Đang tải dữ liệu...
ChúngTa.com.NET CommunityHanoi Software JSCDoanh nhân 360

Giới thiệuGiáo dụcSuy ngẫm & Triết lýKinh doanhKỹ năng - Nghề nghiệpCNTT - Viễn thôngThư giãn & Giải trí 
Chào mừng đến với ChúngTa.com

ChúngTa.com kiên trì 4 năm qua theo đuổi mục đích cung cấp những "món ăn tinh thần" hữu ích, hàm lượng tri thức cao giúp bạn trẻ nối dài phương pháp suy nghĩ, có thêm tư liệu tốt cho nhận thức và cải tạo thế giới.

Để xây dựng tòa nhà tri thức và sử dụng tòa nhà với nhiều tiện nghi, giúp bạn đọc thực sự làm chủ được toàn bộ khối lượng tri thức, ChúngTa.com chuyển sang giai đoạn 2 là tổ chức và tăng cường các khả năng khai thác/chia sẻ tri thức.

Giới thiệu... Trao đổi...
Tìm bài viết
Tìm kiếm nâng cao
Thống kê
Số lượt truy cập: 13.998.313
Số người trực tuyến: 266

Trang chủ  >  Suy ngẫm  >  Ngẫm nghĩ Việt Nam

Bệnh “hồn nhiên”

Nguyễn Hoàng Đức   
10:24' PM - Thứ ba, 17/06/2008

Trong một bộ phim VN có cảnh thế này: Cô vợ đang ngủ. Chợt có người bạn gái đến thất thanh báo: “Chồng chị bị công an bắt giải về đồn”. Thế là cô hốt hoảng chồm khỏi giường, chạy thẳng lên đồn với nguyên bộ quần áo ngủ...

Tại đồn công an, với bộ quần áo ngủ, cô xông xáo vào bày tỏ tình cảm với một nữ cảnh sát. Nữ cảnh sát nói cho cô biết những tình cảm cao thượng mà chị ta dành cho chồng sẽ được đền đáp xứng đáng, vì đó chỉ là màn kịch anh chồng giúp công an bắt tội phạm.

Than ôi! Một bộ quần áo ngủ giữa cơ quan công quyền thì làm sao có thể bàn đến những gì cao thượng cho nổi. Lẽ ra, dù trời có sập đi nữa, việc đầu tiên chị ta bước ra khỏi nhà phải là cách nghĩ rằng bộ quần áo trên người có đủ tiêu chuẩn văn hóa để ra nơi công cộng không? Đặc biệt là trụ sở công quyền?

Nhưng nỗi buồn nhất vẫn chưa nằm ở cô vợ - trình độ công nhân kia, mà ở nhà văn - tác giả kịch bản, cũng như đạo diễn, những người có trình độ văn hóa đại học.

Người phương Tây có câu “Quần áo làm ra con người”. Tất nhiên chúng ta nên hiểu theo nghĩa tích cực của từ này. Để dễ hiểu hơn người đời còn có một quan niệm khác: “Quần áo không làm nên thầy tu, nhưng chẳng có thầy tu nào không cần áo lễ”. Thầy tu mà không mặc áo lễ, thì làm sao xác định được chức phận của mình.

Người Việt, ở nhà thường mặc bộ đồ ngủ, thường gọi là “bộ đồ” vừa mỏng, vừa rộng, vừa mát, cho tiện lợi ở xứ nhiệt đới. Và nhiều người đông đảo hơn là chị em, cứ thế mặc đi chợ, đi chơi, cho mát, cho tiện, đặc biệt hơn người ta còn mặc những bộ đồ đó tới cả các cơ quan nước ngoài.

Không ít người đã bị mời về để thay quần áo, sau đó mới được tiếp đón. Một luật sư người Việt quốc tịch nước ngoài cho biết: Ở vài cơ quan lãnh sự, thay vì xét duyệt đơn nhập khẩu quá nhiều, các nhân viên bỏ qua việc xem xét hồ sơ, mà ra tận phòng khách gặp đương sự.

Họ nhìn đương sự từ chân lên đầu, và thấy người nào ăn mặc lôi thôi luộm thuộm thì gạt phắt khỏi danh sách những người cần làm thủ tục.

Có một anh bạn đã lớn tuổi nói với tôi, hồi anh ta mới sang Tây học, người quản lý các sinh viên còn chỉ bảo cho họ từng cách ăn mặc, cách đi vệ sinh.

