Einstein lỗi lạc hơn một lần nói, văn minh phương Tây vĩnh viễn chịu ơn phương Đông (cụ thể ở đây là Ấn Độ) ở con số không (zéro). Khởi thủy, cả người Ả Rập và La Mã yêu tính toán đều bắt đầu hệ số đếm của mình từ một. Tất nhiên, từ một sẽ có hai, sẽ có ba và dài dài nữa. Nhưng nếu chỉ có vậy thì số học mãi mãi sẽ không minh họa nổi tự nhiên, nó sẽ tủi thân loay hoay dưới chân đỉnh Ôlanhpơ tri thức.
Thêm số không, kiến văn nhân loại được mở rộng vô bờ bến, con người đã tới tận cửa đền của các đấng thần linh. Mặt trời, mặt trăng hóa ra cũng gần. Tuy vậy, vẫn thường quen đếm từ số một. Và người phương Đông (đặc biệt là người Việt Nam) hình như thích đếm từ số không. Số một đương nhiên là năm bờ oăn là thứ nhất. Còn số không có vẻ lại hơn cả số một. Có lẽ vì say mê cái ý niệm triết học này nên ở Việt Nam có khá nhiều số không. Xin được trích tham luận của giáo sư xã hội học Đỗ Thái Đồng đã in trong cuốn Tâm lý người Việt Nam nhìn từ nhiều góc độ (trang 56, 57 NXB thành phố HCM - 2000) "Từ sau nhà Trần, nhất là sau mấy triều vua đầu của nhà Lê, ở Việt Nam không có triều đại nào thật sự có được một nhà nước trung ương tập quyền đủ mạnh. Đủ mạnh trước hết trong lĩnh vực kinh tế, với khả năng tạo dựng được sức mạnh kinh tế của chính nó, và khuyến khích các thế lực kinh tế khác ở trong dân. Và văn hóa thì từ sau văn hóa Lý- Trần, xét ra các triều đại cũng không đủ mạnh để tạo dựng một nền văn trị nhiều sức thuyết phục, dù rằng thành tựu lẻ tẻ thì cũng không ít. Tại sao vậy? Nhìn về cơ cấu xã hội, ta thấy Việt nam suót 5, 6 thế kỷ qua hầu như không có ba nhân vật chính có thể làm chỗ dựa:
1) Không có giai cấp quý tộc trong khi có đông đảo đám quan lại "nhất thời" 2) Không có tầng lớp trí thức độc lập với nhà nước để có được các trào lưu học thuật, tư tưởng riêng 3) Không có lớp doanh nhân tunh hoành về thương mại hay công nghệ trong nước cũng như ra nước ngoài"
Tất cả các kiến giải trên đều có liên quan chặt chẽ tới "hệ số đếm của ô tô", một trong những tiêu chí quan trọng để định lượng khái niệm văn hóa xe hơi. Trong ba cái không đã kể thì ngoài tầng lớp trí thức thường bị hiểu là ít tiền (không phải là đối tượng được dùng "tự động xa") còn quý tộc và thương nhân đều hội đủ điều kiện dễ dàng để có ô tô (Quý tộc ở đây không phải là hoàng thân quốc thích, một thứ lăng nhăng dây mơ rễ má như một số cách hiểu thiếu tích cực mà quý tộc và thương gia nên lành mạnh hiểu là quý nhân, những người tinh quý). Ô tô, nói cho cùng, là một sản phẩm tinh hoa với mục đích rốt ráo nhằm phục vụ con người. Thế nhưng chính bởi phẩm tính ấy, nó chỉ chọn nơi có tinh chất. Tất nhiên xe hơi không hẳn chỉ dành cho bọn dư dật. Khổng phu tử nói "y phục xứng kỳ đức", không có nghĩa rằng những người vô đức thì phải cởi truồng. Hiểu đơn giản là quý vật thường ở với quý nhân. Ô tô là một vật quý. Nhưng tại Việt Nam, chắc do khí hậu nóng và ẩm nên thường hiếm đám quý tộc thật và thương gia thật. Trớ trêu thay, tuy quý nhân hơi bị hiếm nhưng quý vật (xe hơi) lại nhan nhản nhiều. Chính vì thế ô tô ở ta dung tục trở thành một thứ "y phục" kỳ quái mang tính nhị nguyên. Trong mắt những người nông dân, những công nhân bình thường, xe hơi vừa là khát khao sang trọng vừa là xa xỉ kệch cỡm. Hơn một chục năm trước, khi các đô thị lớn ở Việt nam đang tập tễnh kiếm tiền thì trên các vỉa hè loan truyền câu đồng dao: "Đẹp giai đi bộ không bằng mặt rỗ đi lơ" (Lơ là một phiên âm vui chỉ xe đạp peugeot). "Mặt rỗ đi lơ không bằng thằng gù đi cúp". Câu đồng dao của một thuở hồn nhiên nhiều khó khăn nhưng cũng nhiều tử tế. Cái giới hạn khát khao của nó chỉ nhằm tới xe máy. Những thiếu nữ xinh tương đương cỡ hoa hậu cũng chưa bao giờ dám cả gan mơ rằng ý trung nhân của mình lại là người có xe hơi. Ô tô riêng chỉ xuất hiện thần thoại thấp thoáng quyến rũ ở cửa nhà quan hoặc trên phim ảnh.

