Quốc gia nào càng nhiều nhà thông thái thì quốc gia đó càng cường thịnh. Cơ quan nào càng nhiều nhà thông thái thì càng… “không biết đâu mà lần”.
Ơn giời, cơ quan tôi chỉ có mỗi một nhà thông thái. Nhà thông thái của cơ quan tôi thì ri rỉ rì ri cái gì cũng biết, từ chuyện bé như cây kim đến chuyện to như dự án thủy điện Sơn La anh ta cũng tỏ tường. Vì thế mà anh có mặt ở đâu là trung tâm tri thức cơ quan ở đó, đấy là nói theo góc hẹp, còn theo góc rộng thì anh ta có mặt ở đâu thì trung tâm tri thức thế giới ở đó. Hễ rỗi là anh ta lân la đi các phòng để nói chuyện. Loại cơ quan nhà nước như cơ quan tôi thì người ta có rất nhiều thời gian rỗi, vì thế tài năng của nhà thông thái mới có dịp thi thố.
Hôm nay, nhà thông thái sang phòng bên trái trước tiên. Phòng này phần lớn người ta khoái bàn tới máy móc động cơ, bàn một cách say mê. Khi anh vào thì mọi người đang bàn về động cơ bay. Anh ta liền xà xuống, chẳng cần tìm hiểu mô tê gì cũng bắt ngay được vào câu chuyện. Anh bảo nó bay bằng động cơ Đi ê zen. Một người vặc lại, cái gì bay bằng động cơ Đi ê zen? Anh bảo, cái mà bọn ông đang nói chứ cái gì nữa. Người kia cười mũi, bọn tôi đang nói về tàu vũ trụ con thoi của Mỹ cơ mà. Anh thoáng lúng túng nhưng rồi cũng trấn tĩnh lại được, nói dõng dạc, con thoi hay con thỏi thì về cơ bản cũng bay bằng động cơ Đi ê zen chứ sao nữa. Sau đó anh lướt đi.
Sang phòng bên phải, nơi có nhiều cựu chiến binh ngồi bàn trà ôn chuyện đánh Mỹ anh cũng đập xuống. Con mắt tinh anh hóm hỉnh của anh nhấp nháy. Lần này anh cảnh giác hơn, giỏng tai nghe thủng chủ đề câu chuyện rồi mới liếm mép tham gia. Chủ đề của đám cựu binh là hổ vùng Tây Nguyên. Anh kêu lên như một phát hiện, ái chà, vùng ấy thì còn phải nói, hổ nhiều bô khể, nhiều hơn cả người. Đến mùa động đực, chúng nó kéo nhau đi đen kịt cả vùng ấy chứ lị. Vài ba kẻ đưa mắt nhìn nhau vẻ hoang mang vì họ biết rõ ràng là chưa bao giờ anh bén mảng tới Tây Nguyên, còn hổ, nếu có thì bất lắm anh cũng chỉ thấy ở vườn bách thú. Sao mà anh nói cứ vanh vách là thế nào nhỉ? Thấy mọi người sửng sốt, anh càng phấn chấn hơn, nói liên hồi kỳ trận. anh bảo hổ Tây Nguyên nó khác các con hổ khác ở chỗ bàn chân của nó có… có… thường thì hổ nó có mấy ngón ấy nhỉ? Anh buột miệng hỏi gã bên cạnh. Gã này thủng thẳng đáp, bảy ngón. Thế là anh ré lên, đúng rồi, hổ Tây Nguyên nó khác các hổ khác ở chỗ chân của nó có tám ngón, eo ơi, ngón nào cũng dài dài là, nó mà vồ một phát thì đi đứt. Rồi không chờ mọi người kịp phản ứng, anh lại cất cánh bay sang phòng khác.
