Phóng viên: Thưa ông, thực chất của việc bán kính là gì?
Ông chủ: Là bán một cách nhìn.
Phóng viên: Cách nhìn? Điều đó có gì quan trọng không?
Ông chủ: Tôi cho rằng quan trọng vô cùng, nếu không muốn nói rằng là quan trọng nhất. Trong nhiều trường hợp, chỉ cần thay đổi cách nhìn là quan niệm sẽ khác đi, thậm chí, khác hoàn toàn.
Phóng viên: Ví dụ?
Ông chủ: Ví dụ như có hai nhà tiếp thị của công ty sản xuất giày cùng đến một hòn đảo. Người thứ nhất điện về: "Tuyệt vọng, ở đây chả ai đi giày". Người thứ hai phấn khởi điện về: "Sáng sủa vô cùng, ai cũng muốn mua giày mà chưa có để mua". Đấy, cách nhìn là như thế đấy. Cách nhìn ảnh hưởng đến hành động của chúng ta một... cách vô cùng sâu sắc.
Phóng viên: Cùng một sự kiện, chỉ cách nhìn khác nhau sẽ khác nhau?
Ông chủ: Hoàn toàn đúng.
Phóng viên: Vừa rồi là ví dụ ở tây. Ông có thể lấy ví dụ ở ta được không?
Ông chủ: Có chứ. Chẳng hạn như mới đây, nhà nước định xã hội hóa các đoàn kịch quốc doanh. Rất nhiều vị trưởng đoàn kêu lên: "Phải năm mươi năm mới xây dựng được, bây giờ phá bỏ à".
Phóng viên: Câu ấy có gì sai?
Ông chủ: Sai. Nếu như họ nói câu này: "Phải năm mươi năm mới tìm ra mô hình xã hội hóa, vậy đừng chậm thêm phút nào".
Phóng viên: Ờ nhỉ!
Ông chủ: Đấy. Cách nhìn là thế. Chỉ cần cách nhìn khác đi là ta sẽ khác đi.
Phóng viên: Cho nên, nói không ngoa...
Ông chủ: Mọi sự thay đổi trong xã hội chúng ta, trước tiên là thay đổi cách nhìn. Phải lập tức đổi mới cách nhìn, trên hết là cách nhìn, bắt đầu từ cách nhìn, rồi mới tới cách cử động chân tay.
Phóng viên: Chính xác. Vậy thưa ông, với mấy mươi năm làm nghề bán kính đeo mắt, ông thấy thay đổi cách nhìn có dễ không?
Ông chủ: Chả dễ mà cũng chả khó. Nó phụ thuộc vào tuổi tác, trình độ và quan trọng nhất là chỗ đứng của mỗi con người trong xã hôi.
Phóng viên: Nghĩa là sự xung đột về cách nhìn bao gồm sự xung đột về nhiều mặt?
Ông chủ: Đúng thế! Nó hoàn toàn chả phụ thuộc vào... thị lực tí nào.
Phóng viên: Rắc rối nhỉ?
Ông chủ: Rắc rối lắm. Anh hãy coi đây: Trong hiệu của tôi bán hàng trăm loại kính. Chúng khác nhau về kiểu dáng, màu sắc, giá cả. Khác tới vô cùng. Nhưng những cặp khác nhau về cách nhìn thì vô cùng ít ỏi, và đôi khi... chả có người mua.
Phóng viên: Nghĩa là?
Ông chủ: Nghĩa là với tư cách một ông bán kính tôi nói rằng thảm họa nhất của cuộc sống là người ta hay nhìn, và qua đó, nghĩ giống nhau. Cách nhìn khác hẳn đi chỉ dành cho vĩ nhân.
Phóng viên: Hay cho những kẻ điên rồ?
Ông chủ: Tất nhiên. Xin lưu ý: nhiều vĩ nhân lúc chưa ai nhìn ra cũng giống hết điên rồ.
Phóng viên: Từ đó suy ra...
Ông chủ: Trong cách nhìn trên đời, cách nhìn người quan trọng nhất.