Rồi thời gian trôi bằng những bánh xe độc đáo của chính nó. Đến hôm nay đây, số lượng xe hơi được tư nhân sở hữu đã lên tới số vạn. Ô tô Việt đã và đang khởi động, nhiều người lạc quan hý hửng mừng thầm rằng nó đã rờ mo để vào số một. Thế nhưng đặc tính của các quý vật là tôn trọng chất lượng chứ không phải số lượng. Miếng ngon nhớ lâu chẳng phải bởi nhiều. Cũng vẫn là xe hơi Nhật đấy Mỹ đấy nhưng khi vào Việt nam ngầm ngầm giảm cấp. Khung xe thiếu đi dăm ba cân sắt, sơn xe thiếu đi một vài lượt quét. Kính cũng bị vậy, lốp cũng bị vậy. Nhà sử học Trần Trọng Kim mệt mỏi viết: "Người nước ta tâm địa thì nông nổi, hay làm liều, không kiên nhẫn nhưng thích khoe khoang và ưa trương hoàng bề ngoài". (Việt Nam sử lược, trang 6, 7). Người mua và chơi xe ở ta thiếu hẳn cái tinh tế thượng lưu, cái phẩm tính quyết định để nhận ra số một, Những người Việt có tiền ngây thơ oai hùng lái những chiếc xe mới tinh secondhand và đương nhiên trở thành Xe cần men. Từ số không, ô tô Việt Nam đi vòng qua số một tụt thằng vào số hai.
Điều này không hiểu nên vui hay buồn, vì số hai thoạt nghe thì hình như to hơn số một.

Nguồn:
Mặt của đàn ông Số lượt đọc:
937
-
Cập nhật lần cuối:
15/06/2009 09:08:36 AM
Trao đổi/Nhận xét | Tổng số:
1 |
Tốt nước sơn vẫn hơn tốt mã? Vâng, tâm lý xính cái mã bõng bẩy bề ngoài vẫn hơn cái chất lượng thực sự được ẩn chứa ở bên trong. Bài viết đã lột tả rõ và đủ tâm lý chơi và xài xe của dân Việt. Ngay như việc sản xuất ô tô của mấy hãng thuần Việt, chẳng ai quảng cáo là "Xe của tôi phù hợp với lốp do Việt Nam sản xuất" hay " Xe của tôi có thể lội nước tốt dù Hà nội ngập nước", v.v... mà họ quảng cáo rằng "Dù là xe tải, cũng có nước sơn đẹp như xe con. Vì có dây chuyền sơn hiện đại nhất Việt Nam, Nhì khu vực" hay Kiểu dáng và mẫu mã đẹp, đa dạng, khách hàng thoải mái lựa chọn. v.v... Như vậy, suy cho cùng thì cái Mã vẫn được xem trọng hơn cái Chất.
Người Việt ta đang sống rất hời hợt và nhạt nhẽo với chính mình. Chỉ để khoác lên mình một lớp sơn Bóng, nhằm vênh vang vô duyên với anh em, bạn bè, hàng xóm, bà con lối phố hay quê nhà. Trong khi đó lại chấp nhận lép vế, đi sau, đẳng cấp thấp, v.v... tóm lại là yếu hèn so với các nước lân cận như Lào, Campuchia, Trung Quốc, Đài Loan, Thái Lan, Singapo, v.v... Bạn có thể không chấp nhận Việt Nam ta kém Lào và Campuchia, bạn có chứng minh được việc mua xe tại các nước này và mang biển của họ đi lại giữa Việt Nam là chuyện không có thật? hay ở nước họ những xe Xịn chất lượng cao ít hơn ở Việt Nam?
Để đạt được "Mỹ" thì chúng ta cần phải có "Chân" và có "Thiện" rồi mới đạt tới "Mỹ". Tất cả chúng ta đang nhảy cóc, bỏ qua nhiều vấn đề, nhằm đạt được mục đích "Đi tắt để đón đầu" thật nhanh. Đáng ra chúng ta cần đi từng bước một thật tốt, với nhãn lực đã tu luyện, tầm nhìn sẽ giúp ta định hướng để rẽ hướng nhằm đạt được mục đích là "Đi Tắt" để "Đón Đầu", mà không để lại hậu quả đáng tiếc nào.
Chúng ta vẫn còn thời gian, vẫn còn nhiều cơ hội khác. Xin hãy cẩn trọng trong từng suy nghĩ và việc làm, "Chân-Thiện-Mỹ" không thể vội vã mà có được.
Ý kiến của bạn về bài viết: |  |
Thông tin liên quan: Dọn rác đạo đức - Spa lương tâm14/07/2009 10:14' AM Ta luôn chú ý làm đẹp hình thức bên ngoài mà không quan tâm đến chuyện làm đẹp cho lương tâm mình. Một vài động tác tự “chăm sóc” nhỏ thôi như thế nhưng cũng sẽ giúp mình như đi spa cho lương tâm vậy. "Trẻ con bây giờ mở miệng là khoe ô tô..."?10/06/2009 03:28' PM Trẻ con hiện nay mở miệng khoe "nhà tao có ô tô, nhà mày không có" nghe thì rất đau lòng. Trở lại ngày xưa, tụi trẻ con chúng tôi cũng khoe nhau: "Nhà tao hôm nay ăn cơm có thịt", thì miếng thịt hồi đấy cũng tương đương như cái ô tô bây giờ. Nhưng đúng là có nhiều câu của trẻ nghe rất đau lòng. Ông bố trẻ, hoạ sĩ Trần Nhật Thăng nhìn nhận. Đàn ông và "tám", cafe, xe, đàn bà01/04/2009 11:14' AM Đàn ông có hay đi café không? Một phần đời của nhiều đàn ông trôi trong những quán café. Có nhiều đàn ông, trước khi lên giường phải café như một phần tất yếu của cuộc sống… lên giường rồi, lúc thức dậy lại café. Đàn ông chat với người đẹp, biết nick này đang ở cùng thành phố với mình thường buông lời: “Café nhá”... Từ dream Tàu đến xe hơi24/01/2009 11:05' PM Con đường tôi đi đã rất xa so với mục tiêu ban đầu. Kết quả tôi nhận được cũng khác nhiều so với mong muốn ban đầu. Giờ đây, tất cả những gì tôi phải đối diện là câu hỏi: Tôi có hạnh phúc với những gì mình đạt được hay không? Đàn ông thì…28/03/2008 06:29' PM Ngày còn là sinh viên chúng tôi thường mặc vest khi ra khỏi nhà đến lớp, dạo phố, xem phim, đi nhậu... Mỗi khi ủi đối với áo sơ mi, anh bạn cùng phòng của tôi chỉ ủi hai vạt trước. Hỏi thì được nghe trả lời rằng những chỗ khác của sơ mi đã được áo vest che, ủi chi cho mất công, cho mất thì giờ, cho tốn điện?! Bản lĩnh đàn ông06/02/2007 08:28' PM Người đàn ông ấy bạn như đã gặp ở đâu đó, "bản lĩnh" ấy, tâm lý ấy hình như cũng quen quen. Đứng từ xa nhìn lại, quan sát và nheo mắt cười, Phan Thị Vàng Anh sắp kể với bạn một câu chuyện khác lạ với những gì mà tác giả của Khi người ta trẻ đã từng kể nhiều năm trước đó. Không viết về những gì mình đã từng trải nghiệm nữa, thứ viết một cái gì không dính đến tình yêu xem sao, có lời thách đố đó hay không Vàng Anh cũng không nhớ nữa, nhưng chị lại nhìn thấy từ đó một thách thức, một hướng đi... Đàn ông uống rượu12/01/2007 05:51' PM Một điều khoái hoạt vào loại nhất trong cuộc đời có nhiều vụn vặt của những đàn ông, đó là uống rượu. Đại thi hào của người Việt là cụ Tam Nguyên Nguyễn Khuyến tuy tưng tửng đùa nhưng vẫn trân trọng ghi nhận. Một rượu, một trà, một đàn bà. Ba cái lăng nhăng nó hại ta... Đàn ông để tiếng14/10/2006 02:47' PM Hầu như tất cả đàn ông đều âm thầm nuôi dưỡng một khát khao, cố phải lộ liễu làm sao để cho thật đông người khác biết đến mình. "Đã mang