Tôi gọi anh bạn là “thuốc chống khen”, vì mỗi lần tôi bị cuồng lên, ngất ngây bởi cái gì hay ai đó, thì anh sẽ bình tĩnh lôi tôi trở về mặt đất, bằng những điều (dĩ nhiên) bất ngờ và có cả … phũ phàng.
Tôi tấm tắc khen một chị ca sĩ hào phóng, sống nghĩa khí với đồng nghiệp, anh kể tôi nghe chuyện cô nàng thiếu nợ dai thế nào. Tôi còn đang nửa mê nửa tỉnh bàn về ngôi nhà kiến trúc như “cõi mơ” của một người mẫu vừa khoe trên tạp chí, cho đó là “nhất xứ”, anh cười tủm tỉm lái xe đến một khu toàn… “thiên thai” để tôi nhìn tận mắt.
Mấy tháng trước, tôi gọi cho anh, trầm trồ trước thiết kế bìa một album nhạc theo kiểu tờ báo, coi đó như một sự bứt phá giữa những cái bìa giông giống nhau bấy lâu nay trên thị trường. Anh cũng đồng ý về thẩm mỹ, mặt rất “nghiêm trọng” chất vấn thêm tôi thích ở chỗ nào, cảm nhận được gì từ thiết kế đó… Khi tôi còn say sưa: “Nó độc đáo, trẻ trung, sáng tạo… mang lại cảm giác thú vị cho người sở hữu. Thiết kế cũng rất đồng điệu với chất và chủ đề âm nhạc…”, anh chìa ra trước mặt tôi một CD của một ca sĩ Trung Quốc từ ba năm trước, cũng là… một tờ báo.
Lâu lâu, anh lại cho tôi nghe đoạn nhạc nào đó của một nhạc sĩ nổi tiếng thế giới viết từ những năm 1950 rồi bình phẩm: “Họ lộn ngược thời gian, “đạo” của anh T, anh B… tài năng nhà mình”. Cũng thường thấy anh chỉ vào những mẫu thiết kế ký tên Ch, L… được đăng trên tạp chí Việt Nam, rồi lần lượt nêu mẫu áo “lấy ý tưởng” từ hiệu nào, quần “chọn” kiểu từ đâu…
Và khi tôi đã không còn tự tin “đưa lên mây” những sáng tạo nghệ thuật mình khâm phục, lại thấy anh xuôi chiều: “Cứ nhớ rằng, thế giới đi trước Việt Nam mình rất lâu. Người ta đã làm nát hết những gì trong nước mình đang cho là … mới, bứt phá, hàng đầu. Cũng đừng bất ngờ về những sự nhại lại, bắt chước của người Việt”. Bình thường tôi “lép” trong việc cập nhật thông tin bên ngoài, tuyệt đối im lặng trước những bằng chứng không thể chối cãi, nhưng với lời khuyên “đừng bất ngờ”, tôi không chịu. Nói như vậy có vẻ “đánh đồng”, coi thường sáng tạo ở Việt Nam và cũng có khuynh hướng… làm ngơ trước sự “chôm chỉa” quá. Anh cười chống chế : “Đã quen rồi”.
Vì quen nên anh thuộc dạng đã “hết bức xúc” ( mà chuyển qua phì cười – vì cái đi sau lúc nào cũng dở hơi, thậm chí, ngô nghê) trước những món mượn ở xứ người. Anh không những khuyên đừng bất ngờ mà cũng nên “từ tâm” nếu lỡ có một ngày phát hiện ra sáng tạo nghệ thuật vĩ đại nào đó trong nước giông giống cái đã từng xem trên đài, trên báo, trên đĩa của nước ngoài. Anh bảo, với người Việt mình, có người cất công lấy, để dân tình được thấy hoặc nghe trực tiếp thôi đã đạt được “chín tầng” ước mơ rồi (chứ nói gì đến phân biệt hàng chính hiệu và ăn cắp). Vậy thì, lên án có đáng không? Vả lại, “ăn cắp” là một người mất một người còn, ở đây là nhân rộng ra mà. Chỉ có thể hiểu là “bắt chước” thôi. Chẳng sao.
Tôi, dĩ nhiên, nổi sung thiên, gân cổ về đủ thứ điều đã được dạy: lòng tự trọng, tinh thần dân tộc… Tôi cũng bức xức (giùm) trước những sáng tạo thực sự của các nghệ sĩ trong nước, khi bị người ta đặt trong sự so sánh về chất lượng với những thứ “có vay mượn”.
