"Đồng thuận là một cách sống của con người hiện đại, dân chủ và tự do, có giáo dục và có trách nhiệm, cả trong đời sống xã hội cũng như trong cái tế bào của xã hội - gia đình" - nhà giáo - nhà văn Phạm Toàn.
"Lý luận" của trẻ em
Năm 2006, Nhà xuất bản Phụ nữ cho in cuốn sách "Rong biển và pháp sư" của bà Brenda Paik Sunoo, một nhà báo Mỹ gốc Triều Tiên sống tại Hà Nội, viết về những kỷ niệm với cậu con trai Tommy qua đời đột ngột ở sân bóng khi cháu 16 tuổi.
Ở một trong những trang sách, bà ghi lại những đối thoại năm Tommy lên 7 tuổi (chắc là học lớp 2 rồi), đọc lên thấy rất thú vị (trang 43):
– Tommy ơi, tại sao người ta lại bị đau bụng?
– Tại vì có động cơ đặt ở trong bụng. Rồi thì một cơn đau khủng khiếp làm nó nổ tung ra.
– Sao các bà mẹ lại có sữa nhỉ?
– A, mình biết tại sao rồi…Bởi vì họ có con bò cái nhỏ ở trong bụng đấy mà!
Nhà tâm lý học- giáo dục Jean Piaget từng khảo sát và ghi được biết bao nhiêu điều "lý luận" của trẻ em cũng thú vị không kém. Chẳng cứ gì các nhà giáo dục học, từng bà mẹ cũng có thể có những ghi nhận những “lý luận” kiểu ấy, không kém hấp dẫn. Một cô giáo kể cho đồng nghiệp: "Con em đi mẫu giáo mà đã yêu đương rồi đây". "Thật à? Yêu thế nào?". "Đi học về, nó kể: Mẹ ơi, hôm nay bạn An ôm chầm lấy bạn Sơn, con tức vàng cả mặt lên như Tôn Ngộ Không ấy". "Làm thế nào nhỉ? Giải thích cho nó thế nào về chuyện đó nhỉ?"
Nếu chúng ta định theo đường lối giáo dục đạo đức cho con trẻ theo "chữ lễ" thì sẽ rất đơn giản. Các vị chỉ việc dùng lời nói để giải thích cho Tommy hoặc Tôn Ngộ Không biết rằng: "Các con sai rồi!" Thật chẳng gì dễ dàng hơn! Cách làm đó đã từng tồn tại hàng chục thế kỷ. Bởi một lẽ là ngoài việc nó "dễ dạy", chẳng cần cải tiến đổi mới gì hết, và còn vì một lẽ nữa, ấy là người xưa không biết đến những nghiên cứu dạy đạo đức như của Jean Piaget chẳng hạn.
Thế nhưng, vào thời hiện đại này, tất cả các nhà giáo trong và ngoài biên chế định "giải thích" về hành vi đạo đức bằng chữ “lễ” cho con em thì chỉ vơ lấy thất bại mà thôi. Có nhiều nguyên nhân. Có nguyên nhân cơ bản thuộc về tâm lý trẻ em, các cháu có hệ thống suy lý riêng, kiểu như bé Tommy, hoặc kiểu như anh "Tôn Ngộ Không" đang ghen...
Xin đừng nghĩ trẻ em không biết gì
Nhưng còn có cả nguyên nhân xã hội, đó là vào thời nay con trẻ được tự do hơn, chúng công khai giữ những chính kiến riêng, mặc dù và hiển nhiên đó là những nhận thức chưa hoàn chỉnh hoặc chưa phù hợp với xã hội. Nếu bị cấm đoán, chúng sẽ có cách phản ứng, nhiều khi tiêu cực (không hợp tác với người lớn nữa) và lắm khi có thể rất cực đoan- nạn đua xe là một trong những phản ứng đó.
Đường lối dạy đạo đức cho con trẻ theo chữ "lễ" còn gặp khó khăn to lớn ở chỗ, trong thời buổi kim tiền này, nhiều lời dạy dỗ của người lớn lại không đi đôi với việc làm. Chữ "lễ" đòi hỏi người lớn là tấm gương cho con trẻ. Có điều, những tấm gương đó chỉ vận hành dựa trên nguyên lý tự giác của cá nhân. Nó hoàn toàn không có cơ chế kiểm soát – người lớn không chịu làm gương thì đã sao nào?
