Thời gian gần đây, mấy ông bạn của Róm tôi hay bảo nhau rằng thường xuyên bị “nổi da gà” khi ghé vào một số cơ quan mà phía trước có treo một tấm bảng to tướng màu xanh da trời với hàng chữ “Cơ quan đạt chuẩn văn hóa”. À, thì ra từ trước đến giờ cơ quan này… không có văn hóa nên nay “đạt chuẩn” họ mừng ra mặt.
Không riêng gì một hai nơi mà hầu như hàng trăm, hàng ngàn cơ quan, doanh nghiệp Nhà nước ở các tỉnh miền Tây lại thích cái tấm bảng xanh với những “mỹ từ văn hóa” này. Không chỉ có cơ quan mà nhà dân hiện nay cũng bị chính quyền địa phương “phát bảng thu tiền” với nội dung “Gia đình văn hóa” để đóng vào cột hàng ba hay bức tường trước nhà chắc là để phân biệt nhà nào có “văn hóa” và nhà nào không có “văn hóa”?
Một ông bạn đồng nghiệp của Róm cho biết do chưa có gia đình nên chỉ sống chung với mấy con chó, nhà suốt ngày đóng cửa vì phải đi tác nghiệp nên cuối năm chính quyền địa phương đưa cho một tấm bảng rồi thu 9.000 đồng để hợp thức hóa một ngôi nhà “văn hóa” vì không vi phạm các tiêu chí của khóm phường đưa ra. Bạn tôi bảo: “Gia đình tớ mà không văn hóa mới là sợ vì không vi phạm nội dung vận động trẻ ra lớp, không có tệ cờ bạc, gia đình sống hạnh phúc (?) vì không nghe tiếng cự cãi bởi tớ đâu có cự lộn với… mấy con chó bao giờ”. Nếu tính ra mỗi “biển hiệu văn hóa” giá vài ngàn đồng thì số tiền chi cho cái “văn hóa” theo kiểu bệnh thành tích như thế này phải mất đến tiền tỉ.
Đối với các cơ quan, mặc dù phía trước treo bảng “Cơ quan đạt chuẩn văn hóa” nhưng nhiều cán bộ hiện nay thường xuyên đi trễ về sớm và đặc biệt là mấy em, mấy chị luôn ăn mặc… “thừa thịt thiếu vải” và hay nhai nhóp nhép thức ăn hoặc kẹo cao su khi tiếp xúc với dân. Còn cánh mày râu thì ăn mặt xốc xếch, có hôm vào cơ quan mà mùi rượu bia cứ “bốc hơi” nồng nặc như đang chứa phải một hũ hèm. Nói chuyện điện thoại với nhau thì khỏi phải nói, bởi nhiều ông luôn văng tục chửi thề, bàn chuyện mấy em “chân dài tới nách” ở quán “tươi mát” ngay trước mặt bàn dân thiên hạ giống như đang nói chuyện một mình trong vườn nhà của mình vậy. Bệnh thành tích không chỉ riêng ở lĩnh vực cơ quan, gia đình cho đến ấp, khóm, làng, xã “văn… hóa quá” mà còn ở nhiều lĩnh vực khác.
Ở tỉnh Cà Mau, trường tiểu học Hùng Vương (TP Cà Mau) được công nhận đạt chuẩn quốc gia thì nhà trường liền thay tên từ “Trường tiểu học Hùng Vương” sang “Trường tiểu học đạt chuẩn quốc gia Hùng Vương” để “lấy le” với bàn dân thiên hạ. Một trong những bệnh thành tích lớn nhất trong ngành giáo dục hiện nay là nhiều tỉnh báo cáo đã hoàn thành công tác phổ cập THCS, nhưng thực tế không phải vậy. Có nhiều lớp phổ cập được tổ chức cho có để rút kinh phí chi xài, nhưng thực tế lớp học không tồn tại.
