Đang tải dữ liệu...
ChúngTa.com.NET CommunityHanoi Software JSCDoanh nhân 360
Home
 
Suy ngẫm
 
Giáo dục
 
Trải nghiệm Trưởng thành
 
Kinh doanh
 
CNTT
 
Góc Giải trí
 
Tác giả
   Bản chất thế giới    Nhận thức    Hệ giá trị    Thực tiễn-Hành động    Ngẫm nghĩ Việt Nam    Điểm sách hay
Tìm bài viết
Tìm kiếm nâng cao
Thống kê
Số lượt truy cập: 44.966.464
Số người trực tuyến: 194
Bạn đọc đến từ đâu?

Bạn đọc của ChúngTa.com đến từ đâu?

Những nỗi đau của thời nay

Vương Trí Nhàn
Thời báo Kinh tế Sài Gòn
   
01:20' PM - Thứ ba, 02/06/2009

Nghề nghiệp buộc tôi luôn luôn phải trở lại với văn chương quá khứ. Qua các trang sách đã đọc, tôi hiểu con người thời nào cũng có những nỗi đau khổ lớn lao. Song, nếu được so sánh, tôi vẫn cảm thấy so với họ, con người thời nay đau đớn gấp bội.

Đau đớn không phải do “trời xanh” hay “con tạo” gây ra, mà đơn giản do cái xu thế chi phối cả xã hội lôi cuốn người ta, đau khổ do người nọ gây ra cho người kia, hoặc suy đến cùng là do chính mỗi người tự chuốc lấy. Cuộc sống trần trần trong ánh ngày đấy mà như trong cơn mê, và thỉnh thoảng người ta tỉnh ra thì cũng lập tức biết rằng tất cả đã muộn, tình thế vô phương cứu chữa.

Trong mục Trà dư tửu hậu trên TBKTSG số 10-2008, tôi đã kể về một cô giáo trẻ chạy trốn khỏi nghề dạy học. Cô không đương nổi nỗi đau mà nhiều thầy giáo có lương tâm bây giờ phải gánh chịu: không có được lớp học trò tử tế để có thể yêu thương tin tưởng, cống hiến hết mình cho nghề.

Những nỗi đau tương tự như thế diễn ra hàng ngày đến mức người ta đâm ra dạn dày không muốn nghĩ tới. Lớp người năm nay sáu mươi, bảy mươi tuổi chúng tôi thỉnh thoảng lại có những buổi họp lớp.

Một kết luận khiến nhiều người sững sờ: kẻ thành công trong đường đời (giàu hơn và có địa vị xã hội cao hơn) nhiều khi không phải là người giỏi giang mà đơn giản chỉ là những kẻ liều lĩnh hơn, dám làm... láo hơn.

Trở thành công chức nhà nước, chúng tôi thèm được làm việc trong những cơ quan mà người đứng đầu thạo việc hơn mình, để rồi khốn khổ thay, đó là ao ước không mấy người đạt được. Nhưng thôi, những nỗi đau đó xem ra còn có vẻ “sang trọng” quá. Có nhiều nỗi đau cụ thể hơn, đời thường hơn. Chẳng hạn bạn hãy tìm đến một gia đình nào đó có đứa con bị nghiện hút.

Bây giờ cuộc mưu sinh quá lôi cuốn, đến mức nhiều người nhắm mắt bỏ qua, con hư mặc kệ, hàng ngày nhẫn nại mở tủ cung cấp cho con tiền bạc tiêu xài. Bản thân thì lấy sự chi tiêu tốn kém cho con làm cái cớ để bước sâu thêm vào vòng tham nhũng hoặc buôn gian bán lận, cốt bòn rút được của cải của thiên hạ và lấy đó làm điều hãnh diện.Song, bên cạnh những người mê muội vẫn còn những người tỉnh táo hơn và tấn bi kịch tinh thần của họ bắt đầu từ sự tỉnh táo đó.

Sau những cố gắng tuyệt vọng để cứu vớt đứa con hư và tìm cách đưa nó về con đường chính đáng, nhiều gia đình rơi vào bất lực và tuyệt vọng. Đến nước ấy, người ta chỉ có cách từ con, rồi lo chạy chọt để tống con vào trại cai nghiện và thầm mong mỏi một điều ngược đời: mong cho đứa con rứt ruột của mình chết đi càng sớm càng tốt. Vâng, đúng thế vậy! Hãy hình dung cái cảnh những bậc cha mẹ mặt lạnh như tiền đến đón đứa con mang đi mai táng, xem như thoát được một gánh nặng và một nỗi nhục nhã. Chẳng phải đó là tình cảnh phi nhân văn nhân đạo, tức trái với tính bản thiện của con người, những tình thế xưa nay chưa từng có mà chỉ ngày nay mới có?

