Mọi người

Nguyễn Khắc NhoKhát vọng tình yêu & hạnh phúc
10:07' SA - Thứ tư, 06/07/2016

Nói về tình yêu và hạnh phúc là nói về khởi nguồn và khát vọng trong cuộc sống của con người: Nói về cuộc sống của con người trước hết là nói về các cộng đồng quan hệ xã hội. Vì bản chất con người là tổng hòa các quan hệ xã hội. Những giá trị cống hiến của con người là phục vụ cho mọi người và được mọi người ghi nhận. Điều kiện để cuộc sống con người có tình yêu hạnh phúc phụ thuộc rất nhiều vào cộng đồng xã hội, vào mọi người.

Cho nên nói về cuộc sống phải bắt đầu từ mọi người, từ cộng đồng xã hội, nơi chung sống gắn bó cố kết, nơi xuất phát nguồn gốc và quyết định cuộc sống của con người. Lịch sử loài người đã trải qua các cộng đồng chế độ xã hội: nguyên thuỷ nô lệ, phong kiến, tư bản và xã hội chủ nghĩa. Sống trong các xã hội đó, con người không thể thoát khỏi các mối quan hệ quy định của nó. Song xu thế là tiến lên, xã hội sau tiến bộ tốt đẹp hơn xã hội trước, tính chất xã hội của con người ngày càng cao, vai trò của mọi người của cộng đồng ngày càng cao.

Mỗi bước tiến của con người trong lao động sản xuất, chinh phục tự nhiên, thường cũng là bước tiến về cộng đồng xã hội, về giải phóng con người, về quyền tự do, dân chủ và bình đẳng của con người. Vậy ai là người quyết định các bước tiến đó? Nhìn lại các mốc son của lịch sử ta thường thấy tên tuổi các bậc vĩ nhân, anh hùng, các nhà khoa học. Họ là những ngôi sao sáng trong từng thời gian, trên bầu trời của quần chúng nhân dân bất tận. Chính quần chúng nhân dân là người sáng tạo ra lịch sử tiến hoá của xã hội loài người, mà họ là những đại biểu ưu tú nhất của quần chúng nhân dân. Dân là bầu trời, không có bầu trời thì cũng không có ngôi sao sáng, ý dân là ý trời, quan nhất thời dân vạn đại. Dân là gốc, không có gốc thì cũng không có cây có cành có hoa có trái. Nhân dân là đông đảo những người, thuộc mọi tầng lớp, đang sống trong một khu vực địa lý trên trái đất này, làm nền tảng cho một nước, một cộng đồng xã hội. Từ lâu cha ông chúng ta đã khẳng định dân là gốc của đất nước, người đẩy thuyền là dân, người lật thuyền cũng là dân, khoan sức cho dân là kế giữ nước bền vững nhất. Trong tuyên ngôn nhân quyền nước Mỹ cũng đã khẳng định: "Chính quyền phải do nhân dân lập ra quyền lực của chính quyền ấy phải do nhân dân quyết định". Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói: Trên bầu trời này không có gì quý bằng nhân dân; bao nhiêu lợi ích đều vì dân, bao nhiêu quyền hạn đều của dân; dễ ngàn lần dân không cũng chịu, khó vạn lần dân liệu cũng xong. Nhà nước của chúng ta là nhà nước của dân, vì dân, do dân. Đó là sự kế tục phát triển ngày càng hoàn thiện quyền lực đích thực của nhân dân. Đó cũng là điều kiện để bảo đảm cho các quyền lợi và hạnh phúc của mọi người.

