Sống cô đơn không phải được sống một mình mà chỉ sống có nửa mình thôi. Đó không phải chỉ là cách nói, mà nó còn đúng nghĩa ngay từ trong cấu trúc của nó. Chúng ta thử liếc mắt nhìn sợi dây điện đang bò trong nhà mình hoặc bất cứ nơi nào cũng có, liền thấy luôn hai sợi song song, đó là: một dây nóng và một dây lạnh, một dây dương và một dây âm. Hay nhìn vào cơ cấu sự sống sơ khai của vũ trụ là các đơn bào. Các đơn bào được coi là sống một mình gồm cả mình, bởi vì tự nó có cả phần âm lẫn phần dương phối ngẫu cùng nhau để tự sinh sôi.
Nhưng con người có nam, có nữ, âm dương tách biệt, cho nên người ta phải cặp đôi mới thành Một nhân thể-một cuộc đời hoàn chỉnh được. Nỗi cô đơn của con người thật khủng khiếp, đó là cơn ám ảnh ngay từ thủa thế giới còn hoang dại. Trong Kinh Thánh Ađam được tạo ra, nhưng chàng bồn chồn đứng ngồi không yên, vì thế gian trống vắng hoang vu quá, một mình chàng luôn bứt dứt một người bạn cặp kè nào đó, và chàng buông những tiếng thở dài não ruột, đến nỗi Chúa Trời đành nhân lúc chàng ngủ, rút ra chiếc xương sườn thứ bảy của chàng, nặn ra một người nữ có tên Eva để bầu bạn với chàng. Từ thân chàng mọc ra một thân khác để làm bạn với chàng, ngẫm cho sâu đó cũng là cách các đơn bào tách mình ra để sinh sôi. Và từ đó một nguyên tắc kết hợp đã được Chúa Trời khắc ghi trên đá vĩnh hằng: Người đàn ông từ giã cha và mẹ mình đẻ kết hợp với người vợ để cả hai trở nên một xương một thịt. Người Việt có câu: “Thứ nhất đau mắt, thứ nhì rắt răng”, vậy đấy, chỉ một chút gì vướng vào răng đã làm chúng ra bứt dứt-bồn chồn-khó chịu, thì việc sống thiếu một nửa của mình sẽ thế nào? Có lời bài hát Quan họ rằng: “Nửa chăn, nửa chiếu, nửa giường đợi ai?”. Vậy đấy khi phải sống một mình, thì dù ngủ cả giường, đắp cả chăn, ở cả nhà, người ta cũng chỉ thấy mình đang đắp một nửa chăn, ở nửa nhà mà thôi. Thậm chí, người ta còn chỉ thấy: thế giới khuyết đi một nửa.
Không chỉ Kinh Thánh, thần thoại Hy Lạp ngay từ trong sơ khai cũng diễn tả người ta đổi tất cả mọi giá trị ở đời để đổi lấy người bạn đời. Đó là thần Dớt căm ghét thần Prô-mê-tê đã ăn cắp lửa xuống cho gã đàn ông, liền nghĩ cách tặng chàng một món quà xinh xắn rất đặc biệt, đó là một cô nàng sẽ làm “ nội gián ” cho thần Dớt, đem theo một hũ các hạt giống khổ sở bất hạnh xuống cho chàng trai, bao gồm ích kỉ, ghen tuông, bệnh tật, sầu não… Thần Prô-mê-tê liền cảnh báo chàng trai đừng có nhận. Nhưng vì quá cô đơn, nên khi thấy món quà rơi từ trên trời xuống, thay vì nói lời từ chối, chàng trai vội vã nhận lời. Chàng muốn có được nàng mặc cho nàng có đem đến bao nhiêu bất hạnh chăng nữa. Thế gian có một phương ngôn tương ứng rằng: “Yêu là đau khổ, nhưng còn đau khổ hơn nếu không được yêu”.
