Hào khí dân tộc và thương hiệu đất nước

11:15 SA @ Thứ Tư - 22 Tháng Bảy, 2015

Một dân tộc chỉ có thể phát triển khi từng người dân luôn đau đáu trước sự sinh - tử - tồn – vong của dân tộc mình. Một đất nước chỉ có thể thăng hoa khi mà TINH THẦN QUỐC GIA luôn cháy sáng, để từ ngọn lửa cháy sáng ấy, những biên độ sáng tạo được mở ra với tận cùng đam mê, tận cùng nhức nhối...

Hội nghị mười BCH TƯ Đảng yêu cầu tổng kết những việc đã làm được từ cương lĩnh chính trị năm 1991 cũng như những chiến lược phát triển kinh tế xã hội khác, từ đó xây dựng cương lĩnh phát triển mới, trong bối cảnh mới.

Tính đến thời điểm này, Đảng đã có 2 bộ cương lĩnh, giống như hai ngôi sao chỉ lối soi đường, đưa đất nước đi lên. Nếu như bản cương lĩnh đầu tiên (năm 1930) ra đời trong bối cảnh một đất nước lầm than, đang muốn phá mình khỏi gông cùm nô lệ thì bản cương lĩnh thứ hai (1991) lại ra đời trong bối cảnh hòa bình, khi mà cả dân tộc mang khát vọng bay tới những chân trời mới.

Từ bản cương lĩnh thứ nhất đến bản lĩnh thứ hai, người ta có thể nhìn thấy rõ sức sống của đất nước này, dân tộc này. Cái sức sống của hàng triệu triệu con người đã tự giải phóng mình khỏi áp bức, thực hiện triệt để “thổ địa cách mạng và tư sản dân quyền cách mạng” (hai nhiệm vụ qui định trong cương lĩnh 1930) để có được đời sống tự do, và tự tin đặt cho mình những nhiệm vụ “Đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa”, “xây dựng một nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc” (hai nhiệm vụ qui định trong cương lĩnh 1991).

Hơn 70 năm đã trôi qua kể từ ngày cương lĩnh đầu tiên ra đời, hơn 20 năm trôi qua kể từ ngày cương lĩnh thứ hai xuất hiện, Việt Nam và thế giới hiện đang đối diện với những biến động mới, cam go hơn, khó lường hơn. Vậy nên những nhận thức mới cùng những thực tiễn hành động mới là một đòi hỏi tất yếu, buộc tất cả chúng ta phải cùng nhau trăn trở.

Câu hỏi đặt ra: Thời đại chúng ta đang sống là một thời đại như thế nào? Và chúng ta phải xây dựng một chương trình hành động ra sao để có thể đạt tới sự tương thích nhiều chiều với thời đại ấy?

Xin được bắt đầu vấn đề này bằng 4 chữ HÀO KHÍ DÂN TỘC.

Có thể nói, từ trong những cơn lam lũ của lịch sử con người, dân tộc Việt Nam luôn phải thử thách qua những biến động nhức nhối nhất, và qua đó luôn thể hiện mình là một dân tộc sáng tạo, anh hùng. Chúng ta có một nền lịch sử lập quốc mấy ngàn năm để mà tự hào. Chúng ta có một nền văn hóa bao la, phong phú để mà hãnh diện.

Ý thức dân tộc và niềm tự hào dân tộc đã từng cháy lên dữ dội trong mỗi trái tim Việt Nam qua mỗi cuộc chiến tranh giữ nước. Nó cháy lên từ những bước chân thần tốc, oai phong của đoàn quân áo vải Tây Sơn; rồi cháy lên trong cả bước chân nữ nhi, gạt lệ xuống thuyền của Huyền Trân công chúa. Cảm động làm sao hình ảnh một người con gái với những bước chân mỏng manh mà lẫm liệt. Khâm phục làm sao một người con gái đã hy sinh mảnh đời riêng cho những cuộc đời chung…

Nhưng có một thực tế buộc phải thừa nhận: Hào khí Việt Nam dường như chỉ cháy lên trong mỗi lần bến bờ xứ sở bị xâm lăng. Còn trong thời bình, trong cuộc cạnh tranh khốc liệt trên trận địa kinh tế và văn hóa thì hào khí ấy trầm xuống hẳn.

