Trong cơ thể ta có cơ quan nào kỳ diệu nhất? Chắc hẳn là bộ não, nó hình thành ngay từ phút đầu tiên cùng tim thai hoạt động, và có hàng trăm nghìn tế bào…
Bộ não chứa trí tuệ. Trí tuệ đó là ngôn ngữ. Ngôn ngữ đó lại là hình ảnh. Chẳng hạn từ “dòng sông” nổi lên trong suy nghĩ, lập tức hình ảnh của dòng sông hiện lên trong não. Và những tế bào não chẳng chứa gì hơn ngoài hình ảnh.
Chắc hẳn, theo môn phân tâm học, hình ảnh của tình nhân sẽ chứa đầy – mênh mông – dào dạt – sục sôi ào ạt trong não người ta. Thậm chí, khi quá tải, nó còn đổ ào xuống bắt con tim phải gánh vác hộ, rồi trái tim cũng vác không xuể, nó ào ào chuyển đổi những hình ảnh đó thành nguồn hoóc môn khát khao tung đi khắp cơ thể, làm cho quần áo muốn cựa mình, và ngay đôi giày dưới chân cũng muốn xổ tung đi…
Hình ảnh của tình nhân chồng chồng lớp lớp đan xen dày đặc, đến mức nhà phân tâm học lừng anh Freud còn gọi những vỉa quặng đó là tiềm thức, là vô tận như miền vô thức của tình yêu… chính cái khao khát mênh mông của tình yêu này ở bất cứ hướng nào có thể nổi lên có khi là một làn gió hây hẩy, có khi là một trận cuồng phong thổi tung cánh buồm của mời gọi – truy đuổi – đam mê.
Nhưng mà ai sẽ sản xuất nhiều hình ảnh nhất ở trong óc ta? Người đã lướt qua như gió thoảng hay người ở lại đang thả đêm đêm trên chiếc giường cưới một mỏ neo có giấy gái thú làm đảm bảo? Có một nhà văn hào nói: “Bạn đừng coi người vợ của mình là tình nhân, mà chỉ là người đồng hành đi suốt cuộc đời”. Đúng thế, nếu ta coi vợ ta, chồng ta lúc nào cũng thắm thiết như vai trò của các tình nhân, người có thể lên men mọi thứ thành khao khát, một lời hẹn bên hàng rào, chao ôi thời gian như ngừng lại dù mặt trời chói chang, bão lốc hay đêm đen chỉ còn là yên ngủ văng vẳng tích tắc của kim đồng hồ đang chạy, và những chiếc kim lười biếng vụng về đó lại đang cố tình hóa những kim đan, chúng đan thành đôi guốc cao gót của nàng, đi như không biết đường ra chỗ hẹn, đường từ cửa nhà nàng ra ngõ quen thuộc thế nhưng đó là con đường đầu tiên chỉ lối đến thiên thai, nàng cứ nấn ná mãi trong nhà để nhớ ra đường đi, và sự nấn ná đó luôn luôn là một cố gắng rất dài của con tim để vượt qua một quãng đường rất ngắn, rồi những sợi tóc nàng tung theo gió dường như đó là những nhạc công diệu kỳ đang tấu lên cổ ta khúc thì thào mơn man tinh thế nhất của đam mê, trời ơi, sao gió trời keo kiệt thế, sao các người không thổi tung cả mái tóc của nàng đổ bộ xuống cổ ta, rồi khi đôi tay nàng nắm lấy tay ta có lẽ không thứ xúc giác nào mơ hồ đến vậy, ta là nhà khoa học, ta vẫn biết khi nào cần thực chứng thì phải “nắm tận ta” hẳn là tay nàng đã nắm lấy tay ta, vậy mà nó bồng bềnh trôi như ở dưới chân cầu vồng, ánh sáng trắng đã hóa bảy màu, lúc thì chúng làm cho các ngón tay nàng hóa vạn bàn tay, lúc thì nhập nhòa như thể chưa có đủ một bàn tay nàng đáp xuống tay ta; Rồi đôi môi mới đó còn luyên thuyên như một nhà ngôn ngữ đánh trống lảng vì dại giờ đã im bặt để đẩy không gian vào thế giới lặng thinh, thinh lặng như các nhà du hành đổ bộ xuống mặt trăng vậy, không phải tai ta, mà ngực ta nghe tiếng đáp thình thịch của trái tim nàng to như tiếng con tàu vũ trụ đang xả lửa xuống hành tinh chết lịm…
Đấy, đấy là tình nhân. Tình nhân có sức sống mạnh mẽ đến mức, một văn hòa đã chắc chắn nói rằng: Ở đâu có người yêu ta ở thì ở đó là nơi đẹp nhất. Giả sử, hơn cả giả sử, nó luôn luôn diễn ra nơi hiện thực, một người thất tình kia, có trái tim tan nát đang ở một thành phố diễm lệ nhất thế giới, xung quanh nhạc tấu vang lừng, rượu đổ như suối… nhưng anh ta đâu có thiếu gì, anh ta còn thấy mọi vẻ đẹp kia sao mà vô nghĩa, vô vị thế, có thể anh ta còn lần vào trong bếp tìm cái khóa bình ga hay mấy viên thuốc ngủ để chấm dứt cái thế giới vô vị không có được mái tóc nàng, bàn tay nàng làm lý do cho tất cả có quyền tồn tại.