Hàng ngày báo chí loan tin bao nhiêu kiểu giết người mà tôi không muốn kể ra ở đây vì thấy quá kinh dị. Chỉ nói một ca nhẹ hơn, một cháu bé trong cơn điên thèm chơi game, bóp cổ bà già hàng xóm lấy tiền. Tôi ngờ là trong số những người thân của cháu nhỏ này, một lúc nào đó, trong đầu óc sẽ quẩn lên câu hỏi, con mình hay cháu mình có còn là người nữa không. Nỗi đau của những người đó - khi mơ hồ dự đoán tương lai của đứa trẻ - chắc chắn là một nỗi đau vô bờ.

Một người mẹ có hai con có mặt trong chiến tranh. Đứa lớn không trở về, nhưng tấm bằng liệt sĩ mang lại cho bà sự kính trọng của họ hàng và xóm giềng. Đứa em thì ngược lại, trở về với một tâm hồn lạnh giá. Gã tự dành cho mình cái quyền hư hỏng phá phách làm càn để bù lại bao nhiêu gian khổ đã hủy hoại gã trong những năm tuổi trẻ. Không nghiện hút, chỉ cần rượu chè, cờ bạc đề đóm thôi, gã cũng đã thành một hiện thân của bệ rạc và tha hóa. Trong cơn buồn bã bất lực, có lúc bà mẹ chép miệng: “Thà nó cứ chết đi như thằng anh, tôi nghĩ lại thấy đỡ vô phúc hơn là quay trở về hành hạ tôi như thế này”!

Trong cái câu than thở bồng bột cất lên ấy, tôi nghe ra một tiếng khóc thống thiết. Hạnh phúc cuối cùng của con người xưa nay là tình yêu cuộc sống, thấy rằng cuộc sống có ý nghĩa. Chỉ nhờ có được điều hy vọng tự nhiên đó mà con người vượt lên được bao nhiêu thách thức gặp phải trên đường đời. Nay cái ý nghĩa lớn lao đó nhiều người không tìm thấy. Tương lai trở nên vô vọng. Cuộc sống chỉ còn chuồi đi theo thói quen. Tự mình chứng kiến sự hư hỏng của mình và những người thân của mình - hỏi có nỗi đau khổ nào hơn, và về mặt này, những lớp người tiền bối làm sao có thể so sánh với nhiều người chúng tôi hôm nay được!

Số lượt đọc:  1815  -  Cập nhật lần cuối:  02/06/2009 03:16:40 PM
  Trao đổi/Nhận xétTổng số:  11
Hỏi ai?
phượng trần  - Email:  ocdao161@gmail.com   (25/06/2009 08:34:35 PM)
Cháu bước vào đời luôn tự nhủ sẽ cố gắng sao cho mình có được những phẩm chất tốt -những đức tính cháu biết được qua lời dạy của các thế hệ cha ông.

Nhưng nhìn ra cuộc đời thấy ngỡ ngàng. Liệu mình có thể sống tốt với những gì mình đang cố gắng ko?Thực sự đôi khi thế hệ trẻ như chúng cháu đã mất niêm tin...
Than men
Nguyễn Văn Quang   (18/06/2009 09:21:59 AM)
Các bạn thân mến,

Thật vui khi một bài viết có nhiều tham luận phải ko ạ? Và nếu có những tham luận nhiều chiều thì lại càng hay.

Tôi xin bày tỏ quan điểm của mình thế này. Trong cuộc sống có cái tốt, cái xấu như hai mặt của một vấn đề. Vì thế, tôi ko nói ý kiến của nhà phê bình văn học VTN là sai. Bởi vì cái xấu thời nào chả có, nó ít, nó nhiều, nó biểu hiện ở đây, ở đó. Chính vì thế, khi các bạn nhìn vào nó mà nói và phân tích thì đúng rồi. Nhưng chỉ có điều trong cuộc sống còn có những cái tốt đẹp nữa.

Nhìn được cái tốt đẹp đôi khi cũng cần những năng lực nhất định. Và tôi muốn các bạn hãy cân bằng, bởi nếu chỉ nhìn vào cái xấu rồi đau khổ thì các bạn bi kịch hoá cuộc đời mình. Như có bạn hụt hẫng và sống buông thả.

