Đang tải dữ liệu...
ChúngTa.com.NET CommunityHanoi Software JSCDoanh nhân 360
Home
 
Suy ngẫm
 
Giáo dục
 
Trải nghiệm Trưởng thành
 
Kinh doanh
 
CNTT
 
Góc Giải trí
 
Tác giả
   Bản chất thế giới    Nhận thức    Hệ giá trị    Thực tiễn-Hành động    Ngẫm nghĩ Việt Nam    Điểm sách hay
Tìm bài viết
Tìm kiếm nâng cao
Thống kê
Số lượt truy cập: 44.959.461
Số người trực tuyến: 253
Bạn đọc đến từ đâu?

Bạn đọc của ChúngTa.com đến từ đâu?

Muốn chiến thắng, phải tư duy như một người chiến thắng

Trần Đình Hoành
Tuần Việt Nam
   
01:38' PM - Thứ tư, 03/06/2009

Các bạn thân mến,

Có điều này cứ khiến tôi trăn trở từ khoảng 10 năm nay. Giờ có lẽ chính là lúc để tôi chia sẻ với các bạn.

Thường thì khi chỉ ra một điểm yếu kém hay một vấn đề nào đó của quốc gia, sẽ có người phản biện rằng, “Chúng ta còn tốt hơn nhiều nước châu Phi,” hay “Nhiều nước đang phát triển còn tệ hơn chúng ta,” hay “Chúng ta là một nước nghèo.”

Đó là cái mà tôi gọi là “Tâm lý của kẻ thua cuộc.”

Thử tưởng tượng khi giáo viên nói với học sinh, “Em có thể học tốt hơn thế này, hãy cố gắng hơn nữa,” và cậu học sinh trả lời, “Thưa thầy, gia đình em nghèo, nhiều bạn học sinh nghèo khác còn học kém hơn em.”

Tại sao lại so sánh mình với những kẻ thua cuộc? Tại sao không đem mình ra so sánh với những người xuất sắc nhất? Thay vì so sánh chúng ta với những nước đang phát triển, hay những nước nghèo, tại sao không nói, “Chúng ta muốn sẽ đánh bại Pháp và Mỹ trong lĩnh vực công nghệ và kinh doanh.”

“Anh điên à? Đó là hai trong số các cường quốc lớn nhất trên thế giới. Thật là hão huyền và viển vông!”

“Người anh em, nếu tôi nhớ không nhầm, chúng ta đã đánh bại hai nước này trên mặt trận quân sự. Vậy thì kinh doanh hay công nghệ có là gì?”

Thử tưởng tượng 70 năm trước, Chủ tịch Hồ Chí Minh nói với cả nước, “Thưa Đồng bào, Pháp là một trong những cường quốc mạnh nhất thế giới. Chúng ta không thể đọ được với súng ống và đại bác của họ. Các vị thật quá điên rồ khi nghĩ đến chuyện chiến đấu với họ, chưa nói đến việc đánh bại họ.” Nếu Người đã nói như vậy, giờ chúng ta sẽ ra sao?

Thật không may, sau chiến thắng trên mặt trận quân sự, những thế hệ tiếp theo sống đớn hèn, không nghị lực, không ý chí, không khát khao chiến thắng, không hoài bão vượt trội.

Mấy năm trước, khi tôi bay về Việt Nam, vài người bạn của tôi ở Bộ Ngoại giao đón tôi ở sân bay. Tôi đã rất bức xúc trước thực trạng cán bộ Hải quan đòi tiền Việt kiều ở sân bay, nên tôi nói với bạn mình: “Cậu biết không, mấy thằng trong kia chỉ chăm chăm đòi tiền dân chúng.” Một người bạn của tôi nói rằng, “Ồ, các anh có hàng đống tiền cơ mà. Anh nên chia bớt cho những người anh em nghèo khó mới phải.”

Nghe đến đó, tôi rất thất vọng, nên im lặng không trả lời. Đó là tâm lý của kẻ thua cuộc, tâm lý chấp nhận chất lượng hạng ba, và lý luận bảo vệ sự cam chịu đó. Người bạn này của tôi về sau trở thành đại sứ ở nhiều nước, anh ta không hề thấp kém. Vậy bạn có thể hình dung bao nhiêu người ở nước ta có tâm lý của kẻ thua cuộc như thế.

Nếu có nhiều đến thế những người mang tâm lý của kẻ thua cuộc, Việt Nam sẽ đi về đâu?

Chúng ta, thế hệ này, nên cảm thấy hổ thẹn với cha ông. Cha ông ta đã không nói: “Pháp và Mỹ quá mạnh, chúng ta không thể chiến thắng.” Cha ông ta chỉ có một điều duy nhất trong suy nghĩ – chiến thắng hay là chết. Đó chính là hoài bão vượt trội, khát vọng chiến thắng, khao khát không chấp nhận đứng thứ hai (bởi vị trí thứ hai đối với họ chính là cái chết).

