Đang tải dữ liệu...
ChúngTa.com.NET CommunityHanoi Software JSCDoanh nhân 360

Giới thiệuGiáo dụcSuy ngẫm & Triết lýKinh doanhKỹ năng - Nghề nghiệpCNTT - Viễn thôngThư giãn & Giải trí 
Tìm bài viết
Tìm kiếm nâng cao
Thống kê
Số lượt truy cập: 12.451.512
Số người trực tuyến: 513
Trong đó có 1 thành viên: Minh Bùi
Trang chủ  >  Góc Giải trí - Thư giãn  >  Cười ;-Dzui

Nhật ký của một ông chồng có bồ

Lê Thị Liên Hoan   
11:07' AM - Thứ hai, 07/07/2008
Ngày… tháng… năm

Mình tỉnh giấc lúc bảy giờ. Bên cạnh “mụ ” vẫn ngủ say. Nhẹ nhàng, len lén ra ngoài, mở di động lên coi. Em nhắn, nội dung loanh quanh vẫn thế “nhớ anh-yêu anh”. Rõ khổ, vốn từ nghèo nàn. Đã bảo không được nhắn lung tung, có ngày “mụ” vớ được thì nhừ xương. Trời ơi, tôi có tự do đâu hả trời? Thân tôi sao khổ thế này!

Vội vã đánh răng rửa mặt. Từ trong phòng “mụ” hỏi vọng ra: “Anh ăn sáng rồi hãy đi, có cơm nguội trong nồi đấy”!. Trời ơi, nhà này cái gì chả nguội. “Thôi, anh vội lắm, anh phải đến công ty”. Phi thật nhanh ra khỏi nhà. Thoát, thoát, thoát…. Đến cà phê ngồi với em yêu. Em đến chờ từ lúc nào, mặt tươi như hoa, tóc xòe như nụ. Trên bàn là vi tính với di động, nom đúng cách tân kỳ, chả bù cho “mụ” ở nhà, lúc nào cũng gần bồi với giẻ lau. “Ngồi đi anh”. Mình nháo nháo nhìn quanh chỗ này vắng, kín đáo, nhưng không nên ngồi lâu quá thế nào cũng có lúc gặp người quen. Mình chạm nhẹ vào tay em. Dịu dàng, thơ mộng, ngất ngây. Chết cha, ai như thằng Hùng? Đúng rồi, nó đi với ai không phải vợ. Chắc cũng ăn vụng như mình. Nháy mắt nhìn nhau. Anh em mà. Hiểu hết.

Ngày …tháng…năm

Trưa nay em hẹn ăn cơm. Trong khi ấy “mụ” lại sai đi mau cái bếp gas. Mình giải quyết bằng cách mua bếp trước, trốn khỏi cơ quan vào lúc mười giờ. Thế là hai bên trọn vẹn. Hai đứa ăn cơm Huế. Em đọc cho mình nghe một bài thơ, thoáng buồn. Nghĩ tới mười năm trước, “mụ” cũng đọc cho mình một bài thơ. Của đáng tội “mụ” không phải là thiếu dễ thương, chỉ có mười năm nồi xoong, con cái đã làm phai mờ nhiều quá. Chợt cảm thấy mình hơi tội lỗi. Trời ơi, sao tôi lại là người đàn ông hả trời? Đàn ông sẽ phạm tội tày đình nhưng biết thế mà không sửa chữa.

Em hỏi “Ngày mai mình có đi Tam Đảo không anh?”. Giật mình trả lời nhanh: “Để anh nghĩ đã”. Em chẳng hiểu gì cả, Tam Đảo tuy thơ mộng nhưng là chỗ trăm mắt nhìn vô, lên đấy gặp người quen thì tan xương với “mụ”

Chiều về mụ khen cái bếp gá sau khi hỏi giá. “Mụ” nhìn nó say đắm trong khi chẳng nhìn mình. Tủi thân. Buồn. Tức tối. Nhếch môi. Đã thế “ông”có bồ đừng trách, “ông” đâu phải là thứ vứt đi. Vừa nghĩ xong thì “mụ” quay ra bảo: “Tắm đi anh, em đã chuẩn bị nước và xà phòng rồi”. Ôi, tôi khổ quá, vợ tôi cũng dễ thương. Tội của tôi ngàn năm không hết. Đau. Nghẹn. Buồn.

Đang ăn cơm thì di động kêu. Em gọi! Điên hay sao mà gọi giờ này. Nói bao nhiêu lần không chừa được. Mình giữ mặt thản nhiên, áp máy vào tai: “Alo-Tôi nghe- Dạ- Dạ. Được. Được. Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ chấp hành triệt để. Công việc cứ thế, đừng lo!”. Đóng máy. Gắt: “Sao sếp kỳ quá! Không lúc nào cho anh được yên!”. Vợ an ủi: “Thôi, đi làm là phải vậy”. Thở ra. Thoát. Suy cho cùng, em cũng là sếp còn gì.

Ngày…tháng…năm

Chở em đi phố mua đồ. Em cứ hớn hở tươi cười, còn mình phải đội cía nón bảo hiểm cực to, hạ kính xuống cho che hết mặt. Mình liệt nhiệt hoan nghênh phong trào đội mũ bảo hiểm, không sợ đứa nào nhận ra. Hôm qua mình cũng cười thầm khi thấy Hùng cũng sắm một chiếc mũ to như như thế. Lòng vả cũng như lòng sung.

