Bằng kinh nghiệm của nhiều năm nghiên cứu và giảng dạy tại trường Đại học Công nghệ Tokyo (Nhật Bản) và Đại học Sungkyunkwan (Hàn Quốc), GS Vật lý Vũ Văn Hùng chia sẻ những quan sát của ông về tính chủ động trong các giảng đường đại học tại các quốc gia nói trên.
PV: Bằng kinh nghiệm của những năm tháng nghiên cứu và giảng dạy tại Hàn Quốc và Nhật Bản, ông có nhận xét gì về tinh thần chủ động trong giảng dạy và học tập ở các nước này?
GS Vũ Văn Hùng: Điều mà tôi cảm nhận được rõ nhất là thái độ say mê làm việc và môi trường khoa học cởi mở trong các trường đại học tại nước bạn. Cách làm việc của những giáo sư và sinh viên ở đó rất khác chúng ta. Khi người thầy làm việc, họ luôn làm với một tinh thần say mê và hoàn toàn chủ động. Hơn nữa, với họ, làm việc không có nghĩa đơn thuần chỉ là giảng dạy mà phần lớn thời gian họ dành cho thí nghiệm.
Thông qua các nghiên cứu đó, họ sẽ tổ chức triển khai các hệ thống đề tài được thực hiện qua các nghiên cứu sinh của mình. Đây là cách thức rất hay, thể hiện rõ tinh thần bình đẳng, cùng nhau tiếp cận tri thức của những nền giáo dục tiên tiến trên thế giới.
PV: Không khí học tập và nghiên cứu đó khiến tôi nghĩ đến một triết lý giáo dục. Đó là, điều quan trọng ở người thầy không chỉ là “tháp ngà” trí thức, mà quan trọng hơn người thầy phải là người truyền cảm hứng, người đem lại cho sinh viên một sự hứng khởi học tập. Bởi lẽ, bản chất của giáo dục là một quá trình dân chủ giữa thầy và trò cùng bước vào lâu đài trí thức, cùng hỗ trợ, khích lệ, tác động lên nhau chứ không phải người này áp đặt kiến thức lên người kia.
GS VVH: Đúng vậy. Về phía khác, bản thân sinh viên cũng học tập với một ý thức tự giác rất cao. Trên ba lô của họ, tôi thấy hầu như lúc nào cũng đầy ắp những cuốn sách mượn ở thư viện. Họ luôn luôn ở trong tư thế đọc, nghiền ngẫm và nghiên cứu.
Điều đặc biệt nhất, những lúc mệt mỏi, sinh viên nước ngoài luôn tìm đến sách. Hình như với những con người trẻ tuổi ấy, trên những trang sách ấy có rất nhiều điều thú vị, cần thiết cho cuộc sống và tương lai sắp tới? Tri thức đã thực sự đem lại cho họ niềm vui và tinh thần hứng khởi học hành
PV: Vậy theo ông, tinh thần chủ động học tập và nghiên cứu trong các trường Đại học ở Hàn Quốc và Nhật Bản có nguồn gốc từ đâu?
GS VVH: Theo tôi, nguồn gốc của tinh thần chủ động nói trên trước hết nằm ở chỗ họ đã tạo ra được một môi trường làm việc nghiêm túc và chuyên nghiệp mà đến đó, người thầy muốn giảng dạy, nghiên cứu. Bởi họ được đánh giá cao, được tôn vinh và có cơ hội thăng tiến mà không phải lo toan gì về cuộc sống. Chính điều này đã ràng buộc trực tiếp tới trách nhiệm của giảng viên với sinh viên, buộc họ cũng phải toàn tâm toàn ý với tương lai của mình.
Có một lý do nữa khiến tinh thần chủ động tiếp cận và chiếm lĩnh kiến thức của sinh viên các nền giáo dục tiên tiến đáng trân trọng là họ phải “trả giá” rất cao cho những gì mình lĩnh hội. Họ học để có thể làm việc thực sự, đáp ứng đủ cho nhu cầu xã hội. Họ tự xác định, học là cách thức nhanh nhất khiến mình có thể gia nhập hàng ngũ nguồn nhân lực chất lượng cao, để sống sung túc bằng chính những gì mình có.
PV: Có ý kiến cho rằng, những cách đổi mới về phương pháp dạy trong các trường Đại học hiện nay đa số theo kiểu “bình cũ rượu mới”? Học thảo thuận thì sinh viên ít phát biểu, máy chiếu thì thay thế cho việc đọc chép thuận lợi hơn… Những thay đổi đó hầu như đều là thay đổi về mặt kỹ thuật. Còn vấn đền quan trọng nhất, là thay đổi một triết lý giáo dục nhằm đào tạo ra những con người tự do, chủ động, sáng tạo, có trách nhiệm, từ đó dẫn đến một loạt thay đổi khác về phương pháp, chương trình học… lại chưa được bộ Giáo dục chú trọng. Ông nghĩ gì về quan điểm này?
