Anh là phóng viên nước ngoài, lại là người quan tâm đến kinh tế, từng tốt nghiệp đại học kinh tế, đại học ngoại ngữ của nước anh và nói tiếng Việt khá sõi. Anh đã từng đến nước ta sáu tháng để thực tập tiếng Việt, hay sang nước ta công tác và tôi được nhiều lần tiếp chuyện.
Mới đây anh lại sang Việt Nam, đến làm việc với tôi. Anh rất quan tâm đến sự nghiệp đổi mới của nước ta, có những nhận xét thiện cảm, nhưng lần này muốn tìm hiểu sâu vào chuyện chống tham nhũng.
Cũng coi như người bạn quen, cho nên tôi không trả lời ngay những câu hỏi của anh ta mà hỏi lại:
- Thế ở nước anh không có tham nhũng hay sao?
- Ồ, có. Nhiều độc giả của chúng tôi rất quan tâm. Có những vụ tham nhũng rất lớn mà báo chí nước ông cũng đã đăng lại. Các ông đăng lại nhỏ thôi, nhưng ở chúng tôi thì báo chạy tít dài gần hết trang.
- Tôi chắc là anh hiểu chúng tôi khá nhiều, anh có nhận xét gì về tình trạng tham nhũng ở nước anh khác với những gì anh biết ở nước tôi?
- Ồ tôi không biết rõ về nước ông đâu...
Anh im lặng một lúc rồi muốn chuyển sang chuyện khác cho tế nhị. Nhưng tôi cũng im lặng chưa chịu làm việc để mời mọc sự nối tiếp của một nhận xét mà tôi chắc là anh có. Và quả nhiên đúng như vậy. Anh rào đón trước khi bắt đầu: "Ông muốn biết thì tôi không thể không nói nhưng chỉ là cảm giác thôi, mong ông đừng coi trọng".
Theo anh thì những vụ tham nhũng, hối lộ ở nước anh rất lớn, thường xảy ra ở những người giữ chức trách trong bộ máy Nhà nước khi tác động tới việc thông qua những đơn đặt hàng của các hãng, đặc biệt là trong các mối quan hệ với những công ty nước ngoài , có vụ nhận nối lộ tới vài trăm triệu đôla. Nhưng những người thừa hành, những người ở cấp thấp rất khó tham nhũng. "Còn ở các ông - anh lại ngập ngừng, rồi mạnh dạn nói - đọc báo chí thì thấy ở cấp nào cũng có tham nhũng. Không lớn đâu, nhưng nhiều quá. Mà nhiều thì không những thiệt hại về kinh tế mà còn sinh ra sự phiền hà. Ở nước chúng tôi, một anh kế toán Xí nghiệp mà tham ô thì khó lắm, một viên chức của một bộ có thể buôn lậu trốn thuế, nhưng tham nhũng thì khó đấy... ông muốn tôi phải nói nên tôi không thể từ chối, mong ông đừng giận. Tôi hy vọng là cảm giác của tôi là sai".
Anh đã nói như thế thì tôi không còn lý do gì mà giận anh cả, nhưng thú thật là cứ thấy mặt nóng bừng bừng. Tôi chỉ biết cám ơn anh rồi nói thêm: "Anh thấy không lớn là so với tổng sản phẩm xã hội nước anh, còn đối với nước tôi thì những vụ tham nhũng đã nêu lên là lớn. Và nói với anh một thành ngữ để mong bổ sung vào vốn tiếng Việt đã khá phong phú của anh, đó là câu : "ở nơi cay đắng là nơi thật thà".