Anh hỏi tôi làm được gì nếu không quen với nó? Môn đạo đức thì ai cũng đã được học từ cấp một, dạy rõ ràng, “không lấy của người làm của mình”. Lớn lên được xã hội quy định rõ ràng “lấy cái nào của ai đã phổ biến ra công chúng thì phải ghi rõ nguồn”. Dùng thái độ “đanh thép” trên báo ư? Báo chí, những đồng nghiệp của tôi, từ chỗ phẫn nộ, đã chuyển qua thấy chuyện bình thường … như ở huyện nên thôi, không làm hùng làm hổ nữa rồi, những từ nặng nhất như “mất lòng tự trọng”, “lười biếng”…thậm chí có cả “ăn cắp” đã dùng hết rồi còn gì, có thay đổi được gì đâu? Tôi thấy có lần anh nhạc sĩ bị phát hiện đạo nhạc, được tạo điều kiện cho lên báo đã thanh minh: “Mượn tạm ý để viết thôi”. (nhưng mãi chưa thấy anh trả lại).
Hay là tôi sẽ tìm đủ mọi cách để nói với một ông nổi tiếng thế giới nào đó: “Này, ở Việt Nam của tôi, người ta lấy của ông đấy”. Tôi không đủ sức và tinh thần phản bội để làm điều đó. Mà có thể, chính ông bị “chỉa” đó cũng cười xòa đầy thân ái với tôi: “Thôi, bạn đừng lồng lộn lên như thế. Tôi dư biết, nhưng đất nước các bạn nhỏ thôi mà, có bao nhiêu người nghe, thấy nó đâu. Cho qua.” Lúc đó, có lẽ tôi còn xấu hổ hơn cả nghìn lần việc làm “nội gián” , mách lẻo.
Nên , tôi học được là phải tha thứ, phải tin tưởng vào sáng tạo nghệ thuật của nghệ sĩ trong nước. Tôi hoàn toàn đồng ý lập luận trong sáng tạo nghệ thuật vốn không có những quy định về nguồn cảm hứng, xúc cảm, trùng nhau là bình thường. Người làm ra sau, chắc cũng có cái thiệt thòi của họ, khi “tư tưởng lớn” lỡ trùng với người đi trước (mà chính họ cũng không biết), bị cho là “đạo”. Hai cái tên lớn của nền ca khúc nước nhà cũng từng có lúc bị nghi ngờ như thế. Người nghệ sĩ thường … “chẳng nhớ nổi một con đường”, quá yêu quý cái gì đó nên trong cơn say viết lại nó trong nhớ nhớ quên quên, trở thành “kẻ phạm tội hồn nhiên”, suy cho cùng thì cũng là việc dễ tha thứ.
Phải, nên rộng lượng bạn ạ! Tôi thấy sống nghi kỵ, nghĩ về những điều tiêu cực chẳng giải quyết được gì, còn gây thêm thái độ nhìn chán nản, đầy ác cảm với cuộc sống xung quanh. Tôi thấy nó còn nguy hiểm hơn việc bạn cứ cười vô tư, ít ra, cũng làm cuộc sống của mình nhẹ nhàng hơn.
Tết rồi, bạn có gặp nhiều người quen trong rạp không? Có cười ngất ngây vì một phim hài và khóc sụt sùi vì một phim bi không? Tôi thì đủ cả. Gặp khối “người quen” của Hollywood lẫn Korewood. Nhưng , quen thì quen chứ, chết ai. Tôi mới có thêm đức tính rộng lượng học từ anh bạn. Tội gì mà không rộng lượng chứ, nhất là khi các nhà đoàn phim lên báo đàng hoàng thừa nhận “phim của tôi không chỉ giống phim này mà còn giống vài phim khác”. Họ nhận rồi, thì trách móc làm gì.
Nhưng lần này chị bạn ở nước ngoài về không đồng tình với quan điểm của tôi. Chị bảo, ơ này, sao báo chí có vẻ đồng ý chuyện chôm chỉa vậy em? Chôm của người khác mà vẫn được lên báo thản nhiên công nhận “tôi chôm” là sao hả em? Đạo diễn bọn chị làm trùng ý tưởng với đồng nghiệp thôi cũng cảm thấy mắc cỡ, chứ làm gì có chuyện vỗ ngực như vậy. May mà người ta chưa biết để kiện đấy…
Tôi tránh không tranh luận với chị. Chị thành Việt kiều rồi, làm sao hiểu được chuyện ở đây. Nếu chị chịu khó ở đây lâu, chắc chị sẽ thấm.
