Từ vựng ngắn gọn này mang nghĩa giản đơn: đó là cách tiêu dùng rộng rãi, quá mức cần thiết, gây lãng phí. Biết vậy, nhưng để tránh nó lại vô cùng gai góc, chủ yếu mọi người nại ra lý do rằng lẽ đời nó phải thế, nguyên tắc chung phải vậy, luật làng tuy bất thành văn không đổi được... Cứ vậy, người ta đi ngược lại thuyết thịnh vượng cũ là làm nhiều, tiêu chậm hoặc bí quyết phát đạt mới là tiền vào như nước sông Đà, tiền ra nho giọt như cà phê phin, đua nhau thực hành đốt tiền nghi ngút ném tiền ra ào ào và tiêu tiền vô tội vạ! Liệu đó có phải là do cơ chế thoáng của thị trường mời mọc, lôi kéo không?
Hoang phí được nhiều đối tượng thể hiện trong hầu hết các lĩnh vực khác nhau của xã hội, từ xây dựng nhà để rêu mọc, đất quy hoạch bỏ hoang, dùng phương tiện công đi chợ, vãn chùa cho đến ăn chơi hội hè, khao mừng, tiệc tùng thả phanh thừa mứa, đám cưới cỗ bàn linh đình ê hề, đám tang đềnh dang nghi thức kim cổ kết hợp, lại thêm cả tục lệ mừng thọ, mừng sinh nhật... ngoài việc gặt hái cái tiếng phú quý sinh lễ nghĩa được kèm thêm kết quả phung phí tiền bạc, phương tiện, thời gian nữa.
Sự hoang phí thuộc về cá nhân và gia đình không nên lạm bàn sâu quá, nó thuộc phạm trù quyền lợi thiết thân nên phải tự điều chỉnh nhưng trong lĩnh vực công, chủ yếu bao gồm các cơ quan hành chính sự nghiệp, công sở tổ chức chính quyền, thì biểu hiện của lãng phí rất đa dạng. Rõ ràng nhất là việc mua sắm trang thiết bị, xây dựng hạ tầng cơ sở theo ý muốn và mục đích của người ra lệnh mua và người đi mua chứ không theo nhu cầu thực tế của công việc, nên tiền bỏ ra rất lớn nhưng thiết bị vẫn thừa nhiều, dùng ít tồn kho một thời gian rồi đem bán thanh lý.
Vào những dịp cuối năm, tất cả cơ quan hành chính sự nghiệp và cả doanh nghiệp nữa đều bắt buộc phải có tiết mục tổng kết, đây cũng chính là dịp tiệc tùng rôm rả, phong bao vô số, quà cáp to nhỏ tiêu bao nhiêu cũng ít bởi không chỉ cơ quan tổng kết mà còn các phòng, ban, vụ, cục cũng đều có tổng kết riêng của mình để mừng thành tích đạt được sau một năm vất vả cống hiến và tiết kiệm. Chắc là không ai dám công bố bị bội ẩm thực tổng kết, nhưng đã có nhiều sếp than phiền rằng: không đi liên hoan thì mất cái tình cảm quan hệ đối tác mà đi thì mệt mỏi rã rời vì nhà hàng khách sạn liên miên, lắm lúc cứ phải cáo việc đột xuất cần về gấp nhưng vẫn cứ phải cạn mấy ly rượu mới được buông tha! Cũng có thể vì quỹ công quá lớn nên chi tiêu phóng khoáng chứ nhiều cô cậu làm việc cho Công ty tư nhân không mấy hào hứng với sếp của mình lắm vì cuối năm chỉ có lịch tặng, câu chúc và một thẻ mua sắm siêu thi khoảng 1-2 trăm ngàn, không có điều kiện để xả láng, ai muốn thăng hoa xin mời tự bỏ tiền túi?