GS VVH: Về vấn đề này, theo tôi có lẽ chúng ta cần phải nhìn nhận, xem xét lại. Bởi kiến thức được truyền lại cho thế hệ sau bởi những người thầy thông qua một quá trình giao tiếp trực tiếp chứ không phải chủ yếu qua các kênh hình hay các bài giảng online.
Tại nước ngoài, thực tế các giảng đường luôn tồn tại song song tất cả các hình thức giảng dạy. Nghĩa là giáo sư vẫn sẽ thuyết trình, ghi phấn và đối thoại trực tiếp với học trò; đồng thời cho chiếu các project tóm tắt nội dung cơ bản bài học.
Đặc biệt hơn, họ tiến hành ghi hình lại các giờ lên lớp đó, tạo điều kiện cho người học được xem lại các bài giảng đó một cách chi tiết hơn nếu muốn. Nhưng, cách làm này chỉ là một kênh chứ không phải là điều chủ yếu. Hàn Quốc và Nhật Bản vẫn hết sức chú trọng đến sự truyền đạt trực tiếp.
PV: Truyền đạt trực tiếp ở đây có giống như việc giảng viên đọc cho sinh viên chép đang diễn ra phổ biến trong các giảng đường đại học của Việt Nam?
GS VVH: Truyền đạt trực tiếp thật ra đồng nghĩa với một quá trình giao tiếp hai chiều. Ở đó, người thầy truyền đạt toàn bộ kinh nghiệm làm việc của mình, ý tưởng nghiên cứu của mình cho học viên. Trên cơ sở đó sẽ tổ chức các semina. Hoạt động này được thực hiện một cách thường xuyên nhằm kiểm tra, đánh giá mức độ lĩnh hội của sinh viên.
Đây được coi là những bài tập đầu tiên giúp sinh viên làm quen với phương pháp nghiên cứu khoa học về lâu dài. Một lợi ích nữa của phương pháp này là sinh viên được quyền nói, được quyền phản biện một cách tích cực trong một nhóm cụ thể. Cách thức làm việc ấy rõ ràng tốt hơn rất nhiều so với chuyện chúng ta chỉ dùng công nghệ thông tin thuần túy, một chiều và đầy bị động.
So sánh vui thì có thể nói rằng, đứng cạnh giảng dạy trực tiếp, powerpoint, video hay nhiều thứ khác nữa chỉ là những “kĩ nghệ” không hơn kém. Tất nhiên, để đạt được điều đó đòi hỏi cao trách nhiệm của người thầy. Thầy phải là người thắp lửa say mê, thổi bùng lên đam mê trong sáng tạo, trong nhận thức của trò. Chân kiềng thứ ba không kém phần quan trọng trong mối quan hệ biện chứng nói trên chính là chất lượng của giáo trình, sách vở.
 |
|
Sinh viên được quyền nói, được quyền phản biện một cách tích cực trong một nhóm cụ thể |
Đối với các giảng viên đại học ở Việt Nam, điều chúng ta phải lưu ý là giảng dạy phải đi đôi với nghiên cứu. Vì thiếu vế sau, kiến thức sẽ không được cập nhật, mà trở nên rất ngán ngẩm, kinh viện do thiếu đi những cái mới. Thầy có say mê thì trò mới có thể nhiệt tình học tập được. Nghiên cứu của người đứng lớp nhiều khi lại là viên nam châm thu hút thêm lòng khát khao chân lý của sinh viên, nhất là những sinh viên trẻ tuổi.
PV: Theo ông có những giải pháp nào để tăng tính chủ động của sinh viên và giáo viên trong cách dạy và học?
GS VVH: Để giải quyết vấn đề giáo dục đại học, trước hết chúng ta nên nhận thức rõ những vấn đề chính có quan hệ biện chứng với nhau cần phải giải quyết một cách trọn vẹn: thứ nhất là thầy, thứ hai là trò và cuối cùng là giáo trình. Nếu như trò không phải là những người được “chọn lọc” tốt, không chủ động trong việc tiếp cận và kiến giải chân lý thì chúng ta cũng không thể đào tạo ra những sản phẩm tốt.
Bàn về vai trò của người thầy, tôi lại nhớ đến một câu nói của Anhxtanh: “Bục giảng thì nhiều nhưng thầy giáo giỏi và cao quý thì hiếm. Các giảng đường thì nhiều và rộng nhưng số người trẻ tuổi thành thật, khao khát chân lý và lẽ công bằng thì cũng hiếm”.
Theo tôi, quan trọng hơn hết, chúng ta phải thay đổi cách thức truyền thụ, để có thể giáo dục cho học trò một tư duy độc lập. Bởi thật ra, chỉ dạy kiến thức chuyên ngành dù sâu rộng đến đâu vẫn là chưa đủ, trước mặt những người trẻ đâu chỉ có đơn thuần những học thuật, con số và những điều trong sách vở.
