Từ ngày nhận chức, ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục đào tạo, nay là Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng, đã năng nổ nêu vấn đề người học “ngồi nhầm lớp” (cái nhầm thứ nhất trong nền giáo dục mà ông phải thừa hưởng khi nhận chức) và cố gắng sửa. Trừ trường hợp cá biệt, chắc ông đã được sự đồng tình của cả nước. Tuy ông không dùng cụm từ nhà giáo “đứng nhầm lớp”, nhưng một số vấn đề ông nêu, cũng chứng tỏ là ông cũng đã thấy vấn đề đặt ra cho cái nhầm thứ nhì này trong nền giáo dục nói trên.
Nhưng cái nhầm thứ ba về người còn quan trọng hơn cả. Đó là cái mà có ai đó gọi là nhà quản lý “giữ (ngồi) nhầm ghế”, hay nói cho rõ đó là cái nhầm trao trách nhiệm cho một số nhà quản lý giáo dục cao hay thấp và họ nhận mà không đảm nhiệm nổi trách nhiệm này. Cái “nhầm thứ ba” này về người - tôi không muốn dùng cụm từ đao to búa lớn “vì cơ chế” là cái khó sửa nhất, tuy nó là cái trầm trọng nhất vì chính nó đã sinh ra hai cái nhầm kể trên, và nhiều hậu quả khác. Tất nhiên, tôi không vơ đũa cả nắm. Ở đây, tôi không đề cập đến những người “giữ đúng ghế”: tôi chỉ có thể hoan hô các vị.
Mục đích bài của tôi là chỉ nói đến những trường hợp “giữ nhầm ghế” thôi.
Tôi không thể dài dòng, nên chỉ xin nêu vài ví dụ của hậu quả của cái nhầm thứ ba này:
Có những việc “thường” mà người chẳng có chuyên môn cũng hiểu, như vấn đề nhà vệ sinh ở các rường học (mặc dù nó đụng đến sức khỏe của cả triệu học sinh, có thể kéo theo bệnh tật, mà sau này xã hội phải trả giá rất đắt: lực lượng lao động giảm sút, chi phí mà cá nhân và xã hội phải trả chi phí y tế để chữa chạy), vấn đề sách giáo khoa (kể cả trọng lượng của cái cặp của học sinh - ở Pháp, họ tính rằng cái cặp và sách vở đựng trong đó khi học sinh mang đến trường không được nặng quá 10% trọng lượng của học sinh, nếu không thì sẽ hại cho cột sống của trẻ em, và họ đề ra mấy giải pháp như sách giáo khoa phải nhẹ, nếu cần thì tách ra làm hai, tránh bìa cứng nặng, vở với số trang giới hạn, dùng cặp loại nhẹ ), vấn đề bạo lực và kỷ luật trong trường học, vấn đề chạy theo thành tích, với những con số giả tạo về học sinh giỏi, đạt thành tích cao, ngày nay mới được phần nào phanh phui là những vấn đề mà nhà quản lý lẽ ra phải quan tâm ngay từ đầu.
Nhưng cũng có những vấn đề “kỹ thuật” hơn: Có vấn đề thi cử kiểm tra trình độ học tập. Đề án “2 trong 1 " - gộp thi Tốt nghiệp Phổ thông trung học và thi tuyển Đại học - là một đề án nguy hiểm vi hai mục đích hoàn toàn khác nhau (nước ngoài người ta muốn tránh, mà có người nước mình lại khẳng định rằng làm vậy là rút kinh nghiệm của người ta). Đề án thi "trắc nghiệm" - cũng do lý luận không chính xác đã có lúc lầm le đưa vào sử dụng, nay tạm thời chỉ sử dụng một nửa". (Nói đơn giản cho dễ hiểu: thi trắc nghiệm mà tôi thấy ở Pháp gọi là QCM: Questionnaires à Choix Multiples, câu hỏi có nhiều lựa chọn giải đáp) là nhiều giải pháp sai xen lẫn một giải đáp đúng để thí sinh lựa chọn. Ngoại trừ cái nguy cơ đi thi đoán mò mà trúng, tôi cũng liên tưởng đến ý rằng chớ để cho hình ảnh của cái sai đã thâm nhập vào đầu, dù là “mang máng nhớ”, sau khó xua đuổi nó ra lắm. E rằng việc chưa áp dụng hoàn toàn hình thức thi loại này chỉ là kế hoãn binh, vì theo trang web www.hanoimoi.com.vn/vn/47/14988, bài “Lấy ý kiến dân về Đề án đổi mới thi và tuyển sinh" (gồm 6 vấn đề), hai vấn đề dẫn trên đây được Bộ Giáo dục đào tạo nêu ra rõ ràng (thí dụ như - tôi chép nguyên văn: "Chuyển việc ra đề từ hình thức tự luận sang hình thức trắc nghiệm đối với các môn thi, trừ môn Ngữ văn phối hơp tự luận và trắc nghiệm”).
