“Người Việt tự ngắm mình” với tôi là một thú vị bởi rất nhiều ngạc nhiên khi đọc nó. Đề tài này đã có khá nhiều người viết, có cả nhiều người có tên tuổi và thành công nhất định trong ngôn luận. Ví dụ như giáo sư Nguyễn Hồng Phong Viện trưởng Viện sử học, Vương Trí Nhàn nhà phê bình văn học, đầu thế kỷ 20, Nguyễn Văn Vĩnh một trí thức Tây học rất lớn, đã nổi tiếng với các bài về tật xấu của người Việt...
Nhưng đến lượt mình, Nguyễn Hoàng Đức đã có một cách tiếp cận tổng thể về những căn bệnh của đồng bào mình, bằng một cái nhìn khách quan, sáng sủa, mạch lạc, pha lẫn chút hóm hỉnh ( hay chế giễu một cách tinh tế những thói hư tật xấu trước ánh sáng ban ngày của công luận). Hơn nữa người đọc tinh ý còn nhận ra thái độ nồng nhiệt trong việc phủ định những biểu hiện có tính vật cản cho sự tiến hóa của dân tộc.
Xuyên suốt các trang viết là sự nồng nhiệt quen thuộc của ngòi bút Nguyễn Hoàng Đức. Luôn luôn hừng hực lửa và phừng phừng đi đến đích, muốn nói hết suy nghĩ của mình lên mặt giấy, không e ngại và run sợ bất cứ phản ứng ngược chiều nào, đôi khi còn có cả sự ngạo nghễ thách đố.
Một ưu điểm khác của tập sách này là kết cấu rất chặt chẽ, đăng đối, các chương được tổ chức bằng các tiểu mục đều như những tia sáng được tập trung vào một điểm, vào chiều cạnh nào đó của một thói xấu, trong những biểu hiện thực tế đa dạng và sống động của nó. Mấy chương của cuốn sách vừa tụ lại với nhau vừa tỏa ra để bao quát khá toàn diện về các thói xấu vốn có của người Việt. Như thế: tập “Người Việt tự ngắm mình” giống như một bức tranh liên hoàn mang tính chất toàn cảnh về một phương diện chứa đựng những hạn chế vốn có của chính người Việt chúng ta. Nó gần như một sự tổng kết những nhận định, những mô tả của những người đi trước về một đề tài đã từng được hiện ra tản mạn lấp ló, thậm chí quanh co khen một chút, chê một chút, cho nó đầy đặn.
Tập sách thực sự là một đóng góp trong cách hướng đến nhận diện những đặc điểm, tính chất vốn có, hiện có của người Việt chúng ta, một cách sòng phẳng. Tôi đã đọc một số cuốn sách của Nguyễn Hoàng Đức trên giấy và trên mạng, đặc biệt mạng http://www.chungta.com, riêng cuốn sách này chiếm được cảm tình khiến tôi đọc đi đọc lại và có rất nhiều cảm tình với nó. Và tôi có ý định sẽ còn quay trở lại với các tác phẩm của Nguyễn Hoàng Đức, để có lẽ sẽ còn tiếp tục nhận xét về cây bút này.
Hà Nội 28/05/2009 Số lượt đọc:
1164
-
Cập nhật lần cuối:
29/05/2009 02:58:10 PM
Trao đổi/Nhận xét | Tổng số:
3 |
Suy Dinh Dưỡng của dân Việt T/G ChungTa/Anh Trinh Hoàng Huynh,
Thành thật cảm ơn anh đã phản hồi ý kiến. Tôi đồng ý với đa số những nhận xét của anh. Ấn tượng nhất là một "thắc mắc" của anh đã nêu ra trong bài viết:
"Chúng ta sẽ chú trọng vào dinh dưỡng và giáo dục như thế nào trong khi điều kiện kinh tế không cho phép, và mặt bằng nhận thức của xã hội còn thấp?"
Tôi cũng đã suy nghĩ rất nhiều vế vấn nạn trên, và chính nhờ đó, đã có những ý tưởng trình bày như đã được viết ra...vv! Tóm tắt lại:
* Do vì tài nguyên VN còn nghèo và thiếu hụt, nên dồn nhiều cố gắng vào trong công việc (hay sứ mạng) nâng cao trí tuệ và chất xám cho nhân dân(đồng nghĩa với nâng cao chất lượng sản phẩm, thành quả lao động) để giải quyết vấn nạn về "điều kiện kinh tế không cho phép" hay "thiếu hụt tài nguyên".