Nếu muốn chiến thắng, cần phải tư duy như một người thắng cuộc. Và đó là, “Chúng ta muốn thắng những người mạnh nhất. Chúng ta muốn là vô địch. Và chúng ta sẽ tạo ra con đường của mình từ đây đến chiến thắng cuối cùng.” Tâm lý của người thắng cuộc đó sẽ tự động buộc tâm trí ta vào trạng thái không chấp nhận làm kẻ tầm thường, không chấp nhận biểu hiện kém cỏi, không chấp nhận bất cứ cái gì thấp hơn nỗ lực cao nhất, phấn đấu lớn nhất, làm việc chăm chỉ nhất, và tư duy tích cực nhất.

Ai đó có thể nói, “Nhưng chiến đấu vì sinh tồn khác với cạnh tranh để làm giàu. Nền văn hóa của chúng ta chưa bao giờ coi trọng sự giàu sang. Trong nền văn hóa truyền thống, một thầy giáo nghèo là người được coi trọng nhất.”

Câu trả lời của tôi sẽ là:

  1. Khi chúng ta chiến đấu chống lại Pháp và Mỹ, đó không chỉ là chiến đấu để tồn tại. Chúng ta vẫn có thể sống dưới ách đô hộ của Pháp và Mỹ. Nhưng đó là một cuộc sống không có danh dự. Chúng ta chiến đấu vì danh dự, không phải vì sinh tồn.
  2. Ngày nay, chiến đấu để làm giàu và chống đói nghèo cũng là chiến đấu vì danh dự, bởi bất cứ ai trên thế giới cũng đều khinh thường công dân của một nước nghèo.
  3. Nền văn hóa truyền thống tôn vinh cái nghèo là hoàn toàn sai lầm. Là thuốc phiện. Đối với một cá thể, có thể sự giàu sang là vấn đề ý thích cá nhân, và không ảnh hưởng nhiều đến người khác. Nhưng đối với một quốc gia, đói nghèo là cái tội, sự giàu sang là sức mạnh và độc lập. Nếu Việt Nam giàu và mạnh từ một ngàn năm trước, thì Trung Quốc, Pháp, Mông Cổ, Nhật, và Mỹ đã chẳng dám tấn công chúng ta.

Nếu thế, ta đã chẳng mất một ngàn năm chiến tranh. Đối với một quốc gia, nghèo nghĩa là yếu, là mở cửa cho những kẻ khác tấn công, là để bị đô hộ và giày xéo bởi các quốc gia khác, là bị khinh thường bởi người dân của các nước giàu có hơn. Hãy đi ra thế giới và bạn sẽ hiểu.

Đói nghèo là căn bệnh của một quốc gia. Đói nghèo cần phải bị xóa bỏ.

Bất kể triết lý cá nhân của mỗi chúng ta về sự giàu sang ra sao, đối với đất nước, làm giàu là mục tiêu chính yếu. Vì vậy hãy nhắc nhau đòi hỏi nhiều hơn nữa ở bản thân mình, ở bạn bè, thầy cô, chính phủ, và những nhà lãnh đạo.

Hãy nhìn cách những nước giỏi nhất thế giới, như Nhật, Anh, Úc làm việc, học hỏi từ họ với quyết tâm về sau sẽ vượt qua họ (và họ sẽ vui lòng lắng nghe bạn, các bạn sinh viên, nói lên điều này, bởi bất cứ một giáo viên chân chính nào cũng muốn nhìn thấy cái ngày học trò đánh bại mình).

Hãy ngừng suy nghĩ “Chúng ta là một nước nghèo, nên thế này là tốt rồi.” Không, sẽ là không đủ cho tới khi ta có thể đánh bại những người xuất sắc nhất trên thế giới.

Hãy tin vào chính mình. Nếu ta nghĩ ta có thể làm được, thì ta sẽ làm được.

Đừng chấp nhận làm kẻ tầm thường. Đừng chấp nhận đứng ở vị trí thứ hai.

Hãy chấp nhận là người xuất sắc nhất.

Luôn đòi hỏi bản thân và dân tộc vượt trội nhất.

Và chúng ta có lịch sử hỗ trợ bên mình, rằng chúng ta có thể làm được những gì mà các dân tộc khác cho là không tưởng.

Số lượt đọc:  5951  -  Cập nhật lần cuối:  05/06/2009 08:34:42 AM
  Trao đổi/Nhận xétTổng số:  43
Muốn chiến thắng thì cả dân tộc cùng làm
Dương Quang Duy  - Email:  duongquangduy@gmail.com   (16/11/2009 10:39:27 PM)
TÔI MONG MUỐN MỘT ĐIỀU RẰNG CẢ DÂN TỘC VIỆT NAM, AI CŨNG HIỂU VÀ LÀM THEO TƯ TƯỞNG NÀY
Tầm nhìn
Nguyễn Cường  - Email:  cuong@yahoo.com.uk   (12/08/2009 08:21:12 AM)
Chào tác giả,

Đọc bài viết xong, tôi có cảm tưởng ông rất tâm đắc và khẩu khí với những con chữ của mình. Tuy vậy, cá nhân tôi tin rằng chỉ có khẩu khí và có niềm tin thôi chưa đủ. Dựa vào thành công của quá khứ cũng chưa đủ. Cái chính là cần phải hành động. Bài viết của ông xem như tầm nhìn... 200 năm sẽ đạt được, nhưng nếu không có kế hoạch và đưa vào thực hiện thì 1000 năm nữa chúng ta cũng khó mà ngang bằng hay... trên cơ các nước đã phát triển khác được.

