Đang tải dữ liệu...
ChúngTa.com.NET CommunityHanoi Software JSCDoanh nhân 360
Home
 
Suy ngẫm
 
Giáo dục
 
Trải nghiệm Trưởng thành
 
Kinh doanh
 
CNTT
 
Góc Giải trí
 
Tác giả
   Bản chất thế giới    Nhận thức    Hệ giá trị    Thực tiễn-Hành động    Ngẫm nghĩ Việt Nam    Điểm sách hay
Tìm bài viết
Tìm kiếm nâng cao
Thống kê
Số lượt truy cập: 45.222.796
Số người trực tuyến: 210
Bạn đọc đến từ đâu?

Bạn đọc của ChúngTa.com đến từ đâu?

“Thế giới phẳng” và Việt Nam chúng ta

Nguyễn Trung
Tuổi Trẻ
   
09:01' PM - Thứ sáu, 31/03/2006
“Thế giới phẳng” của Thomas L. Friedman giống cái bánh mỳ nóng mới ra lò, người mua háo hức như đã từng háo hức với “Chiếc xe Lexus và cây ô-liu” cũng của ông ta cách đây dăm năm. “Phẳng” với ý nghĩa quá trình toàn cầu hóa kinh tế kéo theo quá trình toàn cầu hóa mọi mặt đời sống xã hội loài người trên hành tinh này đi vào “luật chơi chung”.

Thế giới ngày càng nhiều chuẩn mực chung và những đòi hỏi chung như một lẽ tất yếu - dù là trong khuôn khổ quan hệ song phương hay trong quan hệ đa phương.

Quá trình này không đòi hỏi, không chào mời ai tham gia cả. Quá trình này chỉ lạnh lùng đặt ra cho mỗi quốc gia, mỗi doanh nghiệp, mỗi cá nhân con người sự lựa chọn: Tham gia thì lợi và hại như thế này, không tham gia thì lợi và hại như thế kia; sẽ thăng hoa hay sẽ bị đào thải tùy thuộc vào sự lựa chọn. Không ai có thể một mình một chợ, càng không thể “trúc xinh trúc đứng một mình vẫn xinh!”. Đương nhiên trong cái cái chợ chung này lợi thế bao giờ cũng thuộc về giàu có và khôn ngoan.

Có thể ai đó sẽ hỏi: Thế còn đạo đức nằm ở đâu? Xin mọi người tự tìm câu trả lời. Riêng tôi xin thưa cho phần mình: Đạo đức có thể được nuôi dưỡng trong giàu có và khôn ngoan của trí tuệ… và hình như khó bảo vệ được trong cái nghèo và lạc hậu.

Thomas Friedman

Khác chăng so với thời “tròn” - xin tạm gọi như vậy, thời “phẳng” ngày nay giàu có hầu như trước hết phụ thuộc vào tầm nhìn toàn cầu, vào trí tuệ, vào khoa học và công nghệ - nhất là công nghệ thông tin, năng lực quản trị và kinh doanh - kể cả với ý nghĩa khai thác nguồn theo chiều mở (opensourcing), khai thác nguồn theo chiều sâu (insourcing), luôn luôn chủ động tạo ra “cầu” mới, xâu chuỗi “cung”… được T. L. Friedman mô tả khá sinh động khi nói về 10 “lực” làm “phẳng” thế giới.

Đương nhiên, cũng vì “phẳng”, nên cơ may và rủi ro ngày nay đổi chỗ cho nhau nhanh nhạy chẳng kém sự lưu chuyển trên mạng là bao. Tất cả chính là sức ép của thế giới “phẳng”, tuy nó chẳng chào mời ve vãn ai cả. Thế nhưng trong ba thập kỷ vừa qua nó đã gây nên không ít sóng gió trên thế giới, có cả sóng thần (tsunami) nữa. Bước vào thế kỷ 21 sức ép này phức tạp hơn.