Căn cứ vào đó để phát biểu thật công bằng thì, mỗi cán bộ viên chức đều có biểu hiện hoang phí chí ít vài lần trong năm vì năm nào chẳng đủ cả sơ kết, tổng kết, tất niên, tần niên, chưa kế các dịp đặc biệt của từng cơ quan nữa. Chết nỗi ăn uống bây giờ không phải là nhu cầu sống còn hay cần kíp, chính vì thế nên càng liên hoan nhiều càng thừa lắm đồ sang trọng, đắt tiền. Giả thiết bớt được 50% số lượng tiệc từng thôi thì chắc hẳn sẽ tiết kiệm được một khoản gấp nhiều lần mà tổng đài 8.733 nhận được sự ung hộ cho người nghèo ăn Tết.
Ngoài chuyện liên hoan, yến tiệc hoang phí ra, cũng nên nhắc đến một thủ tục phải có vào mỗi dịp Tết cổ truyền dân tộc, đó là quà Tết. Quà bao giờ cũng là vật tặng biếu để tỏ lòng quan tâm, quý mến nên quà mang đặc thù nói ít hiểu nhiều: tình cảm càng sâu bao nhiêu, quà càng nặng bấy nhiêu. Mặc dù Chính phủ đã có chỉ thị không biếu xén, quà cáp để tránh việc lợi dụng danh nghĩa quà biến thành tệ nạn hối lộ, đút lót nhưng mọi người vẫn bảo nhau rằng: không có gì đâu, chỉ chút long thành mong anh (chị) nhận cho! Khổ thế đấy, tấm lòng thì sao có thể cần đong đo đếm được và mọi chuyện vẫn thế, chẳng qua bình mới - rượu cũ cả thôi.
Quà Tết thường chia thành nhiều loại: quà tình cảm, quà phong tục, quà xã giao, quà quan hệ, quà chính sách. Quà quan hệ tương đối đơn giản nhưng cũng khá lãng phí. Cơ quan này đem hộp mứt, chai rượu, túi bánh kẹo sang cơ quan khác để gọi là nhớ đến nhau ngày xuân, nhưng nếu một vài túi quà còn đỡ, nhưng khổ nỗi cả một bàn quà na ná như nhau không có cách nào tiêu thụ hết, lặc lè mãi ra tận ngoài giêng lại phải nhờ mấy chị công nhân môi trường dọn hộ. Lịch biếu cũng chung số phận, đã san sẻ bớt cho các vùng nông thôn rồi, khối cơ quan vẫn còn tồn vài mớ phủ bụi nguyên bọc gói, bỏ thì thương mà càng vương càng không dùng được. Một món độc đáo trong túi quà có vai trò quan trọng hơn cả là chiếc phong bì và chất lượng của nó phụ thuộc vào mức độ quan hệ của hai bên dày mỏng thế nào! Quà xã giao cũng gần giống như quà quan hệ nhưng mộc mạc giỏ bánh kẹo, bao thuốc, hộp trà. chai vang và chắc sẽ không có sự hiện diện của đồng chí phong bì, chỉ gọi là nhắc nhau về sự cùng tồn tại trên đời này (đương nhiên quà này cũng phải mua bằng séc rồi).
Quà phong tục ngày tết ai cũng hiểu là lì xì hay mừng tuổi và tất nhiên cũng khá nhạy cảm để bàn luận và kết luận, chỉ có điều khó giải thích: nhiều vị mừng tuổi bố mẹ đẻ chỉ 1-2 trăm ngàn mới gọi là, nhưng đến nhà sếp mừng tuổi vợ, con sếp thì lại đưa nhầm những 1-2 trăm USD trở lên? Không hiểu nếu các cụ mà biết chuyện này các vị hay nhầm ấy có mất Tết không! Khó biết nhất muôn thủa là quà tình cảm, có khi chỉ vung vẩy bên ngoài hộp trà, cặp bánh chưng hay bó hoa thủ tục nhưng cái bắt tay nặng bằng chiếc xe của hãng Tôi yêu Việt Nam?
