Thì quả đúng nước ta sính “văn hoá chờ” bên cạnh các văn hoá khác như: văn hoá ẩm thực, văn hoá lễ hội, riêng cái gọi là “văn hoá ăn cắp” hoa thì cũng không thể loại nó ra khỏi dòng văn hoá, vì nó chẳng diễn ra trong một văn hoá lễ hội hoành tráng là gì?
Chưa được đi Tây bao giờ mà chỉ nhìn thấy vào những buổi sáng, buổi chiều khi đứng chờ xe buýt ở trạm Bến Thành, nên tôi đã tận mục sở thị cái cách lên xe của người Tây. Họ nối đuôi nhau bình thản chờ đến lượt trong khi người nước chủ nhà ào vô, chen vai thích cánh xô đẩy để nắm được một cái gì đó, chìa được một bàn chân vào bậc xe và ... la oai oái, cự cãi vì bàn chân mình đút vào sau, ở dưới bị những bàn chân khác đạp lên. Đau thì phải cự cãi, có khi văng cả tiếng chửi thề ra! Văn hoá đâu chỉ có những cái hoành tráng, nó là những thứ tưởng là vụn vặt như vậy đấy, cái nhỏ nhất trên khuôn mặt phụ nữ nhưng lại là cái quan trọng nhất làm nên một khuôn mặt hễ nhìn là thấy... đáng yêu: Cái nốt ruồi duyên, cái đồng tiến trên đôi má lúm ... ai bảo nó không to hơn ngai vàng của một quân vương mê gái?
Nói tóm lại là văn hoá chờ sau nhiều năm sinh sôi nảy nở hiện đang lên đến cao trào, khi nó đã phổ biến như ngày nay thì chẳng cần đến hai cái ngoặc kép (“...”) làm gì. Toàn TP. HCM hiện có hàng trăm dự án dở dang, chưa hoàn chỉnh cơ sở hạ tầng với hàng chục ngàn nến đất, căn hộ chung cư. Điều này khiến người dân bị “treo” giấy chủ quyền, năm này đợi năm kia và cứ thế thực hành… văn hoá chờ! Và không chỉ có người dân có văn hoá này, một ông phó chủ tịch quận Bình Tân cho biết ông cũng là người có văn hoá chờ “các dự án đầu tư đều do thành phố giao đất nên chỉ có đơn vị giao đất mới có thẩm quyền xử lý vi phạm cụ thể là Sở TN - MT, quận chỉ có thể lập biên bản trình cấp trên” và ... chờ, nghĩa là quận cũng bị “treo”! Thế nên mọi người vẫn dài cổ ra chờ một sự phân công phân nhiệm hoặc một sự phối hợp, nhưng chờ đến bao giờ thì nên ngước nhìn lên Hòn Vọng Phu có rất nhiều ở nước ta !
Người nước ngoài thật “thiếu văn hoá chờ Việt Nam” nên không hiểu những truyện cổ tích nhan nhản ở xứ này. Khởi công năm 1999, QL 63 là đường huyết mạch nối hai tỉnh Cà Mau - Kiên Giang xong đã lâu nhưng xe không chạy được trên con đường "kiểng" dài 120km này vì một số cầu vào đường, cái thì chưa xong, cái còn nằm trên bản vẽ! Đường còn phải chờ nói chi người ta? Cầu đường là chuyện xin - cho bởi thế cần phải chờ, nhưng các doanh nghiệp mang tiền đến nộp thuế tức là mang nguồn lực đến, tức là sống và làm việc theo pháp luật thế mà cũng phải tốn rất nhiều thời gian chờ để ngân sách mở lòng nhận giùm, thì mới hiểu “văn hoá chờ” còn là một phạm trù triết lý bất khả tri, có nghĩa không hiểu nổi, hiểu chết liền!
