Tôi thực hiện một chuyến đi dọc sông Hồng, trên một con tàu nhỏ. Con tàu trắng trôi giữa dòng sông đỏ, đôi bờ mươn mướt ngô xanh. Ngô xuân vừa trổ cờ, dâng hương thơm như mùi sữa tươi mới vắt. Tít tắp một triền dê. Lòng tôi lâng lâng cảm xúc.
Tổ tiên ta từ rừng núi Phong Châu tiến về phía biển. Đi 1 bước lại đắp một khúc đê, xây đắp bốn nghìn năm thì nên bức trường thành kỳ vỹ ngăn sóng lũ. Nhà thơ Ximônốp ví con đê sông Hồng như cánh tay gan góc. Đó là cánh tay kiên cường của dân tộc ta vươn về phía biển, vớt từ đáy biển Đông lên cả mlột vùng châu thổ rực rỡ phù sa. Một dân tộc như thế lẽ ra không nghèo đói. Vậy mà nhiều thế hệ người Việt Nam vẫn phải dặn nhau “ăn trông nồi, ngồi trông hướng”.
Chợt nhớ mấy câu thơ của Chế Lan Viên:
“Ông cha ta xưa từng đấm nát tay trước cửa cuộc đời Cửa vẫn đóng và đời im ỉm khóa Văn chiêu hồn còn thấm giọt mưa rơi Các tượng Phật chùa Tây Phương không biết cách trả lời Một dân tộc đói nghèo trong rơm rạ”.
Không một thần phật nào có thể chỉ cho chúng ta lối nẻo thoát nghèo. Con đường đó tự chúng ta phải tìm lấy. Đảng ta đã nhận rõ con đường đó khi tiến hành Đối mới. 1986 – 2006, hai mươi năm thật ngắn ngủi so với lịch sử một dân tộc, song chúng ta đã đi được một bước thật dài trong sự nghiệp phục hưng đất nước.
Có một thời khắc mà toàn thế giới chợt nhận ra rằng năm 2006 là năm của Việt Nam. Ấy là ngày 7/11, khi ngài Chủ tịch WTO gõ búa tuyên bố kết nạp Viẹt Nam làm thành viên thứ 150 của tổ chức này. Lại có một thời khắc, Tổng thống Hoa Kỳ - ông George W.Bush nhận ra rằng Việt Nam là một dân tộc phi thường (sau đó không lâu, khi ký quyết định áp dụng quy chế PNTR với Việt Nam, ông Bush lại nói với các cộng sự của ông tại Nhà Trắng rằng: “Có tận mắt chứng kiến mới hiểu được sự thần kỳ của Việt Nam”). Ấy còn là thời khắc Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, mở quốc tiệc chào mừng lãnh đạo cấp cao các nền kinh tế APEC tại Hà Nội.
Dân tộc ta phi thường trong chiến đấu, phi thường trong sự chịu đựng, phi thường cả trong cách khép lại quá khứ. Và chúng ta còn cần phát huy một sự phi thường. Đó là khát vọng của cậu bé Phù Đổng 3 tuổi, vụt trở thành người khổng lồ, cưỡi ngựa sắt đi đánh giặc và thắng giặc rồi thì bay lên trời. Từ xa xưa, chúng ta đã ước mơ được cất mình bay lên như thế.
Một lần sang Hàn Quốc, tôi cũng được nghe, được thấy khát vọng sông Hàn. Với khát vọng vĩ đại ấy, hơn 48 triệu người Hàn Quốc đã phấn đấu không ngưng nghỉ để tổ quốc mình cất cánh bay lên, thành cường quốc trên thế giới. Xuân này, Hàn Quốc đã vươn lên thành nhà đầu tư số 1 tại Việt Nam.
