Vô tâm, vô giáo dục và… vô cùng lí tưởng

04:51 CH @ Thứ Sáu - 30 Tháng Mười Hai, 2016

Lại những đứa trẻ cuồng và những người lớn phẫn nộ.

Một kịch bản thú vị:

Sao Hàn đến Việt Nam

Fan Việt Nam hôn ghế sao Hàn, quỳ lạy ở sân bay, sụp khóc vì không gặp, dẫm đạp lên nhau để đến gần sao Hàn.

Người lớn bắt đầu những cuộc rì rầm, lắc đầu ngán ngẩm.

Sự phẫn nộ leo thang.

Lũ trẻ ngu xuẩn.
Lũ trẻ mê cuồng bấn loạn.

Lũ trẻ giàu có, sung sướng, rảnh rỗi thân xác quá, chưa bao giờ khóc thương cha mẹ nhưng sẵn nước mắt gào rú đau khổ vì không gặp sao Hàn.

Cái ghế thằng Bi Rain ngồi có khác gì ghế người khác ngồi. Sao phải quỳ xuống hôn hít…cái mông nó? (Xin lỗi anh Bi Rain)

Ở hai thế giới “lệch pha”

Thật kì quái. Hãy tưởng tượng thế giới của đám trẻ con thế này.

Chúng có 18 năm trong đời để được gọi là “trẻ con”. Với thời bi giờ thì hết khoảng 12 năm trong số đó chúng chơi với internet. Nhưng đó là “thế giới ngầm” của chúng. Cái thế giới thực mà chúng sống chung là gì?

Đó là những ông bố bà mẹ có biết xài internet để làm ăn, để email, nhưng chẳng bao giờ tưởng tượng nổi thế giới internet ấy khổng lồ, ghê gớm và đầy quyền lực đến mức nào. Họ không thể biết con cái họ có thể học làm bánh, trang điểm, làm đồ chơi thủ công siêu đẹp qua internet. Họ không biết chúng có thể ngồi ôm đàn hát, post youtube và… trở thành ngôi sao qua mạng. Họ không biết chúng có thể biết về một thế giới… người lớn còn người lớn hơn cả họ. Đó là 1 thế giới không có giới hạn – trừ khi họ ngắt luôn mạng internet ở nhà và nhốt chúng vào 4 bức tường.

Ở trường, đám trẻ học cách tả con gà, tả cô giáo, học cách nói về 1 hành động tốt giúp bạn, học cách tả ngôi trường của nó. Lớn hơn một chút, chúng học Rừng Xà Nu, học Mảnh Trăng Cuối Rừng, học Đôi mắt “nhận đường” của Nam Cao. Chúng còn học về một cơ số các người hoàn hảo, linh hồn vĩ đại của thời đại, trái tim hi sinh cho nhân loại, anh hùng trẻ tuổi lao vào kho đạn…

Nhưng ở ngoài kia, thế giới “trên mạng” của những tâm hồn bé nhỏ đã phình ra đến vô cùng. 12 tuổi, chúng cầm điện thoại di động đi làm phim ngắn. 16 tuổi, chúng chơi trong những nhóm nhảy và vẽ tranh đường phố quen biết qua mạng. 18 tuổi, bước chân vào đại học, chúng nộp dự thi một bộ phim hoạt hình ghép từ những bức ảnh chụp liên tiếp. Trong khi đó, ở trường, cô giáo vẫn mải mê giảng về cơ chế hoạt động của chiếc lò gạch và các phép cộng hóa học chúng chưa bao giờ thấy trong đời.

Cũng trong hai thế giới “lệch pha” đó, ông bố, bà mẹ, nhà tâm lí học, nhà báo vẫn đang bận lùm xùm trách móc, tranh luận trên mạng là có nên dạy giáo dục giới tính từ lớp 2 không? Có nên “vẽ đường cho hươu chạy” từ lớp 5 không? Chắc chắn phải có thầy cô tâm lí ở trường – nhà tâm lí và nhà giáo dục kết luận thế. Trong khi đó, 11 tuổi, có lẽ những cậu trai đã bắt đầu xem những đoạn phim “người lớn” trên trang lauxanh hoặc tha hồ thấy các hot girl, ca sĩ đua nhau lộ hàng, cởi quần, cởi áo trên mạng. Những cô bé gái chưa được mẹ dạy cách sử dụng băng vệ sinh đã kịp thấy việc cởi áo sơ mi để lộ áo ngực màu hồng hờ hững và chụp hình trên mạng thì sẽ được các bạn xem là hot girl xinh đẹp.