Về cơ bản, chúng ta nên chuyển đổi từ việc mang cho sinh viên con cá đã chế biến thơm phức, ngon lành bằng cách hướng dẫn họ cách làm ra món ăn chất lượng ấy.
PV: Vậy đổi mới tư duy, hay trao công thức tư duy vào tay sinh viên được thể hiện như thế nào?
GS VVH: Đầu tiên, các thầy cô, trường lớp hãy dạy cho họ - những người trẻ tuổi, trẻ lòng ấy ý thức phấn đấu vươn lên, không nản lòng trước khó khăn, vấp váp. Trên cơ sở này, họ sẽ hình thành được một thế giới quan tích cực, nhận thức được những giá trị chân – thiện – mỹ để bước tới. Cái đích cuối cùng là giúp cho họ luôn có ý nghĩ: Kiến thức là quà tặng chứ không phải là nhiệm vụ ngán ngẩm.
Thứ hai, điều mà sinh viên chúng ta vẫn còn rất thiếu và cần phải khắc phục sớm là họ thiếu đi một tư duy phê phán và phản biện. Giáo dục nhồi nhét thì dẫn đến “vô văn hóa”, không hữu ích, không có hiệu quả. Để tránh điều này, tại sao chúng ta không dạy sinh viên cái nhìn phê phán để tư duy có thể va đập mà ngộ ra chân lý? Có không ít sinh viên Việt Nam thường làm ngơ trước những điều mình chưa hiểu?
Thứ ba, không kém phần quan trọng, chúng ta hãy khuyến khích khả năng sáng tạo độc lập của người học. Xét trên nhiều khía cạnh đây là cách tối ưu để đổi mới phương pháp học theo hướng tích cực hóa người học
PV: Đã nhiều năm nay, giải pháp “sinh viên chấm điểm giảng viên” (một giải pháp quan trọng và rất hiệu quả ở các ĐH Châu Âu, Mỹ, Nhật, Hàn Quốc…đã áp dụng) liên tục được đề nghị áp dụng vào các trường ĐH nhưng vẫn chưa được thực hiện. Ông có nghĩ đó là một giải pháp hay để “chế tài”, khuyến khích giảng viên đổi mới phương pháp giảng dạy tích cực hơn nữa?
GS VVH: Chuyện “sinh viên chấm điểm giảng viên” thật ra mới chỉ được làm thử nghiệm thí điểm ở một số trường, và cũng chỉ lấy ý kiến của sinh viên ở một số môn, đối với một số thầy. Những ý kiến này được xem như để tham khảo, chứ chưa phải một cơ chế để đánh giá.
Bởi vậy, nếu chúng ta coi đó là chế tài để kích thích giảng viên đổi mới phương pháp giảng dạy thì không phải. Hơn nữa, trong thời gian tới, chỉ khoảng 1, 2 năm nữa rất nhiều trường đại học sẽ tiến hành giảng dạy theo tín chỉ - một môn có thể có vài ba thầy dạy và sinh viên sẽ được chọn giảng viên theo ý mình. Hy vọng đó là bước đầu tiên để “kích cầu” cả nền giáo dục nước ta hiện nay.
PV: Xin cảm ơn ông! Số lượt đọc:
5610
-
Cập nhật lần cuối:
26/10/2008 01:26:15 AM
Trao đổi/Nhận xét | Tổng số:
5 |
CÁI TÔI VÀ NHẬN THỨC Rất nhiều sinh viên coi việc học là một nhiệm vụ ngán ngẩm, là một sinh viên tôi cảm nhận rất rõ điều đó... Tất cả do xuất phát từ quá trình nhồi nhét kiến thức? Do sinh viên cảm nhận và những vấn đề như "điểm số...". Dẫn đến tình trạng học của sinh viên như bây giờ. Tôi cho rằng đã đánh mất cái tôi cả khi sinh viên ý thức được.
Tôi nghĩ rằng giải pháp là làm sao cho sinh viên nhận thức được vị trí của họ trong những vấn đề lớn lao... Sinh viên không chỉ cần kiến thức, mà cần cả cách nghiên cứu Vào những năm cấp 3, tôi được thầy cô rèn luyện cách tự học. Trong giờ Toán, thầy chẳng giảng lý thuyết gì cả, mà thay vào đó là giờ "kiểm tra". Chúng tôi phải chuẩn bị kiến thức ở nhà trước mỗi buổi học, tự hiểu ý nghĩa của những mệnh đề, công thức... tìm cách giải bài tập, ngày hôm sau thầy sẽ gọi ngẫu nhiên tên trong danh sách lên làm bài, điểm số sẽ là điểm lấy vào sổ, thực. Tôi thực sự thấy biết ơn thầy Toán cấp 3 của mình, bởi thầy đã truyền đạt kiến thức cho chúng tôi một cách rất riêng.