Phóng viên: Phải.
Ông chủ: Trên thực tế ở ta, nhìn ai thì cũng muốn cho "thích mắt" rồi "thích tai" và "thích tính" chứ không đặt phương châm "thích trí tuệ" lên đầu. Đấy là một nguyên nhân, theo tôi làm cho cuộc sống chúng ta không khá.
Phóng viên: Mặc dù khiến cho dân bán kính hưởng lợi?
Ông chủ: Phải! Nắm được đặc điểm này, dân bán kính chỉ cần chế tạo ra những kính lập lòe, những thứ đeo vào không phải để nhìn ai mà để ai nhìn mình, khiến cho bản chất của nhìn hoàn toàn thay đổi. Điều đó, buồn thay, lại tốt cho việc kinh doanh.
Phóng viên: Phải chăng ý ông là trong tiệm kính đeo mắt của ông, có rất nhiều cặp kính đắt tiền đeo vào chả để nhìn gì cả?
Ông chủ: Đúng thế. Nếu đeo kính lên mắt cũng nhìn như có hai mắt thì đeo kính làm chi? Nhưng sự thật này đâu phải ai cũng biết, và biết, đâu phải ai cũng thích nói ra. Tôi kêu gọi mọi người, trước khi nhìn đi đâu, cũng bỏ ra năm phút nhìn cặp kính của mình và tự hỏi: Ta cần nó hay nó cần ta? Ta cận thị trong nhãn cầu hay cận thị trong trí não? Ta không nhìn thấy hay thấy mà không dám nhìn?
Một vài suy nghĩ thêm từ bài viết
Minh Bùi (Công ty cổ phần Doanh nhân 360)
Bài viết rất hay và nhẹ nhàng. Nó có thể dùng để ngẫm về cách nhìn, cách nghĩ của mỗi người. Đôi mắt hay đôi kính đều là phương tiện để chúng ta nhìn và sống tốt hơn. Đôi kính có sức mạnh của toàn bộ nền văn hóa vượt xa sự hữu hạn sinh học của đôi mắt. Giáo sư Phan Đình Diệu đã từng viết như sau: "Đời là một cuộc thám hiểm bất tận, mà hành trang cho cuộc thám hiểm đó ở mỗi con người luôn luôn phải là một đôi mắt mới. Hãy để cho mỗi người tự chăm lo cho đôi mắt mình luôn được đổi mới, và được tự nhìn thế giới bằng chính đôi mắt luôn đổi mới đó". (GS. Phan Đình Diệu). Rất nhiều người không nhận ra tầm quan trọng, ảnh hưởng quyết định của đôi kính - chính là cái bổ sung cách nghĩ (quan điểm về thế giới quan/ nhân sinh quan) đối với cuộc sống của bản thân. Tôi nghĩ bài viết này bàn về chính điều này vàđem đến gợi ý đáng suy nghĩ là: Mỗi cá nhân nên có thế giới quan/ nhân sinh quan tốt hơn.
Chất lượng cuộc sống của mỗi người do cách chúng ta quan sát, suy nghĩ hàng ngày và kết quả của chúng quyết định. Có nghĩa là thế giới quan, nhân sinh quan quyết định chất lượng nhiều hơn chất lượng của đôi mắt cố hữu của chúng ta.
Nhưng, thế giới quan/ nhân sinh quan là gì? Với nhiều người, việc phân biệt nó trong những suy nghĩ hàng ngày như thế nào là việc khó. Theo tôi, có thể hình dung, thế giới quan được mỗi người vận dụng trong từng cái nhìn, từng lần suy nghĩ và nó là cái cơ bản, nền tảng cho mỗi quá trình đó.
Chúng ta đào luyện thế giới quan, nhân sinh quan của mình như thế nào? Bởi vì nó là cái cơ bản/ nền tảng cho suy nghĩ, nhận thức và việc đánh giá, ra quyết định hành động của mỗi người nên nó là cái rất khó, cần chú tâm và luyện rèn theo thời gian, khác với đôi mắt của chúng ta có sẵn ngày từ khi ta sinh ra.