Nên chi, những tấm gương người lớn ấy thường đời nào cũng “mù mờ", các con các cháu phải tu thân, còn ông và cha thì khác…Nhưng ngày nay, trong thế giới phẳng này, con người ta có đầy đủ phương tiện cả trí lực lẫn công nghệ thông tin, thì sự “mù mờ” cũng rất khó giấu. Xin đừng cho là trẻ con không biết gì.
Ở Trường thực nghiệm (Trung tâm Công nghệ giáo dục) có em Vũ Thanh Bình học sinh lớp 4 năm học 1983-1984 khi viết bài văn về bức tranh dân gian làng Hồ "Đám cưới chuột" đã viết câu này: "Ông Mèo dặn ông Chuột đem quà đến biếu để đám cưới đi trót lọt, thì nhớ đi lối cửa sau" (!). Đó là năm 1983, năm chúng ta chưa có Ủy ban phòng chống tham nhũng ở các cấp.
Nếu ta không hiểu hiện tượng em Vũ Thanh Bình này, mà cứ đắm đuối vào chữ "lễ", thì sẽ chết vì những điều "vô lễ" hàng ngày đang che khuất mất những Trần Hưng Đạo và Lê Lợi, những Bế Văn Đàn và Nguyễn Văn Trỗi, những con người thật, những tấm gương thật, nhưng hình như đã bị “lùi sâu” vào lịch sử?
Thay chữ "lễ" bằng chữ "đồng thuận"?
Các nhà soạn sách giáo khoa hy vọng "cải tiến" cách dạy theo chữ "lễ" bằng sự hấp dẫn của sách giáo khoa khi bàn tới chuyện đạo đức. Sách in đẹp, nhiều mầu, có hình ngôi nhà cũng đẹp, đề biển "Hội đồng nhân dân phường". Các tác giả ý hẳn muốn giáo dục các em về chính quyền của dân, do dân và vì dân thông qua cái cấp chính quyền đó, nhưng sự nhận thức thô sơ cuối cùng lại chỉ có tác dụng cao nhất là yêu cái ngôi nhà đẹp đó.
Giả dụ, sắp tới sẽ không có hội đồng nhân dân cấp xã, cấp phường, cấp quận – và đó là việc đang thí điểm, vậy khi không còn hội đồng nhân dân ở cấp đó nữa, thì các em sẽ được dạy cái gì để các nhà viết sách còn sửa cho kịp?
Thế cho nên, khi giáo dục con em, chúng ta lại phải trở về với cái gì bất biến, tức là cái gì thuộc về nguyên lý và hơn nữa, cái điều định đem ra giáo dục đó lại phải có khả năng thể hiện ra hành động thay cho những lời giảng giải dù hay ho bao nhiêu thì cũng chỉ là lời lẽ dễ bị gió cuốn bay.
Người viết bài này mạo muội nghĩ rằng, có một nguyên lý bất biến lại có khả năng thể hiện thành hành động đạo đức cho trẻ em ngay từ bất kỳ lứa tuổi học đường nào cho tới tuổi trẻ đã trưởng thành, đó là thay thế chữ "lễ" bằng chữ "đồng thuận".
Đồng thuận là một cách sống của con người hiện đại, dân chủ và tự do, có giáo dục và có trách nhiệm, cả trong đời sống xã hội cũng như trong cái tế bào của xã hội- gia đình. Biết sống đồng thuận thì sẽ không thể có bạo lực gia đình và bạo lực với những kẻ yếu trong xã hội. Biết sống đồng thuận đòi hỏi con người không ngừng nâng cao nhận thức về mọi mặt, và đó không chỉ là nhận thức suông. Đó là thái độ sống, là hành vi và lối sống, là bản thân sự sống mang tính xã hội của mọi người.
Trong nhà trường, dựa trên nguyên lý đồng thuận, thì có thể tổ chức cho học sinh sống trong những hành vi đạo đức thay vì học đạo đức qua những lời khuyên, những tấm gương, những lời rao giảng.
Đồng thuận nằm trong bản nội quy của lớp, thậm chí cả trong nội quy được nhất trí giữa ba bên, học sinh, nhà trường và gia đình.