“Phẳng” đến mức những khái niệm “địa kinh tế” hay “địa chính trị” vốn chi phối mọi mối quan hệ quốc tế thời chiến tranh lạnh, ngày nay không thích hợp, khó tồn tại nếu không bổ sung thêm nội dung mới, thậm chí trong nhiều trường hợp đã bị thay thế bởi những khái niệm khác trong khung khổ những cam kết mới, những ký kết mới của trật tự thế giới một siêu đa cường - kể cả khung khổ Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) những Hiệp định thương mại song phương (BTA), Hiệp định Thương mại tự do (FTA)…

Một ví dụ: Hai nước đối đầu quyết liệt Việt, Mỹ nay đã bình thường hóa quan hệ với nhau, đang phát triển quan hệ hữu nghi, hợp tác mọi mặt... dù rằng còn nhiều dị biệt hoặc tồn tại do quá khứ để lại. Xin hỏi, khái niệm địa kinh tế hay địa chính trị nào hàm chứa nổi quan hệ Việt - Mỹ thời nay?

“Phẳng” với ý nghĩa mọi “mấp mô” thuộc mọi phạm trù biên giới, lãnh thổ, sự toàn vẹn chủ quyền quốc gia, chế độ chính trị - xã hội, bảo tồn bản sắc văn hóa, sự khác biệt về tôn giáo, chủng tộc, lịch sử, địa lý... tất cả phải được duy trì, được bảo vệ, được xử lý theo hướng góp thêm vào cho tính “phẳng” của thế giới - quốc gia nào cũng phải ứng xử như thế nếu như không muốn tự cô lập mình.

Trên thế giới từ lâu đã xuất hiện, đang hình thành, đang phát triển nhiều giá trị chung, văn hóa chung - trong thế giới “phẳng” hôm nay càng như vậy. Hòa đồng vào cái “chung” này để đi lên hay biệt lập, cũng chẳng khác sự lựa trọn đi với tương lai hay ở lại sống chung với quá khứ là bao. Có thể bị nuốt chửng, bị “hòa tan” trong cái chung này? - Nếu bản lĩnh chỉ có đến mức vậy thì cũng xứng đáng nhận số phận như vậy, chẳng có sự thỏa hiệp nào cả. Tuy nhiên, theo tôi, cần bổ sung một điều mới cực kỳ quan trọng mà cuốn sách của T. L. Friedman chưa nêu bật lên được: Văn minh nhân loại ngày nay tạo ra những thuận lợi chưa từng có giúp các nước đi sau thu hẹp khoảng cách phát triển, miễn là cả dân tộc của họ có ý chí, miễn là cả dân tộc của họ có tự do dân chủ để thực hiện ý chí ấy.

Đối mặt với thế giới “phẳng”, vào lúc tiến hành chuẩn bị đại hội toàn quốc Đảng Cộng Sản Việt Nam lần thứ IX, tôi đã kiến nghị: “Mở rộng không gian kinh tế là đòi hỏi sống còn để xây dựng đất nước ta trong thế giới toàn cầu hóa… Vào thế kỷ 21, không thể mở rộng không gian kinh tế cho đất nước bằng phát triển kinh tế theo chiều rộng, bằng nền kinh tế nguyên liệu, bằng xây dựng nền kinh tế có xu hướng khép kín và mở rộng những bãi rác, bằng những sản phẩm rất ít giá trị gia tăng, bằng nền kinh tế không có khả năng thường xuyên đổi mới cấu trúc, đưa ra sản phẩm mới, để thường xuyên giành lợi thế cạnh tranh, bằng sự bất lực trước mọi cơ hội cũng như thách thức, bằng nền kinh tế không có khả năng tận dụng mọi nguồn lực của thế giới, không có khả năng biến cả thế giới thành thị trường của mình…”* Trước ngưỡng cửa bước vào Đại hội X, tôi xin nhắc lại mong muốn này khẩn thiết hơn nữa.

Thế giới “phẳng” ngày nay cũng có nhiều cái lõm, có cái lõm đầy oan trái, đứng ở đáy của nó ngửa mặt lên mà hôm nay vẫn còn nhìn thấy thời đại mặt trời quay chung quanh quả đất.

Là người lạc quan, tôi tin rằng đầu óc tưởng tượng trên nền tảng của trí tuệ và tự do, người Việt chúng ta sẽ làm nên nhiều kỳ tích trong thế giới “phẳng”.