Nhưng rồi cứ nghĩ mãi về nhận xét bước đầu, có phần cảm giác của anh bạn cùng nghề. Bên cạnh nền đạo đức xã hội cần rất đáng quan tâm thì, phải chăng cơ chế quản lý của chúng ta vẫn còn tạo ra cho nhiều người có quyền nhiều quá. Cái bệnh lạm quyền tai hại từ việc miễn giảm thu tới việc xin cấp quota, giấy phép, xin cấp vốn ngân sách, xin cho vay với lãi suất ưu tiên... Phải chăng có những sơ hở, đang sinh ra những tiêu cực có tính phổ biến ? Chúng ta thử cùng nhau đánh giá một nhận xét của một người nước ngoài mà cho đến nay tôi chưa có điều kiện để so sánh nhưng vẫn cho là một lời nói chân tình. Số lượt đọc:
1683
-
Cập nhật lần cuối:
27/05/2008 08:25:02 AM
Ý kiến của bạn: |  |
Thông tin liên quan: Nhờn cảm giác06/06/2008 06:23' PM Tác hại của tham nhũng thì ai cũng biết. Nó là gốc của loạn, của bất công, của đủ thứ đê mạt về nhân cách, của mafia, của đói nghèo, lạc hậu, của sự suy kiệt nguyên khí… Không thể kể hết được... Con chuột nhắt và tờ giấy bạc25/05/2008 10:54' AM - Hỡi anh chuột nhắt, anh hãy tha cho tôi, đừng xé ta ra từng mảnh như đống giấy báo kia. Cuộc đời tôi đã chịu đựng quá nhiều cay đắng rồi. - Sự ghen tỵ không cho phép ta tha cho ngươi. Ta luôn bị loài người xua đuổi, khinh miệt... Bệnh họ nhà… Chí?23/05/2008 08:20' AM Nói đến cùn ngang, cùn ngạnh cũng không nên chủ quan mà khẳng định rằng chỉ có độc tôn Chí Phèo, cái cùn của anh Chí một phần do địa vị xã hội thấp kém, bất mãn với cuộc đời và lại thêm chai rượu giúp sức, hậu duệ của anh chàng này chắc chắn không được chân truyền mà địa vị xã hội cao hơn nhiều ấy vậy lại Chí đến mức tai tiếng không thể tượng tượng được... Bác Hồ và việc chống tham nhũng19/05/2008 09:45' AM Nhân 118 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh, chúng ta lại nhớ đến Bác, nhớ những lời dạy của Bác từ nửa thế kỷ trước về tệ quan liêu, tham nhũng: “Tham ô, lãng phí và tệ quan liêu là kẻ thù của nhân dân, nó là kẻ thù khá nguy hiểm vì nó không mang gươm, mang súng, mà nó nằm trong các tổ chức của ta, để làm hỏng công việc của ta…” Tình yêu công lý16/05/2008 09:00' PM “Công lý mà không được dung hòa bởi tình yêu thương thì chỉ là sự bất công tệ hại nhất”? Vấn đề đã đặt sai căn bản: công lý chính là lòng yêu thương, nó không phải và không nên đặt trong thế đối lập với lòng yêu thương. Quả thật, nếu công lý không xuất phát từ lòng yêu thương những con người bị bất công chà đạp thì nó không còn là công lý nữa. Hà Nội, di sản nghìn năm và tốc độ của đời sống hiện đại06/01/2009 01:47' AM Bắt đầu câu chuyện về Hà Nội, người ta thường nghĩ ngay đến kho "di sản gạch ngói" hay là những thứ "văn vật", thời thượng hơn thì dùng từ "văn hoá vật thể" để chỉ những cấu trúc xây dựng của đô thị, trong đó chủ đề phố cổ luôn nóng hổi và dù nghe đã nhàm tai, đã biết quá rõ những gì gọi là đẹp đẽ, những gì trầm kha của một khu phố luôn được nhắc đến hằng đầu trong những nghị quyết về văn hoá xã hội thủ đô hay những hội thảo chuyên đề về Hà Nội, nhưng hình như vẫn chưa ra được đáp số. Cái vội của người mình29/12/2008 11:35' AM Năm 1982, Larry Dossey, một bác sĩ người Mỹ đã đặt ra thuật ngữ “căn bệnh thời gian” để mô tả một tín điều đang ám ảnh nhiều người. Những người này thường tự nhủ: “Thời gian đang trôi đi, không còn đủ thời gian, và bạn phải nhanh hơn, nhanh hơn nữa mới bắt kịp nó”. Giới trẻ Hà Nội và vòng vây giải trí26/12/2008 04:55' PM Với những gì tôi đã xem, nghe, đọc về giới trẻ, mà rất nhiều văn nghệ sĩ ấp ủ đề tài này, động cơ là đáng trân trọng. Chúng tôi thích chứ, tuổi trẻ bao giờ cũng thích được nói về mình và khám phá mình cũng như thích nghe người khác đánh giá ra sao. Trong những vô vàn thành quả ấy, luôn có những giá trị đọng lại. Một Vị đắng tình yêu, một Canh bạc, một Xin hãy tin em hay Của để dành, cũng rất