* Đa số ai cũng có thể hiểu và làm được, nhưng không phải ai cũng biết cách làm hay hiểu được "Giải pháp tối ưu". Thí dụ nhỏ về giáo dục. Nêu phải chi cùng một số lượng tài nguyên để cho ra đời 10 vị TS và 1000 chuyên viên kỹ thuật trong một vạn dân, hay cho ra 30 vị TS và 500 chuyên viên kt? Chọn cách nào về con số cũng không phải là tốt nhất, mà cách hay tối ưu là tổng cộng những sản phẩm chất lượng của tổng số các "nhân tài" nói trên sẽ đóng góp trả lại cho xã hội cao nhất bao nhiêu trong tương lai(?)
* Kinh nghiệm của cả mấy ngàn năm lịch sử đều cho thấy có một mẩu số chung: Không có một nền văn minh tột đỉnh nào của nhân loại mà người dân trong nước bị nghèo đói và thiếu ăn, nhất là bị suy dinh dưỡng(tôi sẽ gởi riêng cho anh Huynh những tải liệu bài viết thảo luận về chuyện suy dinh dưỡng của dân Việt mình trong suốt cả vài trăm năm qua). Nhưng hầu hết người VIệt mình đều không thấy rõ hay không ý thức được "tầm tác hại nghiêm trọng" của nó. Chỉ sợ và tiếc rằng những nhà lãnh đạo hay giới trí thức VN vẫn còn coi thường hay không nhận thấy ra. (Riêng cá nhân tôi, thú thật là chỉ mới thấy rỏ được "tầm tác hại nghiêm trọng" trong vòng gần 10 năm trở lại đây thôi, nhờ đọc thêm được những kết quả nghiên cứu của các nhà KH!) Hiểu nhầm nguy hiểm nhất của đa số (không riêng gì dân VN mình) là ăn uống no đủ sẽ không bị suy dinh dưỡng! (Giống y hệt như cái xe máy có đây đủ xăng dầu để chạy nhưng thiếu "dầu nhớt" làm trơn máy khi chạy. thì chuyện gì sẽ xảy ra?)
Não bộ con người hay chất xám cũng giống như vậy. Tối xin nhấn mạnh: Nếu chế độ dinh dưỡng của dân VN mình không cung cấp đầy đủ các sinh tố và khoáng chất cân thiệt để phát triển tối ưu chất xám nhiều và nhanh hơn so với các dân tộc khác, thì cho dù có làm gì trong 10 hay 100 năm nữa, vẫn không thể đuổi kịp các nước láng giềng, vv. sẽ mãi mãi bị tụt hậu dần (như các nước Phi châu trong hơn 5000 năm qua)
Thí dụ cụ thể để minh chứng: Quí vị học giả có bao giờ nghĩ là đa số dân Miền Trung (Nam, từ Bình Định đến Phan Thiết) đều bị chứng "mệt mỏi và lười biếng làm việc hay tư duy" vào những ngày hè nóng nực (?) mà nguyên nhân do bỏi: 1) Do khí hậu nóng cơ thể không cân nhiều nhiệt lượng(Calorie) nên ít ăn hay lười ăn(một phần do nghèo). kết quả cho ra: 2) Cơ thể thiếu nhiều các sinh tố B và khoáng chất (nhất là sắt (Iron) nên làm cho cơ thể "suy nhược" không năng nổ linh đông được như người miền Bắc (nhờ khí hậu mát hơn và các con sông chứa rất nhiều chất sắt như như sông Hồng) vv.
Còn rất nhiều nữa nhưng chưa nói hết được vì quá dài dòng. Chi mong quí vị học giả VN xin chớ coi thường vấn đề "suy dinh dưỡng" của dân VN mình!
Kính chúc sức khoẻ và may mắn. Gửi bạn Nguyễn Cường. Tật xấu, theo tôi, đó là một cách nói khác của "thói quen xấu". Mà thói quen là do con người tập thành mà có. Hơn nữa, thói quen xấu rất dễ tập thành, nhiều khi được hình thành một cách vô thức. Còn thói quen tốt thường khó khăn hơn để có được, nó đòi hỏi phải có trình độ nhận thức nhất định, phải có ý chí.