Và vì vậy khi tổ chức thi thì mượn các em học sinh đang học phổ thông nhảy vào làm bài theo kiểu “sao y bản chính” từ những đáp án được ghi trên bảng. Mới đây, lãnh đạo một trung tâm xúc tiến việc làm ở vùng bán đảo Cà Mau cho rằng nghe nói địa phương họ đã hoàn thành công tác phổ cập giáo dục THCS, nhưng số thanh niên nộp hồ sơ xin việc làm mà có đủ trình độ học vấn đến lớp 9 chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Nhắc đến 4 chữ “đạt chuẩn quốc gia”, Róm tôi lại nhớ đến “phong trào” của các trạm y tế vùng đồng bằng sông Cửu Long đua nhau chạy theo thành tích để mong “đạt chuẩn”.
Trong đó có một tiêu chí là trạm y tế phải có vườn thuốc Nam với các loại cây A, B, C, E, F… gì đó mới đủ “chuẩn”. Tuy nhiên, ghé vào vườn thuốc nam của nhiều trạm y tế sẽ thấy hầu hết các cây thuốc đều héo úa, không được quan tâm sau khi cơ sở y tế này đã được công nhận “đạt chuẩn quốc gia”. Mới đây, Róm tôi còn sưu tầm được một bệnh thành tích mới và khá lạ ở vùng sông nước Cửu Long này, đó là hình thức để lấy “thành tích” hay còn gọi là “lấy điểm” đối với cơ quan chủ quản: Chi cục Thú y tỉnh Cà Mau có “sáng kiến” thưởng ngược cho cấp trên là Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Cà Mau, với hình thức “khen thưởng ngược”. Kèm theo quyết định này, 33 cán bộ cấp trên đã được cấp dưới “biếu” 200.000 đồng/người mà không nêu lý do gì ráo trọi. Đúng là một kiểu “bệnh thành tích mới” chỉ có ở Cà Mau. Số lượt đọc:
662
-
Cập nhật lần cuối:
05/11/2008 11:14:05 PM
Nhập trao đổi: |  |
Thông tin liên quan: Đổi mới triệt để17/11/2008 09:48' PM Trong cuộc họp làm quen giữa Môntazera, Tổng giám đốc mới của Viện lưu trữ Quốc gia với các trưởng phòng, Môntazera đã đọc bài diễn văn được chuẩn bị rất kỹ sau: - Các bạn trưởng phòng thân mến... Chủ và tớ31/07/2008 09:07' PM Con người ta chế ra đồ dùng và phương tiện là để phục vụ mình. Thế mà càng ngày các nhà "tiên tri" càng lờ mờ nhận ra rằng hình như chả phải thế, hình như con người ta chế ra phương tiện để hành hạ mình và để mình một phen thử làm "nô lệ" cho phương tiện xem sao. Sống văn minh15/06/2008 06:06' PM Làng B từ lâu đã bị chê cười là làng thiếu văn hóa nhất trong cả xã, nhất trong cả huyện và thậm chí là nhất cả tỉnh nữa. Trong làng, từ người lớn đến trẻ con, mà ngay cả người già đụng đâu là xả rác, phóng uế ra đấy, ra đường thì hở một chút là chửi thề văng tục, đụng một chút là thượng cẳng chân hạ cẳng tay... Con rận là…22/03/2008 05:57' PM Lớp học của anh giáo viên nọ có một cậu học sinh “cá biệt”. Lo lắng cho tương lai trò sau này có thể trở thành người ăn bám xã hội, anh bạn bèn ra một đề bài văn “Em hãy tả về con rận”... Sếp chúng ta giỏi thật12/01/2008 08:04' AM Sếp, là một loại người mà ai cũng có. Khi nhắc đến làm chúng ta ngưỡng mộ, làm chúng ta tự hào, làm chúng ta luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu và học hỏi nếu như trong trường hợp sếp có mặt, hay người thân hoặc ai đó lân cận của sếp đang đứng gần ta. Sếp có thể thế này hay thế nọ, có thể đẹp hoặc không đẹp lắm, có thể nhu mì, hay nóng tính.. nhưng tất cả điều đó đều là ưu điểm... Một phiên tòa02/04/2007 06:44' PM Phòng xử án lạnh lẽo, nghiêm trang. Người ta nghe rõ cả tiếng giở giấy sột soạt của chánh án và thư ký tòa. Bị can là 4 ông to béo phương phi, rõ là các ông chủ lớn...