Rồi, có thể, chính chàng trai đó nhận được lá thư của nàng. Nàng gọi anh đến với nàng. Trời ơi, anh ta cuốc bộ vào nơi rừng sâu núi thẳm không có đường đi, mỗi bước chân tóe máu, nhưng đó là sự trích máu dễ chịu nhất, bởi vì, dường như chúng đang trôi chảy để chứng minh rằng dòng sông tình yêu đang chảy, không bị ách cứng lại nơi cầm tù của một thế giới không có nàng làm tia hy vọng… Và một cao nguyên đá lởm chởm hiện ra, xa xa dường như chiếc khăn tím đan xen mái tóc nàng đang phấp phới vùi trong gió… Tất cả núi đá không còn cứng, không còn sù sì, không còn thô ráp nữa, dường như chúng dâng lên ào ạt như những làn sóng bằng đá đập dồn dập vào trái tim chàng một cảnh tượng hùng vĩ nhất, cho dù nó có thể không đủ mềm mại để lọt vào tai ai cả, nhưng với chàng, bản giao hưởng này tuyệt vời nhất. Và vị nhạc trưởng với mái tóc mềm xõa bay trong gió đang đứng ở đằng kia đang tung ra những suối âm thanh chữa lành con tim mòn mỏi và con đường vạn dặm của chàng…
Đó, chúng ta cần ôn lại, đấy là tình nhân, người có phép lạ trên đôi cánh khát khao vô tận của tình yêu. Nhưng người phương Tây có một danh ngôn rằng: “Niềm vui đám cưới dồn một ngày nhưng nỗi lo hôn nhân dài suốt một đời”. Cưới nhau rồi làm sao chung ta có thể cứ hy vọng hão rằng: Mấy lời thì thào của bạn đời có thể làm chảy tan ra bóng đêm dày đặc nỗi trăn trở cho ngày mai chưa có tiền đong gạo, dọn lại nhà hay mua xe đời mới… Bạn đời đâu còn là tình nhân chỉ có mỗi một chức năng đi đến chỗ hẹn hò cùng ta để thỏa sức làm phai nhung nhớ, mà bạn đời đã trở thành người song hành cùng ta ì ạch vác những nỗi lo kiến thiết gia đình, chẳng khác gì những con kiến rủ nhau tha mồi về tổ để dự phòng suốt cả mùa mưa bão lẫn mùa đông rét mướt…
Đó là nghịch lý của cuộc đời, tình không thành là tình bất diệt, và chính sự khắc khoải không thành đó đã trở thành một tổ hợp sản xuất không biết mệt mỏi những hình ảnh của nàng hay chàng nào đấy. Thấy một áng mây bay nó cũng dệt, một vệt khói lên trời nó cũng tận thu không hề bỏ sót dệt lên cả cõi trời nhớ nhung bàng bạch nuối tiếc giăng giăng chạy đến tận cuối trời; Rồi một giọt nước mái gianh nó cũng hứng để nhớ về hoài ức: Ngày hẹn hò mưa kín công viên, một chiếc lá rụng nõ cũng nhặt lên để ép vào trong cuốn sổ mùa thu nào đó, và khắp nơi đâu đâu dường như cũng đang rền vang âm âm một khúc khải hoàn cả của một đội ngũ trùng điệp toàn năng là nàng sau bao cuộc “trưng bình” nhân cổ của tâm hồn:
Tiếng gió rì rào, ôi trong tiếng thì thào Giữa ngàn cây cỏ rung rinh Liệu có đem về, dù một hơi thở của em Trên con đường xa tít.
Người đã đi qua những hình ảnh lúc nào cũng vón cục cả khối như trái núi choán lấy tâm hồn. Còn bạn đời lúc nào cũng sống bè bè thì hình ảnh lại quen như thể không hề có mặt, như thi sĩ Việt Phương viết: “Cây bên đường quen đến mất màu xanh”.