Ấm áp và tình nghĩa nhất trong dịp Tết có lẽ là quà chính sách dành cho các bậc lão thành, gia đình có cóng với cách mạng, cán bộ công chức đã nghỉ hưu nhưng trong bối cảnh thi đua tiến lên của ga - điện - giá hiện nay thì món quà này còn hơi quá khiêm tốn. Đã có độc giả kêu gọi trên mạng khẩu hiệu rằng chúng ta nên có một ngày không nhậu để tiết kiệm tiền bạc, thời gian và giảm tai nạn giao thông, vậy nên chăng chúng ta cũng phát động một cái Tết không quà biếu để đỡ hoang phí và đành tiền bạc cho những việc có ý nghĩa cao đẹp hơn?
Nguồn:
Tạp chí Hà Nội ngàn năm Số lượt đọc:
1564
-
Cập nhật lần cuối:
05/02/2009 09:24:59 AM
Ý kiến của bạn về bài viết: |  |
Thông tin liên quan: Mứt nỗi buồn đại trà09/02/2010 01:05' PM Không biết dì Út tôi học từ lúc nào mà làm mứt, nấu chè ngon có tiếng ở cái thị xã nhỏ miền Trung quê tôi. Bởi vậy, mỗi mùa Tết, không đợi ai mở lời, dì Út cũng hăng hái ôm hết cái khoản cung cấp mứt cho cả đại gia đình. Chuyện ông và cháu08/08/2008 01:56' PM Tiếng là ông cháu mà mấy năm rồi mà chẳng gặp nhau. Cháu đi học nghiên cứu sinh ở thành phố khác, còn ông thì công tác ở trung ương nên công việc bận như thời đi chiến khu xưa... Mấy ngày nghỉ 30-4 và 1-5 ông cháu mới có dịp gặp nhau... Người ta đang ngâm mọi thứ để bồi dưỡng03/07/2008 08:10' AM Hình như dân gian có câu nói "ăn gì bổ nấy". Nhưng đã bao nhiêu đời nhiều người chẳng cần biết đến khoa học, có thể do thiếu thốn, suy dinh dưỡng quá lâu mà rất tin vào quan niệm thế chăng mà hành động rất thực tế... Tản mạn về tiết kiệm13/03/2006 09:21' PM Tiết kiệm, hết sức tiết kiệm không chỉ để làm giàu cho ta mà còn vì sự phồn thịnh của quốc gia và cộng đồng! Các giải pháp tiết kiệm chi phí dành cho nhà quản trị Web06/07/2004 04:26' AM Trong thời kỳ bùng nổ của Internet, nhiều trang web thu hút được số lượt truy nhập khổng lồ và coi đó là một thành công. Nhưng liệu bạn có biết, mỗi lượt người vào trang Web, đặc biệt là khi không mua bất cứ thứ gì thì họ đều làm tăng thêm chi phí hoạt động của công ty bạn. Sau đây là một số biện pháp giúp các nhà quản lý trang Web giảm bớt khoản chi phí không mong muốn này. Bạo lực có mầm mống trong xã hội Việt21/03/2010 05:29' PM Clip nữ sinh bạo lực khuấy động dư luận. Nhiều người sửng sốt vì tình trạng bạo lực học đường. Nhiều người khác giật mình chất vấn giáo dục, xã hội. Trong khi đó, nhà nghiên cứu văn hoá Vương Trí Nhàn cho rằng: Bạo lực có mầm mống trong xã hội Việt mà ta không tự thấy. Khi Hà Nội trở thành chính mình10/03/2010 11:08' AM Khi nào thì Hà Nội trở thành mình nhất? Theo tôi hiểu, đó là những khi Hà Nội đồng nghĩa với phố với cây với nhà, tự phố tự cây đã có linh hồn, còn những con người thật chỉ đóng vai trò điểm