Cả thầy dạy Lý của tôi cũng thế, phải tự đọc sách rồi tự thắc mắc, sau đó thầy mới giảng cặn kẽ lại. Khi lên đại học thì tôi bị hụt hẫng. Bị sốc. Bởi cách dạy "đọc, chép". Tôi theo học ở một trong những trường đại học chất lượng nhất nước. Thầy dạy Hóa hiện tại của tôi có thói quen hay nói câu này "Do số tiết học bị rút ngắn lại nên những phần này chỉ nên cưỡi ngựa xem hoa thôi" Tôi thực sự không hiểu chúng tôi thực sự được truyền đạt những gì?
Thầy dạy môn đại cương ngành của tôi là một trong các giảng viên mà tôi kính trọng nhất từ khi bước vào giảng đường đại học. Không chỉ những bài giảng trực tiếp phối hợp chiếu slide của thầy, mà còn cách thầy hướng dẫn chúng tôi tự tra cứu sách. Thế nhưng "lửa" của thầy dường như vẫn chưa đủ lớn. Những gì thầy giảng có vẻ hơi nhàm đối với ai đã đọc kỹ sách. Lớp học thì các bạn khá thụ động, không sôi nổi lắm.
Tôi nghĩ một trong các lí do mà sinh viên ngày nay chán đến giảng đường là do cách đào tạo. Chúng tôi là những người trẻ, chúng tôi "thèm" sự mới mẻ. Chúng tôi đâu cần những buổi thực hành làm việc như một cái máy, để rồi thi, chấm điểm, sau đó quên hết? Chúng tôi đâu cần những tiết học, dồn cả đống kiến thức vào đầu, để rồi quên, rồi học lại?
Khi tôi kể cách dạy và học tại đại học Việt Nam cho một số bạn bè tôi đang du học ở một số nước tiên tiến như Mỹ, Canada, hay Anh, bạn tôi đều cười và bảo " Thời nào rồi mà còn cách học ấy?". Tôi cũng tự hỏi "Thời nào rồi?" XIN HAY MOT LAN NHIN THANG THAN Quả thật giáo dục đại học của Việt Nam hiện nay có quá nhiều bất cập. Có lẽ bất cập lớn nhất là phương pháp giảng dạy.
Nếu một lần các bạn đến giảng đường của một trường Đại học trong những giờ như Chủ nghĩa xã hội khoa học, Lịch sử Đảng...thì sẽ thấy không khí ở đó như thế nào? Có lẽ người ta nghĩ rằng sinh viên Việt Nam khổ sở quá không có thời gian để ngủ nên phải tranh thủ ngủ trong giờ học. Thầy giảng cứ giảng còn trò ngủ dưới có rất nhiều cách để nghe giảng phong phú: vừa ngủ vừa nghe, vừa làm bài tập vừa nghe, vừa buôn vừa nghe, vừa nhắn tin vừa nghe, vừa chụp ảnh vừa nghe. Không phải họ không muốn học mà học phương pháp giảng dạy của thầy sao mà không thể lọt qua đầu họ.
Còn chưa nói đến giáo trình, những gì dạy hiện tại có lẽ không còn phù hợp với tình hình hiện tại. Lịch sử ra đời của Đảng Cộng sản Việt Nam bất cứ một sinh viên nào cũng đã học trong 12 năm ở phổ thông. Bây giờ là một sinh viên lại học lại từ đầu. Thật sự môn học này không gây được hứng thú đối với sinh viên.
Còn chưa nói đến một vài nhân tố khác, ví dụ như giọng nói của thầy, trang phục của thầy khi lên lớp cũng ảnh hưởng rất lớn đến sinh viên.
Có quá nhiều điều phải chấn chỉnh lại trong giáo dục Việt Nam. Vì sao giáo dục vẫn nhồi nhét ? Là một sinh viên năm hai, khi được đọc những suy ngẫm của giáo sư về vẫn đề trên, em tự hỏi vì sao chương trình đạo tào Đại học lại nhồi nhét quá nhiều kiến thức trong một thời gian có hạn. Quả thật có rất nhiều kiến thức, kỹ năng cần học, thế nhưng nếu với thời gian ngắn ngủi vậy liệu bao nhiêu phần trăm sinh viên thật sự lĩnh hội được những kiến thức được học?
Một sự thật không thể phủ nhận là chất lượng đào tạo bậc đại học nước ta còn rất nhiều hạn chế, chạy theo chương trình , học xem hoa ngắm cảnh , đối phó với các kỳ thi. Thi xong thì chẳng còn gì , vậy học để làm gì? Có lần lật lại tài liệu đã thi kết thúc học phần và tự hỏi một bài tập tương tự trong thực tế liệu em có thể giải không, em đã mất một thời gian để nghiền ngẫm lại những gì mình đã học, dường như tất cả chỉ là một môn học có công thức tính toán cho từng bài, em hỏi em học sai phương pháp ư, thế thì học như thế nào? Trong một học kỳ có khoảng 7-8 môn thời lượng tuỳ môn có 2,3,4,5,6tiết/tuần. Đọc lý thuyết chưa thực sự hiểu vấn đề, làm sao có thắc mắc hay cơ hội nghiên cứư thực tế,chưa kể bị áp lực bởi điểm số nếu không học sẽ rớt... áp lực cuộc sống,cá nhân,... thiếu trang thiết bị giảng dạy. Có những buổi đi vào học nhưng thầy chưa chuẩn bị giáo trình kỹ, cứ hỏi đúng không các em? Cả buổi chỉ 1 bài tập chẳng xong, lớp học thì quá ồn, có thể nói đây là do ý thức sinh viên chưa cao, thế tại sao sinh viên lại như vậy?
Có lẽ đấy là những suy nghĩ còn nông cạn của em về những gì em trải qua, em rất mong tìm được câu trả lòi cho mình. Một bài phỏng vấn hay Khi còn là học sinh phổ thông, một cách vô tình tôi đã có tác phong tự học do bố tôi và anh tôi đã để lại rất nhiều tạp chí Văn học, báo Văn nghệ, toán học và tuổi trẻ, Kvant của Liên xô. Tôi được lạc vào thế giới của tư tưởng, vẻ đẹp kỳ diệu của các con số và biểu thức toán học. Tôi nhớ như in thày giáo dạy toán cấp 3, trong một tiết dạy toán quỹ tích đã nói rằng: Với bài học này thày chỉ dạy cho các em hết 5 phút. Nhưng thày và các em cùng nhau tìm ra cách giải bài toán quỹ tích đó.
Nhưng khi vào Đại học, tôi bị rơi vào cảm giác hẫng hụt: Thày đọc, trò chép, rất ít hội thảo, ít đề tài nghiên cứu, không tham khảo tạp chí chuyên ngành. Khi ôn thi thày cho vài chục câu hỏi, đến buổi phụ đạo học sinh "tán" thày xin bớt câu hỏi này rồi xin bớt câu kia theo cái cách câu này liên quan đến câu kia nên nếu câu này được bớt thì câu kia cũng nên bớt (mà tôi gọi là chiến thuật "con rắn vuông"). Có vấn đề cần tranh luận thì thày lại cho rằng tôi hay cãi thày.
Thật là buồn cho nền giáo dục ĐH mà chỉ tạo ra các học sinh cấp 4
Ý kiến của bạn về bài viết: |  | | GS-TS Vật lý Vũ Văn Hùng- Phó Trưởng phòng Sau Đại học (ĐH Sư Phạm Hà Nội) |
Thông tin liên quan: Văn hóa “Suy đồi”03/01/2010 03:15' PM Chúng ta là ai? Chúng ta đứng ở đâu? Tấy yếu sẽ đặt chúng ta vào dòng chảy của cuộc TIẾN HÓA. Dòng chảy đó sẽ cuốn chúng ta đi, rồi một câu hỏi khác lại lóe lên, trong đầu chúng ta: Chúng ta đi về đâu? Về đâu? Làm sao để đào tạo người có “tư duy sáng tạo”?05/09/2009 08:15' AM Trước tiên, tôi muốn tìm hiểu cụm từ “tư duy sáng tạo” mà một số người Việt Nam đang dùng hiện nay nghĩa là gì. Nói giáo dục đào tạo ra những người “biết suy luận” (có người gọi là có “tính chủ động tư duy”) thì tôi hiểu. Còn từ “sáng tạo” thì tôi hiểu theo nghĩa là “phát minh, tạo ra những cái mới có giá trị về vật chất hay tinh thần mà tới nay chưa có; tìm ra những giải pháp độc đáo chưa ai dùng để giải quyết vấn đề này nọ; hoặc là biết phù hợp hóa những phát minh của người khác vào khung cảnh đặc biệt của mình”. Nếu quả vậy, tôi xin được phát biểu đôi lời về việc giáo dục đào tạo ra những con người biết suy luận. Cải cách giáo dục bắt đầu từ dạy làm người30/03/2009 09:33' AM "Phải làm triệt để. Tất cả các em đến tuổi phải học hết tiểu học, học đàng hoàng, và phải dạy đạo đức sao cho khi các em tốt nghiệp tiểu học phải xứng đáng là những thiếu niên ham học hỏi, hiền ngoan, có thái độ và hành động đúng mực ở nơi công cộng và đối với các quan hệ xã hội". - GS Trần Văn Thọ Trước hết phải biết yêu thương21/11/2008 11:32' AM Thầy Văn Như Cương (đã ngoài 70 tuổi) và giảng viên trẻ Mai Quốc Khánh (mới ngoài 20 tuổi) đã cùng tham gia cuộc đối thoại thế hệ kỳ này, nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11. Thành nhân trước khi thành tài20/11/2008 10:20' AM Mục tiêu của giáo dục xã hội nên là gì? Là thành nhân, sau đó mới đến thành tài. Phải đặt trọng tâm ở trường phổ thông là giáo dục con người thành nhân với một số kỹ năng rất cơ bản: biết cách học, biết phân tích và phản biện, biết đặt ưu tiên và giá trị của việc học tùy theo khả năng, hoàn cảnh và sở thích của cá nhân... Tôi rất lo lắng cho giáo dục của ta23/10/2008 09:41' AM Giáo sư Hoàng Tụy là cháu nội người em ruột của cụ Hoàng Diệu. Ông sinh năm 1927 tại Quang Nam. Lĩnh vực nghiên cứu: hàm thực, giải tích lồi, lý thuyết tối ưu. Vừa là người mở đường vừa