Trong cái thiện ý nâng tỉ lệ nhà giáo Đại học có bằng Tiến sĩ, Đề án 2 vạn Tiến sĩ cho đến năm 2020 trong khung cảnh mở vung vãi rất nhiều Trường Đại học, gây ra nhiều nghi vấn... Vấn đề chấm điểm kiểu hành chính để đánh giá công trình nghiên cứu, cúng gây ra nhiều câu hỏi về trình độ hiểu biết thực sự của một số nhà quản lý. Đó là chưa kể những chuyện cũ như vụ việc "bộ đề thi", việc phong hàm Giáo sư thay vì bổ nhiệm theo chức vụ, mà đến nay vẫn chưa chỉnh được.
Và cũng có những vấn đề quan trọng hơn, liên quan đến chiến lược phát triển, đôi khi liên quan cả đến độc lập tự chủ, đến sự tồn tại của đất nước Việt Nam.
Vấn đề trầm trọng hơn cả là cái quan niệm "thị trường hóa" giáo dục, hay hơn thế nữa, nói nôm na ra là “thương mại hóa” giáo dục. Có lẽ vì nó mà sinh ra nhiều điều kỳ lạ… Nếu sự mạo bằng cấp, tiếm xưng, còn có thể giải thích là sự gian lận cá nhân, thì việc “học giả bằng thật" không thể do đương sự tự tạo ra, nó phải có một sự “phối hợp", hoặc đồng lõa, hoặc chủ trương nào đó mới có thể xảy ra (lợi tức?). Việc ẩn sau cụm từ "xã hội hóa" giáo dục, giải thích quanh co để biện hộ cho việc đóng học phí cao, tăng học phí, phân biệt học phí và chi phí học tập, biện hộ cho lý luận "tiền nào của nấy" trong giáo dục và đào tạo, thật là khó chấp nhận (một cách khuyến khích Nhà nước phủi tay?), mặc dù sự bất công phân hóa giàu nghèo rất là rõ rệt (đây là một thứ kỳ thị theo tiền bạc), mà việc học sinh bỏ học vì gia cảnh đã rành rành. Việc cho mở vung vãi những Đại học "ngoài công lập”, những cơ sở "giảng dạy”, cậu sinh viên với cái nhãn về những ngành được coi là thời thượng, khi tiêu chuẩn về nhà giáo và phương tiện học tập thiếu bảo đảm, không thể không có những hậu quả tai hại lâu dài. Thậm chí, vì "thị trường", có người tóm gọn mục tiêu giáo dục Đại học thành việc đào tạo người có tay nghề để dễ có việc lâm cho Công ty nước ngoài, mà bỏ qua vế chuyển giao kiến thức, nguồn gốc của mọi nền văn minh. Một số người lúc này tỏ vẻ mê kiểu Mỹ: không biết là họ mê “thật” (nhưng lại không biết tiêu hóa những gì mà họ tưởng là đã học được từ người Mỹ) hay là họ cao tay ấn, mê "giả" vì có quyền lợi đâu đó? Lại có người đề cao việc càng ngày càng tăng số Trường Đại học hoàn toàn giảng dạy bằng tiếng Anh. Đến một lúc nào đó có ai sẽ đề nghị toàn thể các đồng bào dân tộc, Kinh hay thiểu số, ở Việt Nam, học thẳng ngay tiếng Anh từ thuở sinh ra, cho dễ “hợp” với thị trường không? Với lý luận về giáo dục kiểu ấy, nền văn hóa, trí tuệ của cả một dân tộc sẽ ra sao?...