Cám ơn,
Suy ngẫm của người được viết trong bài
thuy dung  - Email:  duagangsua.capcap@yahoo.com   (01/08/2009 02:28:54 PM)
đọc từ đầu tới cuối bài viết, cố gắng đọc từng chữ một, đọc đi đọc lại nhiều lần để rồi suy ngẫm.
bác à, chắu có cảm giác như những người mà bác viết trong bài viết trên rất giống cháu, mà không, có lẽ cháu là một con người Việt Nam điển hình được bác nhắc đến trong bài viết.

từ trước tới giờ, cháu luôn đặt ra cho mình rất nhiều mục tiêu, nhưng dường như 2/3 trong số đó luôn bị cháu bỏ dở bởi những lý do đại loại như: 'Thôi,làm nhiêu đó đủ rồi, dù sao cũng đã hơn khối người rồi.' hay ti tỉ những lý do đại loại như thế.

Đọc xong bài của bác, cháu quả thật thấy rất hổ thẹn với cha anh, những người đã phải hi sinh mạng sống, thân thể, tuổi thanh xuân của mình để cháu có ngày hôm nay.

Các bạn à, để có được thành công, chúng ta không những cần phài tư duy như những người thành công mà ta còn phải biết hi sinh. Ta hạnh phúc hơn những người đi trước, ta không phải hi sinh mạng sống, thân thể hay tuổi thanh xuân của mình, cái mà ta cần hi sinh là những thú vui vô bổ. Lả người thuộc thế hệ 9x, chỉ vài năm nữa thôi, chúng ta sẻ là chủ tương lai của đất nước, chúng ta hay mau thay đổi suy nghĩ cũa minh, để có thể xây dựng đất nước Việt Nam, đưa nước ta sánh vai cùng với các cường quốc 5 châu, như đúng lời dặn của Chủ Tịch Hồ Chí Minh
Rất cám ơn
ta hieu  - Email:  Tahieut7k340@yahoo.com.vn   (16/07/2009 05:45:22 PM)
Day dứt của Bác thật đẹp. Giá mà ta có cơ chế để mọi người Việt đều có chí tiến thủ. Thực tế thì chúng ta vừa cam chịu, vừa ếch ngồi đáy giếng, tự ti. Khổ quá!
NGHĨ LẠI
Hoang Viet  - Email:  pvhoang78@yahoo.com   (14/07/2009 01:35:10 PM)
Mọi so sánh đều khập khiễng.

Sự khập khiểng ở chổ nó sẽ không là chính nó khi đem ra so sánh. Hãy là chính mình, hãy học cách vươn lên biết khác khao nhưng cũng thực tế. Chẳng có gì đáng xấu hổ khi ta biết mình là một người nghèo điều quan trọng ta là phải có mục tiêu và khát vọng chinh phục mục tiêu đó rồi đến kế hoạch đễ đạt được mục đích của mình.

Tôi nghĩ bài viết trên chỉ đạt được 1/2 sự khôn ngoan cần thiết
Cám ơn những suy nghĩ trăn trở và chia sẻ của ông Trần Đình Hoành
trantrunghai  - Email:  trantrunghai76@yahoo.com.vn   (14/07/2009 02:09:13 AM)
Tôi cũng họ Trần, tôi đang đi chậm lại vì mệt mỏi giữa dòng chảy xiết của cuộc sống đầy sự đua chen v.v.... Đọc xong tôi như được ông động viên, tôi thấy được trách nhiệm của tôi đối với gia đình mình và với đất nước, tôi sẽ học cách bước khéo, bước nhanh để đi đến thành công.
Hãy sống chứ không phải "tồn tại"
Tai Nguyen  - Email:  nguyenvantaispkt@gmail.com   (13/07/2009 12:16:19 AM)
Trước hết cảm ơn tác giả vì một bài viết thật sâu sắc và ý nghĩa.

Sau khi tốt nghiệp xong, tìm được công việc tốt với một mức lương cao ở một công ty nước ngoài, tôi và những người bạn của mình đã cam chịu chấp nhận với những gì mình đang có. Không còn cái cảm giác luôn nung nấu, hừng hực ý chí vươn lên như khi mới bước chân vào giảng đường đại học. Không động lực, ích kỷ và thời gian cứ trôi đi lãng phí, đơn điệu. Thật may có những nơi như "Chungta.com" để tôi giữ lửa cho mình. Tuổi trẻ phải có lý tưởng sống, phải có những kế hoạch dài hạn.

"Đã mang tiếng sống trong trời đất.
Phải có danh gì với núi sông."
Trang:  1/7Trang sau 
  Ý kiến của bạn về bài viết:
Bài mới:  
Tâm sự tuổi già
15/03/2010 09:17' AM
Cha và con gái
06/03/2010 10:12' AM
Bài khác:
Bận và nhàn
29/05/2009
Liên kết web
Trang chủGiới thiệuLiên hệ