|
|
Số lượt truy cập: 12.451.512
Số người trực tuyến: 513Trong đó có 1 thành viên: Minh Bùi
|
|
|
|
|
|
| Trang chủ
>
Góc Giải trí - Thư giãn
>
Cười ;-Dzui | Nhật ký của một ông chồng có bồ | | Lê Thị Liên Hoan |
11:07' AM - Thứ hai, 07/07/2008 | | Ngày… tháng… năm
Mình tỉnh giấc lúc bảy giờ. Bên cạnh “mụ ” vẫn ngủ say. Nhẹ nhàng, len lén ra ngoài, mở di động lên coi. Em nhắn, nội dung loanh quanh vẫn thế “nhớ anh-yêu anh”. Rõ khổ, vốn từ nghèo nàn. Đã bảo không được nhắn lung tung, có ngày “mụ” vớ được thì nhừ xương. Trời ơi, tôi có tự do đâu hả trời? Thân tôi sao khổ thế này!
Vội vã đánh răng rửa mặt. Từ trong phòng “mụ” hỏi vọng ra: “Anh ăn sáng rồi hãy đi, có cơm nguội trong nồi đấy”!. Trời ơi, nhà này cái gì chả nguội. “Thôi, anh vội lắm, anh phải đến công ty”. Phi thật nhanh ra khỏi nhà. Thoát, thoát, thoát…. Đến cà phê ngồi với em yêu. Em đến chờ từ lúc nào, mặt tươi như hoa, tóc xòe như nụ. Trên bàn là vi tính với di động, nom đúng cách tân kỳ, chả bù cho “mụ” ở nhà, lúc nào cũng gần bồi với giẻ lau. “Ngồi đi anh”. Mình nháo nháo nhìn quanh chỗ này vắng, kín đáo, nhưng không nên ngồi lâu quá thế nào cũng có lúc gặp người quen. Mình chạm nhẹ vào tay em. Dịu dàng, thơ mộng, ngất ngây. Chết cha, ai như thằng Hùng? Đúng rồi, nó đi với ai không phải vợ. Chắc cũng ăn vụng như mình. Nháy mắt nhìn nhau. Anh em mà. Hiểu hết.
Ngày …tháng…năm
Trưa nay em hẹn ăn cơm. Trong khi ấy “mụ” lại sai đi mau cái bếp gas. Mình giải quyết bằng cách mua bếp trước, trốn khỏi cơ quan vào lúc mười giờ. Thế là hai bên trọn vẹn. Hai đứa ăn cơm Huế. Em đọc cho mình nghe một bài thơ, thoáng buồn. Nghĩ tới mười năm trước, “mụ” cũng đọc cho mình một bài thơ. Của đáng tội “mụ” không phải là thiếu dễ thương, chỉ có mười năm nồi xoong, con cái đã làm phai mờ nhiều quá. Chợt cảm thấy mình hơi tội lỗi. Trời ơi, sao tôi lại là người đàn ông hả trời? Đàn ông sẽ phạm tội tày đình nhưng biết thế mà không sửa chữa.
Em hỏi “Ngày mai mình có đi Tam Đảo không anh?”. Giật mình trả lời nhanh: “Để anh nghĩ đã”. Em chẳng hiểu gì cả, Tam Đảo tuy thơ mộng nhưng là chỗ trăm mắt nhìn vô, lên đấy gặp người quen thì tan xương với “mụ”
Chiều về mụ khen cái bếp gá sau khi hỏi giá. “Mụ” nhìn nó say đắm trong khi chẳng nhìn mình. Tủi thân. Buồn. Tức tối. Nhếch môi. Đã thế “ông”có bồ đừng trách, “ông” đâu phải là thứ vứt đi. Vừa nghĩ xong thì “mụ” quay ra bảo: “Tắm đi anh, em đã chuẩn bị nước và xà phòng rồi”. Ôi, tôi khổ quá, vợ tôi cũng dễ thương. Tội của tôi ngàn năm không hết. Đau. Nghẹn. Buồn.
Đang ăn cơm thì di động kêu. Em gọi! Điên hay sao mà gọi giờ này. Nói bao nhiêu lần không chừa được. Mình giữ mặt thản nhiên, áp máy vào tai: “Alo-Tôi nghe- Dạ- Dạ. Được. Được. Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ chấp hành triệt để. Công việc cứ thế, đừng lo!”. Đóng máy. Gắt: “Sao sếp kỳ quá! Không lúc nào cho anh được yên!”. Vợ an ủi: “Thôi, đi làm là phải vậy”. Thở ra. Thoát. Suy cho cùng, em cũng là sếp còn gì.