Xin hãy xem cách người Trung Quốc bảo vệ ngôn ngữ của họ; hãy xem cách người Nhật Bản tôn vinh nghệ thuật trà đạo của họ; hãy xem cách người Hàn Quốc xuất khẩu phim ảnh hay người Thái Lan tiếp thị về “du lịch quốc gia”…Tại sao họ làm được những điều lớn lao như vậy? Tại vì họ sáng tạo và có những điều kiện để sáng tạo? Đúng! Nhưng lý do quan trọng nằm ở chỗ: Họ luôn ý thức mãnh liệt về giá trị và hào khí dân tộc, để rồi luôn ý thức về việc phải khẳng định nó, đánh bóng nó trên trường quốc tế.

Một dân tộc chỉ có thể phát triển khi từng người dân luôn đau đáu trước sự
sinh - tử - tồn – vong của dân tộc mình. Ảnh: Vietnamnet.

Có lẽ trong một thế giới mà những đường biên về kinh tế, văn hóa đã bị xóa nhòa thì dân tộc nào thông minh hơn và ý thức về mình rõ ràng, mãnh liệt hơn, dân tộc ấy sẽ chiến thắng. Chính vì thế, trong bối cảnh thời đại mới, thì hào khí dân tộc và ý thức dân tộc cần phải cháy sáng chẳng khác gì thời mưa bom bão lửa chiến tranh. Một khi chúng ta ý thức được như vậy chắc chắn chúng ta sẽ xây dựng được một bộ mặt mới với những thương hiệu mới về đất nước mình.

Mà nó – HÀO KHÍ DÂN TỘC không phải cứ nhất nhất được thể hiện qua những khát vọng đao to búa lớn. Hào khí dân tộc và hình ảnh đất nước được thể hiện trong những điều bình dị, đời thường nhất.

Hào khí dân tộc của những người trong ngành giáo dục nằm ở đâu khi mà cái nhà vệ sinh trong các trường tiểu học vẫn luôn ở vào tình trạng “thiếu thốn của thiếu thốn”? Hào khí dân tộc của những người trong ngành xây dựng ở đâu khi mà hầm đường bộ lớn nhất Việt Nam vừa khánh thành đã bị ngập lên ngập xuống? Hào khí dân tộc của những người trong ngành an ninh trật tự ở đâu khi mà tình trạng mãi lộ vẫn được các tờ báo phản ánh nhan nhản mỗi ngày?

Xin được kể lại một câu chuyện có thật, diễn ra trong thời điểm cầu Cần Thơ bị gãy, đã được đăng tải trên báo Tuổi Trẻ TPHCM. Chuyện rằng một bệnh nhân Việt Nam đang nằm trong bệnh viện của Nhật chợt giật mình với hình ảnh cô y tá người Nhật cúi rạp người rồi khoanh tay xin lỗi.

Tại sao cô ta lại xin lỗi? Tại vì: “Người thi công cây cầu Cần Thơ ở Việt Nam là người Nhật. Giờ cầu Cần Thơ gãy – tôi, một công dân Nhật thấy mình phải có trách nhiệm xin lỗi một công dân Việt Nam” - lời cô y tá. Câu chuyện này cho người ta thấy Ý THỨC DÂN TỘC và HÀO KHÍ DÂN TỘC ngự trị trong mỗi trái tim Nhật một cách mãnh liệt và thẳm sâu nhường nào.

Người Việt Nam ta liệu đã ý thức được như vậy chưa? Và liệu có là vô trách nhiệm quá không nếu chúng ta luôn nói rằng HÀO KHÍ DÂN TỘC mình chỉ luôn cháy sáng trong những cuộc chiến tranh?