Đơn vị nhỏ của cộng đồng xã hội là gia đình - tế bào của xã hội. Gia đình là nơi cùng chung sống của những người gắn bó với nhau bằng quan hệ hôn nhân và dòng máu, thường gồm có vợ chồng, cha mẹ và con cháu. Biểu tượng quốc tế về gia đình là mái nhà, bên trong là trái tim, tượng trưng cho tình cảm và mái ấm hạnh phúc của con người. Ai cũng mong có một gia đình hòa thuận, giầu có và hạnh phúc. Có nhiều gia đình hạnh phúc thì mới sản sinh ra những con người hạnh phúc và mới có xã hội tốt đẹp. Vấn đề phương pháp giáo dục nuôi dưỡng trong gia đình để hình thành nhân cách tài năng con người, vấn đề éo le tan vỡ bất hạnh của một số gia đình đang là các vấn đề thiết thực bức xúc hiện nay. Mỗi thành viên trong gia đình đều có vị trí quan trọng, có mối quan hệ và thiên chức riêng. Người đàn ông trước hết cần là chỗ dựa vững chắc, tin cậy cho cả gia đình; làm người chồng tốt, yêu quý vợ con; làm người cha kính yêu biết chắp cánh cho các con bay xa và sống sao cho trong tình cha con có tình bè bạn. Người đàn bà trước hết cần là người trung hậu, dịu hiền và xinh đẹp, vì tạo hoá đã ban phú cho là phái đẹp, sinh ra để được yêu, vì thiên chức làm mẹ phải "mang nặng đẻ đau để "phúc đức tại mẫu'. Lin Com, tổng thống vĩ đại nhất của Hoa Kỳ đã nói về người mẹ thông minh và rất thân thiết của mình, mặc dù bà không biết chữ rằng: "Tất cả những gì tôi có hoặc hy vọng là có là nhờ người mẹ : thánh thiện của tôi". Làm người vợ, người mẹ còn . phải đảm đang, lo toan, âu cũng là thiên chức của tạo hoá. Cuộc sống mấy ai đã vẹn toàn, song những điều còn khiếm khuyết .thường chồng con sẽ . bù đắp lại, vì của chồng công vợ, các con thành đạt .. hạnh phúc bắt nguồn từ công lao của mẹ. Người con là sản phẩm là tương lai của gia đình trước hết cần bảo vệ chăm sóc trẻ em với tất cả tình thương và những gì tốt đẹp nhất, để các em là con ngoan, trò giỏi, lớn lên thành đạt, "con hơn cha là nhà có phúc". Ai đã từng một lần được nghe bài nhập ân" và đã nuôi con .mới biết lòng cha mẹ như thế nào. Việc đề cao ân nghĩa ấy đã có từ xa xưa trong dân gian Việt Nam. Người ta chỉ có thể chọn bạn bè chứ không thể chọn cha mẹ. Niềm vui của các con cháu đem lại cho gia đình mới là niềm vui trọn vẹn. Dân gian thường tin rằng không mấy ai giàu ba họ, khó ba đời. ăn ở phúc đức là để có hậu có lộc cho con cháu mai sau. Người già trong gia đình ngày càng đông do tuổi thọ tăng cao, với truyền thống kính lão, người già là vốn quý. Thường sống nhiều bằng quá khứ đầy những kỷ niệm, người già không sao tránh khỏi những khuyết tật mang tính người. Do vậy người cao tuổi nói chung càng cần được kính yêu, chăm lo sức khỏe, được sống yên vui, gương mẫu và có ích. Ai cũng mong con cháu mình khôn lớn, sống có tình nghĩa, sum vầy. Truyền thống gia đình, rồi truyền thống dòng họ, tiếp nối, mở rộng, phát triển hàng trăm năm, có dòng họ hàng ngàn năm nổi tiếng như họ Nguyễn, họ Lý, họ Không... vẫn nhớ về cội nguồn, vẫn còn dấu ấn riêng của mình trong cộng đồng xã hội rộng lớn. Trong lịch sử phát triển, từ gia đình mẫu hệ, đến gia đình thời phong kiến gia trưởng, ngày nay là gia đình hạt nhân, điện tử, hiện đại như thế nào chăng nữa, thì gia đình vẫn là nơi sinh thành nhân cách tài năng và số phận con người; là tổ ấm, là cái nôi, là trái tim mang nặng dấu ấn kỷ niệm của tâm hồn con người, từ tuổi ấu thơ đến lúc nhắm mắt xuôi tay, suốt cuộc đời hành trình kiếm sống và mưu cầu tình yêu hạnh phúc. Ai đã từng được nếm trải những vị ngọt của tình yêu hạnh phúc gia đình, thì lớn lên sẽ sẵn sàng trao cho người khác những hương vị ngọt ngào quý giá ấy. Gia đình quả là nơi con người được tận hưởng tình yêu và hạnh phúc nhiều nhất.