Ngày…tháng…năm
Chở em đi phố mua đồ. Em cứ hớn hở tươi cười, còn mình phải đội cía nón bảo hiểm cực to, hạ kính xuống cho che hết mặt. Mình liệt nhiệt hoan nghênh phong trào đội mũ bảo hiểm, không sợ đứa nào nhận ra. Hôm qua mình cũng cười thầm khi thấy Hùng cũng sắm một chiếc mũ to như như thế. Lòng vả cũng như lòng sung.
Mua cho em một chiếc áo da. Hơi đắt, nhưng mình ra dáng thản nhiên. Em mặc vào, nổi rõ eo thon. Mình nhói lên. Ừ, cái áo cuối cùng mua cho “mụ” là năm nào nhỉ? Tôi xấu quá. Tôi ơi. “Gió đưa cành bưởi sau hè, anh mê vợ bé bỏ bầy con thơ”. Câu ca dao phảng phất như mưa xuân. Một giọt nước mắt lăn trong lòng.
Lại chở em, hai đứa đi ăn chân gà. Xe bon bon. Em ngồi sau ríu rít nói về thơ, về văn, về nhạc. Em ơi, rồi em sẽ là vợ, sẽ nói về cơm, về gạo, về rau. Trời nắng nhẹ, mưa cũng nhẹ luôn. Trên đường phố, hoa đào lác đác. Xuân về. Lòng mình man mác buồn và có gì đấy thấp thỏm không yên. Qua khỏi ngã tư. Em ngân nga tiếng hát. Rầm. Xe mình đâm vào chiêc xe máy đi ngược chiều, làm cô lái xe và đứa bé trên đó ngã lăn quay. Cả hai lồm cồm bò dậy. Mũ bảo hiểm văng ra. Trời ơi, “mụ! Chết tôi rồi. Thần thánh hại tôi rồi. Mình đứng ngây ra như cây gỗ mục.Số lượt đọc:
9241
-
Cập nhật lần cuối:
17/08/2008 08:42:57 AM
Trao đổi | Tổng số
4 |
Có nên tin đàn ông tuyệt đối! Thật sự cho đến giây phút này tôi cũng không bao giờ dám tin rằng sẽ có người đàn ông chung tình với mình suốt cả cuộc đời này. Có chăng đó chỉ là cổ tích.
Đúng là xã hội phát triển, hiện đại thì cái tư tưởng và suy nghĩ của con người cũng hiện đại theo. Tôi không dám trách đàn ông vì tôi biết rằng đàn ông sinh ra đã được phú cho đôi mắt biết ngắm nhìn và yêu cái đẹp, vì thế sẽ chẳng thế nào bắt họ không ngắm không nhìn khi mà cái đẹp hiện diện ở bên. Nhưng chỉ tiếc một điều rằng họ không những chỉ ngắm nhìn mà còn muốn sờ tận tay day tận trán, hơn nữa là còn muốn sở hữu.
Dẫu biết rằng trong cuộc đời mỗi con người khi trưởng thành biết yêu, biết đam mê thì sẽ không dưới 1 lần biết rung động. Các chuyên gia đã nhận xét" dù là vợ chồng nhưng trong cuộc sống sẽ có những phút giây ngoài vợ chồng trong suy nghĩ hay tư tưởng". Nhưng giá như nó chỉ dừng lại ở trong suy nghĩ hay tư tưởng thôi thì có lẽ cuộc sống này tươi đẹp biết bao.
Tôi nói ra suy nghĩ này không phải vì tôi có cái nhìn tiêu cực về đàn ông, nhưng quả thực tôi không dám tự tin rằng cả cuộc đời này sẽ giữ được 1 người đàn ông cho riêng mình AA Bài viết rất hay, diễn tả cảm xúc rất thật!!! "Cây kim trong bọc..." Biết thế là sai, là có lỗi thì làm thế để làm gì? Cũng có thể vợ bạn biết nhưng không nói ra để cho bạn tự dằn vặt với bản thân mình, như thế càng đau khổi hơn.
Xưa có câu: "Cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra" và trớ trêu thay khi người mà bạn đụng vào lại chính là vợ và con bạn, tội nghiệp cô vợ lúc đó chỉ biết trơ mắt ra mà nhìn, còn cô bạn gái của bạn không biết cô ấy là vợ bạn hay không?!
Một tình huống không biết sở trí thế nào, đúng như bạn là trố mắt ra mà đứng nhìn không biết động đậy và nói ra sao.
Đọc bài "Nhật ký ông chồng có bài" Bài viết rất thực tế, hợp vói nhiều hoàn cảnh của nhiều người trong xã hội hiện nay.