Tôi chúc các bạn có một cái đầu tỉnh táo, tự do và khách quan. Để hiểu và biết cái xấu, nhưng cũng để sống lạc quan, yêu đời.

Đôi lời xin chia sẻ,
Không đề
uyên  - Email:  daisy141988@yahoo.com   (11/06/2009 01:54:12 AM)
Cháu sinh năm 88, và mới chập chững bước vào đời. Nhưng thỉnh thoảng, cháu cũng bị rợn ngợp và bị hẫng. Nhiều lúc, cháu chọn cách sống buông thả, để quên đi nhiều cái nỗi buồn hàng ngày. Nhưng cháu chỉ thấy tâm hồn trống rỗng đi. Cháu ko biết sẻ chia với ai, như thế nào.

Trường đại học không giúp cháu được, bố mẹ cháu ở xa không giúp cháu được, trái lại luôn hy vọng và tin tưởng ở cháu... Mọi điều cháu làm được đó là cố gắng động viên mình, từng ngày từng ngày một. Đã rất nhiều lần, cháu tự hỏi, tại sao kiếp này mình lạii sống ở Việt Nam, nhỏ, nghèo, chật chội, bức bối, khói bụi và bế tắc... Cháu ko muốn nghĩ thế, nhưng sự thật là, cháu ko ngăn cháu thỉnh thoảng hỏi mình câu đó và ngưỡng vọng đến trời Tây, để hy vọng một cuoc sống khác hơn...
Phải chăng việt nam đang có vấn đề ?
Nguyen Minh Thong   (09/06/2009 11:31:18 AM)
không ngày nào mà không có những vụ giết người man rợ xay ra ! kể cả con giết cha... chỉ vì lấy tiền chơi game , ...?

Những băng nhóm xã hội đen ngày càng nhiều cùng với hàng nóng và sự hỗn loạn !

Giới trẻ vùi mình trong game và sex , không phải tất cả nhưng chỉ cần lấy tầng lớp sinh viên_những chủ nhân tương lai của đất nước làm ví dụ.

Một đất nước luôn nêu cao thuần phong mỹ tục lại như vậy sao?
Những bất công của xã hội ! những vấn đề nhức nhối của nền giáo dục kém chất lượng so với các nước thế giới !
Ô nhiễm môi trường đang ở mức báo động vì ý thức của người dân ? sự tắc trách của những người, cơ quan có trách nhiệm ?
Tầng lớp lãnh đạo mấy ai có tâm và có tài ???
Ông viết thật đúng và day dứt
Lê Nam Phong  - Email:  lenamphong@yahoo.com.vn   (08/06/2009 03:03:05 PM)
Chúng tôi ở lứa tuổi sau Ông khoảng 25 năm vẫn từng ngày chứng kiến những điều Ông đã viết. Thật lạ là nó vẫn diễn ra và càng ngày càng công khai hơn...mà Nhà nước không làm gì được. Ở một số ngành công chức được tuyển theo lối "cha truyền con nối" (có người nhà làm trong ngành thì con cháu được 1 suất) hoặc một số vị trí là dành cho "con cha cháu ông" như kiểu "hôn nhân cùng huyết thống" thời phong kiến. Ô hô ai tai bao giờ ta mới kiếm được người tài thật sự ở chốn quan trường như ở các quốc gia khác. Nỗi niềm này chắc Ông cũng biết mà không tiện viết ra thôi đúng không Ông.
Ông viết thật đúng và day dứt
Lê Nam Phong  - Email:  lenamphong@yahoo.com.vn   (08/06/2009 02:55:55 PM)
Chúng tôi ở lứa tuổi sau Ông khoảng 25 năm vẫn từng ngày chứng kiến những điều Ông đã viết. Thật lạ là nó vẫn diễn ra và càng ngày càng công khai hơn...mà Nhà nước không làm gì được. Ở một số ngành công chức được tuyển theo lối "cha truyền con nối" (có người nhà làm trong ngành thì con cháu được 1 suất) hoặc một số vị trí là dành cho "con cha cháu ông" như kiểu "hôn nhân cùng huyết thống" thời phong kiến.

Ô hô ai tài bao giờ ta mới kiếm được người tài thật sự ở chốn quan trường như ở các quốc gia khác. Nỗi niềm này chắc Ông cũng biết mà không tiện viết ra thôi đúng không Ông.
Đồng ý với ý kiến ông Nhân
quan tu  - Email:  dac_biet2009@yahoo.com.vn   (07/06/2009 06:30:39 PM)
Thực ra tôi rất hiểu nỗi đau của Ông Vương Trí Nhàn cũng như nỗi đau của rất nhiều tri thức tâm huyết khác. Đây là thực tế rất phũ phàng của đất nước ta. Nhiều lúc tôi nghĩ không biết đất nước rồi sẽ đi về đâu, con cháu ta phải chịu hậu quả đến mức nào.