Mỗi người có thể học hỏi những kết luận cổ kim từ xa xưa mà đến nay mọi người nói chung vẫn cho là có ích. Tốt hơn nữa, mỗi người có thể điều chỉnh thế giới quan/ nhân sinh quan ấy bằng những cách nghĩ thời hiện đại, thu nạp cách nhìn mới, chỉnh lý/ điều chỉnh cái cũ tưởng là đúng. Có nghĩa là thế giới quan mở - thời nào thu nạp thêm quan điểm tiến bộ của thời đó là cần thiết.
Có bao nhiêu thời đại, thế hệ, vùng miền, con người... sẽ có bấy nhiêu thế giới quan. Trong lịch sử tư tưởng loài người, người ta ghi lại thế giới quan của các nhà tư tưởng lớn và truyền bá rộng khắp nơi để mỗi người chúng ta có thể hiểu được và lĩnh hội, cập nhật cho thế giới quan của cá nhân. Tuy nhiên, ở nhiều nước, nhiều thời kỳ, một cách nhìn thế giới duy nhất nào đó đã từng bị một số người tôn thờ, tuyên truyền thái quá, áp đặt và hưởng lợi. Nếu các cá nhân bị động, bị áp đặt đối với quá trình chọn lựa thế giới quan phù hợp cho mình thì quả thiệt thòi cho họ. Đôi mắt sáng có thể nhìn thế giới nhòe đi bởi đôi kính không hợp với họ... Nguồn:
An ninh thế giới Số lượt đọc:
1974
-
Cập nhật lần cuối:
14/07/2008 09:23:13 PM
Trao đổi/Nhận xét | Tổng số:
1 |
Đúng là cần thay đổi nhận thức (cách nhìn) ! - Nhận thức là bước khởi đầu trong 3 thành tố của thái độ (Nhận thức - Xúc cảm, tình cảm - Hành vi). Người ta thường nói, đời thay đổi khi ta thay đổi, và sự thay đổi ấy phải bắt nguồn từ thái độ, nhưng thái độ lại bắt nguồn từ chính nhận thức của mỗi người. Mà nói nôm na chính là thay đổi cách nhìn nhận về sự vật, hiện tượng cũng như về con người.
- Cách nhìn ấy phụ thuộc rất nhiều vào trình độ, điểm nhìn (vị trí công việc) hay môi trường của người ấy. Một người bán nước cũng có thể nói Tổng thống "kém cỏi, ngu dốt", nhưng người chỉ ra được sự "ngu dốt"của ông ấy thì chỉ có một số người, nhưng người có thể đưa ra sáng kiến chữa cái sự "ngu dốt ấy" may ra có đựơc một hai người. Thế mới biết nhận thức về cái "ngu dốt" của tổng thống là rất khác nhau. Có thể ông bán nước cũng "nghe hơi", nói theo rằng tổng thống "ngu dốt" nhưng chẳng biết ông ấy có thực sự "ngu dốt" hay không?
- Thế mới biết: Hãy thay đổi cách nhìn nhận, rối mới tiến tới thay đổi hành vi được. Nói như bộ đội ngày xưa: Phải giải quyết đựoc khâu tư tưởng đã. Tư tưởng không thông, vác bình tông không nổi là thế!