đáng nhớ. Chúng tôi cũng hiểu cái hạn chế muôn thuở của người mình nên cũng không trông chờ cho lắm một kết quả kỳ vĩ nào đột biến xuất hiện, nhưng khi cái Đẹp ra đời bao giờ giới trẻ cũng là lực lượng cổ vũ hùng hậu nhất. Thêm chất trí tuệ cho tiếng cười24/12/2008 08:34' AM Khi nói nhiều phen mình và bạn bè đã cười quá tùy tiện, quá dễ dãi cũng là lúc chúng ta cùng thành thật mong ước với nhau rằng trong những ngày vui mỗi người có thể ít cười hơn nhưng đó thật sự là những tiếng cười... có chất lượng cao (tương tự như các loại hàng xịn, hàng xuất khẩu, hoặc xe khách chất lượng cao đang được ưa chuộng). Thói hư tật xấu của người Việt: Tình trạng dung tục ở các Lễ Hội19/12/2008 09:06' AM Dưới đây là một đoạn ông nhận xét về không khí xô bồ, nhếch nhác thường thấy phổ biến ở lễ hội của người Việt - miếng ăn quá to, người ta chỉ nghĩ đến ăn, tranh giành ngôi thứ cũng chỉ vì ăn... Vô cảm và bất lực09/12/2008 01:55' PM Hàng ngày các tin tức thuộc loại tiêu cực đã quá nhiều. Nhiều tới mức câu chuyện “người Việt thuộc loại chuộng dùng hàng ngoại nhất châu Á” do một tổ chức nghiên cứu quốc tế nêu lên, và vài tờ báo trong nước đăng lại... chẳng khiến mấy ai bận tâm. Tâm lý tiểu nông01/12/2008 10:07' AM Chỉ cần đứng ở các đầu ô, theo dõi sự giao lưu hàng hóa trên con đường nối Hà Nội với các tỉnh, người ta cũng sớm nhận ra thực chất các mối quan hệ giữa đô thị với các vùng nông thôn chung quanh trong thời điểm hiện nay. Bài khác: Con chuột nhắt và tờ giấy bạc25/05/2008 10:54' AM - Hỡi anh chuột nhắt, anh hãy tha cho tôi, đừng xé ta ra từng mảnh như đống giấy báo kia. Cuộc đời tôi đã chịu đựng quá nhiều cay đắng rồi. - Sự ghen tỵ không cho phép ta tha cho ngươi. Ta luôn bị loài người xua đuổi, khinh miệt... Ăn xin công sở: Một biến thái đạo đức mới?25/05/2008 01:24' AM "...Tôi nói như vậy không mang hàm ý miệt thị hay khinh rẻ những con người có vẻ thân phận kia. Nhưng tôi cũng không thể có cảm tình hay chấp nhận kiểu xin ăn một cách lỗ mãng của họ. Thật sự không thể, nếu không muốn nói rất bực mình! Ở chừng mực nào đó, họ như những kẻ lừa đảo công khai..." Nói chuyện một tí về bọn chuột24/05/2008 08:34' AM Nhà tôi hay bị bọn chuột quấy quả. Nó làm cho gia đình chúng tôi phát điên lên vì đồ đạc, sách vở đàn sáo trong nhà bị gặm nhấm, thức ăn, đồ thờ cũng bị lôi tha vương vãi... Tôi đã để bao nhiêu công tìm hiểu, tưởng là để đánh đuổi được chúng, thế mà chịu thua, chỉ cóp nhặt được vài nhận xét sơ đẳng về bọn chuột. Bệnh họ nhà… Chí?23/05/2008 08:20' AM Nói đến cùn ngang, cùn ngạnh cũng không nên chủ quan mà khẳng định rằng chỉ có độc tôn Chí Phèo, cái cùn của anh Chí một phần do địa vị xã hội thấp kém, bất mãn với cuộc đời và lại thêm chai rượu giúp sức, hậu duệ của anh chàng này chắc chắn không được chân truyền mà địa vị xã hội cao hơn nhiều ấy vậy lại Chí đến mức tai tiếng không thể tượng tượng được... Thói hư tật xấu của người Việt: Gánh nặng đông dân, lỗi giáo dục, kiêu ngạo hão huyền20/05/2008 06:18' PM Tính thiếu lo xa, sự đam mê vô độ cờ bạc và lòng tin ngây thơ vào sự cứu giúp của may rủi và cúng lễ, những sự kình địch giai cấp nẩy sinh từ những phân biệt giả tạo, đầu óc thích kiện cáo... Trí thức Việt Nam19/05/2008 08:35' PM GS Vũ Khiêu day dứt, làm thế nào để ngày nay, trí thức Việt Nam có thể nhanh chóng vươn lên đỉnh cao của trí tuệ, đề ra được những kiến giải mầu nhiệm nhất cho mọi vấn đề lớn nhỏ, thực hiện được những hoài bão chung của cả dân tộc trên con đường tiến lên của đất nước... Ôm và sốt15/05/2008 02:17' PM Tư Gò mở tờ báo ra đọc. Toàn thấy sốt. Hết sốt chứng khoán đến sốt nhà, sốt đất, rồi sốt xi măng sắt thép, sốt thịt heo, thịt bò, sốt gạo,... Ôi, đủ kiểu sốt khác nhau. Các báo còn kết luận, nguyên nhân căn cơ của các cơn sốt này đó là do “ôm”... |