Bạn không tin là sẽ “thấm” sao? Thì tôi đây, một ví dụ điển hình, kẻ từng thấy tự ái bùng bùng, phản đối quyết liệt khi bị cô giáo buộc cùng với cả lớp mở hết cặp, để lên bàn, cho đứa bạn chung lớp tìm cây thước bị mất. Lớn lên một chút, làm anh hùng giải thằng ăn trộm 10 tuổi lên công an. Khi biết cầm bút, đã đầy bức xúc trước nạn đạo nhạc. “Già đầu” thêm chút nữa, được tập làm quen với tinh thần chấp nhận “mượn tạm”. Giờ thì đã cười xòa ( chứ không thèm bức xúc nữa) nếu chẳng may gặp phải “người quen”. Và tự rút ra kinh nghiệm cho mình: Xem phim, nghe nhạc, đọc sách vân vân, ở Việt Nam bạn phải biết rộng lượng.
Còn bạn, đã biết biến rộng lượng trở thành một thói quen chưa vậy? Nguồn:
Thể thao và văn hóa Số lượt đọc:
649
-
Cập nhật lần cuối:
13/04/2009 03:09:21 PM
Ý kiến của bạn về bài viết: |  |
Thông tin liên quan: Bắt chước, sáng tạo và… ăn cắp06/03/2007 06:03' PM Giờ tập viết của học sinh lớp một. Cô giáo dặn dò: "Các em hãy nghe kỹ lời cô nói, làm cho đúng những điều cô làm mẫu. Phải bắt chước cơ mà viết cho đúng...". Và bây giờ các em đang tập viết một chữ cái vào vở của mình. Nhức nhối, nghiêm khắc với vi phạm bản quyền 24/01/2007 04:24' PM Vi phạm bản quyền03/01/2007 05:48' PM Vi phạm bản quyền là sao chép lại tác phẩm của người khác mà không xin phép, thậm chí công bố công trình đó là của mình sáng tạo ra... Sau 'đạo nhạc' lại xuất hiện ‘đạo văn’ !03/01/2007 04:43' PM Ngày 26-10 là tròn 1 năm Việt Nam tham gia công ước Berne, bên cạnh đó là Luật Sở hữu trí tuệ. Thế nhưng vấn nạn “đạo nhạc” khởi điểm (năm ngoái) từ nhạc sĩ B.C với bài “Tình thôi xót xa”, sau đó hàng loạt ca khúc khác được phát hiện gây scandal trở thành hiện tượng không bình thường từ việc “coppy” nhạc nước ngoài xào nấu thành nhạc Việt. Mới đây trên văn đàn lại xôn xao bàn tán chuyện “đạo văn”... Cái ung nhọt đã đến lúc phải vỡ!03/01/2007 04:13' PM Nhạc sĩ Vĩnh Cát viết thư góp ý với Hội đồng giải thưởng Quốc gia về trường hợp nhạc sĩ Trọng Bằng “không đủ tiêu chuẩn xét giải”, sau đó, hội Nhạc sĩ VN đã gửi công văn đến các chi hội địa phương, khẳng định “đây là sự quy chụp vội vàng, thiếu cơ sở khoa học…”. Cuối tuần qua, quá bức xúc, NS Vĩnh Cát tiếp tục có đơn gửi Thủ tướng Chính phủ về việc này. NS Trọng Bằng rút tên khỏi danh sách xét giải thưởng HCM03/01/2007 03:47' PM Trưa nay (14/9), nhạc sĩ Trọng Bằng chính thức tự nguyện rút khỏi danh sách xét giải thưởng Hồ Chí Minh. Kết luận cuối cùng về tác phẩm Chào Mừng ''đạo nhạc'' gây xôn xao dư luận mấy tháng qua sẽ được mổ xẻ trong một Hội thảo khoa học sắp tới... Vụ Trọng Bằng "đạo nhạc": Cứ để dư luận và công luận làm rõ sự thật03/01/2007 12:54' PM "Vụ ồn ào quanh điểm giống nhau giữa hai tác phẩm âm nhạc của Trọng Bằng và Chostakovitch đến nay không còn là chuyện riêng của giới nhạc nữa"- Nhạc sĩ Doãn Nho khẳng định... Sau "đạo giai điệu" lại đến "đạo hoà âm"03/01/2007 12:53' PM Sự kiện "đạo nhạc" gây sốc trong dư luận năm 2004 đến nay vẫn chưa kết thúc khi đó đây trên các