Ý kiến của bạn: |  |
Thông tin liên quan: Thế giới quan – chiếc la bàn định hướng cuộc sống27/12/2007 03:35' PM Hành trang cuộc sống của mỗi người luôn luôn cần tới những tri thức, trí tuệ sâu sắc. Thế giới quan là thứ không thể thiếu được trong hành trang trí tuệ ấy của mỗi người. Nó là cái cần phải được từng người tự học hỏi, chăm lo, đổi mới để có thể nhìn, hiểu và làm theo những luận điểm tổng quát góp phần như một chiếc la bàn định hướng cuộc sống... Triết học - hạt nhân lý luận của thế giới khách quan27/10/2006 08:17' AM Để tồn tại, loài người phải thích nghi với môi trường sống của mình, nhưng con người không thích nghi với thế giới bên ngoài một cách thụ động, mà luôn luôn tìm cách biến đổi thế giới đó theo những yêu cẩu cuộc sống của mình. Muốn vậy, con người phải hiểu thế giới xung quanh cũng như về chính bản thân con người. Thế giới quanh ta là gì? Nhìn và Thấy08/02/2006 01:35' PM Đời là một cuộc thám hiểm bất tận, mà hành trang cho cuộc thám hiểm đó ở mỗi con người luôn luôn phải là một đôi mắt mới. Hãy để cho mỗi người tự chăm lo cho đôi mắt mình luôn được đổi mới, và được tự nhìn thế giới bằng chính đôi mắt luôn đổi mới đó... Mấy suy nghĩ về việc xác định bản chất của thế giới quan23/09/2005 08:44' AM Ngày nay, dưới sự tác động của các quá trình dân chủ hoá, nhân đạo hoá, tin học hoá và toàn cầu hoá, việc xác định tình trạng hiện thời của đời sống xã hội và vạch ra con đường phát triển của nó trong tương lai không chỉ là công việc riêng của các nhà lãnh đạo, các chính trị gia, mà còn cuốn hút sự tham gia đông đảo của mọi tầng lớp đại chúng. Trong khung cảnh như thế, việc xác định, xây đựng và phổ biến một thế giới quan khoa học và cách mạng sẽ mang lại một ý nghĩa vô cùng quan trọng. Thay đổi cách nhìn và thái độ sống06/07/2005 08:52' AM FISH! - Thay đổi cách nhìn và thái độ sống là một câu chuyện bắt đầu từ Mary Jane - người được giao phụ trách một nơi làm việc có thái độ trì trệ nhiều năm liền, nơi có những con người, và môi trường làm việc tệ hại không thể thay đổi được, một môi trường được mệnh danh là “bãi rác sinh lực độc hại”. Cảm giác bất lực, chán nản đã hoàn toàn xấm chiếm Mary Jane trong những ngày đầu. Thật bất ngờ, trong một lần ghé thăm khu chợ cá Pike Place đầy thú vị, những ý tưởng bổ ích từ khu chợ cá đặc biệt này đã giúp cô làm được những điều tuyệt vời… Không gian mới của trí thức21/08/2008 08:54' AM Nhà văn Nguyên Ngọc, Nhà sử học Dương Trung Quốc, Nhà nghiên cứu Phạm Xuân Nguyên, cùng với Tiến sĩ Phạm Duy Nghĩa đã gặp mặt đầu năm 2008 cùng Sài Gòn tiếp thị, để từ những sự kiện văn hóa diễn ra gần đây, nghĩ về vai trò của trí thức... Thực tiễn Trung Hoa14/08/2008 04:31' PM ... Những học giả phương Tây nghiên cứu Trung Hoa bằng những khái niệm phương Tây, do đó không trúng. Tác giả đi tìm những khái niệm - công cụ thích đáng và kết quả là đã tìm thấy chúng trong những công trình nghiên cứu Trung Hoa (đối sánh với Châu Âu) của F.Jullien... Những vấn đề đương đại của triết học Trung Quốc07/08/2008 08:34' AM Tháng 5/2006, tạp chí Trung Quốc KHXH thuộc Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc (CASS) cùng tạp chí Giới học thuật, một tạp chí có uy tín ở Trung Quốc tổ chức Hội thảo “Những vấn đề mũi nhọn trong nghiên cứu triết học đương đại”. Mục đích của hội thảo đặt ra là: Những vấn đề mà triết học Trung Quốc đương đại cần hướng tới - những vấn đề