Kinh Thánh và Thần thoại Hy Lạp không phải chỉ là con đường cô đơn trong huyền thoại dẫn đến tình yêu, mà cách đây vài thế kỷ thôi, nhân loại đã được chứng kiến một hành trình cô đơn khổng lồ : dấu chân tìm dấu chân, mái chèo tìm mái chèo từ châu Âu qua châu Mỹ. Đó là các chàng trai châu Âu đưa người yêu, người vợ của mình đến châu Mỹ, phái đẹp vừa kịp lên bờ, thì những đàn ông phải rong buồm trở lại quê hương đón những đoàn người khác đến. Than ôi, khi cánh buồm của các chàng vừa kịp khuất tầm mắt, thì toàn thể vũ trụ từ bầu trời cao thăm thẳm, đến những con sóng dập dềnh tít tắp, tất cả đều hoà thành một nửa trong mắt các nàng. Hàng ngày các nàng lần ra ven biển từ lúc bình minh chưa tỏ đến lúc hoàng hôn sập một màn đêm bưng kín tầm nhìn, dõi về phía chân trời đón một cánh buồm-dấu hiệu của nửa kia xuất hiện. Với các nàng thì cánh buồm đó chính là cuộc sống, bởi nó đến, sẽ làm cho cuộc đời một nửa kia của nàng được làm đầy một cách vẹn tròn.
Ở Việt Nam, cũng có một cuộc đợi chờ tương tự, đó là một cuộc đợi chờ hoá đá của nàng Tô Thị. Nàng đứng chôn chân bên bãi biển đợi chồng, đến mức trở thành hoá đá. Tất nhiên da thịt người ta khi chết chỉ mục ruỗng chứ không thể nào hoá đá, nhưng câu chuyện lại biểu tượng rằng : đó là sự đợi chờ được tấn phong thành vĩnh cửu. Một sự vĩnh cửu rằng : nỗi cô đơn sẽ ao ước tình yêu đời đời kiếp kiếp không bao giờ suy chuyển. Ca dao Việt cũng có câu rằng:
Thuỷ chung em giữ chọn lời Chết thời chịu chết lìa đôi không lìa.
Câu hát đó cũng nói lên quá rõ ràng : cô đơn là cuộc tồn tại tê tái đến mức nào? Sống cô dơn khác gì hoá đá? Bởi vì thân ta có ai ngắm? Tim ta có ai rung? Và tâm hồn ta có ai tri kỷ? Cô đơn khác gì một cành củi khô không được thắp lên một ngọn lửa tình yêu, càng không được lên mầm xoè ra những tán lá của sức hồi sinh cuộc sống :
Đàn ông nằm với đàn ông Như gốc như gác như chông như chà Đàn ông nằm với đàn bà Như lụa, như lĩnh, như hoa trên cành.
Cô đơn khổ như thế, nhưng hiện thực chúng ta đang sống trong một thế giới đầy rẫy cô đơn, có ngót 50% các tổ ấm tan vỡ, và cũng gần 50% còn lại ngả nghiêng chao đảo nếu không biết giữ cũng đang ôm những tiềm năng tan vỡ. Nhưng rõ ràng chúng ta không thể vứt thế giới của mình cùng những con người trong đó đi, mà phải cứu vãn nó. Cô đơn xét theo hướng tích cực cũng mang theo nhiều giá trị tiến bộ của nó, bởi lẽ, vào lúc thế giới đạt đến đỉnh cao nhất của thành tựu tự do, dân chủ, và giải phóng phụ nữ, cùng lúc đó các cá nhân nam cũng như nữ đã có thể sống được độc lập hơn, bởi thế mà nhiều gia đình tan vỡ. Xưa kia, người phụ nữ không đóng nổi chiếc đinh, thấy con gián cũng sợ, thấy con chuột cũng sợ, thì làm sao người ta có thể nghĩ đến hình ảnh người phụ nữ sống tách rời nam giới. Nhưng ngày nay, số chị em có bản lĩnh sống một mình ngày càng nhiều, ở Trung Quốc chị em còn chủ động ly dị khi bị chà đạp lên nữ quyền.
Thời hiện đại có một công nghệ dịch vụ tiện lợi dành cho tất cả mọi người, chị em chỉ cần nhấc máy lên tức thì có người dịch vụ hay đội cứu hộ đến ngay, vì thế không còn phải quá bận lòng về việc chân yếu tay mềm phải sống dựa cậy.