Phòng này âm thịnh dương suy, chỉ có hai cậu con trai còn lại có tới năm cô gái nên chủ đề là chuyện ăn uống. Anh vào thì mọi người đang chìm đắm say sưa nghe một cô gái xoe xóe ca ngợi món búng bung ở phố Tạ Hiện. Anh chưa kịp ngồi xuống đã lập tức phủ định luôn, bún bung ở Tạ Hiện mà ngon á, thế cũng đòi gọi là sành ăn. Cô gái vênh mặt hỏi lại, anh bảo ở đâu ngon? Anh nói ngay tắp lự, bún bung ở Phan Bội Châu mới ngon. Không quan tâm tới nét mặt những người xung quanh, anh thao thao bất tuyệt về các món ăn. Cứ theo cách nói của anh thì không dám nói rộng, chứ nói hẹp thì ở cơ quan này từ đàn ông tới đàn bà, chả ai có thể bì với anh về khoản thưởng thức các món ăn. Anh bảo anh ăn từ Nam ra Bắc, từ miền núi xuống đồng bằng, từ thịt voi cho tới thịt cá mập cũng xơi tất. Chờ khi anh ngưng lời lấy hơi, cô gái mới vặn hỏi, thôi không nói xa xôi, thế anh đã ăn bún bung chưa? Anh kiêu hãnh gật đầu. Cô gái hỏi bún bung nó thế nào? Anh cười khinh khỉnh nói, bún bung thực chất là làm bún nó nở bung ra như ngô rang chứ có gì lạ đâu. Đừng có mà giở trò kiểm tra anh em ạ. Anh đây ăn món ấy từ hồi cởi truồng ở quê cơ. Đám đàn bà con gái dựng tóc lên mà cười, cười như vỡ chợ. Anh nghi hình như mình có sai sót, hớ hênh gì thì phải nên vội nói vớt vài câu rồi nhanh chân chuồn ngay.
Tất nhiên nhà thông thái là người phải có mặt ở tất cả mọi nơi, phải tham gia và giải đáp tất cả mọi câu hỏi, mọi vấn đề vì thế thay vì về phòng mình, anh lại sang phòng thứ tư, phòng hành chính. Cái phòng này được mang hỗn danh là phòng đầu chày đít thớt vì việc gì cũng tới tay. Không khí phòng đầu chày đít thớt cũng rôm rả chả kém gì các phòng khác, mà chủ đề thì còn có vẻ hung tợn: lên án tính côn đồ của bọn choai choai ngày nay. Anh lao ngay vào cướp diễn đàn, nói sùi bọt mép, vung chân vung ta trông giống như đang diễn thuyết tranh cử tổng thống. Anh bảo, chuyện này cứ là phải hỏi tôi. Với bọn trẻ bây giờ thì phải có phương pháp giáo dục vừa khoa học vừa nghiêm khắc thì mới ăn thua. Chả nói đâu xa, như thằng con nhà tôi đấy, trước suốt ngày chơi bời, lêu lổng, tôi trị cho đến nơi đến chốn, riềng ra riềng, mẻ ra mẻ, giờ cu cậu cứ là nghiêm văn chỉnh nhất phố. Thế đấy, không đơn giản như các ông nghĩ đâu, phải hiểu biết hơn chúng nó, phải cao tay hơn chúng nó mới trị được chúng nó. Tay trưởng ban hành chính, nghĩa là trưởng ban của đầu chày đít thớt, nghiến răng ghé tai anh nói nhỏ, ông đã lấy vợ đếch đâu mà con với chả cái? Anh ngẩn người sực nhớ liền gãi tai cười xòa, ừ nhỉ, bỏ mẹ nhỉ, thế mà mình lại chưa biết chuyện ấy. Và nhà thông thái của cơ quan tôi lướt ra khỏi phòng đầu chày đít thớt như một cánh buồm vượt trùng khơi trước những ánh mắt nhìn theo rất khó diễn tả của mọi người. Theo
Huyền thoại và dông dài Số lượt đọc:
4073
-
Cập nhật lần cuối:
31/03/2008 08:36:14 AM |  |