Còn ở ta, do chưa chú trọng việc này, nên có không ít đoàn các bác, các cụ vào đến nơi quan trọng rồi, còn rủ nhau ra sát hàng rào, dàn hàng ngang, ngồi thụp xuống, thực hiện việc tiểu tiện tự nhiên.

Một lần, tôi gặp một cô phiên dịch, đang dẫn đoàn khách Tây, chối quá, vỗ tay la lên: “Tại sao các cụ lại làm thế?” thì nhận được ánh mắt ngạc nhiên hơn của các bà theo kiểu: “Tại sao cô lại hỏi thế?”.

Chúng ta mới chỉ chú trọng văn hóa “đầu vào” như ăn, uống, như hút... nhưng chưa chú trọng văn hóa “đầu ra” như bạ đâu nhổ đấy, xì mũi đấy, tiểu tiện đấy, thậm chí cả đại tiện nữa.

Việc không ý thức đến quần áo khi ra nơi công cộng, không chỉ thể hiện văn hóa, mà cả lòng ích kỷ. Nhiều lần tôi lên tầu hỏa, đều gặp cảnh nhiều cô sinh viên hẳn hoi, mặc quần áo ngủ từ nhà ra ga và lên tầu. Chắc các cô nghĩ rằng, đi tầu đêm, lên tầu để ngủ nên chẳng cần mặc quần áo đẹp làm gì cho phí.

Người phương Tây quan niệm, càng thân càng phải tôn trọng, giữ gìn, càng nên ăn mặc trọng thị để tiếp đón. Ở ta thì ngược lại, càng thân càng mặc đồ ngủ, áo lót, quần cộc để tiếp khách. Đúng là một cung cách “ăn xó mó niêu”.

Nhân đây cũng xin bàn đến nạn đeo khẩu trang, thắt khăn các kiểu của phụ nữ, kể cả đàn ông hiện nay. Về lý do vệ sinh, hay ô nhiễm môi trường, tôi không dám lạm bàn. Chỉ xin bàn vào hai điểm có tính văn hóa toàn cầu sau đây:

- Thứ nhất: Trong nhiều thập kỷ qua, đặc biệt từ cuối thế kỷ 20 sang đầu thế kỷ 21, thế giới xuất hiện ồ ạt phong trào đô thị hóa. Song song với nó, nông dân ở các vùng quê ồ ạt kéo tới các thành phố để kiếm công ăn việc làm, nảy sinh tình trạng “nông thôn hóa thành thị”.

Ở quê, các chị em đi cấy, đi cày thường đội nón rộng vành, chít khăn chỉ để hở đôi mắt, quần xà cạp, để tránh nắng, tránh cho làn da khỏi bị đen sạm. Giờ đây, số chị em đó kéo lên thành thị, tưởng đó là sáng kiến bảo vệ sắc đẹp.

Người ta nói: Phụ nữ là bông hoa để tô điểm cho thành phố. Vậy mà phố xá hiện nay, có quá nhiều bông hoa để bảo vệ sắc đẹp đã vấn các loại khăn, các hình thù, biến các đường phố không khác gì đường ruộng, và biến nhiều giai nhân thành “công nhân vệ sinh miễn cưỡng”.

- Thứ hai: Cuộc cách mạng phụ nữ được bắt đầu chính thức vào thời điểm tháo mạng che mặt, trang điểm môi son má phấn. Vậy mà giờ đây nhiều chị em lại quấn khăn che mặt, như thế liệu có phải cách trở về cái thời yếm thế của tôi đòi?

Khi con người kiêu hãnh để lộ khuôn mặt của mình, thì người ta cũng phải chịu trách nhiệm về khuôn mặt đó: vinh danh, ô danh hay ém nhẹm danh?

Khi con người che đậy khuôn mặt nửa kín nửa hở của mình, thì người ta cũng sẽ hành xử như những người không chịu trách nhiệm hoàn toàn về khuôn mặt của mình.

Tôi có anh bạn, có người yêu học rất cao, từng bôn ba hải ngoại. Một hôm thấy cô chít khăn che mặt, anh ta ngạc nhiên lắm, trêu “trông em như công nhân vệ sinh vào ca” (chính anh chị em công nhân vệ sinh chỉ mong hết ca để tháo băng che miệng).