Gia đình thường gắn với làng xóm quê hương nơi làm ăn sinh sống, gắn bó tự nhiên về tình cảm. Nơi gốc rễ sinh ra, quê cha đất tổ lâu đời, sự gắn bó tình cảm càng sâu sắc. Quê hương lại gắn liền với đất nước, làng với nước, đất với nước, nợ nước với thù nhà, yêu nước thương dân, con Lạc cháu Hồng... đã lâu rồi là sự gắn bó thiêng liêng. Người ta sinh ra và lớn lên từ quê hương, hình ảnh quê hương dù êm đềm hay gian khó dữ dội, đều là những kỷ niệm luôn thôi thúc con người vươn tới sự thành đạt. Tình yêu quê hương đối với người Việt Nam là nghĩa nặng tình sâu, khi cần sẵn sàng sống chết cho quê hương. Con người lớn lên trưởng thành thường mang đậm dấu ấn của quê hương, kể cả truyền thống thế mạnh và những hạn chế. Càng trưởng thành càng biết ơn quê hương, mong muốn "vinh quy bái tổ . Càng đi xa càng nhớ, càng tự hào và muốn đóng góp gì cho quê hương. Cho nên thật là có lý khi câu ca nhắc nhở quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người". Thực tế cáo chết .quay đầu về núi, người Việt Nam dù có đi bốn phương trời vẫn nhớ về Hà Nội, nhớ về quê hương cội nguồn, như một lẽ giản dị tự nhiên vốn có ở trong trái tim mình.

Riêng ở Đông Anh quê tôi có thành Cổ Loa lịch sử từ thế kỷ thứ 3 trước công nguyên, đã hai lần là kinh đô của nước Việt. Có "Thái đường quê mẹ của vua Lý Công Uẩn, có tiến sĩ danh đô Lê Tuấn Mậu đã từng vật ngã Mạc Đăng Dung, có nhà văn Ngô Tất Tố và Nguyễn Huy Tưởng. Quê tôi có những địa chỉ đỏ: khu ATK (an toàn khu), địa đạo Nam Hồng, đường Nguyên Khê du kích oai hùng, có trạm tên lửa Thành Loa bắn rơi B.52 đầu tiên ở Hà Nội, có những "chi bộ thép". Quê hương của gần bốn ngàn liệt sĩ và 174 bà mẹ Việt Nam anh hùng. Quê hương của tuồng cổ Xuân Nội, rối nước Đào Thục, ca trù Lỗ Khê, làng vật Thuỵ Lâm, làng nghề mỹ nghệ sơn mài Vân Hà, Liên Hà và đã sáu lần được Bác Hồ về thăm. Quê hương của những học sinh giỏi đỗ nhiều trường đại học, những thanh niên đạt giải thưởng quốc tế... hình như mỗi thành đạt hôm nay đều có sự nối tiếp tự nhiên của truyền thống quê hương xưa. Chỉ đáng tiếc là, cứ tưởng quê hương mình nhỏ bé thế mà sống cả cuộc đời vẫn chưa hiểu biết hết quê hương mình.

Mọi người với tuổi thơ còn là các mái trường thân yêu với bao thầy giáo và bạn bè. Tuổi cắp sách đến trường có những kỷ niệm một thời ấu thơ vô tư trong trắng, dại khờ và đáng yêu. Kỷ niệm ấy như in trong tâm khảm, nhớ lại như mới ngày hôm qua, có khi gây xúc động, thôi thúc, theo đuổi cả cuộc đời Cùng với mái nhà - trái tim, mái trường - tự tuệ, đã chắp cánh cho mỗi người bay đi làm người, thực hiện bao ước mơ khát vọng. Ai mà chẳng thầm nhớ ơn được học những thầy giỏi, mẫu mực. Những mái trường thân yêu đã từng nhen nhóm, thắp sáng ngọn lửa tri thức và lý tưởng. Những tri thức khai tâm, những cái "híchl' đầu tiên ấy là điểm tựa, là bệ phóng cho biết bao thành đạt. Rồi lớn lên, đi xa, trưởng thành, ai mà không nhớ về mái trường xưa, thầy xưa, bạn cũ. Tuổi học trò như trang giấy trắng, vẽ vào đó cái gì thường khó xoá đi được. Tuổi học trò như đàn chim non, nuôi dạy thế nào để khi đàn chim cất cánh bay đi,có con đầu đàn, có con cuối đàn, nhưng đừng để có chim lạc đàn quên đường về tổ ấm. Bây giờ, cả người được học nhiều, học ít hay thất học đều thừa nhận rằng tuổi trẻ được đi học, được giáo dục đến nơi đến chốn vừa là quyền lợi vừa là hạnh phúc. Với truyền thống hiếu học, tôn sư trọng đạo, phải dành tất cả những gì tốt đẹp nhất hiện có cho tuổi thơ. Đầu tư cho giáo dục là đầu tư chiều sâu, là đầu tư cho phát triển cho tương lai và thật sự là đầu tư cho tình yêu và hạnh phúc của con người.