Có những thói quen chúng ta có được từ khi còn rất nhỏ, do ảnh hưởng từ nhiều phía, gia đình, nhà trường, bạn bè,... nói chung là môi trường sống. Có những thói quen dần hình thành trong quá trình chúng ta trưởng thành, kéo dài cho đến lúc chết. Khi trình độ nhận thức của chúng đã đạt đến một mức độ nhất định thì nó sẽ có những ảnh hưởng tương xứng đến việc hình thành thói quen.
Con người là một con người xã hội, việc hình thành thói quen có mối quan hệ biện chứng với xã hội mà con người đó sinh sống và với chính trình độ nhận thức của con người đó.
Vấn đề dinh dưỡng và vấn đề giáo dục nằm trong mối quan hệ biện chứng đó, nó có những ảnh hướng nhất định, nhưng chưa phải là toàn diện.
Các tác giả viết về tật xấu của người Việt trên phương châm "tự ngắm mình", mục đích của họ không phải là nêu ra chỉ những tật xấu mà người Việt mình mới có. Họ cảnh tỉnh như vậy không phải là không có tác dụng gì, họ không nói cho sướng miệng rồi thôi.
Việc tự nhận thức bản thân không phải là một điều dễ dàng để ai cũng có thể làm tốt. Vì thế, những trang viết của họ, tôi cho là rất có ích trong việc giúp đọc giả tự nhận thức bản thân. Nhận thức thế giới và nhận thức bản thân là tiền đề để mỗi con người cải tạo hiện thực khách quan.
Chúng ta sẽ chú trọng vào dinh dưỡng và giáo dục như thế nào trong khi điều kiện kinh tế không cho phép, và mặt bằng nhận thức của xã hội còn thấp?
Chế độ dinh dưỡng ở phương Tây tốt, không hẳn bởi vì họ được giáo dục tốt, hay họ nhận thức tốt. Người phương Tây ăn uống nhiều chất đạm từ thời cổ đại, chứ không phải là mới đây.
Hoặc đối với người phương Tây, giáo dục những đứa trẻ bỏ rất vào đúng nơi quy định thật dễ dàng hơn nhiều so với ở Việt Nam, bởi vì môi trường xung quanh bọn trẻ thật thuận lợi cho việc hình thành thối quen tốt, cha mẹ bọn trẻ làm như vậy, hầu hết những đứa trẻ khác, và những người lớn khác cũng làm như vậy. Đôi khi chúng ta làm một điều mà ít khi tự hỏi tại sao, và dường như là vì ai cũng làm như vậy.
Vì một cá nhân đều tồn tại trong mối quan hệ biện chứng với xã hội mà cá nhân đó là một phần tử, nên chúng ta phải không quên các mối quan hệ đó khi xem xét vấn đề.
Việc giáo dục, nâng cao nhận thức đừng hiểu hạn hẹp là chỉ xảy ra trong gia đình, trong nhà trường. Mà thực sự nó có một mối quan hệ đan xen, chằng chịt và phức tạp. Mỗi người chúng ta nhìn thấy đều có thể là thầy của chúng ta, mỗi việc chúng ta làm đều có thể có tác động giáo dục đối với người chứng kiến nó. Người Việt XấuXí (?!) Tôi xin gởi một ý kiến để "Phản biện" lại tất cả các bài viết có cùng một nội dung giống như trên, và ý kiến này cũng đã được gởi đi nhiều lần tới các báo trong gần 10 năm qua, như sau:
* Tất cả những tính xấu kia là tính xấu chung của con người! Ai cũng có hết. Tôi thách quý vị tác giả chứng minh được là chỉ người VN mới có những tính xấu nói trên(!?)
* Nếu có thể nói được là người VN mình có thể có "nhiều hơn" một số những thói quen tính xấu náo đó, nhưng tôi cho là nguyên nhân chính cũng là vì "Cái khó nó bó cái khôn" mà thôi.
* Tất cả những tính xấu đó sẽ mất dần hay không còn nữa, nếu chúng ta có thể giải quyết một vấn nạn duy nhất là nâng cao "Trí tuệ hay chất xám" cùa dân Việt mình. Làm cách nào để trong vòng 2, hay 3 thế hệ nữa, Trí tuệ hay chất xám của dân Việt mình vượt lên bằng hay bỏ xa các dân tộc khác. Tôi đã "hiến kế" và đưa ra phương cách đề nghị "tốt nhất"phải làm như thế nào rồi (Bằng phương pháp dinh dưỡng tối ưu, và tin rằng đó là cách tốt và dễ nhất nên dùng cho dân Việt mình trong hoàn cảnh hiện nay, nếu muốn).