Vô tâm, vô giáo dục và… thích đạo đức

Đó là thế giới của người lớn. Những ông bố bà mẹ ra đường chụp giật, làm việc vô tâm, lừa lọc, đánh một người già lỡ va quẹt xe với mình, phây phây vượt đèn đỏ, hân hoan nâng li bia chúc tụng nhau khi mua được bằng thạc sĩ tiến sĩ giả…. Họ tự hào là họ đang nuôi nấng thế giới của những đứa trẻ chưa biết làm và vẫn còn há họng ăn nhờ cha mẹ.

Họ phẫn nộ gào lên “Chúng mày chưa khóc cha khóc mẹ nhưng đã đổ xô đi khóc thần tượng”. Họ la mắng lũ trẻ là sống vô nghĩa, không lí tưởng, không khao khát hành động, không yêu cuộc sống, phù phiếm, giả tạo, mê muội những ca sĩ, sao Hàn từ xa xôi ở đẩu ở đâu đến.

Họ gọi tên chúng là mù quáng.

Khi người lớn ko chịu hiểu những giọt nước mắt này, thì dù lũ trẻ có buồn thật, chúng cũng chỉ là đang khóc vì… cuồng.


Những đứa trẻ thật mù quáng.

Chỉ có điều, vào ngày chúng nói rằng muốn xin tiền đi nghe thần tượng hát, họ dư thừa tiền nên ném ra cho chúng chơi. Bởi sao, tiền của họ kiếm bằng cuộc dẫm đạp lên người khác, dễ dàng và đơn giản quá, cho con chơi chút có sao? Họ vô tâm trước thế giới tâm hồn bí ẩn và cô đơn của chúng. Họ ngụp lặn bên tiền, cốc bia, quần áo, đồ hiệu. Có tiền vác về sắm sửa lên người đám con – âu cũng đã là khó nhọc lắm rồi. Thậm chí, có gia đình còn hoảng loạn không hiểu vì sao con mình tự tử, chỉ giải thích một câu duy nhất là “cháu ở nhà ngoan thế kia mà!” cho sự tiếc thương muộn mằn.

Vào ngày đi học, thầy cô chẳng dạy gì cho đám trẻ về sự tự tin của 1 con người, giá trị vô tiền khoáng hậu của chúng, sự kì diệu của thân thể và trái tim chúng. Họ bắt chúng chạy trên những sân thể thao hời hợt để kiếm 10 phẩy thể dục. Họ chửi bới, sỉ vả chúng vì cha mẹ chúng không đóng đủ tiền “quỹ hội hỗ trợ giáo dục”. Họ quay lưng và từ chối cách đứa trẻ miêu tả niềm hân hoan của chúng trước một điệu nhảy hip hop, trước những bức tranh tường của kẻ giang hồ ngoài phố. Những đứa trẻ chưa bao giờ dám nói rằng chúng thích được xem ngôi sao Hàn Quốc hát hơn là đứng đồng ca một cách ngoan ngoãn “Đừng hỏi Tổ Quốc đã làm gì cho ta…” Thầy cô từ chối những đứa trẻ tỏ ra dốt nát hơn bạn bè chúng – có nguy cơ biến thành nhân tố khiến họ không thể trở thành giáo viên giỏi cấp thành phố 5 năm liền.

Không ai cho chúng bày tỏ cảm xúc tự nhiên của ngày lớn lên, ngoài chính những đứa trẻ giống chúng….

Ngày hôm qua, có Soundfest, lại một cuộc dẫm đạp và hân hoan, nước mắt và sự say mê cuồng loạn. Muôn đời thì showbiz vẫn vậy, ngôi sao được lòng khán giả thì khán giả sẽ si mê lao theo. Nếu không ai gọi là ngôi sao? Có cái phim Mỹ, phim Nhật, phim Trung Quốc nào mà ca sĩ nổi tiếng xinh đẹp không được đám đông fan hâm mộ lao theo chưa?