Từ lúc còn trẻ đến khi lớn lên, làm việc, kiếm sống rồi đến lúc nghỉ về già, ai cũng thường sống với một cộng đồng đoàn thể, theo lứa tuổi, theo công việc nghề nghiệp. Mọi người ở đây là tập thể, bạn bè, là các đối tác, là những người ta đã cùng làm việc và đã gặp. Những dấu ấn để lại mỗi chặng đường đi là không bao giờ phai mờ, vui buồn, thành công, thất bại, gian khó, vinh quang, hổ thẹn và cao thượng, may mắn và rủi ro, thời cơ và cạm bẫy...

Những cộng đồng ấy tạo cho con người một môi trường hoạt động để xây dựng rèn luyện nhân cách tài năng. Có khi chỉ là một thời điểm may mắn, nhưng quyết định cả một hướng đi, một sự nghiệp, chí hướng theo đuổi suốt đời. Nhớ lại ai mà chẳng biết ơn những người bạn tốt đã gặp, những tấm lòng vàng, những lời khuyên bảo động viên lúc khó khăn, bước ngoặt. Nhưng thành đạt, đỉnh cao của con người là nhờ sức mạnh của tổ chức, của tập thể cộng đồng, và sự giúp đỡ của bạn bè. Dân ta có câu "giầu vì bạn" và ca tụng tình bạn trong câu chuyện xưa về Lưu Bình - Dương Lễ. Thế giới có tình bạn vĩ đại và cảm động của Mác và ăng Ghen. Cuộc cách mạng giải phóng dân tộc và con người đã tạo ra một tình cảm lớn lao đặc biệt của những người cùng mục đích chí hướng. Đó là tình cảm của những người bôn phương ta chẳng hẹn quen nhau, "thương nhau chia củ sắn lùi”... tình đồng chí thật là cảm động, thiêng liêng và cao cả. Ngày nay, trong xu thế mở cửa, thi đua, cạnh tranh và đối thoại, Việt Nam muốn làm bạn với tất cả các quốc gia trên thế giới này. Cuộc sống càng rộng mở, người với người là bạn, mỗi bước đường ta đi sẽ gặp thêm nhiều người bạn tốt, thì cuộc sống sẽ tốt đẹp và hạnh phúc biết bao!

Đỉnh cao của cộng đồng của mọi người vẫn là Tổ quốc dân tộc Việt Nam, đã được hình thành, thử thách và xây dựng suốt mấy ngàn năm. Đó là truyền thống yêu nước, sợi chỉ đỏ xuyên suốt quá trình lịch sử dựng nước. Từ vị trí địa lý, núi sông và biển cả, người Việt Nam phải thường xuyên chống chọi với thiên tai, bão lụt. Từ câu chuyện xưa "Sơn tinh và Thủy tinh", đến câu ca ngày nay của các em nhỏ “hạt gạo làng ta có bão tháng bảy có mưa .tháng ba"; từ những con đê đắp cao như núi khắp cả nước tới 7.000 cây số, đến những ruộng bậc thang lớp lớp treo trên .sườn núi; ta thấy sự cố kết của cộng đồng và công sức của cha ông đã bỏ ra để chế ngự thiên nhiên như thế nào. Người Việt Nam đã phải thường xuyên chống lại các thế lực xâm lược mạnh hơn mình gấp nhiều lần, có khi kéo dài hàng trăm, hàng ngàn năm, nhiều cuộc đụng đầu đụng đầu với đế quốc hùng mạnh nhất thời đại. Việt Nam cũng là nơi giao lưu của nhiều nền văn minh lớn, từ Bắc xuống Nam, từ Tây sang Đông. Hoàn cảnh ấy là những thử thách lớn, tạo nên truyền thống bản sắc riêng của cộng đồng người Việt Nam. ở Việt Nam không có sức manh nào lớn hơn sức mạnh của lòng yêu nước, không có tình yêu nào đẹp hơn tình yêu Tổ quốc, không có gì quý hơn độc lập tự do của đất nước và hạnh phúc của nhân dân.