Đó là nghịch lý của cuộc đời. Dẫu vậy, người Trung Quốc nói: “Đừng thả nắm thóc trong tay để bắt con chim trên trời”. Hình ảnh nuôi dưỡng cho trí tuệ trog não thế nào, thì có thể nó cũng làm cho trái tim có được môi trường quyến luyến mênh mông như vậy. Nhưng chúng ta đừng thả hiện thực bạn đời khỏi tay để đuổi theo hình bóng mơ hồ nào đó!? Theo
Hạnh phúc gia đình Số lượt đọc:
1184
-
Cập nhật lần cuối:
26/03/2008 03:01:28 PM |  |
Thông tin liên quan: Bến mơ vỡ mộng tình14/06/2008 08:33' AM Tình làm cho những ngươit tỉnh táo trở thành mơ mộng, hơn cả thế, nó còn hoá người ta trở thành những kẻ cuồng si trong những cơn điên. Và khi người điên vì tình ơi hướng tới những cơn mơ, thì chao ơi chẳng có thể kiểm soát nổi, người đó chẳng có gì là không dám mơ cuồng si rà đi rà lại nhiều đến mức, người ta cảm thấy chẳng có gì với tình yêu lại không trở thành hiện thực... Sống nửa mình sao chịu thấu06/06/2008 02:31' PM Sống cô đơn không phải được sống một mình mà chỉ sống có nửa mình thôi. Đó không phải chỉ là cách nói, mà nó còn đúng nghĩa ngay từ trong cấu trúc của nó. Chúng ta thử liếc mắt nhìn sợi dây điện đang bò trong nhà mình hoặc bất cứ nơi nào cũng có, liền thấy luôn hai sợi song song, đó là: một dây nóng và một dây lạnh, một dây dương và một dây âm... Sức quyến rũ của tâm hồn11/05/2008 03:44' PM Có lẽ chẳng ai không muốn người bạn đời của mình xinh đẹp. Ca dao ngày trước còn hát: “Cơm tám ăn với chả chim. Chồng đẹp, vợ đẹp những nhìn mà no”. Có anh còn nói: “ Lấy được vợ đẹp đi làm vất vả về, chỉ cần vợ đứng đón ở cửa cười một nụ cười mê hồn là tiêu hết mệt nhọc”. Vâng, có thể như thế thật nhưng vấn đề là liệu người đẹp có cười không hay vừa nhìn thấy chồng đã cau có, giận dỗi, mặt ủ mày ê, đến nỗi thoạt nhìn thấy đã muốn…ngất xỉu... Quyến rũ bước vào chung kết26/04/2008 10:10' AM Sắc đẹp nhìn cái thấy liền, ai chẳng bị cuốn trôi vào sức cám dỗ nhãn tiền không cách chi cưỡng nổi! Sức lôi cuốn đó khác nào tiền mặt, nhìn cái giá tị nổi lên liền và nó có sức mạnh thanh toán ngang mọi khoản chi tiêu. Nhưng nghịch lý thay có đến 50% người trên thế giới nghĩ rằng: tiền không mua được hạnh phúc! Một lần gặp lại người xưa11/04/2008 05:50' PM Trong khi không ít người cho rằng yêu nhau không vì lý do gì đấy không lấy được nhau thì nên cư xử với nhau như những người bạn... Con tim vò mãi cũng nhàu04/09/2008 06:10' PM Nhìn vào đâu để thấy sức ép của hôn nhân thời hiện đại? Đa phần các vụ ly dị ở Trung Quốc lại do chị em đâm đơn! Điều đó chứng tỏ một sức mạnh giải phóng đã xé toạc những lề thói cũ... Chớ xét nét mà vét cạn tình29/08/2008 08:24' AM Biết bao sách báo dạy các nghệ thuật để gìn giữ gia đình, nhưng dường như chúng cứ ào ào trôi đi, để cho đến phân nửa gia đình cứ nối đuôi nhau đổ vỡ, chỉ vì những nguyên nhân trông rất đơn giản, như người phương Tây nói: “Một người chồng tốt thì nên điếc, một người vợ tốt thì nên mù”.hấp thuận, tin tưởng và thực thi giải pháp mình lựa chọn... Nguồn yêu từ trái tim ta27/08/2008 02:20' PM Có không ít người nghĩ, yêu là dại; thậm chí người ta còn đếm kỹ rằng: lấy người yêu ta thì sung sướng hơn lấy người ta phải yêu chết mê mệt. Nghe có vẻ đúng quá, bởi vì, như người ta nói: người yêu làm nô lệ, kẻ được người yêu là chủ nô... Làm sao thoát khỏi nghịch cảnh?09/08/2008 08:19' AM Trong cuộc sống nghịch cảnh không ngừng phát sinh, nhất là trong lĩnh vực hôn nhân, tình yêu... Khi sống trong cảnh