của thời đại, những vấn đề của đất nước Trung Quốc và những vấn đề của bản thân triết học... Thế giới phẳng được và mất23/07/2008 08:36' AM Những suy nghĩ của bậc văn hào được dư luận quan tâm, đặc biệt các dân tộc từng đau khổ bởi "phản toàn cầu hóa lần thứ hai", tức chủ nghĩa thực dân cũ và mới - thuật ngữ của chính tác giả L.Phrít-men - nay nếu không tỉnh dễ có khả năng lại bị cuốn hút thụ động và chịu hệ quả buồn của làn sóng toàn cầu hóa lần thứ ba... Sự kỳ diệu của một bài báo14/07/2008 10:56' PM Bài báo được viết cách đây hơn 100 năm. Đầu tiên nó chỉ là một bài báo đơn giản, những bài báo này đã trở thành chất xúc tác lan tràn rất nhanh trong nhiều giới. Khi bài báo được in ra lần đầu tiên tại Mỹ, nó đã thu hút hàng trăm ngàn độc giả, nhiều độc giả đã mua hàng trăm tờ báo chỉ vì tờ báo có bài “A message to Garcia”. Bài khác: Trí thức là ai?13/07/2008 06:55' PM Trí thức là người có tri thức và biết suy nghĩ khác biệt và độc lập, và là người chỉ truy cầu một mục đích: chân lý. Từ vị thế này, trí thức mới có thể tác động và ảnh hưởng đến sự phát triển và tồn vong của xã hội và quốc gia... G.S Phan Đình Diệu: “Đừng vội nói chuyện đãi ngộ trí thức thấp, cao!”10/07/2008 05:32' PM Trao đổi về Đề án “Xây dựng đội ngũ trí thức trong thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp hóa- hiện đại hóa, hội nhập kinh tế quốc tế” trình Hội nghị Trung ương 7, Giáo sư Phan Đình Diệu cho rằng, một khi chưa có quan niệm đúng đắn về trí thức và một cơ chế để tạo môi trường cho người trí thức phát huy hết năng lực thì rất khó bàn đến chuyện đãi ngộ thế nào là xứng đáng với những đóng góp của họ... Sự trung thực của trí thức05/07/2008 08:58' AM Theo nghĩa truyền thống, kẻ sĩ là một người có học. Còn học nên biết lẽ phải trái để “tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Cái dũng của họ không phải cái dũng chém tướng đoạt thành mà là hệ quả của cái trí, nhằm làm sáng tỏ đạo thánh hiền. Đó là một công việc khó khăn, thậm chí nguy hiểm. Ngẫm từ Bill Gates...01/07/2008 11:13' AM "Nền kinh tế tri thức" của nhân loại chứng kiến một sự "ra đi" đặc biệt: "Vua" của thế giới chip, net, bàn phím và phần mềm... Bill Gates "từ bỏ thế giới vàng" để chuyển sang một cuộc "đối đầu" hoàn toàn mới - chống đói nghèo, sự vô cảm, dốt nát và bệnh sốt rét, HIV... Triết học phát triển, một chuyên ngành cần xây dựng nghiên cứu sâu những vấn đề phát triển đương đại ở nước ta hiện nay19/06/2008 06:27' PM Khoa học phát triển ngày nay không thể không bao hàm triết học phát triển, hay nói đúng hơn là dựa vào triết học phát triển. Với ý nghĩa đó trong bài này chung tôi bàn về sự cần thiết xây dựng môn triết học phát triển ở Việt Nam như một chuyên ngành để làm rõ chiều sâu của quá trình phát triển ở nước ta ngày nay... Ước mơ xuân17/06/2008 09:22' PM Đảng lái, Nhà nước đẩy, thị trường kéo và xã hội dân sự canh chừng có thể sẽ là một công thức giúp nước Việt Nam nghèo biến thành một quốc giá mới trẻ trung và năng động hơn... “Đây là lý do anh nên làm tổng thống”05/06/2008 10:37' AM Kết thúc vòng bầu cử sơ bộ, ông Barack Obama đã giành được sự ủng hộ của hơn 2.118 đại biểu, qua đó trở thành ứng cử viên tổng thống da màu đầu tiên của nước Mỹ. Kaith Olbermann, nhà bình luận của kênh truyền hình Mỹ MSNBC, thậm chí so sánh chiến thắng này là một cột mốc giống như sự kiện nhân loại lần đầu tiên đặt chân lên mặt trăng… |