Tóm tắt lại là xin quý vị tác giả đừng quá phí phạm thì giờ để đi tìm "tật xấu của dân VN" một cách sai lầm và không có ích lợi gì cả! Nếu muốn làm cho xã hôi VN tốt đẹp hơn, thì xin quí vị hãy bỏ thì giờ và công sức để hô hào kêu gọi nhà nước cũng như nhân dân lo chú trọng nhiều vào vấn đề giáo dục hay dinh dưỡng để phát triển tối ưu chất xám cho dân VN.
Thành thật cảm ơn Chúng Ta và xin chuyển giùm ý kiến này đến với quí vị tác giả nói trên.
Ý kiến của bạn về bài viết: |  |
Thông tin liên quan: Clip: Trao đổi với tác giả Nguyễn Hoàng Đức về cuốn "Người Việt tự ngắm mình"11/10/2009 11:52' AM Tại trụ sở Báo Tiền Phong, Tổng biên tập báo Tiền Phong Đoàn Công Huynh đã trao tặng thưởng chính thức cho tác giả Nguyễn Hoàng Đức có nhiều bài viết cho chất lượng chuyên mục Người Việt - Phẩm chất & Thói hư tật xấu. Nhân dịp này, chungta.com có buổi trao đổi với tác giả Nguyễn Đức Hoàng về giải thưởng và cuốn sách "Người Việt tự ngắm mình"... Cử chỉ thông thường của người Việt02/10/2009 02:40' PM Cùng chiều với tính cách nịnh hót là tính cách ưa nịnh nọt, thích quà biếu, thích khen thưởng, thích tâng bốc cũng đồng thời thích được nghe nói dối và o bế những kẻ tâng bốc mình và không bao giờ chấp nhận phê bình. Dân tộc đã có nhiều cơ hội phát triển, nhưng rồi lại chậm lại, thậm chí thụt lùi chỉ vì những tính cách này. Đó là bài học chưa bao giờ được tiếp nhận. Tự do sinh ra con người11/07/2009 09:24' AM Có nhiều cách lý giải về nguồn gốc hình thành con người, nói đúng hơn là quy luật hình thành các giá trị con người. Tôi cho rằng, con người được sinh ra bởi hai quy luật: quy luật tự nhiên và quy luật xã hội. Quy luật tự nhiên là quy luật sinh học, còn quy luật xã hội là quy luật của tự do. Không phải quy luật tự nhiên sinh ra con người thì đó đã là con người theo đúng nghĩa. Chính tự do sinh ra tất cả các quyền làm người, tự do hoàn thiện con người. Nhận diện lại tính cách người Việt07/07/2009 09:09' AM Giáo sư Hoàng Tụy cho biết từ lâu, qua kinh nghiệm giảng dạy, ông đã nhận thấy một số đặc điểm có tính hạn chế chung của nhiều thế hệ học trò: thiếu một khả năng đào sâu trong tư duy, thiếu đầu óc tưởng tượng, thiếu khả năng kiên trì, đi đến cùng trong những tham vọng đạt đến bằng được những thành tựu đỉnh cao. Kinh nghiệm đó buộc ông phải suy nghĩ đến những hạn chế trong tính cách của người Việt nói chung. Biết mình để tránh bệnh tự mê hoặc01/07/2009 10:34' AM Phần lớn truyện cười ở ta dành để chế nhạo thói xấu lặt vặt của con người, những anh chàng nói phét gặp thời, những thầy đồ ăn vụng... Khi tiếng cười cất lên quá dễ dãi cũng là lúc ta nhận ra đời sống tinh thần con người vừa cười đó nhiều phần nông nổi, tẻ nhạt. Giáo dục có làm người Việt hết xấu xí?08/04/2009 11:15' AM "Giáo dục có vai trò quan trọng, nhưng không nên quá kỳ vọng rằng một sự chấn hưng giáo dục sẽ mau chóng dẫn tới sự thay đổi sâu sắc trong con người, và qua đó làm thay đổi xã hội" Ngàn lẻ một chuyện về... người Việt xấu xí30/03/2009 03:06' PM Những câu chuyện kể của độc giả Tuần Việt Nam về tính xấu của người Việt mà ta