đi đầu trong việc xây dựng lý thuyết, phương pháp và thuật toán cho các bài toán tối ưu toàn cục. Tác giả một phương pháp cắt nổi tiếng mang tên ông. Viện trưởng Viện toán học Việt Nam từ 1980 - 1990. Giáo dục Việt Nam - Đạo đức và thực dụng29/09/2008 12:13' PM Nước ta bước vào nền Kinh tế thị trường đã được hơn 20 năm, nhưng chúng ta vẫn lảng tránh việc Thương mại hóa giáo dục. Ở Việt Nam, hình ảnh “thầy giáo”, “cô giáo” hay “nhà giáo”, là một hình ảnh đẹp, đã là thầy giáo, là trong sạch, đã là giáo viên, là giản dị, là đạo đức... Việt Nam đang đi theo triết lý giáo dục nào?22/09/2008 08:25' PM Soi thực tiễn Việt Nam vào triết lý giáo dục của thế giới, chúng ta hình như đang đi ngược chiều với mọi triết lý giáo dục hiện đại. Không thể nấn ná, đã đến lúc phải chấn hưng (hay làm lại) nền giáo dục Việt Nam. Nền giáo dục Việt Nam: Đang ở tọa độ nào, và định vị ra sao?17/07/2008 09:51' PM Như nhiều lần đăng đàn, Giáo sư Hoàng Tụy tuy trong tư cách của một trí thức hàng đầu, một nhà giáo dục lâu năm này lại tiếp tục có nhiều ý kiến tâm huyết để tiếp tục chấn hưng giáo dục nước nhà… Edgar Morin và giáo dục trong thế giới biến đổi10/06/2008 08:25' AM Vừa qua, tại Trung tâm Văn hóa Pháp tại Hà Nội đã có cuộc Hội thảo về giáo dục với chủ đề Adgar Morin và Triết học Giáo dục với sự tham gia của một số nhà văn hóa, giáo dục và nhiều bạn trẻ. Bài viết dưới đây là tham luận của nhà văn Nguyên Ngọc tại Hội thảo... Khủng hoảng giáo dục: Nguyên nhân và lối ra trước thách thức toàn cầu hoá09/06/2008 01:36' AM Bài diễn thuyết của GS Hoàng Tuỵ với chủ đề: "Khủng hoảng giáo dục: Nguyên nhân và lối ra trước thách thức toàn cầu hoá" được trình bày và thảo luận tại Viện IDS ngày 6/6/2008. Cải cách giáo dục13/04/2008 06:00' PM Ai cũng biết phát triển con người phải thông qua giáo dục, từ ngàn năm trước người ta cũng đã biết như vậy nhưng vấn đề là giáo dục như thế nào? Nếu một nền giáo dục không vì con người mà vì những lợi ích chính trị nhất thời, thiển cận và vụ lợi thì còn tệ hại hơn, nó sẽ làm chậm sự phát triển... Những căn bệnh chung của hệ thống giáo dục ở thế giới thứ ba 13/04/2008 05:50' PM Một thực tế là tất cả hệ thống giáo dục của các nước thế giới thứ ba đều rất lạc hậu, hiện đang tụt hậu so với các nước phát triển hàng thập kỷ. Vì nhiều nguyên nhân, hệ thống giáo dục ngày càng không tương thích, ngày càng tách khỏi cuộc sống mặc dù các nước này đã tiến hành không ít cuộc cải cách... Cải cách giáo dục vì một nền giáo dục hiện đại 13/04/2008 05:43' PM Môi trường giáo dục tốt phải là vườn ươm các nguyên chính trị và các nguyên nhận thức, nói cách khác, nó phải là vườn ươm các module phát triển của toàn xã hội và là kho chứa tính phong phú của nhận thức xã hội... Thêm một số suy nghĩ về cải cách giáo dục13/04/2008 05:40' PM Cải cách giáo dục hướng đến sự phát triển con người, chính vì thế những người đi dạy, đi hướng dẫn con người cho tương lai phải có nhận thức, phải có những nguyên lý mang chất lượng dự báo và định hướng. Phải khẳng định, người đi dạy quan trọng nhất là nhà nước... Phát triển giáo dục trong xu hướng toàn cầu23/07/2007 09:44' PM Hầu hết các quốc gia trên thế giới đều lấy giáo dục phổ thông làm nền tảng và coi giáo dục Đại học là yếu tố quyết định chất lượng nguồn nhân lực. Trong bối cảnh toàn cầu hoá, tùy thuộc vào điều kiện kinh tế - xã hội của mình, mỗi quốc gia có thể nhấn mạnh các khía cạnh khác nhau trong chiến lược phát triển giáo dục Đại học... Công bằng xã hội trong giáo dục Đại học27/06/2007 