Nói là nói vậy thôi, chứ có thành phố ta có những lĩnh vực mà văn hoá chờ rất thoáng, nhanh gọn và đầy những nụ cười. Toàn TP. HCM có 1.924 khu phố thì chỉ trong vài năm thực hiện, nay đã có hơn 1.000 khu phố, ấp đạt danh hiệu “Khu phố văn hoá”, hơn 600 đạt chuẩn tiên tiến, tính ra cứ 10 khu phố thì có 8 khu phố văn hoá. Vào những khu ổ chuột thì đáng lo, chứ vào nơi đạt chuẩn từ yên tâm thoải mái trong sinh hoạt. Có một khu phố văn hoá nọ, “nội hàm” thì được mô tả là đầy văn hoá, nhưng ngoài đường cứ tối tối là những con bướm đêm đứng đầy, có “bướm” còn đội nón bài thơ, áo dài trắng ôm cặp đứng thực hiện… văn hoá chờ. Hỏi “thế là sao?”. Đáp “Đấy là “ngoại binh” nơi khác đến, trong khu phố làm gì có ổ mại dâm, thế là đạt chuẩn rồi”.
Thì ra văn hoá chờ cũng là một thể thống nhất của những mặt dị biệt: chờ cái đồng bộ, chờ hết trống đánh xuôi kèn thổi ngược, chờ cho qua cơn đùn đẩy… và chờ kết thúc tính rầm rộ phong trào mà đi vào thực chất!
Chờ bao giờ cũng tốn thời gian nhưng chẳng có cửa hàng nào bán thời gian cả, nó là thứ miễn phí! Nguồn:
Doanh nhân và pháp luật Số lượt đọc:
1163
-
Cập nhật lần cuối:
07/05/2009 02:23:19 PM
Ý kiến của bạn về bài viết: |  |
Thông tin liên quan: Thảng thốt với thời gian24/01/2009 05:41' PM Dù không nhiều hoa đào như - mọi năm nhưng xuân vẫn về trên từng góc phố Hà Nội. Xuân sang không chờ đợi ai cũng như tuổi đời đến không cần sự thừa nhận của con người. Xuân cứ bước lòng lõng giữa trời đất, qua ô cửa tò vò của con phố cổ ngắm nhìn mọi người ngơ ngác giữa trần gian. Một căn bệnh xã hội cần được gọi đúng tên06/01/2009 02:26' PM Có những căn bệnh bệnh xã hội mà những tiến bộ của y học thế giới đã hứa hẹn những triển vọng có thuốc chữa khỏi. Căn bệnh xã hội về "chuộng cái giả mà sợ cái thật" thì không thể chờ đợi ở y học mà cứu cánh của nó lại là sự dũng cảm nhìn vào sự thật, nói đúng sự thật điều mà đồng chí Phạm Văn Đồng đã từng cảnh báo về "tình hình nguy kịch không thể coi thường... Cần thấy hết tình hình, rút ra kết luận nghiêm khắc với ý chí cách mạng tiến công"(báo Nhân Dân ngày 15.5.1999). Sự tăng tốc của thời gian02/08/2008 04:44' PM Trong rất nhiều tập thơ xuất hiện gần đây có một tập thơ làm cho tôi chú ý. Chú ý bởi trông là lạ với cái bìa đơn giản có hình bàn tay giữa thiên hà; bởi bên trong được minh họa đẹp, hiện đại, lại đơn giản; bởi đây là tập thơ song ngữ đầu tiên trong nước và tác giả tự dịch sang tiếng Anh rất chuẩn… Những mẩu chuyện về kẹt xe11/10/2007 08:00' PM Bỗng nhiên từ vài tháng nay, nạn kẹt xe trong thành phố đột ngột bùng phát. Tất cả các con đường bỗng trở nên cứng như nêm vào những giờ thiên hạ phải đổ ra phố. Chuyện ấy dĩ nhiên gây ra rất nhiều bực dọc, rất nhiều phiền toái nhưng cũng gây ra không ít huyền thoại và sự khôi hài... Thiếu tác phong công nghiệp23/09/2007 08:33' AM Khái niệm “tác phong công nghiệp” dường như vẫn xa lạ với số đông người Việt. Sự chậm chạp và lề mề trong công việc vốn đã trở thành vết hằn ăn sâu vào máu thịt của từng người... Nạn chờ... “cấp trên”13/12/2005 04:24' PM Bạn đã bao giờ đến dự những cuộc họp, hội thảo, tổng kết, mít tinh... mà nhìn thấy Ban tổ chức đầy vẻ căng thẳng, lo âu? Không phải họ lo vì người đến dự ít mà lo vì chờ mãi mà cấp trên chưa thấy ló mặt. Hầu hết các “cuộc, cuộc” như vậy đều khiến những người tổ chức đau đầu: Nếu “Sếp” không đến thì coi như công toi... Khi Hà Nội trở thành chính mình10/03/2010 11:08' AM Khi nào thì Hà Nội trở thành mình nhất? Theo tôi hiểu, đó là những khi Hà Nội đồng nghĩa với phố với cây với nhà, tự phố tự cây đã có linh hồn, còn những con người thật chỉ đóng vai trò điểm xuyết, chẳng hạn như trong các bức tranh của Bùi Xuân Phái. Buổi sáng mùng một vắng vẻ hôm nay, tôi đã bắt gặp một thành phố như thế. Từ yêu Việt Nam đến mua Việt Nam27/02/2010 10:45' AM Mới đó đã 30-40 năm, bạn đọc nào trên 45 tuổi có còn nhớ: Ngày xửa ngày xưa ở Sài Gòn có những chiếc xe ba gác bán xà phòng, đi rong các ngõ hẻm? Ở khu Bàn Cờ của tôi ngày nào cũng thấy một ông già mập mạp mạc quần soóc ka ki, đội nón cối nhựa trắng tinh, đẩy xe ba gác một cách thong thả. Ước vọng hóa hổ25/02/2010 10:09' AM Thật may, ngồi vào bàn định viết chủ đề về khát vọng thành Hổ của Việt Nam, tình cờ tôi đọc được bài [Thế giới] Sợ Rồng (Fear of Dragon) trên tờ The Economics cùng với một số tin, bài thứ hai nói về nỗi lo ngược đời của Trung Quốc trong việc đang hối hả tìm cách ngăn chặn bong bóng tài sản. Đàn ông Tây ăn tết ta10/02/2010 03:26' PM Có thể khẳng định rằng, nhà nào ở Ta có được rể Tây thì hầu như nhà đó đang sở hữu một hạnh phúc. Nguyên nhân tương đối dễ giải thích. Thứ nhất, ở những chàng Tây, do ướt đẫm truyền thống nịnh đầm nên bọn họ chẳng bao giờ biết đánh vợ. Ngược lại, những tay bị vợ Việt cho ăn đòn thường hơi bị đông. Thứ hai, không biết có phải đang bị đá trên sân khách hay không đám rể ngây thơ này thường yêu quý hố vợ mẹ vợ em vợ anh vợ, thậm chí bố của bố vợ, mẹ của mẹ vợ một cách chân thành đến kinh ngạc. Cứ xem cung cách mấy ông rể Tây đi ăn tết ta là dễ dàng nhận thấy. Tắt lửa tối đèn có ai?09/02/2010 07:41' AM Nhiều người bảo, Tết bây giờ nhạt hơn trước. Dẫu ăn ngon, mặc đẹp hơn. Cái sự háo hức, vui như Tết cũng nhạt hẳn. Có thật mọi thứ đều nhạt đi? Tình người là “ muối đời” mặn nhất. Muối mà còn nhạt thì biết lấy gì bỏ vào cho mặn? Hay là đã qua thời, thiếu đủ mọi thứ, người ta phải tựa vào nhau, xích lại gần nhau? Tết này có về không?07/02/2010 02:34' PM Từ hơn một tháng nay câu hỏi ấy đã là câu cửa miệng mỗi khi gặp nhau hay qua telephone thay lời chào hỏi của người Việt trên đất Đức. Sắp Tết rồi, nước Đức mùa này năm nay lạnh quá. Có nơi tới 20, 30 độ dưới không. Cái