có thể bắt gặp trên.. mọi ngả đường. Người Việt có xấu xí thật không?27/03/2009 10:25' AM Người Việt xấu hay không xấu không phải bởi vì họ vốn thế. Đó không phải là những giá trị bất biến, và tất nhiên là không đáng bi quan. Chỉ tên những tật xấu của người Việt thời nay26/03/2009 10:29' AM Chúng ta hãy cùng nhau lên một danh mục, tạm gọi là “Danh mục các thói hư, tật xấu của người Việt thời nay" nhằm “vạch mặt, chỉ tên” càng chính xác càng tốt những biểu hiện tinh vi và đa dạng của nó. Bao giờ ta có sách “Người Việt xấu xí”?23/03/2009 08:28' AM Thói quen của con người là không thích bị chê, chỉ thích được khen. Viết chê bai rất khó lọt tai, nhất là ai dám viết sách về mảng tối văn hóa của một dân tộc. Tuy nhiên, nhiều quốc gia đã in sách về sự xấu xí của dân tộc mình... Phái đẹp - đồng phục hay diềm đăng ten?07/03/2009 03:52' PM Phụ nữ và tình yêu là đề tài muôn thuở của thế gian. Nhưng ở thời đại mới, một thời đại tiến bộ bằng tất cả những thế kỷ trước đó cộng lại, thế giới đã nhảy vọt, vậy phụ nữ và tình yêu có nhảy vọt lên cùng thế giới đó không? Chủ thuyết, quan điểm trên thế giới, kể cả về phái đẹp và tình yêu, có nhảy vọt và tiến bộ theo thời đại không? Nguyễn Hoàng Đức 03/03/2009 07:19' AM b Người Việt tự ngắm mình08/02/2009 09:35' AM Đã sang thiên niên kỷ thứ III, từ hạt nhân mà thi sĩ Tản Đà đã gieo hạt, có lẽ rất cần thiết để chúng ta nhìn nhận “cái hay - tật xấu” của người Việt bằng con mắt luận lý. Bởi nếu dân tộc, trước hết là đội ngũ trí thức không nhìn thấy thì dân gian sẽ nhìn thấy bằng cách ám thị và phiếm chỉ, rồi người bên ngoài cũng không thể đứng ngoài hoàn cảnh - đòi nhận xét chúng ta... IV. Nhìn người mà ngẫm đến ta08/01/2009 09:41' AM hần lớn thứ hai của chương này là “Nhìn người mà ngẫm đến ta”, tôi sẽ dẫn ra ba tác giả quan trọng, cùng ba cuốn sách kèm theo của họ: 1. Lãnh tụ Tôn Trung Sơn với cuốn “Chủ nghĩa Tam dân”. 2. Nhà văn Vương Sóc, được dân Trung Quốc bình chọn là nhà văn giỏi nhất hiện nay. 3. Nhà văn Bá Dương nổi tiếng với cuốn sách “Người Trung Quốc xấu xí” cũng rất nổi tiếng... V. Tự ngắm mình (4) 04/01/2009 09:59' AM V. Tự ngắm mình (3) 04/01/2009 09:51' AM V. Tự ngắm mình (2) 04/01/2009 09:48' AM V. Tự ngắm mình (1)04/01/2009 09:45' AM Con người đẹp nhất là danh dự và kiêu hãnh, vì thế trái nghịch với nó là tính cách và các thói quen tự ti, nô bộc. Hiển nhiên, cái thói quen trông hèn yếu nhất của con người, như triết gia Mauss bàn về các “kỹ năng của cơ thể” mà chúng ta đã bàn ở phần một là “ngồi xổm”, tức không có ghế, cũng chẳng có bàn... III. Đào luyện con người04/01/2009 09:38' AM Triết gia Nietzsche có nói: “ Vẻ đẹp của một cá nhân hay một dân tộc phải vất vả lắm mới thủ đắc được”. Muốn có vẻ đẹp văn hoá - từ nét ăn, nét mặc, nét ở, nét chơi, nét chuyện trò, từ việc nhỏ như chiếc cúc đến việc lớn kinh bang tế thế tày đình, con người đều phải kỳ công giáo dục từ bé.. II. Thước để ngắm mình04/01/2009 09:36' AM Chúng ta ngắm mình không phải bằng cách chỉ ra hết tật xấu này đến tật xấu kia, những tật xấu mà trước hết có tôi, gia đình tôi, họ hàng tôi tham dự vào đó, mà chúng ta phải soi cái nét hay cùng tật xấu của mình qua một chiếc gương. Vậy thì, tiếp theo đây tôi xin trình bày chiếc gương có tính công truyền để đi tới công lý của mọi người. Bạo lực có mầm mống trong xã hội Việt21/03/2010 05:29' PM Clip nữ sinh bạo lực khuấy động dư luận. Nhiều người sửng sốt vì tình trạng bạo lực học đường. Nhiều người khác giật mình chất vấn giáo dục, xã hội. Trong khi đó, nhà nghiên cứu văn hoá Vương Trí Nhàn cho rằng: Bạo lực có mầm mống trong xã hội Việt mà ta không tự thấy. Khi Hà Nội trở thành chính mình10/03/2010 11:08' AM Khi nào thì Hà Nội trở thành mình nhất? Theo tôi hiểu, đó là những khi Hà Nội đồng nghĩa với phố với cây với nhà, tự phố tự cây đã có linh hồn, còn những con người thật chỉ đóng vai trò điểm xuyết, chẳng hạn như trong các bức tranh của Bùi Xuân Phái. Buổi sáng mùng một vắng vẻ hôm nay, tôi đã bắt gặp một thành phố như thế. Từ yêu Việt Nam đến mua Việt Nam27/02/2010 10:45' AM Mới đó đã 30-40 năm, bạn đọc nào trên 45 tuổi có còn nhớ: Ngày xửa ngày xưa ở Sài Gòn có những chiếc xe ba gác bán xà phòng, đi rong các ngõ hẻm? Ở khu Bàn Cờ của tôi ngày nào cũng thấy một ông già mập mạp mạc quần soóc ka ki, đội nón cối nhựa trắng tinh, đẩy xe ba gác một cách thong thả. Ước vọng hóa hổ25/02/2010 10:09' AM Thật may, ngồi vào bàn định viết chủ đề về khát vọng thành Hổ của Việt Nam, tình cờ tôi đọc được bài [Thế giới] Sợ Rồng (Fear of Dragon) trên tờ The Economics cùng với một số tin, bài thứ hai nói về nỗi lo ngược đời của Trung Quốc trong việc đang hối hả tìm cách ngăn chặn bong bóng tài sản. Đàn ông Tây ăn tết ta10/02/2010 03:26' PM Có thể khẳng định rằng, nhà nào ở Ta có được rể Tây thì hầu như nhà đó đang sở hữu một hạnh phúc. Nguyên nhân tương đối dễ giải thích. Thứ nhất, ở những chàng Tây, do ướt đẫm truyền thống nịnh đầm nên bọn họ chẳng bao giờ biết đánh vợ. Ngược lại, những tay bị vợ Việt cho ăn đòn thường hơi bị đông. Thứ hai, không biết có phải đang bị đá trên sân khách hay không đám rể ngây thơ này thường yêu quý hố vợ mẹ vợ em vợ anh vợ, thậm chí bố của bố vợ, mẹ của mẹ vợ một cách chân thành đến kinh ngạc. Cứ xem cung cách mấy ông rể Tây đi ăn tết ta là dễ dàng nhận thấy. Tắt lửa tối đèn có ai?09/02/2010 07:41' AM Nhiều người bảo, Tết bây giờ nhạt hơn trước. Dẫu ăn ngon, mặc đẹp hơn. Cái sự háo hức, vui như Tết cũng nhạt hẳn. Có thật mọi thứ đều nhạt đi? Tình người là “ muối đời” mặn nhất. Muối mà còn nhạt thì biết lấy gì bỏ vào cho mặn? Hay là đã qua thời, thiếu đủ mọi thứ, người ta phải tựa vào nhau, xích lại gần nhau? Tết này có về không?07/02/2010 02:34' PM Từ hơn một tháng nay câu hỏi ấy đã là câu cửa miệng mỗi khi gặp nhau hay qua telephone thay lời chào hỏi của người Việt trên đất Đức. Sắp Tết rồi, nước Đức mùa này năm nay lạnh quá. Có nơi tới 20, 30 độ dưới không. Cái lạnh giá băng, cái lạnh đến se lòng làm người xa quê càng thêm nhớ về, muốn về lại một quê hương. Hãy tự xét mình01/02/2010 12:30' PM Năm 1943, nhà giáo dục Hoàng Đạo Thúy viết cuốn sách “ Trai nước Nam làm gì?” để kêu gọi thanh