Hà Nội, 20-03-2006

Số lượt đọc:  18702  -  Cập nhật lần cuối:  06/02/2009 11:26:35 AM
  Trao đổi/Nhận xétTổng số:  3
ata
atavng  - Email:  niemkieuhanhnevercold@yahoo.com   (22/10/2009 11:46:32 PM)
Là một thanh niên đầy hoài bão, nhưng bản lĩnh có hạn. Khi đọc bài viết tôi không kìm xúc động. Nó rất giống với những điều xa xôi mà những lúc tâm trạng tôi hay suy tính. Làm thế nào để mình trưởng thành , làm thế nào để mình có ảnh hưởng đến xã hội, để những tâm huyết của mình có thể thành hiện thực ghóp 1 phần không nhỏ xây dựng đất nước giàu mạnh , làm thế nào để xóa bỏ mọi điều tồi tệ đang diễn ra trên đất nước mình.

Tôi tin vào chủ nghĩa xã hội , kính yêu Hồ chủ tịch. Nhưng tôi buồn vì lãnh đao tham ô quan liêu hách dịch bành trướng, tôi buồn vì Đảng viên thoái hóa biến chất , tôi buồn vì thanh niên Việt Nam phần lớn là nhàn cư vi bất thiện , tôi buồn vì hệ thống quản lí đầy lỏng nhiều điều không công bằng. Bao giờ cho Việt nam phẳng, bao h cho đến bao h
QUAN ĐIỂM VỀ XÂY DỰNG ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM TRONG TƯƠNG LAI
LÊ VĂN DƯƠNG  - Email:  leduong_41088@yahoo.com   (13/06/2009 01:31:04 AM)
Thiết nghĩ, làm thế nào để đất nước VIỆT NAM có cái nhìn khách quan để phù hợp với tiến trình của lịch sử. Đó là một câu hỏi khó? Nhưng không phải vì thế mà không có câu trả lời.

Trước hết, để kịp với tiến trình của thời đại thì yếu tố bản thân trong chính con người ta là câu trả lời?Thử hỏi xem trong mỗi con người chúng ta đã cống hiến hết mình cho Tổ quốc chưa? Thử hỏi xem nạn tham nhũng đến bao giờ thì hết? Khoảng cách giàu nghèo giữa các quốc gia còn diễn đến lúc nào?... còn rất nhiều câu hỏi còn nóng bỏng hơn rất nhiều. Và tính chính trị, lòng yêu nước, khát vọng ngày mai tươi sáng luôn tiềm ẩn ở trong chính con người của chúng ta.

Thứ hai,thử đặt ra câu hỏi xem hệ thống chính trị ở nước ta đã hoàn chỉnh chưa? Đảng đã làm hết những năng lực mà mình vốn có chưa? Rồi nhà nước của ta đã thực sự của dân chưa? Hay đó chỉ là trên những giấy tờ? Muốn giải quyết vấn đề này thì Đảng và Nhà nước phải có những biện pháp mạnh hơn nữa? Đảm bảo đúng nguyên tắc quyền lực thuộc về nhân dân.

Tôi hi vọng rằng trong tương lai VIỆT NAM ngày càng khẳng định được vị thế của mình trên trường quốc tế. Có con đường đi phù hợp trong hoàn cảnh thế giới đầy biến động!
Ý kiến cá nhân
Đỗ TRọng Hữu  - Email:  Thangti_91@yahoo.com   (29/03/2009 08:58:02 PM)
Không biết mọi người nhận xét thế nào nhưng tôi thật sự thấy thế giới phẳng thực sự có ích. Và nếu như Việt Nam có được tư tưởng như Thomas L. Friedman hoặc được biết đến về thế giới phẳng này cách đây 10 năm thì có lẽ chúng ta sẽ là 1 Ấn Độ hay xa hơn là một Nhật Bản. Và có lẽ chúng ta sẽ không phải ngày ngày ca thán về cái đất nước lac hậu!!!
  Ý kiến của bạn về bài viết:
Bài mới:  
Một thế kỷ nhìn lại
06/03/2010 01:45' PM
Bài khác:
1 + 1 = 2 x n
01/01/1900
Liên kết web
Trang chủGiới thiệuLiên hệ