Thiết nghĩ, không ít người Việt Nam trong hay ngoài nước, trong hay ngoài nghề giáo, mong đợi có những Nhà quản lý thực sự tài ba, họ là người có năng lực, có cả đức lẫn tài, không ai khác họ là những người "giữ đúng ghế” theo đúng tên gọi đồng họ là những người có đủ bán lĩnh để ngăn chặn những sa đà đã nêu ở trên. Nguồn:
Tạp chí Hồn Việt Số lượt đọc:
4882
-
Cập nhật lần cuối:
14/01/2008 03:25:26 PM |  |
Thông tin liên quan: “Lệch chuẩn” trong giáo dục24/10/2006 06:12' PM Giáo dục chính là quá trình xã hội hoá, tạo điều kiện cho mỗi thành viên tiếp cận xã hội đó. Tuy những năm đầu cách mạng, ngành giáo dục của chúng ta đã có một số kết quả đáng kể, nhưng sau đó có sự hụt hẫng. Để minh chứng cho yếu kém của ngành giáo dục nước ta, tôi xin cung cấp thêm cho bạn đọc một thông tin nữa... Mục tiêu giáo dục: Thành nhân trước khi thành tài!30/09/2006 08:30' AM Nhiều năm nay, ngành giáo dục nước ta đã lâm vào tình trạng khủng hoảng triền miên ở mọi cấp. Những vấn đề tiêu cực trong ngành đang là nỗi bức xúc lớn của toàn xã hội. Tân Bộ trương Nguyễn Thiện Nhân đã đặt mục tiêu phòng chống tiêu cực lên hàng đầu như chống gian lận trong thi cử và bệnh thành tích của Bộ giáo dục... Chi tiêu cho giáo dục: Những con số "giật mình"!16/02/2006 08:15' PM Từ New York (Mỹ) chuyên viên thống kê cao cấp của Liên Hợp Quốc Vũ Quang Việt gửi tới VietNamNet những phân tích thú vị về chi tiêu cho giáo dục Việt Nam rút ra qua những số liệu tính và phương pháp tính toán của bản thân... Giáo dục phổ thông - Những tồn tại lưu niên17/01/2006 08:19' PM Suốt cả một đời gắn bó với ngành giáo dục, Nhà giáo ưu tú Hàn Liên Hải đau xót nhận xét "Giáo dục phổ thông vẫn đang tiếp tục trong tình trạng khủng hoảng" ... Trung thực: nền móng của cải cách giáo dục Việt Nam30/12/2005 05:30' PM "Trung thực nền giáo dục" chính là nền móng của CCGD nước ta hiện nay. Theo quan điểm chủ quan của tôi thì CCGD mà chúng ta đang tiến hành tựa như “xây nhà từ nóc” vậy. Chính vì vậy, những giải pháp chấn hưng giáo dục đều thất bại hoặc không mấy thành công. Tôi có cảm giác rằng nhiều ý kiến, biện pháp CCGD của nhiều tập thể, cá nhân đưa ra vừa qua khi họ đang ở trên… mây để quan sát nền giáo dục nước nhà vậy... Trẻ em đã được nuôi dưỡng như thế nào?17/06/2008 09:14' AM Trẻ em chúng ta ngày nay được nuôi dạy về vật chất và tinh thần đầy đủ tiện nghi hơn lớp trẻ ngày xưa rất nhiều. Chúng ăn uống có nhiều dinh dưỡng và ngày ngày tiếp thu những chương trình giảng dạy cách tân nơi nhà trường, tiếp cận những phương tiện giải trí hiện đại mà trẻ em ngày xưa có nằm mơ cũng không thấy... Giáo dục Việt Nam: Cuộc thảo luận còn tiếp diễn26/03/2008 08:41' AM Nếu năm 2006, ngành giáo dục Việt Nam phải chịu đựng những sự kiện gây sốc làm tổn thương đến uy tín của mình, thì năm 2007 diễn đàn giáo dục đã mở rộng và thu hút sự chú ý của dư luận vào những vấn đề thực sự quan yếu... Năm mới, buồn