Nằm mơ cũng không thấy họ nói03/11/2006 07:54' PM - Anh làm cái gì cho em ăn nhé. - Em yêu, chúng mình chẳng có việc gì làm nhỉ hay em đi mua giấy dán tường cùng anh nhé... Tiêu chuẩn người nổi tiếng01/10/2006 03:16' PM Gần đây, rất nhiều tổ chức quốc tế gửi thư cho rất nhiều người Việt Nam, đề nghị đóng tiền để có thể được công nhận là người nổi tiếng đủ loại của thế kỷ và cũng khối ông háo danh bị lừa. Siêu thị hài xin đăng tải một thư như vậy... Tí học làm văn02/07/2006 10:38' AM Hồi còn đi học tiểu học, Tí rất thích làm văn. Một hôm, Tí được cô giáo ra bài tập về nhà... Đảm bảo công bằng26/04/2006 11:50' AM Tàu Discovery đang trên đường trở về trái đất từ trạm vũ trụ quốc tế Alpha, trong bốn phi hành gia có một người da đen. Bỗng xuất hiện một chỗ hỏng ở vỏ ngoài con tàu, cần một người hy sinh leo ra khắc phục sự cố... Gửi vợ ngày cuối năm05/01/2009 09:48' AM Vợ yêu! Tích lũy mãi cuối cùng thì anh cũng có đủ dũng khí để viết thư cho em. Một lá thư đường đường chính chính như những ngày tháng cũ chứ không phải là những tờ trình đề nghị cấp kinh phí bổ sung ăn sáng, giấy báo hư dép, tờ khai thanh toán tiền xăng xe... nhăng nhít. Để có được một đàn bò sữa27/12/2008 10:21' PM Mấy năm trước, nhờ có sức ép của tập san Toán - Cơ mà phong trào làm thơ trở nên rầm rộ, với quy mô hầu như không bỏ sót một ai, dù người đó trước đây còn chưa đọc một bài thơ nào bao giờ. Sự cần mẫn sáng tác của một số đông, trong một tâm trạng nhìn chung là dồn nén, cùng với sự chập chững ban đầu trên diễn đàn thi ca vốn lạ hoắc, đã tạo ra nhiều sắc thái... Vẫn là Thánh22/12/2008 09:56' AM Một cặp vợ chồng nọ chuyên nghề cho vay cắt cổ và nhanh chóng trở thành giàu có. Để tránh miệng tiếng thế gian, họ thỉnh thoảng lại bỏ tiền ra làm việc từ thiện. Thậm chí, họ còn đi lễ nhà thờ và tỏ ra là những con chiên ngoan đạo... Kỷ lục thế giới21/12/2008 09:48' PM Cuộc sống là cái gì? Nếu chỉ là ăn, là tắm bằng xà bông thơm mặc áo bằng tơ tằm, mặc quần bằng da cá sấu hay đánh răng bằng kem tẩy trắng thì quá vô duyên. Cuộc sống là phải làm sao để lại dấu ấn của mình cho đời một cách vẻ vang... Thư của người gửi trâu-bò-gà02/12/2008 07:53' PM Các em thân mến! Ta đã đọc kỹ ba lá thư của ba em gửi cho nhau. Xin các em đừng giận, không có gì mà người không dám làm, kể cả việc đọc trộm thư... Đổi mới triệt để17/11/2008 09:48' PM Trong cuộc họp làm quen giữa Môntazera, Tổng giám đốc mới của Viện lưu trữ Quốc gia với các trưởng phòng, Môntazera đã đọc bài diễn văn được chuẩn bị rất kỹ sau: - Các bạn trưởng phòng thân mến... 14 điều vợ răn dạy ta (khi lập gia đình)13/11/2008 04:33' PM Khi lấy chồng, người vợ ngoài công