Thông tin liên quan: Nói phét thành thần31/03/2008 06:06' PM Khoảng gần 500 năm nay, ở những quốc gia mang đậm văn hoá Tây thường có một ngày cực kỳ đặc biệt. Vào sáng sớm của ngày hôm đó, trên các phương tiện truyền thông chính thức, người ta được phép và cho phép nhau lung tung nói dối. Toàn chuyện vĩ mô kinh hoàng trời long đất lở... Điêu trác31/03/2008 08:22' AM Cái thói điều trác từ xưa tới nay đã làm nhân loại khốn đốn biết bao nhiêu, nó phủ lên đời sống thường nhật của chúng ta một lớp khói mờ mịt dẫn đến sự loạng quạng, hỗn độn. Đời sống đang yên lành, mọi sự đang vận hành đều đặn, thẳng băng, vấp phải thói điêu trác thế là rối beng cả lên... Nói dối: đáng ghét và đáng yêu31/03/2008 08:13' AM Cuộc sống luôn tồn tại nghịch lý tốt và xấu. Dù dân gian đúc kết “Thật thà là cha dối trá” song không phải lúc nào và ai cũng cần và muốn nghe lời nói thật. Dẫu thế, con người vẫn mải miết kiếm tìm sự thật và mong muốn nói dối không thuộc về mình. Vì sao có thực tế này? Văn hóa “tán”04/03/2008 11:30' AM Có lẽ trên đời này không có gì quan trọng mà lại mờ ảo như văn hóa. Ngay cả định nghĩa thế nào là văn hóa cũng mông lung. Văn học, điện ảnh, sân khấu, ca nhạc… là văn hóa đã đành. Thời trang, ẩm thực, du lịch… là văn hóa cũng đành, đến đi bộ, ngủ, uống trà, xỉa răng đôi khi cũng là văn hóa nốt! Tám xuyên lục địa13/02/2008 10:48' AM Chuyện trong nhà chưa biết ngoài ngõ đã hay. Tám vặt sở thành một dịch bệnh của người trẻ công sở. Tại sao người trẻ lại thích tám như thế? Tám07/03/2007 07:10' PM Những câu chuyện cứ nối nhau mãi không dứt, nói theo ngôn ngữ của đời sống gia đình, nơi phát ngôn tự do nhất, những điều hay điều dở, đúng sai cứ “thoải mái”. Cái “tám” được xả ngày nay cũng được nhận xét là có “ưu điểm” khi người “tám” stress. Những lời bình cũng vào loại thật thà nhất, vì chẳng có ai “kiểm duyệt”... 6 đề tài đừng đem ra “tán” ở công sở08/10/2006 09:37' AM Có những đề tài hoàn toàn không thích hợp để đem ra tâm sự với đồng nghiệp cùng cơ quan, cho dù bạn và những người ấy có thân thiết đến mức nào. Nếu cố tình lờ đi những “giới hạn” sau, bạn chẳng những tự rước tiếng xấu vào mình mà còn làm ảnh hưởng tiêu cực đến sự nghiệp sau bao nhiêu năm phấn đầu mới có được... Cái tánh di truyền của dân tộc ta31/08/2005 02:23' PM Trong mục “Lật chồng báo cũ” chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu với độc giả trích đoạn các bình luận về đạo đức xã hội của các nhà văn hóa thời kỳ trước Cách mạng tháng Tám 1945 trên các báo chí công khai. Trước hết là một số bài của báo Tiếng Dân do nhà yêu nước Huỳnh Thúc Kháng làm chủ nhiệm kiêm chủ bút... Ngôi nhà hạnh phúc03/10/2008 02:02' PM Diana Từng nghe một người nào đó ví hạnh phúc như một ngôi nhà, phải biết cách xây và gìn giữ, em thấy rằng điều đó đúng. Nhất là trong những ngày mưa gió bão bùng như bây giờ... Bí mật câu chuyện tình30/08/2008 07:50' AM Ngày nàng, là em họ của giám đốc, mới đặt chân vào công ty, trông nàng ngơ ngác như một con nai. Lúc đấy, tôi mới chợt hiểu rằng thế nào là con nai vàng đạp trên lá vàng khô. Vâng, vì quả tim của tôi vốn như là quả táo tàu khô nay bỗng tên rỉ dưới gót dày cao tít của nàng... Giá của sắc đẹp24/05/2008 12:11' PM Đến thời của hôm nay, thời của trong sáng văn minh, cái giá để trả cho sắc đẹp đã hết biến động, những chuyện tiêu cực kể trên hoàn toàn tuyệt diệt. Hầu như các đàn bà đẹp đều sống rất dai và nhan nhản tồn tại ở đỉnh cao vô số lĩnh vực... Đối thoại giữa ông lớn và thảo dân14/05/2008 02:45' PM 1000 VNĐ: Gõ cửa… - Thưa cụ… 1 tỉ VNĐ: Không nhìn lên – Hả, đứa nào đấy? 1000 VNĐ: - Dạ! Con là cháu chắt của cụ đây ạ, con xin cụ bớt chút thời gian… 1 tỉ VNĐ: - Cháu chắt như mày ta nhiều lắm, cả đời đếm