Nếu như bản cương lĩnh năm 1930 của Đảng nhấn mạnh đến vấn đề giải phóng dân tộc, nếu như bản cương lĩnh năm 1991 của Đảng nhấn mạnh đến vấn đề xây dựng kinh tế thì bản cương lĩnh trong thời buổi hiện nay, vả chăng cần thiết phải nhấn mạnh đến vấn đề HÀO KHÍ DÂN TỘC và THƯƠNG HIỆU ĐẤT NƯỚC?

Một dân tộc chỉ có thể phát triển khi từng người dân luôn đau đáu trước sự sinh - tử - tồn – vong của dân tộc mình. Một đất nước chỉ có thể thăng hoa khi mà TINH THẦN QUỐC GIA luôn cháy sáng, để từ ngọn lửa cháy sáng ấy, những biên độ sáng tạo được mở ra với tận cùng đam mê, tận cùng nhức nhối.

Cập nhật lúc:

Nội dung liên quan

  • Nước Mỹ sau nội chiến và bài học hòa hợp dân tộc

    29/04/2019Nguyễn Hòa Bình (tổng hợp)Tháng 4 của Hoa Kỳ là một ngày tháng đáng lưu ý của lịch sử. Cuộc nội chiến Nam Bắc Hoa Kỳ bắt đầu vào ngày 12 tháng 4-1861. Bốn năm sau vào ngày 9 tháng 4-1865, tướng Lee của miền Nam đầu hàng tướng Grant của miền Bắc...
  • Sự thật lịch sử và quyền lợi dân tộc

    13/03/2018Trần Văn ChánhNếu việc nói lên sự thật như một đòi hỏi tất yếu của khoa học lịch sử mà có phương hại cụ thể đến quyền lợi quốc gia, trong điều kiện mối quan hệ đặc thù giữa hai nước như trong trường hợp Trung Quốc với Việt Nam thì người viết sử có thể làm được những gì?
  • Khi một dân tộc phải dựa dẫm thánh thần mà đi

    21/02/2016TS Nguyễn Minh HòaCái sảy nảy cái ung, nếu không cẩn thận, hệ quả của các lễ hội không chỉ dừng lại ở sự nhốn nháo mà còn có nguy cơ đẩy dân tộc đến chỗ yếu đuối, tự ti và bạc nhược...
  • "Dân tộc Việt là khối tự phát khổng lồ"

    01/10/2015Soi rọi các hiện tượng xã hội dưới ánh sáng văn hóa - đó là công việc mà nhà văn, nhà nghiên cứu văn hóa Vương Trí Nhàn đang theo đuổi. Dưới đây là những chia sẻ của ông với phóng viên VietNamNet nhân một câu chuyện thời sự...
  • Thành dân tộc lớn từ những bài học rất nhỏ

    11/08/2015Xuân Bình thực hiệnKhác hẳn Việt Nam, Nhật Bản và Hàn Quốc đã có những bước đi ngoạn mục, vượt thoát khỏi những ảnh hưởng, kiềm toả của Trung Hoa, trở thành quốc gia phát triển hùng mạnh, có ảnh hưởng lớn trong khu vực, với cả Trung Quốc và thế giới. Sau chuyến đi trải nghiệm văn hoá Hàn Quốc vừa qua, trong khi tình hình biển Đông, quan hệ Việt - Trung có những diễn biến phức tạp, nhà nghiên cứu văn hoá trẻ Trần Quang Đức dành cho Người Đô Thị vài trao đổi chung quanh những gì ông trực cảm về thái độ, tinh thần “thoát Tàu” của người Hàn Quốc...
  • Niềm tự tôn dân tộc

    09/02/2015TS. Giáp Văn DươngThời gian gần đây, khi thảo luận về những nguy cơ đối với nước ta trước tham vọng bá quyền của Trung Quốc, về lựa chọn mô hình phát triển cho Việt Nam, về tình hình tranh chấp biển Đông…, một số người thuộc giới trí thức trong và ngoài nước, dù chưa chính thức, cũng đã ít nhiều đi đến một nhận định chung: Cần thoát khỏi sự ảnh hưởng của Trung Quốc!
  • Để một dân tộc không trở thành đám đông...

