khoảng 1,5 tỷ đô la vào Trung Quốc. Tập đoàn GM cũng dự tính đầu tư vào khoảng 14 tỷ đô la. Phải chăng Trung Quốc đang bước lên giai đoạn phát triển công nghệ cao hơn?

Trả lời: Nó luôn luôn phát triển cho nên nó bước lên, chỉ có chúng ta là không bước lên, hoặc có bước lên chút ít nhưng bước chuệnh choạng. Tôi không ngạc nhiên khi Intel đầu tư vào Trung Quốc. Intel sản xuất các con chip, nhưng họ sản xuất để bán lại cho các hãng điện tử tiêu dùng khác. Trung Quốc đang phát triển như thế thì đương nhiên họ phải chuẩn bị nguồn nguyên liệu cho sự lắp ráp. Các con chip là nguyên liệu cơ bản cho tất cả các sự lắp ráp điện tử tiêu dùng.

Hiện tượng kinh tế Trung Quốc vượt kinh tế Mỹ
ChúngTa.com @ Facebook
Thống kê truy cập
Số lượt truy cập: .
Tổng số người truy cập: .
Số người đang trực tuyến: .
.
Sponsor links (Provided by VIEPortal.net - The web cloud services for enterprises)
Thiết kế web, Thiết kế website, Thiết kế website công ty, Dịch vụ thiết kế website, Dịch vụ thiết kế web tối ưu, Giải pháp portal cổng thông tin, Xây dựng website doanh nghiệp, Dịch vụ web bán hàng trực tuyến, Giải pháp thương mại điện tử, Phần mềm dịch vụ web, Phần mềm quản trị tác nghiệp nội bộ công ty,