Đồng thuận còn hàm ý cả cung cách xử lý những mâu thuẫn, những xung đột tất yếu có lúc nảy sinh trong đời sống ngay từ một tổ, một nhóm, một lớp cho đến một thành phố, một quốc gia.
Tất cả đều đòi hỏi sự đồng thuận, và tốt nhất là hãy cho học sinh, cho tuổi trẻ học lối sống đồng thuận ngay từ tấm bé. Số lượt đọc:
483
-
Cập nhật lần cuối:
25/06/2009 12:32:41 AM
Trao đổi/Nhận xét | Tổng số:
4 |
Trao đổi LỄ và ĐỒNG THUẬN là 2 khái niệm 2 phạm trù khác nhau. Một bên về nhận thức để hướng tới hành động và một bên về luân lý theo chuẩn (quan điểm nào đó) để định hướng hành động.
Nhưng trong giáo dục Lễ và Đồng thuận biết áp dụng cho từng lứa tuổi, từng cấp học sẽ mang lại hiệu quả cao. Lễ hay đồng thuận ? Tôi nhận thấy, "lễ" và "đồng thuận" cũng chỉ là "phương tiện" chứ không phải là "mục tiêu" trong giáo dục và xây dựng nhân cách con người (con trẻ nói riêng). Mục tiêu chính là cái gì đạt được sau khi đạt được cái "lễ" hay cái "đồng thuận" đấy.
Vì vậy, dùng lễ cũng được, dùng đồng thuận cũng được, dùng cả 2 cùng lúc cũng được, miễn là đạt được mục tiêu hình thành nhân cách, lối sống, tập quán tốt mà xã hội thừa nhận. Lễ hay đồng thuận ? Tôi nhận thấy, "lễ" và "đồng thuận" cũng chỉ là "phương tiện" chứ không phải là "mục tiêu" trong giáo dục và xây dựng nhân cách con người (con trẻ nói riêng). Mục tiêu chính là cái gì đạt được sau khi đạt được cái "lễ" hay cái "đồng thuận" đấy.
Vì vậy, dùng lễ cũng được, dùng đồng thuận cũng được, dùng cả 2 cùng lúc cũng được, miễn là đạt được mục tiêu hình thành nhân cách, lối sống, tập quán tốt mà xã hội thừa nhận. Chết thật... Hai chữ này áp dụng song song hợp lý hơn,nếu thiếu một trong hai thì có thể phát triển nhưng chậm mà thôi.
Chữ Lễ để dạy con trẻ phải thật trong sáng và phải đúng đắn tránh trường hợp suy diễn vì ở đây khi người trưởng thành gặp phải nhân tình thế thái trái ngang trong cuộc sống mưu sinh cho nên mới có suy nghĩ theo chiều tiêu cực ,vốn dĩ cuộc sống là thế ta phải biết thoả hiệp chờ đợi tích luỹ kinh nghiệm sống và góp phần góp ý xây dựng sao cho xã hội tốt hơn.
Tư tưởng của Chữ (Đồng thuận )sẽ tốt hơn nếu được hài hoà lồng ghép với chữ Lễ và sẽ hợp với lối sống và cách nghĩ cuả người dân Á đông chúng ta.