08:24' PM Việt Nam đã vào WTO. Điều này có nghĩa, nguồn nhân lực của Việt Nam và từ đó là nền Giáo dục Đại học cũng như nguồn cung cấp tài chính cho nền giáo dục, nay cũng phải được đặt trên cùng một mặt bằng so sánh với các nước khác trong khu vực và trên thế giới... Lịch sử và giáo dục thời hội nhập18/06/2007 10:17' AM Thời đại đang làm biến đổi sâu sắc xã hội loài người, bao gồm cả việc đánh giá đúng các giá trị cơ bản. Lịch sử lẽ ra phải là điều khó thay đổi nhất, bởi vì chẳng ai thay đổi được những gì đã xảy ra. Thế nhưng, cách nhận thức lịch sử, cách để chúng ta vận dụng những bài học kinh nghiệm của lịch sử trong công cuộc giáo dục - trồng người lại đòi hỏi các nhà giáo dục học phải thay đổi thật nhiều… Tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục04/06/2007 02:33' PM Chủ tịch Hồ Chí Minh là người anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hoá thế giới, đồng thời cũng là nhà giáo. Suốt đời Bác nêu tấm gương sáng ngời về người thầy được toàn dân tộc và cả loài người tiến bộ noi theo. Chất lượng giáo dục từ góc nhìn nhà quản lý22/05/2007 11:15' AM Gần đây Bộ Giáo dục & Đào tạo đã ban hành Quy định tạm thời về kiểm định chất lượng trường đại học gồm 10 tiêu chuẩn và 53 tiêu chí. Có thể thấy, cách làm này là phù hợp xu thế quản lý chất lượng hiện đại. Triết lý giáo dục trong những cuốn sách kinh điển11/03/2010 07:20' AM Nền giáo dục Việt Nam nơi đào tạo ra rất nhiều đứa trẻ được nuông chiều nhưng không thực sự được tôn trọng, tự tin vì rất nhiều thứ khác ngoài nền tảng kiến thức và bản lĩnh cá nhân, chắc chắn cần có các thay đổi. Lời gợi ý đúng đắn rất có thể sẽ đến từ những cuốn sách như thế này. 'Bản nháp', 'lỗi kỹ thuật': Trách nhiệm xã hội của Bộ GD-ĐT09/03/2010 08:07' AM Dù là thực sự hay bao biện với "lỗi kỹ thuật" gửi "bản nháp" có điều cấm trường ngoài công lập đào tạo ngành luật, báo chí, sư phạm để đưa lên mạng lấy ý kiến dư luận, những người có trách nhiệm quản lý giáo dục đại học có lẽ phải giở lại "Vở bài tập Đạo đức lớp 1" để thực hành "bài tập số 4" (Em hãy cùng các bạn đóng vai về chủ đề "Cảm ơn, xin lỗi"). Nguồn cơn "lệnh suýt cấm" Xuân 10 tuổi và xuân 79 tuổi26/02/2010 11:00' AM Ngày xuân vui vẻ, mong bạn thêm vui vì được đọc hai bài văn, một bài của một ông già bẩy mươi chín tuổi nhưng vẫn hy vọng "có thể trở thành một nhà văn", và một bài của bạn tôi, em Hoàng Mai Thi, 10 tuổi tính cả tuổi mụ. Nhà giáo thời đại và cái nhìn vĩnh cửu05/02/2010 10:24' AM Khắp địa cầu, quốc gia nào cũng lấy giáo dục, tức đào tạo con người, là quốc sách hàng đầu. Bởi vì con người là tài sản quý giá nhất của mọi quốc gia. Mà con người chỉ có thể trở nên giá trị nhờ giáo dục... Thư gửi các nhà khoa học trẻ Việt Nam30/01/2010 07:35' AM GS Pierre Darriulat từng trong số những nhà khoa học hàng đầu ở trung tâm Nghiên cứu hạt nhân châu Âu CERN, nơi đang có máy gia tốc hạt lớn nhất thế giới LHC. Luôn bức xúc với tình trạng chảy máu chất xám mà bản thân ông đang chứng kiến ngay với những học trò do mình đào tạo ra, trước cơ hội xây dựng những đại học chất lượng quốc tế sắp đến, ông viết bài này đưa ra cách nhìn khách quan về giáo dục đại học Việt Nam và mong mỏi sự chung sức của giới khoa học trẻ để chấn hưng nền đại học nước nhà. Bức tâm thư gửi ngành giáo dục25/01/2010 11:40' AM Dạy làm người đầu tiên là ở gia dình. Dạy làm người mới khó làm sao. Dạy làm người cũng phải có thế chân kiềng: Gia đình - Nhà trường - Xã hội. Và dạy làm người phải có kế sách và chiến lược. Không phải cứ nhồi