không hết. Nhưng mày cũng có chút hơi hướng của ta. Thôi nào… cái gì? Tiền, tình và kinh doanh16/04/2008 08:05' PM Ngày xưa, đã lâu lắm rồi, tại một thảo nguyên nọ, có cô Mary và anh John đang sống. Mary sống ở bờ phía đông của dòng sông còn John sống ở bờ phía tây... Đàn ông đọc sách11/04/2008 06:13' PM Ở những đàn ông đã trót biết chữ, thì việc đọc sách là một thói quen, cũ kỹ hơn cả truyền thống và ở mức nào đấy nó gần như một bản năng gốc. Họ chẳng cần đợi có hội chợ sách hay triển lãm sách mới vội vàng hấp tấp ngồi đọc... Chúng ta đã thực sự hiểu nước Nga?09/04/2008 08:55' AM Mặc dù rất yêu mến, nhưng chúng ta còn hiểu biết hời hợt và lệch lạc về nền văn hoá ấy, cho nên không thể nói rằng văn hoá Nga đã bắt rễ sâu vào Việt Nam như văn hoá Pháp, mặc dù về mặt chính trị, trong thời kì dài ta và Pháp là thù mà ta với Nga lại là anh em chí thân chí cốt... Bài khác: Đàn ông thì…28/03/2008 06:29' PM Ngày còn là sinh viên chúng tôi thường mặc vest khi ra khỏi nhà đến lớp, dạo phố, xem phim, đi nhậu... Mỗi khi ủi đối với áo sơ mi, anh bạn cùng phòng của tôi chỉ ủi hai vạt trước. Hỏi thì được nghe trả lời rằng những chỗ khác của sơ mi đã được áo vest che, ủi chi cho mất công, cho mất thì giờ, cho tốn điện?! Lars and the Real Girl22/03/2008 11:30' AM Một chàng trai có tính hoang tưởng tự đại không hiểu vì lý do gì lại mở lòng yêu một con búp bê mà anh ta tìm thấy trên mạng Internet. Các tình huống hài hước sẽ khiến bạn liên tục bật cười, nhưng thông điệp và cả cái cách mà nó kết thúc có thể sẽ đưa bạn về với những suy nghĩ trầm hơn, về cách người ta yêu, quyền được yêu.... Đàn ông tặng quà08/03/2008 10:07' AM "Hôm nay mùng tám tháng ba. Chị em phấn khởi đi ra đi vào". Đây là cặp lục bát khuyết danh hiện đại tầm cỡ báo tường, suýt nữa sẽ được trở thành ca dao nếu nó bớt đi cái phong vị hứng khởi tiểu khí mang sắc mầu tủi thân. Ở cái này đặc biệt của phụ nữ ấy, nhiều các chị em tre trẻ thường hay được đám đàn ông tặng quà... Đối thoại với cái bóng22/07/2007 06:11' PM - Ôi, ông chủ yêu quý của em. Sao hôm nay ông lại về với em thế hả? - À, ngươi đấy à? Sao ngươi lại ở đây?
- Chính ông cho em có cơ hội hiện nguyên hình ở bên cạnh ông đấy chứ. Tranh cử thời Internet09/07/2007 10:09' AM Điều đó có cơ sở hẳn hoi: Theo số liệu của Viện Thống kê Pew. Michael Cornfield, Phó Chủ tịch Công ty Electionmall chuyên cung cấp công cụ vận động tranh cử qua mạng, bình luận chí lý: "Internet tuy chỉ gây chú ý đối với những người thích chính trị và các bộ sậu vận động tranh cử. Nhưng nó cũng là một thứ quyền lực khổng lồ, dù gián tiếp. Kim chỉ nam04/06/2007 02:23' PM Khi nói về một vấn đề quan trọng có ý nghĩa định hướng chiến lược lâu dài, chúng ta thường hay sử dụng tổ hợp từ kim chỉ nam. Chẳng hạn: “Học thuyết của Mác về giai cấp và đấu tranh giai cấp luôn là kim chỉ nam cho những người cộng sản". Lối nói hình tượng này bắt nguồn từ một vật dụng khá quen thuộc trong cuộc sống là chiếc la bàn. Mùa phim hè 2007 của Hollywood22/05/2007 10:00' AM Có thể nói mùa phim hè 2007 đã khởi đầu đầy suôn sẻ so với hai mùa hè trước khi Người nhện 3 đã làm một cuộc “càn quét” khắp thế giới, thu về 625 triệu USD toàn cầu chỉ sau hai tuần phát hành (sẽ chiếu ở VN từ ngày 25-5) dù tập phim này bị chê nhiều hơn khen.
|