Báo chí, người lớn, người già lại cao giọng tự hỏi “Tại sao phải cuồng?” “Hôn ghế thần tượng, thật quá đáng!”, “đám đông fan cuồng ngu ngốc!” – đại khái vậy. Rất tiếc năm nay tôi không đi Soundfest (nên viết bài này thật khiên cưỡng) nhưng năm ngoái khi đi nghe Bob Dylan hát, trong sân của RMIT thì tôi gặp một thế hệ những fan hâm mộ hơi già già một tẹo. Vâng, ban đầu thì họ ngồi xuống như dự một buổi cắm trại âm nhạc ngoài trời tao nhã. Sau khi anh Bob Dylan xuất hiện thì họ quăng hết tương ớt, vỏ hộp cá viên chiên, ly nước ngọt zô mặt người khác và lao lên sát gần sân khấu để nhìn anh Bob Dylan cho rõ mặt.

Đêm hôm đó toàn người già + người nước ngoài: cái đám người mà bi gờ người ta vẫn cao giọng bảo là đầy văn hóa và điềm tĩnh ấy. Và đêm hôm đó cái sân của RMIT rác trắng một trời, hộp đồ ăn vứt tứ tung, tương ớt tương cà nhoe nhoét hết tất cả cái sân. Anh Bob Dylan yêu quý của tui thì vẫn hát. Nhưng tui thì fải đứng dậy, bò ra chỗ khác đứng vì xung quanh đã đầy đồ ăn dính dớp dơ bẩn.

Vậy đó, đám đông thì vậy, hội âm nhạc nào chả thế. Đau lòng nhất là nếu như sân khấu hay khu vực khán đài bố trí có góc chết thì thể nào trong cơn mê cuồng cũng có người bị dẫm đạp, bị thương, bị chết.

Nhưng mấy sự điên cuồng đó không phải 100% vì đó là đêm nhạ có SAO HÀN, sao TRUNG QUỐC, sao Mỹ gì hết nha. Và sự mê đắm cuồng loạn, “thiếu lý tưởng” (như 1 số người gọi tên) của đám trẻ thì không phải là lỗi do chúng.

Nếu thích đám trẻ sống lí tưởng, người lớn làm ơn cho tụi nhỏ 1 đám sao có ý nghĩa hơn là ngọn đuốc sống, anh hùng bắn xuyên táo, thiêu bàn tay zới lao động giỏi yêu tổ quốc đi. Đã đến thời của những con người lí tưởng chân thành với cuộc sống của mình và sống ý nghĩa nhất với bản thân, trái tim và linh hồn CỦA CHÍNH MÌNH – không phải là linh hồn đậu đại học, linh hồn đoạt giải nhất Văn cấp tỉnh hay linh hồn thần đồng đâu.

Khi người lớn từ chối giọt nước mắt của những đứa trẻ, thì đừng trách chúng sao sống không có lí tưởng!

Nguồn:Blog (2012)
Cập nhật lúc:

Nội dung liên quan

  • “Làm giàu” là ”Lý tưởng” cần giáo dục cho tuổi trẻ sao?

    26/09/2019GS. Tương LaiTôi không nghĩ vậy. Vì thế, xin được traođổi đôi điều về vấn đề rất hệ trọng này.
  • Lý tưởng và trí tuệ

    20/01/2016Đào Ngọc ĐệSống có lý tưởng là có hoài bão chân chính, có ước mơ cao đẹp, có hành động phấn đấu vươn lên không ngừng, làm cho đất nước giàu mạnh, nhân dân hạnh phúc...
  • Tật huyền hồ lý tưởng

    05/02/2021Nguyễn Văn VĩnhXét trong văn chương nước Nam, điều gì cũng toàn huyền hồ giả dối hết cả, không có cái gì là thực tình. Người làm thơ thì ngâm những cảnh núi Thái Sơn, sông Hoàng Hà, giời cao, bể rộng. Núi Tản Viên, sông Nhị Hà sờ sờ trước mắt, thì cảnh không ứng bao giờ. Có cao hứng mà vịnh đến thì cũng phải viện đến cái gì ở đâu xa, chưa biết, chưa trông thấy.
  • Lý tưởng của thanh niên An Nam (phần 1)

    16/09/2015Nguyễn An NinhVăn hoá là tâm hồn của một dân tộc. Giống như một con người có tâm hồn cao thượng thì mới biết những thú vui thanh cao trong cuộc sống, một dân tộc có nền văn hoá cao thượng thì mới hưởng được những đặc ân mà một dân tộc thấp kém hơn không thể biết được. Như vậy một dân tộc muốn sống, muốn độc lập, muốn rạng danh trong nhân loại, cần phải có một nền văn hoá riêng của mình...
  • Thói hư tật xấu của người Việt: Nặng óc hư danh, Sống không lý tưởng