diễn đàn âm nhạc vẫn xuất hiện các bài viết tố cáo ca khúc này giống ca khúc kia. Tuy nhiên, vì hầu hết không thể đưa ra được những bằng chứng cụ thể nên nghi án vẫn cứ là nghi án... Tản mạn chuyện "đạo"... hòa âm03/01/2007 11:40' AM Không những ở Việt Nam mà gần đây ở cả Trung Quốc và Hàn Quốc những vụ đạo nhạc cũng bị phanh phui, ngay cả nữ hoàng nhạc pop Madonna cũng dính đạo nhạc và thua kiện trong một phiên toà vào tháng 11/2005. Đừng để nhạc trẻ Việt Nam phải chịu tiếng xấu!03/01/2007 11:24' AM Báo chí đã nhiều lần phát hiện và cảnh báo hiện tượng một số nhạc sĩ VN copy nhạc của nước ngoài để biến thành tác phẩm của mình, nhưng chuyện này vẫn tiếp tục xảy ra và đang để lại những tiếng xấu cho nhạc trẻ VN... Nhức nhối nạn ''đạo'' giao diện website03/01/2007 11:22' AM Nhiều người lắc đầu nói vui: "Hết đạo văn, đạo tranh, đạo nhạc, đạo game, Việt Nam bây giờ còn xuất hiện cả đạo... giao diện website". Còn hàng chục kẻ "đạo nhạc" chưa bị lôi ra ánh sáng!03/01/2007 11:18' AM Hiện hơn 100 ca khúc của trên 20 tác giả đang nằm trong tập hồ sơ có tên “đạo nhạc”. Cơ quan chức năng sẽ xử lý những trường hợp này ra sao? Và sô nhạc sỹ này là những ai? Danh sách đạo nhạc của Cục Nghệ thuật biểu diễn03/01/2007 11:17' AM Danh sách liệt kê 70 ca khúc bị nghi "đạo nhạc", chủ yếu có nguồn gốc "nước ngoài". Ông Lê Nam, Trưởng phòng quản lý ca nhạc & sản xuất băng đĩa, cho biết, Cục đã dựa trên cơ sở bộ đĩa "101 Copy-cover 2004" để đặt vấn đề nghi vấn. Bán nhạc - đạo nhạc: Chuyện con gà - quả trứng?03/01/2007 11:15' AM Những ngày gần đây, nạn đạo nhạc đã dấy lên những cuộc tranh luận khá gay gắt trong dư luận. VietNamNet tổ chức cuộc bàn tròn trực tuyến xung quanh vấn đề này... Nhạc nhái hay nhại nhạc?03/01/2007 10:59' AM Có quá nhiều dư luận xung quanh album "Chat với Mozart" của Mỹ Linh. Chuyện vi phạm bản quyền hay không, đã có Trung tâm bảo vệ bản quyền tác giả âm nhạc VN phân xử. Tuy nhiên, việc làm lời cho nhạc không lời của nhạc sĩ thiên tài thế giới thì quả là đáng bàn... Copy và đạo chích05/12/2006 09:31' AM Copy trước hết chỉ là một dạng sao chép đơn thuần. Tuy nhiên, vấn đề là sao chép của ai và thái độ sử đụng việc sao chép đó ra sao. Nếu ta sao chép dữ liệu của ta, hoặc dữ liệu của người khác nhưng được sử dụng trong phạm vi cho phép thì rõ ràng là một việc rất bình thường. Công bằng cho người sáng tạo31/10/2006 12:35' PM ...chỉ nói chuyện các văn nghệ sĩ bị phát hiện "đạo" thì cũng đã dài dòng và đau xót lắm. Mấy chục năm trước không may khi thấy hoặc không may khi biết chuyện đó. Có thể chuyện đó không có. Có thể chuyện đó không ai để ý. Có thể chuyện đó không ai nói ra nhưng rõ ràng là chuyện nghệ sĩ đi "chôm chỉa" của người khác để biến thành của mình là ít thấy... Lại chuyện “đồ giả” trong nghệ thuật04/03/2006 08:45' PM Gần đây những người hâm mộ văn học – nghệ thuật phải chưng hửng trước hàng loạt vụ ăn cắp tác phẩm nghệ thuật bị phanh phui... Nhạc để nghe hay để xem?28/12/2005 08:51' AM Việc lăng