Tình yêu và sức mạnh ấy đã trở thành những giá trị thiêng liêng cao quý nhất, trở thành sức sống bất diệt, quyết định sự sống còn phát triển và hưng thịnh của dân tộc Việt Nam.

Chính trong quá trình dựng nước và giữ nước lâu dài ấy, dân tộc ta đã sáng tạo ra hệ thống các giá trị cao quý tạo thành bản sắc văn hoá dân tộc. Đó là ý thức là bản lĩnh khẳng định độc lập chủ quyền dân tộc. Từ bài thơ "thành động viên quân dân chống Tống trên phòng tuyến sông Cầu: tham quốc sơn hà Nam đế cư" của Lý Thường Kiệt, đến ngày nay chúng ta chiến đấu bảo vệ độc lập chủ quyền thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của đất nước - Điều khoản số một, bất di bất dịch trong các hiệp định quốc tế về Việt Nam. Đó là tình đoàn kết dân tộc, vua tôi .đồng lòng, từ hội nghị Diêm Hồng năm xưa, đến truyền thống đại đoàn kết, đại thành công ngày nay. Đó là ý chí ngoan cường, lấy yếu thắng mạnh, lấy ít địch nhiều, lấy đại nghĩa thắng hung tàn, lấy chí nhân thay cường bạo... từ ,'Bình Ngô đại cáo" năm xưa, đến các cuộc chiến tranh nhân dân thần thánh ngày nay. Đó còn là tinh thần lao động cần cù sáng tạo, sóng tình nghĩa thuỷ chung, thương người như thể thương thân, đức độ lượng khoan dung, đã trở thành lối sống đẹp từ xưa đến nay. Truyền thống ấy đã được hun đúc tạo lập, kế thừa phát triển, được quần chúng nhân dân khẳng định thành đạo đức trong đời sống thường ngày. Chính bản sắc văn hoá dân tộc là cội nguồn của sức sống bất diệt. Mất nước có thể lấy lại được, mất bản sắc văn hoá là mất vĩnh viễn. Cái giá trị cốt lõi đích thực của mọi người, của cộng đồng quốc gia dân tộc là ở chỗ đó. Mọi sức mạnh cội nguồn, nội lực cũng chính là ở chỗ đó.

Chính bản sắc giá trị văn hoá đã kết tinh trong con người Việt Nam, chủ nhân sáng tạo ra các giá trị văn hoá ấy. ở Việt Nam đã muôn đời tôn vinh thờ cúng những người có công với cộng đồng. Ở trong nhà có bàn thờ cha mẹ, tổ tiên. Mỗi làng xóm phố phường thờ những vị tổ sáng lập, khai hóa, những bậc hiền tài. ở khắp đất nước là đền thờ những anh hùng liệt sĩ. Từ lâu nhân dân Thánh Trần Hưng Đạo. Những vị anh hùng cứu dân cứu nước, đồng thời cũng là những danh nhân văn hoá của thế giới như Nguyễn Trái, Hồ Chí Minh. Thật tự hào biết bao, non sông đất nước ta đã sinh ra những con người như vậy.

Ai đã một lần về thăm đất tổ Hùng Vương, đền thờ An Dương Vương, Hai Bà Trưng, Trần Hưng Đạo Nguyễn Trãi. Ai đã một lần về thăm chiến khu Việt Bắc, đất thép Củ Chi, nghĩa trang Trường Sơn, những khu ATK (an toàn khu) ở khắp đất nước. Về đó sẽ cho ta cảm nhận về hồn thiêng sông núi, hào khí dân tộc và càng hiểu thêm vì sao đất nước này vừng bền. Ai đã về thăm quê hương Bác Hồ mà không cảm động và tự hào về một miền quê nghèo khó nhưng rất giàu truyền thống, về thăm khu nhà sàn của Bác ở Hà Nội để càng hiểu hơn về Bác kính yêu. Từ đất Thăng Long văn hiến, đến rừng trước đất mũi Cà Mau vạn dặm; từ Tây Bắc, Điện Biên Phủ, đến núi rừng Tây Nguyên hùng vĩ; từ Bạch Đằng Giang, Sông Lô, sông Hồng, sông Mã, đến sông Hương, sông Thu Bồn, Trà Khúc, Cửu Long. Những tên đất, tên sông khi nhắc tới vừa gần gũi thân quen, vừa như còn ngân nga trong lòng. Còn biết bao nhiêu miền đất đã in dấu son trong sử sách, đã từng vang vọng trong lòng người mà ta chưa được đặt chân tới. Đó là những miền đất thánh, những địa linh kiệt, đã sản sinh và ghi lại dấu ấn của tâm hồn, khí phách và nhân cách cao đẹp của con người Việt Nam, mà "Ai chưa đến đó như chưa hiểu mình!