lạnh giá băng, cái lạnh đến se lòng làm người xa quê càng thêm nhớ về, muốn về lại một quê hương. Hãy tự xét mình01/02/2010 12:30' PM Năm 1943, nhà giáo dục Hoàng Đạo Thúy viết cuốn sách “ Trai nước Nam làm gì?” để kêu gọi thanh thiếu niên Việt Nam rèn luyện chở ngày giúp nước... Con người biến đổi22/01/2010 03:43' AM Bao giờ thì người Việt Nam được tự hào mình là con dân của đất nước hiền hòa, lành mạnh, văn minh và giàu có? Làm sao cho mỗi người nhận thấy và cùng hành động để thay đổi? Bài khác: Văn hóa từ chức29/04/2009 02:17' PM Huyện H có nhiều ưu thế nổi trội, vậy mà ba năm liền bị tỉnh xếp vào loại yếu kém, riêng công tác cán bộ thì rất trì trệ. Ông Ph., là Phó giám đốc sở, được Tỉnh ủy luân chuyển về làm Bí thư huyện với lời hứa danh dự là trong vòng hai năm sẽ “giải” được những yếu kém. Thưởng thức phải biết rộng lượng13/04/2009 03:09' PM Tôi gọi anh bạn là “thuốc chống khen”, vì mỗi lần tôi bị cuồng lên, ngất ngây bởi cái gì hay ai đó, thì anh sẽ bình tĩnh lôi tôi trở về mặt đất, bằng những điều (dĩ nhiên) bất ngờ và có cả … phũ phàng. Ngoại giao văn hóa và hình ảnh "người Việt xấu xí"07/04/2009 10:05' AM 10h sáng, đại sứ quán vắng hoe. Sau 15 phút chờ đợi, một người đàn ông trung niên ra tiếp, trong trang phục quần đùi, áo may ô... Đôi khi, hình ảnh "người Việt xấu xí" làm xóa sạch những nỗ lực tiến hành ngoại giao văn hóa của hai quốc gia. Tính cách Việt04/04/2009 09:38' AM Cách đây mấy năm, ở Trường đại học Goteborg, tôi có dịp thảo luận với giáo sư xã hội học P. Therborn để tìm hiểu thêm về tâm tính người Thụy Điển. Trong lĩnh vực này ông cho là phải hết sức thận trọng, nếu không sẽ đi đến khiên cưỡng, gán ghép, rơi vào đầu óc chủng tộc; đây là một lĩnh vực rất tương đối, thay đổi tùy từng thời kỳ lịch sử, từng vùng, và cả từng cá nhân nữa. Tôi thấy nhận định này hoàn toàn đúng. Ráo hoảnh31/03/2009 10:50' AM Thuở chưa có cân bàn, các chợ ở xứ ta chỉ dùng một loại cân thô sơ, gồm một cái cần có khắc hoa thị và có một cái đĩa nhỏ. Tôi nhớ một câu đố vui “Có cây mà chả có cành - Từ gốc đến ngọn rành rành những hoa - Người bán thì bảo rằng già - Người mua thì bảo thực thà còn non” và câu giải đúng là “cái cân”. Ngàn lẻ một chuyện về... người Việt xấu xí30/03/2009 03:06' PM Những câu chuyện kể của độc giả Tuần Việt Nam về tính xấu của người Việt mà ta có thể bắt gặp trên.. mọi ngả đường. Người Việt có xấu xí thật không?27/03/2009 10:25' AM Người Việt xấu hay không xấu không phải bởi vì họ vốn thế. Đó không phải là những giá trị bất biến, và tất nhiên là không đáng bi quan. Chỉ tên những tật xấu của người Việt thời nay26/03/2009 10:29' AM Chúng ta hãy cùng nhau lên một danh mục, tạm gọi là “Danh mục các thói hư, tật xấu của người Việt thời nay" nhằm “vạch mặt, chỉ tên” càng chính xác càng tốt những biểu hiện tinh vi và đa dạng của nó. |