tiếng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông”. Đàn ông là… đàn ông02/07/2006 09:28' AM Trước hết, đàn ông là kẻ mày râu. Nói chữ thì đó là hạng “tu mi nam tử” Mày râu là trời sinh ra thế. Nhưng đó là cái phần tự nhiên. Còn cái phần xã hội thì mày râu lại liên quan đến chuyện luân lý đạo đức... Xin đừng là “Đại gia”12/11/2005 08:12' AM Thân mến gửi các bác Doanh nhân!Hôm nay là ngày của các bác, em mạo muội viết mấy dòng, mong các bác bỏ chút thời gian đọc cho vui (mà cũng có thể là chưa vui) hoặc giả cũng để biết rằng có những nghĩ suy như thế về các bác... Khi Hà Nội trở thành chính mình10/03/2010 11:08' AM Khi nào thì Hà Nội trở thành mình nhất? Theo tôi hiểu, đó là những khi Hà Nội đồng nghĩa với phố với cây với nhà, tự phố tự cây đã có linh hồn, còn những con người thật chỉ đóng vai trò điểm xuyết, chẳng hạn như trong các bức tranh của Bùi Xuân Phái. Buổi sáng mùng một vắng vẻ hôm nay, tôi đã bắt gặp một thành phố như thế. Từ yêu Việt Nam đến mua Việt Nam27/02/2010 10:45' AM Mới đó đã 30-40 năm, bạn đọc nào trên 45 tuổi có còn nhớ: Ngày xửa ngày xưa ở Sài Gòn có những chiếc xe ba gác bán xà phòng, đi rong các ngõ hẻm? Ở khu Bàn Cờ của tôi ngày nào cũng thấy một ông già mập mạp mạc quần soóc ka ki, đội nón cối nhựa trắng tinh, đẩy xe ba gác một cách thong thả. Ước vọng hóa hổ25/02/2010 10:09' AM Thật may, ngồi vào bàn định viết chủ đề về khát vọng thành Hổ của Việt Nam, tình cờ tôi đọc được bài [Thế giới] Sợ Rồng (Fear of Dragon) trên tờ The Economics cùng với một số tin, bài thứ hai nói về nỗi lo ngược đời của Trung Quốc trong việc đang hối hả tìm cách ngăn chặn bong bóng tài sản. Đàn ông Tây ăn tết ta10/02/2010 03:26' PM Có thể khẳng định rằng, nhà nào ở Ta có được rể Tây thì hầu như nhà đó đang sở hữu một hạnh phúc. Nguyên nhân tương đối dễ giải thích. Thứ nhất, ở những chàng Tây, do ướt đẫm truyền thống nịnh đầm nên bọn họ chẳng bao giờ biết đánh vợ. Ngược lại, những tay bị vợ Việt cho ăn đòn thường hơi bị đông. Thứ hai, không biết có phải đang bị đá trên sân khách hay không đám rể ngây thơ này thường yêu quý hố vợ mẹ vợ em vợ anh vợ, thậm chí bố của bố vợ, mẹ của mẹ vợ một cách chân thành đến kinh ngạc. Cứ xem cung cách mấy ông rể Tây đi ăn tết ta là dễ dàng nhận thấy. Tắt lửa tối đèn có ai?09/02/2010 07:41' AM Nhiều người bảo, Tết bây giờ nhạt hơn trước. Dẫu ăn ngon, mặc đẹp hơn. Cái sự háo hức, vui như Tết cũng nhạt hẳn. Có thật mọi thứ đều nhạt đi? Tình người là “ muối đời” mặn nhất. Muối mà còn nhạt thì biết lấy gì bỏ vào cho mặn? Hay là đã qua thời, thiếu đủ mọi thứ, người ta phải tựa vào nhau, xích lại gần nhau? Tết này có về không?07/02/2010 02:34' PM Từ hơn một tháng nay câu hỏi ấy đã là câu cửa miệng mỗi khi gặp nhau hay qua telephone thay lời chào hỏi của người Việt trên đất Đức. Sắp Tết rồi, nước Đức mùa này năm nay lạnh quá. Có nơi tới 20, 30 độ dưới không. Cái lạnh giá băng, cái lạnh đến se lòng làm người xa quê càng thêm nhớ về, muốn về lại một quê hương. Hãy tự xét mình01/02/2010 12:30' PM Năm 1943, nhà giáo dục Hoàng Đạo Thúy viết cuốn sách “ Trai nước Nam làm gì?” để kêu gọi thanh thiếu niên Việt Nam rèn luyện chở ngày giúp nước... Con người biến đổi22/01/2010 03:43' AM Bao giờ thì người Việt Nam được tự hào mình là con dân của đất nước hiền hòa, lành mạnh, văn minh