Nhập trao đổi: |  |
Thông tin liên quan: Con dấu và chữ ký15/07/2008 02:18' PM Ối, anh ơi, nhè nhẹ một tý nào! Anh đè em toe toét cả ra rồi đây này. - Im ngay! Ta làm cho ngươi quyền lực hơn, sang trọng hơn mà còn lắm điều. - Vâng, em biết mà. "Huyết tâm thư" đầu năm gửi chồng26/02/2008 06:15' PM "Chồng yêu quý!Năm mới đến rồi, em thức mấy đêm liền suy nghĩ thật lâu cuối cùng quyết định tổng kết những biểu hiện của anh trong năm vừa qua."... “Lấy vợ” hay “đi tù” cũng thế cả thôi!28/10/2006 06:06' AM Gửi ông! Tôi vừa nhận được thiệp mời của ông cách đây 2 phút. Thế là tôi sắp toi vài lít, còn ông sắp toi cả cuộc đời... Khi trí thức bụp vợ06/09/2006 12:49' PM Thất học, thất nghiệp, thất bại… là những nguyên nhân khiến cho các ông chồng hay dễ nổi sùng, dễ nổi nóng, và dễ “động thủ" với vợ (chứ đâu có dám với người khác)... 10 quy định của bố vợ tương lai07/07/2006 08:02' PM 1- Nếu cậu phóng xe đến nhà tôi rồi bấm còi “pim pim” thì cậu sẽ phải đi chơi tối hôm đó một mình. Tốt hơn hết là xuống xe bấm chuông. 2- Không được phép chạm vào con gái tôi trước mặt bố nó. Liếc thì được nhưng trong trường hợp ánh mắt cậu chạy xuống phía dưới cổ nó thì cậu sẽ biết tay tôi... Mẹ và vợ - giống và khác nhau!14/04/2006 08:32' PM Mẹ nuôi ta lúc ta còn bé, ta ốm, mẹ mua phở bắt ta ăn; vợ nuôi ta lúc ta đã lớn, ta khoẻ, vợ đe ta "đừng có mà chán cơm, thèm phở!". Sức mạnh của nhật ký... online28/01/2006 03:49' PM Đã qua cái thời người ta dấm dúi viết, dấm dúi giữ cho riêng mình những trang nhật ký. Thời đại @, đến quyển nhật ký cũng trở thành hàng ảo và được sản xuất... đại trà, được công bố rộng rãi, công khai. Ngẫm nghĩ về vợ ta03/01/2006 10:01' AM Cha mẹ dặn ta cân nhắc kỹ ta 14 điều răn trước khi lấy vợ nhưng thực ra, cha mẹ chỉ sinh ra và dạy ta "lớn lên", còn ta không ngừng tự hoàn thiện mình là do vợ... Nhật ký cơ quan Đ…23/11/2005 04:00' PM Buổi Sáng
7h 30: Tiết mục “Chào buổi sáng” (uống nước trà và tán gẫu) 8h 30: Tất cả bắt đầu vào vị trí. Anh A lên mạng “cập nhật” tin tức mới... Thư gửi vợ: Khi anh là doanh nhân17/10/2005 02:40' PM Khi anh là doanh nhân! Gia đình chúng ta vui vầy, hạnh phúc. Mỗi buổi sáng thức dậy, anh đưa con đến trường, rước em tới công sở bằng xe hơi. Khi anh là doanh nhân! Em không còn hoảng hốt trước những khoản chi tiêu bất ngờ nào đó. Nhận một tấm thiệp hồng em không phải tần ngần với tủ quần áo nghèo nàn như ngày nào. Khi anh là doanh nhân... Kỹ nghệ bán giấy09/10/2008 01:46' PM Ngày xưa, viết “kỹ nghệ lấy Tây”, chắc Vũ Trọng Phụng không hề biết đời con cháu còn có những kỹ nghệ kiếm tiền rất “độc”... Tường thuật của người nhái đặc nhiệm05/10/2008 09:50' PM Quê tôi có dòng sông Thị Mẹt. Ngày xửa ngày xưa đó là một con sông thơ mộng, làm ngây ngất biết bao tâm hồn của nhiều thế hệ lớn lên bên dòng sông yêu dấu này. Nhưng từ khi quê đô thị hóa, dòng sông bỗng sùi bọt mép, trợn mắt, méo mồm như trúng gió, hương sông không còn nữa, thay vào đó là mùi khăm khẳm lan tỏa khắp làng quê. Dòng sông đổi màu nhưng không phải là màu của nắng, của gió thiên nhiên, mà là màu của thần chết... Vây chặt18/09/2008 08:59' AM Người đàn bà đã có một lịch sử hôn nhân ngăn ngắn, sau khi