Cô người yêu phớt lờ, vì trong tâm đã nhất quyết che mặt để giữ sắc đẹp: “Công nhân vệ sinh thì đã làm sao?”. Lần khác, anh bạn lại bảo: “Hình như em mới đi cướp nhà băng về, che kín mặt thế kia, chắc là để không bị nhận diện?”.

Cô nàng sững mình một chút rồi bảo: “Cướp nhà băng thì đã sao?”. Than ôi, một thời gian sau đó, cô ta không cướp nhà băng, mà “cướp” đứt trái tim của anh người yêu chuồn thục mạng, không để lại tí tăm hơi nào...

Số lượt đọc:  7234  -  Cập nhật lần cuối:  17/06/2008 10:26:04 PM
  Trao đổi/Nhận xétTổng số:  17
Không đồng tình với bài viết này.
tran kim hue   (26/10/2008 04:46:48 PM)
Tôi thấy bạn Đức viết với những lý do ko xác đáng. Bản thân tôi là phụ nữ, tôi thử đặt một vấn đề nho nhỏ: phụ nữ giữ gìn sắc đẹp để người khác ngắm, vậy họ dùng khăn che mặt để tránh bụi, tránh các tia tác hại của mặt trời ,giữ làn da min màng để cho giới mày râu chiêm ngưỡng là không nên sao?Ngay như bản thân bạn cũng mong muốn người yêu mình càng ngày càng xinh, da de mịn màng hơn phải không?
Còn cũng xin thưa, Tây hay Ta cũng giống nhau cả thôi, chẳng qua khác nhau cung cách sinh hoạt. Bên Tây cũng có người giàu người nghèo, cũng có người ăn mặc kín hay hở.Miễn họ thấy phù hợp với bản thân và kinh tế . Còn tôi thấy Việt Nam ta, chuyện ăn mặc cho đúng cái gọi là " văn hóa" như bạn nói thì rất khó. Trừ khi bạn thuộc giới " quý sờ tộc", không phải bận tâm lo nghĩ chuyện " cơm, áo , gạo, tiền" mới có đủ thời gian trước khi ra đường ngắm vuốt và xịt tý nước hoa hàng hiệu cho thơm.
Còn chuyện nhổ bậy hoặc vệ sinh không đúng nơi quy định cái này tôi cũng nhất trí. Nhưng tôi cũng xin thưa, nhiều lúc tôi đi mấy tuyến phố, không biết tìm đâu ra một cái toilet công cộng, đành phải vào một quán ca fe và xin đi nhờ. Vậy thử hỏi, chuyện vệ sinh bừa bãi như bạn nói là không nên hay là để cho dân việt nam bị bệnh sỏi thận đồng loạt?

Bàn thêm đoạn cuối anh viết, nếu quả thực có một người đàn ông như trong bài anh miêu tả là bạn thân anh vậy tôi cũng xin thưa: Người đàn ông đó không xứng đáng để đi cùng người phụ nữ che mặt đó xét về mọi phương diện.

Riêng tôi, tôi cũng mong muốn bản thân cũng như những người đang sinh sống tại Việt Nam nâng cao ý thức vệ sinh môi trường trong điều kiện có thể. Còn với các chị em phụ nữ, nếu có điều kiện vè kinh tế và thời gian, cũng nên chau chuốt cho vẻ ngoài của mình để khẳng định hơn nữa bên cạnh tri thức, tài năng và bản lĩnh.
Văn hoá "sính ngoại"?
Nguyễn Thị Hồng Hạnh  - Email:  hanh.nthhanh@gmail.com   (26/10/2008 02:49:25 PM)
Bệnh "hồn nhiên" của anh Nguyễn Hoàng Đức và của không ít người chúng ta là: mình thích gì thì khen hết lời, mình không thích gì thi chê thậm tệ!

Những lời nói thiếu đúng đắn, thiển cận của những người ít có cơ hội học hành thì còn có thể lấy lý do đó mà tặc lưỡi bỏ qua. Nhưng nếu lời đó được nói ra từ những người có nhiều cơ hội học hành, học cao lắm, học xa lắm, tận bên Tây bên Tầu (những nơi vốn được coi là văn minh và phát triển hơn hơn nước ta) thì đó thật là một sự đáng thất vọng, đáng tiếc và đáng xót xa cho đất nước mình.

Hỡi ôi thương thay!
Vẫn còn nông cạn
HỮU HẢI  - Email:  jjimmi_88@yahoo.com   (22/10/2008 12:30:19 AM)
Tôi không hiểu sao tác giả lại cho rằng đội nón che mặt ở thành phố lại là bệnh "hồn nhiên" theo cách nghĩ của bạn.chiếc nón là biểu tượng của người phụ nữ việt đến người tây đến đây còn đội thế họ cũng mắc bệnh nốt à, phụ nữ là phái đẹp họ che mặt đẻ tránh nắng là truyện bình thường.

Việt Nam xưa có truyền thống lúa nước tất cả chúng ta đều có nguồn gốc từ nông thôn nên không có khái niệm " nông thôn hoá" gì theo cách nghĩ của bạn
TRả lời bài của tác giả Nguyễn Hoàng Đức
Linh chi  - Email:  vuhoangoc@yahoo.com.vn   (23/09/2008 03:12:35 PM)
Một lần, tôi gặp một cô phiên dịch, đang dẫn đoàn khách Tây, chối quá, vỗ tay la lên: “Tại sao các cụ lại làm thế?” thì nhận được ánh mắt ngạc nhiên hơn của các bà theo kiểu: “Tại sao cô lại hỏi thế?”.

Tôi đọc bài của anh, nhưng đoạn này thì thật sự tôi không hiểu anh viết cái gì. Và tôi cũng không biết anh đã từng ở trời Tây hay chưa? được bao lâu? Nhưng điều làm tôi thực sự thấy rất thất vọng trước những nhận xét của anh về lối sống của người Việt chúng ta. Đành rằng có những điều không hay trong lối sống đó. Nhưng đó là những thói quen dù không hay nhưng đã ăn sâu vào tiềm thức của mỗi người chúng ta. Anh đang cố gắng áp đặt những suy nghĩ, tiêu chuẩn của phương Tây với Việt Nam, anh đưa ra một sự so sánh khập khiễng.

Nếu anh bỏ công tìm hiểu sâu hơn về văn hoá và con người Việt, anh sẽ thấy ở đó có những điều rất thú vị.
Nên nghĩ nhiều trước khi viết
Minh Hoàng  - Email:  arguyx@yahoo.com.vn   (06/09/2008 11:40:55 PM)
Tôi thấy anh nên ngẫm nhiều trước khi viết để những người đọc vào mục suy ngẫm này ngẫm những điều đáng ngẫm...

À. tiện thể thì nên trao dồi kiến thức về bản năng thể hiện tình cảm ở con người, sức khỏe và sự bảo vệ sức khỏe...v.v Nói chung là kiến thức khoa học . Hy vọng nó có ích cho anh khi anh viết bài.
Thân gừi anh Hoang Duc
DuyHai  - Email:  Duyhai@shbzinc.com   (06/09/2008 02:20:13 PM)
Anh Hoàng Đức thân mến,

Cách nhìn nhận vấn đề về cái đẹp cái hay của anh thật sâu sắc ! Khi đọc, Hải cảm nhận được nếu như nếu để bảo vệ Sắc đẹp và Sức khỏe mà không quan tâm đến Cái đẹp chung của Xã Hội, của một nước đang tìm sự Văn minh thì ra Lố Lăng cả ! ". "Không thấy được mình đang sống trong một tập thể là chưa thấy được giá trị của mình".

Những cách gợi ý và chia sẽ của anh Đức sẽ là lời cảnh tỉnh cho nhiều người quan tâm đến Vẻ đẹp văn minh hơn. Ta vẫn bảo vệ Sức khỏe, Sắc đẹp nhưng vẫn không quên làm đẹp cho Đất Nước.
Tôi không đồng tình hoàn toàn
phạm quang Huy  - Email:  kelieulinh_inlove_14@yahoo.com   (01/09/2008 10:34:09 PM)
Những điều mà tác giả đề cập đến hoàn toàn phổ biến. Nhưng lí do để chúng ta "hồn nhiên"như thế thì hoàn toàn hợp lí.

Xin hỏi khi kinh tế kém phát triển thì lấy đâu ra tiền đề cho sự lịch sự, cho cách sống văn hoá?
Trang:  1/3Trang sau 
  Ý kiến của bạn:
Bài mới:  
Chuyện ghi ở bệnh viện
19/11/2008 07:36' AM
Bài khác:
Luân lý & Giá trị
Những chấn thương tâm lý hiện đại
Thế hệ trẻ văn minh hay bơ vơ
Vật chất hấp dẫn nên lòng tham ngự trị
Trang chủGiới thiệuLiên hệ