Ly thân, độc thân, sống độc lập đang là hiện tượng khá phổ biến của thời đại mới, nhưng như nhiều cuộc tranh luận ở phương Tây đã nổ ra, người ta không thể cãi được rằng, ai ai cũng sinh ra từ một gia đình, và ai chẳng được quyền sống như con sói hoang giữa loài người. Vì thế cô đơn chỉ là tình trạng tạm thời, một cuộc sống có một nửa và người ta hẳn sẽ không chống nổi sức lôi cuốn về một nửa kia đang chờ hợp lại với mình. Đó là luật thiên nhiên, cũng là luật con người. Theo
Hạnh phúc gia đình Số lượt đọc:
1545
-
Cập nhật lần cuối:
06/06/2008 08:18:33 PM
Nhập ý kiến |  |
Thông tin liên quan: Con tim vò mãi cũng nhàu04/09/2008 06:10' PM Nhìn vào đâu để thấy sức ép của hôn nhân thời hiện đại? Đa phần các vụ ly dị ở Trung Quốc lại do chị em đâm đơn! Điều đó chứng tỏ một sức mạnh giải phóng đã xé toạc những lề thói cũ... Lầm lỡ thì nhỡ cuộc đời22/08/2008 08:58' AM Trong tình yêu thì hay lầm lỡ, người ta cứ thường nghĩ vậy, bởi vì, tình yêu được khởi sự vào lúc trẻ trung, trai thanh - gái lịch mới lớn, làm sao có thể không bồng bột… để rồi vội vàng và lầm lỡ?! Tự do là thước đo tâm hồn18/08/2008 01:45' PM Chẳng có gì quý giá như tự do – có tự do là có tất cả, nhưng cũng tất yếu rằng, chẳng có gì mang nặng gánh hơn tự do. Triết gia Sartre nói một câu bất hủ rằng: “Con người bị kết án phải tự do”… Làm sao thoát khỏi nghịch cảnh?09/08/2008 08:19' AM Trong cuộc sống nghịch cảnh không ngừng phát sinh, nhất là trong lĩnh vực hôn nhân, tình yêu... Khi sống trong cảnh ấy, con người luôn phải chịu sự dằn vặt, đau khổ, khó mà tìm thấy được sự bình yên trong tâm hồn. Cho nên muốn đạt được hạnh phúc thì không cách nào thoát hơn là phải hóa giải được nghịch cảnh ấy... Không gì bằng bàn tay vợ27/06/2008 08:56' AM Người phụ nữ hiện đại không còn bị ràng buộc quá khắt khe công việc tề gia nội trợ mà có quyền bình đẳng nam giới trong mọi vị trí, công tác xã hội. Chính vì thế thuê người giúp việc gia đình chính là một giải pháp hữu hiệu giúp người phụ nữ có thời gian chuyên tâm hơn phấn đấu cho sự nghiệp bản thân... Vào đời hay mất tuổi đời27/11/2008 06:40' PM Thế giới nếu không có tình yêu thì buồn đến chết - vì khi đó nó chẳng khác gì một nấm mồ hình cầu. Chính vì vậy, mà A-đam thủa xưa, theo Kinh Thánh, dù được ở trong vườn Địa đàng đầy hoa thơm trái ngọt, ăn uống thỏa thuê, vẫn cứ kêu than, cuộc đời sao mà buồn đến vậy! Bí quyết cơm lành canh ngọt18/11/2008 05:57' PM Cơm lành canh ngọt đó là biểu tượng đơn giản, dễ hiểu, hiển nhiên diễn tả một mái nhà hạnh phúc. Tình đôi ta là gì nếu không đem lại hạnh phúc? Mà, tiếp theo, hạnh phúc là gì? Tình yêu lớn lên trong cãi vã11/11/2008 04:41' PM Tình yêu chín muồi có lòng tin không gì có thể phá hủy. Đối với người thường xuyên mắc sai lầm, tình yêu là lòng tin. Yêu là tin vào mọi việc, tin vào cái tốt nhất, dù người tình có mắc sai lầm một ngàn lần, thì tình yêu vẫn tha thứ họ và yêu họ một ngàn lẻ một lần... Bi kịch ngang trái của tình yêu08/11/2008 05:29' PM Lẽ ra, viết bài này có tên là “tôn vinh tình yêu” nhưng tôi nghĩ cách tôn vinh tình yêu đúng nghĩa nhất, cũng là nghiêm túc nhất, đó là gọi đúng ra đặc tính của tình yêu là: “Bi kịch ngang trái”... Làm mẹ nhẹ làm vợ?01/11/2008 03:42' PM Người phụ nữ trong gia đình là ai? Câu hỏi có vẻ như rất ngớ ngẩn, nhưng không dễ chút nào, vì có rất nhiều phụ nữ chỉ định nghĩa mình: như là người vợ chiều chồng hết mực nhưng lại lơ là với con cái; hoăc chỉ định nghĩa mình như là mẹ mà quên đi nghĩa vụ làm vợ. Vậy thì, bằng cách không đùa cợt chút nào chúng ta sẽ trả lời theo cách từ ngàn đời nay vẫn vậy: phụ nữ tức cùng lúc phải là vợ hiền và mẹ đảm. Tình dẫu vứt đừng mơ nhặt27/10/2008 11:19' PM Nếu việc đời có muôn cách để thành công thì cũng có muôn cách để cay cú. Tình yêu chỉ có một cách đến với người ấy thì cũng chỉ có một cách để cay cú thôi. Cuộc đời có vạn cái để hiếu thắng, nhưng tình yêu chỉ có một cách hiếu thắng thôi nêu ta không yêu được người đó thì đừng ai yêu được cả. Bồ bịch có nên quy về tình địch21/10/2008 03:27' PM Đàn ông và đàn bà thì vẫn vậy, về hình thù tính tình có thể không khác so với thời đại là bao nhiêu nhưng về tình yêu và hôn nhân thì khác nhau nhiều lắm, khác đến mức cụm từ “ một trời một vực” có thể vẫn chưa chứa đựng hết sự đổi thay chóng mặt, rộng rãi và sâu sa của nó. Bài khác: Xấu chàng hổ đôi ta29/05/2008 05:03' PM Có thể nói về hôn nhân hiện đại thế này: đó là một hôn nhân có chức năng phối hợp. Xưa kia, đàn ông làm chồng, đàn bà làm vợ, cưới nhau rồi thì việc ai người ấy làm, việc của đàn ông khó mà lẫn với việc của đàn bà, đàn ông bổ củi, đàn bà khâu vá, làm sao trộn lẫn được! Tình yêu thời @28/05/2008 09:06' AM Thời @ người ta liên hệ với nhau bằng internet và điện thoại di động vừa nhanh chóng vừa đơn giản hơn ngày trước các cụ gửi thư nhiều. Đã mất công soạn một tin nhắn mùi mẫn, tội gì không gửi đi hai, ba nơi. Thời nay, tìm được chàng trai, cô gái chỉ yêu duy nhất có một người và khước từ các tình yêu khác có lẽ hơi bị hiếm. Thư tình gửi vợ24/05/2008 08:23' AM Em yêu quý của anh! “Sao anh còn quay lại đây làm gì? Cái nhà này từ lâu đã quên bóng anh rồi” – Anh thật sự ngạc nhiên và ngỡ ngàng trước lời quát tháo như thét lên của em. Đêm qua anh đã không hề chợp mắt để nhận ra một điều: Em là bến đỗ của đời anh… Thục nữ bến bình an21/05/2008 06:21' PM Người Phương Tây có câu: “ Nếu một người phụ nữ không đặt hết cuộc đời mình vào một canh bạc nào đó, người ấy chưa bao giờ yêu”. Thế có nghĩa là, một người có thể yêu, sau khi dù chọn ít hay nhiều, kỹ lưỡng hay bồng bột, rút cục người ta đã phó thác quyết định cuộc đời mình cho một nơi chốn “trông giỏ bỏ thóc” hoặc “chọn mặt gửi vàng”... Anh thả neo vào tình em20/05/2008 08:50' AM Đặc tính chung có tính điển hình của phái mạnh là nhu cầu được yên tĩnh khi ở trong nhà. Đó là đặc điểm của hầu hết của đàn ông có vợ”. Kết luận này được nữ giáo sư Ilina Pavlona đưa ra lời khuyên với phái đẹp: “Khi chồng về tới nhà, những người vợ khôn ngoan hãy để cho họ được…yên thân”. Tổ ấm đặt ngoài trái tim18/05/2008 08:01' PM Thời nay, có rất nhiều bậc phụ huynh ngồi với nhau liền bảo: “Thôi, bây giờ con cái đặt đâu ta ngồi đấy!”. Một lời nói có thể coi nhẹ như gió thoảng nhưng chứa trong đó cả cuộc đảo lộn của thời đại đến mức khó lòng tin nổi. Tại sao? Cội nguồn hạnh phúc14/05/2008 11:34' AM Hiếm ai thấy được khuôn mặt hạnh phúc toàn vẹn. Thế nhưng ai cũng hiểu để chung sống suốt đời với một người khác giới gọi là vợ hay chồng, rất cần yêu và thấu hiểu con người đó. Không chỉ yêu đôi mắt, làn môi, mà cần cả yêu tính cách, cử chỉ và hành động. Đó là tâm hồn ở mỗi người, là vẻ riêng biệt ẩn chứa bên trong con người đó... |