    10/09/2015Vương Trí NhànKhông có lòng danh dự mà có tính hiếu danh thời dễ táng thất lương tâm. Quỵ lụy khúm núm trước mặt người trên, châu tuần(1) nơi quyền quý để cầu sự nọ, khấn việc kia, ví phải đập đầu xuống đất mà lạy cũng cam tâm...
  • Học làm “cái đuôi”…của thần tượng

    27/01/2015Tiễn sĩ Tâm lý Huỳnh Văn SơnTrên thực tế vẫn có nhiều bạn trẻ quyết tâm theo đuổi con đường hoạt động nghệ thuật chân chính của mình nhưng không ít người lại quyết “ăn thua đủ” như một con thiêu thân lao vào hư danh nghệ thuật, nhưng vì sao như vậy?
  • Lý tưởng xã hội và người viết trẻ

    25/01/2015Hồ Sĩ VịnhTrong xã hội ta hôm nay, thường có một thiên kiến dai dẳng: Tuổi trẻ đồng nghĩa với sự non dại, non dại đến độ vấp ngã. Một bộ phận cha anh thường nhìn họ với cặp mắt hoài nghi và tâm trạng bất an. Đó là một sự thật, dù nghiệt ngã. Thế mà trong văn học, tình hình lại khác. Hầu hết các tác phẩm của các nhà văn bậc thầy đều được sáng tạo ở tuổi 25-35. Ma lực sáng tạo, điện năng văn chương của họ hình như được tích tụ và phát sáng ở thập niên đầu tiên của nghề cầm bút ở nước ta cũng có tình hình tương tự...
  • Lý tưởng của thanh niên An Nam (phần 2)

    12/05/2013Nguyễn An NinhĐến ngày mà thanh niên An Nam ta khinh thường mọi bề ngoài giả dối, mọi lời nói xảo trá, biết ngẩng cao đầu tiến bước trên con đường chân chính mà chính lương tâm ta đã vạch ra cho chúng ta. Thì ngày ấy chúng ta có thể cùng nhau xem xét những ước mơ cao đẹp nhất của chúng ta. Ngày ấy chúng ta có thể giải bài toán khó về tạo lập một nền văn hoá cho dân tộc chúng ta và một lần nữa chúng ta khôi phục đạo lý của tổ tiên chúng ta:“Hãy tôn sùng những ai đã dùng tài năng hay thiên phú của mình mà nâng cao vị trí của dân tộc ta trên thế giới, và những ai đã đóng góp vào việc cải thiện điều kiện sống cho dân tộc chúng ta”...
  • Các mạng xã hội ảo lý tưởng dành cho giới trẻ

    22/04/2009Phạm Thế Quang HuyGiới trẻ có lẽ không còn lạ lẫm gì với mạng xã hội ảo và tác động của nó đến xã hội thực tại. Tuy nhiên, trong khi các mạng xã hội ảo ngày càng phát triển, nhiều sinh viên lại không biết cách khai thác nguồn tài nguyên thông tin từ các mạng xã hội này.
  • Sáng tạo và nuôi dưỡng lý tưởng

    19/11/2008PGS.TS Nguyễn Thiện TốngChúng ta đang cần hướng đến một môi trường đại học đúng nghĩa cho việc phát triển khả năng sáng tạo của sinh viên. Đại học đúng nghĩa phải là nơi mà tinh thần học hỏi tìm hiểu được thúc đẩy mạnh mẽ nhất, là nơi mà khám phá phát minh được chứng thực và hoàn thiện, là nơi mà sự động não được khuyến khích...
  • Văn hóa thần tượng

    19/05/2007Quang DươngSống có thần tượng cũng là một nét văn hóa. Vấn đề là nét văn hóa đó cần được người hâm mộ tự thể hiện, kiểm soát và điều chỉnh...
  • Về nhân cách lý tưởng của thời đại kinh tế tri thức

    20/12/2005Viễn Phố dịch từ tài liệu tiếng TrungBài viết nói về nhân cách lý tưởng trong thời đại kinh tế tri thức, trong đó vạch rõ nhân cách đó do nguyên tắc sản xuất xã hội của thời đại kinh tế tri thức quyết định và thể hiện yêu cầu của nguyên tắc đó. Do vậy nhân cách lý tưởng của thời đại kinh tế tri thức phải vừa đề cao lý tính lại vừa thấm đượm tinh thần nhân văn.
  • xem toàn bộ