Ý kiến của bạn về bài viết: |  |
Thông tin liên quan: Tại sao phải hét to khi tức giận?25/10/2009 06:32' PM Có một vị hiền triết đã hỏi các đệ tử rằng: - Tại sao trong cơn giận dữ người ta thường phải thét thật to vào mặt nhau? Hợp tác - nội dung triết học cơ bản của đời sống hiện đại27/09/2009 03:38' PM Bản chất của vấn đề nâng cao năng lực hợp tác là xây dựng một nền văn hoá mở, một nền văn hoá biết cách tiếp nhận và chung sống với các nền văn hoá khác. Hợp tác, vì thế là nội dung triết học quan trọng nhất để kiến tạo hiện tại và tương lai. Nó trở thành triết lý để sống và phát triển của toàn nhân loại... Bàn về tính đồng thuận xã hội17/09/2009 07:26' PM Đồng thuận xã hội luôn là mục tiêu của bất kỳ nhà nước, bất kỳ chính thể nào. Đồng thuận xã hội trước hết và quan trọng nhất phải là kết quả của sự đồng thuận về nhận thức. Trong thời đại ngày nay, khi hợp tác trở thành nội dung triết học cơ bản của đời sống hiện đại, đồng thuận trở thành lý thuyết về tầm nhìn trong xây dựng cấu trúc xã hội tương lai. Đồng thuận xã hội là sự tự giác thống nhất về cả ba mặt kinh tế, chính trị, văn hoá... Thư gửi khách đi đám cưới16/09/2009 09:10' AM Mùa cưới hằng năm đã bắt đầu. Như thường lệ, mọi người lại toát mồ hôi mỗi khi về nhà nhận được một cánh thiệp hồng. Để trấn an tất cả, mới đây hiệp hội các cô dâu chú rể đã gửi tới toàn thể các nạn nhân lời tuyên bố như sau: Có giáo dục mà vẫn đáng ghét16/03/2010 11:25' AM Có những tài liệu in đã lâu, nhưng tính thời sự và đúng đắn của chúng vẫn còn thích hợp với ngày hôm nay. Nếu chúng ta đọc được, và đưa ra cho mọi người cùng đọc (thay vì giữ riêng làm tài liệu), thì đó là một cách tiết kiệm chất xám, của người đi trước, cho người đi sau... Câu hỏi độc ác từ những đứa trẻ16/03/2010 10:31' AM Rồi đến một ngày, chúng sẽ đứng trước xã hội một cách ngạo mạn, hống hách và ác độc cất tiếng đòi hỏi và đe dọa xã hội bằng bạo lực. Và nếu không được xã hội thỏa mãn những dục vọng của mình, chúng sẽ tàn phá xã hội một cách không thương tiếc... Triết lý giáo dục trong những cuốn sách kinh điển11/03/2010 07:20' AM Nền giáo dục Việt Nam nơi đào tạo ra rất nhiều đứa trẻ được nuông chiều nhưng không thực sự được tôn trọng, tự tin vì rất nhiều thứ khác ngoài nền tảng kiến thức và bản lĩnh cá nhân, chắc chắn cần có các thay đổi. Lời gợi ý đúng đắn rất có thể sẽ đến từ những cuốn sách như thế này. 'Bản nháp', 'lỗi kỹ thuật': Trách nhiệm xã hội của Bộ GD-ĐT09/03/2010 08:07' AM Dù là thực sự hay bao biện với "lỗi kỹ thuật" gửi "bản nháp" có điều cấm trường ngoài công lập đào tạo ngành luật, báo chí, sư phạm để đưa lên mạng lấy ý kiến dư luận, những người có trách nhiệm quản lý giáo dục đại học có lẽ phải giở lại "Vở bài tập Đạo đức lớp 1" để thực hành "bài tập số 4" (Em hãy cùng các bạn đóng vai về chủ đề "Cảm ơn, xin lỗi"). Nguồn cơn "lệnh suýt cấm" Xuân 10 tuổi và xuân 79 tuổi26/02/2010 11:00' AM Ngày xuân vui vẻ, mong bạn thêm vui vì được đọc hai bài văn, một bài của một ông già bẩy mươi chín tuổi nhưng vẫn hy vọng "có thể trở thành một nhà văn", và một bài của bạn tôi, em Hoàng Mai Thi, 10 tuổi tính cả tuổi mụ. Nhà giáo thời đại và cái nhìn vĩnh cửu05/02/2010 10:24' AM Khắp địa cầu, quốc gia nào cũng lấy giáo dục, tức đào tạo con người, là quốc sách hàng đầu. Bởi vì con người là tài sản quý giá nhất của mọi quốc gia. Mà con người chỉ có thể trở nên giá trị nhờ giáo dục... Thư gửi các nhà khoa học trẻ Việt Nam30/01/2010 07:35' AM GS Pierre Darriulat từng