xuyết, chẳng hạn như trong các bức tranh của Bùi Xuân Phái. Buổi sáng mùng một vắng vẻ hôm nay, tôi đã bắt gặp một thành phố như thế. Từ yêu Việt Nam đến mua Việt Nam27/02/2010 10:45' AM Mới đó đã 30-40 năm, bạn đọc nào trên 45 tuổi có còn nhớ: Ngày xửa ngày xưa ở Sài Gòn có những chiếc xe ba gác bán xà phòng, đi rong các ngõ hẻm? Ở khu Bàn Cờ của tôi ngày nào cũng thấy một ông già mập mạp mạc quần soóc ka ki, đội nón cối nhựa trắng tinh, đẩy xe ba gác một cách thong thả. Ước vọng hóa hổ25/02/2010 10:09' AM Thật may, ngồi vào bàn định viết chủ đề về khát vọng thành Hổ của Việt Nam, tình cờ tôi đọc được bài [Thế giới] Sợ Rồng (Fear of Dragon) trên tờ The Economics cùng với một số tin, bài thứ hai nói về nỗi lo ngược đời của Trung Quốc trong việc đang hối hả tìm cách ngăn chặn bong bóng tài sản. Đàn ông Tây ăn tết ta10/02/2010 03:26' PM Có thể khẳng định rằng, nhà nào ở Ta có được rể Tây thì hầu như nhà đó đang sở hữu một hạnh phúc. Nguyên nhân tương đối dễ giải thích. Thứ nhất, ở những chàng Tây, do ướt đẫm truyền thống nịnh đầm nên bọn họ chẳng bao giờ biết đánh vợ. Ngược lại, những tay bị vợ Việt cho ăn đòn thường hơi bị đông. Thứ hai, không biết có phải đang bị đá trên sân khách hay không đám rể ngây thơ này thường yêu quý hố vợ mẹ vợ em vợ anh vợ, thậm chí bố của bố vợ, mẹ của mẹ vợ một cách chân thành đến kinh ngạc. Cứ xem cung cách mấy ông rể Tây đi ăn tết ta là dễ dàng nhận thấy. Tắt lửa tối đèn có ai?09/02/2010 07:41' AM Nhiều người bảo, Tết bây giờ nhạt hơn trước. Dẫu ăn ngon, mặc đẹp hơn. Cái sự háo hức, vui như Tết cũng nhạt hẳn. Có thật mọi thứ đều nhạt đi? Tình người là “ muối đời” mặn nhất. Muối mà còn nhạt thì biết lấy gì bỏ vào cho mặn? Hay là đã qua thời, thiếu đủ mọi thứ, người ta phải tựa vào nhau, xích lại gần nhau? Tết này có về không?07/02/2010 02:34' PM Từ hơn một tháng nay câu hỏi ấy đã là câu cửa miệng mỗi khi gặp nhau hay qua telephone thay lời chào hỏi của người Việt trên đất Đức. Sắp Tết rồi, nước Đức mùa này năm nay lạnh quá. Có nơi tới 20, 30 độ dưới không. Cái lạnh giá băng, cái lạnh đến se lòng làm người xa quê càng thêm nhớ về, muốn về lại một quê hương. Hãy tự xét mình01/02/2010 12:30' PM Năm 1943, nhà giáo dục Hoàng Đạo Thúy viết cuốn sách “ Trai nước Nam làm gì?” để kêu gọi thanh thiếu niên Việt Nam rèn luyện chở ngày giúp nước... Bài khác: Bữa cơm gia đình Hà Nội01/01/1900 12:00' AM Phải là một kẻ cô đơn, một người rơi vào hoàn cảnh gia đình không trọn vẹn, không hoàn chỉnh mới thấy không khí gia đình là quý báu như thế nào, nhất là những bữa cơm gia đình, dù nó là hàng ngày nó quen thuộc với ta suốt một đời... Nó là tình yêu, là sức khỏe, là thương mến, là tình máu mủ ruột rà… hơn thế nữa, nó