Cũng từ những mảnh đất yêu quý ấy, đã vang lên muôn tiếng ca của các dân tộc, đã tỏa sáng bản sắc văn hoá muôn màu. Để mỗi khi đến thăm, nhớ lại hoặc đi xa, là nhắc tới những bài ca làm sống lại một thời và mãi mãi. Những làn điệu dân ca của các miền quê hương, như hơi thở của đất, như tiếng tơ lòng của cha ông, nghe âm vang ngọt ngào, phảng phất lịch sử xa xưa về một miền quê đất Việt Tất cả văn hóa và con người, núi sông cùng đất nước đều hòa quyện nhau nên thơ, hùng vĩ và kiêu hãnh. Cao hơn hết vẫn là khát vọng muôn đời, đã được tổ tiên gửi gắm, đặt tên cho các miền đất: làng Vạn Phúc, làng Phù Lưu... các tỉnh: V nít Phúc, Phú Thọ, Yên Bái, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Khánh Hòa, Ninh Thuận... rồi Vịnh Hạ Long, đồng bằng sông Cứu Long, kinh đô Thăng Long... Những địa danh chứa chan niềm khát vọng về bình an, hòa thuận, giàu có và hạnh phúc lâu dài của đất.nước con rồng cháu tiên. Truyền thống yêu nước và những giá trị văn hoá của dân tộc đã được nâng lên một tầm cao mới khi được tiếp thu kết hợp với những tư tưởng tiến bộ của thời đại. Đó là những tư tưởng nhân văn từ thời kỳ phục hưng ở Châu âu, những tuyên ngôn dân quyền và nhân quyền nổi tiếng của cách mạng tư sản ở Pháp và Mỹ, tư tưởng dân tộc độc lập, dân quyền tự do và dân sinh hạnh phúc của Tôn Trung Sơn ở Trung Quốc và đỉnh cao về giải phóng dân tộc, giải phóng con người là chủ nghĩa Mác. Ngày nay yêu nước thương dân trước hết là yêu nhân dân lao động, để độc lập dân tộc phải gắn liền với quyền làm chủ của nhân dân và cuộc sống tự đo hạnh phúc của nhân dân.
Càng yêu quý truyền thống dân tộc mình, càng phải tôn trọng đoàn kết, học tập, giúp đỡ các dân tộc khác. Càng tự do và biết giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc mình, càng biết hòa nhập để tiếp thu tinh hoa văn hoá các dân tộc khác để làm giàu truyền thống văn hóa, để xây dựng nền văn hoá vừa tiên tiến vừa đậm đà bản sắc, để sức mạnh dân tộc hòa với sức mạnh thời đại; để Việt Nam mãi mãi là dân tộc văn hiến, để mọi người Việt Nam mãi mãi sống hoà bình hữu nghị với tất cả các dân tộc anh em trên thế giới này.

Mỗi quốc gia dân tộc bao giờ cũng gắn với một thời đại, một thời gian tương đối dài có những nét chung trên phạm vi rộng lớn. Con người đã trải qua các thời đại nguyên thủy, đồ đá' đồ đồng, đồ sắt, công nghiệp hóa. Mỗi thời đại đã sáng tạo ra những nền văn minh rực rỡ ở các khu vực và đất nước từ cổ đại cho tới ngày nay. ở tây âu đã trải qua thời kỳ "đêm trường trung cổ" kéo dài hàng ngàn năm, rồi mới chuyển sang thời đại phục hưng từ thế kỷ thứ 15, hình thành những tư tưởng giá trị nhân văn, tiếp theo là thời kỳ phát triển tư bản đã mấy trăm năm nay.