xê và tôn vinh quá đáng một số chương trình âm nhạc giải trí cùng một vài tác giả chuyên sáng tác loại bài hát để xem đã khiến người ta ngộ nhận rằng âm nhạc hiện nay phải như thế, và người ta sáng tác nó mới là tài năng... Đọc sách trên mạng: Nhu cầu và cảnh báo09/07/2005 09:41' AM Cùng với sự phát triển nhảy vọt của khoa học kỹ thuật trong lĩnh vực công nghệ thông tin, các hình thức thưởng thức văn hóa nhất là văn hóa đọc cũng thay đổi theo một cách nhanh chóng. Khi Hà Nội trở thành chính mình10/03/2010 11:08' AM Khi nào thì Hà Nội trở thành mình nhất? Theo tôi hiểu, đó là những khi Hà Nội đồng nghĩa với phố với cây với nhà, tự phố tự cây đã có linh hồn, còn những con người thật chỉ đóng vai trò điểm xuyết, chẳng hạn như trong các bức tranh của Bùi Xuân Phái. Buổi sáng mùng một vắng vẻ hôm nay, tôi đã bắt gặp một thành phố như thế. Từ yêu Việt Nam đến mua Việt Nam27/02/2010 10:45' AM Mới đó đã 30-40 năm, bạn đọc nào trên 45 tuổi có còn nhớ: Ngày xửa ngày xưa ở Sài Gòn có những chiếc xe ba gác bán xà phòng, đi rong các ngõ hẻm? Ở khu Bàn Cờ của tôi ngày nào cũng thấy một ông già mập mạp mạc quần soóc ka ki, đội nón cối nhựa trắng tinh, đẩy xe ba gác một cách thong thả. Ước vọng hóa hổ25/02/2010 10:09' AM Thật may, ngồi vào bàn định viết chủ đề về khát vọng thành Hổ của Việt Nam, tình cờ tôi đọc được bài [Thế giới] Sợ Rồng (Fear of Dragon) trên tờ The Economics cùng với một số tin, bài thứ hai nói về nỗi lo ngược đời của Trung Quốc trong việc đang hối hả tìm cách ngăn chặn bong bóng tài sản. Đàn ông Tây ăn tết ta10/02/2010 03:26' PM Có thể khẳng định rằng, nhà nào ở Ta có được rể Tây thì hầu như nhà đó đang sở hữu một hạnh phúc. Nguyên nhân tương đối dễ giải thích. Thứ nhất, ở những chàng Tây, do ướt đẫm truyền thống nịnh đầm nên bọn họ chẳng bao giờ biết đánh vợ. Ngược lại, những tay bị vợ Việt cho ăn đòn thường hơi bị đông. Thứ hai, không biết có phải đang bị đá trên sân khách hay không đám rể ngây thơ này thường yêu quý hố vợ mẹ vợ em vợ anh vợ, thậm chí bố của bố vợ, mẹ của mẹ vợ một cách chân thành đến kinh ngạc. Cứ xem cung cách mấy ông rể Tây đi ăn tết ta là dễ dàng nhận thấy. Tắt lửa tối đèn có ai?09/02/2010 07:41' AM Nhiều người bảo, Tết bây giờ nhạt hơn trước. Dẫu ăn ngon, mặc đẹp hơn. Cái sự háo hức, vui như Tết cũng nhạt hẳn. Có thật mọi thứ đều nhạt đi? Tình người là “ muối đời” mặn nhất. Muối mà còn nhạt thì biết lấy gì bỏ vào cho mặn? Hay là đã qua thời, thiếu đủ mọi thứ, người ta phải tựa vào nhau, xích lại gần nhau? Tết này có về không?07/02/2010 02:34' PM Từ hơn một tháng nay câu hỏi ấy đã là câu cửa miệng mỗi khi gặp nhau hay qua telephone thay lời chào hỏi của người Việt trên đất Đức. Sắp Tết rồi, nước Đức mùa này năm nay lạnh quá. Có nơi tới 20, 30 độ dưới không. Cái lạnh giá băng, cái lạnh đến se lòng làm người xa quê càng thêm nhớ về, muốn về lại một quê hương. Hãy tự xét mình01/02/2010 12:30' PM Năm 1943, nhà giáo dục Hoàng Đạo Thúy viết cuốn sách “ Trai nước Nam làm gì?” để