Với cả nhân loại, giấc mơ bay lên bầu trời bao giờ cũng là giấc mơ mãnh liệt nhất. Bởi để sức hút của trái đất, vừa phải biết tự làm nhẹ mình. Việt Nam đã tự làm nhẹ mình bằng một chiến lược phát triển dân số hợp lý. Chính vì vậy, năm 2005, Việt Nam đã đạt được mức sinh thay thế. Đó là một thành tích kỳ diệu, vì người Việt Nam năm mới thường chúc nhau “Con đàn cháu đống”.
Chúng ta cũng tự làm nhẹ mình bằng cuộc đấu tranh chống tham nhũng, tiêu cực và loại bỏ những thủ tục hành chính rườm rà, nhiêu khê. Một dân tộc sục sôi khát vọng bứt phá vươn lên tự biết phải làm gì. Một Nghị định 108/CP làm tăng đột biến vốn đầu tư trực tiếp của nước ngoài tại Việt Nam lên 10,2 tỷ USD, tăng 50% so với chỉ tiêu kế hoạch. Một quyết định minh bạch về quản lý và sử dụng vón ODA của Chính phủ làm yên lòng các nhà tài trợ cho Việt Nam, nâng vốn cam kết tài trợ cho nước ta năm 2007 lên mức kỷ lục là 4,45 tỷ USD.
Hành trình của dân tộc ta là từ rừng núi tiến ra biển, càng về xuôi đường càng thênh thang, giống như con sông Hồng càng về xuôi càng mở ra mênh mang, trước khi òa vào đại dương bát ngát. Bãi sông Hồng ở Hà Nội giờ đang mùa hoa đào. Vì trời rét đậm cho nên đêm đêm người trồng hoa phải đối lửa sưởi ấm cho đào. Sương trắng mờ mặt sông, khói trắng ấm áp trên những vườn đào Nhật Tân.
Cách đây 218 năm, vua Quang Trung cho ngựa trạm gửi vào Phú Xuân tặng công chúa Ngọc Hân một cành đào bích Nhật Tân, báo tin chiến thắng. Cành đào vừa thể hiện tình cảm riêng tư, vừa nói lên khát vọng thống nhất và đưa đất nước cường thịnh
218 năm sau, chúng ta mang hoa, cầm cờ đi đón bạn bè khắp năm châu bốn biển về Thăng Long hội tụ. Đó cũng là bước đi mang đầy khát vọng hòa bình, hữu nghị và sự hưng thịnh.
Tôi vẫn xuôi sông Hồng đi về phía biển. Con tàu trắng đi giữa hai triền sông trù phú, có tiếng trẻ học bài ê a, có bếp lửa ấm trong những căn nhà, tiếng ai gõ tuyền đuổi cá trên sông, tiếng ai hát bài dân ca Bắc Bộ, rằng “đình bao nhiêu ngói em thương mình bấy nhiêu”. Chao! Những hình ảnh, những âm thanh ấy giản dị thế nhưng sao mà sot sắt thủy chung, mà gừng cay muối mặn đến thế!
Thuyền trưởng quyết định tăng tốc khi ra gần tới cửa Ba Lạt. Con sông Hồng đã ra tới biển, nơi ngực những con tầu vạm vỡ áp vào bến cảng, tiếng còi lánh lỏi giữa một vùng sóng nước.
Bạn ơi! Giao thừa năm Canh Tuấn (1970) bác sỹ Đặng Thùy Trâm viết gì? Trước hết, chị ghi vào nhật ký lời dặn dò của đồng chí Hoàng Văn Thụ: Hãy giữ vững tinh thần của người cộng sản. Tinh thần trong suốt như pha lê, rắn chắc như kim cương và chói lọi muôn nghìn hào quang của lòng tin tưởng. Tiếp đó, chị viết về mùa xuân, về tuổi Hai mươi và về tình yêu. “Ai lại không tha thiết với mùa xuân, ai lại không muốn cái sáng ngời trong đôi mắt và trên đôi môi căng mọng khi cuộc đời còn ở tuổi Hai mươi... Và gì nữa nhỉ? Phải chăm mùa xuân của tuổi trẻ cũng thắm đượm thêm vì màu sắc của mơ ước và yêu tuhwong vẫn ánh lên trong những đôi mắt nhìn mình”. Và đêm đó, trong giấc ngủ chập chờn pháo sáng, chị Thùy Trâm đã mơ thấy một tòa lâu đài tráng lệ. Đó là khát vọng của chị và cũng là của tất cả chúng ta.