kết thúc cuộc hôn nhân ngắn ngủi ấy kết thúc, người đàn bà ấy không nản lòng, và không mất hy vọng. Người đàn bà ấy mới có ba mươi tuổi, có thể gọi là còn trẻ, hơn nữa, lại rất xinh đẹp. Người đàn bà tự cảm thấy mình như một tờ cổ phiếu sáng giá, tất cả đều có thể bắt đầu lại từ đầu... Lá thư kêu cứu của đàn ông03/09/2008 10:28' PM Ấy là nguy cơ về sự biến mất của những người đàn ông (thực sự ra đàn ông) và những người đàn bà (thực sự ra đàn bà) đang ngày càng rõ rệt. Hiện tượng đàn ông đang càng ngày càng có cách ứng xử giống đàn bà và điều ngược lại cũng đang xảy ra với tốc độ chóng mặt... Nỗi lòng của cô giáo Tích27/08/2008 09:15' AM Chẳng biết tại sao trên báo chí người ta cứ phê phán chúng tôi “nhồi nhét" học sinh “ học vẹt” chạy theo thành tích. Là giáo viên ưu tú, chiến sĩ thi đua của ngành giáo dục nhiều năm liền, tôi phản đối. Cực lực phản đối! Họ chả hiểu gì! Thời khóa biểu của một giám đốc17/08/2008 10:07' AM Lời tòa soạn: Hiện nay các cơ quan, đơn vị đang thực hiện sống và làm việc theo khoa học, mọi chương trình đều phải tự động hóa, kế hoạch hóa, vi tính hóa. Mới đây, chúng tôi có lấy được thời khóa biểu chi tiết của một giám đốc, xin đăng tải để các bạn tham khảo. Chủ và tớ31/07/2008 09:07' PM Con người ta chế ra đồ dùng và phương tiện là để phục vụ mình. Thế mà càng ngày các nhà "tiên tri" càng lờ mờ nhận ra rằng hình như chả phải thế, hình như con người ta chế ra phương tiện để hành hạ mình và để mình một phen thử làm "nô lệ" cho phương tiện xem sao. Bài khác: Giấc mơ có thật02/07/2008 01:42' PM Trong đời sống vợ chồng, điều quan trọng nhất tà phải có cùng chí hướng, cùng niềm vui, cùng nỗi khổ và cùng... mơ! Anh Tư và chị Tư là đôi vợ chồng hạnh phúc... Kịch bản quảng cáo28/06/2008 09:03' PM Chỉ có những đứa ngớ ngẩn, kém năng động, thiếu óc quan sát cộng theo nghèo tưởng tượng mới chả phát hiện ra quảng cáo đang là ngành công nghiệp đầy béo bở, thu nhập cao ngất trời xanh... Tất cả đàn ông đều đểu20/06/2008 08:50' PM Trưởng phòng điều vận đầu máy xe lửa, lão già Miskin, gọi cô nhân viên đánh máy chữ Nina Riadnova vào phòng làm việc của mình và chìa ra hai tập tài liệu, bảo cô đánh máy lại sạch sẽ... Sống văn minh15/06/2008 06:06' PM Làng B từ lâu đã bị chê cười là làng thiếu văn hóa nhất trong cả xã, nhất trong cả huyện và thậm chí là nhất cả tỉnh nữa. Trong làng, từ người lớn đến trẻ con, mà ngay cả người già đụng đâu là xả rác, phóng uế ra đấy, ra đường thì hở một chút là chửi thề văng tục, đụng một chút là thượng cẳng chân hạ cẳng tay... Quyết chí làm giàu08/06/2008 11:31' AM Từ dạo Việt Nam gia nhập WTO, bà xã tôi bỗng tỏ ra vô cùng quan tâm đến tình hình kinh tế trong nước và thế giới. Buổi tối sau khi cơm nước xong xuôi, nàng ngồi chễm chệ trước tivi, tay lăm lăm cái remote, bật hết kênh này đến kênh nọ... Thư ngỏ của đàn ông gửi phụ nữ06/06/2008 08:45' AM • Đừng cãi anh, rõ ràng sàn nhà là chỗ để quần áo tiện nhất mà. • Đừng bao giờ bắt anh đi mua sắm, thế nào anh cũng phải mua một cái gì đó thật vớ vẩn... Nói xấu vợ31/05/2008 10:19' AM Một hôm, hội “những người không sợ vợ” họp thường niên trên đống cỏ sau nhà kho cũ rất ít người qua lại...
| | |
|
|
|
|