Về việc dẫn chứng cô giáo bỏ nghề. Theo quan điểm của tôi không những không có học sinh tốt để yêu và hiện nay môi trường giáo dục có quá nhiều vấn đề. Thừ hỏi rằng những người thầy giỏi có thể xin vào 1 trường học tốt để cống hiến hay không? hay lại phải quen biết, chạy trọt, nếu khong thì xin mời thầy đi nhe...vì cách chọn người của ta co thực sự công khai đâu mà tất cả chỉ là sự giả tạo cho phù hợp với pháp luật mà thôi. Mà đặt giả thiết nếu có người thầy giỏi thật được vào dạy và cống hiến thày hãy cẩn thận đầy tài khéo lại đi với tai thôi. Vì người lãnh đạo của thầy không phải là người giỏi (nên rất sợ người hơn mình)

Về vấn đề thành đạt của ông Nhàn nêu ra: Tôi rất đồng ý quan điểm với tác giả.

Thứ nhất nếu là doanh nghiêp: Thực tế tôi thấy các doanh nhân của ta phần lớn giàu lên là do quen biết, là liều mà thôi. Vì sao vậy? Vì có liều, có láo thì mới đút lót được, trơ trẽn được và làm láo được. vì liều mới làm láo được, mà làm láo thì mới có tiền đi đút lót được- đấy thực tế của vòng xoáy láo - làm liều- đút lót.. . vì thực ra môi trường kinh doanh của ta có theo pháp luật đâu tất cả chi là các diễn viên trên sân khẫu diễn với nhau cho đúng pháp luật ma thoi, mà muốn làm diên viên như thế chi có những người không có liêm si mới làm được còn những người giỏi(thường có tự trọng) thi không thể làm được. Tôi thấy có rất nhiều ông chủ doanh nghiệp chỉ biết mỗi chứ ký và đếm tiền mà thôi. Nếu môi trường kinh doanh sòng phẳng, minh bạch thì thử hỏi số doanh nghiệp của đất nước ta còn bao nhiêu.

Vấn đề thứ hai: Nếu là công chức nhà nước: Tôi cũng là 1 cán bộ làm trong 1 cơ quan nha nước nên cũng thấu hiểu việc đó, thực tế hiện nay tôi thấy bộ máy công chức hiện nay quá trì trệ, người làm được việc thì quá ít. vì phần lớn chọn người là do quen biết, con ông cháu cha ma thôi. những người này thì tài làm việc thi không có, nhưng tài hành dân thì nhiều. và nếu được bổ nhiệm thì phải có"dây", phải có tiền để mua(điều này phải đúng 80%). Vì sao vậy, vì nếu công chức không làm được việc thì cung chả sao cả, hậu quả là xã hội chịu mà, vì làm được việc và không được việc thì lương vẫn lĩnh bình thường. Thật đau xót thay!!!!!!!!!

Trở lại vấn đề người lãnh đạo của tác giả: tôi hoàn toàn đồng ý quan điểm, người đứng đầu phải là người giỏi hơn những nhân viên của mình. tất nhiên về chuyên sâu 1 lĩnh vực nào đó thì không nhất thiết. Vì sao vây? vì giỏi hơn thì mới có tầm nhìn chiến lược được, mới định hướng được và mới dùng được người giỏi được. Còn tất cả những lý do khác chi là sự nguy biện mà thôi. Thực tế hiện nay, đặc biết trong các cơ quan nhà nước muốn làm lanh đạo thì phải gì? phải giỏi "quan hệ", phải giỏi uống rượu và phải láo, liều( khoảng 80%) thật đau sót thay.....

Những điều chia sẻ trên là hoàn toàn sự thật vì tôi cũng là người trong cuộc. tôi hiểu. Tôi không hề bất mãn!
Trang:  1/2Trang sau 
  Ý kiến của bạn về bài viết:
Bài mới:  
Ước vọng hóa hổ
25/02/2010 10:09' AM
Đàn ông Tây ăn tết ta
10/02/2010 03:26' PM
Tết này có về không?
07/02/2010 02:34' PM
Hãy tự xét mình
01/02/2010 12:30' PM
Con người biến đổi
22/01/2010 03:43' AM
Bài khác:
A dua
20/05/2009
Liên kết web
Trang chủGiới thiệuLiên hệ