trong số những nhà khoa học hàng đầu ở trung tâm Nghiên cứu hạt nhân châu Âu CERN, nơi đang có máy gia tốc hạt lớn nhất thế giới LHC. Luôn bức xúc với tình trạng chảy máu chất xám mà bản thân ông đang chứng kiến ngay với những học trò do mình đào tạo ra, trước cơ hội xây dựng những đại học chất lượng quốc tế sắp đến, ông viết bài này đưa ra cách nhìn khách quan về giáo dục đại học Việt Nam và mong mỏi sự chung sức của giới khoa học trẻ để chấn hưng nền đại học nước nhà. Bức tâm thư gửi ngành giáo dục25/01/2010 11:40' AM Dạy làm người đầu tiên là ở gia dình. Dạy làm người mới khó làm sao. Dạy làm người cũng phải có thế chân kiềng: Gia đình - Nhà trường - Xã hội. Và dạy làm người phải có kế sách và chiến lược. Không phải cứ nhồi nhét mà thành. Bài khác: Giáo dục VN Loay hoay tìm cách phát minh lại... cái bánh xe23/06/2009 09:29' AM Thật bi hài, khi người ta bỏ ra hàng chục triệu USD để tổ chức hoa hậu, trong khi đó chưa ai dám bỏ ra 20 triệu USD để xây dựng một trường đại học tầm cấp quốc tế theo đúng nghĩa chuẩn của nó. Phải dám so mình với thế giới bên ngoài19/06/2009 09:50' AM "Không muốn góp thêm lời phàn nàn, không mơ ước sự kỳ diệu của Gióng" PGS.TS Phạm Duy Nghĩa "góp vài thiển nghĩ tản mạn vì những trường đại học xứng đáng cho thế hệ con cháu chúng ta". Sự học lấy bằng17/06/2009 10:02' AM Người làm quan ở nước ta, xưa thì được tuyển mộ qua đường khoa cử (giỏi thơ ca và thuộc sách thánh hiền thì được đỗ đạt, làm quan), nay về cơ bản phải kinh qua ba kênh đào tạo chính: đào tạo về chuyên môn, đào tạo về chính trị và đào tạo về quản lý nhà nước... "Trẻ con bây giờ mở miệng là khoe ô tô..."?10/06/2009 03:28' PM Trẻ con hiện nay mở miệng khoe "nhà tao có ô tô, nhà mày không có" nghe thì rất đau lòng. Trở lại ngày xưa, tụi trẻ con chúng tôi cũng khoe nhau: "Nhà tao hôm nay ăn cơm có thịt", thì miếng thịt hồi đấy cũng tương đương như cái ô tô bây giờ. Nhưng đúng là có nhiều câu của trẻ nghe rất đau lòng. Ông bố trẻ, hoạ sĩ Trần Nhật Thăng nhìn nhận. Thấy gì từ một số mô hình giáo dục tiên tiến?04/06/2009 05:00' PM Trong khi người Mỹ coi những tranh cãi trong giáo dục như một mớ bòng bong, người nước khác lại thấy đó là biểu hiện của sức sống và sự lành mạnh. Như vậy, quan điểm của bạn phụ thuộc vào địa điểm mà cái nhìn của bạn. Tranh cãi về học phí sẽ không đi tới đâu!02/06/2009 04:18' PM “Tất cả những chuyện tranh cãi như về học phí là không đi đến đâu. Không thu phí thì không phát triển sự nghiệp giáo dục được vì không có tiền, nhưng mà tiền thu rồi có còn hay không, được dùng vào việc gì không ai biết được.” – Chuyên gia tư vấn Nguyễn Trần Bạt. Dạy con hồn nhiên trong thế giới cạnh tranh29/05/2009 09:47' AM Cho dù trong lĩnh vực thể thao, học hành hay chỉ là quần áo đi chơi, ngày nay trẻ em bị thúc ép rất mạnh trong một bầu không khí tranh đua. Vấn đề là làm sao cha mẹ có thể dạy con cái cuộc sống hằng ngày không phải là “một cuộc đua xe khổng lồ”. Một nền giáo dục thời bình28/05/2009 09:38' AM Làm thế nào để con em chúng ta, thế hệ tương lai của đất nước, có được những phẩm chất của một nhân cách lớn? Câu hỏi này quá tham vọng, nhưng nó đáng để chúng ta suy nghĩ. Hẳn chúng ta mong muốn những cá thể của thế hệ tương lai có một đời sống tinh thần phong phú và lành mạnh, giàu lòng nhân ái, có tinh thần khách quan và độ lượng, và tự tin ở các phẩm chất của cá nhân mình. Vậy thì đó cũng chính là những yêu cầu trong đơn đặt hàng của chúng ta cho nền giáo dục đương thời. |