thiếu niên Việt Nam rèn luyện chở ngày giúp nước... Bài khác: A dua20/05/2009 10:15' AM Chúng ta sống trong một xã hội mang tính cộng đồng cao nên thường thấy số đông làm thế nào là ta muốn a dua theo ngay với quan điểm thà dại bầy hơn khôn độc, nhưng hệ quả theo đuôi này nhiều lúc chẳng được lòng ta và xót xa cả lòng người! A dua có nghĩa là làm theo, bắt chước do dại dột, mù quáng hoặc do có dụng ý không tốt và động cơ chủ yếu của a dua đều bắt nguồn từ ý muốn kiếm lợi cho bản thân. Đành phải kiên nhẫn thôi!14/05/2009 11:07' AM Tập quán xã hội có liên quan đến nhiều thứ khác, mà giáo dục của từng cá nhân có thể bị môi trường làm biến dạng dễ dàng. Dù sao, tôi đã sống qua giai đoạn biến chuyển từ thời kỳ lơ xe nhắc nhở hành khách đừng xả rác xuống đường đến thời kỳ tài xế ép hành khách liệng đại rác ra khỏi xe đang chạy, tôi thấy sự suy hoại tập thể có quá trình hẳn hoi, chứ không đến nỗi một sáng một chiều. Nên chắc chắn giai đoạn chuyển biến tiếp từ thời kỳ rác đụng đâu xả đó đến lúc rác được bỏ vô thùng rác chắc cũng cần một quá trình. Đành phải kiên nhẫn thôi. Nếu biết nghĩ như Kiều08/05/2009 09:47' AM Chiến tranh cần đến sự có mặt của văn nghệ sĩ ngay ở chiến trường. Bởi vậy từ hồi ấy, giới văn nghệ chúng tôi đã tự nguyện tôn vinh những người làm nghề dám có mặt ngay bên cạnh người lính để sáng tác. Bất kể tác phẩm của họ chất lượng ra sao, riêng sự ra đời của chúng đã được xem như những chiến công. Văn hóa… chờ07/05/2009 02:23' PM Thì quả đúng nước ta sính “văn hoá chờ” bên cạnh các văn hoá khác như: văn hoá ẩm thực, văn hoá lễ hội, riêng cái gọi là “văn hoá ăn cắp” hoa thì cũng không thể loại nó ra khỏi dòng văn hoá, vì nó chẳng diễn ra trong một văn hoá lễ hội hoành tráng là gì? Văn hóa từ chức29/04/2009 02:17' PM Huyện H có nhiều ưu thế nổi trội, vậy mà ba năm liền bị tỉnh xếp vào loại yếu kém, riêng công tác cán bộ thì rất trì trệ. Ông Ph., là Phó giám đốc sở, được Tỉnh ủy luân chuyển về làm Bí thư huyện với lời hứa danh dự là trong vòng hai năm sẽ “giải” được những yếu kém. Thưởng thức phải biết rộng lượng13/04/2009 03:09' PM Tôi gọi anh bạn là “thuốc chống khen”, vì mỗi lần tôi bị cuồng lên, ngất ngây bởi cái gì hay ai đó, thì anh sẽ bình tĩnh lôi tôi trở về mặt đất, bằng những điều (dĩ nhiên) bất ngờ và có cả … phũ phàng. Ngoại giao văn hóa và hình ảnh "người Việt xấu xí"07/04/2009 10:05' AM 10h sáng, đại sứ quán vắng hoe. Sau 15 phút chờ đợi, một người đàn ông trung niên ra tiếp, trong trang phục quần đùi, áo may ô... Đôi khi, hình ảnh "người Việt xấu xí" làm xóa sạch những nỗ lực tiến hành ngoại giao văn hóa của hai quốc gia. Tính cách Việt04/04/2009 09:38' AM Cách đây mấy năm, ở Trường đại học Goteborg, tôi có dịp thảo luận với giáo sư xã hội học P. Therborn để tìm hiểu thêm về tâm tính người Thụy Điển. Trong lĩnh vực này ông cho là phải hết sức thận trọng, nếu không sẽ đi đến khiên cưỡng, gán ghép, rơi vào đầu óc chủng tộc; đây là một lĩnh vực rất tương đối, thay đổi tùy từng thời kỳ lịch sử, từng vùng, và cả từng cá nhân nữa. Tôi thấy nhận định này hoàn toàn đúng. |