kêu gọi thanh thiếu niên Việt Nam rèn luyện chở ngày giúp nước... Con người biến đổi22/01/2010 03:43' AM Bao giờ thì người Việt Nam được tự hào mình là con dân của đất nước hiền hòa, lành mạnh, văn minh và giàu có? Làm sao cho mỗi người nhận thấy và cùng hành động để thay đổi? Bài khác: Ngoại giao văn hóa và hình ảnh "người Việt xấu xí"07/04/2009 10:05' AM 10h sáng, đại sứ quán vắng hoe. Sau 15 phút chờ đợi, một người đàn ông trung niên ra tiếp, trong trang phục quần đùi, áo may ô... Đôi khi, hình ảnh "người Việt xấu xí" làm xóa sạch những nỗ lực tiến hành ngoại giao văn hóa của hai quốc gia. Tính cách Việt04/04/2009 09:38' AM Cách đây mấy năm, ở Trường đại học Goteborg, tôi có dịp thảo luận với giáo sư xã hội học P. Therborn để tìm hiểu thêm về tâm tính người Thụy Điển. Trong lĩnh vực này ông cho là phải hết sức thận trọng, nếu không sẽ đi đến khiên cưỡng, gán ghép, rơi vào đầu óc chủng tộc; đây là một lĩnh vực rất tương đối, thay đổi tùy từng thời kỳ lịch sử, từng vùng, và cả từng cá nhân nữa. Tôi thấy nhận định này hoàn toàn đúng. Ráo hoảnh31/03/2009 10:50' AM Thuở chưa có cân bàn, các chợ ở xứ ta chỉ dùng một loại cân thô sơ, gồm một cái cần có khắc hoa thị và có một cái đĩa nhỏ. Tôi nhớ một câu đố vui “Có cây mà chả có cành - Từ gốc đến ngọn rành rành những hoa - Người bán thì bảo rằng già - Người mua thì bảo thực thà còn non” và câu giải đúng là “cái cân”. Ngàn lẻ một chuyện về... người Việt xấu xí30/03/2009 03:06' PM Những câu chuyện kể của độc giả Tuần Việt Nam về tính xấu của người Việt mà ta có thể bắt gặp trên.. mọi ngả đường. Người Việt có xấu xí thật không?27/03/2009 10:25' AM Người Việt xấu hay không xấu không phải bởi vì họ vốn thế. Đó không phải là những giá trị bất biến, và tất nhiên là không đáng bi quan. Chỉ tên những tật xấu của người Việt thời nay26/03/2009 10:29' AM Chúng ta hãy cùng nhau lên một danh mục, tạm gọi là “Danh mục các thói hư, tật xấu của người Việt thời nay" nhằm “vạch mặt, chỉ tên” càng chính xác càng tốt những biểu hiện tinh vi và đa dạng của nó. Tản mạn về cái sự đọc của người Việt25/03/2009 02:00' PM Cách đây không lâu người viết có tham khảo qua một cuộc khảo sát trên
mạng Intemet của người Anh, theo đó, thời gian của người dân xứ sở
sương mù đọc sách và xem truyền hình là ngang nhau. Rõ ràng là văn hoá
đọc ở một trong những quốc gia phát triển nhất châu Âu vẫn được duy trì
và phát triển mạnh mẽ - điều này có ý nghĩa đặc biệt quan trọng - nhất
là trong cái thời giải trí truyền thông đang chiếm ưu thế gần như tuyệt
đối. Mồng 9-12 vừa qua, nhìn người Hà Nội nô nức đến Văn Miếu tham gia
lễ hội Thơ lần thứ 7, nhiều người lạc quan đã gật gù: hóa ra dân ta vẫn
còn yêu văn chương - nói rộng ra là yêu cái sự đọc lắm lắm. Có thật vậy
chăng? Hội thảo về sự “xấu xí” của người Việt23/03/2009 09:55' PM Dù còn nhiều quan điểm bất đồng về nguyên nhân dẫn đến tâm thế, tư duy và lối sống của người Việt hiện nay nhưng hầu hết các học giả đều cho là: người Việt hiện nay… xấu xí... |