Chị Đặng Thùy Trâm! Giấc mơ của chị đang thành hiện thực trên Tổ quốc ta. Chưa bao giờ đất nước ta hội đủ cả thế và lực như Mùa xuân nay. Nguồn:
Gia đình và xã hội số Xuân Số lượt đọc:
1258
-
Cập nhật lần cuối:
04/02/2009 04:46:32 PM
Ý kiến của bạn về bài viết: |  |
Thông tin liên quan: "Cái chai ném xuống biển" và phim Đừng đốt28/12/2009 05:10' PM Vigny là nhà thơ lãng mạn Pháp thế kỷ 19, là nhà thơ "tháp ngà" đề cao sự cô đơn của thiên tài , chủ nghĩa khắc kỷ và yếm thế, có một quan niệm cao cả về nhiệm vụ nhà thơ. Một bài thơ nổi tiếng của ông là Cái chai ném xuống biển với nội dung như sau: Trong cơn bão, chiếc tầu sắp đắm. Người chỉ huy đút vào trong một cái chai những tài liệu ghi lại những khám phá trong chuyến đi rồi ném chai xuống biển. Sau nhiều tình tiết éo le, chai được vớt lên trong những mắt lưới của một dân chài. Và bản thông điệp của người đã khuất được chuyển tải, giúp ích cho mọi người. Điều lớn nhất27/07/2009 07:51' PM Hôm qua, 26.7, tại Đà Nẵng, một công ty địa ốc đã cho khởi công tòa nhà “cao nhất miền Trung”. Một tuần trước đó, 19.7, ở đây cũng vừa khánh thành “cầu dây văng dài nhất Việt Nam”. Không chỉ riêng Đà Nẵng, Hà Tĩnh có “nhà máy thép to nhất”; Thái Nguyên có “dự án đầu tư nước ngoài lớn nhất”; thủ đô Hà Nội cũng vừa “khởi công đường cao tốc dài nhất Việt Nam” và mới đây có thêm “dự án nghĩa trang lớn nhất khu vực Đông Nam Á”… Đã từng 20, đã từng lạc lối...05/07/2009 07:38' AM Từng qua tuổi 20 không phải là một cuốn tiểu thuyết của những phép màu, nó là những gì thế hệ thanh niên đang hằng ngày đối mặt, trong một thế giới nhiều cám dỗ dễ khiến chúng ta mất phương hướng. Chuyện ông và cháu08/08/2008 01:56' PM Tiếng là ông cháu mà mấy năm rồi mà chẳng gặp nhau. Cháu đi học nghiên cứu sinh ở thành phố khác, còn ông thì công tác ở trung ương nên công việc bận như thời đi chiến khu xưa... Mấy ngày nghỉ 30-4 và 1-5 ông cháu mới có dịp gặp nhau... Người ta đang ngâm mọi thứ để bồi dưỡng03/07/2008 08:10' AM Hình như dân gian có câu nói "ăn gì bổ nấy". Nhưng đã bao nhiêu đời nhiều người chẳng cần biết đến khoa học, có thể do thiếu thốn, suy dinh dưỡng quá lâu mà rất tin vào quan niệm thế chăng mà hành động rất thực tế... Để Việt Nam cất cánh19/02/2007 10:05' PM Hội nhập quốc tế là một cơ hội để Việt Nam có thể cất cánh. Nhưng để cất cánh chúng ta đang phải đứng trước những sự lựa chọn rất quan trọng. Chọn lối đi nào cho đất nước để cất cánh? Bản lĩnh Việt Nam01/01/1900 12:00' AM Quyết không chịu bị nghiền nát như tương, mà quyết làm tất cả để trở nên rắn như thép, đó là bản lĩnh Việt Nam. Bản lĩnh này không phải dân tộc Việt Nam sinh ra đã có, mà được hình thành trong lịch sử đấu tranh dựng nước và giữ nước. Nghiên