Lịch sử đất nước ta mở đầu bằng thời đại các Vua Hùng dựng nước Văn Lang mấy ngàn năm thịnh vượng; thuở ấy vua tôi hòa thuận, “đời hồn nhiên", cuộc sống ấm áp mát lành, là cội nguồn nuôi dưỡng tình yêu xứ sở và khát vọng nhân ái, tự cường. Tiếp đến là ngàn năm bắc thuộc, nô dịch và đồng hóa khốc liệt; thế kỷ thứ 10 đánh dấu sự vùng lên quật khởi, khẳng định quyền độc lập tự chủ của dân tộc, với sức sống mãnh liệt kỳ diệu. Rồi đến thời kỳ phục hưng Lý - Trần gần 200 năm, xây dựng nền độc lập tự chủ, xây dựng nước Đại Việt văn hiến - Đây là thời kỳ nở rộ của cả một dân tộc tài hoa. Rồi chế độ phong kiến suy tàn, trước sức mạnh xâm chiếm thuộc địa của chủ nghĩa tư bản phương .Tây, những năm cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20, đất nước lại rơi vào cảnh đói nghèo, đau thương bế tắc, tăm tối đến cùng cực, "Cả đất nước đói nghèo trong lần rạ, văn chiêu hồn thấm ướt giọt mưa rơi, cha ông xưa đấm nát tay trước cửa cuộc đời, cửa vẫn đóng đời vẫn im ỉm khóa". Để rồi chuyển sang thời đại mới, thời đại Hồ Chí Minh, cả dân tộc Việt Nam đã Rũ bùn đứng dậy sáng lòa"! Rõ ràng là cuộc sống của con người, tình yêu và hạnh phúc của con người, phụ thuộc và gắn liền với vận mệnh của mỗi quốc gia dân tộc, mỗi thời đại Vui buồn hay yêu ghét, nước mắt khổ đau bất hạnh, hay muôn lời ca vinh quang thành đạt của mọi người, đều có thể hiểu được. Mọi người sẽ có nhiều hạnh phúc khi được sống trong môi trường xã hội trong lành, vì con người sẽ được giải phóng và phát huy mọi tài năng trong xã hội đó. Khát vọng chung và xu thế chung tất yếu là con người luôn vươn tới thời đại phục hưng ngày càng cao, để đem lại ngày càng nhiều tình yêu và hạnh phúc cho cả cộng đồng rộng lớn các dân tộc. Tất cả đang dốc sức để hướng tới một thời đại mới, một xã hội mọi người sống tràn đầy tình yêu và hạnh phúc.

Sống trong thế giới tự nhiên và xã hội, con người phải chịu tuân theo những quy luật vận động phát triển của tự nhiên và xã hội. Muốn hay không thì trong mỗi tế bào, dòng máu, đến trí tuệ tâm hồn và cuộc sống của con người đều là sản phẩm tổng hòa của đất trời, của các mối quan hệ xã hội, của mọi người. Tình yêu hạnh phúc và những giá trị của con người trước hết phải thuộc về cộng đồng xã hội, là của mọi người, vì mọi người và do mọi người. Thật hạnh phúc cho con người là chúng ta đang sống trong thời đại mà xu thế xã hội hóa ngày càng cao, những giá tư nhân văn ngày càng được cả thế giới thừa nhận như một quyền lợi tự nhiên, tạo hóa vốn ban cho con người. Để thực hiện điều đó, điều cao quý nhất vẫn là: mọi người vì mỗi người, mỗi người vì mọi người". Đó cũng là nhu cầu cao nhất của con người, mối quan hệ vĩ đại nhất trên thế giới này.

Mọi người
 
ChúngTa.com @ Facebook
 
Thống kê truy cập
Số lượt truy cập: .
Tổng số người truy cập: .
Số người đang trực tuyến: .
.
Sponsor links (Provided by VIEPortal.net - The web cloud services for enterprises)
Thiết kế web, Thiết kế website, Thiết kế website công ty, Dịch vụ thiết kế website, Dịch vụ thiết kế web tối ưu, Giải pháp portal cổng thông tin, Xây dựng website doanh nghiệp, Dịch vụ web bán hàng trực tuyến, Giải pháp thương mại điện tử, Phần mềm dịch vụ web, Phần mềm quản trị tác nghiệp nội bộ công ty,