việc nội trợ, trông con, người vợ còn đảm nhận trách nhiệm với xã hội là giáo dục và dạy dỗ chồng. Nhiều chị em chưa nắm được kỹ năng cần thiết hoặc chỉ chú ý đến học cấp tốc nữ công gia chánh... đã vội vàng lấy chồng cần xem qua danh mục công việc sau... Bài khác: Thưa các đồng chí chưa bị lộ!28/10/2008 02:47' PM Thưa các đồng chí, những người đã trót nhúng tay vào chàm như tôi! Kể từ khi tôi phải đứng trước vành móng ngựa, không ngày nào tôi không nghĩ đến các đồng chí. Tôi cứ ngẫm mãi tại sao mình lại phải dấn thân vào chốn lao tù như thế này mà các đồng chí lại không? Tái ao nhiều đồng chí "ăn" đậm hơn tôi rất nhiều lần, không những không dính đòn mà còn có cơ hội ăn đậm hơn nữa? Bốn tấm bia22/10/2008 11:29' AM Đêm qua Tám tui cặm cụi chắp nối các tài liệu trên mạng thành một bài báo khoa học để đăng báo hy vọng kiếm 1.000 USD tiền thưởng của nhà nước. Tới nửa đêm, mới nghiệm ra chân lý, làm “pha học” giả cũng cực thiệt, chắp nối sao cho liền mí không phải dễ. Hèn chi mấy ông hám danh phải chi tới mấy trăm triệu thuê viết luận văn tiến sĩ... Lấy vợ không như ý, kiện bố mẹ vợ ra tòa16/10/2008 10:20' PM Trong khí thế cả nước đang "hừng hực" sống và làm việc theo pháp luật, đưa ra tòa nghiêm trị những kẻ tội phạm và bọn tiếp tay, đồng lõa với tội phạm, lợi dụng pháp luật để trục lợi cho mình và con cháu, anh ĐHH đã kiện bố mẹ vợ ra tòa trong một vụ việc hy hữu... Vợ đòi ly dị chồng vì dám xem mặt13/10/2008 10:47' PM Lý do của cuộc ly dị này là vì người chồng dám vén mạng che mặt vợ lên. Người chồng từ lúc cưới đến nay chưa bao giờ được nhìn mặt vợ trong suốt 30 năm qua... Kỹ nghệ bán giấy09/10/2008 01:46' PM Ngày xưa, viết “kỹ nghệ lấy Tây”, chắc Vũ Trọng Phụng không hề biết đời con cháu còn có những kỹ nghệ kiếm tiền rất “độc”... Tường thuật của người nhái đặc nhiệm05/10/2008 09:50' PM Quê tôi có dòng sông Thị Mẹt. Ngày xửa ngày xưa đó là một con sông thơ mộng, làm ngây ngất biết bao tâm hồn của nhiều thế hệ lớn lên bên dòng sông yêu dấu này. Nhưng từ khi quê đô thị hóa, dòng sông bỗng sùi bọt mép, trợn mắt, méo mồm như trúng gió, hương sông không còn nữa, thay vào đó là mùi khăm khẳm lan tỏa khắp làng quê. Dòng sông đổi màu nhưng không phải là màu của nắng, của gió thiên nhiên, mà là màu của thần chết... Vây chặt18/09/2008 08:59' AM Người đàn bà đã có một lịch sử hôn nhân ngăn ngắn, sau khi kết thúc cuộc hôn nhân ngắn ngủi ấy kết thúc, người đàn bà ấy không nản lòng, và không mất hy vọng. Người đàn bà ấy mới có ba mươi tuổi, có thể gọi là còn trẻ, hơn nữa, lại rất xinh đẹp. Người đàn bà tự cảm thấy mình như một tờ cổ phiếu sáng giá, tất cả đều có thể bắt đầu lại từ đầu...
|