cứu con người Việt Nam: Mấy vấn đề nhận thức và phương pháp18/12/2006 11:50' AM ...từ lâu các học giả nước ta đã chú ý nghiên cứu con người và nhất là con người Việt Nam từ nhiều góc độ, lối nhìn mà càng về sau càng toàn diện và sâu sắc hơn. Kết quả đó cũng khá khả quan như một bước tiến dài trên con đường nghiên cứu nhiều mặt giúp cho độc giả có hiểu biết khá hệ thống ở tầm khoa học và triết học về con người nói chung và con người Việt Nam nói riêng... Việt Nam và toàn cầu hóa12/12/2006 02:19' PM Nhiều người có lý khi cho rằng qúa trình toàn cầu hóa mới bắt đầu ở Việt Nam từ 1986. Nếu như toàn cầu hóa như một qúa trình như trên, ở tầm dài hơn thì cũng có thể hình dung khác đi một chút... “Để người Việt Nam tự nhận thức...”12/09/2006 01:54' PM Tự nhận là đang làm công việc “chưa ai khai phá”, nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn, “người hay nói về nhược điểm của đồng nghiệp”, đang góp nhặt những lời người xưa cảnh tỉnh về thói hư tật xấu của người Việt từ nhiều nguồn tư liệu khác nhau và dự định sẽ in thành sách. Chúng tôi có cuộc trò chuyện với ông về công trình này... Nước Việt Nam không hề nhỏ08/08/2006 08:17' PM Nước Việt Nam không hề nhỏ; phải từ bỏ những tư duy cản trở sự phát triển đất nước: Và đã đến lúc tất cả mọi người phải xắn tay áo để cùng nhau làm việc thực sự vì đất nước Việt Nam hùng cường, chứ không chỉ có những lời hô hào! Văn hóa Việt Nam, nhìn từ mẫu người văn hóa07/08/2006 05:26' PM Nhìn văn hóa Việt Nam từ mẫu người văn hóa, tôi tránh được một cái nhìn tuyến tính của sự biến thiên. Hơn nữa, lối tiếp cận này còn trình ra một cách hiểu khác về văn hóa. Văn hóa, tôi nghĩ, không chỉ là những gì bày ra trên mặt đất, mà quan trọng hơn, còn là những trầm tích trong lòng đất. Và trong lòng người. Để chiến thắng khi Việt Nam vào WTO22/06/2006 07:24' AM Là một nhà đầu tư và một người bạn của Việt Nam, đã nghiên cứu sâu về Việt Nam đồng thời tiếp xúc với môi trường kinh doanh quốc tế, tôi mong muốn được chia sẻ một vài lời khuyên mà tôi hi vọng sẽ giúp doanh nhân trong nước có thể thành công trong một thế giới mới đầy những cạnh tranh khốc liệt... Việt Nam không thể đứng ngoài!20/05/2006 12:47' PM Giáo dục ÐH Việt Nam cần đào tạo Cử nhân theo xu hướng hội nhập với thế giới
Là Giáo sư trưởng bộ môn Cơ học phá hủy (Khoa Kỹ thuật Hàng không - Không gian) của ĐH Liège (Bỉ), đi thỉnh giảng ở nhiều nước trên thế giới và hiện đang là Chủ nhiệm chương trình hợp tác đào tạo Cao học Việt - Bỉ tại ĐH Bách Khoa Hà Nội và ĐH Bách Khoa TP. HCM.... Nước Việt Nam ta nhỏ hay không nhỏ?30/03/2006 07:13' AM Chúng tôi xin lấy đầu đề bài báo trên đây của nhà sử học Dương Trung Quốc làm diễn đàn để bạn đọc tham gia phân tích, mổ xẻ tranh luận nhằm nhận chân giá trị của dân tộc và kiến nghị các giải pháp chấn hưng dân khí, góp phần thúc đẩy tiến trình phát triển của đất nước... Con người Việt Nam từ truyền thống đến hiện đại09/02/2003 03:51' PM Trong các di sản truyền thống, bên cạnh mặt tích cực cũng hàm chứa mặt hạn chế, những phản giá trị. Trên đại thể, những mặt tiêu cực và hạn chế của di sản truyền thống VN cũng bộc lộ khá rõ mà những nét nổi bật nhất là tính cục bộ, địa phương, tâm lý bình quân chủ nghĩa gắn với thái độ “cào bằng”, ghen ghét, đố kỵ những người trỗi vượt hơn mình, tinh thần cầu may, tác phong tùy tiện, thiếu ý thức tổ chức kỷ luật, lối làm ăn nhỏ, manh mún, không biết lo xa và hạch toán kinh tế, chưa tôn trọng con người cá nhân chủ thể, tư duy phân tích, thực nghiệm và luận lý kém... Một đóng góp vào việc nhận dạng con người Việt Nam hôm nay24/01/2006 09:41' PM Có những cuốn sách làm cho người đọc căm ghét cuộc sống( chẳng hạn; một số tác phẩm hiện thực phê phán); có những cuốn sách làm cho người đọc thêm yêu đời nhiều hơn. Còn qua những trường hợp như Thời xa vắng của Lê Lựu, đọc xong, tự nhiên tôi cứ thấy tiếc đời... Bàn về văn hiến Việt Nam26/12/2005 01:51' PM Với Gs Vũ Khiêu - "'Văn hiến Việt Nam” là một sự nhìn lại, một cái nhìn chắt lọc, tinh tế hơn trên cơ sở của một công trình nghiên cứu đã xuất bản trước đây (do Nxb Khoa học xã hội ấn hành). Lần tái bản này tác giả mong muốn gửi đến độc giả một công trình nghiên cứu mang dấu ấn của gần cả một đời người đã sống và hoạt động trên lĩnh vực văn hóa và tư tưởng... Một vài suy nghĩ về văn hóa Việt Nam10/12/2005 08:39' AM Là một nhà nghiên cứu văn học, GS Hà Minh Đức rất quan tâm đến sự phát triển của nền văn hoá dân tộc vì theo ông văn hoá gắn với sự phát triển chung của đất nước, với mỗi con người, mỗi cuộc đời. Dưới đây, Tạp chí xin giới thiệu đôi điều suy nghĩ của GS về văn hoá Việt Nam. Tài nguyên địa chính trị của Việt Nam26/11/2005 08:28' AM Tài nguyên địa chính trị là một khái niệm ít được dùng nhưng bản thân tài nguyên địa chính trị lại được khai thác và sử dụng thường xuyên. Vận mệnh của một dân tộc, sự thịnh suy của một quốc gia phụ thuộc rất nhiều vào tài nguyên địa chính trị của quốc gia ấy, vào khả năng khai thác và sử dụng nguồn tài nguyên này... Khi Hà Nội trở thành chính mình10/03/2010 11:08' AM Khi nào thì Hà Nội trở thành mình nhất? Theo tôi hiểu, đó là những khi Hà Nội đồng nghĩa với phố với cây với nhà, tự phố tự cây đã có linh hồn, còn những con người thật chỉ đóng vai trò điểm xuyết, chẳng hạn như trong các bức tranh của Bùi Xuân Phái. Buổi sáng mùng một vắng vẻ hôm nay, tôi đã bắt gặp một thành phố như thế. Từ yêu Việt Nam đến mua Việt Nam27/02/2010 10:45' AM