còn chứa đựng nhiều yếu tố văn hóa, và thực chất, nó chính là một phần của văn hóa Thăng Long - Hà Nội. Tám07/03/2007 07:10' PM Những câu chuyện cứ nối nhau mãi không dứt, nói theo ngôn ngữ của đời sống gia đình, nơi phát ngôn tự do nhất, những điều hay điều dở, đúng sai cứ “thoải mái”. Cái “tám” được xả ngày nay cũng được nhận xét là có “ưu điểm” khi người “tám” stress. Những lời bình cũng vào loại thật thà nhất, vì chẳng có ai “kiểm duyệt”... Bay lên những khát vọng Việt Nam05/03/2007 04:38' PM Dân tộc ta phi thường trong chiến đấu, phi thường trong sự chịu đựng, phi thường cả trong cách khép lại quá khứ. Và chúng ta còn cần phát huy một sự phi thường. Đó là khát vọng của cậu bé Phù Đổng 3 tuổi, vụt trở thành người khổng lồ, cưỡi ngựa sắt đi đánh giặc và thắng giặc rồi thì bay lên trời. Từ xa xưa, chúng ta đã ước mơ được cất mình bay lên như thế.
Giàu có, phải cần Hạnh phúc27/02/2007 11:44' AM Với tâm trạng lạc quan hiện nay, Việt Nam được đánh giá là quốc gia hạnh phúc nhất. Liệu chúng ta có giữ mãi được cảm giác ấy không? Gần đây, Chính phủ Anh đã đặt ra một mục tiêu mới không phải là phát triển kinh tế, mà là hạnh phúc của công chúng. Hóa ra, những quốc gia giàu nhất châu Âu (Anh, Pháp, Đức) lại là những quốc gia kém hạnh phúc nhất. Có phải người Việt thường không triệt để?23/02/2007 08:12' PM Cũng rất cần suy nghĩ về cách tiếp nhận các ảnh hưởng bên ngoài của người Việt, có lẽ càng đặc biệt quan trọng trong thời hội nhập hiện nay. Người Việt tiếp nhận văn hóa Phật giáo rất sớm, thậm chí còn sớm hơn cả Trung Hoa. Thói hư tật xấu của người Việt: thủ cựu, ngại thay đổi20/02/2007 08:46' AM Trước hết nông dân ta ngày nay đều còn dốt nát. Bởi dốt nên thủ cựu mà thủ cựu một cách bướng bỉnh. Bao nhiêu điều gì mới lạ khác và thói thường, với sự quen dùng, họ đều coi như không tốt và không bao giờ có ý tò mò muốn dùng. Đại đa số chỉ sống lần hồi từng ngày, nên họ không hề có những sự trông xa hoặc lâu dài và phiền phức rắc rối... Chuyện dài về khuyết tật trong tính cách Việt15/02/2007 09:08' PM Việc "một bộ phận" người Việt gặp khó khăn trong việc tra cứu bản đồ hoặc định vị đồ vật là điều có thật và suy cho cùng, chỉ là hai trong nhiều khuyết tật có chung một nguyên nhân sâu xa, liên quan đến phẩm chất, tính cách con người... Thói hư tật xấu của người Việt: tha hóa tự nhiên, đáng chê cười13/02/2007 08:35' AM Nước ta, đạo Khổng Mạnh dĩ đức báo oán là chữ nhãn, dĩ tiểu sự đại là chữ trí, ai chết mặc ai không học chữ kiêm ái, dở khôn dở dại cứ giữ đạo trung dung (1), trải mấy ngàn năm vua tôi cha con quan dân thầy trò từ trên chí dưới cứ ở trong phạm vi cái đạo đức ấy đã gây nên một nến văn hóa rất có đặc sắc cho đến ngày nay... |