    03/01/2015Minh Nhiên dịchKhông phải chỉ ở Việt Nam có ít người đọc sách. Một thăm dò của “Quỹ ý kiến xã hội” Nga năm 2013 cho hay gần một nửa người Nga cả năm không mở một quyển sách nào!
  • Dân tộc hào vượng, Quốc gia hùng cường

    12/08/2014Nguyễn Tất ThịnhChúng ta không muốn tự hào vì thế kỷ nào cũng có chiến thắng trong chiến tranh ! Chiến tranh xảy ra nhân dân luôn là bị thua thiệt nặng nề, dai dẳng và dính nhiều di căn nhất ! Chúng ta học hỏi cách không để xảy ra chiến tranh không phải bằng tâm lý chấp nhận kẻ bạo cường, cam phận đội vòng kim cô ma mị , mong tồn tại trong thân phận thấp hèn, bị khinh rẻ trong thế giới văn minh. Đó chính là phải KHAI TÂM, PHÁT LỰC, TẠO THẾ, MỞ ĐẠO cho từng người Dân...
  • Vận mệnh nước Việt cần sự dấn thân của cả dân tộc

    06/06/2014Kỳ DuyênVận mệnh sinh tử nước Việt lúc này không thể chờ sự … bâng khuâng, mà cần sự thay đổi nhận thức và sự dấn thân của cả dân tộc, của chính quyền, của nhân dân...
  • 'Cần nhận rõ vấn đề của dân tộc mình là gì'

    29/05/2014Thu Nhi (thực hiện)GD hé cho người học vừa thoáng thấy thế giới quanh mình, vừa lại hé mở cho thấy thế giới bên trong của chính mình, bắt đầu có ý thức về thế
    giới ấy, tự tò mò về mình, mong muốn và biết cách tự nhận ra mình, tự
    phát hiện...
  • Ca dao là tâm hồn dân tộc

    23/01/2014Lê LànhCa dao là văn chương truyền khẩu, chữ nghĩa đời thường, cấu trúc đơn giản, ý tứ mộc mạc. Cũng phải cung cách ấy, điệu thức ấy mới ứng với tâm tính dân ta chất phác, đôn hậu, hướng nội, hướng tới sự quân bình, hài hòa...
  • Hào khí Thăng Long nghìn năm hội tụ cho Việt Nam bay lên

    11/10/2010VietnamnetHồn núi sông nghìn năm đang hội tụ nơi mảnh đất rồng thiêng. Lịch sử dân tộc được viết bằng máu của những bậc tiền nhân mang gươm đi mở cõi, và lớp lớp cha anh đã ngã xuống bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng. Hào khí Thăng Long, được hun đúc qua bao biến thiên lịch sử, nay lẽ nào không thể trở thành điểm tựa tinh thần cho thế hệ hôm nay làm nên giấc mơ “Bay lên Việt Nam”?
  • Trăn trở về thương hiệu quốc gia

    02/10/2009Nguyễn Tất ThịnhCó bao nhiêu nhà chính khách, trí thức, nghệ sĩ, nhà quản lí… đi công tác, giao lưu ra quốc tế như trảy hội… mang Hộ chiếu Việt Nam. Họ có mang tinh thần Việt Nam và sứ mệnh kiến quốc cao cả họ phải đội cao lên đầu khiến những đối tác của họ phải kính nể và lắng nghe họ cẩn thận để tôn trọng tên tuổi nước Việt và phải thừa nhận những lợi ích chính đáng của dân tộc Việt không nhỉ ? Họ có làm cho Thương hiệu Việt rạng danh không?
  • xem toàn bộ

Nội dung khác