Mới đó đã 30-40 năm, bạn đọc nào trên 45 tuổi có còn nhớ: Ngày xửa ngày xưa ở Sài Gòn có những chiếc xe ba gác bán xà phòng, đi rong các ngõ hẻm? Ở khu Bàn Cờ của tôi ngày nào cũng thấy một ông già mập mạp mạc quần soóc ka ki, đội nón cối nhựa trắng tinh, đẩy xe ba gác một cách thong thả. Ước vọng hóa hổ25/02/2010 10:09' AM Thật may, ngồi vào bàn định viết chủ đề về khát vọng thành Hổ của Việt Nam, tình cờ tôi đọc được bài [Thế giới] Sợ Rồng (Fear of Dragon) trên tờ The Economics cùng với một số tin, bài thứ hai nói về nỗi lo ngược đời của Trung Quốc trong việc đang hối hả tìm cách ngăn chặn bong bóng tài sản. Đàn ông Tây ăn tết ta10/02/2010 03:26' PM Có thể khẳng định rằng, nhà nào ở Ta có được rể Tây thì hầu như nhà đó đang sở hữu một hạnh phúc. Nguyên nhân tương đối dễ giải thích. Thứ nhất, ở những chàng Tây, do ướt đẫm truyền thống nịnh đầm nên bọn họ chẳng bao giờ biết đánh vợ. Ngược lại, những tay bị vợ Việt cho ăn đòn thường hơi bị đông. Thứ hai, không biết có phải đang bị đá trên sân khách hay không đám rể ngây thơ này thường yêu quý hố vợ mẹ vợ em vợ anh vợ, thậm chí bố của bố vợ, mẹ của mẹ vợ một cách chân thành đến kinh ngạc. Cứ xem cung cách mấy ông rể Tây đi ăn tết ta là dễ dàng nhận thấy. Tắt lửa tối đèn có ai?09/02/2010 07:41' AM Nhiều người bảo, Tết bây giờ nhạt hơn trước. Dẫu ăn ngon, mặc đẹp hơn. Cái sự háo hức, vui như Tết cũng nhạt hẳn. Có thật mọi thứ đều nhạt đi? Tình người là “ muối đời” mặn nhất. Muối mà còn nhạt thì biết lấy gì bỏ vào cho mặn? Hay là đã qua thời, thiếu đủ mọi thứ, người ta phải tựa vào nhau, xích lại gần nhau? Tết này có về không?07/02/2010 02:34' PM Từ hơn một tháng nay câu hỏi ấy đã là câu cửa miệng mỗi khi gặp nhau hay qua telephone thay lời chào hỏi của người Việt trên đất Đức. Sắp Tết rồi, nước Đức mùa này năm nay lạnh quá. Có nơi tới 20, 30 độ dưới không. Cái lạnh giá băng, cái lạnh đến se lòng làm người xa quê càng thêm nhớ về, muốn về lại một quê hương. Hãy tự xét mình01/02/2010 12:30' PM Năm 1943, nhà giáo dục Hoàng Đạo Thúy viết cuốn sách “ Trai nước Nam làm gì?” để kêu gọi thanh thiếu niên Việt Nam rèn luyện chở ngày giúp nước... Con người biến đổi22/01/2010 03:43' AM Bao giờ thì người Việt Nam được tự hào mình là con dân của đất nước hiền hòa, lành mạnh, văn minh và giàu có? Làm sao cho mỗi người nhận thấy và cùng hành động để thay đổi? Bài khác: Bữa cơm gia đình Hà Nội01/01/1900 12:00' AM Phải là một kẻ cô đơn, một người rơi vào hoàn cảnh gia đình không trọn vẹn, không hoàn chỉnh mới thấy không khí gia đình là quý báu như thế nào, nhất là những bữa cơm gia đình, dù nó là hàng ngày nó quen thuộc với ta suốt một đời... Nó là tình yêu, là sức khỏe, là thương mến, là tình máu mủ ruột