và giàu có? Làm sao cho mỗi người nhận thấy và cùng hành động để thay đổi? Bài khác: Không còn là chuyện “trà dư tửu hậu”08/06/2009 09:21' AM Những ai từng học tiểu học trước Cách mạng Tháng Tám hẳn còn nhớ bài văn “Quốc văn giáo khoa thư” đọng lại trong ký ức ấu thơ với lời răn dạy đơn giản: hãy giữ danh dự như giữ đôi giày mới, chỉ cần dây bẩn một lần thì sẽ khó gột sạch mãi mãi. Công chức trẻ và bệnh quan trọng04/06/2009 01:53' PM Tính từ mẫn cán từng được gắn chặt với danh xưng công chức, đã mang một nghĩa châm biếm khi ai cũng chỉ quan tâm làm sao cho việc chốn công môn trót lọt. Đến nỗi khi “có khó khăn” thì ai cũng nghĩ ngay đến sự bôi trơn hay đi đường tắt, gây ô nhiễm đến mức ai cũng lo lắng khi đến “cửa quan”. Thực tế chẳng có ông quan nào ngồi đấy, mà chỉ có những ông quan sẵn có trong người những công chức mà thôi. Những nỗi đau của thời nay02/06/2009 01:20' PM Nghề nghiệp buộc tôi luôn luôn phải trở lại với văn chương quá khứ. Qua các trang sách đã đọc, tôi hiểu con người thời nào cũng có những nỗi đau khổ lớn lao. Song, nếu được so sánh, tôi vẫn cảm thấy so với họ, con người thời nay đau đớn gấp bội. “Người Việt tự ngắm mình” - cấu trúc thật hoàn hảo29/05/2009 10:10' AM “Người Việt tự ngắm mình” với tôi là một thú vị bởi rất nhiều ngạc nhiên khi đọc nó. Đề tài này đã có khá nhiều người viết, có cả nhiều người có tên tuổi và thành công nhất định trong ngôn luận. Ví dụ như giáo sư Nguyễn Hồng Phong Viện trưởng Viện sử học, Vương Trí Nhàn nhà phê bình văn học, đầu thế kỷ 20, Nguyễn Văn Vĩnh một trí thức Tây học rất lớn, đã nổi tiếng với các bài về tật xấu của người Việt... A dua20/05/2009 10:15' AM Chúng ta sống trong một xã hội mang tính cộng đồng cao nên thường thấy số đông làm thế nào là ta muốn a dua theo ngay với quan điểm thà dại bầy hơn khôn độc, nhưng hệ quả theo đuôi này nhiều lúc chẳng được lòng ta và xót xa cả lòng người! A dua có nghĩa là làm theo, bắt chước do dại dột, mù quáng hoặc do có dụng ý không tốt và động cơ chủ yếu của a dua đều bắt nguồn từ ý muốn kiếm lợi cho bản thân. Đành phải kiên nhẫn thôi!14/05/2009 11:07' AM Tập quán xã hội có liên quan đến nhiều thứ khác, mà giáo dục của từng cá nhân có thể bị môi trường làm biến dạng dễ dàng. Dù sao, tôi đã sống qua giai đoạn biến chuyển từ thời kỳ lơ xe nhắc nhở hành khách đừng xả rác xuống đường đến thời kỳ tài xế ép hành khách liệng đại rác ra khỏi xe đang chạy, tôi thấy sự suy hoại tập thể có quá trình hẳn hoi, chứ không đến nỗi một sáng một chiều. Nên chắc chắn giai đoạn chuyển biến tiếp từ thời kỳ rác đụng đâu xả đó đến lúc rác được bỏ vô thùng rác chắc cũng cần một quá trình. Đành phải kiên nhẫn thôi. Nếu biết nghĩ như Kiều08/05/2009 09:47' AM Chiến tranh cần đến sự có mặt của văn nghệ sĩ ngay ở chiến trường. Bởi vậy từ hồi ấy, giới văn nghệ chúng tôi đã tự nguyện tôn vinh những người làm nghề dám có mặt ngay bên cạnh người lính để sáng tác. Bất kể tác phẩm của họ chất lượng ra sao, riêng sự ra đời của chúng đã được xem như những chiến công. Văn hóa… chờ07/05/2009 02:23' PM Thì quả đúng nước ta sính “văn hoá chờ” bên cạnh các văn hoá khác như: văn hoá ẩm thực, văn hoá lễ hội, riêng cái gọi là “văn hoá ăn cắp” hoa thì cũng không thể loại nó ra khỏi dòng văn hoá, vì nó chẳng diễn ra trong một văn hoá lễ hội hoành tráng là gì? |