Mua cho em một chiếc áo da. Hơi đắt, nhưng mình ra dáng thản nhiên. Em mặc vào, nổi rõ eo thon. Mình nhói lên. Ừ, cái áo cuối cùng mua cho “mụ” là năm nào nhỉ? Tôi xấu quá. Tôi ơi. “Gió đưa cành bưởi sau hè, anh mê vợ bé bỏ bầy con thơ”. Câu ca dao phảng phất như mưa xuân. Một giọt nước mắt lăn trong lòng.

Lại chở em, hai đứa đi ăn chân gà. Xe bon bon. Em ngồi sau ríu rít nói về thơ, về văn, về nhạc. Em ơi, rồi em sẽ là vợ, sẽ nói về cơm, về gạo, về rau. Trời nắng nhẹ, mưa cũng nhẹ luôn. Trên đường phố, hoa đào lác đác. Xuân về. Lòng mình man mác buồn và có gì đấy thấp thỏm không yên. Qua khỏi ngã tư. Em ngân nga tiếng hát. Rầm. Xe mình đâm vào chiêc xe máy đi ngược chiều, làm cô lái xe và đứa bé trên đó ngã lăn quay. Cả hai lồm cồm bò dậy. Mũ bảo hiểm văng ra. Trời ơi, “mụ! Chết tôi rồi. Thần thánh hại tôi rồi. Mình đứng ngây ra như cây gỗ mục.
Số lượt đọc:  9241  -  Cập nhật lần cuối:  17/08/2008 08:42:57 AM
  Trao đổiTổng số  4
Có nên tin đàn ông tuyệt đối!
Lê Thanh Mai  - Email:  mai_miss2000@yahoo.com   (15/08/2008 05:13:22 PM)
Thật sự cho đến giây phút này tôi cũng không bao giờ dám tin rằng sẽ có người đàn ông chung tình với mình suốt cả cuộc đời này. Có chăng đó chỉ là cổ tích.

Đúng là xã hội phát triển, hiện đại thì cái tư tưởng và suy nghĩ của con người cũng hiện đại theo. Tôi không dám trách đàn ông vì tôi biết rằng đàn ông sinh ra đã được phú cho đôi mắt biết ngắm nhìn và yêu cái đẹp, vì thế sẽ chẳng thế nào bắt họ không ngắm không nhìn khi mà cái đẹp hiện diện ở bên. Nhưng chỉ tiếc một điều rằng họ không những chỉ ngắm nhìn mà còn muốn sờ tận tay day tận trán, hơn nữa là còn muốn sở hữu.

Dẫu biết rằng trong cuộc đời mỗi con người khi trưởng thành biết yêu, biết đam mê thì sẽ không dưới 1 lần biết rung động. Các chuyên gia đã nhận xét" dù là vợ chồng nhưng trong cuộc sống sẽ có những phút giây ngoài vợ chồng trong suy nghĩ hay tư tưởng". Nhưng giá như nó chỉ dừng lại ở trong suy nghĩ hay tư tưởng thôi thì có lẽ cuộc sống này tươi đẹp biết bao.

Tôi nói ra suy nghĩ này không phải vì tôi có cái nhìn tiêu cực về đàn ông, nhưng quả thực tôi không dám tự tin rằng cả cuộc đời này sẽ giữ được 1 người đàn ông cho riêng mình
AA
A  - Email:  lmc@yahoo.com   (05/08/2008 04:31:59 PM)
Bài viết rất hay, diễn tả cảm xúc rất thật!!!
"Cây kim trong bọc..."
Vo Ngoc Khanh Tran  - Email:  yeubien_hatien@yahoo.com   (01/08/2008 03:34:16 PM)
Biết thế là sai, là có lỗi thì làm thế để làm gì? Cũng có thể vợ bạn biết nhưng không nói ra để cho bạn tự dằn vặt với bản thân mình, như thế càng đau khổi hơn.

Xưa có câu: "Cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra" và trớ trêu thay khi người mà bạn đụng vào lại chính là vợ và con bạn, tội nghiệp cô vợ lúc đó chỉ biết trơ mắt ra mà nhìn, còn cô bạn gái của bạn không biết cô ấy là vợ bạn hay không?!

Một tình huống không biết sở trí thế nào, đúng như bạn là trố mắt ra mà đứng nhìn không biết động đậy và nói ra sao.

Đọc bài "Nhật ký ông chồng có bài"
Nguyen Lien Huong  - Email:  lamhuong0412@yahoo.com   (31/07/2008 02:13:17 PM)
Bài viết rất thực tế, hợp vói nhiều hoàn cảnh của nhiều người trong xã hội hiện nay.
  Nhập trao đổi:
Bài mới:  
Kỹ nghệ bán giấy
09/10/2008 01:46' PM
Vây chặt
18/09/2008 08:59' AM
Chủ và tớ
31/07/2008 09:07' PM
Bài khác:
Nói xấu vợ
31/05/2008
Trang chủGiới thiệuLiên hệ