rà… hơn thế nữa, nó còn chứa đựng nhiều yếu tố văn hóa, và thực chất, nó chính là một phần của văn hóa Thăng Long - Hà Nội. Giàu có, phải cần Hạnh phúc27/02/2007 11:44' AM Với tâm trạng lạc quan hiện nay, Việt Nam được đánh giá là quốc gia hạnh phúc nhất. Liệu chúng ta có giữ mãi được cảm giác ấy không? Gần đây, Chính phủ Anh đã đặt ra một mục tiêu mới không phải là phát triển kinh tế, mà là hạnh phúc của công chúng. Hóa ra, những quốc gia giàu nhất châu Âu (Anh, Pháp, Đức) lại là những quốc gia kém hạnh phúc nhất. Có phải người Việt thường không triệt để?23/02/2007 08:12' PM Cũng rất cần suy nghĩ về cách tiếp nhận các ảnh hưởng bên ngoài của người Việt, có lẽ càng đặc biệt quan trọng trong thời hội nhập hiện nay. Người Việt tiếp nhận văn hóa Phật giáo rất sớm, thậm chí còn sớm hơn cả Trung Hoa. Thói hư tật xấu của người Việt: thủ cựu, ngại thay đổi20/02/2007 08:46' AM Trước hết nông dân ta ngày nay đều còn dốt nát. Bởi dốt nên thủ cựu mà thủ cựu một cách bướng bỉnh. Bao nhiêu điều gì mới lạ khác và thói thường, với sự quen dùng, họ đều coi như không tốt và không bao giờ có ý tò mò muốn dùng. Đại đa số chỉ sống lần hồi từng ngày, nên họ không hề có những sự trông xa hoặc lâu dài và phiền phức rắc rối... Chuyện dài về khuyết tật trong tính cách Việt15/02/2007 09:08' PM Việc "một bộ phận" người Việt gặp khó khăn trong việc tra cứu bản đồ hoặc định vị đồ vật là điều có thật và suy cho cùng, chỉ là hai trong nhiều khuyết tật có chung một nguyên nhân sâu xa, liên quan đến phẩm chất, tính cách con người... Thói hư tật xấu của người Việt: tha hóa tự nhiên, đáng chê cười13/02/2007 08:35' AM Nước ta, đạo Khổng Mạnh dĩ đức báo oán là chữ nhãn, dĩ tiểu sự đại là chữ trí, ai chết mặc ai không học chữ kiêm ái, dở khôn dở dại cứ giữ đạo trung dung (1), trải mấy ngàn năm vua tôi cha con quan dân thầy trò từ trên chí dưới cứ ở trong phạm vi cái đạo đức ấy đã gây nên một nến văn hóa rất có đặc sắc cho đến ngày nay... Bắt bệnh cho “sao văn chương”03/02/2007 11:18' AM Phàm đã làm việc trong môi trường nghệ thuật thì người nghệ sĩ nào cũng cho rằng mình hơn người khác một bậc về tâm hồn. Thế nhưng cách hành xử đôi khi lại thiếu “bình thường” hơn cả những người bình thường đến mức không hiểu nổi. Đó có thể là một số bệnh tiêu biểu như thích tranh luận, thích trích dẫn, thích làm phiền... Thượng đế sẽ mỉm cười01/01/1900 12:00' AM Việt Nam gia nhập WTO! Dẫu biết mình chỉ là một trong hơn 80 triệu người thầm lặng ở đất nước này, nhưng vẫn cứ thấy vui. Niềm vui không có hình dáng cụ thể nhưng rất rộn ràng và khó lý giải. Buổi sáng cuối tuần, ngồi với những bạn bè quen thuộc mà bỗng thấy họ mới mẻ, vì câu chuyện phiếm vòng vo một hồi lại quay về với đề tài WTO. |