nhét mà thành. Nói với thanh niên: Hòa bình không phải là thụ hưởng19/01/2010 11:03' AM Một khi đã đánh mất quá khứ thì phương hướng hình thành lý tưởng yêu nước tồn tại trong từng con người ở hiện tại và tương lai khó mà vươn lên đỉnh cao mới... Trả lương giáo sư thế nào?11/01/2010 12:40' PM Bây giờ mà đặt vấn đề làm thế nào để giáo sư đại học đủ sống, thì có vẻ hơi kỳ cục. Phải thừa nhận rằng dù chưa sánh được với đồng nghiệp ở các nước giàu có như Mỹ, Nhật hay châu Âu, cuộc sống hiện nay của giáo sư đại học trong trường hợp điển hình ở Việt Nam không đến nỗi nào, nếu không muốn nói là khấm khá, so với bản thân nhiều năm trước cũng như so với các tầng lớp khác trong xã hội. Bài khác: Phương pháp giải quyết vấn đề trong giáo dục hiện đại13/01/2008 09:46' PM Phương pháp giải quyết vấn đề đã phải trải qua nhiều thử thách, thực nghiệm trong gần suốt một thế kỷ 20 để đến gần đây mới được sử dụng thực sự ở nhiều trường học ở Hoa Kỳ và trở thành một yếu tố chủ đạo trong cải cách giáo dục ở một số nước khác. Đó là một phương pháp dạy và học mới phù hợp với triết lý về khoa học và giáo dục hiện đại... Tôi rất lo lắng cho giáo dục của ta23/10/2008 09:41' AM Giáo sư Hoàng Tụy là cháu nội người em ruột của cụ Hoàng Diệu. Ông sinh năm 1927 tại Quang Nam. Lĩnh vực nghiên cứu: hàm thực, giải tích lồi, lý thuyết tối ưu. Vừa là người mở đường vừa đi đầu trong việc xây dựng lý thuyết, phương pháp và thuật toán cho các bài toán tối ưu toàn cục. Tác giả một phương pháp cắt nổi tiếng mang tên ông. Viện trưởng Viện toán học Việt Nam từ 1980 - 1990. "Suy dinh dưỡng tâm hồn"21/10/2008 11:07' PM Suy dinh dưỡng hiểu đơn giản là khi người ta không hấp thụ được mọi thứ không phù hợp với thể tạng, cơ địa của mình. Nhưng sự “suy dinh dưỡng tâm hồn” mới thật là trầm trọng và rất đáng quan ngại khi nếp sinh hoạt, lối sống, quan niệm vào đời đều đang bộc lộ tình trạng xuống cấp. Giáo dục và sự phát triển văn hóa13/10/2008 10:24' AM Lại một năm học mới đã đến, trong cái không khí nao nức của buổi tựu trường, nơi trái tim mỗi nhà giáo dục, mỗi người dân vẫn còn những mối trăn trở về những bất cập của nền giáo dục nước nhà, Người Đô Thị xin giới thiệu một góc nhìn về giáo dục của cố GS, TS Dương Thiệu Tống như cách tưởng nhớ ông. Học và hành ?!04/10/2008 09:21' PM Nhiều người nhận định rằng, không cần bắc lên cân cũng sẽ thấy rất rõ cuộc sống lứa tuổi học trò bây giờ sung sướng hơn chúng ta thuở trước (đặc biệt là học sinh các thành phố lớn), bằng chứng là dinh dưỡng no đủ, trọng lượng dư dả, tiêu pha xông xênh, chân tay lào ngào và chiều cao lênh khênh hơn.. Cái giá của sự thiếu thông tin01/10/2008 09:55' PM Bạn có biết tại sao giá tiền của một chiếc xe máy mới và của một chiếc xe mới đi được một tháng lại chênh lệch rất nhiều? Tại sao sinh viên Việt Nam học khá giỏi, kiến thức khá vững ở một vài lĩnh vực ví dụ như Toán nhưng vẫn khó tìm được học bổng cao học tại nước ngoài? Thế nào là "toàn diện"?29/09/2008 10:39' AM Đây thực sự là một thách đố: Người nào chủ trương sản phẩm của nền giáo dục phải toàn diện xin hãy tự ngẫm chính bản thân mình, rồi ngẫm sang con cháu mình, ngẫm đến những bè bạn thành đạt của mình... xem có ai thực sự là con người toàn diện? Việc học & việc đời24/09/2008 10:05' AM Dĩ nhiên, cần có học để có thể vào đời đó là một sự hiển nhiên, như tôi có dịp nhắc đi nhắc lại nhiều lần, trong đó có đề cập đến mục tiêu của việc học như sau: Mục tiêu thứ nhất là tạo lập một cơ sở tri thức văn hoá cho con người và xã hội... |