ấy, con người luôn phải chịu sự dằn vặt, đau khổ, khó mà tìm thấy được sự bình yên trong tâm hồn. Cho nên muốn đạt được hạnh phúc thì không cách nào thoát hơn là phải hóa giải được nghịch cảnh ấy... Bệnh sai vặt23/07/2008 09:31' AM Đàn bà không biết sai vặt thì khác nào đàn ông chẳng bao giờ say. Nhưng đàn ông chẳng thể say triền miên, trong khi đàn bà lại có thể sai vặt hết ngày dài đến đêm thâu... Thuyền xuôi mái ngược01/07/2008 05:57' PM Người Việt vẫn nói: “ Xuôi chèo mát mái” ví mọi việc ở đời cũng như ở tình trường cũng thế, khi việc êm thấm trôi chảy là lúc nó đang xuôi chèo mát mái, trái lại công việc sẽ khó khăn nếu thuyền một đằng, lái một nẻo, mái thì vênh, hì hục chèo toát mồ hôi mà cũng không lái được là bao nhiêu... Không gì bằng bàn tay vợ27/06/2008 08:56' AM Người phụ nữ hiện đại không còn bị ràng buộc quá khắt khe công việc tề gia nội trợ mà có quyền bình đẳng nam giới trong mọi vị trí, công tác xã hội. Chính vì thế thuê người giúp việc gia đình chính là một giải pháp hữu hiệu giúp người phụ nữ có thời gian chuyên tâm hơn phấn đấu cho sự nghiệp bản thân... Bài khác: Huyền bí nhân duyên nhưng đừng mê tín25/03/2008 08:53' AM Chúng ta có thể xem xét định mệnh bằng con mắt cẩn trọng, có thể dò tìm nhân duyên bằng trái tim thao thức, nhưng không có nghĩa là mê tín. Mê tín là cách nhìn mù quáng mà ngay cả các tôn giáo cũng từ chối mê tín. Mê tín là gì? Nó ngược nghĩa với xác tín... Thủy chung thời hậu cách mạng tình dục21/03/2008 08:27' AM Con người của thời tiến bộ văn minh là tự do và tự giác. Tức là, khi có tự do, những cá nhân sẽ lựa chọn cách sống có lợi cho mình mà không thể khiên cưỡng áp đặt, chẳng hạn, người phụ nữ xưa kia cứ nhất nhất phải chịu lép vế nâng khăn sửa túi, thậm chí chồng hành hạ kiểu gì cũng cắn răng chịu đựng… Tình yêu10/03/2008 09:11' AM Tâm tình với bạn trẻ mà nói về tình yêu, một lĩnh vực rộng lớn, tế nhị, đối với người lớn tuổi e có nhiều điều không còn hợp nữa. Những người già hay nói chuyện cũ, tôi kể chuyện cũ với các bạn... Đàn ông tỏ tình06/03/2008 10:34' AM Trong quá trình đàn ông đi tìm kiếm xây dựng tình yêu thì thao tác tỏ tình chiếm vị trí quan trọng hàng đầu. Và cũng giống như mỗi Công ty có mỗi loại cổ phiếu, trên đời có bao nhiêu đàn ông thì có bấy nhiêu phương cách tỏ tình... Bẫy tình rình ngay trên giường29/02/2008 01:33' PM Cạm bẫy của tình yêu mấy ai thoát nổi? Để sơ sơ hiểu được cạm bẫy đó, người ta chỉ cần nhớ đến một phương ngôn: “Mật ngọt chết ruồi”. Đấy, mật càng ngọt thì ruồi càng lăn xả vào hút, kết quả là chân càng dính đường mật, không cách gì bay lên được… Vợ chồng "tương kính như tân"26/02/2008 05:55' PM Đời sống vợ chồng có khuynh hướng bị bào mòn theo thời gian, nếu như bạn không biết cách điều chỉnh nó. Một trong những điều cần thiết của mối quan hệ tế nhị này, đó là cách cư xử sao cho tình cảm vợ chồng lúc nào cũng “tương kính như tân”. Vậy để có được điều này, bạn cần phải làm gì? Tình là cái tình chát23/02/2008 12:22' PM Yêu qua mạng thì có gì mà phải rộn? Mười năm qua, tiến bộ về Internet và các dịch vụ trên mạng đã phát triển không ngừng. Hãng Yahoo lừng danh với phần mềm chất của mình đã làm lễ kỷ niệm 10 năm với nỗi lo bị các hãng khác cạnh tranh. Chát chít với hẹn hò nhau trên cõi ảo đã thành miếng đất hấp dẫn các nhà lập trình. Còn với dân văn phòng, đường yêu đương đã được mở rộng với những kênh thông tin hơn hẳn các cách thức cổ truyền... |