vui với giáo dục04/03/2008 06:02' PM Trong bài viết "Năm mới, chuyện cũ" trên Tia Sáng đầu năm 2007, nhân bàn về hướng giải quyết những chuyện cũ tồn đọng trong giáo dục và khoa học từ nhiều năm trước tôi có bày tỏ hy vọng sẽ được thấy trong năm 2007 những biến chuyển mạnh mẽ và nhanh chóng bù lại sự chậm trễ của chúng ta so với thế giới trước yêu cầu hội nhập quốc tế ngày càng gay gắt. Nhưng nay nhìn lại dường như chúng ta vẫn còn loay hoay chưa tìm thấy lối ra để thoát khỏi tình trạng rối ren bùng nhùng tùừlâu đã kìm hãm giáo dục và khoa học VN... Bài khác: Học hỏi là học... Hỏi!24/10/2007 08:28' AM Hai chuyện vui: Giờ khoa học, cô giáo khuyến khích các em "động não", đặt câu hỏi, nêu thắc mắc về những gì chưa hiểu. Cả lớp im lặng cho tới khi trò Z hỏi: "Thưa cô tại sao trái đất quay quanh mặt trời mà mặt trời nó lại không quay quanh quả đất?". Trừng phạt học trò19/05/2007 04:45' PM Dư luận lại xôn xao và phẫn nộ vì những vụ trừng phạt, làm nhục học sinh. Một cháu bé lớp 5 ở Châu Thành (Đồng Tháp) do bị nghi lấy cắp 47.800 đồng nên bị nhiều tầng nhiều lớp "hỏi cung" đã hoảng loạn, trở nên ngây ngô, và phải đưa vào bệnh viện tâm thần điều trị. Sống có trách nhiệm29/04/2007 08:35' AM “Sống có trách nhiệm” là chủ đề sinh hoạt, học tập của ngành giáo dục TP.HCM năm 2007 này. Đây là một chủ đề rất hay vì tinh thần trách nhiệm cá nhân đã phai mờ nhiều sau nhiều thập kỷ bao cấp. Bắt chước, sáng tạo và… ăn cắp06/03/2007 06:03' PM Giờ tập viết của học sinh lớp một. Cô giáo dặn dò: "Các em hãy nghe kỹ lời cô nói, làm cho đúng những điều cô làm mẫu. Phải bắt chước cơ mà viết cho đúng...". Và bây giờ các em đang tập viết một chữ cái vào vở của mình. Giáo dục lịch sử cho thế hệ trẻ Suy nghĩ từ thực tế của một số nước22/12/2006 08:00' AM Đưa nội đung lịch sử vào các cuộc thi trí tuệ, kiến thức là một hình thức khuyến khích thanh niên tìm hiểu lịch sử. Làm cho thanh thiếu niên thấy một cách tự nhiên rằng hiểu biết lịch sử là một tiêu chuẩn đánh giá sự uyên bác và trí tuệ. Trong hầu hết các cuộc thi trí tuệ ở nước ngoài tôi thấy hầu như ở đâu cũng có những câu hỏi liên quan đến lịch sử... “Lệch chuẩn” trong giáo dục24/10/2006 06:12' PM Giáo dục chính là quá trình xã hội hoá, tạo điều kiện cho mỗi thành viên tiếp cận xã hội đó. Tuy những năm đầu cách mạng, ngành giáo dục của chúng ta đã có một số kết quả đáng kể, nhưng sau đó có sự hụt hẫng. Để minh chứng cho yếu kém của ngành giáo dục nước ta, tôi xin cung cấp thêm cho bạn đọc một thông tin nữa... Mục tiêu giáo dục: Thành nhân trước khi thành tài!30/09/2006 08:30' AM Nhiều năm nay, ngành giáo dục nước ta đã lâm vào tình trạng khủng hoảng triền miên ở mọi cấp. Những vấn đề tiêu cực trong ngành đang là nỗi bức xúc lớn của toàn xã hội. Tân Bộ trương Nguyễn Thiện Nhân đã đặt mục tiêu phòng chống tiêu cực lên hàng đầu như chống gian lận trong thi cử và bệnh thành tích của Bộ giáo dục... |